Chương 15: Ai cũng có một thời tuổi trẻ ngông cuồng

Trong xe, Ngụy Nhất rất khách khí, cô ngồi ở hàng ghế

sau.

Hóa ra, tên đầy đủ của Vĩ là Trần Đạo Vĩ, quả nhiên là

người rất có tài ăn nói. Anh ta có khuôn mặt trắng trẻo, đường nét thanh tú, cá

tính nhưng lại hào phóng nhiệt tình, giọng nói trầm mạnh. Anh ta nói giọng Bắc

Kinh đặc sệt, những âm vần uốn lưỡi được phát ra rất trôi chảy. Lúc này, anh ta

không cần biết đối phương có để ý hay không, cứ thao thao bất tuyệt, lời hay ý

đẹp, khoa chân múa tay, không lúc nào để cho thời gian chết. Ở bên anh ta, Ngụy

Nhất cảm thấy thật thoải mái, cũng không phải quá gò bó, đôi khi còn cười đùa,

kể vài câu chuyện vui. Vĩ suy đoán tình hình tài chính thế giới xong, lại bắt

đầu bình phẩm về chính sách mới nhất của quốc gia, sau đó từ những người dân vô

tội ở Iraq lại đến Sean Penn của giải Oscar. Cuối cùng là kể tới tuổi thơ của

mình, trong câu chuyện thi thoảng có nhắc tới Tô Thích, những lúc ấy Ngụy Nhất

lại dỏng tai lên chăm chú nghe. Còn cứ khi nhắc tới Trâu Tướng Quân thì Ngụy

Nhất liền quay mặt nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài.

Từ gương chiếu hậu, Vĩ quan sát được mọi cử chỉ của

Ngụy Nhất, bật cười ha hả, lên tiếng bênh vực cho Trâu Tướng Quân “Cái tên Trâu Tướng Quân đó thực ra cũng không đến nỗi

tồi, trong mấy anh em chơi với nhau, hắn ta thông minh nhất, chỉ số IQ đạt tới

170! Hồi tên đó còn học ở Anh, đám con gái mắt xanh tóc vàng thi nhau theo

đuổi, khí chất cũng không kém anh Tô của em đâu. Em đừng chỉ biết nhìn vào tính

khí hay nổi cáu của cậu ta nhé! Thực ra, Tướng Quân cũng là một chú lừa ưa

phỉnh nịnh, chỉ cần thuận theo ý của cậu ta, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp. Con

người cậu ấy cũng trượng nghĩa, chính trực”, nói đến đây liền liếc mắt nhìn

Ngụy Nhất, thấy cô làm khẩu hình “hứ” một tiếng, anh ta cũng không bực mình,

mỉm cười gật đầu, “Hì hì, cũng đúng mà, có hơi phong lưu một chút”.

Anh ta phong lưu vô độ thì có, làm gì có chuyện một

chút. Ngụy Nhất thầm phản pháo lại.

Bởi Ngụy Nhất có mối hiềm khích với Trâu Tướng Quân

nên không thích việc người khác nói anh ta là người tốt, nếu như ai khen anh

ta, cô lại cảm thấy không thoải mái trong lòng.

“Người không phong lưu sẽ phí hoài tuổi trẻ mà! Ai bảo

cậu ấy tuấn tú nhiều tiền, mà phụ nữ lại chỉ yêu cái đó.”

Hình như vị thiếu gia tên Vĩ này đã được lợi lộc gì đó

từ Trâu Tướng Quân, cứ tươi cười biện giải cho anh ta, sau đó lại liếc mắt nhìn

Ngụy Nhất qua gương chiếu hậu, thành khẩn nói: “Đương nhiên là không bao gồm em

Nhất Nhất rồi, tài sản nhà họ Ngụy đồ sộ như vậy, đương nhiên là chẳng để ý tới

những thứ vặt vãnh đó, tiền bạc cũng chỉ coi như thứ bỏ đi thôi”.

