Chương 68: Cách Phân Biệt
"Thì ra hai người có quen biết nhau."
Giọng nói đột nhiên xuất hiện hù Mã Lục nhảy dựng, hắn hơi run rẩy, quay đầu lại thì thấy Tư Viện đang xuống tầng vứt rác.
Mã Lục cười ha hả, che đi sự xấu hổ: "Sao có thể chứ? Ta đây là cung kính đối với chủ sở hữu thôi, đúng, hắn là chủ sở hữu của chúng ta đó."
Tư Viện cười khẩy: "Tôi mới là người trả phí quản lý tài sản, làm thế nào mà anh ta lại thành chủ sở hữu của anh được?"
Mã Lục đảo mắt: "Ừ thì đúng là cô là người trả phí quản lý tài sản, nhưng mà, tòa nhà này thuộc sở hữu của Ôn tiên sinh."
Hắn chỉ chỉ vào tòa bên cạnh, Tư Viện lập tức há hốc mồm: "Một mình anh ta cần cả tòa nhà để làm gì chứ?"
Mã Lục nhún vai: "Sao ta biết được?"
Đã từng gặp nhiều người có tiền rồi, nhưng lại chưa thấy ai đã có tiền lại còn ngang tàng như vậy.
Hai người không hẹn mà cùng thở dài một tiếng, Tư Viện nói: ""Đều không phải người như nhau, anh lăn lộn như thế có phải hơi thảm hay không vậy."
"Ai nói không phải, hắn có tiền, còn ta đến bây giờ cũng chỉ là bảo vệ, tiền lương mỗi tháng được có mấy nghìn, thuê nhà cũng không dám thuê, biết tìm ai để kể khổ được cơ chứ?" Mã Lục ai oán thở dài, hy vọng nhận được đồng tình.
Tư Viện hừ lạnh một tiếng: "Quả nhiên anh đã sớm biết hắn."
"Ta không phải, ta không có, cô đừng nói bậy."
"Nếu không phải biết hắn từ trước, làm sao anh biết được hắn giống anh không phải con người?"
Mã Lục...
"Ta còn phải đi tuần tra, hẹn gặp lại."
Mã Lục xoay người muốn chạy trốn, Tư Viện lại giữ chặt quần áo hắn.
"Hoảng cái gì, biết thì biết thôi, tôi chỉ là một nhân loại bình thường thì có thể làm gì được mấy người cơ chứ, chẳng lẽ lại bảo tôi đi Cục Cảnh Sát báo án anh, cảnh sát sẽ tin tôi chắc?"
Mã Lục lấy lại tinh thần, hình như đúng thế thật?
Hắn bình tĩnh lại một chút rồi hỏi cô: "Vậy cô muốn làm cái gì?"
Cho dù không thông minh bằng người phụ nữ này, nhưng hắn cũng nhìn ra được cô nhất định đang có toan tính, nếu không sao lại nhất quyết vạch trần chuyện hắn quen biết Ôn tiên sinh.
Tư Viện: "Cũng không có gì, chỉ là tôi muốn biết, anh có biết cách nào để đối phó với ma cà rồng hay không? Kiểu như làm thế nào để không cho hắn đọc được suy nghĩ, hoặc là..."
"Không có, ta chỉ là một thụ yêu mới thành niên, làm sao biết mấy cái đó được." Mã Lục thở dài: "Em gái à, đừng làm khó ta nữa. Ma cà rồng như Ôn tiên sinh không giống mấy ma thú bình thường chúng ta đâu."
"Không giống nhau chỗ nào?" Tư Viện nhớ Ôn Đình Sơn đã từng nói, những ma thú kia không thể nào so sánh được với hắn, về phần chênh lệch lớn đến mức nào, Tư Viện cũng không biết.
Mã Lục ngẫm nghĩ, ngồi xổm xuống, vẽ một kim tự tháp trên mặt đất.
"Trong giới ma thú của chúng ta cũng có phân chia cấp bậc. Cấp bậc thấp nhất là những bán ma thú còn chưa thành hình, tiếp theo là dựa theo sức mạnh mà đi lên, lần lượt là ma thú thực vật, ma thú ăn cỏ, ma thú ăn thịt. Còn cấp bậc cao nhất, là ma cà rồng sinh ra đã mang hình người."
Mã Lục chỉ vào đầu chóp: "Nếu nói ma thú chúng ta là dân thường, thì những ma cà rồng đứng đầu này chính là hoàng tộc. Bọn họ sinh ra đã có sức mạnh cường đại, hơn nữa sống lâu hơn so với chúng ta. Tuy là số lượng ma thú không nhiều lắm, nhưng hệ thống cấp bậc vẫn vô cùng nghiêm ngặt."
Tư Viện không ngại chuyện này lớn, cười hỏi hắn: "Mấy người không nghĩ tới chuyện phản kháng sao? Tôi thấy tên họ Ôn cũng không phải thứ gì tốt, mấy người lại cam tâm tình nguyện tiếp nhận sự thống trị áp bách của hắn? Hoàng tộc gì chứ, thời đại nhà Thanh qua từ lâu rồi, anh còn tin cái này?"
