Chương 57: Đây mới là người con gái mà suốt đời anh mong ước

Ngụy Nhất đang chuẩn bị đi ra ngoài thì thấy

Tiểu Thất đã được Trâu Tướng Quân đưa về bình yên vô sự, cô rất vui

sướng, hai chị em mừng mừng tủi tủi một hồi rồi cùng nhau ra khỏi

nhà.

Trâu Tướng Quân đã thức trắng đêm, giờ đang rất

buồn ngủ nên cũng không đi làm nữa, đổ vật người xuống giường ngủ

thiếp đi.

Vừa nhắm mắt lại, trong cơn mơ màng lại nghe

thấy tiếng chuông điện thoại, gắng gượng bò dậy, mang theo cả nỗi

bực bội hét vào trong điện thoại “A lô! Ai đấy?”.

“Bố của mày đây!” Chính là Bộ Trưởng Trâu, ông

cũng đang hét lên trong điện thoại, “Thằng oắt con kia, cho mày hai mươi

phút, mày bò về nhà ngay cho tao!”. Nói xong, ông liền cúp máy.

Trâu Tướng Quân cảm thấy cơn thịnh nộ của bố

thật khó hiểu, mặc dù không muốn nhưng cũng không dám cãi lại, vật

lộn bò dậy, rồi lại ra khỏi nhà.

Vừa về tới nhà, anh liền cảm thấy bầu không

khí thật khác lại, đám người làm ai nấy đều cúi đầu nhìn xuống,

rón rén không dám cử động mạnh. Sắc mặc bố tối sầm, lồng ngực

không ngừng phập phồng nhô lên hạ xuống, có thể thấy rõ rằng lúc

này ông đang rất tức giận. Bà La Anh ngồi cạnh Bộ trưởng Trâu, đôi môi

mím chặt, không ngừng đưa mắt ra hiệu cho Trâu Tướng Quân.

Trâu Tướng Quân hắng giọng vài cái rồi tiến

đến, hạ thấp giọng hỏi: “Bố, có chuyện gì vậy?”.

Đôi mắt sáng uy nghiêm không kém gì Trâu Tướng

Quân của Bộ trưởng Trâu quắc lên, nhìn chằm chằm vào con trai, bất

ngờ đập cả tập tài liệu vào mặt Trâu Tướng Quân cùng với đó là

tiếng quát đầy thịnh nộ: “Mày là đồ không khá lên được! Mày hãy xem

những việc hay ho mà mày đã làm đi!”.

Bà La Anh sợ đến nỗi đứng bật dậy, không ngờ

chồng mình mới bắt đầu đã ra tay rồi, vội vàng ôm lấy ngực chồng,

giúp ông dịu bớt cơn giận, ngoài miệng lại nói đỡ cho con trai: “Ông

đừng tức giận nữa, đừng tức giận nữa! Tức giận sẽ ảnh hưởng tới

sức khỏe, thằng Quân còn trẻ người non dạ, khó tránh khỏi…”.

“Nó còn trẻ sao? Ba mươi tuổi đầu rồi! Bà vẫn

coi nó như trẻ con suốt ngày nghịch ngợm bùn bất trong vườn nhà

trước đây sao? Đàn ông ba mươi tuổi đã được coi là trưởng thành rồi,

cũng phải có trách nhiệm về những hành vi của mình chứ! Tất cả

đều tại bà! Tại bà suốt ngày nuông chiều, dù nó có chọc thủng một

lỗ trên trời thì bà cũng nói đỡ cho nó… Bà, hai mẹ con bà đều

khiến tôi đau đầu! Hự hự… khiến tôi tức chết đi được!” Cơn giận dữ

bốc lên, Bộ trưởng Trâu khó có thể bình tâm lại được, lên cơn ho dữ

dội. Bà La Anh vội vàng đưa đến cho ông cốc trà.