Ngụy Nhất lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa xe, một chú mèo

đen nhảy xuống từ bồn hoa, cơ thể yểu điệu nhanh nhẹn. Con mèo đen quay đầu lại

nhìn Ngụy Nhất, ánh mắt đó lạnh lùng, ngạo mạn, thật giống với ánh mắt của tên

lưu manh họ Trâu nào đó.

“Nói tới chuyện đối đầu giữa Tô Thích và Trâu Tướng

Quân, nên trách những người lớn từ nhỏ đã reo rắc mối thù hằn ân oán lên đầu

họ. Đại lão gia nhà họ Trâu vốn vẫn mang tư tưởng phong kiến, trọng nam kinh

nữ, rất quý trọng con trai. Mẹ Tô Thích từ nhỏ đã không được lão gia quan tâm

nên ôm mối oán hận trong lòng suốt nhiều năm. Sau khi sinh được Tô Thích, liền

ôm hy vọng con trai sẽ khiến mình vẻ vang, bất cứ việc gì cũng yêu cầu Tô Thích

phải vượt qua Trâu Tướng Quân, bắt con trai mình phải cao hơn một bậc. Ông Trâu

là người rộng lượng, đương nhiên sẽ không can dự vào những cuộc ganh đua vô vị

đó. Chủ yếu là mẹ của Tướng Quân thôi. Ôi dào, người phụ nữ dù có mạnh mẽ đến

mấy thì cũng có bản tính nhỏ nhen...”, nói đến đây, anh ta lại mỉm cười, “Đương

nhiên, ngoài em Nhất Nhất ra”.

Thấy Ngụy Nhất giữ thái độ thờ ơ nhưng ít nhiều vẫn

đang lắng nghe, anh ta đưa tay lên lau nước bọt hai bên mép rồi lại nói tiếp “Mẹ Trâu Tướng Quân cũng dồn hết hy vọng vào con trai

mình. Vậy là hai anh em họ từ nhỏ đã cạnh tranh với nhau, Trâu lão gia hồi đó

có thanh thế và uy lực rất lớn trong giới chính trị, nhưng lại không cai quản

được việc gia đình, cuối cùng đành mắt nhắm mắt mở, mặc cho hai đứa cháu tranh

giành với nhau. Vốn dĩ chỉ là sự tranh giành nhỏ nhặt giữa những đứa trẻ với

nhau, ví dụ như tranh giành đồ chơi, thức ăn, đánh nhau một hồi rồi thôi, nhưng

sau đó đã xảy ra một chuyện khiến mối quan hệ giữa hai anh em vô cùng tồi tệ.”

“Chuyện gì vậy?” Vĩ cũng thật hiểm độc, nói đến vấn đề

mấu chốt lại đột nhiên dừng lại, chơi trò úp mở. Ngụy Nhất không chịu nổi nữa,

buột miệng truy hỏi.

Vĩ nói: “Vì phụ nữ”.

Ngụy Nhất sững người, trái tím nhói đau nhưng vẫn muốn

nghe giải thích tiếp. Nếu là chuyện có liên quan tới Tô Thích, cho dù thế nào,

cô đều muốn biết.

“Nói đi!”, Ngụy Nhất thúc giục.

Vĩ nói đến đó, bỗng cảm thấy mình đã tiết lộ quá

nhiều chuyện, nhưng nếu không nói hết, để đọng lại trong họng cũng chẳng vui vẻ

gì, liền liếc mắt quan sát biểu hiện của Ngụy Nhất, thấy cô không có vẻ tức

giận mới cảm thấy yên tâm. Anh ta cũng không dám kể quá tường tận, chỉ nói đại

khái một câu “Người con gái mà Tô Thích yêu thương đã bị Trâu Tướng

Quân cướp mất.”

Tên lưu manh này đúng là đồ khốn! Khuôn mặt nhỏ nhắn

của Ngụy Nhất lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Vĩ thấy Ngụy Nhất có vẻ không vui, bèn vội vàng nói đỡ

cho bạn: “Ôi dào! Chuyện cũ của mấy trăm năm về trước rồi, em còn tính toán làm

gì! Ai mà chẳng có thời tuổi trẻ ngông cuồng?”.

