Chương 94: Phiên ngoại 16: Tiêu dao trần thế duyên

Kế hoạch của Chu Chỉ Nhược tuy rằng rất

tốt, nhưng không thể thực hiện được ngay năm đó, cũng có thể nói tình

hình này tuy rằng có thể đoán trước, nhưng lại trúng phải ngay lúc này,

ngoài dự đoán của mọi người. Chu Chỉ Nhược không ngờ rằng mình vừa thoát khỏi thân phận thiếu nữ không lâu đã thăng chức làm mẹ, làm một người

mẹ, niềm vui bất ngờ này khiến Võ Đang vẫn yên ả bình tĩnh trở nên sôi

trào cuồng nhiệt, khắp nơi đều vui mừng hớn hở.

Chu Chỉ Nhược vừa kinh ngạc, vui mừng lại lo lắng. Kiến thức lịch sử của nàng không tốt lắm, căn bản không rõ lúc nào Chu Nguyên Chương xưng đế, khi nào thành lập Cẩm Y Vệ, thành lập Ám Hán, bắt đầu kế hoạch làm suy yếu võ lâm, khi nào bày ra âm mưu khiến

vô số môn phái, bang hội, thế gia lâm vào nội đấu, báo thù… mà kẻ châm

ngòi lại ở một bên xem diễn, thậm chí tiếp cho lửa yếu càng thêm cháy

đượm.

Nàng sợ hãi trường kiếp nạn này tới, sẽ

lan dần đến Võ Đang, liên lụy đến những người nàng quen biết. Vốn nàng

đã có tính toán nhưng lại bất ngờ bị cái bụng bầu trì hoãn kế hoạch,

nàng sợ chờ đến khi mình có thể xuống núi sẽ không kịp. Có lẽ cuộc sống

trên Võ Đang quá hạnh phúc, hạnh phúc đến nàng không muốn nghĩ đến cảm

giác tình thân thuận hòa như vậy bị chính trị dơ bẩn làm phá hỏng.

Chu Chỉ Nhược bất an, ưu phiền bị mọi

người nhìn thấy, ban đầu ai cũng nghĩ vì mới mang thai nên tâm lý bất

ổn, qua một thời gian sẽ tốt hơn. Không ngờ hơn một tháng đã qua, Chỉ

Nhược chẳng những không chuyển biến tốt đẹp, ngược lại càng thêm ưu sầu, cả ngày cau mày, sau khi mang thai chẳng những không béo lên, ngược lại trông càng gầy đi.

Lo lắng của nàng Mạc Thanh Cốc đều nhận

ra, nhưng không biết rốt cuộc nàng phiền cái gì, Võ Đang trên dưới đều

yêu quý nàng có thừa, sau khi bọn họ thành thân, nhạc phụ cũng chuyển

vào Võ Đang, cả ngày cùng Tạ lão gia tử bàn luận phật hiệu, đạo kinh.

Không phải ủy khuất cũng không phải nhớ người thân, hắn căn bản không

hiểu được Chu Chỉ Nhược lo lắng điều gì, cũng không biết nên khuyên gì,

chỉ đành trấn an nàng, để nàng thấy yên tâm mọi chuyện.

Một ngày nọ, giữa trưa, Mạc Thanh Cốc đi

dạy học cho bọn đệ tử đời thứ ba, thứ tư trở về, cố ý hỏi đạo đồng đưa

cơm cho Chỉ Nhược, biết được nàng bữa này lại không ăn được mấy, không

khỏi càng thêm lo lắng, rốt cuộc nhịn không được nữa, bước vào phòng

ngủ, nhẹ nhàng từ sau lưng ôm lấy Chỉ Nhược, chua xót hỏi “Chỉ Nhược, em đang lo lắng điều gì? Có điều gì khiến em phải bận tâm đến thế, em xem, mình đã gầy đến thế nào rồi!”

“Thất ca, ta… Ta cũng không cách nào nói rõ, chỉ là ta không thể an tâm, thực xin lỗi, để chàng phải lo lắng.”

