Chương 62: Mợ đến nhà, tranh đồ cưới!

“Lão phu nhân… Ta…” Mã di nương kinh ngạc theo phản xạ gọi.

“Nương, ngươi thế nào?” Bên kia, Đinh Tĩnh nhìn thấy Mã di nương chịu đòn, lập tức quan tâm hỏi.

Phải biết rằng trước đây bất luận Mã di nương phạm sai cái gì, tối đa bất

quá bị chửi hai câu, bị người mắng mấy câu đã vượt qua, lần này tổ mẫu

vừa lên đến liền động thủ, đây chính là chưa từng có, Đinh Tĩnh nhất

thời không có chủ ý, không phát hiện chỗ mình nói lỡ!

“Nương? Nương ngươi ở đâu ra? Nương của ngươi đã qua đời, đó là đích nữ Vân Tề

Nhu của Hộ Quốc hậu phủ đã mất, ngoại trừ nàng ngươi còn nương ở đâu ra? Thân là nhị tiểu thư Thị lang phủ lại là người không có quy cư như thế, mắt lúc nào cũng trông mong hướng về phía tiện thiếp đắm mình trong

trụy lạc này gọi nương, ta xem ngươi cũng là kẻ đắm mình trong trụy lạc, thế nhưng hướng trên mặt chính mình bôi đen, hảo một thứ nữ không biết

kiểm điểm a.” Vương thị tức giận b* ng*c phập phồng không ngừng, trên

mặt càng tức giận đỏ hồng một mảnh.

Đã trở lại trong phủ, nhưng trong đầu bà còn đang hồi tưởng lúc ở Hộ Quốc hậu phủ nghe

mọi người trào phúng, toàn bộ người trên thọ yến cười ha hả nói chuyện

phiếm, bà lại nhận hết ánh mắt cười nhạo. Nói những lời này không khác

chi nói nàng là lão hồ đồ, vì loại người này mà để cháu nữ ruột duy nhất bị ủy khuất, khi dễ, đây là nói dễ nghe, nói không xuôi tai chính là

hận không thể nói nàng là tham vinh hoa phú quý, đem cháu ruột bán đi.

Thậm chí nói Thị lang phủ chính là sủng thiếp diệt thê tử, là một gia

môn bất chính.

Kia thậm chí nói đến Đinh Bằng, nói

thẳng hắn không có năng lực, ngay cả chuyện hậu viện đều nhìn không tốt, nói gì đến chuyện vì triều đình xuất lực. Lần này Đinh Bằng cũng bị

chọc tức, mặt âm trầm ngồi ở một bên không nói lời nào, các nữ nhân bị

cười nhạo mấy tiếng, bị trách mấy câu đều là chuyện nhỏ, ngày mai mới là mấu chốt, nếu có người động tâm tư sửa trị hắn, kia cũng có thể…

Lúc này thấy mẹ ruột nổi giận, Đinh Bằng cũng biết nàng muốn sửa trị một

chút, trong đầu nghĩ tất cả đều là ngày mai lên triều nên ứng đối thế

nào, căn bản không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Mã di nương, Đinh Tĩnh.

“Tổ mẫu, nương… di nương không phải có ý như vậy a.” Đinh Tĩnh thiếu chút

nữa cắn đầu lưỡi, gấp gáp chuyển xưng hô, nhưng nàng càng giải thích

càng kch thch Vương thị, lòng tràn đầy hận.

“Đúng! Nàng không phải có ý như vậy, nàng là cố ý, cố ý nhìn trong phủ ta bị

người chê cười! Ta đã nói nàng thường ngày về điểm tâm tư méo mó này còn chưa đủ sử dụng đâu, bình thường vui đùa một chút thủ đoạn dơ bẩn, nếu

không quá phận thì ta cũng là nhìn Thượng thư phủ mà không cùng nàng so

đo. Lúc này mới được mấy ngày, liền muốn ra quỷ kế càng ác độc hơn.

Trong phủ chúng ta chỉ có Tử nhi, Trí nhi hai dòng chính, ngươi nghĩ

hoàn thành hôn sự làm cho Bằng nhi nói ra việc đem ngươi phù chính, ta

vốn ý cũng muốn ngươi vì trong phủ xuất lực, thì việc này không khó chấp nhận, lại không nghĩ rằng ngươi còn có hậu chiêu. Chuyện tốt toàn về

phía ngươi, đến lúc xảy ra vấn đề gì bị người lên án cũng là lão thái bà ta, nói ta chẳng phân biệt được nặng nhẹ là một lão hồ đồ, tốt, thủ

đoạn này cũng dám đưa đến trước mặt của ta.” Vương thị bị tức thân hơi

run, ngón tay oán hận chỉ vào Mã di nương, Đoàn ma ma vội vã đem nàng đỡ ngồi xuống, giúp nàng uống trà, Vương thị khoát tay chặn lại, một chút

cũng không muốn đem hỏa đè xuống.

“Bằng nhi, việc

lần này ngươi nói như thế nào?” Nói đến đứa con trai này của nàng cũng

là đứa hồ đồ, hôn sự đích nữ không hỏi qua nàng, lại giao cho một di

nương tâm tư bất chính làm việc, hiện tại xảy ra chuyện lớn như vậy,

nàng bây giờ chết cũng muốn đẩy hết trách nhiệm.

Sắc mặt Đinh Bằng không tốt, những năm gần đây mẫu thân nào có sắc mặt như

vậy với hắn, hắn làm sao không nghe ra mẫu thân chỉ trích. Lúc trước nếu không phải Mã di nương đề nghị đè lại tin tức này, nói không chừng để

cho mẫu thân biết trước thì sẽ không náo lớn như vậy.

Đinh Bằng hắn không nghĩ lại, lúc trước hắn một lòng một dạ muốn thăng quan

phát tài, dù không giấu giếm việc này, lúc trước hắn cũng sẽ một trăm

phần trăm đồng ý việc hôn nhân của Đinh Tử cùng Phùng Ngọc Hoa.

“Nhi tử là một nam nhân, hậu viện này tự nhiên do mẫu thân làm chủ.” Đinh

Bằng giật nhẹ khóe miệng, đau đầu không ngớt. Vốn hắn cũng nên cho

Thượng thư phủ mấy phần mặt mũi, nhưng Mã Ngưng Nhi kia ngang ngược càng rỡ, đều đã đem mặt mũi Thượng thư phủ đánh mất, vừa nghĩ đến hắn bị

Thượng thư phủ cùng Mã di nương liên hợp tính kế, lửa giận này liền áp

không nổi nữa.

“Tốt, con ta còn chưa có hồ đồ. Mã di nương làm việc tư lợi, dám nhúng chàm đồ cưới của đích nữ, cố ý giấu

giếm không báo nhà trai là ác thân, thậm chí khuyến khích ta cùng với

Bằng nhi đáp ứng hôn sự, tâm hung ác có thể so với quỷ, đánh nặng hai

mươi đại bản, nhốt vào từ đường một tháng, nhặt không hết mười cân ba

loại đậu đỏ – xanh – trắng, vĩnh viễn đừng nghĩ ra khỏi từ đường” Vương

thị trừng mắt nhìn Mã di nương, lạnh lùng nói.

