Chương 53: Tiểu thất

Tô Thích đang lặng lẽ ngồi trong góc phòng nghịch di

động, thấy người đã đến đầy đủ, anh lịch sự đứng dậy, nở nụ cười tươi, nói "Đi thôi".

Mọi người lại cùng nhau đi ăn điểm tâm.

Bữa đ**m tâm đêm được bố trí tại nhà Tô Thích, hai bậc

phụ huynh đều đi vắng, người giúp việc đã chuẩn bị sẵn món thịt nướng từ chiều,

có bánh ga tô và cả rượu sâm banh nữa. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tiếng nhạc

du dương, mọi người cùng ăn uống, nói cười, vô cùng vui vẻ.

Ngụy Nhất không tùy tiện như ban nãy khi ở phòng

karaoke nữa, cô kiên quyết không đụng tới dù chi một giọt rượu, khôi phục lại

điệu bộ ngoan ngoãn trước đây, ngồi một góc, muốn ăn gì thì chỉ cần dùng ánh

mắt liếc một cái, Trâu Tướng Quân liền lăng xăng chạy tới chạy lui giúp cô lấy

đồ ăn.

Ngụy Nhất đã từng đến nhà họ Tô, hồi đó, cô còn là bạn

gái của Tô Thích, mới tròn mười tám tuổi, thô lỗ lại cục cằn, mơ hồ chưa hiểu

biết gì. Thoáng một cái mà đã ba năm trôi qua, vẫn là ánh trăng sáng của ngày

ấy, trong vườn vẫn là những cây hoa của ngày ấy, người vẫn là những con người

ấy nhưng mối quan hệ giờ đây lại hoàn toàn khác.

Ngụy Nhất là người đa sầu đa cảm, lặng lẽ cầm dao dĩa,

lẳng lặng với nỗi buồn của mình. Ăn thịt nướng xong đã là mười một giờ đêm Mấy

người đàn ông vẫn còn rất lưu luyến với cuộc gặp này, luôn miệng đòi đi massage

chân. Mấy cô gái xinh đẹp thì nói đi massage chân chẳng thú vị gì, nói rằng sẽ

tự tới quán bar, trước khi đi, họ còn tốt bụng hỏi xem Ngụy Nhất có muốn đi

cùng không. Ngụy Nhất còn chưa trả lời, Trâu Tướng Quân đã kéo cô vào lòng,

lạnh lùng nói: "Cô ấy đi cùng anh".

Vậy là năm người đàn ông dắt theo cô bé họ Ngụy bừng

bừng khí thế phóng về phía con phố tập trung các nhà hàng massage chân.

An Dương dẫn mọi người tới một nhà hàng cổ kính, cách

bài trí bên trong rất được chú trọng, đình hóng gió, cây cầu nhỏ, cửa sổ, nhà

gác, có cả nước chảy róc rách, dường như họ đang lạc vào khu vườn Viên Minh¹ thu

nhỏ. Mấy người vừa bước vào lập tức có phục vụ chạy ra tận nơi chào đón, hỏi

xem có yêu cầu chuyên viên massage cao cấp không. Mọi người đều nói cứ chọn mấy

chuyên viên có tay nghề khá là được. Trâu Tướng Quân có vợ đẹp đi cùng nên là

người hào hứng nhất, vô cùng phong lưu liếc nhìn vợ một cái, nói bừa một tiếng "Số 7"

Trâu Tướng Quân đâu biết rằng, chính con số mà mình

nói bừa lúc ấy, dường như đã thay đổi cả quỹ đạo cuộc đời của anh.

Nhân viên phục vụ thấy Trâu Tướng Quân chọn đúng

chuyên viên massage trẻ trung, xinh đẹp nhất của họ một cách đầy thông thuộc,

thầm nghĩ đây chắc là khách quen, nụ cười rạng rỡ trên môi, nói: "Vị

khách đẹp trai này quả là số đỏ, nếu thường ngày vào giờ này, chuyên viên số 7

chắc chắn sẽ không có thời gian rảnh, thật vừa khéo, hôm nay cô ấy đang nghỉ

ngơi, để tôi đi gọi cô ấy".