Đầu óc Trâu Tướng Quân như được phủ một lớp

sương mù dày đặc, anh cầm tập tài liệu đọc lướt, nét mặt cũng lập

tức sa sầm. Đây là một bài viết được tải xuống từ trên mạng, tác

giả nghe rất lạ nhưn cách hành văn lại tương đối sắc sảo, đề mục

lớn, ngay từ đầu bài viết đã trích dẫn câu mà Trâu Tướng Quân nói

đêm qua “Thang Cương cũng chẳng là gì trong con mắt của Trâu Tướng Quân

này đâu”, chỉ có điều, hai chữ “Thang Cương” được thay bằng bốn chữ

“Bí thư Đảng ủy”. Mặc dù đều cùng là một người nhưng khi gắn chức

danh vào đã khiến người phát ngôn ra câu nói đó trở nên ngông cuồng

ngạo mạng hơn nhiều. Một bài viết dài tới hàng nghìn chữ, thuật

lại một lượt câu chuyện đã xảy ra đêm qua tại Chí Tôn với lời lẽ

quá khích, đến đoạn cuối cùng lên bổng xuống trầm, lòng đầy căm

phẫn, mũi dùi cứ chĩa thẳng vào Trâu Tướng Quân. Sức ảnh hưởng của

bài viết này trên mạng là rất lớn, chỉ trong vòng một đêm đã có

tới hàng vạn bình luận của độc giả, có độc giả còn tìm kiếm

những thông tin khác liên quan tới Trâu Tướng Quân, phát hiện ra anh

chính là con trai của một vị bộ trưởng nào đó của chính phủ.

Trâu Tướng Quân bóp chặt bài viết nửa hư cấu

nửa sự thật này, tức đến nổi run cả người, gân xanh nổi đầy trên

cánh tay, anh đập mạnh tay xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi nói “Đừng để con tìm thấy kẻ nào đã viết bài này!”.

“Mày tìm ra rồi thì mày sẽ làm gì người ta

hả? Mày tìm ra rồi thì mày còn muốn làm gì nữa? Muốn giết người

diệt khẩu hay sao hả? Mày… mày đúng là đồ nghịch tử chẳng ra gì!

Trước đây mày chơi bời phóng túng như thế nào, tao cũng đều giả ngây

giả ngô bỏ qua, bây giờ đủ lông đủ cánh, đủ bản lĩnh rồi hả? Còn

học đòi theo thói giật mũ, nổi cơn thịnh nộ để nổi tiếng hả? Mày,

mày xem xem mày đã làm được những việc gì? Đánh nhau, dùng vũ lực,

đánh đội trưởng đội Phòng cháy chữa cháy, coi thường quan chức… tất

cả chỉ vì đàn bà. Người phụ nữ tối hôm qua là ai? Chẳng phải là

mày vừa lấy một cô sinh viên mà mày rất trân trọng hay sao? Lại chán

rồi chứ gì? Không bằng hoa dại ngoài đường chứ gì? Tao… sao tao lại

nuôi dưỡng một đứa ăn hại như máy nhỉ? Lần trước, mày đánh Đội

trưởng Mã, tao đã nói như thế nào với mày? Bây giờ đang là thời

điểm quan trọng, thời điểm quan trọng, không cầu xin mày có đóng góp

gì cả, chỉ bảo mày an phận một chút, khiêm nhường một chút! Tất cả

những lời tao nói, mày đều để ngoài tai hết hay sao? Mày có thật sự

mở mắt ra không hả? Những việc mày làm có ảnh hưởng lớn đối với

tao như thế nào, mày có biết không? Mày mới lên ba thôi sao? Hả? Sao

lại không biết nặng nhẹ gì thế? Được! Tao còn có ngày mai hay không,

tạm thời không nói, chỉ là cái khuôn mặt già họ Trâu này, ra đường

cũng không có lỗ nẻ nào để chui xuống nữa rồi! Ông nội bây giờ vẫn

chưa biết chuyện này, tao cũng không còn mặt mũi nào mà nói với ông,

mày tự đi nhận lỗi với ông đi! Sao? Bây giờ giở cái điệu bộ thối tha

ấy ra cho ai xem hả? Còn chưa phục sao? Mày đúng là thằng nghịch tử,

tao… tao hôm nay sẽ đánh chết mày, tao hôm nay sẽ vì đại nghĩa mà

không bao che cho người thân…”. Nói đoạn, ông nhìn xung quanh, vớ được

một chiếc ghế sắt gần đó, hùng hổ ném về phía Trâu Tướng Quân.