Mã di nương sắc mặt liền trắng nhợt, hai mươi đại bản a, nàng là đích nữ, từ

nhỏ như kim tôn ngọc quý, chưa từng chịu qua một chút trách phạt. Lần

này không chỉ bị đánh bằng roi còn bị phạt vào từ đường, đó là địa

phương nào, quanh năm cũng không có một người đi vào. Nữ nhân để ý nhất

chính là tuổi tác cùng dung mạo, mấy năm nay nàng có thể duy trì sự sủng ái của Đinh Bằng, một phần là nhà mẹ đẻ có thực lực, chủ yếu nhất là

nàng biết cách lấy lòng Đinh Bằng, nhưng nam nhân đều là kẻ có mới nới

cũ, một tháng này nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn

lắm, đủ để hắn thích nữ nhân khác. Hơn nữa còn phải nhặt ba loại đậu,

càng dằn vặt người ta, lần này nếu đi vào, không mất mạng cũng bị lột

một lớp da a!

“Lão gia, tiện thiếp oan uổng a, Phùng Ngọc Hoa kia yêu thích nam sắc làm sao ta biết a, ngài xem hắn tư thái

nhẹ nhàng, nói chuyện có lễ, tri nhân tri diện bất tri tâm, ta làm sao

biết hôn sự này còn có mặt đen tối. Lão gia, ngài xem ta tận tâm tận lực hầu hạ ngài nhiều năm như vậy, liền tha cho ta đi, tiện thiếp từ nay về sau sẽ rút kinh nghiệm xương máu tuyệt đối không có nửa điểm sai lầm

nữa.” Mã di nương quỳ trên mặt đất, bị dọa run lẩy bẩy, mũi đỏ lên hít

hít, hai mắt hồng hồng hàm xuân, giống như mỹ nhân xuân giang tháng tư,

thanh lệ lại mang theo vài phần mị hoặc, Đinh Bằng nhìn trong lòng khẽ

động.

Đây chính là nữ tử hắn sủng ái nhất nhiều năm

qua, đối với hắn đúng là hiểu biết, thường ngày chiếu cố chu đáo không

có nửa điểm không đúng, thật đem hèo đánh vào mông trắng bóng của nàng,

Đinh Bằng trong lòng cũng không đành lòng.

“Phanh!”

Vương thị thấy thế, một phen quét rơi ly trà trong tay, lạnh lùng hừ một tiếng, “Chớ ở trước mặt ta dùng chiêu số dụ dỗ này, nay cái ngươi sai

phạm cũng không nhỏ, ngươi làm cho thanh danh Thị lang phủ ở trong các

gia đình phú quý ở kinh thành bị quét như rác, rất có thể ảnh hưởng đến

con đường làm quan của Bằng nhi, nếu sai lầm này không phạt ngươi, phải

chờ tới khi ngươi làm cho Thị lang phủ thất bại rồi mới hối hận sao?”

Đinh Bằng trong lòng nhảy thót lên, nghe Vương thị không chút khách khí tiếp tục nói: “Bằng nhi, hôm nay ngươi cũng ở tại đó, ngươi có nhìn nương bị những lão thái bà cùng phu nhân tiểu thư châm chọc sao? Nếu như nàng ta có hiếu tâm, cũng sẽ không đem sự tình làm đến nước này, làm cho ta đây vừa già vừa yếu phải đưa cái mặt ra cho người chà đạp, sỉ nhục! Loại

người xấu xa lại không hiếu thuận này, ngươi còn che chở nàng?“

“Ái chà ~ ta vì thân thể không tiện nên không đi thọ yến, bất quá nghe mọi

người nói như thế, trong lòng cũng kinh hoàng không ngớt a. Mã di nương

làm việc này quá không thể chấp nhận, tại sao có thể làm cho lão phu

nhân cùng lão gia chịu nhục trước mặt người khác đây, việc này mặc kệ

ngươi là cố ý hay vô ý, nếu như bởi vậy chọc tức thân thể lão thái thái

và lão gia thì có chết mười lần cũng khó chuộc tội a.” Phương di nương

dùng khăn tay nhẹ lau nước mắt, lập tức nâng mắt lệ mưa lất phất nhìn

Đinh Bằng, “Tiện thiếp thân thế ti tiện, toàn tâm toàn ý nghĩ cho tương

lai lão gia làm quan lớn, tiện thiếp cũng được một chút vinh quang,

không dám làm quá hay có những chủ ý gì khiến lão gia hổ thẹn. Tiện

thiếp biết, này là vinh nhục chung của Thị lang phủ, có phúc cùng hưởng, có nhục cùng chịu, ai có thể làm ra cớ sự kia a, việc này xử lý không

tốt, Thị lang phủ chúng ta sẽ bị liên lụy đi, đứa nhỏ chưa xuất thế đáng thương của ta a, cũng sẽ không được tốt … Ô ô ô.”

“Di nương, sẽ không, phụ thân có dũng có mưu như vậy, tổ mẫu cũng là tinh

anh giỏi giang, bọn họ nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp, tuyệt đối sẽ

không đem sự tình phát triển đến mức không thể thu xếp.” Đinh Ninh Nhi

cũng theo lau vài giọt lệ, tuy là trấn an Phương di nương, bản thân rõ

ràng cũng rất sợ.

Vương thị. Đinh Bằng được một phen khích lệ chẳng những không có một chút cao hứng, trái lại càng tức giận thay đổi sắc mặt.

Từ sau khi tiến vào, Đinh Tử vẫn cùng Đinh Trí ngồi ở một bên yên lặng

uống trà. Đinh Ninh Nhi cùng Phương di nương cũng thật ra là thừa dịp

“cháy nhà hôi của”.

Mấy năm nay việc trong phủ vẫn

là hai mẹ con Mã di nương độc đại, nếu không phải Phương di nương mang

thai đúng lúc, căn bản vốn là không dám cùng Mã di nương chính diện đối

chọi với nhau, nàng ta cũng có lo lắng, Mã di nương lại để cho toàn phủ

hổ thẹn, đây chính là một cơ hội để đả kích nặng Mã di nương, nếu như bỏ lỡ thì không biết lúc nào nàng mới có thể xoay người.

Đinh Tử hơi nghiêng đầu nhìn về phía Bạch di nương cùng Đinh An đang yên

tĩnh đứng, chắc hẳn tâm tư hai người này cũng lung lay, chỉ là không có

biểu hiện rõ ràng như Phương di nương vậy.

“Ngươi im miệng, Mã di nương căn bản chưa từng muốn làm cho phủ ta hổ thẹn, cẩu

vật Phùng Ngọc Hoa kia tự làm sai, tại sao có thể đổ lỗi cho di nương

đây?” Đinh Tĩnh bị dọa trắng mặt biện giải, nàng cũng rõ ràng tư vị bị

hèo đánh vào người, cũng thập phân rõ ràng, lúc này Mã di nương thật sẽ

bị phạt, hơn nữa hiện tại tổ mẫu cùng phụ thân đều đang nổi nóng, nàng

cũng không có cái gì tốt để ăn, giống như Phương di nương nói có phúc

cùng hưởng, nếu Mã di nương không được sủng, nàng là tiểu thư thứ xuất

càng không lấn áp qua Đinh Tử được.

Nghĩ tới đây,

Đinh Tĩnh nhìn Đinh Tử đang ngồi ở một bên yên tĩnh thưởng thức trà,

nhìn tư thế ngồi của Đinh Tử văn nhã, khí chất điềm tĩnh, lúc nhìn phía

Đinh Trí sóng mắt mang theo nhàn nhạt nhu tình, căn bản không đem các

nàng để vào mắt.

