Chương 63: Ý Kiến Hay

Quản gia đi ra cửa chỉ huy người hầu rửa sạch vườn hoa, thấy hai bảo an nhìn chằm chằm đầy mong đợi về phía cổng lớn, lạnh nhạt hỏi: "Hai người đang nhìn cái gì vậy?"
"Nhìn xem Tư tiểu thư sao vẫn chưa trở về." Một người buột miệng thốt ra, quay đầu lại mới nhận ra là quản gia, lập tức ha ha cười một cái, định lừa gạt cho qua chuyện.
Quản gia cười, nhẹ nhàng tra hỏi ra chuyện hai người đánh cược.
"Nếu hai người đã nhàn rỗi như vậy, không bằng đi bắt chuột, gần đây trong rừng ở đằng kia có rất nhiều chuột đấy." Quản gia ngoài cười nhưng trong không cười rời đi, để lại hai bảo an khóc không ra nước mắt.
"Quản gia sao lại làm thế chứ, chúng ta chỉ đánh cược thôi mà."
Một người khác cười lạnh: "Đây là cười chúng ta chó đi bắt chuột⁽¹⁾, xen vào việc người khác còn gì."
Hai người liếc nhau, cũng không hẳn, bọn họ đúng là chó săn mà.
Khi quản gia đi đến sân golf phía sau, Ôn Đình Sơn đang ở đó chơi golf. Bộ đồ thể thao màu trắng vừa đơn giản lại thoải mái, tư thế vung gậy golf phóng khoáng đẹp trai, vô cùng điêu luyện...
"Đúng là kỳ lạ, ta thông minh như vậy, vì sao không thể thành thạo được trò chơi nhỏ như thế này nhỉ?"
Quản gia nhìn thấy quả bóng khi cách lỗ chỉ còn một tẹo thì ngừng lại, không chịu chui vào, ho khan một tiếng, đưa khăn lông cho Ôn Đình Sơn.
"Có lẽ là bởi vì, con người không ai là hoàn mỹ. Tiên sinh không thể cái gì cũng biết, không phải sao?"
Ôn Đình Sơn không cam lòng, kêu người hầu đưa tới một quả bóng khác. Hắn vung gậy một lần nữa, kết quả bóng rơi xuống hồ. Nước bắn tung tóe khiến một con ếch xanh kinh sợ.
"Nhưng ta không phải người, ta hẳn phải hoàn hảo hơn mới đúng. Chỉ là một thú vui nhỏ của con người, vậy mà ta lại không thể nắm trong tay được."
Lời này không biết là đang nói bóng, hay là nói người.
Quản gia thoáng trầm ngâm, cảm thấy hẳn là đang nói tới người.
Cũng đúng, ông đi theo tiên sinh mấy trăm năm, chưa từng thấy hắn thất bại dưới tay người phụ nữ nào.
Con người, chỉ cần có dục vọng thì sẽ rất dễ khống chế. Quyền lực, của cải, dung mạo, sức khỏe, tất cả những gì mà con người muốn tiên sinh đều có thể thỏa mãn, miễn là họ có thứ mà tiên sinh muốn.
"Dường như Tư Viện tiểu thư đã tìm ra cách để loại bỏ tin đồn."
Ôn Đình Sơn thu hồi gậy golf, quay đầu nhìn ông: "Cô ấy làm gì?"
"Theo như tin tức phía dưới đưa tới, Tư Viện tiểu thư đưa máu của mình cho thụ yêu Mã Lục, nhờ hắn hỗ trợ tìm một vài ma thú tới thí nghiệm, xem xem máu của cô ấy đối với ma thú có tác dụng gì."
Ánh mắt Ôn Đình Sơn rét lạnh: "Cô ấy dám đụng đến máu của ta?"
Đối với Ôn Đình Sơn mà nói, Tư Viện chính là "túi đựng" của hắn, đừng nói là máu, đến một sợi tóc của cô cũng đều thuộc về hắn. Vậy mà cô lại dám đưa máu cho ma thú khác sau lưng hắn.
Giỏi, rất giỏi.
Quản gia rùng mình một cái: "Tiên sinh bớt giận, tôi cảm thấy đây cũng là biện pháp không tồi, ít nhất hiện tại bên ngoài không có nhiều ma thú muốn ăn cô ấy như trước nữa."
"Ý ngươi là gì?"
"Từ kết quả của cuộc chứng nghiệm, bất kể ma thú nào từng thử máu của cô ấy đều xuất hiện phản ứng rất tệ."
Điều này khiến cho Ôn Đình Sơn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, máu Tư Viện tươi ngon đến mức nào hắn biết rõ, từng giây từng phút hắn đều muốn thưởng thức. Tốn không biết bao nhiêu sức lực mới kìm nén được dục vọng ấy xuống, những ma thú kia hẳn phải càng khó khống chế hơn so với hắn mới đúng.
"Đều có phản ứng gì?"
"Có kẻ xuất hiện hiện tượng tiến hóa ngược, có kẻ hộc máu nằm viện, còn có kẻ vừa ngửi thấy mùi máu là lập tức nôn mửa không ngừng."
"Tiến hóa ngược?"
Quản gia gật đầu: "Có một con chó vừa mới thành niên, bởi vì uống một chút máu mà một lần nữa trở lại thành chó, có vẻ như phải tu luyện một lần nữa mới có thể biến thành người."
Ôn Đình Sơn không thấy buồn cười, chỉ cảm thấy chuyện này không ổn. Tang dược tuyệt đối sẽ không có công hiệu như thế, người khác không biết nhưng hắn biết rõ. Năm đó lần đầu tiên hắn có được tang dược, cơ thể nhanh chóng hoàn thành quá trình tiến hóa, còn có được sức mạnh cường đại.
