Chương 51: Khi tình yêu trở thành quá khứ

Tô Thích vừa về nước, tháng đầu tiên đã bận luôn chân

luôn tay, Vĩ và An Dương mấy lần gọi điện nói đám bạn bè muốn mở tiệc chiêu

đãi, nào ngờ anh không thể sắp xếp được thời gian. Mãi tới thượng tuần tháng

mười mới có chút thời gian rảnh, anh liền chủ động gọi điện thoại, hẹn các bạn

tới gặp mặt.

Vĩ nhận được điện thoại, ngập ngừng giây lát, rồi vẫn

quyết định hỏi: "Có nên gọi Tướng Quân đến không?", rồi lại nghĩ tới

hoàn cảnh của Ngụy Nhất, cứ cho là năm đó, Tô Thích đã bỏ rơi cô nhưng hai

người dù sao cũng đã từng gắn bó, hơn nữa hai anh em lại cùng có tình cảm với

một người phụ nữ, thể nào chẳng cảm thấy gượng gạo, nghĩ tới đó, anh tỏ vẻ

thông minh nói, "Hay là thôi vậy, quý chủ đó dạo này còn bận hơn cả cậu,

ai không biết còn tưởng cậu ta đang tranh cử chức tổng thống Mỹ, nếu gọi chưa

chắc cậu ấy đã tới".

Tô Thích ra nước ngoài vài năm nên cũng quên nhiều

chuvện rồi, anh không còn so đo chuyện cũ, bỗng lại trân trọng những người họ

hàng thân thích, chủ động nói: "Gọi cả Trâu Tướng Quân đi, dù sao cũng là

anh em một nhà, nếu sống như những kẻ thù với nhau thì chỉ khiến người ngoài

cười cho".

Vĩ cho rằng Tô Thích chưa biết chuyện Trâu Tướng Quân

và Ngụy Nhất đã đăng ký kết hôn, ấp a ấp úng hồi lâu, không biết phải nói như

thế nào, cuối cùng, vẫn gắng gượng nói: "Đúng vậy, cái cô bé như quần áo

như cốc trà, nhìn chán rồi đổi cái khác, chính là cô bé mà đã bị cậu bỏ rơi đó,

bản lĩnh cũng không tồi, giờ đã cùng... À ờ, có quan hệ khá tốt với Tướng

Quân... ừm, con gái bây giờ, ai mà không như thế chứ! Những chuyện này thực ra

anh em mình cũng từng trải qua, ban đầu có thể chưa quen, luôn cảm thấy người

con gái mà ta đã từng sở hữu, dù có không ham thích nữa thì cũng không muốn để

người đàn ông khác có được... nhưng giờ đây, khi quay đầu suy nghĩ một chút,

thực ra cũng chẳng có gì to tát, các đại lão gia đều có thể lúc cong lúc thẳng,

không thể mãi cứng nhắc như vậy, ừm, cậu nói xem có đúng không?". Vĩ nói

một tràng dài, suy trước tính sau mà vẫn ấp a ấp úng.

Tô Thích yên lặng hồi lâu, thốt lên một câu: "Tớ

đã biết chuyện họ kết hôn rồi".

Vĩ hét toáng lên: "Cái gì? Cậu biết rồi hả? Thế

mà không nói sớm! Báo hại thiếu gia ta ở đầu dây bên này cứ ấp a ấp úng. Đúng

rồi, ai nói cho cậu biết thế?".

Trong đầu Tô Thích hiện lên cảnh hôm anh về nước, tất

cả mọi người trong gia tộc đểu tới sân bay đón anh, chỉ mình Trâu Tướng Quân không

đến. Mẹ Tô Thích hằn học nói: "Cái thằng Trâu Tướng Quân đó thật không coi

ai ra gì, lúc nào cũng đối đầu với con, nhà họ Ngụy có hai đứa con gái, con thể

hiện sự quý mến đứa nào, nó đều cướp luôn đứa ấy, con trai, chẳng phải rõ ràng

là sự khiêu khích thì là cái gì?”.

Tô Thích cau mày nói: "Mẹ, mẹ không biết rõ nội

tình thì đừng nói lung tung!".

