Chương 21: Vạn An tự nội ngộ cố nhân

“Ranh con mồm mép lanh gớm, thiếu chủ của ta thống lĩnh quần hào,

thuộc hạ mỗi người đều là cao thủ, phái Nga Mi chúng bay có thể so sánh

sao? Cho dù không cần dùng thủ đoạn cũng có thể bắt gọn toàn bộ các

ngươi, chẳng qua thiếu chủ lòng dạ nhân từ, không muốn các ngươi chết

uổng thôi! Nhãi con nhà ngươi đến là may, không ăn đồ ăn thiếu chủ đặc

biệt chuẩn bị cho Nga Mi phái các ngươi.”

Thành Côn vẫn không tháo nón xuống, không nhìn thấy rõ được mặt hắn,

nghe thanh âm chỉ thấy hắc ám, chẳng thấy cảm giác gian nịnh gì cả.

Ta thấy Triệu Mẫn đùa đùa cái quạt trong tay, vẻ mặt đắc ý như tất cả đều đã tóm gọn trong lòng bàn tay, cũng không ngăn cản ta đấu võ miệng

với Thành Côn, chỉ đung đưa hai chân, cười cợt nhìn ánh mắt căm tức của

Diệt Tuyệt cùng chúng đệ tử Nga Mi. Đắc ý sớm như vậy, ngươi muốn xem

diễn, ta đây liền diễn cho ngươi xem, ngàn vạn lần đừng có hối hận!

Ta quay đầu lại hướng Thành Côn, mặt tỏ vẻ khinh thường “Thực không ngờ một kẻ một tay khơi mào phân tranh giữa sáu đại phái

cùng Minh giáo, tiêu diệt Minh giáo Hỗn Nguyên Tích Lịch Thủ Thành Côn

bây giờ lại chỉ là một kẻ sai đâu làm đó, chủ nhân đánh rắm không dám

chê thối, ta còn tưởng là nhân vật lợi hại thế nào, thực khiến người ta

khinh thường. Chỉ bằng ngươi, phái Nga Mi ta một đệ tử nho nhỏ cũng có

thể đánh bại ngươi.”

“Hắc hắc! Ranh con miệng lưỡi nói khoác tận trời, có bản lĩnh thì đến đánh bại ta đi, để ta nhìn xem phái Nga Mi các ngươi có cái uy phong

gì?”

Thành Côn không hổ là một thế hệ gian hùng, nghe ta châm chọc chửi

như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh, quay đầu chờ Triệu Mẫn ra chỉ thị rồi mới lên tiếng khiêu chiến, để cho nàng ta xem đánh diễn, và cũng là

biểu hiện thủ đoạn cho Triệu Mẫn xem.

Triệu Mẫn phất quạt vài cái rồi thu lại, ngồi thẳng người dậy, đập đập quạt trong lòng bàn tay, cười lanh lảnh “Sớm nghe nói Nga Mi nữ tử là trụ cột, mới lập có hơn trăm năm mà đã

nổi danh ngang với Thiếu Lâm, ta vẫn thường ngưỡng mộ, hôm nay có thể

được nhìn thấy võ công Nga Mi, thật là hưng phấn.”

“Hừ! Chỉ là một kẻ chỉ biết sử dụng thủ đoạn hạ lưu, phái Nga Mi ta

cũng không dám phiền cái loại như ngươi phải ngưỡng mộ, ngươi bất quá

mới học được mấy công phu mèo cào, làm sao dám so sánh với võ công phái

Nga Mi ta. Phái Nga Mi dù chỉ là một đệ tử yếu kém nhất so với ngươi

cũng lợi hại hơn. Sư phụ, đệ tử xin được xuất chiến, lĩnh giáo một chút

uy phong của gian tặc Thành Côn.”

Ta ra bộ ngông nghênh tàn khốc, mắng Triệu Mẫn vài câu rồi trở lại

xin phép Diệt Tuyệt cho đánh, thừa dịp quay đầu đối mặt với Diệt Tuyệt,

dùng nội công truyền âm nhập mật nói với bà ta: “Sư phụ, lát nữa ta sẽ

làm cho tất cả hỗn loạn, sư phụ nhân cơ hội thoát thân, giải độc xong

rồi tính tiếp.”

Diệt Tuyệt nghe được ta có thể dùng nội lưc truyền âm, biết rằng ta

tuyệt đối không bình thường như vẫn tỏ vẻ như ngoài mặt. Bà ta tính

tình lãnh ngạo cố chấp, chết cũng không sợ nhưng việc truyền thừa của

Nga Mi còn chưa xong, chỉ có thể hơi điểm đầu một chút để người khác

không nhận thấy, lạnh lùng “Chỉ Nhược, nếu người ta muốn kiến thức võ công Nga Mi chúng ta, ngươi liền đánh cho bọn họ kiến thức! Kiến thức!”

“Dạ, sư phụ!”

Ta nhận lệnh, quay người trở lại, đến trước Thành Côn, ôm quyền thản nhiên lạnh lùng nói “Chu Chỉ Nhược phái Nga Mi xin dùng kiếm pháp Nga Mi thỉnh giáo Thành Côn đại sư, thỉnh đại sư rút binh khí đi!”

Ta nói xong liền rút trường kiếm ra khỏi vỏ.

Thành Côn không thèm bỏ cái nón che mặt ra, cũng không lấy binh khí, cười lạnh “Có ý tứ, có ý tứ, đối phó với kiếm pháp Nga Mi tại hạ không cần dùng binh khí, ngay cả sư phụ ngươi dùng Ỷ Thiên kiếm ra tay thì cũng vậy

thôi, nhãi con tiến chiêu đi!”

“Cung kính không bằng tuân mệnh, Thành Côn đại sư, xin mời!”

Ta nói xong, vận năm thành công lực truyền vào kiếm phong, không

hoảng sợ hướng Thành Côn đâm tới, Thành Côn tập Hỗn Nguyên Nhất Khí Công cùng một gốc với Cửu Dương Công của Thiếu Lâm, nội công chỉ hơn chứ

không kém ta, trên mỗi chiêu thức hắn lấy võ công chính mình kết hợp võ

công Thiếu Lâm hợp làm một thể, cũng không là loại mà ta chỉ dùng võ

công Nga Mi có thể so sánh.

Chẳng qua Thành Côn cũng chỉ tùy ý ứng phó, nghĩ muốn bức ta sử ra

toàn bộ võ công cho Triệu Mẫn xem, bày ra vô số thủ đoạn để Triệu Mẫn

biết hắn mất đi địa vị ở Thiếu Lâm cũng vẫn không thuộc hạ nào của nàng

ta có thể bằng được, vậy nên không có ý bắt ta ngay. Ta cũng đoán ra tâm tư của ông ta, liền đem kiếm pháp múa hoa cả mắt, lại không có chút uy

lực nào, còn để tâm lưu ý phương vị Triệu Mẫn cùng đám thuộc hạ đang

đứng.

Thành Côn chỉ lấy chưởng tay không ứng đối với ta, kiếm pháp Nga Mi

thích hợp cho nữ giới sử dụng, uy lực chân chính ta không đắc truyền,

tuy nhiên bộ kiếm pháp ta dùng tuy đơn giản, nhưng kiến thức võ học của

ta được rèn giũa bằng Cửu Âm chân kinh, không phải đệ tử bình thường của Nga Mi có thể so sánh, ta sớm đem kiếm pháp múa thật nhanh, cho dù có

sơ hở cũng không thể nhìn thấy, mấy chiêu sau, Thành Côn thấy chỉ dựa

vào chưởng chiêu không thì không phá nổi kiếm quang của ta, liền tăng

thêm nội lực, bao vây đè ép kiếm quang của ta lại.