Đinh Tĩnh trong cơn giận dữ nhất

thời, nghĩ đến tiểu tiện nhân Đinh Tử này, nếu không phải nàng đi nhầm

đường, hiện tại sớm bị Phùng Ngọc Hoa lăng nhục, Phùng Ngọc Hoa sao có

thể bị phát hiện chuyện thích nam phong, di nương cũng đoạt được đồ cưới của nàng ta, Đinh Tử cũng sẽ phải chịu gả đi như đã định, chịu cuộc

sống khổ cực. Hiện tại khen ngược, nàng hảo hảo ngồi ở một bên, còn nhìn các nàng bị chê cười.

Càng nghĩ càng giận, Đinh

Tĩnh kia làm sao nói được lời hay: “Đinh Tử, di nương bị phạt ngươi càng hài lòng có phải hay không, nói cho cùng chúng ta đều là người Thị lang phủ, việc này sao ngươi có thể không có một chút trách nhiệm. Xảy ra

việc tất cả đều lôi đến trên người di nương, ngươi còn cười híp mắt ngồi ở một bên, ta xem chính là quỷ kế của ngươi ám hại di nương, di nương

thiện tâm trúng chiêu của ngươi. Tổ mẫu, là Đinh Tử không có hảo tâm a,

việc này cùng di nương không quan hệ a!”

Đinh Tử

khóe miệng không khỏi nhẹ nhàng quyến rũ ra, ánh mắt liếc nhìn phía Đinh Tĩnh, người này so với người si còn ngu ngốc hơn, đã đến lúc này Đinh

Tĩnh còn nghĩ rằng đổ hết lỗi cho nàng là xong? Nhưng đừng quên, nếu

không có Mã Ngưng Nhi xuất lực, Thị lang phủ cũng sẽ không bị người ta

lên án như thế.

“Lớn mật!” Đinh Bằng vỗ bàn quát,

“Cái gì Đinh Tử, Đinh Tử, đây là ngươi được phép gọi sao, Tử nhi là tỷ

tỷ của ngươi, ngươi thế nhưng hồ ngôn loạn ngữ gọi thẳng kỳ danh, đến

lúc này còn muốn kéo nàng xuống bùn, ngươi nữ nhi hư hỏng này, ta hôm

nay sẽ dạy ngươi cái gì nên nói, cái gì không nên nói!” Đinh Bằng tức

giận mặt mày dựng đứng, Đinh Tử cũng vừa mới bị ủy khuất trở về, nếu

trong phủ không cho nàng một công đạo, lại truyền đi bị thứ nữ chỉ

trích, Hộ Quốc hậu phủ còn không lột da hắn sao!

“Người tới, nhị tiểu thư trong mắt không có tôn trưởng, miệng đầy lời mê sảng, phạt nàng mười cái tát làm cho nàng ghi nhớ giáo huấn!” ba thô sử ma ma nghe lệnh tiến vào, Đinh Tĩnh cũng phát hiện bản thân nói lỡ nên bị dọa sắc mặt càng trắng, vừa giãy giụa vừa tránh né, trong miệng lập tức cầu xin tha thứ, “Phụ thân tổ mẫu, Tĩnh nhi là nhất thời hồ đồ, chỉ là cảm

thấy thân thể di nương vẫn không tốt, nếu như bị đánh hèo lại bị phạt

đến từ đường thân thể sẽ chịu không nổi, Tĩnh nhi hoàn toàn là một mảnh

hiếu tâm a, tỷ tỷ, tỷ tỷ ngài hiểu rõ Tĩnh nhi nhất, Tĩnh nhi cho tới

bây giờ đều l* m*ng, ngươi mau van cầu phụ thân cùng tổ mẫu a.“

Đinh Tử cười, cầm khối bánh ngọt đưa cho Đinh Trí, Đinh Trí chớp con ngươi

đơn thuần, trong mắt chỉ có Đinh Tử, hai tỷ đệ hoàn toàn như là sống ở

trong thế giới nhỏ của hai người, căn bản xem người trong phòng như

không tồn tại. Một bộ hình ảnh tỷ từ đệ ngoan này, lại làm Đinh Tĩnh đỏ

mắt.

“Đinh Tử, lòng dạ ngươi đúng là ngoan độc a,

muốn nhìn ta chịu đòn, ngươi còn có tim hay không a? A!” Đinh Tĩnh tức

giận đứng dậy muốn bắt Đinh Tử, lại bị thô sử ma ma một phen kéo lại,

bàn tay vừa thô vừa mạnh “bốp” quăng qua, trên mặt Đinh Tĩnh lập tức

hiện ra năm dấu ngón tay, khóe miệng cũng có tia máu, châu trâm trên đầu bị đánh rơi xuống đất, sợi tóc cũng có chút rối loạn, nhưng những thô

sử ma ma kia ra tay vô cùng ác độc, nghe xong mệnh lệnh không tát nàng

hết mười cái sẽ không ngừng.

“Bốp bốp bốp …” âm

thanh không ngừng vang vọng trong phòng, Đinh Ninh Nhi nhìn hai gò má

Đinh Tĩnh sưng đỏ không chịu nổi, y phục cũng vì giãy giụa mà rối loạn,

tóc tai lả tả, bộ dáng thập phần chật vật giống như người điên, trong

lòng nàng cảm thấy rất vui thích!

Trước đây Mã di

nương chưởng gia, Đinh Tĩnh không ít lần ở trước mặt nàng diễu võ dương

oai, cái gọi là trèo cao thì té đau, Đinh Tĩnh, ngày ngươi xui xẻo bắt

đầu! Lại nhìn phía Đinh Tử, Đinh Trí yên tĩnh ngồi ở một bên, Đinh Ninh

Nhi trong mắt hiện lên hàn quang, kế tiếp liền là bọn hắn, nàng nhất

định sẽ nghĩ đến biện pháp làm cho Đinh Tử bọn họ rơi đài, lần này nhìn

như Đinh Tử chịu ủy khuất, nhưng mà nàng ta cũng không có mẫu thân. Đinh Tĩnh sẽ không bỏ qua cho nàng ta, tương lai Mã di nương lại thổi một

chút gió bên tai, không tin phụ thân thấy nàng không cầu tình cho muội

muội, cũng sẽ nghĩ nàng lòng dạ độc ác!

“Ngốc ở đó

làm gì, hai mươi hèo của Mã di nương cũng cùng nhau đánh!” Vương thị lại vung tay lên, lại tiến vào thêm mấy thô sử ma ma, kéo Mã di nương hướng phía trong viện đi.

Mã di nương bị dọa cả kinh nói: “Lão gia, tiện thiếp sai rồi, tiện thiếp không nên có tâm làm chuyện

xấu, tiện thiếp thực sự biết sai rồi, lão gia ngài tha ta lần này đi.

Lão phu nhân, tiện thiếp trước đây xúc động làm việc không để ý hậu quả, nhưng thật không phải là cố ý, tiện thiếp cầu ngài khoan thứ (khoan

hồng + tha thứ) ta đi, ta nhất định sẽ sửa chữa sai lầm, sau này chỉ nhớ rõ hiếu thuận ngài.“

Trên mặt Vương thị cũng không

buông lỏng chút nào, chỉ gấp giọng nói: “Đánh, đánh mạnh cho ta, hôm nay ai nương tay, ta liền đánh gấp đôi ở trên người các ngươi.”

Vốn chuẩn bị nhẹ tay, mấy thô sử ma ma vừa nghe cũng bị dọa run run, phi

phi hai cái vô lòng bàn tay (phun nước miếng a =.=”),nắm tấm ván gỗ

hướng trên người Mã di nương mà đánh “Phanh ba”.

di nương đau nên giãy giụa kêu to, trên đầu châu hoa bay loạn, bị thô sử ma ma đi lại giẫm bể tan nát, căn bản không còn vẻ tinh quý ban đầu.