Chu Chỉ Nhược ngẩng đầu khỏi khung thêu,

thả lỏng thân mình dựa vào Mạc Thanh Cốc, khẽ đáp, trong lòng nàng thiên ngôn vạn ngữ đều đến từ trí nhớ kiếp trước, việc này có thể nói ra sao? Nói như thế nào đây? Liệu có bị coi là yêu quái hay không?

Mạc Thanh Cốc mặt tối sầm lại, trong mắt hiện lên đau lòng khổ sở, thấp giọng hỏi “Chỉ Nhược, có phải em không thích có con? Nếu em không thích, ta có thể không cần.”

Mạc Thanh Cốc khó khăn nói, những lời này hắn kìm nén đã một tháng, hơn tháng này, hắn không dám hỏi, sợ phải

nghe được đáp án mình nghĩ. Hắn thích có con, người nhà của hắn đều đã

mất, hắn luôn khát vọng mình có được một gia đình, có Chỉ Nhược làm thê

tử, có đứa con ruột thịt của hắn và nàng, nhưng đứa trẻ này xuất hiện mà khiến Chỉ Nhược khổ sở đến vậy, là ngoài dự kiến của hắn.

“Sao có thể? Thất ca chàng sao có thể

nghĩ vậy? Có thể có con cùng chàng, chàng không biết ta vui biết bao

nhiêu đâu, ta ngày đêm đều chờ mong nó ra đời, tưởng tượng xem nó trông

như thế nào? Là giống chàng hơn, hay giống ta hơn, sẽ là một đứa con

trai hoạt bát hay một bé gái trầm tĩnh… Những suy nghĩ đó khiến mỗi ngày của ta qua rất nhanh, chàng sao lại cho rằng ta không thích con?”

Chu Chỉ Nhược kinh ngạc mở to mắt, tức giận nhìn Mạc Thanh Cốc, nhìn thấy hắn nhẹ nhàng thở phào, có cảm giác thực khó hiểu.

Mạc Thanh Cốc nghe xong đáp án của nàng,

căng thẳng toàn thân đều biến mất, thiếu chút té ngã, vô lực dựa vào Chỉ Nhược, cười khổ nói “Từ khi em có thai, cả ngày đều mặt mày

nhăn nhó, dần dần gầy yếu, ta cứ tưởng em không thích có con, thì ra

không phải. Chỉ Nhược, chẳng lẽ không thể nói cho ta, rốt cuộc em phiền

não điều gì sao?”

“Ta không phải vì con mà ưu phiền, ta còn yêu con hơn so với chàng ấy chứ. Nhưng thực sự là nó đến không đúng

lúc. Thất ca, ta đọc sách, viết chữ đều do chàng dạy, chàng cũng đọc

hiểu trăm thư, biết nhiều đạo lý, ta hỏi chàng, chàng nghĩ hiện giờ đại

thế thiên hạ như thế nào?”

Chu Chỉ Nhược không ngờ lo lắng của nàng

lại bị Mạc Thanh Cốc tưởng tượng phiêu đi cả vạn dặm, nghĩ đến hắn vừa

rồi thống khổ hạ quyết định, trong lòng hối hận mình không sớm nói rõ ra một chút, hại hắn lo lắng cho mình.

Mạc Thanh Cốc ngẩn người, không ngờ vấn

đề đứa con thôi lại liên quan đến cả quốc gia đại sự rồi, nhưng hắn biết Chỉ Nhược không phải người hồ ngôn loạn ngữ, nàng biết rõ ý mình định

nói, nhưng hiện giờ nàng đang có bầu, không nên cố hao tâm tốn sức. Nghĩ vậy, Mạc Thanh Cốc đỡ lấy khung thêu của Chỉ Nhược đặt lên giường, còn

mình thì ngồi xuống cạnh nàng nói “Em có thai, đừng đụng kim chỉ, quần áo

cho con sẽ có các sư tẩu chuẩn bị, em cần phải nghỉ ngơi, quốc gia đại

sự đều có người quan tâm, không cần em hao tâm tốn sức.”

“Thất thúc! Thất thúc!! Ta có nội lực hộ thể, không làm sao đâu, thúc mau mau nói đi!” Chỉ Nhược kéo kéo áo Mạc Thanh Cốc.