Một câu tuổi trẻ ngông cuồng là có thể lấp l**m hết

những đau khổ mà anh ta đã gây ra cho Tô Thích hay sao?

Đáng ghét!

Ngụy Nhất nghĩ, một người hiền hậu, ôn hòa như Tô

Thích mà mỗi lần đối diện với Trâu Tướng Quân đều tỏ ra rất phẫn nộ, ngọn lửa

oán hận đó cháy suốt bao nhiêu năm qua vẫn chưa thể lụi tắt, có thể thấy năm đó

anh ấy đã đau khổ như thế nào. Hành động bỉ ổi như vậy, chỉ cần một câu tuổi

trẻ ngông cuồng là có thể hóa giải được, để mọi chuyện cuốn đi theo gió hay

sao?

Thật đáng buồn cười!

Nhớ đến sự quấy rối của Trâu Tướng Quân đối với mình,

hóa ra quả nhiên là vì Tô Thích, cướp đồ của Tô Thích mãi thành thói quen rồi

sao? Ngoài chiếm đoạt ra, anh chàng quyền quý này chẳng còn việc gì khác để làm

nữa sao?

Thật đáng thương!

Một người đáng ghét, đáng buồn cười, đáng thương như

vậy mà mình lại bị anh ta hôn tới hai lần! Ngụy Nhất căm hận đưa tay lên lau

miệng. Cô không phải đồ vật, cô là người phụ nữ của Tô Thích, không ai có thể

cướp đoạt được.

Vĩ bị thái độ bỗng chốc thay đổi và ánh mắt tức giận

của Ngụy Nhất làm cho hoảng sợ, liền im bặt, chỉ chuyên tâm lái xe. Rất lâu

sau, anh ta nghe thấy giọng nói khoan thai từ phía sau vọng tới như một linh

hồn ai oán ở phương xa. Ngụy Nhất khẽ hỏi: “Anh ấy... chắc là rất yêu cô ấy?”.

Vĩ trở nên căng thẳng, lập tức nghĩ ra “anh ấy” là Tô

Thích, “cô ấy” chắc hẳn là người con gái mà Tô Thích yêu thương. Trong lòng cảm

thấy không nỡ nhưng cũng không nói dối: “Rất yêu”, trong giọng nói có phần tiếc

nuối, “Vì cô ấy, Tô Thích đã làm không biết bao nhiêu chuyện hoang đường, nhưng

vẫn không thể giành lại từ tay của Trâu Tướng Quân”.

“Tên họ Trâu đó có yêu cô ấy không?”, Ngụy Nhất vốn

không muốn biết những chuyện có liên quan tới anh ta nhưng vẫn hỏi.

Vĩ dở khóc dở cười, ngay cả họ tên đầy đủ của Trâu

Tướng Quân mà cô bé này cũng không buồn nói ra, xem ra lỗ hổng mình gây ra lần

này quá lớn rồi: “Cái đó anh không rõ lắm, cậu ấy đối với phụ nữ đều như vậy”.

Nói đến đây, bỗng thấy khuôn mặt của Ngụy Nhất có chút

ửng hổng, anh ta cảm thấy hơi kỳ lạ.

May mà Ngụy Nhất không bới cháy tận đáy nồi và cũng

chẳng hỏi “Cô ấy là ai?”.

Ngụy Nhất thề rằng, suốt đời này sẽ không bao giờ nói

chuyện với con người không biết liêm sỉ đó nữa.

Trường Đại học S là nơi tập trung của con cái nhà giàu

có trong cả nước, chuyện có nhiều xe sang đưa đón sinh viên là thường tình. Mọi

người đều đã sớm quen với những cảnh tượng đó. Vì vậy, khi chiếc Bentley của Vĩ

đỗ trước cổng trường, mọi người chỉ liếc mắt nhìn một cái chứ không có sóng gió

nào nổi lên cả. Nhưng những việc xảy ra trên đời này lại thường không đúng như

người ta mong muốn. Vừa về đến phòng ký túc xá, chuông điện thoại di động của

Ngụy Nhất đã vang lên, là dãy số lạ.