“A… Lão gia… ngài nhìn xem tiện thiếp a, tiện thiếp đau quá… a… Ta muốn

không được…” Mã di nương lệ nóng tuôn xối xả, giọng cực kỳ khàn, thân

thể nàng ta lại rất yếu, mới ba đòn xuống mông liền ẩn ẩn thấy hồng,

nàng lúc đầu hét gọi thê lương, đến cuối cùng cũng không phải giả bộ,

chân chính đau đến mắt nước mũi chảy ròng ròng, làm gì còn chút nào kiều mị ban đầu, đơn giản chỉ vì đau mà kêu loạn.

Vốn

Đinh Bằng đang có lòng thương tiếc, xa xa nhìn thấy hình dạng này của Mã di nương, lại không sinh ra một chút lòng cầu tình nào, chỉ có chút

ghét bỏ nhìn qua.

Trong đại sảnh mặt Đinh Tĩnh bị

tát xong, sưng to lên vài lần, thịt sưng trướng ra chen chúc tại xung

quanh mắt, làm cho nàng khó chịu ch** n**c mắt, khóe miệng cũng bị đánh

sưng lên, ô ô la khóc: “Ngã ngã, trư mẫu, nghệ nương mau thụ không điểu , ti, trâu các phóng quốc nàng đi… Ti hảo thông, ô ô ô…” (Phiên dịch: Nga nga, tổ mẫu, di nương sắp chịu không nổi nữa, ưm, các ngươi tha cho

nàng đi…Có được hay không, ô ô ô…)

Nghe câu này

chẳng rõ cầu tình cái gì cả, Đinh Trí nghẹn cười vẻ mặt đỏ bừng, Đinh Tử lấy khăn tay ra lau mặt cho hắn, âm thầm cảnh cáo hắn thu lại, bên kia

Đinh Ninh Nhi cũng bụm mặt, tuy chưa cười ra tiếng, nhưng khăn tay che

trên mặt lại không giấu nổi nét cười.

Trên trán

Vương thị gân xanh giật giật, kêu lên: “Liền câm miệng cho ta, ngươi còn muốn nếm thử tư vị vả miệng sao?” Cái gì trư mẫu, cũng dám mắng nàng là trư?

Đinh Tĩnh bị dọa run run, bưng khuôn mặt trướng đau sưng đỏ lui qua một bên không dám lên tiếng, bên ngoài, thét chói tai vang lên

không ngừng cuối cùng càng ngày càng nhỏ, sau mười bản, thô sử ma ma

hoang mang đến hồi bẩm: “Hồi lão gia, lão phu nhân, Mã di nương ngất

đi.”

“Thật là vô dụng, hắt nước cho tỉnh, tiếp tục

đánh!” lần này Vương thị đã quyết định nhẫn tâm, chín năm trước Mã di

nương mị hoặc nhi tử của bà để đoạt quyền chưởng gia, mấy năm nay trong

phủ thay đổi rất nhiều người của bà, sau khi bị thu hồi quyền chưởng gia cũng không thành thật, không phải muốn đoạt quyền quản lý đại khố

phòng, muốn đoạt đồ cưới thì là ám hại Thị lang phủ, lần này cũng là Mã

di nương sai thái quá, nếu không Vương thị thật đúng là không có biện

pháp chỉnh ả.

Lúc này có cơ hội hung hăng giáo huấn Mã di nương, bà làm sao có thể bỏ qua.

Đinh Bằng giương mắt nhìn hướng ra ngoài viện Thọ An đường, chỉ thấy Mã di

nương nằm trên cái ghế ngồi cũng không có một chút sinh khí, y phục nơi

mông sớm bị đánh rách, quần nhiễm một vòng máu, nhớ trước đây Mã di

nương ở trên giường thế nào mềm giọng hầu hạ hắn, nghĩ hết biện pháp làm cho hắn thoải mái, lại nhìn hướng nữ nhi Đinh Tĩnh hai người sủng ái

cho tới nay, cũng là mặt sưng rất ủy khuất, trong lòng rốt cục cũng

không đành lòng (Đinh Tĩnh là chính miệng ngươi hạ lệnh đánh nga =.=”).

Suy tư một chút, Đinh Bằng khuyên nhủ: “Nương, Mã di nương phạm vào sai lầm lớn, nhưng cũng là nữ nhân, trước đây cũng chưa từng chịu khổ như thế,

hiện tại đã hôn mê nếu lại đánh tiếp, thật đánh chết… lần này đức hạnh

Thượng thư phủ xác thực có mất, nhưng nếu đúng như những gì Mã di nương

nói…“

Vương thị nhướng chân mày, nhìn Đinh Bằng liếc mắt một cái, bà cũng không tin Thượng thư phủ sẽ lấy việc này làm bè.

Mã di nương này ở Thượng thư phủ là đích nữ nhưng tới Thị lang phủ chính

là thị thiếp, chẳng qua là nửa nô tài, bà muốn xử lý như thế nào cũng

được, hơn nữa việc này vỡ lở ra, thanh danh Mã di nương hung ác cũng sẽ

truyền ra khắp kinh thành, Mã di nương dù có chết cũng không ai nói Thị

lang phủ thế nào. Cũng không ngờ nhi tử mềm lòng tiếc hoa, Vương thị ánh mắt lạnh lẽo không nói gì, trước đây bà không thích Vân Tề Nhu là do bà cảm thấy Vân Tề Nhu thân phận rất cao, làm cho bà tự thấy thấp hèn,

nhưng nếu nói về phẩm tính, Mã di nương một chút cũng không bằng Vân Tề

Nhu.

Đinh Bằng thấy Vương thị không mở lời, con mắt

trầm trầm nhìn về phía Đinh Tử đang yên tĩnh ngồi ở một bên, trong mắt

có hận ý. Đại nữ nhi này bình thường cũng là đứa nhu thuận dịu ngoan,

bây giờ nhìn thấy di nương muội muội bị đánh cũng không nói chuyện giúp, lòng dạ cũng đủ ngoan! (@&%^ moah tự đòi đánh rồi tự thương tiếc,

giờ còn đỗ lỗi, chưa thấy ai vô sỉ như vậy)

Nhìn thấy lãnh ý trong mắt Đinh Bằng lãnh, Đinh Tử khóe miệng hiện lên sự châm chọc, tâm người này thật là đủ thiên vị!

Việc này ai cũng biết nàng là người bị hại, nếu thật bị tính kế gả vào Hữu

Ngự sử phủ, Đinh Bằng nhìn trúng cũng bất quá là giá trị lợi dụng của

nàng, nàng sống không tốt, hắn sẽ lo lắng chút nào sao?

Không, Đinh Bằng sẽ không! Bởi vì trong lòng của hắn thì chẳng qua là hắn cùng nàng có quan hệ huyết thống mà thôi, nữ nhi xuất giá chính là bát nước

đổ đi, là không thể thu trở lại. Vì thế sau khi gả khỏi đây thì nhà

chồng là ai mới quan trọng với hắn, nếu không phải hôm nay ở Hộ Quốc hậu phủ vỡ lở ra, nhiều người chứng kiến như vậy, Đinh Bằng còn có thể cố ý cho nàng xuất giá.