Mạc Thanh Cốc nhìn Chỉ Nhược đã gầy đi

nhiều, vẻ mặt có chút ưu sầu, hai mắt trong suốt tỏa sáng, bộ dáng làm

nũng khó thấy. Từ sau khi thành thân, Chỉ Nhược học các sư huynh sư tẩu

gọi hắn là Thất ca, chỉ có khi làm nũng mới kêu hắn Thất thúc, cách gọi

này khiến hắn lúc đó thống khổ vì khoảng cách giữa hai người, hiện giờ

lại thành ngọt ngào khi nhớ lại.

Mạc Thanh Cốc mỉm cười, nghiêng người ôm Chỉ Nhược đang làm nũng vào trong lòng nói “Được được, ta nói, em không cần gọi tới

gọi lui, khiến xương cốt ta đều mềm hết cả ra rồi, mà giờ lại không thể

giúp ta tiêu hỏa. Ta tuy không để ý đến tình thế thiên hạ lắm, nhưng

cũng biết cho dù Vô Kỵ thoái ẩn, Minh giáo vẫn thế mạnh như cũ, mà Mông

Cổ Thát tử ham hưởng lạc, binh suy quốc hủ, sắp đến tận cùng. Hiện nay

chẳng những có các lộ phản quân của Minh giáo, còn có Trần Hữu Lượng,

Trương Sĩ Thành, Phương Quốc Trân, Trần Hữu… người người đều có thành

tựu. Nhưng nếu muốn nói đến có khả năng nhất không ngoài hai lộ quân của Chu Nguyên Chương và Trần Hữu Lượng, Phương Quốc Trân, Trần Hữu chỉ cố

thủ cát cứ tại một vị trí, Trương Sĩ Thành lại có phần lưỡng lự với

Nguyên triều, mà hai cánh của Chu Nguyên Chương và Trần Hữu Lượng cũng

là mạnh nhất, đều chiếm được nơi yếu hại, tương lai nhất định là hai

người đấu nhau.”

“Thất ca quả nhiên hiểu rõ, Chu Nguyên

Chương lòng lang dạ thú, tuy rằng võ công không cao nhưng mưu trí hơn

người, xuất thân nghèo khổ mà có chí, lúc trước bất quá chỉ một tướng

lãnh nho nhỏ lại dám giăng bẫy cả Minh giáo giáo chủ võ công hơn người,

bức Vô Kỵ từ bỏ vị trí giáo chủ bỏ đi, có thể thấy hắn nhất định phải có được Minh giáo. Nhưng trên dưới trong Minh giáo tuy nhiều người, tuy

rằng coi trọng đạo nghĩa giang hồ, lại không ai đủ năng lực đảm đương

thống soái. Ta dám khẳng định, chờ hắn hoàn toàn nắm giữ binh quyền

trong Minh giáo rồi, sẽ đến lúc những người đứng đầu trong Minh giáo

diệt vong, lại nói đến Trần Hữu Lượng, hắn còn có thân phận khác, chính

là đồ đệ của Thành Côn, lúc trước ở phân đà Cái Bang chính hắn giăng bẫy chúng ta.” Chu Chỉ Nhược mắt sáng ngời bình tĩnh nhìn Mạc Thanh Cốc.

Mạc Thanh Cốc ánh mắt ngưng lại, nghĩ đến lần đó Chỉ Nhược vì hắn mà phải chịu đau đớn khổ sở, lúc này biết được thủ phạm, trong lòng sát khí nổi lên, muốn lập tức trả thù cho nàng,

nhưng nhìn đến Chỉ Nhược bộ dáng tựa tiếu phi tiếu, vội thở phào nhẹ

nhõm, giống như vừa nghe một câu chuyện cười thoáng qua nói “Vậy theo ý của phu nhân, Phạm Hữu sứ sẽ

không nắm giữ được Chu Nguyên Chương, tương lai có thể đuổi Thát tử,

thống trị Trung Nguyên cũng chỉ có hai người Chu Nguyên Chương và Trần

Hữu Lượng đủ tư cách?”

