Chương 8: Cho anh giữ ở vị trí này

Khi Diệp Vẫn Thần ôm Lạc U đi ra bệnh viện cũng gây chú ý cho những phóng

viên nhưng vừa nhìn thấy bọn họ vẫn còn nhỏ, hơn nữa trên đùi Lạc U còn

bó bột nên họ không tiếp tục nhìn. Hai người cũng thoải mái đi ra ngoài. Diệp Vẫn Thần trực tiếp ôm Lạc U vào trong xe, chiếc xe lăn đáng thương trực tiếp bị vứt bỏ ở bệnh viện.

Diệp Vẫn Thần là con riêng của

Diệp gia nhưng trên thực tế cũng đã nhận tổ quy tông. Tuy rằng ở Diệp

gia không nhận được sự đối đãi nhưng Diệp gia cũng là danh môn cao cấp.

Thân phận thiếu gia của Diệp gia vẫn làm cho Diệp Vẫn Thần được lợi rất

lớn, chí ít ăn, mặc, ở, đi lại cùng người nhà họ Diệp đều ngang bằng.

Chính là mở xe ra cũng có bảy chữ số, hơn nữa hắn cùng Lạc U là con nhà

danh môn, cho dù vị thành niên không có giấy phép lái xe nhưng vẫn có

thể không trở ngại chạy trên đường.

Lạc U cùng thím Ngọc ngồi ở

phía sau, Diệp Vẫn Thần thì lái xe. Thỉnh thoảng ánh mắt sẽ nhẹ nhàng

nhìn qua kính chiếu hậu. Từ góc độ nhìn của hắn, vừa vặn có thể nhìn

thấy dáng vẻ nghỉ ngơi của Lạc U, tao nhã, hờ hững, lại làm cho người ta cảm giác một loại lạnh lùng. Thậm chí Diệp Vẫn Thần còn có thể từ bên

trong cảm giác được một tia áp lực, để hắn muốn kích động thần phục.

  • Nhìn đường đi không nên nhìn tôi. Tôi cũng không muốn mới từ bệnh viện đi ra lại bị đuổi về.

Lúc nói chuyện Lạc U vẫn nhắm mắt lại nhưng cô có thể khẳng định, ánh mắt

của người đàn ông kia nhìn vào mình, loại ánh mắt chăm chú cực nóng,

không thể sai được.

  • Xin lỗi.

Diệp Vẫn Thần có chút lúng

túng thu hồi cái nhìn của mình. Điều chỉnh thân thể một chút liền chăm

chú lái xe. Hắn cũng không muốn xảy ra những việc bất ngờ nhưng nơi nào

có sự tồn tại của Lạc U, ánh mắt hoặc là nói tâm tư của hắn chính là

không tự chủ được nhìn vào đối phương. Loại cảm giác đó mãnh liệt như

đang dùng thuốc phiện, không thể kháng cự.

Ở một bên thím Ngọc

nhìn hai cái miệng nhỏ, vẻ mặt càng trở nên hiền lành. Bà có thể cảm

giác được dường như tiểu thư có chút không giống, so với lúc trước lộ

liễu tựa như có thêm một phần nội liễm bình tĩnh. Thím Ngọc nghĩ lần tai nạn xe cộ lần này giống như có cảm giác nhân hoạ đắc phúc. Đặc biệt

trong lúc Lạc U cùng Diệp Vẫn Thần ở chung cũng làm cho thím Ngọc cảm

thán. Quả nhiên tiểu thư đã lớn rồi đều có người con trai yêu thích.

Vị trí của khu nhà rất gần trường học, không tính cao cấp nhưng cũng vô

cùng tốt. Tòa nhà có tổng cộng mười tám tầng, Lạc U ở tầng thứ mười tám. Cũng may có thang máy, chân của Lạc U bị bó bột nếu không phỏng chừng

một tháng cũng chưa chắc có thể leo lên.

Đây là lần đầu tiên Diệp Vẫn Thần đến nơi này, nơi ở của Lạc gia hắn đã từng đi qua mấy lần nhưng

đây là nơi sau khi Lạc U học cao trung thu xếp. Mặc dù Diệp Vẫn Thần

biết vị trí nhưng chưa từng đi vào. Còn Diệp Vẫn Thần vì sao lại biết vị trí nơi này, vậy cũng chỉ có Diệp Vẫn Thần biết. Những tin tức liên

quan đến Lạc U hắn giờ nào phút nào đều quan tâm, nếu không sẽ không

biết Lạc U bị tai nạn giao thông mà gọi điện đến.

Diệp Vẫn Thần

đỗ xe xong liền ôm Lạc U lên lầu, cánh tai vẫn còn đỏ. Lạc U nhìn ở

trong mắt, trong lòng đột nhiên nghĩ, trước đây sao cô lại không phát

hiện người đàn ông vậy mà lại biết thẹn thùng.

Trong thang máy có mấy học sinh là người sống ở đây, nhìn thấy ba người đi vào chủ động

tránh ra một chút. Có điều khi những người kia nhìn thấy hình dáng của

Lạc U và Diệp Vẫn Thần thì vẻ mặt trong nháy mắt cũng trở nên kì lạ.

Lạc U cùng Diệp Vẫn Thần cùng học trong học viện Tinh Vũ là một ngôi trường vô cùng có danh tiếng. Trong trường giáo dục một thể hóa, từ bắt đầu là nhà trẻ cho đến đại học đều có, xem như là ngôi trường tư nhân cao cấp

nhất trong nước. Ở Bắc Kinh đại đa số những đứa trẻ có chút bối cảnh

danh vọng cao đều ở trường này tốt nghiệp. Mà khoảng cách của tiểu khu

này với trường học là gần nhất cho nên phần lớn ở trong đó đều là học

sinh.