Mẹ Tô Thích nói: "Mẹ nói linh tinh? Sao mẹ lại

sinh ra một đứa chẳng có cá tính như con nhỉ? Con bé Ngụy Nhất đó, trước đây

con đã từng đưa về nhà mình, đúng không? Xem ra có vẻ dịu dàng, từ tốn, đúng

không? Thế mà giờ đã trở thành người nhà họ Trâu rồi đây! Đó chẳng phải là ức

h**p lên đầu nhà họ Tô chúng ta sao?".

Lúc đó Tô Thích mới biết, Trâu Tướng Quân và Ngụy Nhât

đã kết hôn, lập tức anh cảm thấy rất mơ hồ.

Vĩ hỏi Tô Thích rằng tại sao lại biết chuyện đó, Tô

Thích cũng không trả lời trực tiếp, ậm ừ nói: "Một người họ hàng

nói".

Vĩ cảm thấy rất vui, thầm nghĩ nếu cậu ấy đã nhìn rõ

muôn hình vạn trạng trong thế gian này rồi thì không cần mình phải ba hoa nữa.

Vậy là anh liền cúp máy, lập tức gọi cho Trâu Tướng Quân. Quả đúng như dự đoán,

Trâu Tướng Quân ngay từ đầu đã từ chối tham dự cuộc gặp này.

Vĩ liền khiêu khích anh, ăn nói lôm côm: "Mấy anh

em chúng ta toàn bị các bà vợ buộc chặt, sợ bị mất hay sao thế?".

Khi Trâu Tướng Quân nhận được điện thoại, anh đang

cùng Ngụy Nhất nằm trên giường xem ti vi, Ngụy Nhất đã lim dim mơ màng, khuôn

mặt lúc ngủ trông thật yêu kiều quyến rũ.

Nghe câu nói đó, ngọn lửa lòng Trâu Tướng Quân đã nổi

lên bừng bừng nhưng ngoài mặt lại không tỏ thái độ gì, anh nói một cách thoải

mái: "Nếu Tô Thích thích có sự kích động, vậy ông này đi là được chứ

gì?".

Trâu Tướng Quân cúp điện thoại, ôm Ngụy Nhất vào

lòng, chăm chú nhìn khuôn mặt dịu dàng của cô khi ngủ, đặt lên môi cô một nụ

hôn ngắn nhưng sâu nặng tình cảm.

Từ khi hai cô gái đeo khuyên tai to bản và cô gái sơn

móng tay màu đen giở trò bạo lực với Ngụy Nhất và Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt

vẫn luôn rất phẫn nộ. Trâu Tướng Quân muốn mấy cô gái đó phải tự chặt đứt ngón

tay của mình khiến Nguyệt Nguyệt vô cùng vui sướng vì giải tỏa được cơn tức

giận. Ngụy Nhất lại mềm lòng, khổ sở cầu xin cho họ, cuối cùng, chuyện tự chặt

đứt ngón tay đó mới may mắn không xảy ra. Nhưng từ đó về sau, mỗi lần Ngụy

Nhất cùng đi chơi với Trâu Tướng Quấn, Nguyệt Nguyệt đều lao tới, quan tâm hỏi

"Vĩ có đi không? Con tiện nhân đó có đi không?" khiến Ngụy Nhất cũng

không còn tâm trí đâu mà vui chơi với đám bạn bè đó.

Buổi trưa hôm sau, khi đang ăn cơm trong căng tin,

Nguyệt Nguyệt biết tin buổi tối Trâu Tướng Quân và Tô Thích cùng mấy anh em bạn

bè cùng gặp gỡ, chắc chắn Vĩ cũng có mặt, cô vô cùng kích động, ngậm miếng cơm

còn chưa kịp nuốt, khoa chân múa tay nhảy nhót ẩm ĩ bất chấp việc có ảnh hưởng

đến hình tượng của mình hay không. Nguyệt Nguyệt là cô gái rất hay thù dai,

nhất định muốn Ngụy Nhất khi gặp vợ chưa cưới của Vĩ sẽ cho cô ta hai cái bạt

tai. Nguyệt Nguyệt phẫn nộ nói: "Trâu Tướng Quân và Tô Thích đều có mặt ở

đó, có hai vị thẩn hộ mệnh ấy, có thể tự do hành động, cậu còn sợ cái gì? Nếu

gặp con tiện nhân đó, cậu không cần nói lời nào, tiến lên phía trước tát luôn

vài cái, tát hết bên trái lại sang bên phải, tát hết bên phải lại tát trở về

bên trái, giúp bọn mình rửa nỗi hận ấy chứ!".