“Phạm Hữu sứ nếu muốn giết một người Chu

Nguyên Chương thì rất dễ, nhưng hậu quả gây ra lại cực kỳ lớn, Trần Hữu

Lượng sẽ một mình tung hoành, mà khi Trần Hữu Lượng lớn mạnh rồi sẽ

không còn Minh giáo, Võ Đang và các phái cũng sẽ không được yên.” Chu

Chỉ Nhược mặt nhàn nhạt nói.

Mạc Thanh Cốc vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nghiêm trang hỏi “Nếu Chu Nguyên Chương không chết?”

“Nếu Chu Nguyên Chương không chết, không

quá năm năm, những người đứng đầu trong Minh giáo có thể còn được mấy

người ta cũng không đoán được. Về phần võ lâm cùng các đại phái, khả

năng uy h**p cũng tương đương như Trần Hữu Lượng. Hai người họ đều lấy

thân phận giang hồ mà khởi binh, chờ đến khi hình thành triều đình vững

chắc, nhất định sẽ nghĩ cách làm lực lượng võ lâm suy yếu đi, đương

nhiên không phải công khai mọi người đều nhìn rõ, có lẽ dùng cách thức

cũng không khác lắm so với thủ đoạn của Triệu Mẫn.” Chỉ Nhược hơi châm

chọc nói.

Mạc Thanh Cốc đứng lên, qua lại mấy bước trong phòng, quay trở lại nói với Chỉ Nhược “Em đang lo lắng việc này sao?”

“Đúng vậy! Từ khi chúng ta gặp nạn, ta đã thề cuộc đời này sẽ không bao giờ trải qua sinh ly tử biệt với chàng

nữa, cho nên luôn luôn chú ý đến những chuyện này. Từ sự kiện đại hội Đồ Sư, rồi Vô Kỵ thoái ẩn, Chu Nguyên Chương nắm giữ hơn phân nửa binh

quyền Minh giáo, các loại biến cố, âm mưu ta đều quan sát, cũng đã suy

nghĩ rất lâu, rốt cuộc nghĩ ra một biện pháp, đang muốn xuống núi đi

làm, không ngờ lại bị nhóc con này chặn ngang.” Chỉ Nhược v**t v* bụng

bầu còn chưa nổi rõ của mình.

Mạc Thanh Cốc nhẹ nhàng đứng lại, cười nhìn Chỉ Nhược hỏi “Không biết phu nhân nghĩ ra diệu kế gì, có thể nói cùng vi phu không?”

“Cái gì mà phu nhân, vi phu, đến là cổ

hủ, chàng là đại hiệp vang danh thiên hạ, không sợ người ta cười cho ư?

Về phần diệu kế thì chưa thể nói rõ, chỉ là noi theo tiền nhân, tìm một

nơi yên bình tiên cảnh bí mật kiến tạo, khi có biến thì đưa Võ Đang ẩn

cư, rời xa triều đình, võ lâm phân tranh, các biện pháp khác ta nghĩ

không ra, cũng không thể bắt Võ Đang chúng ta phải ra tay giết Chu

Nguyên Chương, Trần Hữu Lượng, tự mình thống lĩnh nghĩa quân, đuổi Thát

tử, tự làm hoàng đế được. Ta không nhìn ra vị sư huynh nào có thể chịu

khó như vậy. Hay là Mạc đại hiệp có ý tưởng muốn xây dựng hậu cung ba

ngàn mỹ nhân, đến nói ta nghe xem?” Chỉ Nhược đùa giỡn.

Mạc Thanh Cốc lại ngồi ôm lấy Chỉ Nhược,

ánh mắt luôn đạm mạc cương trực của hắn bỗng nhiên nghịch ngợm chớp mấy

cái, giọng đau khổ “Ý tưởng hậu cung mỹ nhân thật sự khiến

người ta ch** n**c miếng, đáng tiếc nhà có cọp mẹ giương nanh múa vuốt,

tiểu nhân cũng không có lá gan lớn như vậy.”

