Chương 91: Ở Ngoại ô Tuyết Tan Chậm, Nhưng Trong Nội Thành, Chưa đầy Hai Ngày đã Chẳng Còn Thấy Dấu Vết Gì Của Trận Tuyết V�

Hôm ấy mấy ngư�i hẹn nhau tụ tập ăn uống tại nhà Vương �ạt Khai. Lương Kính Mạt và Yến Hà n Trì vừa đi thuy�n dạo chơi xong, lại dắt tay nhau đi bộ thong thả trong công viên, thấy th�i gian cũng hòm hòm mới bắt đầu quay v�.

Xe vừa lăn bánh được và i phút, điện thoại của Vương �ạt Khai đã g�i tới.

Anh bảo quên chưa mua dầu hà o, nh� hai ngư�i lúc qua đây thì ghé và o siêu thị nh� dưới lầu mua hộ một chai.

Lương Kính Mạt nghĩ bụng nhà mình cũng có và i thứ cần sắm sửa, nên dứt khoát định vị bản đồ tới một siêu thị lớn gần khu nhà Vương �ạt Khai.

Giấy vệ sinh, sữa tắm đ�u là những hãng cô hay dùng, cô đẩy xe đi thẳng tới khu vực cần mua, chẳng mấy chốc đã ch�n xong.

�ến lượt dầu gội đầu, Lương Kính Mạt dừng lại, lấy điện thoại ra tra cứu một lát.

Loại cô thư�ng dùng vừa mới dính lùm xùm v� chất lượng cách đây hai hôm. Mỗi lần như vậy, việc phải ch�n lại một nhãn hà ng mới luôn là công đoạn gian nan nhất.

Yến Hà n Trì giúp cô ch�n xong xuôi rồi b� và o xe đẩy: “Còn cần mua gì nữa không?�

“Anh �ạt Khai vừa nhắn là mua thêm hai củ củ cải với cả bí ngô nữa.� Lương Kính Mạt vừa lướt xem tin nhắn vừa nói.

Yến Hà n Trì gật đầu, khuỷu tay gác lên thà nh xe đẩy với tư thế ung dung, đôi chân dà i sải bước đẩy xe v� phía khu rau củ.

Bỗng nhiên, anh khựng bước, nhanh chóng quay đầu nhìn v� một hướng.

“Sao thế anh?� Lương Kính Mạt nhìn theo tầm mắt của anh, vừa vặn bắt gặp bóng dáng một cô bé con vừa chạy biến và o lối đi giữa các kệ hà ng.

“Không có gì.� Lúc nà y mà đuổi theo thì chắc ngư�i ta cũng chạy mất rồi, Yến Hà n Trì thu hồi ánh mắt, “Vừa nãy có ngư�i cứ nhìn chằm chằm và o chúng mình.�

Lương Kính Mạt “ồ� một tiếng.

Giới đua xe ở trong nước tuy thuộc diện kén ngư�i xem, nhưng với đẳng cấp của Yến Hà n Trì thì rõ rà ng anh đã vượt ra ngoà i phạm vi đó, huống hồ sức nóng từ chương trình thực tế v� đua xe kia vẫn chưa hoà n toà n hạ nhiệt, số ngư�i trong nước nhận ra gương mặt nà y ngà y một nhi�u hơn.

Cách đây hai hôm lúc h� đi xem phim, còn có một ông chú trung niên hớn hở chạy lại chà o h�i, trò chuyện và i câu cà ng nói cà ng hăng, lúc đi còn đòi chụp chung một tấm hình.

Vợ chú đứng cạnh không kh�i khinh bỉ: “Lúc con gái mình đuổi theo thần tượng thì ông bảo là rỗi hơi, tôi thấy ông cũng chẳng kém gì đâu!�

“Bà thì biết cái gì! �ây g�i là sự lãng mạn của đà n ông!� Ông chú lý sự rà nh r�t.

“…�

Nhìn chung, ngà nh nà y vẫn nói chuyện bằng thực lực. Ngư�i hâm mộ của Yến Hà n Trì đủ m�i giới tính và lứa tuổi, tính cách giản dị, không h� là m phi�n quá mức đến đ�i tư của tay đua.

Tình huống vừa rồi đại khái là có ngư�i nhận ra nên nhìn theo một lát thôi.

Lương Kính Mạt cũng không suy nghĩ quá nhi�u v� chuyện đó.

Vì giữa đư�ng rẽ qua siêu thị nên hai ngư�i là những ngư�i đến nhà Vương �ạt Khai muộn nhất.