Năm nữ chuyên viên massage khác đều ở độ tuổi trên dưới

bốn mươi, đang bê mỗi người một chậu nước tiến tới làm công việc chuẩn bị. Vị

trí giường của Ngụy Nhất ở trong cùng, gần cửa sổ, Trâu Tướng Quân đương nhiên

là chọn chiếc bên cạnh. Chuyên viên massage cho Ngụy Nhất là một phụ nữ đã lớn

tuổi, dáng vẻ cao to vạm vỡ, Trâu Tướng Quân sợ người phụ nữ đó sẽ làm mạnh tay

khiến Ngụy Nhất đau nên lạnh lùng dặn dò: "Lát nữa làm nhẹ mộtt

chút".

Nữ chuyên viên đó khom lưng cúi đầu, cười tít mắt, vội

vàng nói: "Vâng, vâng, chúng tôi luôn thích những khách hàng như

vậy!". Sau đó quả nhiên cô ta làm động tác rất nhẹ, Ngụy Nhất vô cùng hài

lòng.

Chuyên viên số 7 đủng đa đủng đỉnh bước đên, vừa vào

cửa đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Đó là một cô gái còn rất trẻ, chắc cùng độ tuổi với

Ngụy Nhất, cao ráo, trắng trẻo, đôi chân nhỏ nhắn thon dài, kiểu tóc trẻ trung,

chỉ luôn cúi gằm đầu xuống, không thể nhìn rõ đường nét trên khuôn mặt của cô

ấy.

Ngoài Trâu Tướng Quân và Tô Thích ra, mấy người đàn

ông còn lại đều có chút trầm trồ, không ngờ trong chốn massage chân này lại ẩn

giấu một viên ngọc sáng như vậy. An Dương nằm bên trái Trâu Tướng Quân, lúc đó,

anh ta liền ngồi bật dậy, hào hứng hỏi: "Số 7, sao em lại được gọi như

thế?".

Cô gái đó mở miệng, giọng nói cũng mềm mại dịu dàng,

rất có hương sắc trơn bóng của người phương Nam: "Tên em là Tiểu Thất, cả

cuộc đời đều có duyên với con số 7, sinh vào tháng Bảy, là con thứ bảy, chiều

cao một mét bảy mươi, cân nặng cũng là chín mươi bảy cân². Hi hi". Nói đến

đây, cô dùng tay che miệng cười, tiếng cười lọt qua những ngón tay nõn nà như

ngọc của cô ây, cái đó gọi là lanh lảnh vui tai, "Anh nói thế có trùng hợp

không?".

Vĩ nằm ở giường ngoài cùng, lúc này cũng uể oải nói

chen vào: "Còn số đo ba vòng thì sao?".

Cô bé nhếch khóe môi, không đáp lời, chỉ cúi đầu tháo

giày và tất cho Trâu Tướng Quân. Ngụy Nhất liếc thấy vành tai trắng ngẩn của cô

bé đã đỏ ửng cả lên, vội mở lời giải vây "Anh Vĩ, anh là người không

nghiêm túc nhất đấy! Đừng có làm cho người ta sợ chứ!".

Mấy người đàn ông lúc đó như những tay thợ săn đi săn

mồi, mặc dù các cô gái làm nghề massage có địa vị thấp kém nhưng trước đây họ

chưa bao giờ thử nghiệm. Bản tính hiếu kỳ của mấy người đó đều nổi lên, đồng

loạt ngồi cả dậy, yêu cầu cô ngẩng mặt lên cho họ ngắm nhìn.

Cô bé e dè khẽ ngẩng mặt lên rồi vội vàng cúi xuống

ngay. Nhưng mọi người đều nhìn rất rõ, tất cả đều bị khuôn mặt trắng ngần đó

làm cho hoa mắt chóng mặt.

Cô bé Tiểu Thất có khuôn mặt trái xoan theo đúng tiêu

chuẩn, không tô son đánh phấn nhưng cũng không thua kém gì phấn đại³, long lanh như mặt nước

mùa thu, rằng trắng môi đỏ, một cái ngước nhìn khe khẽ, vừa e ấp vừa lo sợ, như

giận dữ mà vẫn điềm tĩnh, quả đúng là một đại mỹ nữ có sắc đẹp tự nhiên. Lúc

đó, cô đang ngổi xổm dưới đất, eo nhỏ lưng thon, một vẻ thướt tha nền nã thật

hiếm thấy.

