Chương 23: Đi học

Bởi vì Lý Vân Lệ

kiên quyết phản đối, Trương Khải Xương cũng không nhắc lại sự việc kia,

cũng bởi vì còn có một chút thời gian, nhất thời cũng không hề bị lúng

túng. Còn hai ngày nữa là đến tết nguyên tiêu, không có đèn rồng, cũng

không có tuồng lớn, ăn bánh trôi, ở cửa đốt lá bùa, châm ba nén nhang,

tết năm nay cứ như vậy kết thúc.

Trường học cũng đến thời gian khai giảng, Trương Tiểu Hàn sáng dậy sớm, làm điểm tâm,mặc dù không

thích nhưng vẫn phải ăn cùng Trương Nhạc, trời còn chưa sáng, cõng chiếc cặp cũ, trong túi là 600 đồng Lý Vân Lệ cho đi về phía trường học.

Trong thôn cô ở không gần thị trấn, lại không có xe công, học sinh đi

học đều đi bộ. Cũng may trong thôn có người lớn vì an toàn con mình,

hàng năm đều sẽ đem đường chỉnh sửa một lần.

”Ngươi giúp ta cầm túi sách!” Ra khỏi thôn không bao lâu, Trương Nhạc liền đem túi sách đưa cho Trương Tiểu Hàn cầm.

”Nhạc Nhạc, ta giúp ngươi lấy đi!” Trương Lệ Dĩnh thấy cà men trong tay Trương Tiểu Hàn nhíu mày nói.

”Lệ Dĩnh, không cần!” Trương Tiểu Hàn tiếp nhận túi xách Trương Nhạc

treo lên vai nói “Trong túi chỉ có mấy quyển sách, không nặng.”

”Ta đi trước, đến trường nhớ đưa lại túi xách cho ta!” Nói xong, Trương Nhạc chạy đi một lát liền không thấy bóng dáng.

”Chị̉, ta giúp ngươi cầm cà mèn.” Trương Lệ Dĩnh đi phía trước liếc mắt nhìn, thò tay đi tiếp gói to trong tay Trương Tiểu Hàn.

”Không cần, ta tự cầm động. Ngươi còn muốn đánh đèn pin đâu!” Né qua tay của nàng, Trương Tiểu Hàn không thèm để ý cười cười, hôm nay mới khai

giảng ngày đầu tiên, Trương Nhạc đã chính mình ký lộ, mặt sau hắn chắc

chắn sẽ không cùng nàng cùng đi.

Nhìn ra cô không nghĩ làm

cho mình hỗ trợ Trương Lệ Dĩnh cắn môi điều chỉnh đèn pin chiếu sáng con đường phía trước, mông lung lại sáng ngời.

Hai người một

đường cười cười nói nói chạy đi, đằng sau cũng có một ít đứa nhỏ cũng

đánh đèn pin lảo đảo hướng trường học mà đi. Trên một con đường, phân

mấy nhóm người, La Phượng bởi vì thức dậy muộn, đi ở cuối cùng. Nhớ tới

tìm Trương Tiểu Hàn nhất thời cảm thấy phiền toái, mới biết được nàng đã sớm đi rồi, hảo một trận khí.

Trường tiểu học trong trấn

không coi là nhỏ với bốn tầng học, sân thể dục lớn được tráng xi măng có thể dung nạp bảy tám trăm người, không thành vấn đề. Từ từ lớp một đến

lớp sáu, hơn mười thôn quanh trấn cũng có học sinh đều ở chỗ này đọc

sách, sinh nguyên tương đối phức tạp.

Đem túi sách cùng cà mèn giao cho Trương Nhạc, cho hắn đóng học phí, Trương Tiểu Hàn mới men

theo ký ức, đi về phòng học của mình.

“... Trương Tiểu Hàn,

ngươi sát đường đi phiến kia cửa sổ...” Ủy viên vệ sinh là Tiểu Béo Tử,

đang đứng trên bục giảng phân phối nhiệm vụ. Tên của hắn là Vi Thanh

kiệt, cùng vệ sinh cùng âm, là người công nhận thích hợp nhất làm uỷ

viên vệ sinh. Trương Tiểu Hàn cũng bởi vậy đối với hắn khắc sâu ấn

tượng.

Lão sư chủ nhiệm lớp ở một bên giám sát, một bên chờ đồng học đến đánh dấu.

”Sớm biết rằng liền không đến sớm như vậy.” Dưới lớp đồng học nói thầm, không tình không oán cầm cây lau nhà bước đi ra hành lang cuối ao nước

để rửa. Quét rác, lau thủy tinh, kéo sát bàn ghế, mỗi một người đều

hành động.

Một số đồng học cống hiến khăn trải bàn, Trương

Tiểu Hàn đạp lên ghế sát cửa sổ, nước lạnh lẽo, làm cho nàng không khỏi

rụt cổ.

”Trương Tiểu Hàn? Trương Tiểu Hàn! Ngươi cho ta mượn

bài tập nghỉ đông dùng một chút!” Một cái tiểu tử lén lút lại gần, nhỏ

giọng hướng nàng nói.

Quay đầu xem xét, thân thể rắn chắc, làn da ngăm đen, mắt một mí, đầu đinh, một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa

lạ, mãi lúc lâu, mới nhớ tới, đứa trẻ này ngồi cùng bàn với cô, hình

như họ Tăng.