Vừa bước và o cửa đã nghe thấy Khổng Yến cư�i nói oang oang: “Hai ngư�i các cậu định đến đây để ngược đãi hội độc thân đấy à !�

Kẻ “độc thân� duy nhất là Vương �ạt Khai thò đầu ra từ phòng bếp, liếc nhìn hai ngư�i một lượt từ trên xuống dưới. Ông nhắm thẳng và o Yến Hà n Trì mà nói với vẻ mặt đầy “ghen tị�: “Hê, diện cả đồ đôi cơ đấy. Trước đây tôi sao không phát hiện ra cậu lại thích khoe khoang thế nà y nhỉ! Còn cái túi nà y nữa… rõ rà ng là của Mạt Mạt mà !�

Cao Mãnh cũng đứng bên cạnh chêm và o với gi�ng tặc lưỡi: “Thật không nhìn ra nha, ngư�i đà n ông lạnh lùng vô tình nhất đội đua Bắc Trục năm nà o, lúc yêu và o lại thà nh ra thế nà y, dắt tay nhau cả quãng đư�ng không buông lấy một giây đúng không, tay cậu không m�i à ?�

L�i h� vừa dứt, Yến Hà n Trì còn chưa phản ứng gì thì Lương Kính Mạt đã thấy ngượng trước, cô không nhịn được mà cúi đầu, liếc nhìn qua khóe mắt.

�úng như l�i Cao Mãnh nói, từ hầm gửi xe đi lên, hai ngư�i nắm tay nhau suốt cả chặng đư�ng, đến tận lúc nà y vẫn đang nắm. Tay kia của Yến Hà n Trì thì xách một túi nilon lớn chứa đồ Vương �ạt Khai dặn mua, ngoà i ra còn mua thêm một thùng 12 lon nước ng�t vị chanh.

Xách đồ như vậy chắc là … cũng nặng thật?

“Nếu ngay cả chút đồ nà y cũng không xách nổi thì anh nên giải nghệ từ sớm cho rồi.� Yến Hà n Trì chẳng mảy may để tâm đến l�i trêu ch�c của hai ngư�i kia. Anh nói đoạn rồi đặt túi đồ lớn xuống lối và o, ra hiệu cho Vương �ạt Khai tự lại mà lục l�i, còn mình thì quay ngư�i lấy một đôi dép đi trong nhà sạch sẽ cho Lương Kính Mạt.

Anh mặc một chiếc áo phông đen, vóc dáng cao lớn, cà ng là m nổi bật chiếc túi đeo chéo mà u xanh nhạt nh� nhắn trên ngư�i. Cái móc khóa bông tuyết lông xù còn đung đưa theo từng cử động, trông thật sự là một tr�i một vực so với hình tượng của anh.

Cao Mãnh cà ng nhìn cà ng thấy khó tin.

Anh ta nhớ ngà y trước có không ít cô gái theo đuổi Yến Hà n Trì, theo đuổi tận đến đội đua. Trong số đó không thiếu những cô nà ng xinh đẹp, lại nhiệt tình chủ động, vậy mà Yến Hà n Trì chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Mấy cô gái ấy bị từ chối thì đau lòng lắm chứ, có ngư�i yếu lòng còn chưa ra kh�i cổng đội đua đã bật khóc rồi.

Trông thấy cũng tội, thế là có ngư�i tiến lên đưa khăn giấy hay an ủi và i câu. Lâu dần, ngay cả bà i văn mẫu an ủi cũng hình thà nh luôn một bộ Nà y cô bé, nghĩ thoáng ra chút đi. So với việc theo đuổi sống chết một ngư�i, chi bằng tìm lấy một ngư�i yêu thương mình, đúng không? Những nhân vật kiểu nam thần thế nà y đ�u được chi�u chuộng quen rồi, dù có yêu được thì cũng chẳng có trải nghiệm gì tốt đẹp đâu. Chẳng lẽ cô còn trông ch� anh ta bưng trà rót nước, đi già y xách túi cho cô sao?

Thực tế đã chứng minh, hoà n toà n có thể trông ch� được.

Cao Mãnh chân thà nh giơ ngón tay cái v� phía Lương Kính Mạt, m�i l�i muốn nói đ�u gói g�n trong đó.

Vương �ạt Khai cũng chuyển mục tiêu.

Dẫu sao cũng là nhìn cô lớn lên, Lương Kính Mạt vốn da mặt m�ng, lúc đi theo Yến Hà n Trì và o trong, cô khẽ kéo kéo dây đeo túi trên ngư�i anh, ý bảo anh khiêm tốn một chút.

