Chương 91: Ở Ngoại ô Tuyết Tan Cháºm, Nhưng Trong Ná»™i Thà nh, Chưa đầy Hai Ngà y đã Chẳng Còn Thấy Dấu Vết Gì Cá»§a Tráºn Tuyết V�
Hôm ấy mấy ngưá»�i hẹn nhau tụ táºp ăn uống tại nhà Vương Ä�ạt Khai. Lương KÃnh Mạt và Yến Hà n Trì vừa Ä‘i thuyá»�n dạo chÆ¡i xong, lại dắt tay nhau Ä‘i bá»™ thong thả trong công viên, thấy thá»�i gian cÅ©ng hòm hòm má»›i bắt đầu quay vá»�.
Xe vừa lăn bánh được và i phút, điện thoại của Vương �ạt Khai đã g�i tới.
Anh bảo quên chưa mua dầu hà o, nh� hai ngư�i lúc qua đây thì ghé và o siêu thị nh� dưới lầu mua hộ một chai.
Lương KÃnh Mạt nghÄ© bụng nhà mình cÅ©ng có và i thứ cần sắm sá»a, nên dứt khoát định vị bản đồ tá»›i má»™t siêu thị lá»›n gần khu nhà Vương Ä�ạt Khai.
Giấy vệ sinh, sữa tắm đ�u là những hãng cô hay dùng, cô đẩy xe đi thẳng tới khu vực cần mua, chẳng mấy chốc đã ch�n xong.
Ä�ến lượt dầu gá»™i đầu, Lương KÃnh Mạt dừng lại, lấy Ä‘iện thoại ra tra cứu má»™t lát.
Loại cô thưá»�ng dùng vừa má»›i dÃnh lùm xùm vá»� chất lượng cách đây hai hôm. Má»—i lần như váºy, việc phải chá»�n lại má»™t nhãn hà ng má»›i luôn là công Ä‘oạn gian nan nhất.
Yến Hà n Trì giúp cô ch�n xong xuôi rồi b� và o xe đẩy: “Còn cần mua gì nữa không?�
“Anh Ä�ạt Khai vừa nhắn là mua thêm hai cá»§ cá»§ cải vá»›i cả bà ngô nữa.â€� Lương KÃnh Mạt vừa lướt xem tin nhắn vừa nói.
Yến Hà n Trì gáºt đầu, khuá»·u tay gác lên thà nh xe đẩy vá»›i tư thế ung dung, đôi chân dà i sải bước đẩy xe vá»� phÃa khu rau cá»§.
Bỗng nhiên, anh khựng bước, nhanh chóng quay đầu nhìn v� một hướng.
“Sao thế anh?â€� Lương KÃnh Mạt nhìn theo tầm mắt cá»§a anh, vừa vặn bắt gặp bóng dáng má»™t cô bé con vừa chạy biến và o lối Ä‘i giữa các kệ hà ng.
“Không có gì.� Lúc nà y mà đuổi theo thì chắc ngư�i ta cũng chạy mất rồi, Yến Hà n Trì thu hồi ánh mắt, “Vừa nãy có ngư�i cứ nhìn chằm chằm và o chúng mình.�
Lương KÃnh Mạt “ồâ€� má»™t tiếng.
Giá»›i Ä‘ua xe ở trong nước tuy thuá»™c diện kén ngưá»�i xem, nhưng vá»›i đẳng cấp cá»§a Yến Hà n Trì thì rõ rà ng anh đã vượt ra ngoà i phạm vi đó, huống hồ sức nóng từ chương trình thá»±c tế vá»� Ä‘ua xe kia vẫn chưa hoà n toà n hạ nhiệt, số ngưá»�i trong nước nháºn ra gương mặt nà y ngà y má»™t nhiá»�u hÆ¡n.
Cách đây hai hôm lúc h� đi xem phim, còn có một ông chú trung niên hớn hở chạy lại chà o h�i, trò chuyện và i câu cà ng nói cà ng hăng, lúc đi còn đòi chụp chung một tấm hình.
Vợ chú đứng cạnh không kh�i khinh bỉ: “Lúc con gái mình đuổi theo thần tượng thì ông bảo là rỗi hơi, tôi thấy ông cũng chẳng kém gì đâu!�
“Bà thì biết cái gì! �ây g�i là sự lãng mạn của đà n ông!� Ông chú lý sự rà nh r�t.