“Mạc Thanh Cốc, ngươi mới là cọp mẹ,

ngươi mới giương nanh múa vuốt, Mạc Thanh Cốc, chán ghét ngươi!” Chu Chỉ Nhược tức giận quay lưng, không thèm để ý đến hắn nữa.

Mạc Thanh Cốc lại cười đạm mạc, ôm lấy

Chỉ Nhược, dỗ dành một hồi lâu, khuyên nàng không cần lo lắng, mọi sự

đều có mọi người cùng lo, tất nhiên phải bảo vệ an nguy trên dưới Võ

Đang. Chu Chỉ Nhược biết tính tình Mạc Thanh Cốc, cũng biết hắn sẽ không nói dối, liền nói ra tính toán của mình là tìm kiếm Thiên Sơn Linh Thứu cung và đảo Đào Hoa, xây dựng một nơi ẩn cư yên ổn, không có chiến

loạn, báo thù. Mạc Thanh Cốc gật đầu đáp ứng, nói việc này phải do sư

phụ và các sư huynh cùng quyết định nữa, nàng cứ yên tâm là tốt rồi.

Mãi cho đến khi sắc trời dần tối, Mạc

Thanh Cốc đợi cho Chỉ Nhược đã ngủ say, lúc này mới sắc mặt trầm trọng

đi ra, sai đạo đồng mời mấy sư huynh, Tạ lão gia tử, đám Tống Thanh Thư

đến Trúc viện sau núi nơi Trương Tam Phong bế quan bàn bạc. Những cuộc

hội họp bàn bạc về việc hệ trọng, trừ những người tham dự thì không ai

được biết.

Đến ngày thứ hai, Võ Đang liền bắt đầu

rút về những đệ tử đang hành tẩu bên ngoài, phân tán các đệ tử đến Đông

Hải, Thiên Sơn, Vân Nam, tìm hiểu quanh những vùng hẻo lánh dân phong

thuần phác, tìm kiếm gì đó. Tống Thanh Thư, Ân Ly lại nghiêm túc cùng

Chu Chỉ Nhược học tập y thuật, dịch dung… Học thành rồi, hai người biến

mất vô tung, có người từng mấy lần lo lắng dò hỏi, trên dưới Võ Đang,

Nga Mi đều kín như bưng, cười mà không đáp. Khi có ai đó h*m m**n thế

lực của Nga Mi muốn xâm chiếm đều gặp phải Nga Mi Võ Đang liên thủ phản

kích. Nga Mi sau đó do Tĩnh Nghi làm Đại chưởng môn.

Cho đến khi sau khi Minh triều thành lập

Cẩm Y Vệ, phái người lẻn vào Nga Mi do thám, chỉ thấy từ chưởng môn đến

các đồ tử đồ tôn đều không có võ công, mà toàn là ni cô tu hành, không

khỏi vạn phần kinh ngạc. Kẻ đứng đầu không tin, tăng nhân thủ tìm kiếm, tra xét những nữ hiệp nổi danh cuối triều Nguyên của Nga Mi thì thấy,

trừ những người đã lấy chồng, lập gia đình thì còn lại đều biến mất vô

tung.

Còn Minh giáo sau khi nhận được thư của

Tạ lão gia tử, hơn một tháng lặng yên không động tĩnh, sau đó Phạm Dao

đem quyền thống lĩnh Minh giáo thu nạp nghĩa quân trong dân gian giao

cho Chu Nguyên Chương, âm thầm đem Ngũ Hành Kỳ cùng nhân mã tinh nhuệ

sắp xếp lại, số người chinh chiến dần dần biến mất, thậm chí khi Chu

Nguyên Chương và Trần Hữu Lượng đang thế ngang ngửa, số lượng binh lính

của Ngũ Hành Kỳ vì quá thiếu mà tuyên bố giải tán.