Bởi vì gả đến Hữu Ngự sử phủ có

lợi đối với chức quan của hắn, căn bản hắn sẽ không để ý đến hạnh phúc

của Đinh Tử! Đương nhiên hắn đối với Đinh Ninh Nhi, Đinh An cũng là như

thế, đối với Đinh Tĩnh xem trọng, chẳng qua là bởi vì vài năm nay có

thói quen dựa vào Thượng thư phủ, cộng thêm Đinh Tĩnh bên ngoài mặc dù

ngang ngược phách lối nhưng ở trước mặt hắn lại giả bộ nhu thuận, Mã di

nương lại là nữ nhân có thủ đoạn ở trên giường, Đinh Bằng tự nhiên thiên vị một ít!

Thế nhưng, nàng không ngờ, sự tình đến

lúc này, Đinh Bằng vẫn thiên vị như thế! Đinh Tử đồng thời cũng đã thức

tỉnh, nếu muốn mượn tay Đinh Bằng diệt trừ Mã di nương, chỉ có thể chậm

rãi thẩm thấu, đồng thời chuyện gì cũng phải có đủ chứng cứ, hơn nữa

phải ồn ào càng lớn càng tốt, làm cho hắn có miệng cầu cũng không có mặt mũi mà cầu!

Mã di nương đã bị đánh đến ngất xỉu,

Đinh Bằng cũng cảnh cáo nàng, Đinh Tử tự nhiên sẽ không đắc tội Đinh

Bằng vào lúc này, trên mặt có chút khó xử mở miệng: “Tổ mẫu, Mã di nương nàng… có thể thực sự là không biết tình huống Phùng Ngọc Hoa đi?” Đinh

Tử liếc mắt nhìn Mã di nương, có chút cảm thán nói, “Hơn nữa hôn sự này

là Mã di nương giật dây bắc cầu, tổ mẫu cũng không tiện ra mặt nói cái

gì.”

Lời Đinh Tử nói triệt để nhắc nhở Vương thị,

hiện tại hôn sự Đinh Tử cùng Phùng Ngọc Hoa khẳng định không thể thành,

không nói trước Lam lão thái quân kia phát thệ nói không cho phép, nhiều danh môn tiểu thư ở đó cũng làm nhân chứng, việc này dù là nhà ai cũng

sẽ không cho đứa nhỏ gả đi, đầu tiên mặt mũi thì không thể ném.

Nhưng theo lời của Hoàng thị kia lại tựa hồ như không muốn buông hôn sự này

ra, đến lúc đó Vương thị đi nói nhất định phải nghe những lời nói không

xuôi tai, chẳng thà ai phạm sai người đó tới gánh chịu.

Mã di nương bị hắt nước cho tỉnh, vừa tỉnh trên người lại truyền đến cơn

đau thấu tim, Vương thị thấy thế cố tình rộng lượng nói: “Cũng được,

nghĩ đến ngươi cũng không phải thật tâm hại Tử nhi, hai mươi đại bản này coi như quên đi, bất quá phạt vào từ đường chính là cảnh cáo cùng nhắc

nhở ngươi. Hữu Ngự sử phủ là tự ngươi rước lấy mầm tai vạ, chuyện từ hôn liền do ngươi đi xử lý, ta cho ngươi ba ngày thời gian, nếu không làm

được ngươi liền thu dọn ly khai Thị lang phủ.”

“Cái gì?” Mã di nương bị lời này làm cho mơ hồ, thu dọn ly khai, còn có thể là có ý gì, đó chính là hưu ả!

Ả chẳng qua là thị thiếp, không phải chính thê bị hưu, hưu thư sẽ không

có, chỉ cần một câu nói, ả liền không phải người trong phủ này. Mã di

nương trong lòng kinh hãi không có chủ ý, cắn môi, trong mắt tràn đầy

hận ý, lại biết nếu việc từ hôn không xong, Vương thị thật sẽ khiến ả

rời đi.

Đến lúc đó đối với bên ngoài nói Mã di nương tâm tư ác độc, Thị lang phủ xử phạt nặng đem ả hưu trả về Thượng thư

phủ, không còn là người của Thị lang phủ, đem tầng vải rách này ném,

Thượng thư phủ phải hứng cái cọc gièm pha này, ả ở trong phủ làm sao

được dễ chịu. Hơn nữa ả tận tâm hầu hạ Đinh Bằng mười mấy năm, vẫn tâm

niệm ngóng trông vị trí chính thê, ả tuyệt đối không cam lòng bỏ qua,

trên mặt khôi phục thành thụ sủng nhược kinh: “Tạ lão phu nhân khai ân,

tiện thiếp nhất định đem sự tình hoàn thành.” Không được, Đinh Tử nhất

định phải gả ra, chỉ là làm như thế nào, còn phải bàn bạc kỹ hơn mới

được!

“Đã hủy hôn sự, ngươi trở lại thu dọn thỏa

đáng, ngày mai kêu người đem đồ cưới nhập kho!” Vương thị trong mắt chợt lóe sáng, Mã di nương thầm hận cắn răng, nháy mắt lại cười lạnh.

Dù sao đồ cưới đã bị nàng thay đổi hơn phân nửa, đến lúc đó cho ngươi thì thế nào, để ngươi tham đống rách nát này!

Nhưng mà cảm giác may mắn cùng vui sướng khi người gặp họa của Mã di nương

vào ngày thứ hai đem trả lại đồ cưới của Đinh Tử liền bị hung hăng đánh

nát.

Ngày hôm sau, không rõ có phải bởi vì Vương thị ở Hộ Quốc hậu phủ bị người châm chọc hay không, mọi người đều biết rõ

tính tình bà ta bây giờ rất dễ phát hỏa nên hành vi xử lý càng nhu

thuận, sáng sớm liền chờ ở ngoài Thọ An đường để thỉnh an, Đinh Tử xem

như là người tới trễ nhất.

Đi trên đường, Lâm ma ma

còn có chút lo lắng nói: “Tiểu thư, đồ cưới kia qua tay Mã di nương một

lần, cầm về có thể hay không có vấn đề a?”

Linh nhi ở một bên mạnh gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, khoảng thời gian chuẩn bị đồ

cưới bà ta cũng thường xuyên chạy ra ngoài, những nơi này cũng không

phải cái địa phương tốt gì.”

“Tiểu thư, không thể không phòng a!” Hỉ nhi gật đầu lia lịa đồng ý nói.

Trong mắt Đinh Tử lóe ra tia sáng kỳ dị, rất xảo trá: “Các ngươi cảm thấy ta sẽ chịu bị người ta hại?”

Ba người đồng thời lắc đầu, Đinh Tử cười: “Vậy còn lo lắng cái gì?” rốt cục cũng chờ đến hôm nay, đoạt lại đồ cưới!

Gom lại Thọ An đường, Mã di nương rất không muốn nhưng vẫn phải kéo thân

thể bị thương cùng quản sự đại khố phòng đem đồ cưới Đinh Tử ra, Vương

thị sắc mặt không có âm trầm như ngày hôm qua, ánh mắt thường thường

chuyển động một chút không biết suy nghĩ cái gì.

Phương di nương trên mặt thật ra rất nhẹ nhàng, lúc trước nàng cũng muốn đoạt

phần đồ cưới này, nhưng bị Mã di nương lấy cớ xử lý hôn sự Đinh Tử đoạt

đi, hiện tại đưa tới đại khố phòng, nàng lại càng có cơ hội , tất lại…

Ha ha!

Bạch di nương biểu hiện thật bình tĩnh, chỉ

là yên tĩnh nhìn đối chiếu tờ danh sách nàng được đưa cho, cũng không

nói cái gì, thần thái trong mắt Đinh Ninh Nhi dị động, rất kích động.

