Chương 10: Quay lại trường học

Giữa cuối tuần tháng mười hai, đêm trước lễ Giáng sinh, Lạc U ở bệnh viện

nửa tháng, lại ở nhà ngột ngạt hơn nửa tháng, thực sự có chút khó chịu.

Tuy rằng lợi dụng khoảng thời gian này suy nghĩ những việc sau này cần

phải làm. Cũng thuận theo làm một vài vấn đề nhưng cô vẫn có chút khô

khan. Nghiêm túc suy nghĩ một chút, liền quyết định muốn trở lại trường

học, làm một cô học sinh giỏi.

Mùa đông rất lạnh. Thím Ngọc vì sợ Lạc U lạnh nên đã mặc rất nhiều lớp áo mới để cô đi ra ngoài. Tất nhiên là do Diệp Vẫn Thần ôm đi ra ngoài. Đối với việc này Lạc U đã quen. Tuy rằng Diệp Vẫn Thần còn có chút ngượng ngùng nhưng động tác đã tự nhiên

hơn, đúng là đã thành thói quen tự nhiên.

Một đường đi về phía

dưới, xe của Diệp Vẫn Thần đã chờ ở dưới lầu. Trong cốp xe cũng chuẩn bị thêm xe lăn. Cẩn thận bế Lạc U ổn định ở ghế sau, mới an an ổn ổn lái

xe đi.

Kỳ thực tình huống thông thường như thế này, người bình thường đều ngồi ở vị trí kế bên người lái. Chỉ có tài xế hoặc người hầu lái

xe, ông chủ gì đó mới ngồi ở phía sau. Vừa an toàn vừa có phong thái,

cũng xem như là một thói quen mang tính lễ nghi. Nhưng nếu như là bạn bè hoặc bạn học, ngồi ở phía sau có vẻ hơi kỳ quặc.

Lạc U chớp mắt

một cái, không nói ra là nghi vấn cái gì nhưng trong lòng lại cảm thấy

quái lạ. Từ ngày Diệp Vẫn Thần quỳ gối trước giường cô nói với cô những

câu nói kia. Lạc U cảm giác sâu sắc thái độ của Diệp Vẫn Thần đối với cô không giống, loại cảm giác đó không có chỉ là thái độ đối với người

mình yêu thích. Hay thật sự như Diệp Vẫn Thần từng nói, ở trong mắt hắn

cô là công chúa, là nữ hoàng. Loại thái độ hoàn toàn tuân theo kia, làm

cho cô cảm thấy quái dị, đồng thời cảm xúc cũng thay đổi.

Là vui

mừng, cũng có lẽ là động lòng? Là khống chế dc vng thỏa mãn, hay chinh phục dc vng đang kêu gào? Lạc U có chút mê man nhưng bất luận đến

cùng là cái gì, loại thái độ này của Diệp Vẫn Thần rất rõ ràng đã lấy

được lòng cô.

Sau năm - sáu phút liền lái xe vào học viện Tinh

Vũ, trong trường đương nhiên không cho phép tùy ý lái xe vào. Nhưng bất

cứ là nơi nào đều có chút nhân vật đặc thù. Diệp Vẫn Thần thuộc về loại

này, Lạc U hiển nhiên cũng thuộc loại này. Lạc U cùng Diệp Vẫn Thần trở

lại trường học người có quan hệ đều đã sớm đến thăm hỏi. Thậm chí hơn

nửa số người của trường đều biết. Có điều lúc mọi người thấy Diệp Vẫn

Thần ôm Lạc U ngồi lên xe lăn, vẫn là không nhịn được kinh ngạc thốt

lên.

Lạc U có bệnh thích sạch sẽ, căn bản không cho người bên

ngoài tiếp xúc, đây là việc mà toàn trường đều biết. Lạc U cùng Diệp Vẫn Thần quan hệ rạn nứt, thậm chí còn tuyên bố không cho Diệp Vẫn Thần

xuất hiện ở vị trí của cô. Cho dù ở trong lớp, cũng đem Diệp Vẫn Thần

đuổi tới ngồi ở góc cuối cùng bên trong phòng học. Thế nhưng hiện tại

hai người vậy mà lại dùng dáng vẻ thân mật như vậy xuất hiện, thật là

làm cho mọi người không thể không kinh ngạc.

Lớp học cao trung

của Tinh Vũ học viện có tổng cộng năm tầng lầu, bên trong có bố trí

thang máy nhưng cũng không cung cấp cho học sinh sử dụng. Đương nhiên

cũng có những tình huống đối xử đặc biệt. Dưới hàng trăm con mắt đổ dồn

vào, Diệp Vẫn Thần đẩy Lạc U đi vào trong thang máy, ngăn cách rất nhiều ánh mắt kinh ngạc.

Mà sau khi bọn họ đi vào trong thang máy,

tiếng bàn luận huyên náo của mọi người cũng nhộn nhịp vang lên. Các loại tin đồn không giống nhau mà tương đồng.

Bên trong thang máy, Diệp

Vẫn Thần cẩn thận kiểm tra đồ dùng của Lạc U một lần, thân thiết sắp xếp một lúc, mới lại lần nữa đứng phía sau Lạc U.

Ngày hôm nay, toàn thân Lạc U mặc một bộ tuyết trắng. Áo khoác nhung cừu màu trắng thêm

quần dài ca rô màu trắng, vừa che kín vị trí bị thương lại lộ ra một

phần linh khí tao nhã. Mái tóc đen dài xõa ở sau lưng, tóc mái ngang che kín lông mày. Cả người đẹp đẽ như cỏ thơm. Mà Diệp Vẫn Thần lại mặc một bộ âu phục màu đen nhàn nhã. Thân hình đứng phía sau Lạc U, thấy thế

nào cũng giống như công chúa cùng quản gia đi theo bên cạnh.