Mọi người xung quanh và Triệu Mẫn thấy Thành Côn không đánh kiểu đùa

giỡn nữa, chưởng phong chuyển thành sắc bén, khí áp táp qua mặt, tất cả

đều kinh ngạc, không ngờ một đệ tử bình thường của phái Nga Mi lại có

thể khiến Thành Côn giao đấu nghiêm túc và cẩn trọng đến thế, không khỏi đều tập trung tinh thần chú ý vào cuộc chiến. Ta thấy ánh mắt mọi người đều đã dồn đến đây đúng như dự liệu trong kế hoạch, trong lòng mừng

thầm.

Cố gắng kháng trụ những đòn tấn công của Thành Côn, không dấu vết mà

chuyển dời trung tâm trận đấu đến cạnh Diệt Tuyệt sư thái. Bà ta lại

không hiểu dụng ý của ta, thấy nguy không sợ, đối mặt với chưởng phong

sắc bén của Thành Côn cũng không lùi một bước, hoàn toàn khác xa so với

mấy đệ tử khác đã trái núp phải trốn. Cơ hội đã đến, kiếm pháp bình

thường ta đang dùng đột nhiên biến đổi, vận khởi Loa Ốc Cửu Ảnh thân

pháp xoắn quanh Thành Côn một vòng, trường kiếm trong tay múa Bạch Tiên

chiêu thức tấn công toàn thân đối thủ.

Một vòng như vậy, khiến cho Thành Côn phòng bị không kịp quần áo bị

cắt ra nhiều chỗ, quan trọng nhất là kiếm phong sắc bén đã đánh bay cái

nón nan ông ta đội trên đầu thành từng mảnh nhỏ, chớp thời cơ, ta cười

nhạo “Thành Côn đại sư bất quá phải như vậy, ta còn tưởng nhân vật như thế nào mà không dám lấy bộ mặt thật gặp người, hiện giờ mặt thật của ông

chẳng phải lộ ra rồi sao?”

Lời vừa nói xong, các đệ tử Nga Mi cùng đám thuộc hạ của Triệu Mẫn

đều dán mắt về phía Thành Côn, nguyên là Thành Côn làm thuộc hạ của Nhữ

Dương Vương nhưng chỉ có ba người Nhữ Dương Vương, Triệu Mẫn và Vương

Bảo Bảo (anh trai Triệu Mẫn) là được nhìn thấy mặt thật của hắn, còn lại cũng chỉ nghe kỳ danh cùng giọng nói, hiện giờ bộ mặt thật của Thành

Côn lộ ra, ai nấy đều không khỏi tò mò muốn nhìn, cũng là con người thì

ai cũng có tính hiếu kỳ cả.

Ta không hơi sức đâu mà nhìn mặt lão ta, vừa dứt lời đem sự chú ý của mọi người chuyển dời, vội nhân cơ hội chuyển ra phía sau Diệt Tuyệt sư

thái, đem nội lực sớm đã tập trung ở tay trái theo Đại Chuy huyệt sau

lưng truyền vào cơ thể bà ta, phỏng chừng có thể giúp bà ta bảo trì tám

thành công lực trong thời gian ngắn, chưởng trái chấn động, đẩy mạnh bà

ta lên hướng nóc nhà, thấp giọng: “Sư phụ đi, ta cản phía sau!”

Diệt Tuyệt sư thái lúc ta đưa nội lực vào cơ thể đã đoán được tính

toán của ta, không kịp phản ứng lại, thuận theo chưởng lực của ta xuyên

phá nóc nhà phi thân bay đi. Tám tên giả thợ săn phản ứng lại nhanh hơn

so với dự kiến, Diệt Tuyệt vừa phá nóc nhà, tám tên cũng vội lắp tên vào cung, theo thứ tự phi thân ra ngoài, xa xa có thể nghe thấy tiếng mũi

tên nhọn xé gió cũng tiếng k** r*n mơ hồ.

Bọn Triệu Mẫn bị thanh âm mái nhà vỡ vụn vì Diệt Tuyệt xuyên thủng

làm cho tinh thần tỉnh táo lại, Triệu Mẫn sắc mặt giận dữ, lạnh lùng “Còn không đuổi theo mau!”

Tiếng nói vừa dứt, ta đã biết không ổn, tiếng k** r*n vừa rồi hiển

nhiên là Diệt Tuyệt bị trúng tên, không biết thương thế ra sao?

Ta nghĩ nên ngăn trở một chút, lấy ra túi châm, vận toàn bộ nội lực

phi thân xuyên qua lỗ thủng thẳng lên nóc nhà, xoay tròn, vô số phi châm theo mười ngón tay ta bn r hướng mấy người định đuổi theo, chỉ nghe

nhiều tiếng k** r*n, còn có tiếng người đổ phịch xuông, phi châm này của ta có mê dược khiến người ta hôn mê.

Phi châm bn r, bọn phiên tăng và Huyền Minh nhị lão đều bị ta ngăn

trở một lát, bấy nhiêu chắc cũng đủ để bà ta đào thoát, lúc này ta thở

phào nhẹ nhõm, trong lòng bỗng nhiên nảy lên, hay là thừa dịp này chạy

trốn, trực tiếp trở về Võ Đang, không cần tham gia vào mấy chuyện giang

hồ này nữa. Nghĩ vậy ta vội vàng phi thân khỏi nóc nhà.

Lúc này chợt nghe thấy mấy tiếng cười lạnh, hơn mười thân ảnh cũng

phá tung nóc nhà mà lên, vừa vặn làm thành một vòng tròn vây ta còn chưa kịp thoát đi vào trong. Tám tên giả thợ săn kia cũng lắp lại cung tên,

đứng chỗ cao nhắm xuống. Nhìn mấy mũi tên lóe sáng, còn có hơn mười thân ảnh trong đó có Huyền Minh nhị lão và người của Kim Cương môn, ta bất

đắc dĩ đứng lại, biết rằng thời cơ chạy thoát đã mất.

“Chu cô nương quả nhiên hữu dũng hữu mưu, võ công cũng thật bất phàm, tại hạ bội phục. Thành sư phụ, người rộng lượng một chút vậy, Khổ đại

sư mau lên mời Chu cô nương xuống dưới đi!”

Triệu Mẫn không đi lên, ở bên dưới cao giọng, nghe cũng không có vẻ gì là tức giận.

Một người xuất hiện, trên mặt nhằng nhịt đầy vết sẹo, xấu xí đến ghê

người lặng thinh gật gật đầu, mặt vô cảm, lắc mình đến trước ta, ngón

tay nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo trên người ta, ta biết người này

chính là người mà ta kính phục nhất trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký.

Ông ta không giống Dương Tiêu khi chưa gặp Kỷ Hiểu Phù thì phong lưu

đa tình, mà rất giữ mình, khi ông ta đã yêu một người thì chính là vô

cùng sâu đậm, trong truyện viết ông ta yêu Đại Lệ Ti, dù có khiến Đại Lệ Ti căm hận mình cũng muốn g**t ch*t tình địch. Ông ta vì Minh giáo mà

cam nguyện hủy đi dung nhan tuyệt mỹ, nhuộm tóc, giả dạng một đầu đà câm từ Tây Vực được cống vào làm thuộc hạ Nhữ Dương Vương phủ.

Làm nội gián lặng lẽ hai mươi năm, từng ấy kiên trì nghị lực không ai có thể sánh bằng, đối với Phạm Dao này, ta vô cùng kính nể, nên cũng

không phản kháng, mặc cho ông ta điểm huyệt che kín nội lực, đem ta mang xuống, chỉ âm thầm vận pháp môn giải huyệt Cửu Âm chân kinh tự giải

huyệt đạo. Trên mái nhà mười mấy người trừ Phạm Dao và Huyền Minh nhị

lão hạ xuống dưới thì tất cả đều phi thân rời đi, có lẽ là muốn đuổi

theo Diệt Tuyệt.

