Chương 339: Sự Hài Lòng Của Khách Hàng

Nhà của Thiệu Quảng Vinh thực sự rất tuyệt vời.

Phương án thiết kế của Hạ Tiểu Lan đã biến căn hộ nhỏ ban đầu vốn không có phòng khách hay phòng ăn thành một không gian sống có phân khu rõ ràng. Việc dùng tường gạch ngăn cách phòng khách và phòng ngủ là không khả thi vì sẽ làm căn phòng trở nên tối tăm.

Ban công rộng 4 mét vuông được giữ nguyên nhưng được bao bọc bằng hệ thống cửa kính linh hoạt, vừa đảm bảo thông thoáng vừa giữ nhiệt tốt. Các bức tường ngăn giữa phòng ngủ, phòng khách và ban công đều được thiết kế là tường thấp ngang thắt lưng, phần trên là kính cường lực khung thép chắc chắn. Thiết kế này giúp ánh sáng mặt trời có thể xuyên thấu toàn bộ không gian ngay cả khi khép rèm.

Phòng khách được phân chia khéo léo. Thay vì đặt sofa lớn chiếm diện tích, Hạ Tiểu Lan thiết kế các hệ tủ thấp sát tường để tăng không gian lưu trữ. Khi đặt thêm đệm dày lên trên, chúng trở thành những chiếc ghế sofa êm ái nhưng vẫn chứa được rất nhiều đồ đạc bên dưới.

Góc ban công 4 mét vuông cũng không bị lãng phí chỉ để phơi đồ; một chiếc máy giặt nhỏ đã được bố trí gọn gàng tại đó.

Chiếc giường của Thiệu Quảng Vinh được thiết kế rất thú vị với cả một hệ tủ quần áo đồ sộ đặt ngay phía sau đầu giường.

Người thợ mộc phàn nàn rằng anh ta chưa từng làm kiểu này bao giờ. Anh không hiểu nổi tại sao khách lại bỏ qua loại tủ ba cánh chạm trổ truyền thống để lắp một dãy tủ phẳng lỳ sau giường như vậy. Lưu Vĩnh gạt đi, nhất quyết yêu cầu thợ phải làm đúng bản vẽ, thậm chí còn bác bỏ ý định sơn tủ màu nâu đỏ của anh ta, khiến người thợ không khỏi hậm hực.

Tuy nhiên, thái độ của thợ không quan trọng, quan trọng là sự hài lòng của chủ nhà. Khi công trình hoàn thiện, Thiệu Quảng Vinh cực kỳ ưng ý. Với một người ngại dọn dẹp như anh, dãy tủ này là vị cứu tinh; nó không chỉ treo quần áo mà còn giấu nhẹm đi đủ loại đồ đạc lặt vặt.

Thiệu Quảng Vinh hào hứng với hệ tủ này chẳng kém gì quầy bar mở – nơi anh có thể thoải mái nhâm nhi. Hạ Tiểu Lan tư vấn rằng quầy bar có thể dùng làm bàn ăn cho năm người. Anh thầm tính đến những buổi tụ tập bạn bè, rượu được lấy ngay từ ngăn dưới quầy... Phong cách thiết kế phóng khoáng và tiện lợi này khiến không gian tiếp khách trở nên gần gũi và thư thái hơn hẳn.

Trước đây, Thiệu Quảng Vinh chưa từng thấy đồ nội thất màu đỏ đang thịnh hành là xấu, nhưng từ khi nhìn thấy căn nhà của chính mình, gu thẩm mỹ của anh đã hoàn toàn thay đổi. Đây mới chính là ngôi nhà anh mơ ước: không màu sắc chói mắt, không họa tiết hoa hòe. Rèm cửa là loại vải trơn, dày dặn màu xanh đậm kết hợp với voan trắng mềm mại, tạo nên vẻ đẹp sang trọng từ mọi góc nhìn. Dù cửa sổ chỉ cao bằng nửa người, nhưng rèm được treo từ sát trần nhà và kéo dài đến cách sàn 10 cm, tạo cảm giác không gian cao ráo hơn.

Căn nhà mang hơi thở "hợp thời" rõ nét. Dù bị hạn chế về vật liệu xây dựng thời bấy giờ khiến một số chi tiết chưa thể hoàn hảo như sau này, nhưng Hạ Tiểu Lan đã bù đắp bằng cách tự thiết kế toàn bộ từ tủ, giường đến quầy bar bán mở. Thay vì dùng đèn chùm pha lê đắt đỏ và không hợp phong cách, cô sử dụng đèn LED dây và đèn chiếu điểm (spotlight) giấu trong trần. Chi phí thấp nhưng hiệu ứng ánh sáng lại vô cùng lung linh.