Thiên Ưng giáo lại càng triệt để, sau khi đuổi Thát tử về đại mạc, Ân gia lấy cớ trách nhiệm đuổi Thát tử đã xong liền trở về giang hồ, chỉ để lại những binh tốt bình thường trong giáo

cho Chu Nguyên Chương, mà tinh anh được Ân Dã Vương đem trở về, từ đó

Tổng đàn Thiên Ưng giáo chuyển về Vân Nam, trong quá trình di chuyển

không ngừng đem nhân thủ dung nhập dân bản xứ, chỉ âm thầm giữ liên hệ

trong bí mật, không còn công khai đi lại trên giang hồ nữa. Cũng từ đây, VânNamngoài mặt thần phục triều đình nhưng không trong khống chế của

hoàng đế. Vùng Trung Nguyên đều nhiều năm tương truyền vùng Vân Nam lạnh khủng khiếp, là nơi hoang vắng lại không người kiểm chứng, những quan

viên đến đây mỗi nhiệm kỳ đều tiền đồ kham ưu, việc này cũng không nói

thêm nhiều.

Lại nói Tống Thanh Thư và Ân Ly xuống núi mất tích không bao lâu, bên cạnh Chu Nguyên Chương xuất hiện một quân

sư trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, y bặc tinh tượng, binh pháp

chiến trận không gì không biết, danh Lưu Cơ, tự là Bá Ôn. Người này tài

năng kinh thiên động địa, sau khi sẵn sàng góp sức cho Chu Nguyên Chương thì liên tiếp lập công lớn, được Chu Nguyên Chương coi là phụ tá đắc

lực, địa vị không dưới đám Thường Ngộ Xuân.

Hắn ở trong nghĩa quân trợ giúp Chu

Nguyên Chương thắng lợi khắp nơi, đuổi Thát lỗ, được coi là tay chân tâm phúc. Người này trừ việc yêu thích sắc đẹp thì có thể nói là hoàn mỹ vô khuyết, dân gian đồn đại nữ tử bên cạnh Lưu Bá Ôn chưa bao giờ giống

nhau, đều nói người này thay nữ nhân như thay quần áo, lại chưa bao giờ

cưới thê tử, cũng không thích người khác đưa tặng, chỉ thích tự mình tìm lấy, xấu rồi lại đẹp đổi tới đổi lui liên tục, khiến người ta khó lòng

lý giải.

Sau khi Chu Nguyên Chương lập quốc, Cẩm Y Vệ được thành lập, Lưu Bá Ôn bỗng dưng mất tích, có người nói hắn thành tiên, có người nói hắn trúng độc thủ của Chu Nguyên Chương, lại có kẻ

nói hắn xuất gia quy ẩn, nhiều lời đồn không giống nhau, sau này lại

sinh ra thêm vô số những câu chuyện thần bí huyền huyễn về Lưu Bá Ôn, mà không ai biết được tung tích thực sự của hắn.

“Ly Nhi, Ly Nhi yêu quý! Con chúng ta đều đã lớn như vậy, có phải nên quay về đảo Đào Hoa thành thân hay không?

Lâu như vậy không về, muội không nhớ con sao?”

Tống Thanh Thư hai mắt tinh sáng, làm ra

dáng vẻ đáng yêu cầu xin, lại quên lúc này hắn đang cải trang thành một

người trung niên có bộ râu dài, làm ra bộ dạng ấy khiến người ta phải

bật cười.

Ân Ly ngồi trên lưng ngựa, nhìn Tống

Thanh Thư lải nhải, tựa tiếu phi tiếu nói: “Hiện thời giang hồ đều

truyền Lưu Bá Ôn không thích giang sơn, là kẻ thích chưng diện, mỗi ngày đổi một nữ nhân, không hôm nào giống nhau. Ta bộ dáng xấu thế này, làm

sao dám gả huynh, đi nhanh đi. Ta còn phải đi thăm con!”

“Nhưng đó đều là muội mà! Nữ nhân khác ta không cần, Ly Nhi yêu quý, trách nhiệm vất vả của chúng ta đã xong,

muội sẽ không hoàn thành điều hối tiếc cuối cùng này của vi phu sao?”

Tống Thanh Thư vẻ mặt đau khổ, dường như chịu ủy khuất lớn bằng trời.