Bên dưới, Triệu Mẫn cũng không ngồi nữa, đứng bên cạnh Thành Côn,

Thành Côn không biết kiếm đâu ra một miếng vải đen che mặt lại, đứng

lạnh lùng. Triệu Mẫn cầm quạt, chắp hai tay ra sau lưng, cái quạt đập

nhè nhẹ đằng sau, rảo vòng quanh quan sát ta, bất động thanh sắc đánh

giá một hồi, cười nói “Chu cô nương một thân võ công thật khiến cho tại hạ bội phục, tâm kế của cô làm cho tại hạ tự thẹn không bằng, ngay cả Thành sư phụ luôn

luôn lấy mưu kế mà hành sự cũng mắc mưu của cô, thật là lợi hại, không

biết Chu cô nương có muốn theo giúp tại hạ, chỉ cần cô đồng ý, ta lập

tức cho người giải huyệt đạo và thả cô đi, về sau vinh hoa phú quý tận

hưởng vô cùng.”

“Vị cô nương này, vẫn nên cách xa ta một chút thì tốt hơn, loại tận

hưởng kiểu phiên bang Hồ Lỗ này ta không quen, cái gì mà mưu mưu kế kế,

ta đâu có biết gì đâu. Nga Mi chúng ta mỗi đệ tử đều là người vì hiệp

nghĩa mà không quản sống chết, tất nhiên là không cùng một đường với tà

ma ngoại đạo các ngươi.” Ta cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Thành

Côn, biết rằng ta làm hắn mất mặt trước Triệu Mẫn, hiện giờ khẳng định

là rất khó chịu, thêm vào đó là Triệu Mẫn lại cố nén tức giận, còn ra vẻ cười đùa muốn chiêu mộ ta, khẳng định là chúng còn muốn ở ta điều gì

đó, ta trực tiếp lùi lại hai bước, chọc cho nàng ta xấu mặt.

Chúng đệ tử Nga Mi, thấy Diệt Tuyệt đã thoát thân đều nhẹ nhàng thở

phào, cũng không ai sợ hãi, nghe ta nói thế đều bật cười, đỡ nhau đến

đứng cùng một chỗ bên cạnh ta. Triệu Mẫn sai mấy võ sĩ vây chúng ta lại, những kẻ còn lại bị phi châm tẩm thuốc mê của ta hạ gục được mấy phiên

tăng đỡ dậy, giao cho Huyền Minh nhị lão xem xét.

Triệu Mẫn nghe ta nói vậy, lại nghe các đệ tử Nga Mi cười nhạo, nét

cười duyên dáng cố giữ trên mặt nãy giờ không giữ được nữa, khuôn mặt

trắng như bạch ngọc cũng biến thành vô cùng khó coi, phụ nữ người Mông

Cổ tập quán ăn thịt là chính, da thịt thường thô kệch, nhưng Triệu Mẫn

từ nhỏ lớn lên ở Trung Nguyên, không giống như người Mông Cổ mà hình thể nhỏ nhắn, dung mạo xinh đẹp còn hơn nhiều cô gái người Hán thật sự.

Nàng cũng thường lấy đó làm vui, còn học con gái Hán mang túi thơm, son

phấn, thật không khác gì người Hán bình thường.

Nào biết hôm nay lại bị mỉa mai châm chọc đau như vậy, trong lòng

nhất thời khó thở, lạnh lùng liếc mắt nhìn một đệ tử Nga Mi đang cười,

giọng thanh thúy “Nếu Chu cô nương nhất thời không nghĩ ra, tại hạ liền giữ Chu cô

nương lại mấy ngày, chờ tới khi nào cô thông suốt thì thôi. Người đâu,

mang Chu cô nương đi, các đệ tử Nga Mi này nữa, cũng chẳng có tác dụng

gì cả, có điều Diệt Tuyệt chạy rồi, có đồ đệ bà ta ở đây thì sớm muộn

cũng phải chui đầu vào lưới. Mang hết đi!”

“Vâng!”

Hai bên trái phải đi ra mấy võ sĩ, lấy khăn đen che hết mắt ta và mọi người trong phái Nga Mi lại, mang hướng ra phía ngoài. Ta cố dùng nội

lực tự giải huyệt vị bị phong, nhưng thủ pháp của Phạm Dao thật quái dị, lấy Cửu Âm chân kinh bác đại tinh thâm lẽ ra phải giải được ngay, nhưng cứ như vậy nửa ngày rồi mà ta vẫn chẳng làm được gì, vô lực phản kháng.

Chỉ có thể để mặc những kẻ đó đem ta đi, một lúc lâu sau đặt ta lên

một chiếc xe ngựa, tuy rằng mắt bị bịt kín nhưng ta vẫn có thể cảm giác

được, trong xe không có ai, ngoài xe có hai cao thủ ngồi canh chừng, ta

nhẹ nhàng thở ra. Triệu Mẫn có lẽ là đưa ta đến Vạn An tự rồi. Nhưng

không biết nàng ta muốn gì ở ta đây? Ta châm chọc nàng như vậy, mà nàng

ta vẫn cố kiềm chế, không làm gì ta, trong nguyên tác thì nàng ta vì bị

Chu Chỉ Nhược mắng mấy câu ti bỉ vô sỉ mà tức giận muốn rạch mặt hủy

dung Chu Chỉ Nhược a!

------------------------_

Bên trong khách đ**m, Huyền Minh nhị lão đã đem mấy phiên tăng trúng

phi châm cứu tỉnh lại, Triệu Mẫn mắt nhìn đám đệ tử Nga Mi bị áp tải đi, Thành Côn đứng phía sau, nói “Quận chúa sao phải lưu tình cho con nha đầu kia làm gì? Dù cô ta có

mồm mép độc địa, quỷ kế đa đoan thì thuộc hạ cũng chắc chắn có thể bắt

cô ta giao ra cái gì mà quận chúa muốn.”

“Thành sư phụ không cần nói thêm. Chu Chỉ Nhược ngày đó ở Quang Minh

đỉnh có thể giữa các nhân sĩ võ lâm mà ngang nhiên kháng lại lệnh của

Diệt Tuyệt, chắc chắn tính cách vô cùng ương ngạnh cứng rắn. Vừa rồi

nàng ta còn một phen tính kế, khiến cho Thành sư phụ bị lộ mặt, lại còn

giúp cho Diệt Tuyệt tưởng như đã nằm gọn trong tay chúng ta có thể chạy

thoát, thật không đơn giản.” Triệu Mẫn lắc lắc đầu, giọng thanh thúy hơi trầm xuống nói.

Thành Côn một đời gian hùng, làm sao cam chịu thần phục một tiểu cô

nương như Triệu Mẫn được, bất quá Triệu Mẫn thông minh xảo trá, hắn biết rõ nên vẫn áp chế sắc bén của mình, nghe xong lời Triệu Mẫn nói cũng

không tỏ ra tức giận, dùng giọng thành khẩn nói “Thì tính sao? Chỉ cần cô ta rơi vào tay quận chúa, cho dù có thế nào cũng phải thần phục thôi, nếu không thuộc hạ sẽ cho cô ta nếm thử chút

lợi hại mười tám thủ đoạn tra tấn của Nhữ Dương Vương phủ.”