Bộ đồng phục màu vàng chanh, người khác mặc vào thì

giống như các bà các mợ nhưng khi khoác lên cơ thể cân đối của cô, nó lại trở

nên vô cùng đặc sắc.

Vĩ nằm cách xa chỗ cô nhất những cũng là người có cổ

họng khỏe khoắn nhất, anh hét toáng lên: "Tôi chưa nhìn rõ, chưa nhìn rõ,

hay thế này nhé, em gái, em đổi vị trí đi, sang đây phục vụ anh!".

Tiểu Thất vờ như không nghe thấy, đôi bàn tay trắng

trẻo của cô vẫn chuyên tâm bóp nặn trên đôi bàn chân to lớn của Trâu Tướng

Quân.

An Dương lại hỏi: "Tiểu Thất, em bao nhiêu

tuổi?".

Cô bé không ngẩng đầu lên, lảnh lót nói: "Hai

mươi".

Mọi người đều rất ngạc nhiên, không ngờ cô bé này nhỏ

hơn Ngụy Nhất một tuổi. Ngụy Nhất còn kinh ngạc hơn, đưa mắt ngắm nghía cô bé

một lượt từ trên xuống dưới, buột miệng hỏi: "Em còn trẻ thế tại sao không

đi học?".

"Em đã học hết cấp ba, sau đó gia đình không đủ

điều kiện cho em học tiếp", Tiểu Thất nói ngắn gọn, trong lòng vẫn biết ơn

Ngụy Nhất ban nãy đã giải nguy cho mình, liền ngẩng đầu nhìn Ngụy Nhất cười,

trong giây lát, Ngụy Nhất cảm thấy cô gái này tràn đầy nét thanh xuân.

Trong lòng Ngụy Nhất cũng cảm thấy Tiểu Thất thật xinh

đẹp, đáng ra cô ấy nên làm người mẫu hay diễn viên mới xứng đáng, cứ phải quỳ ở

đây làm việc thì quả là rất đáng tiếc! Mặc đù từ nhỏ, Ngụy Nhất đã không có

được nhiều tình yêu thương của bố mẹ và những người thân bên cạnh nhưng cô lại

được lớn lên trong vinh hoa phú quý. Cô đâu biết được cuộc sống nước sôi lửa

bỏng của những người dân ở tầng lớp xã hội thấp hơn phải vất vả cực nhọc nhiw

thế nào, cũng không thể tưởng tượng nổi Trung Quốc bây giờ còn có những người

muốn học nhưng không đủ tiền đi học. Cô bèn hỏi một cách ngây thơ: "Sao bố

mẹ em không cho em học tiếp?".

Tiểu Thất rụt rè nhút nhát, dù sao cũng ở quê ra nên

vẫn mang vẻ đôn hậu chất phác, thấy Ngụy Nhất cùng tầm tuổi với mình nên cô

cũng cởi mở hơn, thật thà nói: "Nhà nghèo, không có tiền cho em đi học với

lại, em là con gái mà học được đến hết cấp ba, ở trong thôn em, điều đó đã là

quá may mắn rồi. Thực ra cũng tại đầu óc em ngu dốt, nếu em được thông minh như

chị, em cũng muốn được học tiếp".

Nói về đề tài thông minh và ngu dốt, Ngụy Nhất như bị

người khác giẫm vào chỗ chân đau, cô chỉ khẽ cười gượng vài tiếng. Nghĩ tới

việc bản thân mình thi tiếng Anh cấp bốn trong ba năm lên tiếp mà không đỗ,

tinh thần cô trở nên mệt mỏi. Liếc nhìn Trâu Tướng Quân một cái, thấy anh đang

nhắm mắt dưỡng thần, khóe môi thể hiện rõ niềm vui vẻ, liền không nói thêm câu

nào nữa, ngồi dựa vào đầu giường, nhìn Tiểu Thất massage chân cho Trâu Tướng

Quân.

Đàn ông chịu được lực đaọ day ấn tốt hơn, Tiểu Thất là

cô gái còn rất trẻ, không có nhiều sức lực, mỗi động tác massage đều phải dồn

toàn lực, mỗi lẩn day ấn là khuôn mặt cô lại đỏ lựng cà lên, trên trán cũng lấm

tấm mồ hôi.

Ngụy Nhất thấy vậy, xót xa nói: "Tiểu Thất, em ấn

nhẹ tay một chút thì sẽ không mệt như vậy".

