Chương 58: Trở mặt

  • Ngươi nói cái gì? - Mạt Hối giận dữ đập tay lên bàn.

  • Dạ bẩm đại công tử, Mộc Tần được phái đi bảo vệ nhị công tử đã bị giết rồi.Kim Chuỳ vừa nói vừa khó khăn hít thở. Bản thân gã cũng đã bị thương không

nhẹ. Do có Mộc Tần kiên quyết thủ hộ, Kim Chuỳ mới có khả năng thoát

thân chạy về báo tin. Ai mà ngờ được đối tượng bảo vệ lại muốn giết bọn

họ kia chứ. Trường Thanh đã có kế hoạch của riêng mình, y không muốn ở

cùng một chiếc thuyền sắp chìm với Lưu Gia. Trước hết là cắt đứt mệnh

lệnh từ Cấm sơn đến sáu ngọn núi khác, sau đó là giả mạo chỉ dụ, kích

động chiến tranh giữa hai phe.

Mạt Hối đã kiên quyết chỉ thủ không công, kéo dài thời gian chờ chiếu

chiêu an của Đại đô. Chỉ có Trình Hạo Khiết mới đủ khả năng cho toàn bộ

sáu vạn quân Lưu Gia một lối thoát. Nhưng Trường Thanh lại háo thắng lập công, kích động toàn bộ khu vực phía nam điên cuồng tấn công quân triều đình. Đến nay bọn họ đã nhận lấy thương vong vô số, tình trạng nguy cấp vô cùng.

Với trình độ thư sinh đọc sách của mình, Trường Thanh hoàn toàn không có khả năng chỉ huy quân đội. Sai lầm nối tiếp sai lầm, Trường Thanh đã

đưa phần lớn quân lực dưới trướng đi vào chỗ chết. Y vì muốn chiếm lấy

niềm tin từ Kỳ Hưng, không tiếc chỉ ra toàn bộ tử huyệt của Lưu Gia

phái. Mục đích của y không phải là tranh quyền đoạt vị, Trường Thanh chỉ muốn huỷ diệt toàn bộ những thứ trong tay Mạt Hối mà thôi.

Hai huynh đệ bọn họ, một người muốn cứu, một người muốn giết, đã đến lúc phải đối đầu lẫn nhau rồi.

  • Nó đang ở đâu? - Mạt Hối hét lớn.Đã từ lâu

lắm rồi, hắn mới có cảm giác kích động muốn phát điên thế này. Sinh

mạng, đó là hàng ngàn huynh đệ của Mạt Hối, đã bị Trường Thanh đẩy vào

chỗ chết. “Nó muốn cái gì chứ, chẳng phải Trường Thanh cũng giống như

tất cả mọi người muốn chạy trốn khỏi Lưu gia sao?” Mạt Hối đã khổ công

bày kế tìm ra được lối thoát, Trường Thanh không chạy đi, mà muốn chôn

hết mọi người sao?

Hắn giật mình, nhìn về tấm bản đồ kế hoạch. “Chôn tất cả ?”

  • Dạ bẩm đại công tử, nhị công tử vẫn đang cố thủ trên sơn

trang ở đỉnh núi. Sau khi dẫn người phá ngục, họ rút hết về biệt viện,

toàn bộ lối vào bị đóng kín, người ngoài không cách gì xông lên. - Kim

Chuỳ kính cẩn trả lời.

  • Ta biết rồi, lui xuống chữa thương đi! Báo cho Sa Cát, Hoả Diễm một

lần nữa kiểm tra hết bốn nhánh mật đạo. Rà soát thật kỹ lượng thuốc nổ

đã bị chôn! - Hắn cố giữ cho giọng mình được bình tĩnh.

  • Dạ, thuộc hạ tuân lệnh.Kim Chuỳ thủ tay hành lễ, sau đó

nhanh chóng lui xuống. Mạt Hối đi ra khỏi tư phòng, tiến thẳng đến khu

chỉ huy. Ở đó đang là một mảng rối loạn. Cuối cùng tin tức về sự thất

bại của Lưu Gia phái cũng đã lan đến được Cấm sơn, toàn bộ sáu ngọn núi

khác đều đang trong tình trạng cửu tử nhất sinh. Ngay trong đại bản

doanh cũng đã có mầm móng tạo phản. Nhị hoàng tử nổi loạn cướp ngục, nay đã tự mình cố thủ trên đỉnh núi, cắt đứt triệt để với Cảnh Hào.