“Lão phu nhân, phu nhân cùng tiểu thư Hộ Quốc hậu phủ đến đây hướng ngài

thỉnh an.” Đồ cưới mới kiểm đến đúng phân nửa, Thọ An đường đột nhiên có tiểu nha hoàn đến đây bẩm báo, người ở Thọ An đường vừa nghe đều sửng

sốt, Hộ Quốc Hậu phu nhân cùng tiểu thư tới làm gì, chỉ sợ không phải

chuyện tốt a…

Tuy là lo lắng, Vương thị lại không

thể không gặp: “Mau đem người mời vào đi.” Lại để cho Đoàn ma ma nhìn

nàng ăn diện có hay không có thất lễ, lúc này Lưu thị cùng Vân Hi Vũ đã

chậm rãi tiến vào Thọ An đường, Vân Hi Vũ hai mắt đảo qua nhìn thấy Đinh Tử, trên mặt lập tức lộ ra mạt nụ cười xã giao tiêu chuẩn! Đinh Tử cười đáp lễ, Lưu thị đã mang theo Vân Hi Vũ tiến lên hướngVương thị thỉnh

an.

Hôm nay Lưu thị một thân đỏ thẫm thêu hoa hải đi cùng đế giầy sam, trên đầu cài tram vàng ròng nạm châu, tua cờ buông

xuống, một động tác nhẹ trên người cũng có âm thanh khẽ vang lên, hợp

với khí chất đoan trang cùng diện mạo của nàng, có vẻ hoa lệ đại khí.

Vân Hi Vũ hôm nay cũng mặc một thân màu hồng phấn, tay áo thuê tơ vàng,

bên trong thêu cây nhu sam tiền tài, trên đầu đầy trâm cài nhỏ, mỗi một

cây đều khảm trân châu bảo ngọc giá trị xa xỉ, toàn bộ đều lóng lánh ánh kim.

Hai bóng dáng kim quang chiếu sáng, khí thế

không phú cũng quý hung hăng áp người, nhìn Vương thị bên cạnh sắc mặt

hơi đổi, trên mặt không thể không cười.

Đinh Tử hơi hí mắt, này có phải hay không có điểm quá rêu rao a, dù là diễn kịch, này cũng có chút quá a.

“Lão phu nhân bình an.”

“Lão phu nhân bình an.” Lưu thị cùng Vân Hi Vũ cùng vấn an, trên mặt tươi

cười nhàn nhạt, coi như hoàn toàn không để ý chuyện phát sinh ngày hôm

qua ở Hộ Quốc hậu phủ, thì ngược lại làm cho Vương thị càng xấu hổ,

không biết nên làm thế nào cho phải.

“Tốt tốt, các

ngươi có lòng, sáng sớm tới cho lão bà ta đây thỉnh an, ta xem là có ý

khác đi, ha ha, là tới nhìn Tử nhi đi, ha ha ha, Tử nhi ngươi nhất định

phải làm tốt vai trò chủ nhà mà hảo hảo chiêu đãi thông gia chất tức”

Vương thị cố tình làm thân nháy nháy mắt, Lưu thị cùng Vân Hi Vũ phối

hợp cười cười.

Đinh Tử cười đứng dậy, đi tới trước

mặt Lưu thị thi lễ: “Thỉnh an mợ cùng biểu tỷ, mợ cùng biểu tỷ dậy sớm

như vậy sợ là chưa ăn sáng đi, ta hiện tại để phòng bếp nhỏ chuẩn bị một ít thức ăn.”

“Không cần không cần, chúng ta đã dùng điểm tâm rồi mới tới!” Lưu thị khoát khoát tay, không cần ai chỉ cứ tự

nhiên ngồi vào bên cạnh Đinh Tử, Vương thị nhìn thấy khóe miệng hơi kéo, mặt hiện lên vẻ khó xử, Lưu thị làm như vậy tựa như nói bà ta mới vừa

rồi là có ý sai người.

“Hộ Quốc Hậu phu nhân hôm nay không phải đến xem Tử nhi?” Vương thị chỉ cảm thấy Lưu thị là tới kiểm

tra, muốn hai nhà luôn có một chút quan hệ thông gia, đây là nói Lưu thị không nên náo quá mức.

“Đương nhiên là đến xem Tử

nhi!” Vân Hi Vũ vốn là lớn lên tươi đẹp, đôi mắt đen chớp chớp, rất

thuần thấu, lời nói ra lại như đứa bé thẳng thắn, “Cháu còn chưa có tới

Thị lang phủ tìm Tử nhi chơi đùa a, cháu nghĩ a, ở Hộ Quốc hậu phủ đùa

không thoải mái, đến Thị lang phủ ít người ít việc hẳn là có thể đùa

được rồi.” Nói xong chính mình cười trước, Vương thị nghe mặt muốn xanh

lại không thể xanh hơn, lời này không phải ý nói là oán giận Thị lang

phủ các nàng không hiểu chuyện, đem thọ yến làm hỏng sao?

Nhưng này có thể trách nàng sao?

Trong lòng thầm hận liếc mắt một cái xem xét Mã di nương đang đứng ở trong

sảnh đối chiếu đồ cưới, Mã di nương lại cúi đầu, căn bản không nhìn Lưu

thị Vân Hi Vũ, chỉ sợ các nàng mượn cơ hội nói cái gì đó không xuôi tai.

“Đây là tự nhiên, Tử nhi mau dẫn Vân tiểu thư đi dạo Thị lang phủ đi.” Vương thị cười càng phát ra thân thiết hướng về phía Đinh Tử nói, Đinh Tử kéo tay Vân Hi Vũ muốn đứng dậy, Vân Hi Vũ lại chu môi, nàng lớn lên vốn

đáng yêu, này vừa chu môi một cái liền làm cho người ta cảm thấy xinh

đẹp hoạt bát, lại mang theo vài phần tính trẻ con, nói ra cái gì, cũng

làm cho người cảm thấy nàng là vô tâm, “Biểu muội a, ta sau khi trở về

tổ mẫu còn đem ta mắng một trận, nói ta không nên cho một mình ngươi ở

hoa viên đợi, mặc dù nói ba thứ muội của ngươi đều ở hoa viên, nhưng rốt cuộc thân phận quá thấp, trước mặt mọi người cũng không giúp nói rõ cái gì, ngươi đừng nói cho ta, ở trong hoa viên các nàng cũng để cho ngươi

ăn thua thiệt đi? Ngươi yên tâm, cứ nói hết cho ta biết, ta trở lại nhất định nói cho tổ mẫu, làm cho tổ mẫu sau này nếu có thỉnh yến tuyệt đối

không mời những tiểu thư này, nói với ta, là ai đối ngươi không lễ

phép?”

Đinh Tĩnh, Đinh Ninh Nhi, Đinh An sắc mặt

đồng thời chuyển trắng một mảnh, các nàng xem như là đã nhìn ra, Hộ Quốc Hậu phu nhân tiểu thư này hôm nay chính là đến làm khó, tìm các nàng

gây khó dễ! Thế nhưng các nàng cũng không dám cãi lại.

Vân Hi Vũ lời này chỉ trích không sai, đều là tiểu thư Thị lang phủ, lúc

trước Đinh Tử bị người chỉ trích chụp mũ thì lúc này ba thứ muội đang

làm gì, các nàng đều vây quanh ở bên người Lâm Giai Thiến, lại không có

ai vì Đinh Tử cãi giúp một câu, chỗ nào nhớ đến tỷ muội tình thâm, nói

không chừng lúc đó còn vụng trộm cười thầm.