Ngụy Nhất cười đau khổ, hỏi: "Lẽ nào cậu vẫn chưa

quên được Vĩ sao?".

Nguyệt Nguyệt nghiêm túc hỏi lại: "Lẽ nào cậu có

thể quên được Tô Thích?".

Ngụy Nhất liền không nói gì nữa.

Thực ra, trong lòng Ngụy Nhất đang nghĩ cô và Tô

Thích, so với Nguyệt Nguyệt và Vĩ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Hai

người bọn họ, nếu không vun đắp vào thì vẫn tự nhiên kết hợp vói nhau và lại có

tình yêu thực sự. Còn cô và Tô Thích, nhiều lắm cũng chỉ có thể coi là mối

tình đơn phương của một người cam tâm tình nguyện. Ngay từ đầu, chỉ có mình cô

với bầu nhiệt huyết nóng bỏng, mong muốn là của người ta. Nếu Tô Thích và Ngụy

Trích Tiên là những người có tình cảm thì cuối cùng cũng được ở bên nhau, nếu

như thế, trong lòng cô sẽ ấm ức một hồi rồi sau đó cũng thôi. Cuối cùng, nước

chảy mãi cũng thành sông suối, họ không hề biết trân trọng điều đó, một câu nói

không hợp là có thể nhẹ nhàng chia tay. Thế còn công sức se chỉ luồn kim trong

suốt nửa năm trời của cô, vừa tốn nước mắt lại vừa nhọc công, còn cả chiếc áo

thấm nước mắt và nỗi niềm chua xót của cô nữa, tất cả đểu uổng phí hay

sao? Nghĩ tới những điều đó, Ngụy Nhất liền cảm thấy tức giận.

Cho tới buổi chiều, khi Trâu Tướng Quân lái xe tới đón

cô, giây phút hai người họ sánh vai bước vào căn phòng karaoke đó, thấy bộ dạng

gượng gạo của Tô Thích khi nhìn vào bàn tay trái của cô thì sự phẫn nộ đó mới

bất giác chuyển thành nỗi ai oán, sầu muộn.

Vĩ vốn định sắp xếp mấy ván bài, Tô Thích lại nói

"Mọi người đều đưa người nhà đến, cánh con trai bọn chơi bài thì đương

nhiên là vui vẻ rồi nhưng mấy cô gái kia lại thấy rất vô vị, chi bằng hát karaoke

đi, vừa vui vừa có thể trò chuyện với nhau".

Vĩ liên tục gật đầu, nói Tô Thích quả không hổ danh là

một trong mười nhân vật tiêu biểu của toàn quốc, suy nghĩ rất thấu đáo.

Vậy là họ mới chọn quán karaoke này.

Thực ra, Tô Thích đề nghị như vậy cũng chỉ là sợ cô bé

Ngụy Nhất sẽ cảm thấy vô vị. Anh cứ tưởng mình đã chuẩn bi tư tưởng vững vàng

nhưng trong giây phút ngắn ngủi khi nhìn thấy Ngụy Nhất và Trâu Tướng Quân cùng

bước vào cửa, nắm chặt tay nhau, trái tim anh vẫn nhói đau.

Tô Thích nhanh chóng lấy lại tâm trạng bình tĩnh, mang

theo một nụ cười, đứng dậy nói: "Tướng Quân, Nhất Nhất, hai người đến

rồi”.

Trâu Tướng Quân nở nụ cười gượng gạo: "Tô Thích,

đã ba năm không gặp, vẫn tốt cả chứ?".

Điều Vĩ lo nhất là hai người này sẽ đối đầu với nhau,

anh vội nói xen vào: "Đúng vậy, đúng vậy, mọi người đều tới cả, đừng

nói là ba năm mà ba mươi năm sau quay đầu lại nhìn, chúng ta đều vẫn tốt cả!

Mãi mãi hưởng thụ thanh xuân cùng trời đất, A Di Đà Phật...", Vĩ nhắm mắt

nói luyên thuyên một hồi rồi dịch mông vào phía trong, để Ngụy Nhất ngồi cạnh

mình, cố tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ô, Nhất Nhất trưởng thành rồi, xinh đẹp quá!

Lại đây ngồi với anh Vĩ nào!".

Ngụy Nhất quay sang nhìn Trâu Tướng Quân một cái, anh

hất hàm tỏ vẻ đồng ý. Bấy giờ cô mới tới ngồi xuống cạnh Vĩ.