Yến Hà n Trì đút tay và o túi quần, liếc nhìn hai gã ở sofa và trong bếp mỗi ngư�i một cái, thản nhiên vô cùng: “Tôi độc thân hai mươi tám năm mới có bạn gái, phô trương một tí thì đã là m sao?�

Cao Mãnh: “…�

Vương �ạt Khai: “…�

Thật là không còn gì để nói.

H� vốn là hội bạn thân kiểu “có phúc cùng hưởng, có h�a cùng chia�, li�n trao nhau một ánh mắt, không hẹn mà gặp cùng hợp sức lại. Trong lúc ăn, thỉnh thoảng h� lại nói kháy Yến Hà n Trì một và i câu.

Lúc thì bảo Lương Kính Mạt đừng quá nghe l�i ngư�i đà n ông nà y, kẻo có ngà y bị bắt nạt mà không biết; lúc lại ra vẻ vô tình cảm thán, ôi chao con gái theo đuổi cậu ta nhi�u thật đấy, em phải để mắt cho kỹ và o.

Lương Kính Mạt biết h� đang trêu đùa nên cũng rất phối hợp, giả bộ nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng lại gật đầu.

Yến Hà n Trì, nhân vật trung tâm của chủ đ� nà y, thì ngồi tựa lưng, một tay gác lên thà nh ghế sau lưng Lương Kính Mạt với phong thái thư thái, cứ như thể m�i ngư�i không phải đang bà n cách đối phó anh mà là đang khen ngợi anh vậy.

Cao Mãnh và Vương �ạt Khai có chút men rượu và o nên bắt đầu nói chuyện trên tr�i dưới biển.

�ặc biệt là Cao Mãnh, tửu lượng kém lại còn uống nhi�u, chẳng mấy chốc đã hơi say thật rồi.

Mặt anh đ� bừng như tôm luộc, ngư�i nghiêng sang một bên, khoác tay lên vai Yến Hà n Trì, lắc đầu cảm thán với vẻ mặt như đang dốc hết ruột gan: “Hazzz, thật ra cậu tìm được bạn gái cũng tốt, để Khổng Yến đỡ phải cãi nhau với tôi suốt ngà y.�

Chuyện nà y thì liên quan gì đến Khổng Yến?

Lương Kính Mạt nhất th�i chưa liên hệ được gì, cảm thấy hơi ngơ ngác.

“Say rồi đấy.� Khổng Yến thấy cảnh nà y đã quen, chỉ chỉ và o đầu mình, “Anh ấy cứ hễ say là chỗ nà y không dùng được nữa, toà n nói nhăng nói cuội.�

“Sao lại là nói nhăng nói cuội!� Phía bên kia Cao Mãnh bắt đầu không phục, quay đầu lại như định lý luận một phen, “Thì cô em h� của em đấy, Trang Tĩnh Ngữ! Tên anh còn đ�c vanh vách ra được đây nà y, đúng không? Gớm thật, lúc ấy không phải em cứ một mực tóm lấy anh để gán ghép à , anh không phối hợp là em không vui. Sau đó biết cái gì mà … cái cậu h� Tần gì đó đuổi theo sang tận nước ngoà i, em còn đuổi anh ra kh�i nhà ! Có chuyện đó không? Nếu không nh� anh em Vương �ạt Khai đây, hôm đó anh đã phải ngủ ngoà i đư�ng rồi!�

Ngư�i anh em Vương �ạt Khai cũng đã say đến năm bảy phần, đúng lúc vỗ vai Cao Mãnh và i cái, t� vẻ bản thân là ngư�i vô cùng nghĩa khí và đáng tin cậy.

Những chuyện nà y Yến Hà n Trì đương nhiên không biết. �ến tận lúc nà y anh mới hay ngà y đó sau lưng mình h� lại bà n tán những chuyện lăng nhăng như vậy. Anh khẽ cư�i nhạt, liếc thấy thần sắc của Lương Kính Mạt, li�n nhướn mà y: “Em cũng biết à ?�

Lương Kính Mạt ngượng nghịu mím môi, chưa kịp trả l�i thì Vương �ạt Khai đã say khướt nhảy và o cướp l�i: “Sao con bé lại không biết chứ, lúc đó nó còn khóc nhè nữa kìa, chính vì cái vụ Tần Dao đấy!�

“… Anh �ạt Khai!�

Ngay từ lúc Vương �ạt Khai nói “sao con bé lại không biết�, Lương Kính Mạt đã l� m� linh cảm thấy đi�u chẳng là nh, định lên tiếng ngăn lại ngay.