“A lô.”

“Đồ ngốc, về đến trường chưa?”

“Sao anh lại có số điện thoại của tôi?”

“Hi hì”, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười như từ

dưới địa ngục vọng tới khiến Ngụy Nhất sởn hết cả gai ốc, kèm theo đó là một

ngữ khí cao ngạo, “Chỉ cần tôi muốn, chẳng có gì là không được cả!”.

Tâm trí của Ngụy Nhất vẫn còn đang vấn vương với nỗi

ân oán của hai họ Tô - Trâu, đang lúc bất bình thay cho Tô Thích, tên tội đồ

lại tự động tìm đến, cảm giác chính nghĩa đã khiến cô trở nên dũng cảm lạ

thường, hét vào điện thoại bằng một giọng điệu nhanh nhất, lớn nhất, hung dữ

nhất có thể “Đồ tiểu nhân bỉ ổi, vô liêm sỉ! Sau này đừng để tôi

nghe thấy giọng, nhìn thấy bộ dạng của anh nữa! Tôi ghê tởm anh! Tôi coi thường

anh! Cút đi! Tạm biệt!”

Sau đó cô tắt luôn máy, ném điện thoại đã bị rút pin

ra thật xa, giống như Trâu Tướng Quân có thể chui từ trong điện thoại ra ăn

thịt cô vậy. Tim cô đập rất mạnh, thật thoải mái, thật vui sướng. Nhưng khi sự

vui vẻ qua rồi, nghĩ tới thủ đoạn của Trâu Tướng Quân, cô thấy hối hận, lo sợ.

Nhớ lại cuộc điện thoại vừa rồi, trước khi cúp máy cô

vẫn không quên nói một câu tạm biệt. Bản thân mình quả nhiên không phải là một

nhân tài đi trên con đường chói lọi!

Ngụy Nhất vùi mặt vào đống chăn: “Mất mặt quá, đáng sợ

quá!”.

Đầu dây bên kia, Trâu Tướng Quân nhíu mày, tay cầm

chiếc điện thoại hồi lâu mà vẫn chưa định thần được. Thầm nghĩ, cô bé ngốc

nghếch này ăn nhầm phải thuốc nổ rồi hay sao? Đang yên đang lành lại nổi khùng

lên! Mình có lòng tốt chỉ muốn gọi điện hỏi thăm cô ta xem đã về trường an toàn

chưa thôi...

Trâu Tướng Quân vẫn không cam lòng, nhấc điện thoại

lên tiếp tục gọi thì thấy đối phương đã tắt máy.

“Đồ con gái kỳ cục!”, Trâu Tướng Quân nghiến răng

nghiến lợi quát mắng. Sau đó, khuôn mặt anh lại hiện lên nét sủng ái, “Đồ ngốc

hôm nay thật dũng cảm, tặc tặc, tràn đầy sức sống! Đủ bản lĩnh thì đừng có trốn

tránh đấy!”.

Ngay buổi chiều hôm đó, Ngụy Nhất đã ra ngoài mua ngay

số di động khác.

Ngụy Nhất đi trên đường, bỗng nổi tính trẻ con, dùng

số điện thoại mới gửi tin nhắn cho Tô Thích “Chào anh, có phải công ty mở khóa không? Xin hãy tới

phòng 5-2 dãy C của khu chung cư XX để mở khóa. Cảm ơn!”

Không có tin nhắn trả lòi.

Ngụy Nhất vẫn đang tưởng tượng về khuôn mặt khôi ngô tuấn

tú của Tô Thích khi nhận được tin nhắn này, cô hứng khởi gửi tiếp tín nhắn thứ

hai “Em là Tiểu Bạng, em đang ở ngoài đường, đây là số di

động của bạn em, em hết tiền rổi, nhanh chóng chuyển cho em năm trăm tệ tới

Ngân hàng Xây dựng nhé, số tài khoản là: xxxxxxxxx.”