Tiểu Thất ngẩng khuôn mặt nhỏ xinh đỏ hồng lên, khẽ

thở hổn hển: "Chị à, chị không biết đấy thôi, ấn nhẹ tay thì em được nhàn

nhã nhưng khách hàng lại không hài lòng".

Ngụy Nhất từ trước tới nay luôn là người nhỏ tuổi

nhất, giờ lại được gọi là chị thì thấy rất thích thú, cảm giác trách nhiệm

mang trên vai cũng trở nên nặng nề hơn. Cô liếc trộm sang Trâu Tướng Quân, anh

đang nhắm mắt dưỡng thần. Ngụy Nhất lấy hết dũng khí, nói: "Khách hàng

đang rất vui. Đúng không? Trâu Tướng Quân".

Trâu Tướng Quân thấy rất buồn cười nhưng cũng giữ thể

diện cho vợ, anh "ừm" một tiếng, không phủ định gì nữa.

Khuôn mặt của Ngụy Nhất đầy vẻ nghi ngờ và phiền muộn,

dường như cô bị tác động mạnh bởi cô gái cùng độ tuổi nhưng có số phận trái

ngược hẳn với mình này, cô nằm xuống, yên lặng suy nghĩ một lát rồi lại chống

người lên hỏi: 'Tiểu Thất, công việc ở đây vất vả thế, sao em vẫn làm?".

Vĩ đang thư thái ăn cam, nghe được câu nói đó, anh

kinh ngạc tới nỗi ho sặc một tiêng, thầm nghĩ bà vợ này của Trâu Tướng Quân

cũng được nuôi dưỡng xa rời thực tế quá.

Một câu hỏi như vậy cũng có thể thốt lên dược, thật

khiến người ta có thêm nhiều hiểu biết. Làm việc ở những nơi như thế này đâu

cần học lực hay bằng cấp gì, tạm thời không nói tới mức lương, môt cô bé xinh

xắn trẻ trung như Tiểu Thất ai mà có thể cưỡng lại được sự cám dỗ của đồng

tiền, có ai chỉ đơn thuần làm mỗi công việc massage này không? Không biết những

cô gái ấy đã thực hiện dịch vụ đặc biệt bao nhiêu lần rồi, chưa biết chừng, tối

nay còn được theo chân một ông chủ nào đó lên giường cũng nên. Vì vậy, số tiền

mà những cô gái này kiếm được mỗi tháng chắc chắn không hề khó chút nào.

Tiểu Thất lập tức nước mắt lưng tròng, kể lại một câu

chuyện thật cảm động, cô là người dân tộc thiểu số, sinh ra trong gia đình

nghèo ở một thôn bản lạc hậu thuộc tỉnh Vân Nam, gia đình đông con nên con gái

vốn không được coi trọng ở gia đình, cô lại càng bị khinh rẻ hơn. Bố mất sớm,

mẹ ốm nặng mất khả năng lao động, mấy anh trai thì bị các chị dâu bỏ bùa mê

thuốc lú, cũng chẳng lo lắng gì cho gia đình, dưới Tiểu Thất còn có một cậu em

trai mười bảy tuổi, mới thi đỗ một trường đại học ở thành phố B, mọi chi tiêu

cho gia đình ba người đó đều dựa toàn bộ vào thu nhập của Tiếu Thất, hằng tháng

chi tiêu tằn tiện thì cũng có thể tạm đủ, vì vậy, dù mệt mỏi hay vất vả thế nào

đi nữa, cô vẫn phải kiên trì theo đuổi công việc này.

Một loạt câu nói được thuật lại một cách trôi chảy,

không biết trước đó đã được sắp xếp đi sắp xếp lại bao nhiêu lượt rồi, chỉ để

có được sự đồng cảm của các khách nam, thêm chút sắc thái thê lương để lừa lấy

thêm một chút tiền bo. Ai nấy đều khịt mũi coi khinh trước những lời nói dối ủy

mị ấy, chỉ mình Ngụy Nhất vì không từng trải việc đời, thật thà lương thiện, bị

lừa tới mức nước mắt ngắn nước mắt dài, cô đưa tay sang kéo áo Trâu Tướng Quân,

muốn anh sắp xếp cho cô ấy một công việc gì đó nhẹ nhàng ở công ty anh.