Mã Lục thở dài, lắc đầu, có cảm giác bất lực như đàn gảy tai trâu: "Cụ thể ta không thể giải thích cho cô được, tóm lại cô chỉ cần biết vòng tròn của chúng ta có quy tắc như vậy là ok. Cho nên cô muốn ta vượt cấp đi giết chết tên họ Ôn, ta khuyên cô đừng mơ mộng nữa. Đừng nói là ta, cho dù gộp lại toàn bộ ma thú ở Dư Kinh cũng chả giết được hắn."
"Dư Kinh có bao nhiêu ma thú?" Tư Viện thuận miệng hỏi.
Mã Lục thiếu chút nữa buột miệng thốt ra: "Có..."
Hắn dừng một chút, sau khi phản ứng lại thì lập tức im miệng: "Cô đừng hòng tọc mạch mấy chuyện này nữa, ta không thể nói cho cô được đâu."
Nói xong hắn đứng dậy định bỏ đi, Tư Viện lại gắt gao giữ chặt hắn.
"Nếu không thì tôi hỏi lại anh một chuyện, liệu có cách gì để phân biệt người với ma thú hay không? Cũng không thể để lần sau tôi ra ngoài gặp ma thú xong lại bị bắt chứ, phải có cách nào đó để tôi tự cứu mình không phải sao?"
Mã Lục khinh thường: "Dựa vào cái gì ta phải giúp một con người như cô chứ?"
Tư Viện nhặt chai bia bên cạnh thùng rác lên, chỉ trích hắn: "Nếu anh mà không nói, tôi sẽ lập tức đập vỡ cái chai này rồi rạch cổ tay cho chảy máu, để xem anh có còn sống được hay không."
"Cô... Cô đừng nghĩ rằng như vậy là có thể uy hiếp ta? Ta nói cho cô biết, ta không sợ cô đâu." Đúng là buồn cười, cô ta tự làm mình bị thương mà còn tưởng rằng có thể dọa đến hắn, nằm mơ chắc.
Nhưng Tư Viện nhìn hành động bịt mũi của hắn, cười lạnh: "Có gan thì đừng có bịt mũi lại chứ."
"Ta... Ta bị viêm mũi, che mũi lại thì làm sao?"
"Anh có nói hay không?" Tư Viện ép hỏi.
"Không, ta không đâu."
Tư Viện lập tức đập vỡ cái chai, Mã Lục nhanh chóng thỏa hiệp: "Ấy ấy ấy, tổ tông của ta ơi, ta sợ cô rồi đấy, mấy bà gái các cô đúng là không dễ chọc. Ta nói, ta nói là được chứ gì?"
Tư Viện thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Phân biệt thế nào?"
"Dựa vào mùi hương."
Tư Viện ngơ ngác, dựa vào mùi để phân biệt á? Cô có phải chó đâu.
Mã Lục nói: "Chúng ta có thể cảm nhận được mùi hương của đồng loại từ rất xa, cho nên không cần phải phân biệt."
Tư Viện trừng hắn, không phải nói nhảm quá rồi sao?
Mã Lục lại nói: "Nhưng nếu con người muốn nhận dạng ma thú, cách đơn giản và trực tiếp nhất chính là dựa vào mũi đi hỏi mùi."
"Có mùi gì đặc biệt sao?"
Tư Viện nghi hoặc, Mã Lục nói: "Cô lại gần đây một chút."
Tư Viện tiến lên hai bước, duỗi đầu tới gần hắn ngửi ngửi, lập tức ngửi thấy mùi lá cây nhàn nhạt.
"Thế nào, có ngửi thấy không?"
"Tôi có ngửi thấy mùi lá cây nhàn nhạt trên người anh, nhưng nếu gặp một công nhân vệ sinh, hay là người làm vườn vừa mới đi cắt tỉa cây, thì chẳng phải trên người của người đó cũng có cái mùi này hay sao?"
Mã Lục tuyệt vọng nhìn cô: "Chẳng lẽ cô không ngửi thấy mùi gì đặc biệt à?"
Tư Viện nghe vậy, lại lần nữa thò vào ngửi, vẫn lắc đầu. "Không ngửi thấy mùi gì hết, cơ mà hơi có mùi mồ hôi."
Mã Lục bất lực: "Ta hiểu rồi, mũi của cô không tốt lắm, vậy xem ra cách đi ngửi mùi không áp dụng được rồi."
"Vậy làm sao bây giờ? Có còn cách nào khác nữa không?"
Mã Lục vuốt cằm: "Còn một cách nữa."
"Là cái gì?"
"Dùng máu của cô, máu cô có thể dẫn dụ chúng tới. Chắc chắc cô không thể tưởng tượng được đâu, lúc trước ta vô tình làm đổ vài giọt máu vào trong rượu, kết quả là máu tỏa ra mùi thơm cực kỳ nồng, ma thú trong phạm vi trăm mét đều có thể ngửi thấy. Ngày hôm đó bọn chúng gần như mất trí xông vào, suýt chút nữa đã phá hủy nhà ta rồi."
Tư Viện cạn lời: "Tôi muốn giấu mùi máu của mình đi còn không kịp, anh lại bảo tôi lấy máu ra dụ bọn chúng, nghĩ tôi có bệnh chắc?"
Tư Viện tức giận rời đi, đúng là tên thụ yêu không đáng tin cậy mà.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