“Rầm” một tiếng, chiếc ghế đập trúng lưng Trâu

Tướng Quân rồi rơi xuống đất. Trâu Tướng Quân không trốn cũng chẳng né

tránh, cứ đứng yên tại chỗ, bị cả chiếc ghế đánh vào người, anh

vẫn không hề nhúc nhích, không biết anh đang suy nghĩ điều gì.

La Anh thấy con trai bị đánh, cảm thấy còn đau

đớn hơn, bất chấp thân phần của mình, lao tới gào khóc: “Ông! Ông

đánh chết con của tôi rồi!”.

La Anh lao lên, ôm chặt lấy con trai, hai bàn tay

cứ sờ nắn khắp lưng của Trâu Tướng Quân, hai mắt ngấn lệ, đôi môi run

rẩy hỏi: “Quân, có đau không con? Đứa con ngốc nghếch của mẹ, sao con

không tránh chứ?”. Nói rồi, bà kéo áo của con lên, thấy vết thương

cũ còn chưa khỏi, lại thêm vết thương mới, từng vệt thương tích tím

ngắt cứ chồng lên nhau, bà vô

cùng đau lòng, bật khóc nức nở.

Bộ trưởng Trâu chẳng qua cũng chỉ vì cơn giận dữ

khó kiềm chế, quăng chiếc ghế là để trút giận chứ cũng không muốn

làm con trai bị thương. Giờ đây, thấy chiếc ghế nhằm trúng vào lưng

của Trâu Tướng Quân, ông cũng cảm thấy mình hồ đồ, không nói gì cả,

ủ rủ ngồi xuống ghế sô pha, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau khổ.

Trâu Tướng Quân vẫn không chịu lên tiếng, ngay cả

mắt cũng không buồn chớp, chỉ cần học bóp nát tập giấy trong tay.

Bộ trưởng Trâu vốn dĩ vẫn còn muốn giáo huấn

thêm vài câu, ngẩn đầu thấy con trai quần mắt thâm đen, rõ ràng đã

thức trắng đêm, lại không nỡ. Ông thở dài một tiếng, gượng gạo

chuyển chủ để, hỏi: “Đã ăn cơm chưa?”.

Trâu Tướng Quân hình như không nghe thấy, vẫn

không hề động đậy.

La Anh vội vàn hích tay con trai: “Quân, bố đang

hỏi con đấy!”.

“Vâng”, Trâu Tướng Quân bấy giờ mới trả lời.

“Về phòng nghỉ ngơi đi!” Bộ trưởng Trâu thấy bộ

dạng tiều tụy của con trai, dù có giận dữ đến mấy ông cũng bình

tĩnh trở lại.

“Bố, nếu không còn việc gì thì con về công ty

đây”, Trâu Tướng Quân nói.

Bộ trưởng Trâu quay sang nhìn con trai, thấy khuôn

mặt anh không chút cảm xúc, không biết anh đang nghĩ gì.

“Quân con, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi! Sắc mặt

con kém quá! La Thái Tông một ngày không có con cũng không xảy ra sai

sót gì đâu!”, La Anh xót xa, bước tới khuyên nhủ con trai. Để không khí

trong nhà vui vẻ, bà còn cố gắng cười lên vài tiếng, nói: “Hôm nay

vừa hay có món mà con thích nhất, ở nhà ăn

một bữa cơm với mẹ đi! Hồi còn trẻ, mẹ cũng suốt ngày lao ra làm ăn

như con, sống đến một độ tuổi nhất định rồi mới ngộ ra, phấn đấu

cả cuộc đời, dù có thành công đến mấy thì cũng ích gì, chẳng bằng

sống vui vẻ hạnh phúc với gia đình!”.