“Thành sư phụ là muốn trút giận sao? Sẽ được, nhưng phải nghe theo

lời của bản cung. Ngươi cũng biết chúng ta lần này hành động là để khiến cho võ lâm Trung Nguyên tan rã, thu phục các đại môn phái, biến những

thế lực giang hồ này thành của mình, thứ hai là diệt trừ Minh giáo đại

nghịch bất đạo cầm đầu tạo phản, thứ ba là muốn học tuyệt học của các

chư gia môn phái, để ta có thể nhanh chóng trở thành cao thủ, về sau có

thể cùng phụ vương chinh chiến sa trường. Ngươi cũng từng nói rằng chiêu thức dù học được nhiều nhưng nếu nội lực không đủ, thực lực cũng chỉ

xếp hàng nhị lưu trên giang hồ. Chu Chỉ Nhược kia không lớn hơn ta là

mấy, vậy mà nội lực cũng có thể giao thủ cùng Thành sư phụ, tuổi còn nhỏ mà tài năng luyện thành nội công thâm hậu như thế, nhất định là có một

môn võ công tuyệt đỉnh tinh diệu.”

Triệu Mẫn mắt lộ tinh quang, ngữ khí mềm mại đem những lời có thể khiến võ lâm khiếp sợ như vậy nói ra một cách nhẹ nhàng.

Thành Côn nghe xong cũng thấy chấn động, giọng nói mang vẻ bất tư nghị “Điều này sao có thể, từ ngày đó biết tin Chu Chỉ Nhược phát hiện ra

việc dịch dung, thuộc hạ liền điều tra lai lịch của cô ta, nguyên chỉ là con gái một nhà chèo thuyền trên sông Hán Thủy, sau một nhà theo Trương Tam Phong lên núi Võ Đang ở, cũng không học võ công, năm năm trước được Trương Tam Phong đưa đến làm môn hạ Diệt Tuyệt, Diệt Tuyệt cũng không

thu làm đệ tử thân truyền, ngắn ngủi có năm năm, cô ta làm sao có thể

luyện thành nội lực thâm hậu mà bình thường người ta phải khổ tu mấy

chục năm mới được? Cho dù là Cửu Dương công của Thiếu Lâm cũng không

thể. Nga Mi phái trừ có Ỷ Thiên kiếm ta thì chẳng có gì đáng để nhắc

đến, này…”

Thành Côn ánh mắt nghi vấn nhìn Triệu Mẫn.

“Chính vì vậy nên mới khả nghi, ngẫm lại Diệt Tuyệt ấn tuổi tác còn

kém hơn cả Tống Viễn Kiều của Võ Đang, nhưng uy danh lại cao hơn Tống

Viễn Kiều rất nhiều, điều này cũng thật kỳ lạ, Nga Mi chắc chắc là có bí mật mà chúng ta chưa điều tra được. Chu Chỉ Nhược này, trên danh nghĩa

là ký danh đệ tử của Diệt Tuyệt, nhưng trên thực tế có rất nhiều điểm

không đúng, càng huống chi ngày đó trên Quang Minh đỉnh đột nhiên lại

xuất hiện một Trương Vô Kỵ có thể đánh bại cả Diệt Tuyệt, lại vì Chu Chỉ Nhược mà đồng ý làm cho Diệt Tuyệt một việc, Chu Chỉ Nhược này, không

đơn giản.”

Triệu Mẫn thông minh tuyệt đỉnh, nàng ta cảm giác được trong chuyện này có nhiều điều bí ẩn.

Thành Côn vốn là cao thủ về mưu kế, chỉ nghe qua liền hiểu ý của Triệu Mẫn “Quận chúa muốn lấy lễ dụ dỗ, lấy thế uy h**p, Chu Chỉ Nhược kia có

thông minh thì cũng chỉ là con gái nhà thuyền gia, làm gì có chuyện dám

đối địch với triều đình, tất nhiên là sẽ phải thần phục, nói ra bí ẩn

trong đó. Cô ta có thể giúp quận chúa võ công đại thành, nếu không ít ra cũng có thể dùng để chế trụ Trương Vô Kỵ và phái Nga Mi.”

Triệu Mẫn không yên lòng gật đầu, lẩm bẩm nho nhỏ: “Núi Nga Mi địa

thế hiểm yếu, phái Nga Mi lại ở tít trên đỉnh, nhân mã của chúng ta

không thể đánh lên đó được, dù sao thì nơi đó cũng toàn nhược chất nữ

lưu, không đủ sức gây uy h**p. Hiện tại còn lại hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang, chúng ta trước tru Thiếu Lâm, sau diệt Võ Đang, đem việc đó giá

họa cho Minh giáo, tất nhiên làm cho mấy phái còn lại tàn sát với bọn

chúng. Nhưng bản cung cảm thấy sự việc tiến triển sẽ không được thuận

lợi như vậy. Thiếu Lâm có ông mấy năm nay vào làm nội ứng, bắt bọn hòa

thượng này thì đơn giản, nhưng Võ Đang thì lại khó giải quyết, chẳng

những có Ân Lê Đình ở đó bảo vệ, còn có một Trương Tam Phong võ công cao khôn lường. Ai! Các nhân vật như vậy sao không sinh ra trong triều

đình, bằng không chúng ta cũng không phải làm những việc khó khăn như

vậy. Lộc tiên sinh, Ân Lê Đình kia võ công như thế nào?”

“Bẩm quận chúa, năm năm trước tại hạ từng thử quá một lần, nếu đơn đả độc đấu thì có thể đánh ngang tay, nếu là sư huynh đệ tại hạ liên thủ

thì quá trăm chiêu hắn không phải đối thủ, bất quá nếu muốn dụ hắn hàng, rất khó.” Lộc Trượng Khách có chút xấu hổ nói.

Thành Côn không thèm để ý đến, nói “Quận chúa không phải khó xử, bọn danh môn chính phái này võ công tuy không tồi nhưng người lại rất vu hủ, bằng thực lực của chúng ta, chỉ

cần bắt được hai kẻ chủ lực Trương Tam Phong và Ân Lê Đình thì những kẻ

còn lại không thành vấn đề, sớm muộn cũng lọt vào tay ta thôi.”

“Trương Tam Phong kia nghe nói đã một trăm mười mấy tuổi, võ công đã

đến cảnh giới tông sư, không dễ tính kế nha!” Triệu Mẫn cầm quạt bạch

ngọc gõ gõ trán, bỗng nhiên cao hứng quay đầu lại, giọng thanh thúy “Có rồi! Mọi người chuẩn bị xuất phát, bản cung đã có kế sách!”

“Dạ!” Bọn người xung quanh đồng thanh hô lĩnh mệnh.

……………….

Ta đang ở trong xe ngựa tìm cách giải huyệt cũng không biết những suy đoán của Triệu Mẫn về mình, chỉ biết là thế giới Ỷ Thiên đã có chút

thay đổi nhỏ, thay đổi này tạo ra hậu quả gì? Ta không có khả năng đoán

trước được. Ta nghĩ vậy thì cứ ở Vạn An tự chờ Trương Vô Kỵ đến cứu viện thôi, sau đó cùng Thất thúc và mọi người trở về Võ Đang, mặc kệ chuyện

chốn giang hồ.

Ngựa xe lóc cóc, một đường xóc nảy phong trần, ngày đêm chạy không

ngừng nghỉ. Ngày đó ta bị đưa lên xe ngựa, không kịp giải hết huyệt vị

bị điểm, Triệu Mẫn đã sai Phạm Dao cho ta uống Thập Hương Nhuyễn Cân Tán rồi mới giải huyệt đạo cho ta. Sau một lúc lâu ta liền được hưởng thụ

dược hiệu của Thập Hương Nhuyễn Cân Tán.

Thuốc độc này không giống như ta tưởng tượng rằng chỉ cấm trụ võ

công, mà dược hiệu còn khiến cho toàn thân uể oải không còn chút sức

lực, không khác lắm so với tác dụng của Bi Tô Thanh Phong, khó trách mấy người đệ tử Nga Mi ngay cả kiếm cũng không cầm nổi. Tuy nội công của ta có thể hóa giải dược hiệu của Bi Tô Thanh Phong nhưng lại không có tác

dụng gì với Thập Hương Nhuyễn Cân Tán, nội lực của ta còn quá ít để sử

dụng, chỉ có thể mỗi ngày bức ra một chút độc tính, hóa giải độc dược,

cố gắng miễn cưỡng để có thể lực tự bảo.