Trong tình trạng thù trong giặc ngoài đe doạ, những kẻ đứng đầu Lưu Gia

phái cũng đã bắt đầu hoang mang. Mạt Hối trước giờ luôn dùng chuyên

quyền, độc đoán để cai trị. Họ chỉ biết nhất nhất tuân lệnh, đâu rõ tình hình đại sự bên ngoài thế nào. Nay quân triều đình thật sự đã áp sát

Cấm sơn, trong tay họ lại không có con tin đe doạ, tất cả chỉ trông cậy

vào hoàng kim quân chống trả. Pháo đài này có vị trí hiểm yếu, nằm giữa

lưng chừng núi, dễ thủ khó công. Trừ phi là người bên trong tự nguyện mở cửa nạp mạng, còn lại không cách nào kẻ địch có thể công thành được.

Mạt Hối biết, hắn đã đi tới bước đường cùng rồi. Bây giờ chỉ còn phải vẽ đường cho hươu chạy, trao bảo kiếm vào tay thuộc hạ để họ nổi dậy phản

công mà thôi.

  • Đại công tử! Đại công tử đến rồi!Trong đám

đông nhiều người lao xao gọi hắn, Mạt Hối mặc kệ, đi đến hành lễ trước

mặt phụ thân. Cảnh Hào bực bội phất tay, tin tức Trường Thanh tạo phản

đã khiến lão tức giận đến không nói nổi.

  • Đại công tử, quân triều đình đã áp sát rồi.

  • Đại công tử, phiá trên sơn trang đã cắt nguồn nước của chúng ta.

  • Đại công tử, con tin đã bị cứu thoát.

  • Kế hoạch thì sao, công trình ngầm bên dưới Cấm sơn đã hoàn thành chưa?Mạt Hối nhéch mép mỉm cười. Bọn họ vẫn còn bấu víu vào cái âm mưu hoang

đường đó sao. Khi hắn lập nên kế hoạch, chủ yếu là muốn ru ngủ toàn bộ

những kẻ hiếu chiến trong Lưu Gia phái. Từ hai năm trước, hắn đã bắt đầu ‘rút lửa đáy nồi’, ép phản quân phải ẩn mình tiềm phục. Một là bào mòn

sự háo chiến của họ. Hai là giảm thiểu hy sinh vô ích. Ba chính là tạo

lòng tin với triều đình rằng họ thật sự vô hại. Chỉ với ba điểm này, hắn mới có thể thuyết phục được Trình Hạo Khiết xin chiếu chỉ chiêu an.

Giờ đây, chỉ còn chờ sinh mạng tế cờ là có thể chấm dứt tất cả. Người

của Lưu gia toàn diệt, thì còn có cớ gì cho bọn họ khởi nghĩa bây giờ.

Mạt Hối có thể hy sinh tính mạng mình và phụ thân, nhưng hắn lại không

dám đụng đến Trường Thanh. Dù đã an bày cho y một lối thoát, nhưng

Trường Thanh đột nhiên xuất đầu lộ diện, làm rình rang thế này là phá

hỏng hết kế hoạch của hắn rồi.

Chưa ai biết Trường Thanh thật sự là Thuỷ Linh cả. Tất cả là nhờ chiếc

mặt nạ của tổ tiên Lưu gia. Đó từng là biểu trưng của sự thừa kế. Khi tử thần Mạt Hối nổi danh trên giang hồ, khuôn mặt luôn che dấu phía sau

chiếc mặt nạ này. Đến khi Trường Thanh lên chức đương gia, y cũng bị ám

ảnh bởi biểu tượng bất khả chiến bại của nhà họ Lưu. Nhờ vậy thân phận

thật sự của Trường Thanh vẫn còn được giữ kỹ.

Giờ việc mà Mạt Hối lo lắng chính là đuổi được đệ đệ của mình đi trước

khi Lưu Gia sụp đổ. Nhưng Trường Thanh lại cố thủ trên đỉnh núi, không

cách gì gặp mặt thuyết phục được.