Trâu Tướng Quân vô cùng mệt mỏi, vốn định kiên

quyết đi ngay nhưng lại thấy vẻ già nua dưới lớp trang điểm kỹ trên

khuôn mặt mẹ, trong lòng khẽ rung động, liếc mắc thấy bố cũng đang

nhìn mình đầy chờ đợi, Trâu

Tướng Quân quả thực không nhẫn tâm từ chố, anh nghịch chiếc bật lửa

trong tay, trầm giọng nói: “Vậy ở nhà ăn cơm trưa xong rồi đi”.

La Anh thấy con trai đã đồng ý nên vô cùng mừng

rỡ, lập tức dặn dò đầu bếp chuẩn bị thêm đồ ăn cho bữa trưa.

Bà nhớ tới vết thương trên người con trai, muốn

thoa thuốc cho con nhưng Trâu Tướng Quân lại không chịu, nói để về nhà

Ngụy Nhất chăm sóc. La Anh rầu rĩ không vui, tự cảm thấy mẹ đẻ cũng

không gần gũi bằng vợ, trong lòng chua xót.

Trâu Tướng Quân định về phòng nghỉ ngơi một

lát, thấy bố đang ngồi một mình hút thuốc trên sô pha, khuôn mặt vẫn

nghiêm nghị nhưng tinh thần có vẻ rệu rã, hai bên tóc mai đã điểm

bạc. Vậy là anh ngồi xuống cạnh bố, hai bố con cùng nói chuyện.

Dường như trận chiến ban nãy chưa từng xảy ra, hai bố con vui vẻ trò

chuyện.

Mặc dù vui vẻ nhưng không hề thoải mái, bởi

trong lòng mỗi người đều biết rằng, việc vừa xảy ra có ảnh hưởng

không nhỏ tới Bộ trưởng Trâu, mà Bộ trưởng Trâu lại liên quan tới

huyết mạch của cả gia đình. Tác hại nặng nhẹ trong đó và sự nặng

nề trong lòng mỗi người không thể dễ dàng hóa giải chỉ bằng vài câu

chuyện phiếm được.

Buổi chiều anh về tới nhà đã thấy Ngụy Nhất

tất bật nấu cơm.

Ngụy Nhất là cô gái không hay quan tâm tới dư

luận xã hội, vì vậy cô hoàn toàn không biết gì về thông tin đang

được lan truyền một cách nhanh chóng trên mạng. Trâu Tướng Quân cũng

không muốn cô biết, còn cô lại đang ra ra vào vào, vui vẻ bận rộn

trong bếp như một chú ong chăm chỉ. Ai nỡ nhẫn tâm phá tan hình ảnh

tươi đẹp đó chứ.

“Anh về rồi à?” Ngụy Nhất quay đầu lại nhìn

Trâu Tướng Quân một cái, khẽ mỉm cười. Cô thả chỗ rau chân vịt đã

nhặt sạch vào trong bồn nước để rửa, sau đó hai bàn tay nhỏ lại

chùi vào một chiếc tạp dề. Trâu Tướng Quân bỗng thấy hình ảnh của

Ngụy Nhất trong chiếc tạp dề hoa thật làm rung động lòng người.