Động tác nhỏ nhoi đó lại lọt vào tầm mắt của Tô Thích.

Tô Thích mím chặt môi, sau đó khẽ nhấp một ngụm rượu.

Ngụy Nhất cũng cảm thấy lúng túng, lúc bây giờ mới

chọn cách đến ngồi cạnh Vĩ. Vừa ngồi xuống cô liền nhớ ra Vĩ cũng đã có vị hôn

thê nên nghiêng người hỏi: "Anh Vĩ, bạn gái của anh đâu?".

Vĩ cười hì hì chỉ tay về phía cô gái xinh đẹp yêu kiều

đang rót rượu cho mọi người: "Kia kìa".

Lại không phải là cô gái có tên gọi Uyên Như của lần

trước, Ngụy Nhất hết sức kinh ngạc, hỏi: "Cô vợ chưa cưới rất xinh đẹp của

anh cơ mà?''.

"Em hỏi Uyển Như sao? Ra nước ngoài rồi, tháng

sau mới về. Sao thế, em gái, bắt đầu quan tâm tới đời sống tình cảm của anh rồi

ư? Anh hỏi em, sao em không rủ Nguyệt Nguyệt cùng tới? Đông người mới vui mà...

thật lòng mà nói, anh cũng vẫn nhớ cô ấy, anh cũng đã gọi điện cho cô ấy. Ha

ha, cô gái này tính cách tệ thật, còn không thèm nghe điện thoại của

anh...". Vĩ không hề che giấu cuộc sống riêng tư sa đọa của mình, anh tươi

cười tán gẫu với Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất tức giận: "Lần trước, chẳng phải anh

còn giúp vị hôn thê của mình ức h**p Nguyệt Nguyệt sao?".

Vĩ nói: "Đừng để ý thế chị gái ơi! Anh đâu dám ức

hp cô ấy! Cô ấy ức hp anh còn hơn thế nữa!".

Vĩ vái chào nói: "Coi như anh cầu xin em, đừng

tính món nợ đó với anh nữa, được không? Những chuyện vụn vặt ấy mà chị gái cứ

ghi nhớ mãi, bà chị không mệt sao?".

Ngụy Nhất rất phản cảm với kiểu đàn ông mang chuyện

tình cảm ra làm trò đùa, cô quay mặt đi không thèm để ý tới anh ta nữa.

Một nhóm quý tử lâu ngày mới có dịp gặp nhau nên rất

hưng phấn, đều thoải mái uống rượu. Chỉ trong một thời gian ngắn, hai chai rượu

ngoại đã được năm người đàn ông đó uống cạn. Khi mở tới chai rượu thứ ba, Vĩ

nồng nặc mùi rượu, lại sán đến trước mặt Ngụy Nhất nói chuyện. Lúc này, Vĩ đã

uống tói mức tràn trề hưng phấn, lời nói có vẻ không cần kiêng dè, giọng nói

cũng to hơn bình thường: "Em gái Nhất Nhất, anh nói thật cho em nghe nhé,

anh thực sự đã từng yêu Nguyệt Nguyệt, thật sự đã từng yêu... ngay cả bây giờ,

thi thoảng anh vẫn nhớ tới cô ấy... nhưng em nói xem, ai lại không buồn phiền

vì người phụ nữ đã từng phản bội mình cơ chứ? Chỉ đành mắt nhắm mắt mở coi như

không biết thôi! Cô ấy đã mang trong mình mầm sống của kẻ khác rồi! Em nói xem,

anh có đáng là thiếu gia không? Có mất mặt, có bực bội không hả?".

Ngụy Nhất nghe những câu đó cũng thấy xúc động, nhớ

lại cảnh Nguyệt Nguyệt hồi đó lúc nào cũng chầu chực trước cái điện thoại cố

định trong phòng, điệu bộ vừa chần chừ vừa mong đợi, trong lòng dấy lên cảm

giác chua xót.

Một nhóm người cố gắng theo đuổi chữ "say",

giơ ngón tay nói số cốc đã uống, sau một hồi vui vẻ, lại giải quyết xong hai

chai rượu nữa.