Kỳ thực

việc này mọi người trong Thọ An đường đều rõ ràng, chỉ bất quá ai cũng

không nói ra, hiện tại làm cho Vân Hi Vũ một hơi vạch trần, Vương thị

mặt cũng không nhịn được, muốn nói con cháu không hòa thuận, nhưng kia

tất cả đều là trách nhiệm của nàng – lão phu nhân này a, cũng may Vân Hi Vũ không nhắm vấn đề này không buông, Đinh Tử cũng coi như có chút nhãn lực.

“Không phải a, lúc trước bọn muội muội có thể

là sợ hãi, bất quá, các nàng lại là thứ nữ, lúc đó có mặt phần lớn là

đích nữ, các nàng cũng không thể mở miệng nói gì, Giai Thiến quận chúa

đứng ở một bên quan sát thì các nàng nào dám nói cái gì khác. Lúc đó

cũng không có vị tiểu thư nào đối với ta bất kính, thật là làm cho ngoại tổ mẫu quan tâm, ta kỳ thực rất tốt.”

“Tốt, tốt cái gì? Ngày hôm qua ta cùng Hậu gia nói chuyện này, Hậu gia nghe xong càng vỗ bàn rống giận nửa ngày a. Hậu gia chúng ta thế nhưng là trọng nữ

khinh nam, bình thường sủng nha đầu Vũ Hi như trân bảo, trước đây cũng

hiểu rõ nhất là cô em vợ đã mất của ta, đối Vũ nhi và chất nữ cũng rất

đau (tức là yêu thương, đau lòng). Nghe nói phía ngự sử không phải lương phối liền rùm beng muốn giải hôn ước, Hậu gia chúng ta thế nhưng nói,

Tử nhi nếu là bởi vì chuyện hôn sự tương lai này mà chịu ảnh hưởng, cùng lắm thì Hộ Quốc hậu phủ đón nàng trở lại dưỡng, Hộ Quốc hậu phủ lớn như vậy, còn sợ nuôi không nổi một nữ tử a”. Lời này của Lưu thị như quất

thẳng vào mặt Vương thị, này rõ ràng trào phúng Thị lang phủ các nàng

tham của, muốn lấy đích nữ đổi phú quý, Đinh Tử nói như thế nào cũng họ

Đinh, nếu như thật bị Hộ Quốc hậu phủ đón về, Thị lang phủ cũng không

cần ở kinh thành nữa, mặt mũi đều bị ném trên mặt đất cho người ta giẫm!

“Tử nhi chính là đích nữ Thị lang phủ, ta và cha nàng cũng là đau nàng! Lần này chính là tiện thiếp quý phủ làm việc bất lợi, sau khi trở về chúng

ta cũng phạt nặng nàng, hôn sự này nhất định là kết không được, mong

rằng Hậu phu nhân trở lại hướng lão tỷ tỷ thỉnh tội a.“

“Ha ha ha, lão phu nhân đây là nói gì a, chúng ta đến không phải hỏi tội mà tới a.” Lưu thị dùng khăn tay che miệng, Vương thị nhìn trong lòng càng hận, không phải tới hỏi tội, vừa vào cửa liền châm chọc một trận là ý

gì?

“Ái chà, chúng ta đi có phải hay không không

đúng dịp a, đây là đang thu xếp gì vậy?” Lưu thị coi như mới nhìn đến

giữa đại sảnh bày đầy đồ cưới, giả vờ nghi ngờ hỏi.

Vương thị vừa nghe khóe miệng nhất câu, lúc trước Lam lão thái quân cũng là ý nói qua đồ cưới Vân Tề Nhu bị tham đi, bây giờ ở trước mặt các nàng đem đồ cưới nhập kho cũng làm cho các nàng nhìn rõ ràng minh bạch: “Đây là

đồ cưới Tử nhi, ta hôm qua phạt Mã di nương, liền làm cho nàng sáng sớm

đem đồ cưới đều đưa đến, đưa vào trong đại kho đối diện, sau này Tử nhi

đại hôn còn có thể dùng tới.”

“Này, đây là đồ cưới đại cô nương năm đó a, vừa vặn, ta hôm nay đến chính là phụng mệnh lão thái quân chúng ta mang đồ cưới đi!”

“Cái gì?”

“Cái gì?”

“Cái gì?”

Lưu thị mới nói xong, ba đạo thanh âm bất đồng đồng thời vang lên, một đạo

là Vương thị, một đạo là Mã di nương, một đạo là Phương di nương, Lưu

thị trên mặt lập tức trầm xuống, nhân tiện nói: “Thị lang phủ thế nào

không quy cư như thế, hảo hảo nói chuyện liền hô to gọi nhỏ lên, đồ cưới này vốn là lão thái quân năm đó cấp đại cô nương, hiện tại lấy về cũng

có thể.“

Vương thị nhận ra mình luống cuống, vội vã

chỉnh sắc mặt, trong lòng lại khẩn trương vạn phần: “Lời tuy nói như

thế, thế nhưng Tề Nhu còn có hai đứa nhỏ Tử nhi, Trí nhi, nàng sớm mất,

mấy thứ này còn muốn để lại cho hai đứa nhỏ dùng khi thành thân a.”

“Đúng vậy, Hộ Quốc hậu phủ cũng là danh gia vọng tộc, đồ cưới cấp cô nương đã xuất giá làm của hồi môn, nay nàng còn có nhi nữ trong phủ, nếu lúc này chuyển ra, không thể không làm cho người ta bàn tán a”. Mã di nương

liền vội vàng cười khuyên nhủ, thật làm cho các nàng đem đồ cưới lấy về, đồ vật bên trong chẳng phải là bị phơi bày! Nàng còn có cái trái cây

tốt gì để ăn?

Lưu thị lạnh lùng nhìn Mã di nương,

nàng hôm nay mặc một thân quý khí là cố ý dùng để áp đảo người Thị lang

phủ, lúc này mặt nàng như sương lạnh, đôi mắt lợi hại liếc qua khiến Mã

di nương chột dạ cúi đầu: “Quý phủ di nương hảo quy cư a, ta cùng với

lão phu nhân nói chuyện, ngươi có thể xen mồm? Đồ cưới đại cô nương

chúng ta cầm lại xác thực không xuôi tai, nhưng cần thì ta phải nói ra,

đặt ở trong phủ này không an toàn, không như chúng ta lấy về bảo tồn,

đến lúc đó Tử nhi, Trí nhi xuất giá, đón dâu chúng ta ấn theo quy cư lại đưa qua, tuyệt đối sẽ không tham một điểm đồ cưới của đại cô nương.

Muốn ta nói a, con người tâm đều là thịt lớn lên, thế nào có vài người

tâm đen tối như vậy? Đại cô nương chúng ta mất sớm là nàng không đủ phúc khí, sau khi mất cũng để lại đồ cưới này cho chất nữ, chất tử của ta,

mà lại có vài người lòng dạ hiểm độc độc thủ liền đưa đến phần đồ cưới

này. Nàng cũng không sợ buổi tối bị ác quỷ moi tim, trực tiếp đem tim

kia đi uy cẩu a!” (Định nói “cho chó ăn” nhưng Hậu phu nhân Lưu thị há

lại nói thô lỗ như thế được)

Mã di nương trong lòng

run run một trận, hận đến môi muốn bị cắn ra vết máu, nhưng mà lúc này

nếu biện giải, không phải là càng làm cho người ta nói nàng tham đồ cưới Vân Tề Nhu sao? Bình tĩnh, phải bình tĩnh, bây giờ còn không phát triển đến cái nông nỗi kia, lão thái bà kia cũng đỏ mắt phần đồ cưới này, còn có bà trước ra mặt giải quyết.