Qua mấy ngày, ta lại phát hiện dược hiệu Thập Hương Nhuyễn Cân Tán

bắt đầu có chuyển biến, toàn thân tứ chi uể oải bắt đầu cảm giác có khí

lực, trừ nội lực chưa thể sử dụng thì còn lại đều giống như người bình

thường. Lòng ta kinh hỉ, như vậy cho dù trong khoảng thời gian ngắn ta

không sử dụng được nội lực, có thể dùng phương pháp kích phát tiềm lực

thân thể tác động vào huyệt vị, tuy không thể sớm sử dụng được võ công

nhưng miễn cưỡng có thể tự bảo, huống chi thể chất của ta hơn xa so với

người học võ bình thường.

Lại qua hai ngày, buổi sáng, mắt ta tuy bị bịt kín nhưng tai vẫn nghe được, thấy đội ngũ người ngựa bên ngoài có thay đổi, Triệu Mẫn mang

theo tám tên giả thợ săn lợi hại, cao thủ Kim Cương môn, Huyền Minh nhị

lão, Phạm Dao và hơn mười phiên tăng võ công cao cường đột nhiên rời đi, để lại một số phiên tăng và Nguyên binh áp tải chúng ta đi. Đến chiều

trước sau lại hội tụ thêm ba nhóm khác, xe ngựa tổng cộng có đến ba mươi mấy cái, trừ Nga Mi ta còn có thể nghe ngóng được mới đến có không ít

các tù binh phái khác.

Hai vợ chồng Hà Thái Xung phái Côn Lôn, Tiên Vu Thông ti bỉ vô sỉ

phái Hoa Sơn cũng gặp may chưa chết, bị Triệu Mẫn bắt cùng Hoa Sơn nhị

lão, năm trưởng lão Không Động cũng rơi vào tay Triệu Mẫn. Ta cẩn thận

lắng nghe mấy ngày mới nghe được mấy tiếng than thở ảm đạm, rằng các

phái tiến công lên Quang Minh đỉnh lần này đều bị Triệu Mẫn phục kích,

các đệ tử bình thường đều bị giết, bị áp tải về bằng xe ngựa chỉ có các

chưởng môn, trưởng lão cùng nội môn, thân truyền đệ tử. Phái Nga Mi tính ra coi như may mắn, không ai chết trong tay Triệu Mẫn.

Trong nguyên tác có viết Trương Vô Kỵ trong sa mạc phát hiện ra hai

mươi mấy xác chết của các đệ tử phái Côn Lôn, khi đó còn mơ hồ không

biết chuyện gì. Phạm Dao từng nói qua, lúc ấy sáu đại phái bị Triệu Mẫn

dùng Thập Hương Nhuyễn Cân Tán hạ độc, chỉ có phái Thiếu Lâm Không Tính

đại sư phát hiện ra sơ hở, cuối cùng động thủ, Không Tính bị A Tam của

Kim Cương môn giết, những người còn lại không địch nổi Huyền Minh nhị

lão, tám tên thần tiễn giả thợ săn và đám A Đại, A Nhị, A Tam, chết hơn

mười người, còn lại đều bị bắt. Triệu Mẫn bởi vì cảm thấy Thiếu Lâm thực lực quá mạnh, muốn diệt Thiếu Lâm nhưng lại sợ không đủ người, cho nên

mới truyền tin cao thủ đều bảo vệ Nhữ Dương Vương, không ai biết rằng kế hoạch của Triệu Mẫn có Phạm Dao dẫn theo một đám phiên tăng đến trợ

giúp.

Phái Côn Lôn không phát hiện ra điều gì nhưng lại chết rất nhiều

người, nguyên là Triệu Mẫn cảm thấy các đệ tử tầm thường này võ công

kém, không có giá trị lợi dụng, bắt theo chỉ mất công nên đem giết hết.

Nhưng khi Phạm Dao dẫn theo cao thủ phục kích chúng ta, phái Thiếu Lâm

trên đường về hẳn là đều bị bắt rồi, vì sao nơi này chỉ có người bốn

phái Nga Mi, Không Động, Hoa Sơn, Côn Lôn, không thấy người phái Thiếu

Lâm, còn có Thất thúc cùng mấy người của Võ Đang thế nào rồi? Các đệ tử

bình thường hẳn là không sao chứ? Thật khiến cho người ta lo lắng, ta

hướng trời xanh khẩn cầu, chỉ mong Thất thúc bọn họ có thể thoát một

kiếp này. Triệu Mẫn quả nhiên khiến cho người ta không thể coi thường.

Nếu nàng ta không có tình yêu với Trương Vô Kỵ kiềm chế thì quả thực

chính là một con mãnh hổ hung ác, sói già xảo trá, mưu sâu kế hiểm của

nàng ta không phải là loại người thường có thể tưởng tượng ra.

Một đường này Triệu Mẫn không trở về đội xe, người của bốn phái bị

bắt lại đã bị áp giải qua mười ngày, lúc nào cũng bị bịt mắt, nhân buổi

đêm tiến vào trong thành, ta chỉ có thể nghe tiếng dân cư buôn bán bên

ngoài mà đoán ra địa điểm. Hết ở trên xe ngựa xóc nảy chán chê, ta cùng

những người khác lần lượt bị đưa lên Vạn An tự đỉnh đỉnh đại danh. Tuy

rằng hai mắt bị che kín không nhìn thấy gì nhưng tính toán theo các bậc

thang, ta phỏng đoán nơi mình tiến vào đúng là bảo tháp mười tầng cao

trên trăm thước của Vạn An tự.

Tiến vào trong tháp, mọi người đều được tháo vải đen che mắt xuống.

Cổ đại không được như thời hiện đại, đương nhiên không dùng thủy tinh

trong suốt, cửa sổ đều bằng gỗ kín mít nên trong tháp rất tối tăm, dù

dọc lối đi đều có treo đèn, thắp nến nhưng vẫn thực u ám. Ta cảm giác

được nơi này canh gác đặc biệt thâm nghiêm, lúc mới vào tháp còn có

phiên tăng đứng gác dùng tiếng Mông Cổ để tra hỏi, hai ba người áp giải

trình bày một hồi, xong xuôi bọn canh gác cũng không khách khí, thô lỗ

đẩy mọi người đi hướng lên tháp.

Dọc theo lối đi, mỗi tầng đều có phiên tăng hoặc võ sĩ qua lại tuần

tra, mỗi tầng có tám người canh giữ, tầng sáu trở xuống là nơi nhốt các

nội môn đệ tử các môn phái, ba người bị nhốt chung một phòng kín. Mà ta

lại được Triệu Mẫn đặc biệt ưu đãi, không bị nhốt cùng mọi người phái

Nga Mi mà bị dồn lên tầng thứ bảy cùng các chưởng môn, trưởng lão các

phái. Một tầng này các trưởng lão bị giữ lại, mỗi người bị nhốt riêng

một phòng.

Ta tiếp tục bị đưa đi, lên tận tầng thứ tám, lúc này cùng chưởng môn

bốn phái bị tách ra áp giải riêng, mỗi người một phòng giam. Ta chẳng

lòng dạ nào để ý đến người khác nữa, vào phòng giam, chỉ thấy nội thất

tuy không hoàn toàn sang quý nhưng cũng không quá thô sơ, giường gỗ khắc hoa, màn lụa mỏng màu xanh, đồ ăn còn mới, bàn trà, chén trà, nến thắp, giấy và bút mực, sách, mỗi thứ đều có đầy đủ, thậm chí cả nơi vệ sinh

sạch sẽ cũng có, trong hòm còn có mấy bộ y phục thanh nhã, ta cười khổ

một chút, thầm nghĩ Vạn An tự chỗ nào cũng như thế này hay là ta được

Triệu Mẫn đặc biệt hậu đãi đây? Ta thật là may mắn nha, bị bắt giam còn

có đãi ngộ thật tốt, không biết mấy tầng dưới thì có bộ dáng gì đây?