“…�
Nhìn chung, ngà nh nà y vẫn nói chuyện bằng thá»±c lá»±c. Ngưá»�i hâm má»™ cá»§a Yến Hà n Trì đủ má»�i giá»›i tÃnh và lứa tuổi, tÃnh cách giản dị, không há»� là m phiá»�n quá mức đến Ä‘á»�i tư cá»§a tay Ä‘ua.
Tình huống vừa rồi đại khái là có ngưá»�i nháºn ra nên nhìn theo má»™t lát thôi.
Lương KÃnh Mạt cÅ©ng không suy nghÄ© quá nhiá»�u vá»� chuyện đó.
Vì giữa đư�ng rẽ qua siêu thị nên hai ngư�i là những ngư�i đến nhà Vương �ạt Khai muộn nhất.
Vừa bước và o cá»a đã nghe thấy Khổng Yến cưá»�i nói oang oang: “Hai ngưá»�i các cáºu định đến đây để ngược đãi há»™i độc thân đấy à !â€�
Kẻ “độc thânâ€� duy nhất là Vương Ä�ạt Khai thò đầu ra từ phòng bếp, liếc nhìn hai ngưá»�i má»™t lượt từ trên xuống dưới. Ông nhắm thẳng và o Yến Hà n Trì mà nói vá»›i vẻ mặt đầy “ghen tịâ€�: “Hê, diện cả đồ đôi cÆ¡ đấy. Trước đây tôi sao không phát hiện ra cáºu lại thÃch khoe khoang thế nà y nhỉ! Còn cái túi nà y nữa… rõ rà ng là cá»§a Mạt Mạt mà !â€�
Cao Mãnh cÅ©ng đứng bên cạnh chêm và o vá»›i giá»�ng tặc lưỡi: “Tháºt không nhìn ra nha, ngưá»�i đà n ông lạnh lùng vô tình nhất đội Ä‘ua Bắc Trục năm nà o, lúc yêu và o lại thà nh ra thế nà y, dắt tay nhau cả quãng đưá»�ng không buông lấy má»™t giây đúng không, tay cáºu không má»�i à ?â€�
Lá»�i há»� vừa dứt, Yến Hà n Trì còn chưa phản ứng gì thì Lương KÃnh Mạt đã thấy ngượng trước, cô không nhịn được mà cúi đầu, liếc nhìn qua khóe mắt.
Ä�úng như lá»�i Cao Mãnh nói, từ hầm gá»i xe Ä‘i lên, hai ngưá»�i nắm tay nhau suốt cả chặng đưá»�ng, đến táºn lúc nà y vẫn Ä‘ang nắm. Tay kia cá»§a Yến Hà n Trì thì xách má»™t túi nilon lá»›n chứa đồ Vương Ä�ạt Khai dặn mua, ngoà i ra còn mua thêm má»™t thùng 12 lon nước ngá»�t vị chanh.
Xách đồ như váºy chắc là … cÅ©ng nặng tháºt?
“Nếu ngay cả chút đồ nà y cÅ©ng không xách nổi thì anh nên giải nghệ từ sá»›m cho rồi.â€� Yến Hà n Trì chẳng mảy may để tâm đến lá»�i trêu chá»�c cá»§a hai ngưá»�i kia. Anh nói Ä‘oạn rồi đặt túi đồ lá»›n xuống lối và o, ra hiệu cho Vương Ä�ạt Khai tá»± lại mà lục lá»�i, còn mình thì quay ngưá»�i lấy má»™t đôi dép Ä‘i trong nhà sạch sẽ cho Lương KÃnh Mạt.
Anh mặc má»™t chiếc áo phông Ä‘en, vóc dáng cao lá»›n, cà ng là m nổi báºt chiếc túi Ä‘eo chéo mà u xanh nhạt nhá»� nhắn trên ngưá»�i. Cái móc khóa bông tuyết lông xù còn Ä‘ung đưa theo từng cỠđộng, trông tháºt sá»± là má»™t trá»�i má»™t vá»±c so vá»›i hình tượng cá»§a anh.