“Hậu phu nhân không

nên lo lắng, lúc trước Mã di nương cũng là vì Tử nhi trù bị hôn sự, này

cầm đồ cưới cũng để biết thiếu cái gì mà tiện xử lý a. Hiện tại đồ cưới

này tất cả ở chỗ này, nàng đang ở cùng quản sự đại khố phòng đối chiếu,

xong sẽ đem toàn bộ đồ cưới đều dời đến đại khố phòng, tương lai Tử nhi, Trí nhi đại hôn, đều làm hôn sự cho bọn hắn. Tuyệt đối sẽ không lại có

cái sai lầm gì”. Vương thị nhẹ giọng giải thích, hi vọng Lưu thị có thể

nghe lọt.

Lưu thị lại là diện vô biểu tình theo tỳ

nữ trong tay lấy ra một tờ giấy mạ vàng ghi danh mục quà tặng, “Ba” một

tiếng hướng trên bàn vỗ: “Lời nói thật cùng ngài nói đi, hôm nay ta đến

đó là phụng mệnh lệnh lão thái quân, đến đây thu hồi đồ cưới đại cô

nương. Các ngươi đừng lo chúng ta thu hồi đồ cưới xong liền tham, chúng

ta Hộ Quốc hậu phủ mặc dù hành sự điệu thấp, nhưng của cải vẫn còn, cũng không phải hạng người tham của, đừng nói một phần đồ cưới, dù là hai

phần ba phần chúng ta cũng có thể lấy ra. Danh mục quà tặng này Tử nhi,

Trí nhi có thể cất, đến lúc các ngươi đại hôn sẽ căn cứ danh mục quà

tặng để Hộ Quốc hậu phủ chuẩn bị một phần đồ cưới, chúng ta Hộ Quốc hậu

phủ tuyệt không thiên vị, nói được thì làm được. Các ngươi nếu là sợ

chúng ta nuốt lời, ta hiện tại có thể lấy danh nghĩa Hộ Quốc Hậu phu

nhân lập chứng từ, điểm vân tay, đến Kinh Triệu doãn một chuyến, chứng

thực văn thư đi, tuyệt đối mảy may không kém. Bất quá ta dám cam đoan

này, đồ cưới này hôm nay ta cũng là nhất định phải lấy về!”

Vương thị thấy Lưu thị cường ngạnh như vậy, trên mặt lại không nhịn được “Hậu phu nhân, ta biết ngài thân phận cao quý, nhưng rốt cuộc đây là Thị lang phủ ta chứ không phải Hộ Quốc hậu phủ ngươi, này Thị lang phủ vẫn

là lão thái bà ta làm chủ! Ngươi ở đây náo đem đồ cưới đều chuyển trở

lại, làm cho người ta nhìn thấy, còn cho là Thị lang phủ chúng ta đã xảy ra chuyện gì, ngay cả đồ cưới của con dâu cũng bảo hộ không được. Đến

lúc đó mặt ngươi cũng không sáng sủa gì đi, ngoại nhân cũng sẽ không

hiểu rõ, chỉ biết việc đồ cưới của cô nương gia bị mang đi, nhi nữ còn ở đây mà lại thu hồi đi, còn không nói Hộ Quốc hậu phủ khi dễ Tử nhi, Trí nhi là cô nhi, nói các ngươi Hộ Quốc hậu phủ thái độ mạnh mẽ không phân rõ phải trái sao. Hậu phu nhân, lão bà đây cũng là hảo tâm, đồ cưới đặt ở Thị lang phủ không mất cũng không thiếu được, Hậu phu nhân khư khư cố chấp chẳng phải làm cho người ta chế giễu sao? Chúng ta hai phủ vốn là

quan hệ thông gia, há có thể vì một phần đồ cưới mà phá hủy tình thân”.

Vương thị lời này là vừa dỗ vừa uy h**p, cuối cùng lấy tình thân cảm động Lưu thị, Vân Hi Vũ lúc này lại giống như ngây thơ nói: “Này có cái gì khó,

ta xem liền trực tiếp đưa đến Kinh Triệu doãn kia, ở nơi đó qua phân hộ, trên giấy viết rõ tiền căn hậu quả. Không phải Hộ Quốc hậu phủ chúng ta quan tâm phần đồ cưới này, chỉ là không muốn đồ cưới cô cô ta không

minh bạch a. Nếu ai dám nói Hộ Quốc hậu phủ chúng ta không phải, phần đồ cưới này chính là từ Hộ Quốc hậu phủ chúng ta ra, hiện tại lấy về cũng

là bình thường. Muốn nói Tử nhi, Trí nhi còn đang ở đây mà lấy về sẽ bất tiện thì Kinh Triệu doãn đại nhân lúc đó cũng có mặt trên thọ yến, hắn

còn có thể không biết chuyện đã xảy ra thế nào sao, chỉ cần hắn làm

chứng, chúng ta đi quan phủ, ai dám nói nửa câu không phải? Nói không

phải đó chính là coi rẻ Kinh Triệu doãn xử lý bất công, làm việc bất

lợi, Kinh Triệu doãn thế nhưng là nơi quản công sự ở kinh thành của

hoàng thượng, nếu là hắn hành sự sai lầm, chẳng phải là nói hoàng thượng nhìn người không đúng, nói hoàng thượng xử lý bất công? Ha ha ha, ta

nghĩ việc này khẳng định không ai nói, nương ngươi nói có đúng hay không a?”

Vương thị hé ra nét mặt già nua không ngừng co

quắp, trên mặt xanh tím không ngừng, nàng có thể nói cái gì, nàng dám

nói cái gì? Có nữa nửa câu không phải, sẽ biến thành coi rẻ hoàng quyền, nàng có mấy đầu để chém?

Mã di nương mặt càng

trắng, trong lòng càng bất an, bất quá lại không ngừng tự an ủi mình,

bất quá chính là đối chiếu ra, chờ đem hết về, chính là Hộ Quốc hậu phủ

ngậm bồ hòn, không có chuyện gì, không có chuyện gì…

Lưu thị lại là trực tiếp phất tay, hướng về mấy bà tử khôn khéo phía sau

nói: “Đi, đem đồ cưới từng món một đều đối chiếu rõ ràng cho ta, một

kiện cũng không bỏ sót trực tiếp chuyển hồi Hộ Quốc hậu phủ đi.”

“Vâng, phu nhân!”

Lưu thị dẫn theo ba bà tử, hai nha hoàn, các nàng đều nhìn rất khôn khéo,

năm người liền bước lên phía trước vây quanh lấy đồ cưới, hai đối số, ba chỉnh lý, một nha hoàn trong đó đứng không vững, trong tay đang cầm hộp trang điểm liền “Ba” bể tan tành trên mặt đất.

Vương thị mắt vừa thấy lại sáng lên, làm tổn thương đồ cưới, nàng có thể có mượn cớ đoạt trở lại!

“A, phu nhân, đồ cưới này không đúng a!” Nhưng mà nha hoàn kia nhìn hộp

trang điểm bị rơi lại kinh ngạc kêu lên, mọi người quét mắt nhìn lại,

đều cả kinh!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.