Hai

người từ thang máy đi ra, lần thứ hai thu hút vô số sự chú ý. Thậm chí

rất nhiều bạn học từ trong lớp đi ra vì để nhìn bọn họ. Hai người đều là người có tiếng tăm trong trường học, ở thời đại này mạng lưới tin tức

phát triển. Chỉ là trong một thời gian ngắn lên lầu, diễn đàn trang web

của trường học cũng đã bắt đầu loan truyền tin tức quan hệ của hai người bọn họ. Trong đó càng xem các loại suy đoán càng khiến người ta quáng

mắt.

  • Chị Tiểu U, chân đã đỡ hơn chưa, em đến đẩy chị được không?

Trước cửa phòng học, Hứa Quỳnh nghênh đón, mang theo nụ cười quan tâm hỏi.

Chỉ là nụ cười này ở trong mắt Lạc U, thấy thế nào cũng cảm thấy dối trá cùng chói mắt.

Lạc U lạnh lùng lướt qua Hứa Quỳnh một chút, cái

gì cũng đều không nói. Diệp Vẫn Thần cảm giác được thái độ lạnh lùng của Lạc U lúc này, cũng không dừng lại, trực tiếp đẩy Lạc U vào lớp học,

hoàn toàn xem như Hứa Quỳnh không tồn tại.

Sắc mặt của Hứa Quỳnh trở nên khó coi, cắn cn m** d** nhưng cũng không có tiến lên để tự tìm phiền phức nữa.

Trong phòng học bàn ghế đều là một người, Diệp Vẫn Thần đem cái ghế của Lạc U chuyển đi, rồi đẩy Lạc U qua. Sau đó liền đi đến vị trí của chính mình – bên trong góc cuối của phòng học.

Nhưng vào lúc này, giọng điệu Lạc U hờ hững nói rằng: “Anh ngồi ở bên trái của tôi đi.”

Giọng nói của Lạc U không lớn nhưng người xung quanh đều có thể nghe thấy rõ

ràng. Trong chốc lát sắc mặt mọi người đều trở nên quái dị. Vị trí bên

trái Lạc U vẫn luôn trống không, bởi vì đó là vị trí của Trịnh Nghị

Phong. Sau khi tựu trường Trịnh Nghị Phong chỉ học một tháng liền xin

nghỉ cho đến hiện tại. Trịnh gia là thế gia quân nhân, lần này Trịnh

Nghị Phong cũng là tham gia một tổ chức quân đội đơn giản để huấn luyện

thành bộ đội đặc chủng. Loại huấn luyện này, tiêu chuẩn tham gia có hạn. Nếu như không có bối cảnh hùng hậu người bình thường căn bản không thể

tham dự.

Toàn trường học người người đều biết đại thiếu gia Trịnh gia Trịnh Nghị Phong đang theo đuổi Lạc U. Vị trí bên trái là Trịnh Nghị

Phong chủ động tìm giáo viên sắp xếp. Nhưng lúc này Lạc U nói một câu

liền để Diệp Vẫn Thần ngồi ở chỗ đó. Vẻ mặt của mọi người làm sao không

trở nên quái lạ đây.

Vị trí bên phải của Lạc U cũng là một bạn

học nam nhưng cũng là lớp phó học tập đang đeo một đôi kính gọng đen

cồng kềnh. Thấy cảnh này, chớp mắt một cái, lại chớp mắt thêm một lần

nữa, có chút ngượng ngùng đứng lên nói: “Tớ, tớ nhường vị trí này cho

cậu đó.”

Mặc dù lớp phó học tập Triệu Viễn xem như có chút ngây

ngô nhưng trên thực tế vẫn rất thông minh, bằng không cũng sẽ không nói

ra những lời như vậy. Vị trí ở bên cạnh Lạc U này, có khi lại là chỗ

ngồi không tốt.

Có điều ý tốt của Triệu Viễn đương nhiên không

được tiếp nhận. Bất luận là Lạc U hay Diệp Vẫn Thần đều không có phản

ứng. Diệp Vẫn Thần chỉ sững sờ một chút liền ngồi ở vị trí của Trịnh

Nghị Phong. Ánh mắt nhìn về một bạn học, bạn học kia lập tức đi tới vị

trí trước kia của Diệp Vẫn Thần, thu dọn đồ đạc của Diệp Vẫn Thần rồi

đưa đến. Mà sau đó, Diệp Vẫn Thần cũng đem đồ đạc của Trịnh Nghị Phong

số lượng không nhiều lắm, thu dọn xong liền ném trên bục giảng. Hành vi

vô cùng kiêu ngạo.

Lớp phó học tập lúng túng ngồi xuống. Xung

quanh yên tĩnh đến kì lạ. Ánh mắt vô tình hay cố ý đều nhìn hai người

Lạc U và Diệp Vẫn Thần. Nghĩ đến lúc Trịnh Nghị Phong trở lại đến cùng

là việc kinh khủng gì sẽ xảy ra.

Mà ở trong không khí kì lạ này,

Lạc U cùng Diệp Vẫn Thần lại có vẻ vô cùng thản nhiên. Hai người yên

tĩnh xem sách, căn bản không đem phản ứng của mọi người nhìn ở trong

mắt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.