Tuy rằng Lạc U cùng Diệp Vẫn Thần mới chuyển vào lớp mười

nhưng lại cùng nhau đi tới. Bắt đầu từ lúc nhỏ gầ như chính là người có

tiếng tăm trong trường học quý tộc này. Đặc biệt là sau khi Lạc U quay

xong quảng cáo kia, toàn bộ trường học từ trên xuống dưới bao gồm cả

thầy cô giáo không có người nào không biết Lạc U. Mà Diệp Vẫn Thần thân

phận đặc biệt vẫn đi theo bên cạnh Lạc U nhiều năm, hơn nữa mặt mày anh

tuấn, thành tích học tập vô cùng tốt, cũng là một người có tiếng tăm

trong trường. Mà lúc này bọn họ nhìn thấy Lạc U được Diệp Vẫn Thần ôm

vào thang máy, từng đôi mắt đều trợn tròn, chớp chớp như là xem người

ngoài hành tinh.

Đương nhiên Lạc U cũng nhận ra ánh mắt khác

thường của những người này, vừa nghĩ ở trong lòng liền hiểu được chuyện

gì xảy ra. Đôi lông mày khẽ nhíu, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người, ngay lập tức những người kia liền liếc mắt nhìn nhau, cúi đầu không dám nhìn nữa.

Từ nhỏ kiêu ngạo của Lạc U là do bồi dưỡng mà thành,

khí thế của Lạc U là trải qua nhiều năm gian khổ mà tạo thành. Mười lăm

tuổi nhưng đã từng trải qua hai mươi lăm tuổi, tao nhã, cao quý, phong

thái nữ hoàng, cho dù chân bị bó bột được người đàn ông ôm vào trong

ngực nhưng khí chất vẫn vô cùng tôn quý, làm sao những đứa nhỏ hơn mười

tuổi có thể chống lại.

Diệp Vẫn Thần vẫn chú ý đến Lạc U, tự

nhiên cũng thấy cảnh này, ánh mắt càng trở nên lấp lánh, tim đập đều

nhanh hơn mấy phần. Hắn chính là yêu thích loại phong thái nữ hoàng này

của Lạc U, mỗi khi nhìn thấy hắn đều có loại kích động muốn quỳ gối bên

chân cô.

Trong nháy mắt Diệp Vẫn Thần thay đổi Lạc U cũng nhận ra được, thân thể trở nên cứng ngắc, hô hấp trở nên gấp gáp, ánh mắt nhìn

cô càng thêm nóng bỏng. Lạc U có thể cảm nhận được sự thay đổi của Diệp

Vẫn Thần nhưng lại hết sức nghi hoặc loại thay đổi này của hắn đến cuối

cùng là bởi tại sao. Cô chỉ là nhìn mấy người kia một chút, chẳng lẽ còn xảy ra sự việc nào đó mà cô không rõ hay sao.

Ánh mắt của Lạc U

nhìn Diệp Vẫn Thần hơi nghi hoặc một chút, cô luôn cảm thấy bên trong

ánh mắt cực nóng của người đàn ông này dường như còn kiềm nén cái gì đó.

Đến tầng mười tám, Diệp Vẫn Thần ôm Lạc U đi vào căn phòng nhưng trong nháy mắt Diệp Vẫn Thần cùng Lạc U đều có loại cảm giác kì quái. Chuyện này

làm sao giống như chú rể ôm cô dâu vào phòng tân hôn vậy?

Lạc U

trở về nhà, Diệp Vẫn Thần cũng không có lí do chăm sóc, bởi vì nơi này

đã có hai người hầu chăm sóc cuộc sống cơm áo hằng ngày của Lạc U. Diệp

Vẫn Thần dùng xong cơm tối liền lưu luyến không muốn rời đi. Có điều

trước khi đi hắn vẫn cẩn thận hỏi: “Tiểu U, tôi có thể đến chăm sóc em

được không?”.

  • Ừ.

Đối với chuyện Diệp Vẫn Thần ở bên cạnh cô, Lạc U cũng không có bài xích. Kỳ thực người đàn ông này rất yên

tĩnh, hơn nữa vô cùng nghe lời, lúc hắn ở bên cạnh cô cũng có cảm giác

an tâm. Cũng giống như được một con trung khuyển dũng mãnh trung thành

bảo vệ, loại cảm giác đó rất tốt.

  • Vậy ngày mai tôi có thể đến đây sao?

Diệp Vẫn Thần tiếp tục hỏi, trong ánh mắt nhìn Lạc U mang theo sự chờ mong.

Lạc U cũng nhìn lại Diệp Vẫn Thần. Vốn là vẻ mặt lạnh nhạt cũng trở nên

chăm chú mấy phần, chậm rãi mở miệng nói rằng: “Tôi không thích anh ở

bên tôi làm những việc không nên làm, chỉ cần anh không chạm đến giới

hạn cuối cùng của tôi, bên cạnh tôi vẫn có thể cho anh một vị trí, anh

hiểu ý của tôi chứ?”.

Diệp Vẫn Thần vui mừng khôn xiết gật đầu

thật mạnh, đương nhiên hắn hiểu ý tứ của Lạc U. Những điều này hắn đều

chờ mong, còn những chuyện không nên làm kia, rút kinh nghiệm lần trước

hắn sẽ không bao giờ lặp lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.