Cao Mãnh cà ng nhìn cà ng thấy khó tin.
Anh ta nhá»› ngà y trước có không Ãt cô gái theo Ä‘uổi Yến Hà n Trì, theo Ä‘uổi táºn đến đội Ä‘ua. Trong số đó không thiếu những cô nà ng xinh đẹp, lại nhiệt tình chá»§ động, váºy mà Yến Hà n Trì chẳng thèm liếc mắt lấy má»™t cái.
Mấy cô gái ấy bị từ chối thì Ä‘au lòng lắm chứ, có ngưá»�i yếu lòng còn chưa ra khá»�i cổng đội Ä‘ua đã báºt khóc rồi.
Trông thấy cÅ©ng tá»™i, thế là có ngưá»�i tiến lên đưa khăn giấy hay an á»§i và i câu. Lâu dần, ngay cả bà i văn mẫu an á»§i cÅ©ng hình thà nh luôn má»™t bá»™ Nà y cô bé, nghÄ© thoáng ra chút Ä‘i. So vá»›i việc theo Ä‘uổi sống chết má»™t ngưá»�i, chi bằng tìm lấy má»™t ngưá»�i yêu thương mình, đúng không? Những nhân váºt kiểu nam thần thế nà y Ä‘á»�u được chiá»�u chuá»™ng quen rồi, dù có yêu được thì cÅ©ng chẳng có trải nghiệm gì tốt đẹp đâu. Chẳng lẽ cô còn trông chá»� anh ta bưng trà rót nước, Ä‘i già y xách túi cho cô sao?
Thực tế đã chứng minh, hoà n toà n có thể trông ch� được.
Cao Mãnh chân thà nh giÆ¡ ngón tay cái vá»� phÃa Lương KÃnh Mạt, má»�i lá»�i muốn nói Ä‘á»�u gói gá»�n trong đó.
Vương �ạt Khai cũng chuyển mục tiêu.
Dẫu sao cÅ©ng là nhìn cô lá»›n lên, Lương KÃnh Mạt vốn da mặt má»�ng, lúc Ä‘i theo Yến Hà n Trì và o trong, cô khẽ kéo kéo dây Ä‘eo túi trên ngưá»�i anh, ý bảo anh khiêm tốn má»™t chút.
Yến Hà n Trì đút tay và o túi quần, liếc nhìn hai gã ở sofa và trong bếp mỗi ngư�i một cái, thản nhiên vô cùng: “Tôi độc thân hai mươi tám năm mới có bạn gái, phô trương một tà thì đã là m sao?�
Cao Mãnh: “…�
Vương �ạt Khai: “…�
Tháºt là không còn gì để nói.
H� vốn là hội bạn thân kiểu “có phúc cùng hưởng, có h�a cùng chia�, li�n trao nhau một ánh mắt, không hẹn mà gặp cùng hợp sức lại. Trong lúc ăn, thỉnh thoảng h� lại nói kháy Yến Hà n Trì một và i câu.
Lúc thì bảo Lương KÃnh Mạt đừng quá nghe lá»�i ngưá»�i đà n ông nà y, kẻo có ngà y bị bắt nạt mà không biết; lúc lại ra vẻ vô tình cảm thán, ôi chao con gái theo Ä‘uổi cáºu ta nhiá»�u tháºt đấy, em phải để mắt cho kỹ và o.
Lương KÃnh Mạt biết há»� Ä‘ang trêu đùa nên cÅ©ng rất phối hợp, giả bá»™ nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng lại gáºt đầu.
Yến Hà n Trì, nhân váºt trung tâm cá»§a chá»§ Ä‘á»� nà y, thì ngồi tá»±a lưng, má»™t tay gác lên thà nh ghế sau lưng Lương KÃnh Mạt vá»›i phong thái thư thái, cứ như thể má»�i ngưá»�i không phải Ä‘ang bà n cách đối phó anh mà là đang khen ngợi anh váºy.
Cao Mãnh và Vương �ạt Khai có chút men rượu và o nên bắt đầu nói chuyện trên tr�i dưới biển.
Ä�ặc biệt là Cao Mãnh, tá»u lượng kém lại còn uống nhiá»�u, chẳng mấy chốc đã hÆ¡i say tháºt rồi.