Trâu Tướng Quân dở khóc dở cười: "Cho dù có tìm

cho cô ấy một công việc tốt, cô ấy cũng chưa chắc đã đi khỏi đây đâu".

Tiểu Thất nói thêm vào: "Chị à, ý tốt của chị,

Tiểu Thất xin ghi tạc, chị không phải nhọc công vì em đâu!".

Ngụy Nhất chu cái miệng nhỏ xinh lên tỏ vẻ không vui,

lẩm bẩm, nói Trâu Tướng Quân rõ ràng là đã phô diễn.

Tô Thích khẽ đưa mắt liếc về phía Ngụy Nhất một cái,

phát hiện ra điệu bộ phóng túng tùy tiện đó của cô trước đây chưa bao giở thế

hiện trước mặt anh. Ngày ấy đứng trước anh, cô luôn tỏ ra cung kính, lễ phép,

hoặc tự ti ngoan ngoãn. Tô Thích liền cau mày như đang suy nghĩ điều gì đó.

Trâu Tướng Quân tự nhủ, nếu cứ theo tính cách mềm yếu

và tấm lòng từ bi này của Ngụy Tiểu Trư, gặp bất cứ con chó hay con mèo hoang

nào lang thang ngoài đường cũng đem về công ty anh thì e rằng chưa đầy ba năm

sau, công ty anh sẽ phải đóng cửa mà chuyển sang làm công tác từ thiện mất. Anh

dứt khoát nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Đám người An Dương thì đang cười trộm, Vĩ vẫn không

buông tha, cố ý nói với Tiểu Thất: "Nói như vậy, em thực sự là đã rất vất

vả. Chi bằng đêm nay đi theo đại gia đây, đại gia sẽ đưa em đi hưởng phúc! Cũng

còn tốt hơn việc em phải bán sức lao động ở đây. Tặc tặc, nhìn đôi bàn tay nhỏ

xinh trắng nõn đã biến thành bộ dạng như thế nào rồi! Quả thật là uổng phí của

trời quá!".

Tiểu Thất bỗng ngẩng đầu lên chằm chằm nhìn Vĩ, ngữ

khí có phần cứng rắn nói: "Xin quý khách này hãy tôn trọng người khác!

Thân phận của chúng tôi mặc dù thấp kém nhưng không thấp hèn, chúng tôi trong

sạch và cũng không phải là người có thể dễ dàng vấy bẩn! Vị khách này nếu muốn

tìm gái bao thì hộp đêm ở sát vách cỏ rất nhiều đây, xin anh đừng đến đây sỉ

nhục người khác!".

Vĩ tuy ít tuổi nhưng nhiều tiền, từ nhỏ tới lớn luôn

được bảo vệ như một báu vật, chưa bao giờ có người phụ nữ nào lại không tôn

trọng mình như vậy, lập tức thấy mất mặt, anh đùng đùng nổi giận, ngồi phắt

dậy, nói với Tiểu Thất: "Đại gia ta hôm nay vẫn muốn cô phục vụ! Cô hãy

đổi vị trí, đến đây ngay.

Tiểu Thất khẽ hừ một tiêng, không thèm để ý tới anh

ta, khinh miệt nói: "Khách hàng của tôi là anh chàng này!", rồi tiếp

tục bóp chân cho Trâu Tướng Quân. Đôi bàn tay nhỏ xinh cử lướt lên lướt xuống

trên bắp chân rắn chắc thon dài của Trâu Tướng Quân.

Mấy chuyên viên massage lớn tuổi hơn một chút đều

nghiêm giọng khuyên bảo: "Tiểu Thất, sao em lại ăn nói với khách như vậy?

Đừng có cậy mình xinh xắn, có khách quen yêu chiều mà không coi phép tắc ra gì

nữa!".

Tiểu Thất mím môi, không nói thêm câu gì.

Ngụy Nhất cũng rất tức giận, cất lời giúp đỡ "Đúng vậy mà! Làm chuyên viên massage thì sao nào? Không ăn trộm ăn cướp,

dựa vào đâu mà mấy người đàn ông hư hỏng như các anh lại có thể muốn làm gì thì

làm được! Tiểu Thất, em đừng tức giận, họ ngoài miệng chỉ nói vậy thôi, đừng kỳ

kèo so đo với họ làm gì!".