Lúc còn trẻ, Trâu Tướng Quân cũng giống như

những thanh niên chơi bời khác, thích những cô gái tuyệt sắc, phong

tình yểu điệu với mùi hương nước hoa phảng phất, bọn họ đều cao quý

nho nhã, ngồi trong những quán bar với ánh đèn mờ ảo, điếu thuốc

thơm dành riêng cho phụ nữ kẹp giữa hai ngón tay, tinh thần nho nhã mà

yêu kiều, họ đánh bóng mắt màu tím diễm lệ, mái tóc xoăn gợi cảm

nhuộm ánh vàng, biết nói tiếng Anh trôi chảy, nói những câu mà người

ta sây mê mà cũng rất khiêu khích… Cho tới tận bây giờ, khi Ngụy Nhất

không thua kém gì phấn đại đang đứng trong bếp thành thục chuẩn bị

cho anh món rau chân vịt hấp dẫn bắt mắt, bàn tay cô đã dính bao dầu

mỡ, đôi dép dưới chân cô giẫm lên những lá rau vụn, mái tóc cô có

khả năng cũng dính đầy khói bụi, dầu mỡ, khi anh về đến nhà, cô ấy

nói những câu đơn giản nhất, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào chiếc

nồi, thậm chí chẳng buồn nhìn anh lấy một cái. Nhưng, chính trong

giây phút ngắn ngủi ấy, anh nhận ra rằng đây mới chính là người phụ

nữ mà suốt đời anh mong ước.

Chỉ có một người phụ nữ như vậy mới có thể

chống đỡ được cơ thể trĩu nặng vì phiền muộn của anh lúc này.

Trâu Tướng Quân lặng lẽ bước tới, ôm chầm lấy

Ngụy Nhất từ phía sau, tựa cằm của mình ln đnh đầu cô, khe khẽ

hít hà mùi tóc.

Anh nói: “Tiểu Trư, cho dù thế nào, em đều ở

bên anh, phải không?”.

Ngụy Nhất đã nhận ra vẻ mặt mệt mỏi của

Tướng Quân liền gỡ tay anh ra, nói: “Anh mệt lắm phải không?”. Bàn tay

cô vẫn thoăn thoắt bận rộn, thành thục vớt rau ra khỏi nồi, tiếp đó

là tiếng mỡ nổ lách tách khi gặp nước.

Trâu Tướng Quân không quen với việc bếp núc nên

có chút e sợ những tiếng động đó, anh lùi lại phía sau hai bước,

miệng nói: “Ừm, cũng có chút chuyện vướng mắc”.

Ngụy Nhất thành thục đảo qua đảo lại thức ăn

trong nồi, miệng nói: “Anh đừng nghĩ nhiều nữa, ăn cơm đã, xong rồi

ngủ một giấc, ngày mai mọi việc sẽ tốt cả thôi!”. Nói tới câu cuối,

cô quay đầu về phía Trâu Tướng Quân khoe mấy chiếc răng nhỏ xinh, nở

nụ cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong như mảnh trăng non mới nhú.

Trâu Tướng Quân nhìn nụ cười của Ngụy Nhất

liền cảm thấy thiên thần cũng không thể đẹp hơn cô được. Mà câu an ủi

phổ biến nhất, không có hiệu quả nhất “Mọi việc sẽ tốt cả thôi” khi

được thốt ra từ miệng của Ngụy Nhất, nó lại có tác dụng trấn tĩnh

tuyệt vời, quả nhiên tâm trạng của Trâu Tướng Quân đã thoải mái hơn

vài phần.

Lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Ngụy Nhất

vang lên, cô nói với Trâu Tướng Quân: “Điện thoại trong túi quần em, anh

nghe giúp em một chút!”.

Trâu Tướng Quân rất có hứng thú với công việc

này, khi móc điện thoại ra lại tiện tay cấu một cái vào cặp mông

căng tròn của Ngụy Nhất. Ngụy Nhất đau quá kêu la oai oái, giơ chiếc

đùa đuổi đánh anh.

Trâu Tướng Quân tỏ vẻ rất nghiêm túc để nghe

điện thoại: “A lô, ai đấy?”.

Đầu dây bên kia yên lặng một lát, đúng vào lúc

Trâu Tướng Quân định cúp máy thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên “Tôi là Tô Thích, bảo Ngụy Nhất nghe điện thoại đi”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.