Tuy mười ngày này ta đã đem Thập Hương Nhuyễn Cân Tán bức ra ba phần, nhưng nội công cũng không khôi phục lại bao nhiêu, loại thuốc này thật

kỳ quái, chỉ cần còn lại một chút xíu trong cơ thể cũng vẫn có tác dụng

phong bế nội lực người ta, mấy ngày liền gân cốt rã rời mềm oặt liền

giống như người thường không có võ công, nếu muốn khôi phục lại, trừ

cách ăn giải dược thì chỉ có đem toàn bộ nội lực bức ra hết mới được.

Đáng tiếc thứ thuốc duy nhất có thể làm giảm bớt dược tính ta đã đưa hết cho Diệt Tuyệt, mà giải dược của Bi Tô Thanh Phong lại không dùng được, thật là phiền a!

Phòng không có cửa sổ, cửa ra vào đã khóa chặt, trong phòng tối tăm u ám, ta liền cầm lấy hỏa chiết tử trên bàn thắp một ngọn nến, tìm ấm

trà, bên trong có nước còn ấm, liền tự rót cho mình một chén, uống mấy

ngụm, cầm một cuốn sách lên xem. Ban đêm, ta nằm trên chiếc giường xa

lạ, nghĩ ngợi. Ta phải ở lại đây qua ba tháng, không có tự do, không

thấy ánh mặt trời, không gặp ai quen biết, không thể làm gì, chỉ có thể

chờ đợi.

Bỗng nhiên ta thấy cả kinh, lỗ tai dỏng lên lắng nghe. Vách tường có

giường kê sát ngay bên cạnh phía sau hình như có phòng giam khác, có

người đang gõ nhẹ mấy tiếng, lòng ta thoắt nhiên mừng rỡ, bên đó có

người. Bị nhốt ở tầng tám đều là chưởng môn các phái, nhưng vừa rồi bốn

phái chưởng môn đều bị dẫn đi phương hướng khác, vậy người bên kia là

ai? Không Tính phái Thiếu Lâm đã chết, xét thời gian thì Triệu Mẫn giờ

này hẳn là ở tại Lục Liễu sơn trang bày kế mai phục Trương Vô Kỵ. Cho dù có ta tham dự vào, thay đổi diễn biến đi ít nhiều, nhưng vô luận xét lộ trình hay thực lực thì chưởng môn Thiếu Lâm không thể nào bị bắt đến

đây trước ta được.

Vậy sáu đại phái chỉ còn lại Võ Đang. Người phái Võ Đang cũng bị bắt, vậy người bên kia là ai? Tống đại bá sao? Nghĩ đến đây ta phủ thêm áo

choàng, nhẹ nhàng ngồi sát đến vách tường đang phát ra tiếng gõ lốc cốc, cũng gõ đáp lại mấy tiếng. Bên kia yên lặng một chút, một tiếng nói

trầm ấm thấp giọng vang lên “Tại hạ Mạc Thanh Cốc phái Võ Đang, xin được thỉnh giáo các hạ là cao nhân phái nào?”

“Thất thúc, Thất thúc, là cháu, Chỉ Nhược đây!”

Ta nghe được giọng nói quen thuộc kia, kích động thiếu chút nữa thì

khóc òa, là Thất thúc! Ta vội nén lại kích động trong lòng, thấp giọng

trả lời. Lúc này bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân tuần tra

đang tiến lại, ta và Thất thúc vội bế khí ngừng thở, không dám phát ra

tiếng động nào.

Cảm giác như một hồi rất lâu, tiếng bước chân kia đã đi xa, Mạc Thanh Cốc mới lo lắng hỏi “Chỉ Nhược, phái Nga Mi cũng bị những kẻ thần bí này bắt đi sao? Cháu thế nào rồi? Không bị thương chứ? Bọn chúng có làm gì cháu không?”

Thanh âm càng đến cuối càng có chút cao giọng kích động, hiển nhiên là

giận dữ khó có thể kiềm chế.

“Thất thúc nói nhỏ thôi, chẳng những Nga Mi gặp độc thủ, theo cháu

thì còn có cả Hoa Sơn, Không Động, Côn Lôn ba phái, cả chưởng môn lẫn

các đệ tử thân truyền của bọn họ nữa.” Ta có cảm giác như muốn khóc, áp

lực hơn mười ngày ảm đạm khiến cho cho ta xúc động nói thêm: “Nghe bọn

chúng nói chuyện, các đệ tử bình thường của ba phái đều bị giết hết.

Trước mấy ngày bọn họ vừa mới giết nhiều người Minh giáo như vậy, đảo

mắt lại lại chính mình bị giết, thật không hiểu qua mấy ngày nữa bọn

phiên tăng này cùng mấy nhân vật thần bí kia có thể hay không cũng bị

người ta giết? Thất thúc, giang hồ là phải vậy sao? Ngươi giết ta, ta

giết ngươi, thậm chí ngay cả ngày nào đó mình bị giết, chết thế nào cũng không biết.” Ta nói, toàn thân vô lực ngả người dựa hẳn vào tường.

Mạc Thanh Cốc trầm mặc một lát, giọng nói thanh lãng cố nén xuống, thấp giọng “Giang hồ vốn chính là thế. Ta từ nhỏ lưu lạc giang hồ, được sư phụ

thu lưu, truyền cho võ nghệ, dạy cho ta hiểu được thế nào là đạo lý đối

nhân xử thế, sau lớn lên lại đi theo các sư huynh hành tẩu giang hồ, vì

hiệp nghĩa mà trợ giúp người ta đánh đánh giết giết, mới bắt đầu cũng

không quen nhưng sau cũng dần trở thành bình thường. Nếu muốn sống thì

phải giết người, chứ không để người ta giết mình, ngươi chết ta sống,

đơn giản vậy thôi. Cháu quả thực là không hợp với giang hồ.”

Mạc Thanh Cốc nói xong, cười mấy tiếng, nhẹ nhàng mà tịch mịch.

“Thất thúc, cháu xin lỗi, sau này cháu sẽ không than vãn như vậy nữa. Kỳ thật thúc cũng không muốn sống những ngày tháng như vậy phải không?” Ta tựa trán vào vách tường, nhỏ giọng giải thích.

Mạc Thanh Cốc cười khẽ hai tiếng “Nha đầu cần gì đúng hay không đúng, ta đã quen như vậy rồi, không có gì áy náy cả, cháu không cần xin lỗi, những ngày này ở đây, ta vẫn

không thể quen được. Đúng rồi, phái Nga Mi làm sao lại trúng phục kích?

Không có gì tổn thất chứ?”

“Tất cả mọi người bị hạ một loại thuốc phong bế hết nội lực, ngay cả

kiếm cũng không cầm nổi, chỉ có Diệt… à, sư phụ trốn thoát, may mắn mọi

người đều không việc gì, bị nhốt ở tầng sáu cùng với các đệ tử ba phái.

Thất thúc, sao thúc cũng ở trong này? Tống bá bá, Du Nhị thúc và mọi

người đâu? Cũng không sao chứ ạ?”

Ta nhất thời nói nhanh, suýt nữa buột miệng gọi thẳng ra tên Diệt

Tuyệt sư thái, vội nói sang chuyện khác, hy vọng Thất thúc không chú ý

đến điểm không cung kính nho nhỏ này.