Lại tưởng tượng về khuôn mặt khi bị mắc lừa của Tô

Thích, cô vô cùng thích thú.

Mười phút sau, cô nhận được tin nhắn trả lời của Tô

Thích “Bé bự à, anh đang họp, tiền đã chuyển đi rồi. Ngoan

nhé, tối anh sẽ tới đưa em đi ăn cơm.”

Ngụy Nhất ngây người ra nhìn hai chữ “Bé bự”. Nửa

tiếng sau, quả nhiên di động có tin nhắn thông báo tài khoản ở ngân hàng đã

được chuyển thêm vào năm trăm tệ.

Buổi tối, vừa gặp Tô Thích, Ngụy Nhất đã vội vàng hỏi

luôn: “Sao anh biết đó là em?”. Lại nghĩ, có thể Tô Thích là kiểu công tử quen

sống trong nhung lụa, phạm vi tiếp xúc chắc chưa bao giờ chạm tới những tin

nhắn lừa gạt như vậy.

“Bé bự à, tin nhắn của em không có tên của người mở

tài khoản”, Tô Thích cười hì hì nói.

Ngụy Nhất bây giờ mới chợt hiểu ra, làm gì có tên lừa

đảo nào lại đãng trí như vậy chứ! Quả nhiên Tô Thích đã biết rõ tới tận chân tơ

kẽ tóc, khiến kẻ phàm phu tục tử như mình bị tụt hậu quá xa. Sau đó, ngước mắt

nhìn Tô Thích đầy thán phục.

Hậu quả tồi tệ của sự kiện tin nhắn đó là, Ngụy Nhất

có thêm một biệt hiệu mới nghe thật quê mùa. Sự việc qua đi đã lâu rồi, Tô

Thích vẫn cao hứng gọi cô là bé bự mãi không thôi.

Mối quan hệ giữa cô và Tô Thích phát triển theo hướng

ổn định và hòa hợp. Hết ngày này sang ngày, không kinh thiên động địa, thận trọng

nếm thử hương vị ngọt ngào.

Tô Thích chọn một buổi chiều Ngụy Nhất không phải lên

lớp để đưa cô về thăm nhà mình một chuyến.

Ngụy Nhất lo sợ không muốn đi, Tô Thích phải dùng

những từ ngữ ngon ngọt dỗ dành thì cô mới đi.

Tô Thích đã sớm thông báo thông tin này với bố mẹ

mình.

Anh là con trai độc nhất, gần ba mươi tuổi mới chính

thức giới thiệu bạn gái, hai bậc phụ huynh nhà họ Tô đương nhiên rất vui mừng.

Ông Tô không yêu cầu quá cao về cuộc sống riêng tư của

con trai, chỉ cần đối tượng đó xuất thân trong một gia đình gia giáo, đạo đức

tốt, đoan trang, ngoan hiền là được. Hơn nữa, nhà họ Tô mặc dù không quá danh

giá nhưng cũng không cần cậy nhờ con dâu cao sang trợ giúp. Bà Tô lại là người

phụ nữ mạnh mẽ, đặt kỳ vọng rất cao vào con dâu sau này, tự cho rằng con trai

mình là nhân vật ưu tú, không phải bất cứ cô gái nào cũng xứng đôi với con

mình. Xuất thân đương nhiên là quan trọng, nhưng bà Tô càng yêu cầu các yêu tố

như ngoại hình, chiều cao, tư tưởng... của phái nữ phải thuộc hàng xuất chúng

mới tương xứng với Tô Thích. Tốt nhất là phải giống bà, có khí thế và ý chí

quyết tâm không thua kém phái mạnh.

Tối qua, Tô Thích mới chỉ giới thiệu sơ qua về Ngụy

Nhất, bố mẹ anh chỉ đang do dự đôi chút về mặt tuổi tác: “Trẻ như vậy sao? Liệu

có thiệt thòi cho con gái nhà người ta không?”