”Lão sư chủ nhiệm lớp trong phòng học.” Xem túi sách sau lưng hắn, Trương Tiểu Hàn nhàn nhạt phun ra một câu.

Người trước mặt lập tức đổi sắc mặt, “A, xong đời! Ngữ văn ta còn có

rất nhiều câu biết viết đâu! Thạch lão sư như thế nào tới sớm như vậy?

Làm thế nào! Làm thế nào!”

Bạn học nam trừng mắt, rón rén ghé vào cửa liếc mắt nhìn, lập tức quay người trở về, thập phần uể oải.

Trương Tiểu Hàn nhìn thấy, khóe miệng không khỏi cong lên, “Ngươi còn không nhanh chóng tìm địa phương làm bài tập?”

”A, căn bản viết không xong nha! Nếu không, ngươi giúp ta viết!” Trong

mắt chợt lóe ánh sáng, vẻ mặt cậu ta khoẻ mạnh kháu khỉnh, mong đợi nhìn nàng.

Tâm tình sung sướng, đưa tay điểm trán hắn, đem người

đẩy ra, cự tuyệt nói: “Ta cùng ngươi viết chữ không giống nhau, lão sư

sẽ phát hiện nga!” Nói xong cũng mặc kệ bạn học Tăng đang suy sụp, cầm

khăn trải bàn trở về phòng học.

Tám giờ rưỡi, sau khi học sinh trên cơ bản tới đông đủ. Bạn học Tăng đầu óc linh hoạt, ở bên ngoài

cướp của một bạn học, chẳng những mượn bài tập, còn làm cho người ta hỗ

trợ viết, rất nhanh dương dương tự đắc vào phòng học.

Khoe

khoang đem sách bài tập cho nàng nhìn, tầm mắt ở trên bìa trong đảo qua, ba chữ Tử Hào được viết ngăn nắp, vì thế nàng cuối cùng cũng đem tên

người ngồi cùng bàn nhớ rõ.

Chủ nhiệm lớp họ Thạch, là giáo

viên ngữ văn. Xem thời gian không sớm, liền tập hợp học sinh bắt đầu

đến phòng làm việc nhận sách mới, hắn ở trên bục giảng giảng nói một ít

chuyện khai giảng.

”Báo cáo!”

”La Phượng? Khai

giảng ngày đầu tiên liền đến muộn! Mau vào ngồi, một lát liền phát sách

mới.” Thạch lão sư nhíu mày, giọng điệu có chút không vui.

”Lần sau sẽ không.” Trước mặt cả lớp mặt bị lão sư phê bình, La Phượng

cúi đầu, hai má nóng lên. Hướng vị trí đầu đi đến, vừa lúc nhìn thấy

Trương Tiểu Hàn nhìn nàng, không khỏi trừng nàng. Tựa hồ bị vũ nhục,

trong lòng không thoải mái.

”La Phượng như thế nào cùng ngươi

không tốt, ngươi thiếu tiền nàng?” Tăng Tử Hào nhìn thấy thần thái của

La Phượng, cúi đầu, nhỏ giọng hỏi.

”Không biết.” Trương Tiểu

Hàn không sao cả nhún vai, tầm mắt lại dừng lại ở trên người Tăng Tử Hào lông mi của hắn rất ngay cả nữ sinh cũng chẳng được như thế, lại ở trên người một nam sinh khoẻ mạnh kháu khỉnh, thật là có chút lãng phí.

”Mẹ hôm nay cho ta năm khối tiền tiêu vặt, giữa trưa mời ngươi ăn xâu

thịt dê! Trước học kỳ ăn của ngươi thực nhiều trái cây, mẹ ta nói nói

muốn bồi lễ. HiHi, ngồi cùng bàn với ngươi như thế nào càng ngày càng

không yêu nói chuyện? Nghỉ đông ở nhà bị người khi dễ? Ngươi nói với

ta, ta giúp ngươi đánh hắn, nghỉ đông ta ở nhà luyện quyền...”

Nói xong còn giơ cánh tay nhỏ của mình, nói thao thao, nói nhiều vô cùng, Trương Tiểu Hàn không biết nên khóc hay cười.

”Được rồi, kiểm tra sách của mình có hay không thiếu, trang sách có hay không bị hư, đúng lúc đổi lại. Không có vấn đề các học sinh có thể đi

ăn cơm trưa. Một giờ rưỡi chiều tựu trường, chớ tới trễ.”

Sau buổi cơm trưa.

Vài năm chưa có tới trấn trên, Trương Tiểu Hàn ở ngã tư đường, đánh giá bốn phía mặt tiền cửa hàng. Tiểu tiệm tạp hoá chiếm tuyệt đại đa số,

ngẫu nhiên có một hai gian quần áo, kiểu dáng cũng cũ. Không phải gặp 8

ngày, trên đường vắng ngắt, mặt tiền cửa hàng tốt đều không mở cửa.

Trong lòng thất vọng, xem ra cũng chỉ có đến họp chợ mấy ngày nữa thôi. Thổ sản vùng núi và hoa quả trong không gian có rất nhiều, đến thời

điểm chuyển một ít ra bán, cũng là một thu nhập không nhỏ.

Trừ bỏ chuẩn bị tháng 6 Tiểu Thăng dự thi sơ cấp, nhiệm vụ thiết yếu chính

là tích cóp tiền. Nhìn trấn nhỏ, trong lòng Trương Tiểu Hàn đã có tính

toán?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.