Ân Ly nhẹ nhàng cười, vung roi ngựa, trong lòng thầm nói với mẫu thân: “Mẹ! Con gái tuy không thể bắt cha đến trước mộ mẹ nhận tội, nhưng lại khiến ông ta phải ngày đêm hối hận, hối hận vì đã đối xử với mẹ như vậy, con gái không nhận ông ta, bắt ông ta còn sống mà áy náy không yên. Còn

nữa, con gái cũng đã tìm được một nam nhân yêu thương mình, hắn so với

cha còn mạnh hơn gấp trăm lần, cũng không hoa tâm, toàn tâm toàn ý yêu

con, vì con mà làm rất nhiều việc, còn cứu thoát ông nội và cha khỏi âm

mưu của Chu Nguyên Chương, như vậy con gái có thể khiến mẹ an tâm chưa?”

Lại nói đến Võ Đang, khác với các môn

phái khác, bọn họ tuyển nhận đệ tử mấy ngàn người, nhưng Võ Đang thì chỉ còn mấy người, các thế hệ sau cùng Thất hiệp chỉ trừ đệ tử Trương Tùng

Khê kế thừa chưởng môn thì đều ẩn cư hết. Trương Tam Phong, Tạ Tốn đã

sớm rời Võ Đang, mật thám của Chu Nguyên Chương lại càng không tra ra

tung tích nơi Trương Tam Phong ở, cũng không nghe thấy tin tức gì của

Trương Tam Phong còn sống hay chết.

Chu Nguyên Chương kiêng kỵ chỉ còn có lão thần tiên xưng là Trương Tam Phong, đến cuối đời cũng không dám động võ mảy may, còn đem gần hai ngàn mẫu ruộng tốt quanh vùng núi Võ Đang ban

cho Võ Đang làm đàn tràng, liên tiếp xây dựng đàn tràng trên núi Võ

Đang, tứ phong cho người của Võ Đang. Mà sau khi Chu Nguyên Chương lên

ngôi, triều đình lấy cớ dẹp Phiên mà giương tên bốn phía giết hại người

giang hồ, dẹp các phiên vương, thậm chí cũng rục rịch có ý tấn công Võ

Đang.

Nhưng đúng lúc này, Trương Tam Phong tính tuổi đã quá một trăm năm mươi mà mọi người đã cho rằng đã sớm mất đi

lại thần kỳ xuất hiện tại Yến vương phủ, trợ giúp Yến vương phủ qua mấy

lần nguy nan xong, lưu lại mấy tên đồ tôn để bảo hộ, lúc này mới phi

thân rời đi. Từ lúc đó, tin Trương Tam Phong còn sống truyền đi xa,

không ai còn dám nói Võ Đang nửa câu bất kính.

Trong khi các phái khác kể cả Thiếu Lâm

đều chịu sự phá hoại châm ngòi của Cẩm Y Vệ, bị triều đình làm khó dễ đủ đường, Võ Đang chẳng những hằng năm được phong thưởng, lại liên tiếp

được hoàng đế đích thân tới, thỉnh giáo phương pháp trường sinh, cho dù

ngôi vị hoàng đế có thay đổi cũng vẫn vậy, đến cuối đời Minh, đầu nhà

Thanh, phái Võ Đang biến mất trên núi Võ Đang, trên núi chỉ có những đạo sĩ, người luyện đan, mà dân gian cũng chỉ còn vài ngoại môn đệ tử của

Trương Tùng Khê đem Thái Cực Quyền ngoại công giữ lại lưu truyền.

Đảo Đào Hoa, dưới tàng hoa đào, một thiếu phụ trông còn trẻ như ngoài hai mươi tuổi cùng một nam nhân tuấn mỹ đạm mạc tầm hơn ba mươi tuổi đứng cạnh nhau. Thiếu phụ dịu dàng nhìn nam

nhân, tay đỡ lấy cánh hoa đào từ trên cành rớt xuống, nhẹ giọng nói “Thất ca, chàng yên tâm để Thanh Hạo náo

loạn lên như vậy sao? Nó bất quá mới hai mươi tuổi, lại cải trang thành

sư phụ lão nhân gia đến Yến vương phủ, thật khiến người khác phải lo

lắng.”