Nhưng vẫn không kịp, l�i nói gần như đè lên vế sau của Vương �ạt Khai, và cũng chẳng thể át đi được gi�ng anh ta.

Vương �ạt Khai lần nà y thực sự say rồi, còn cao hứng “hả� một tiếng: “G�i anh là m gì đấy!�

Lương Kính Mạt hít một hơi thật sâu, có chút nghiến răng nghiến lợi mà bất lực nói: “Anh lo mà ăn thêm rau đi.�

So với việc bị Khổng Yến hay Cao Mãnh biết chuyện cô thầm mến Yến Hà n Trì từ lâu, Lương Kính Mạt để tâm hơn là việc để Yến Hà n Trì biết cô đã khóc chỉ vì một mẩu tin đồn thất thiệt không đâu và o đâu.

Chính cô sau nà y nghĩ lại còn thấy lúc đó mình bị cảm xúc lấn át, suy nghĩ quá mức bi kịch, nên chẳng dám viết và o trong sách.

Gi� lại bị chính anh biết được, chẳng phải trông cô như một ngư�i hay suy diễn lung tung lại còn cực kỳ yếu đuối sao?

Lương Kính Mạt cà ng nghĩ cà ng thấy xấu hổ, chẳng dám nhìn anh, cứ im lặng như vậy mà ăn cho xong bữa cơm.

Khổng Yến vốn tinh ý, sau bữa ăn li�n kéo riêng cô ra một chỗ nói khẽ: “Anh Cao Mãnh toà n nói nhảm thôi, em đừng để bụng nhé. Dù sao chị cũng quen biết Yến Hà n Trì bao nhiêu năm rồi, cậu ấy không phải hạng ngư�i lăng nhăng đâu.�

Lương Kính Mạt biết là chị ấy hiểu lầm, nhưng cũng chẳng biết giải thích thế nà o, đà nh gật đầu: “Em biết mà chị.�

Bữa cơm kéo dà i gần hai tiếng đồng hồ. Lúc xe chạy ra kh�i hầm gửi xe, bên ngoà i tr�i đã tối mịt. �nh đèn neon lấp lánh ngoà i cửa sổ để lại những vệt sáng trên lớp kính đen.

Lương Kính Mạt vẫn luôn ngoảnh đầu nhìn cảnh vật thay đổi ngoà i cửa xe.

Yến Hà n Trì một tay giữ vô lăng, liếc nhìn cô một cái, đột nhiên lên tiếng: “Bị vẹo cổ à ?�

Lương Kính Mạt “hả?� một tiếng, vẫn còn hơi ngơ ngác không hiểu tại sao anh lại nói vậy: “Không ạ.�

“Thế sao cổ chỉ quay được v� một hướng thế kia?�

“…�

Cái ngư�i nà y thật là .

Lương Kính Mạt đà nh phải quay đầu lại. Nhận thấy khóe môi ngư�i đà n ông khẽ nhếch lên với nụ cư�i như có như không, lòng cô không kh�i thắt lại. Cô đà nh ch�n cách phủ đầu, buồn bực nói theo kiểu buông xuôi: “Anh muốn cư�i thì cứ cư�i đi.�

“Anh cư�i cái gì?�

“Thì là …� Lương Kính Mạt nhắm mắt lại, nói thật nhanh và lí nhí cho xong, “Chuyện em đã khóc ấy.�

L�i vừa dứt, thân xe đột ngột rẽ ngoặt, dứt khoát lách và o một chỗ đỗ xe trống duy nhất ven đư�ng.

Sự thay đổi nà y quá đỗi bất ng�, Lương Kính Mạt bị quán tính là m cho chúi ngư�i v� phía trước rồi lại đập nhẹ ra sau tựa và o ghế. Cô chớp chớp mắt, theo bản năng quay sang nhìn anh.

Yến Hà n Trì v� số, kéo phanh tay, một cánh tay gập lại gác lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn cô.

Anh giống như vừa nghe thấy đi�u gì đó hết sức vô lý, muốn cư�i nhưng lại thấy không nên, đôi mắt dà i nhìn cô chằm chằm, có chút giận lại có chút không thể tin nổi: “Trong mắt em, bạn trai em chỉ có trình độ bấy nhiêu thôi sao?�

Lương Kính Mạt vô thức h�i: “… Trình độ gì ạ?�

Anh đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc m�m mại trên đỉnh đầu cô, thong thả nhưng nhấn mạnh từng chữ: “Cái trình độ mà khi nghe thấy bạn gái từng vì mình mà khóc, không thấy xót xa mà lại còn muốn chê cư�i cô ấy.�

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.