Trâu Tướng Quân vô cùng hứng khởi, tửu lượng cũng phát

huy vượt tiêu chuẩn, đến tận bây giờ thần thái vẫn rất hồ hởi, mỗi lần uống

xong một ly, lại bước tới quan tâm Ngụy Nhất, hỏi thăm vài câu đại loại như có

đói không, có lạnh không. Nếu không đến được chỗ vợ, anh cũng phải quay nhìn vợ

một cái, khi bốn mắt chạm nhau thì mới yên tâm. Mấy người bạn trêu chọc, nói

anh sợ vợ, Trâu Tướng Quân cũng chẳng buồn để ý, buông một câu nhẹ tênh "Cái đó gọi là tôn trọng phụ nữ". Mọi người đều rất ngạc nhiên, lộ rõ

vẻ mặt kinh ngạc: "Trâu Tướng Quân biết tôn trọng phụ nữ, 2012 lại sắp đến

rồi".

Trâu Tướng Quân không hề phản kháng, chỉ khẽ liếc

nhìn Tô Thích một cái. Tô Thích chỉ tập trung uống rượu, mang theo một nụ cười

nhẹ nhàng, không nói nhiều.

Mấy người bạn hết nhìn Trâu Tưóng Quân lại quay sang

Tô Thích, trong lòng đã rõ nhưng không ai nói ra.

Mấy cô gái xinh đẹp rất có con mắt nhìn người, một

lòng một dạ nịnh bợ Trâu phu nhân, lời lẽ dịu dàng, mỗi người một ly, luân lưu

đến chúc rượu Ngụy Nhất. Dù Ngụy Nhất chỉ uống nước hoa quả nhưng cũng không

thể chịu được, chốc chốc lại muốn đi vệ sinh.

Trên hành lang tới nhà vệ sinh, cô gặp Vĩ và Tô Thích.

Vĩ đang khoác tay lên vai Tô Thích, làm ra vẻ khuyên điều gì đó, hai người nhìn

thấy Ngụy Nhất, lập tức yên lặng. Vĩ phản ứng nhanh hơn một chút, lập tức thay

bằng bộ mặt tươi cười chào hỏi Ngụy Nhất. Tô Thích hình như đang có tâm trạng,

chỉ chăm chú nhìn cô, trong đôi mắt lá răm đầy mê hoặc kia dường như có bao

điều muốn nói, đôi môi mấp máy nhưng anh không thốt lên một lời nào, lặng lẽ đi

qua cô.

Cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của ánh mặt trời

quen thuộc trên người anh.

Ngụy Nhất từ nhà vệ sinh đi ra, bỗng nhớ tới căn phòng

nồng nặc khói thuốc đó, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại rảo bưỏc đi ra, nghĩ

rằng ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành một chút cũng tốt.

Ở góc lối rẽ bên ngoài Chí Tôn có một bóng người cùng

đốm lửa nhỏ lúc tỏ lúc mờ. Ngụy Nhất lại gần nhìn xem, đó chính là Tô Thích.

"Nhất Nhất", lúc này, Tô Thích đã giữ được

vẻ bình thản, cất lời chào cô trước.

Về phần Ngụy Nhất bất ngờ chạm mặt Tô Thích, cô có

chút không tự nhiên liền nói: "Tô Thích, sao anh lại ở dây?".

Tô Thích dịu dàng mỉm cười, giơ bàn tay phải lên.

Ngụy Nhất nhìn thấy hai ngón tay thon dài cùa anh đang

kẹp chặt một điếu thuốc, ngạc nhiên kêu lên; “Anh đã học hút thuốc sao?".

Trong ký ức, bàn tay của Tô Thích là bàn tay nghệ sĩ, năm ngón thon dài, đầu

ngón tay hơi nhọn, dù là chơi bóng rổ hay chơi mạt chược, bàn tay ấy đều cao

quý, nho nhã và tuyệt mỹ, chưa bao giờ bị nhuốm khói thuốc. Đến giờ, Ngụy Nhất

vẫn còn nhớ lần đầu tiên chạm vào bàn tay của Tô Thích, nhớ rõ cảm giác dịu

dàng ấm áp đó.

Tô Thích nói: "Bình thường rất ít khi hút thuốc.

Khi nào tâm trạng không tốt thì hút một, hai điếu để giải tỏa thôi".

Ngụy Nhất buột miệng hỏi luôn: "Anh mà cũng có

những lúc tâm trạng không tốt?". Gia cảnh nhà Tô Thích giàụ có, đang trong

độ tuổi sung sức, sự nghiệp thành công lại vừa được bầu chọn là một trong mười

luật sư ưu tú nhất cả nước, đáng lẽ anh đang ở trong thời điểm vui sướng và tự

hào nhất của cuộc đời. Một người đàn ông như vậy sao lại có những lúc tâm trạng

không tốt cơ chứ?.