“Chỉ Nhược, Hạo Nhi đã hơn hai mươi tuổi, đã là người lớn rồi, sao có thể coi nó mãi như trẻ con được, nhất là cá tính nó như vậy, cứ ở đây làm loạn, chỉ sợ sư phụ, nhạc phụ cùng Tạ

tiền bối đều rời đảo. Thằng bé này thật là bướng bỉnh không giống vẻ

ngoài, tính tình nó chẳng giống chúng ta chút nào.”Namtử tuấn mỹ ra vẻ

bất đắc dĩ nói, ánh mắt lại hiện lên vẻ đắc ý.

Thiếu phụ không để ý, vẫn như cũ thổi bay cánh hoa, nhíu mày “Nào có ai nói con trai mình như thế,

Thanh Hạo bất quá chỉ bướng bỉnh một chút thôi, sư phụ, cha và Tạ lão

gia tử vẫn rất thích nó mà, tuy rằng tính tình hoạt bát của nó thực

không thích hợp ở yên trên đảo. Nhưng đến Yến vương phủ cũng quá mạo

hiểm, theo như tin tức chúng ta nhận được, Yến vương thúc thúc này không hề yêu quý đứa cháu của hắn, mà Yến vương đó cũng không đơn giản.”

“Trẻ con lớn lên phải qua trải nghiệm,

lịch lãm, thế hệ sau của Võ Đang chúng ta cũng không thể làm phế vật.

Lại nói Hạo Nhi học được võ học của cả hai nhà chúng ta, lại có sư phụ

tự mình dạy, võ công không thể kém hơn người ta. Hơn nữa đã có ám trang, hiệu buôn của chúng ta trên khắp cả nước, nàng còn lo lắng cái gì nữa.

Nếu dưới tình thế tốt như vậy mà Hạo Nhi cũng lo không xong cho bản

thân, vậy thì thật sự là đồ ngốc.”

Mạc Thanh Cốc đối với việc thê tử quan

tâm con trai hơn quan tâm đến mình mà bất mãn, có thể ở bên thê tử đả

kích hạ thấp hình tượng con trai, thực cảm thấy rất vui vẻ.

Chu Chỉ Nhược nhìn Mạc Thanh Cốc cười đắc ý, nuốt xuống lời phản bác, từ sau khi thành thân rồi sinh ra Thanh

Hạo, Mạc Thanh Cốc nói nàng thương con hơn thương hắn, không chịu cho

nàng sinh đứa tiếp theo, thậm chí sau khi chuyện phòng the được khôi

phục, mỗi lần đều khống chế mình không để nàng mang thai. Hắn kiên trì,

Chu Chỉ Nhược lại cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, không đành lòng nhìn hắn

thống khổ như vậy, đành tự mình bốc thuốc uống. Mạc Thanh Cốc lại sợ

nàng hại thân thể, đòi tự mình uống, Chu Chỉ Nhược khuyên bảo không

xong, đành thỏa hiệp.

Nàng luôn cho rằng Mạc Thanh Cốc nói

thật, những ngày sau này cố gắng đối xử công bằng với cả hai cha con,

đến khi Thanh Hạo được năm tuổi, năm đó mọi người đều khuyên bọn họ sinh thêm đứa nữa. Mạc Thanh Cốc lại kiên quyết không chịu, Chỉ Nhược còn

cho rằng hắn không thích trẻ con, cho đến lần đó không cẩn thận nghe

được Mạc Thanh Cốc nói chuyện với Ân Lê Đình. Lúc đó mới biết, khi nàng

sinh con, Mạc Thanh Cốc bị dọa, không thể chịu nổi để nàng phải khổ vì

sinh con lần nữa, lần đó có lẽ là con đầu lòng nên sinh rất đau đớn, chỉ hận không chết ngay lập tức, sau một đêm gian nan sáng sớm hôm sau mới

sinh ra. Loại thống khổ đó quả thật không muốn phải trải qua lần thứ

hai, hơn nữa lại ở cổ đại, y thuật lạc hậu, đau đớn khi sinh sản võ công cao cường cũng không còn tác dụng, nhưng Mạc Thanh Cốc vì nàng mà làm

vậy, khiến nàng….

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.