Mặt anh Ä‘á»� bừng như tôm luá»™c, ngưá»�i nghiêng sang má»™t bên, khoác tay lên vai Yến Hà n Trì, lắc đầu cảm thán vá»›i vẻ mặt như Ä‘ang dốc hết ruá»™t gan: “Hazzz, tháºt ra cáºu tìm được bạn gái cÅ©ng tốt, để Khổng Yến đỡ phải cãi nhau vá»›i tôi suốt ngà y.â€�
Chuyện nà y thì liên quan gì đến Khổng Yến?
Lương KÃnh Mạt nhất thá»�i chưa liên hệ được gì, cảm thấy hÆ¡i ngÆ¡ ngác.
“Say rồi đấy.� Khổng Yến thấy cảnh nà y đã quen, chỉ chỉ và o đầu mình, “Anh ấy cứ hễ say là chỗ nà y không dùng được nữa, toà n nói nhăng nói cuội.�
“Sao lại là nói nhăng nói cuá»™i!â€� PhÃa bên kia Cao Mãnh bắt đầu không phục, quay đầu lại như định lý luáºn má»™t phen, “Thì cô em há»� cá»§a em đấy, Trang TÄ©nh Ngữ! Tên anh còn Ä‘á»�c vanh vách ra được đây nà y, đúng không? Gá»›m tháºt, lúc ấy không phải em cứ má»™t má»±c tóm lấy anh để gán ghép à , anh không phối hợp là em không vui. Sau đó biết cái gì mà … cái cáºu há»� Tần gì đó Ä‘uổi theo sang táºn nước ngoà i, em còn Ä‘uổi anh ra khá»�i nhà ! Có chuyện đó không? Nếu không nhá»� anh em Vương Ä�ạt Khai đây, hôm đó anh đã phải ngá»§ ngoà i đưá»�ng rồi!â€�
Ngưá»�i anh em Vương Ä�ạt Khai cÅ©ng đã say đến năm bảy phần, đúng lúc vá»— vai Cao Mãnh và i cái, tá»� vẻ bản thân là ngưá»�i vô cùng nghÄ©a khà và đáng tin cáºy.
Những chuyện nà y Yến Hà n Trì đương nhiên không biết. Ä�ến táºn lúc nà y anh má»›i hay ngà y đó sau lưng mình há»� lại bà n tán những chuyện lăng nhăng như váºy. Anh khẽ cưá»�i nhạt, liếc thấy thần sắc cá»§a Lương KÃnh Mạt, liá»�n nhướn mà y: “Em cÅ©ng biết à ?â€�
Lương KÃnh Mạt ngượng nghịu mÃm môi, chưa kịp trả lá»�i thì Vương Ä�ạt Khai đã say khướt nhảy và o cướp lá»�i: “Sao con bé lại không biết chứ, lúc đó nó còn khóc nhè nữa kìa, chÃnh vì cái vụ Tần Dao đấy!â€�
“… Anh �ạt Khai!�
Ngay từ lúc Vương Ä�ạt Khai nói “sao con bé lại không biếtâ€�, Lương KÃnh Mạt đã lá»� má»� linh cảm thấy Ä‘iá»�u chẳng là nh, định lên tiếng ngăn lại ngay.
Nhưng vẫn không kịp, l�i nói gần như đè lên vế sau của Vương �ạt Khai, và cũng chẳng thể át đi được gi�ng anh ta.
Vương �ạt Khai lần nà y thực sự say rồi, còn cao hứng “hả� một tiếng: “G�i anh là m gì đấy!�
Lương KÃnh Mạt hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, có chút nghiến răng nghiến lợi mà bất lá»±c nói: “Anh lo mà ăn thêm rau Ä‘i.â€�
So vá»›i việc bị Khổng Yến hay Cao Mãnh biết chuyện cô thầm mến Yến Hà n Trì từ lâu, Lương KÃnh Mạt để tâm hÆ¡n là việc để Yến Hà n Trì biết cô đã khóc chỉ vì má»™t mẩu tin đồn thất thiệt không đâu và o đâu.