Mạc Thanh Cốc chẳng có vẻ gì là buồn bực hay suy sụp , ngữ khí bình thản nói “Ta cùng các sư huynh khi ở một nhà nông gia trong núi Côn Lôn nghỉ

chân trúng phải ám toán, cũng là loại độc dược có thể phong bế nội lực,

vô sắc vô vị này. Trước khi trúng độc dù dùng châm bạc để thử cũng không có tác dụng, ta cùng mấy sư huynh còn phải cảm tạ cháu, không ngờ bộ

tâm pháp cháu tặng trước kia lại có hiệu lực kháng lại loại độc này.”

“A! Không thể nào!” Ta kinh ngạc, nội công Tiêu Dao phái tuy thần kỳ

nhưng không ngờ lại lợi hại như vậy, Đại Vô Tướng Công có thể trợ giúp

thân thể kháng độc, nội lực của ta có thể chống đỡ lại một chút độc tố,

ta còn tưởng là tác dụng của Bất lão Trường xuân công như thế đã là kỳ

diệu rồi, không ngờ Đại Vô Tướng Công còn lợi hại hơn.

Mạc Thanh Cốc lại thấp giọng nói tiếp “Chúng ta năm người nội lực chỉ còn đến năm sáu thành, cao thủ trong

bọn chúng cũng không ít, chừng ba mươi mấy người, nhưng ba mươi mấy đệ

tử cùng với Thanh Thư toàn bộ không đứng dậy nổi, ta cùng Tam sư huynh,

Tứ sư huynh đấu với bọn chúng, Đại sư huynh, Nhị sư huynh âm thầm lấy

thuốc giải độc đặc biệt do sư phụ điều chế cho bọn Thanh Thư uống, tuy

độc không giải được hết nhưng đã có thể đứng lên đi lại được như người

thường, Đại sư huynh dặn chúng ta chặn sau, chờ cho các đệ tử lui hết,

sau này dựa theo ám hiệu của phái Võ Đang tụ họp lại cùng trở về. Không

ngờ trong khi giao thủ, Tam sư huynh lại phát hiện ra trong số đối

phương có người năm đó đánh trọng thương huynh ấy, chúng ta âm thầm

truyền âm thương nghị, quyết định giả bại, xem rốt cuộc bọn chúng là ai? Điều tra rõ ràng năm đó ai sai khiến bọn chúng cướp Đồ Long đao, khiến

cho Tam sư huynh phải chịu trăm ngàn tra tấn.”

“A! Vậy là mọi người không phải bị bắt vào, Tống bá bá, bọn Thanh Thư cũng không sao rồi. Thất thúc, mọi người sao lại mạo hiểm như vậy, nơi

này ba bước một người gác, năm bước một kẻ tuần tra, nơi nơi đều là cao

thủ, chẳng khác gì so với đầm rồng hang hổ, mọi người tiến vào thì dễ

dàng nhưng muốn ra lại vô cùng khó đó!”

Ta nghe rõ sự tình chân tướng, lần này điều đầu tiên hiện ra trong

đầu ta không phải là kịch tình lại biến đổi thế nào, mà ngược lại, vì

Thất thúc cùng mọi người xông vào mạo hiểm mà phát giận.

“Không sao đâu, mấy ngày nay ta đã bức toàn bộ độc hết ra ngoài rồi,

nội lực đã khôi phục, cho dù có nguy hiểm nhưng lấy khinh công của Võ

Đang ta muốn thoát đi thì không ai có thể giữ ba huynh đệ chúng ta lại.” Mạc Thanh Cốc hiếm khi không giữ khiêm tốn, ngạo nghễ nói.

Đêm nay ta đã sợ hãi đủ, tuy không đoán ra được việc Thất thúc khôi phục nội lực, nhưng cũng không cảm thấy bất ngờ “Mọi người thật là lợi hại a! Cháu thì lại không được, hơn mười ngày

nay mới bức ra được một chút, muốn bức hết độc ra ngoài không biết mất

bao nhiêu thời gian nữa a!”

Lúc này, ta cũng không che giấu sự thật về võ công của mình, thói

quen đang có nội lực bỗng dưng mất đi thực khiến người ta thấy mất mát

khó chịu.

“Nếu không có bức tường này, ta có thể giúp cháu bức nội lực ra, đáng tiếc khi chúng ta vờ thua, vũ khí đều bị thu hết, bằng không một bức

tường bằng đất đá mỏng thế này chẳng làm khó được ta.” Mạc Thanh Cốc với chuyện võ công của ta cũng không giật mình, bởi vì không thể giúp được

ta mà thanh âm có chút trầm xuống.

Ta khó hiểu “Thất thúc, Miên chưởng của Võ Đang ra chiêu ngưng trọng thong thả,

yên tĩnh không tiếng động, muốn phá bức tường này cũng đâu có khó?”

“Cháu cũng biết chúng ta đang ở nơi cao nhất trong tháp, mặt tường

này bên trong dùng đá tạp để xây nên, dùng hồ vữa cực dính, đá và hồ đều dung hợp, nếu ta đánh ra một chưởng chỉ có thể chấn vỡ cả bốn phía

quanh lòng bàn tay, bên ngoài canh gác dĩ nhiên sẽ nghe thấy và biết

việc võ công ta đã khôi phục. Nếu có kiếm ở đây, Nhu kình của Võ Đang ta có thể không tiếng động mà cắt bức tường ra mấy mảnh nhỏ.” Mạc Thanh

Cốc thấp giọng giải thích.

Nghe đến đó, ta bỗng nhớ tới Cửu Âm chân kinh từng nói: năm ngón tay

phát kình, vô kiên không phá, tồi địch thủ lãnh, như xuyên bùn nhão,

trong lòng bỗng nhiên nghĩ, nếu để Thất thúc dùng Tồi Kiên Thần Trảo

cũng có thể coi vách tường cứng như thế này xuyên qua như đất bùn, lại

nghĩ đến cảnh nhiều nhất là một tháng ta đã có thể đem độc bức ra hết,

chờ Thất thúc luyện thành Tồi Kiên Thần Trảo thì độc của ta cũng đã sớm

bức ra. Thêm nữa là Cửu Âm chân kinh lai lịch không tường, nếu để Thất

thúc luyện sợ rằng sau này biết được thúc ấy có giận không nhỉ?

Bất quá hiện giờ diễn biến đã có chút thay đổi nhỏ, nhưng dựa theo

kịch tình như trong truyện thì Thất thúc vẫn còn một tử kiếp, nếu muốn

thoát khỏi bẫy của Thành Côn và Trần Hữu Lượng giăng ra, Thất thúc vẫn

nên tăng cường thực lực của mình, tốt nhất là thủ đoạn người ta không

thể tra ra được. Dù sao bị nhốt trong này không biết bao lâu, không biết lần này không có Du Tam hiệp, Ân Lục hiệp lại ở lại phái, Trương Vô Kỵ

không biết bao lâu nữa mới tới, lại không biết Triệu Mẫn thông minh như

vậy không có cơ hội tặng thuốc cho người tình, làm thế nào để Trương Vô

Kỵ đáp ứng ba điều kiện của nàng đây?

Nhiều sự phiền quá, ta ngồi tựa lưng vào tường, giống như hồi xưa đi

học ở bên cạnh Thất thúc, nghe hắn giải thích ý nghĩa của câu chữ trong

sách. Trầm mặc một lát, ta thấp giọng “Thất thúc, sao thúc không hỏi cháu vì sao lại có võ công tâm pháp

như vậy? Trong chốn giang hồ võ công bí tịch mà có thể khiến người ta

tranh đoạt ác liệt cũng hiếm có mà!”

“Ta biết cháu không muốn nói là do có khó xử của mình, ta nhìn cháu

lớn lên từ nhỏ, biết cháu tuyệt đối không có ác ý cho nên không cần

hỏi.” Mạc Thanh Cốc nói không do dự.