Hắn chấp hai bàn tay lại, tiếp tục suy tính trong khi phòng quân cơ đã

ồn ào bàn tán như cái chợ. Cảnh Hào tức giận đến mặt mũi đỏ gay, giận

giữ đập tay lên bàn, trấn áp đám quần thần.

  • Tất cả câm hết cho ta.Mọi người bị tiếng hô

lớn cuả lão làm cho giật mình. Một số người lấm lét sợ hãi, một số kẻ

lại bất phục cúi gầm mặt. Tất cả đều lọt hết vào trong tầm quan sát của

Mạt Hối. Hắn đã có thể ngửa bài ngay lúc này, ép họ tạo phản.

“Nhưng còn Trường Thanh thì sao, làm cách nào cứu nó bây giờ?”

  • Công trình ngầm đó vẫn chưa hoàn thành. - Hắn thông báo.

  • Công tử nói sao, công trình đó đã xây dựng được ba năm rồi cơ mà. Hoả

dược cũng đã chuyển xuống. - Đám người trong phòng lại rộ lên bàn tán.

  • Ta nói công trình đó vẫn chưa hoàn thành. - Hắn lớn giọng hét lên lần nữa.Sự khẳng định của Mạt Hối khiến ai nấy tím tái cả mặt. Họ đã như con cá

trên thớt, hắn lại bảo rằng tiên đớn cứu mạng thì ra chỉ là trò lừa.

  • Mạt Hối, mau nói rõ cho ta biết. - Lần này tới lượt Cảnh Hào chất vấn y.Mạt Hối quay lại, đứng thẳng người nhìn kẻ trên thượng toạ, tư thế ngẩn cao đầu, oai nghiêm đúng như một vị hoàng tử. Đây là bài học đầu tiên Cảnh Hào đã dạy cho hắn, lâm nguy bất loạn.

  • Trước khi nhi thần xin phụ hoàng được ly khai, công trình

đó đã bị dừng lại rồi. Ngoại trừ bốn đường hầm đầu tiên dùng để báo công tích, thì chẳng có thứ gì được xây dựng sau đó cả. Nhi thần đã phân tán hết lực lượng nghĩa binh khắp cả nước, yêu cầu họ tàng phục chờ thời

cơ, cũng chính là muốn thui dột ý chí của tất cả, bắt họ tự động tan rã

trong yên bình. Không ngờ chính sách đó ngược lại có thể nuôi dưỡng ra

quân số đông đến mấy vạn người. Lần này nhi thần trở lại, chính là muốn

dẹp bỏ toàn bộ Lưu Gia phái. - Mạt Hối khẳng khái thừa nhận ý định cuả

mình.

  • Ngươi ... ngươi muốn tất cả chúng ta cùng chết. - Cảnh Hào chỉ tay vào mặt hắn.

  • Không cần tất cả phải chết. Kỳ thật vẫn còn cách ... - Mạt Hối nhéch miệng cười. - ... đầu hàng.

  • Không đời nào ta chịu đầu hàng. Thái tử Lưu thị sao có thể đầu hàng kẻ đã chiếm ngôi mình, lật đổ triều đình của mình.

  • Thần nhi hiểu rõ. - Hắn phì cười. - Nhưng ngoại trừ họ Lưu, tất cả

những người còn lại đều có thể được ân xá thứ tha. Mọi người đã đọc bản

chiêu an của hoàng đế chưa?Trong căn phòng lại nổi lên

tiếng xì xầm bàn tán. Từ rù rì, đã nổi thành trận bùng nổ của những

tiếng la lối, hô hào. Cảnh Hào kinh sợ nhìn đám quần thần của mình, còn

Mạt Hối chỉ đơn giản là cười nhẹ. Sự thật đã bày ra trước mắt, Mạt Hối

đã đẩy họ đến bước đường cùng, vậy mà còn chưa biết đứng lên phản kháng

ư?

Hắn vui vẻ khi thấy vài kẻ đã vô thức đặt tay lên cán kiếm. Lòng hắn hân hoan, cổ vũ bọn họ mau ra tay đi.

  • Công trình đó đã hoàn tất rồi. - Bỗng nhiên một giọng nói lanh lảnh phá vỡ bầu không khí nghiêm trọng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.