Tô Thích không trả lời, quay sang hướng khác, khóe môi

khẽ động đậy như đang cười. Không biết có phải là do Ngụy Nhất cảm nhận nhầm

hay không, cô luôn thấy nụ cười đó của anh vừa miễn cưỡng vừa buồn bã.

Lúc này, Tô Thích đang đứng ở góc rẽ, cơ

thể cao lớn đứng dựa vào bức tường, giữa hai ngón tay là một điếu thuốc còn

chưa đốt hết, đèn hoa ngoài cổng lớn của khu Chí Tôn vẫn rực rỡ như thường

ngày, ánh đèn hồng rực rỡ, chiếu rọi khắp khuôn mặt tuân tú của Tô Thích nhưng

lại hiện ra một bên mặt ảm đạm của anh. Bên ngoài khu Chí Tôn có một quảng

trường rất rộng dùng làm bãi đậu xe. Gió ở thành phố B rất lớn, nơi đây nằm

cạnh quảng trường rộng lớn nên càng lộng gió hơn. Gió thổi làm rối tung mái tóc

của Tô Thích. Rõ ràng đây là dáng vẻ của một đứa con cưng hoàn mỹ của trời,

nhưng cũng bình dị đến nỗi khiến người ta cảm thấy vài phần hiu hắt.

Trái tim Ngụy Nhất bất giác nhói đau, cô buồn rầu nói "Tô Thích, anh đừng hút thuốc nữa được không?". Ngụy Nhất đứng quay

lưng về phía ánh sáng, Tô Thích không nhìn rõ nét biểu cảm trên khuôn mặt cô,

chỉ nghĩ rằng điếu thuốc trên tay anh khiến cô không vui, lịch sự nói câu xin

lỗi rồi dập tắt điêu thuốc. Tô Thích không quen với cách xưng hô của Ngụy Nhất

với mình bây giờ, anh muốn chỉnh sửa nhưng không sao mở miệng được. Những

chuyện xảy ra năm đó, cô ấy hẳn vẫn còn nhớ, đương nhiên anh cũng không thể nào

quên được.

Lúc đó, một người đàn ông uống say mềm đang được một

cô gái dìu đi, loạng choạng bước qua chỗ họ đứng, người đàn ông đó đã say tới

mức không còn biết gì nữa, đứng cũng không vững, miệng vẫn say sưa hát vang lời

bài hát của Trương Quốc Vinh¹ "Chuyện cũ không nên nhắc lại... đời người đã trải qua bao mưa gió... cho

dù không xóa nhòa được ký ức... tình yêu và hận thù vẫn còn trong tim... Thực

sự muốn cắt bỏ hết... để ngày mai được tiếp diễn một cách tốt đẹp... em sẽ

không phải khổ sở hỏi thăm những tin tức về anh... Nỗi đau có thể quên đi...

nhưng quên được em là một điều không dễ dàng... Em chưa từng thật sự rời xa...

Em trước sau vẫn ở trong trái tim anh... Anh vẫn rất yêu em... Anh

không còn cách nào khác... vẫn lưu giữ hình ảnh của em trong trái tim mình...

vẫn luôn dễ bị những chuyện cũ khiến anh xúc động... vẫn luôn đau lòng vì em...

Đừng hỏi anh liệu có còn gặp lại... không cần quan tâm tới việc anh nói có thật

lòng hay không... Tại sao em không hiểu... chỉ cần có tình yêu là sẽ có sự đau

khổ.... Có một ngày em sẽ biết rằng... trong cuộc đời này nếu không có anh thì

vẫn vậy thôi... Hãy để chuyện cũ bay theo cơn gió...". Người đàn ông say

khướt đó cứ hát một cách ngắt quãng, âm thanh không rõ ràng nhưng lại hát rất to,

hát tới câu cuối cùng thì khom người nôn thốc nôn tháo. Anh ta dằn vặt một hồi

lâu rồi mới được người bạn đỡ đi khỏi đó.

Ngụy Nhất liếc trộm một cái về phía Tô Thích, thấy

khuôn mặt anh vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Trong lòng đang đắn

đo xem có nên ủng hộ cho người anh em đó không, bởi vì anh ta hát bài đó vào

lúc này quả thực rất hợp vói bối cảnh. Ngụy Nhất khẽ ho một tiếng, ngẩng đầu

nhìn lên bầu trời, lúc đó, một chiếc máy bay nhấp nháy đèn phía đuôi vừa hay

bay ngang qua.