Các mặt khác cũng cảm thấy không đến nỗi tồi. Bà Tô

tính tình khó, thấy con trai gần ba mươi tuổi mới tìm được bạn gái tâm đầu ý

hợp nên rất vui mừng, nhưng cũng không thể tùy tiện quyết định được. Bà tra hỏi

một hồi các vấn đề về gia thế, dung mạo, tính cách, sở thích, sở trường và

chiều cao của cô ấy, cuối cùng, máu buôn chuyện nổi lên, lại còn muốn hỏi cả số

đo ba vòng nữa. Thấy khuôn mặt con trai lộ rõ vẻ chán nản mới chịu thôi.

Bà cảm thấy cô con dâu tương lai này mặc dù xuất thân

trong một gia đình danh giá nhưng lại khá yếu đuối, không trợ giúp được chồng

trong sự nghiệp. Ngữ khí của bà đã mang chút soi mói và thành kiến rõ rệt. Ông

Tô không đồng tình với ý kiến đó, cất giọng sang sảng “Con gái đâu phải ai cũng mạnh mẽ? Vậy thì đàn ông để

làm gì? Lại chẳng cần phụ nữ phải xung phong lâm trận, tôi thấy cô bé họ Ngụy

đó cũng không tồi, nhỏ nhẹ thanh tú mới là phụ nữ.”

Ông cũng nhân cơ hội trút hết nỗi lòng bất mãn đối với

người vợ quá mạnh mẽ trong suốt nhiều năm qua. về vấn đề này, ông không ngần

ngại đứng về phía con trai mình.

Bà Tô thấy cục diện hai đấu một, sự việc như thế coi

như đã được quyết định rồi nên cũng không nói nhiều nữa.

Bà Tô trăn trở suốt đêm, không tài nào ngủ được, cảm

thấy con trai cuối cùng cũng có ý trung nhân và đã trưởng thành rồi. Bà cùng

chồng ôn lại những chuyện thú vị trên con đường trưởng thành của con trai, thầm

nghĩ, mới ngày nào còn là một cậu bé con, chớp mắt một cái, giờ đã trở thành

một chàng trai khôi ngô tuấn tú, đã có thể kết hôn, yên bề gia thất. Càng nghĩ

lại càng cảm thấy trong lòng vừa hân hoan vừa xót xa. Ông Tô là người đàn ông

khô khan, cũng chẳng đa sầu đa cảm như vợ, trước đó còn rất hứng thú góp vài

câu chuyện, ít phút sau đã nghe tiếng thở phì phò, ngủ thiếp đi rồi. Bà Tô vẫn

đang rất tâm trạng, liền chạy sang phòng Tô Thích tìm con trai để tiếp tục dốc

bầu tâm sự.

Tô Thích phải làm việc suốt cả ngày, vốn dĩ đã rất mệt

mỏi, lại đang muốn gọi điện cho Ngụy Nhất, nếu không cô bé đó sẽ cứ ngốc nghếch

ngồi chờ đợi. Bà Tô bản tính cứng rắn không thua kém gì nam giới, lại hiếm khi

có cơ hội nói chuyện phiếm thế này, lúc bầu tâm sự đã được dốc ra thì khó có

thể thu lại được. Trò chuyện dông dài tới nỗi Tô Thích gật gà gật gù, thúc giục

mấy lần thì mẹ anh mới chịu kết thúc câu chuyện, đứng lên đi về phòng.

Bà Tô đi ra đến cửa, bỗng quay đầu lại, hỏi: “Tô

Thích, con thực sự thích con bé đó chứ?”.

Tô Thích cười một cách bất đắc dĩ: “Vâng, vâng, vâng,

thực sự rất thích! Mẹ mau đi nghỉ đi!”.

“Không phải vì cô ấy là em gái của Ngụy Trích Tiên

chứ?”

“Mẹ!”, khuôn mặt của Tô Thích thay đổi rõ rệt, khẩu

khí cũng trở nên khô cứng, gượng gạo, không dễ kháng cự, “Con ngủ đây”.

Bà Tô đứng ngây người ra một lát rồi mới bước đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.