Vĩ thấy cô gái họ Ngụy này cứ liên tục xen vào chuyện

của người khác, vì nể mặt Trâu Tướng Quân, cũng không đấu khẩu với cô gái Ngụy

Nhất trẻ con này nữa, anh thở dài một tiếng, nói: "Một người phụ nữ thiếu

hiểu biết", rồi nằm xuống nhắm mắt ngủ. An Dương và Hoa Dung dù cười ngoài

miệng nhưng trong lòng cũng không thấy thỏa đáng với thái độ cố làm ra vẻ thanh

cao của Tiểu Thất. Cả hai đồng loạt cất lời trêu chọc: "Tiểu mỹ nữ, cũng

tới phục vụ cho anh một chút nhé? Chắc chắn sẽ không thiếu tiền bo cho em

đâu!"; "Đúng rồi, mặc dù người không giống nhau nhưng đồng nhân dân

tệ lại giống nhau đấy, dù sao cũng đều là vì kiếm tiền mà".

Tiểu Thất đỏ ửng mặt, mím chặt mối, khóe mắt lập tức

ngân ngấn nước.

Lúc này, Trâu Tướng Quân mới uể oải mở miệng "Mấy người đói khát như vậv sao? Có cần tôi báo cáo với mấy vị phụ huynh

các người không hả?".

Đám đàn ông bấv giờ mới chịu chuyển sang chủ để khác.

Tiểu Thất trong lòng cảm động, liếc trộm về phía Trâu

Tướng Quân một cái, bây giờ mới phát hiện ra người khách mà cô đang phục vụ có

ngoại hình thật tuấn tú, sắc mặt lạnh lùng không che giấu được khí thế hiên

ngang, tự nhiên.

Mọi hành động của Tiểu Thất đều lọt vào tầm mắt của

Ngụy Nhất, trong lòng cô đang suy nghĩ một cách nghiêm túc xem có thể giúp cô

bé đổi sang công việc khác tốt hơn không. Nghĩ ngợi hồi lâu, nói: "Tiểu

Thất này, chị sẽ lưu ý giúp em, nếu có cơ hội phù hợp, chị sẽ gọi điện cho em.

Lát nữa em cho chị số điện thoại. Khoan nói tới công việc sắp tới vẻ vang như

thế nào nhưng ít nhất cũng không bị người ta bắt nạt nữa, em nói xem có được

không?".

Tiểu Thất dường như rất cảm động, chớp chớp đôi mắt

to, nước mắt ngân ngấn kêu lên: "Chị, chị tốt quá!".

Vĩ đang nằm nhắm mắt gần đó, cất giọng nói một cách

quái đản: "Tướng Quân, bà vợ của cậu quả là ngây thơ tới mức khiến mấy

người ngu ngơ không được giáo dục như bọn tớ được mở rộng tầm mắt. Tớ đã nhận

thấy rất rõ, tớ lại hẹp hòi rồi".

Trâu Tướng Quân đang định phản bác lại thì Tô Thích

cất giọng nghiêm khắc nói với Vĩ: "Cậu nói ít thôi chứ!".

Bọn họ đều là những người đàn ông ba mươi tuổi, mặc dù

được xã hội yêu chiều, quý trọng hơn một chút nhưng suy nghĩ dù sao cũng đã

chín chắn. Đương nhiên không thể đi so đo với một cô bé trẻ con như Ngụy Nhất.

Chỉ một lát sau, mấy người đàn ông lại nói cười vui vẻ, quên luôn cả chuyện của

Tiểu Thất

Massage chân xong, mấy chuyên viên massage đều lui cả

ra. Ngụy Nhất quả nhiên đã trao đổi số điện thoại với Tiểu Thất. Tiểu Thất

cũng là người Tây Nam, Ngụy Nhất lại càng cảm thấy gần gũi với cô ấy hơn, hai

cô gái cứ chị chị em em thân mật.

Trước khi ra về, Trâu Tướng Quân rút ra vài đồng bạc

mệnh giá một trăm tệ đưa cho Tiểu Thất làm tiền bo. Tiểu Thất cứ nhìn anh,

chần chừ hồi lâu, Ngụy Nhất liền nhét tiền vào trong túi áo của cô, nói "Đừng khách sáo, mẹ em bị ốm cũng cần tiền để chạy chữa mà! Hôm khác chị

sẽ tới thăm dì!".