Có lẽ đêm tối khiến người ta dễ dàng mở rộng lòng mình, tưởng tượng

ra Thất thúc cũng như ta cùng ngồi trên giường, cùng dựa vào tường, ta

mỉm cười, trong lòng thầm nói với mình, có gì phải do dự? Võ Đang thất

hiệp là người thế nào ngươi không phải sớm đã rõ hay sao? Ngươi còn

không tin tưởng bọn họ như tin tưởng chính mình? Hơn nữa lại là Thất

thúc thương ngươi nhất nữa. Nghĩ vậy, ta lặng lẽ nói “Thất thúc, phụ thân cháu hiện giờ không phải là cha ruột của cháu,

ông ấy vì báo đáp ân đức của cha mẹ cháu trước đây mới thu dưỡng cháu.

Cha ruột cháu họ Tiết, tổ tiên cháu thời Tống Triết Tông từng nổi danh

trong giang hồ, là thần y Diêm Vương Địch Tiết Mộ Hoa. Tổ tiên cháu khi

đó bái sư làm môn hạ một môn phái lánh đời, phái Tiêu Dao, một thân y

thuật không ai không kính ngưỡng. Trong di thư mẹ cháu để lại có nói,

phái Tiêu Dao mỗi người đều là kỳ tài không xuất thế, thiên văn địa lý, y bặc tinh tượng, cầm kỳ thư họa không gì không biết. Thuốc mà cháu chế

ra cho Du Tam thúc cũng là từ trong y thư tổ tiên lưu lại, có thể thấy

được bọn họ khi đó thành tựu rực rỡ vô cùng. Nhất là võ công của Tiêu

Dao môn, bác đại tinh thâm võ lâm hiện giờ không gì có thể sánh bằng.

Trong di thư mẹ cháu để lại có nói cho cháu biết: Bắc Minh Thần Công có

thể hấp thu nội lực của người khác cho mình, Tiểu Vô Tướng Công có thể

bắt chước chiêu thức võ học khắp thiên hạ, Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công có thể khiến người ta phản lão hoàn đồng, vĩnh viễn thanh

xuân… và hơn mười môn tuyệt học nữa, tâm pháp cháu đưa cho Thất thúc

chính là Đại Vô Tướng Công. Thất thúc, thúc có hiểu được hai chữ Tiêu

Dao có hàm nghĩa sao không?”

Mạc Thanh Cốc nghe tiết lộ của Chỉ Nhược, vô cùng kinh sợ, rất nhiều

điều đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn, nghe vấn đề Chỉ Nhược hỏi, vô

thức gật đầu, chợt nhớ ra nàng nhìn không được, mới hồi phục tinh thần

lại, thở dài “Là thiên thứ nhất trong ba mươi ba thiên trong sách Trang Tử, Tiêu Dao Du sao?”

“Đúng vậy! Thuận theo tự nhiên, hoàn toàn tự do, hướng tới tự tại, ba vị sư tổ rời xa chốn thị phi giang hồ, có người ẩn cư giấu mình bên

cạnh núi Vô Lượng nước Đại Lý, có người trú thân ở Linh Thứu cung trên

Thiên Sơn Phiêu Miểu, nhưng như thế nào, vẫn không thoát khỏi cừu hận ân oán của bản thân. Năm đó phái Tiêu Dao có bốn đệ tử: Vô Nhai Tử, Lý Thu Thủy, Vu Hành Vân, Tề Ngự Phong.. Tiêu Dao môn có người làm thống lĩnh

Linh Thứu cung cùng ba mươi sáu động bảy mươi hai đảo mấy ngàn người,

giết người không tốn quá hai chiêu, nhưng y thuật cũng vô cùng cao minh, không người có thể so sánh. Môn phái cường thịnh như vậy, nhưng không

hiểu sao lại xuống dốc, hậu nhân Mộ Hoa công về sau cũng mai danh ẩn

tích, trở thành thế gia họ Tiết trong thành Tương Dương, bởi vì giặc

Nguyên tham tàn, nhà tan cửa nát, chỉ có mẹ cháu được cha nuôi cứu

thoát, lưu lại di thư cùng một ít di vật còn lại của Tiêu Dao phái, còn

muốn cháu cẩn thận lưu ý chuyện tai họa năm xưa bị kẻ thù đuổi giết, duy nhất một thứ giống như võ công chính là Bất lão Trường xuân công mà tổ

tiên ngày xưa phái Tiêu Dao cũng không phá giải nổi. Như lúc trước cháu

nói mấy môn công phu chính là tâm pháp do các tổ sư sáng tạo ra, Đại Vô

Tướng Công cũng vậy, đây cũng chỉ là tâm pháp nhưng không có chiêu thức, pháp môn vận dụng. Thất thúc, thực xin lỗi, cháu đã giấu nhiều chuyện

như vậy, những điều này ngay cả cha cháu cũng không biết đâu.”

Ta một hơi đem hết mọi chuyện nói ra, thật thoải mái, cảm giác áp lực đè nặng rốt cuộc biến mất.

Mạc Thanh Cốc nghe ta nói, tưởng tượng khi đó phái Tiêu Dao thần bí sóng gió nổi lên, cảm thán “Tiêu Dao môn, nhưng không được Tiêu Dao! Chỉ Nhược, cháu vẫn làm một Chỉ Nhược không có gì đặc biệt thì tốt hơn. Chuyện cũ này cháu không

nên đeo nặng trên mình mãi, ta chỉ hy vọng cháu có thể vĩnh viễn được

giống như khi ở Võ Đang, ngày ngày sống vui vẻ yên bình, cho dù không

cần sống ẩn dật kham khổ cũng vẫn có thể có một cuộc sống tiêu dao vui

vẻ.”

“Thất thúc, cám ơn thúc!” Ta nói ra những điều bí mật này, trong lòng thấy tĩnh lặng, tưởng chừng muốn nói ra rất nhiều nhưng rốt cuộc một

câu cũng không nên lời.

Mạc Thanh Cốc thấp giọng “Không cần nói cám ơn, việc này cũng đừng nói cho người khác nghe, sợ rằng hiện giờ vẫn còn hậu nhân kẻ thù thì không hay.”

“Hẳn là không đâu. Mẹ cháu nói trong di thư rằng từ khi ẩn cư ở Tương Dương liền không gặp ai đuổi giết, hiện giờ đã hơn một trăm hai mươi

mấy năm, oán thù gì hẳn cũng có thể tiêu tán.” Ta nói từ hy vọng của

chính mình.

“Nha đầu ngốc, đôi khi có những việc cha truyền con, con truyền cháu… đời đời không dứt, cháu vẫn cẩn thận thì tốt hơn.” Mạc Thanh Cốc nghe

ta nói một đoạn chuyện xưa kinh thiên, trong lòng cũng bất giác gợn sóng phập phồng.

“Dạ!” Ta cảm thụ đêm tối tĩnh lặng nhưng yên ả vô cùng, bởi vì bên

cạnh có Thất thúc, cho nên không cần lo lắng, không cần sợ hãi.

Mạc Thanh Cốc cầm chiếc sáo trúc cài bên hông, thấp giọng “Chỉ Nhược, không còn sớm nữa, mau ngủ đi! Thất thúc thổi sáo cho cháu nghe.”

Nói xong, không chờ ta trả lời, cũng không quan tâm đến bọn phiên

tăng đang canh gác tuần tra bên ngoài chú ý, nhẹ nhàng thổi lên một khúc nhạc dịu dàng. Ta ôm chăn ngồi dựa tường chìm vào giấc ngủ say lúc nào

không biết, thanh âm trong vắt êm đềm vẫn lượn quanh hai gian phòng,

theo cả vào giấc mơ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.