ChÃnh cô sau nà y nghÄ© lại còn thấy lúc đó mình bị cảm xúc lấn át, suy nghÄ© quá mức bi kịch, nên chẳng dám viết và o trong sách.
Giá»� lại bị chÃnh anh biết được, chẳng phải trông cô như má»™t ngưá»�i hay suy diá»…n lung tung lại còn cá»±c kỳ yếu Ä‘uối sao?
Lương KÃnh Mạt cà ng nghÄ© cà ng thấy xấu hổ, chẳng dám nhìn anh, cứ im lặng như váºy mà ăn cho xong bữa cÆ¡m.
Khổng Yến vốn tinh ý, sau bữa ăn liá»�n kéo riêng cô ra má»™t chá»— nói khẽ: “Anh Cao Mãnh toà n nói nhảm thôi, em đừng để bụng nhé. Dù sao chị cÅ©ng quen biết Yến Hà n Trì bao nhiêu năm rồi, cáºu ấy không phải hạng ngưá»�i lăng nhăng đâu.â€�
Lương KÃnh Mạt biết là chị ấy hiểu lầm, nhưng cÅ©ng chẳng biết giải thÃch thế nà o, đà nh gáºt đầu: “Em biết mà chị.â€�
Bữa cÆ¡m kéo dà i gần hai tiếng đồng hồ. Lúc xe chạy ra khá»�i hầm gá»i xe, bên ngoà i trá»�i đã tối mịt. Ã�nh đèn neon lấp lánh ngoà i cá»a sổ để lại những vệt sáng trên lá»›p kÃnh Ä‘en.
Lương KÃnh Mạt vẫn luôn ngoảnh đầu nhìn cảnh váºt thay đổi ngoà i cá»a xe.
Yến Hà n Trì một tay giữ vô lăng, liếc nhìn cô một cái, đột nhiên lên tiếng: “Bị vẹo cổ à ?�
Lương KÃnh Mạt “hả?â€� má»™t tiếng, vẫn còn hÆ¡i ngÆ¡ ngác không hiểu tại sao anh lại nói váºy: “Không ạ.â€�
“Thế sao cổ chỉ quay được v� một hướng thế kia?�
“…�
Cái ngưá»�i nà y tháºt là .
Lương KÃnh Mạt đà nh phải quay đầu lại. Nháºn thấy khóe môi ngưá»�i đà n ông khẽ nhếch lên vá»›i nụ cưá»�i như có như không, lòng cô không khá»�i thắt lại. Cô đà nh chá»�n cách phá»§ đầu, buồn bá»±c nói theo kiểu buông xuôi: “Anh muốn cưá»�i thì cứ cưá»�i Ä‘i.â€�
“Anh cư�i cái gì?�
“Thì là …â€� Lương KÃnh Mạt nhắm mắt lại, nói tháºt nhanh và là nhà cho xong, “Chuyện em đã khóc ấy.â€�
L�i vừa dứt, thân xe đột ngột rẽ ngoặt, dứt khoát lách và o một chỗ đỗ xe trống duy nhất ven đư�ng.
Sá»± thay đổi nà y quá đỗi bất ngá»�, Lương KÃnh Mạt bị quán tÃnh là m cho chúi ngưá»�i vá»� phÃa trước rồi lại Ä‘áºp nhẹ ra sau tá»±a và o ghế. Cô chá»›p chá»›p mắt, theo bản năng quay sang nhìn anh.
Yến Hà n Trì vá»� số, kéo phanh tay, má»™t cánh tay gáºp lại gác lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn cô.
Anh giống như vừa nghe thấy Ä‘iá»�u gì đó hết sức vô lý, muốn cưá»�i nhưng lại thấy không nên, đôi mắt dà i nhìn cô chằm chằm, có chút giáºn lại có chút không thể tin nổi: “Trong mắt em, bạn trai em chỉ có trình độ bấy nhiêu thôi sao?â€�
Lương KÃnh Mạt vô thức há»�i: “… Trình độ gì ạ?â€�
Anh đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc m�m mại trên đỉnh đầu cô, thong thả nhưng nhấn mạnh từng chữ: “Cái trình độ mà khi nghe thấy bạn gái từng vì mình mà khóc, không thấy xót xa mà lại còn muốn chê cư�i cô ấy.�
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