Tiểu Thất giàn giụa nước mắt, luôn miệng nói cảm ơn

rồi lui ra ngoài.

Khoảng mười phút sau, Tiểu Thất bước vào nhưng là đến

để thu tiền, cô khẽ hỏi ai là người thanh toán chi phí của buổi hôm nay.

Lúc này, Trâu Tướng Quân vừa đi vào nhà vệ sinh, Tô

Thích giơ tay, nói tôi thanh toán.

Mấy ngươi bọn họ thản nhiên như không, cũng không ai

tính toán so đo gì vói khoản tiền lẻ đó.

Ví tiền không may bị rơi xuống đất Tiểu Thất

vội khom lưng giúp Tô Thích

nhặt lên, vô tình liếc măi vào tấm ảnh ở trong ví một cái, lập tức hét lên đầy

phấn khích: "Á, đây là ảnh hồi nhỏ của chị phải không? Đáng yêu quá?".

Ngoài Ngụy Nhất đầu óc phản ứng hơi chậm ra, tất cả

những người còn lại đều lập tức hiểu ngay ra người chị mà cô ấy vừa nói chính

là Ngụy Nhất. Ngụy Nhất vốn đang

cúi đầu xuống xỏ giày, nghe được câu nói đó, nối tính tò mò, hét ầm lên, chị

xem nào, chị xem nào. Lập tức cô thò đầu ngó vào trong ví tiền của Tô Thích

xem người con gái đó là ai.

Tiểu Thất ngoan ngoãn đưa chiếc ví của Tô Thích cho

Ngụy Nhất, Ngụy Nhất nhìn kỹ bức ảnh, trong ảnh là hai người phụ nữ đang đứng,

một người lớn, một trẻ con, người lớn khoảng hơn bốn mươi tuổi, nét mặt hiền

hậu, chính là mẹ đẻ của cô - Phan Văn Tú, cô con gái khoảng hơn mười tuổi, đang

giơ hai ngón tay lên, cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng, không phải là cô thì

còn là ai được nữa! Bức ảnh này, trước đây Ngụy Nhất rất quý trọng, luôn mang

theo bên mình, sau đó do không cẩn thận nên cô đã làm mất, không biết tại sao

giờ nó ở chỗ Tô Thích, lại còn được anh cẩn thận cất trong ví tiền của mình

nữa!

Hóa ra, một quân tử như Tô Thích, bản lĩnh nói dối lại

khá khẩm như vậy. Tô Thích ung dung nói: "Tiểu Thất nhìn nhầm rồi, đó là

con gái một người họ hàng xa, anh thấy cô em gái đó rất đáng yêu nên đã xin cô

bé một bức ảnh kẹp vào trong ví.

Tô Thích đã giải thích như vậy, mọi người cũng chẳng

còn gì để nói nữa.

Ngụy Nhất sững sờ nhìn Tô Thích, vừa hay anh cũng đang

nhìn cô, ánh mắt sâu lắng, không hề né tránh. Ngụy Nhất sợ đến nỗi mặt mũi

trắng bệch, không kịp suy nghĩ gì thêm, luống

cuống đưa trả ví tiền cho Tô Thích.

Trâu Tướng Quân từ nhà vệ sinh quay lại, thấy sắc mặt

của Ngụy Nhất có vẻ khác thường, trong lòng nghi hoặc quay sang nhìn Tô Thích

một cái, Tô Thích vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không nên Tướng Quân cũng bỏ

qua luôn, lặng lẽ dắt tay Ngụy Nhất về nhà.

------------------------------------------------_

¹ Vườn

Viên Minh: ban đầu được gọi là Ngự Viên, là một tổ hợp các cung điện và vườn

nằm cách thành Bắc Kinh 8km về phía tây bắc, được xây vào thế kỷ XVIII và đầu

thế kỷ XIX, là nơi các hoàng đế của nhà Thanh ở và cai quản triều chính.

² 97kg Theo đơn vị tính trọng lượng của Trung Quốc, một cân tương đương với 0.5kg

³ Phấn

đại: là một từ cổ, dùng để chỉ những cô gái xinh đẹp, có phong cách hoặc là nữ

quý tộc trong hoàng cung.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.