Trong chốc lát, hai người đều có vẻ lúng túng, cứ đứng

nhìn nhau không nói. Đứng trước đầu ngọn gió thêm một lúc nữa, Ngụy Nhất không

chịu được hắt hơi hai cái, Tô Thích liền nói: "Mau vào đi, cẩn thận không

bị lạnh. Tướng Quân không thấy người đâu nhất định sẽ lo lắng đấy".

Ngụy Nhất cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, gật đầu rồi

chạy vào luôn.

Tô Thích nhìn theo bóng dáng yêu kiều của cô, hất mấy

lọn tóc đang vướng vào mắt mình rồi lại lôi một điếu thuốc ra, châm lửa.

Ngụy Nhất trở lại phòng, Trâu Tướng Quân lập tức đến

gần hỏi cô đã đi đâu. Ngụy Nhât nói ra ngoài đi dạo một chút. Bây giờ, Vĩ cũng

sán lại, vừa uống rượu vừa nói chuyện với cô. Mấy cô gái ở đó điều chỉnh âm

thanh micro lên rất to, Ngụy Nhất không nghe rõ, hỏi: "Anh nói gì

vậy?".

Vĩ đã uống ngà say nên hơi loạng choạng, anh ghé sát

vào tai Ngụy Nhất nói lại một lần nữa: "Thực ra, ban đầu anh đã có ý sẽ

cưới cô ấy. Khốn kiếp! Anh đã thật sự nghĩ như vậy! Nhưng người đàn bà đó lại

luôn không tin anh, nghi ngờ anh. Cuối cùng... cuối cùng, cô ta lại lừa anh! Ha

ha, cắm cho anh đây một cái sừng to tướng trên đầu. Khốn kiếp, coi anh đây như

một đứa trẻ con! Phụ nữ, nếu thật sự muốn nhẫn tâm thì không còn là con người

nữa!".

Ngụy Nhất vốn nghĩ rằng Vĩ đang giả vờ say, nghĩ rằng

anh muốn mượn rượu làm càn, cố tỏ ra lập dị. Sau đó, thấy anh ta gẩy tàn thuốc

vào ly rượu, rồi lại vô tư cầm ly rượu uống cạn, cô mới biết anh ta thật sự đã

say. Trong lòng Ngụy Nhất lại thấy buồn, quay sang nói với Vĩ: "Anh say

rồi? Có cần nghỉ một chút không?".

Trâu Tướng Quân không quen nhìn người đàn ông khác kề

vai ghé tai với vợ mình, rảo từng bước lớn tiến lại gần, giơ chân đá trúng vào

mông của Vĩ: "Đứng dậy ngay cho ông!".

Vĩ bấy giờ mới ậm ừ, lại tiến lên chiến trường.

Một lát sau, Tô Thích cũng bước vào. Ngụy Nhất đang

cầm micro hát bài Khi tình yêu đã trở thành quá khứ ². Đúng lúc đang hát tới

câu "Dù rằng không thể xóa nhòa ký ức, tình yêu và thù hận vẫn trong

tim" thì cô thấy Tô Thích bước vào, bất giác lại trở nên gượng gạo, âm

thanh cũng ngắt quãng tại đó.

Tô Thích khẽ nhìn cô một cái liền bị An Dương kéo lại;

"Tô Thích! Cậu chạy đi đâu thế hả? Chén rượu phạt hôm nay của anh em, cậu

không được trốn đâu nhé!".

Trong đám đàn ông đó, tửu lượng của Vĩ thuộc loại kém

nhất, cuối cùng, anh ta ngẩng đầu lên nói với Ngụy Nhất: "Dù cô ây đã phụ lòng

thiếu gia ta, ta cũng vẫn yêu cô ấy... vẫn nhớ đến cô ấy... em nói xem, người

phụ nữ đó có phải là yêu tinh không? Có phải là kẻ gây tai họa không? Dù cô ta

xinh đẹp thì cũng không nên giày vò người khác như thế".

Ngụy Nhất nhớ lại khuôn mặt cùng chiếc mũi gần đây nổi

đầy trứng cá của Nguyệt Nguyệt, còn chưa kịp phát biểu ý kiến, Vĩ đã đổ vật

sang một bên, không biết gì nữa, khóe mắt anh ta dường như ươn ướt.