Điểm trừ duy nhất là bếp bán mở và tường kính sẽ khiến khói bếp dễ lan ra và việc lau chùi khá tốn công. Nhưng Thiệu Quảng Vinh chẳng mảy may bận tâm. Anh không biết nấu ăn và coi đây là tổ ấm sau khi kết hôn – nơi vợ anh sẽ trổ tài bếp núc và chăm chút cho những ô cửa.

Sau khi tham quan, Thiệu Quảng Vinh vỗ vai Khang Vy: "Tuần sau tôi sẽ gửi lại ông một nửa tiền."

Dù là tiền anh em hỗ trợ, anh thấy mình nên đưa gia đình đến xem và đóng góp một phần chi phí sửa sang.

Về phần Khang Vy, anh đưa bà nội và mẹ đến xem nhà. Dù căn nhà phải vài tháng nữa mới có thể dọn vào, nhưng bà nội Khang đã rất nôn nóng muốn thấy cháu trai chuyển về ở. Mẹ Khang Vy vốn là người trầm mặc, khi kiểm tra nhà bà vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, điều này không nằm ngoài dự đoán của bà nội.

Tuy nhiên, không khí trong nhà đã thay đổi hoàn toàn. Nếu nhà Thiệu Quảng Vinh theo phong cách "tối giản, trang nhã" thì nhà Khang Vy lại mang phong cách Nhật Bản ấm cúng. Với gam màu sáng và tông gỗ tự nhiên, ngôi nhà không mang vẻ xa hoa lạnh lẽo kiểu khách sạn mà tràn đầy hơi thở gia đình.

Đồ đạc cũ đã được dọn sạch, không còn dấu vết của quá khứ u buồn. Sự tươi mới và sáng sủa khiến mẹ Khang Vy dần thay đổi thái độ. Đặc biệt, phần ban công lớn của phòng ngủ chính đã được cải tạo thành một phòng nhạc riêng biệt. Chiếc đàn piano bám bụi bấy lâu nay được đặt ở vị trí trang trọng nhất, xung quanh là cây xanh và những chậu cây nhện treo lơ lửng.

Mẹ của Khang Vy vốn là một người phụ nữ tinh tế, mang hơi hướng "tiểu tư sản". Từ khi chồng hy sinh, bà không còn chạm vào đàn. Nhưng không gian ngập tràn ánh sáng này như một lời mời gọi vô hình. Bà tiến tới, mở nắp đàn và lướt nhẹ những phím cũ, tạo nên những giai điệu du dương, êm ái.

Bà nội và Khang Vy đứng lặng yên không nỡ làm gián đoạn. Kết thúc bản nhạc, mẹ Khang Vy khẽ than phiền: "Tay chân mẹ cứng cả rồi, mà đàn cũng cần phải bảo trì lại thôi!"

Khang Vy cười rạng rỡ, tiến lại gần: "Ngày mai con sẽ tìm thợ đến sửa đàn ngay. Mẹ xem thêm cả phòng bếp này nữa xem."

Cậu thầm hy vọng một ngày nào đó mẹ sẽ lại xuống bếp nấu cho mình một bát há cảo trong không gian mới này. Với cậu, đó sẽ là một giấc mơ hạnh phúc đến mức có thể bật cười trong lúc ngủ.

Bà nội Khang quan sát sự thay đổi kỳ diệu của ngôi nhà. Mặc dù cha Khang Vy đã mất nhiều năm, nhưng việc thay đổi hoàn toàn kiến trúc cũ dường như đã giúp xoa dịu nỗi đau của người ở lại.

"Tiểu Vy, nhà đẹp quá. Cháu tìm đâu ra người thiết kế giỏi thế?"

Bà nội hỏi bâng quơ làm Khang Vy thoáng cảnh giác. Cậu không vô tư như Thiệu Quảng Vinh. Mẹ cậu và dì Quan (mẹ Chu Thành) vốn rất thân thiết. Nếu mẹ cậu biết người làm là Hạ Tiểu Lan, chẳng phải dì Quan cũng sẽ biết sao?

"Bà hỏi làm gì, cháu nói bà cũng không biết đâu. Quan trọng là nhà đẹp đúng không bà?"

Bà nội không phản bác, bà thực sự thấy căn nhà rất tuyệt vời. Thấy cháu trai đã trưởng thành, biết tự kiếm tiền lo liệu nhà cửa, bà vừa tự hào vừa có chút bùi ngùi.

Sau khi xem bếp, mẹ Khang Vy đột ngột hỏi: "Dì Quan nói Chu Thành có bạn gái, nhưng dì ấy không ưng lắm... Khang Vy, nếu sau này con có bạn gái, nhớ dẫn về giới thiệu với mẹ trước nhé?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.