Cho nên, hơn ai hết hắn hiểu rõ tang dược có ý nghĩa như thế nào.
"Cô ấy rời đi được mấy ngày rồi?"
Quản gia tính toán: "Năm ngày."
Ôn Đình Sơn cười: "Cũng đến lúc rồi, để thư ký Trương ra mặt, gọi cô ấy trở về đi làm đi."
Quản gia gật đầu, chuẩn bị đi truyền lời cho thư ký Trương, bỗng ông dừng chân, quay đầu lại hỏi một câu: "Mễ Lạc gọi điện thoại tới hỏi, khi nào cô ấy có thể trở về."
Ôn Đình Sơn gần như đã quên mất Mễ Lạc.
Hắn nghĩ rồi nói: "Kêu cô ta ngày mai trở về, vừa hay gặp chị em tốt của cô ta."
Ôn Đình Sơn lại vung gậy lên, nhìn quả bóng cuối cùng cũng rơi vào lỗ nhỏ, vừa lòng cười.
Khi Tư Viện nhận được điện thoại của thư ký Trương thì vô cùng tức giận: "Thư ký Trương, ý của anh là sao?"
"Ý trên mặt chữ, mấy ngày liền cô không đi làm, cũng không xin nghỉ, dựa theo quy định sẽ bị trừ tiền lương." Thư ký Trương nhìn về hướng văn phòng một cái, có chút đồng tình với Tư Viện. Làm sao cô biết được rằng, không ai có thể thoát khỏi ma chưởng của Ôn tiên sinh.
Tư Viện cáu giận: "Tôi nói rồi tôi muốn từ chức, đơn từ chức tôi cũng đã gửi đến bộ phận nhân sự rồi còn gì."
Thư ký Trương sao lại không nghe ra cô đang phẫn nộ, nhưng vẫn ôn hòa khuyên nhủ: "Chưa nói đến việc đơn từ chức của cô có được phê chuẩn hay không, cho dù từ chức đi chăng nữa, cô có thể chạy đi đâu tìm được công việc lương cao như thế này? Huống hồ với khả năng của Ôn tiên sinh, chỉ cần anh ấy không cho phép thì cô cũng chẳng thể kiếm được việc ở bất cứ đâu."
"Ôn Đình Sơn có phải có bệnh hay không, sao anh ta có thể ức hiếp người quá đáng như thế!" Tư Viện tức đến nỗi đau thấu gan, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì mà phải bị hắn quấy rối như vậy cơ chứ?
Trông hắn cũng đâu phải kiểu thiếu hơi phụ nữ đâu cơ chứ.
Thư ký Trương để điện thoại di động ra xa một chút, tránh bị thủng màng nhĩ, chờ cô rống xong rồi mới lại tiếp tục nhẫn nại khuyên nhủ: "Tư Viện, tôi coi cô là bạn nên mới khuyên một câu, đừng chọc giận Ôn tiên sinh, anh ấy mà điên lên, hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ."
"Đáng sợ đến mức nào chứ, chẳng lẽ anh ta còn có thể giết tôi?"
Đúng là logic của bọn cướp mà, từ khi nào mà thế giới này lại trở nên thối nát như vậy.
Thư ký Trương im lặng một lúc, nói: "Cô biết tại sao Lisa bị điều đến chi nhánh ở Tây Bắc không?"
"Vì sao?" Tư Viện nghĩ, chẳng lẽ có liên quan đến cô?
"Bởi vì cô ấy giúp cô thuê nhà."
Tư Viện kinh sợ: "Vì cái này ư?"
Cô không tin, Ôn Đình Sơn thoạt nhìn cũng không phải người tùy hứng như vậy. Nhưng nhìn lại chuyện mình đã trải qua, hắn đâu chỉ tùy hứng, chính xác hơn là muốn làm gì thì làm.
"Anh ta nghĩ mình là ai hả, vì sao lại ích kỉ độc đoán như vậy, cứ bắt mọi người phải làm theo ý hắn cơ chứ?"
Thư ký Trương thở dài trong lòng, hắn có phải người đâu, toàn bộ phòng thư ký chỉ có mỗi cô là người thôi mà. Aria ngẩng đầu liếc anh một cái, thúc giục anh đối phó nhanh lên, chỉ chỉ vào phòng tổng giám đốc rồi làm một động tác cắt cổ, hiển nhiên là ông chủ đang không vui.
"Cô coi như anh ấy có tiền nên tùy hứng đi, Lisa không cẩn thận giẫm phải quả bom trong lòng anh ấy, không bị xử lý đã là nhân từ rồi. Tư Viện, tôi khuyên cô nên trở về đi làm, bằng không..."
"Bằng không sẽ thế nào?"
"Bằng không Ôn tiên sinh sẽ tự mình đi tìm cô, kết quả thì khỏi phải nói, chắc chắn sẽ tệ hơn rồi."
Tư Viện cảm thấy mấy người này thực sự không thể khai thông, bèn trực tiếp cúp điện thoại.
Cô càng nghĩ càng giận, dựa vào cái gì mà mình lại bị người khác chi phối cơ chứ.
Cô cầm di động đi xuống tầng, chuẩn bị đi mua đồ ăn làm cơm chiều. Đi được nửa đường bỗng thấy thụ yêu thấy cách đó không xa.
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu, nếu người không đối phó được với hắn, vậy ma thú thì sao? Nhờ Mã Lục đi hù dọa Ôn Đình Sơn, tốt nhất là ghi lại được cảnh hắn bị dọa tè ra quần, như vậy nhất định mình có thể thuận lợi thoát khỏi hắn.
⁽¹⁾ Chó đi bắt chuột: có nghĩa là tọc mạch.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.