Vĩ đã khiến Ngụy Nhất xúc động một cách sâu sắc và có

những nhận thức mới về chuyện tình yêu. Mặc dù nói, tình cảm là chuyện của hai

người, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ nhưng nhiều khi, e rằng ngay cả bản

thân cũng không nhìn rõ trái tim mình, sao có thể yêu cầu đối phương phải hiểu

rõ đây.

Ngụy Nhất cảm khái muôn phần, bỗng cảm thấy, dù rằng kết

cục không tốt đẹp như vậy nhưng những giọt nước mắt mà Nguyệt Nguyệt đã rơi vì

Vĩ đều không uổng phí.

Nghĩ tới đó, lại cảm thấy người đáng thương nhất chính

là bản thân mình khi mới yêu. Cô bất giác đưa mắt nhìn Tô Thích một cái, vừa

hay bắt gặp cảnh Tô Thích đang nâng ly rượu lên, một hơi uống cạn.

Cô đứng lên, bước lại gần, nói: "Rượu cũng nên

uống ít thôi", nói với Trâu Tướng Quân nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Tô

Thích.

Trâu Tướng Quân sa sầm nét mặt, ôm chặt Ngụy Nhất vào

lòng, không đợi Ngụy Nhất kịp phản ứng lại, bất ngờ hôn ngấu nghiến lên đôi môi

cô ngay trước mặt mọi người.

Ngụy Nhất có thể coi là mối tình đầu của Trâu Tướng

Quân, vì vậy, anh chàng này khi xử lý những chuyện liên quan tới tình cảm vẫn

còn rất ấu trĩ. Ánh mắt mà Tô Thích nhìn Ngụy Nhất, cùng là đàn ông, sao anh có

thể không hiểu? Nào ngờ, Ngụy Tiểu Trư cũng nhìn anh ta với một vẻ đau buồn

của tâm trạng tình cũ khó quên như vậy khiến anh vô cùng phẫn nộ. Lúc này,

trong lòng anh chỉ muốn làm thế nào để tuyên bố với tình địch rằng: Tôi có

quyền sở hữu Ngụy Nhất. Bởi thế khó tránh được việc anh bỏ qua cảm nhận của cô.

Đó là một nụ hôn sâu, Ngụy Nhất chỉ cảm thấy một đôi

môi nồng nặc mùi rượu, đè nén một cách ngông cuồng. Trước ánh mắt đầy kinh ngạc

của mọi người. Cô vừa xấu hổ vừa bực bội, đẩy mạnh Trâu Tướng Quân ra, ánh mắt

nhìn anh đầy đau khổ và phẫn nộ, hai khóe mắt cũng đỏ hoe.

Ánh mắt đó khiến Trâu Tướng Quân đã tỉnh táo hơn

nhiều, cũng có phần hối hận, cảm thấy mình hơi thô lỗ. Anh muốn an ủi vợ vài

câu nhưng lại không thắng nổi tính sĩ diện, chỉ quay người sang tiếp tục uống

rượu, trong lòng bất giác lại thấp thỏm không

yên.

Trong giây phút Trâu Tướng Quân cưỡng hôn Ngụy Nhất,

Tô Thích đã định tiến đến nhưng bị An Dương khẽ khàng

ngăn lại. Trong lòng Tô Thích cũng hiểu rất rõ, cô bé giờ đây đã trở thành vợ

người khác, không phải là chú chim nhỏ xinh cần được anh che chở nữa. Nghĩ tới

đó, nỗi thương cảm lại trào dâng như

nước lũ, những lời nói tình cảm của cô gái

trong giây phút riêng tư như mới chỉ xuất hiện hôm qua giờ đã là của kiếp trước

rồi.

Còn cả giọng điệu rời rạc của người đàn ông uống

say ban nãy cứ vang vọng mãi

trong đầu anh: Đừng hỏi anh liệu có còn gặp lại... không cần quan tâm tới việc

anh nói có thật lòng hay không...


¹ Trương

Quốc Vinh(張國榮): là

một diễn viên, ca sĩ nổi tiếng của Hồng Kông.

² Khi

tình yêu đã trở thành quá khứ: tên tiếng trung là 当爱已成往事,

ca khúc này là nhạc phim Bá vương biệt cơ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.