Chương 5: Hợp đồng hôn nhân

Ngày

hôm sau, Đồng Ngỗ tới đón Lạc Trần. Anh tự mình mở cửa sau, đợi cô ngồi ổn định

xong mới đóng cửa xe lại. Gặp anh mấy lần, Lạc Trần cảm thấy anh làm việc luôn

giữ khoảng cách, không gần cũng không xa, nhưng lần này thái độ lễ phép hơi quá

của anh khiến Lạc Trần nhận ra, anh đã xác lập lại vị trí của cô trong lòng

mình.

Trên

đường, anh nói với Lạc Trần rằng sẽ đưa cô đi mua quần áo, có nhà thiết kế

riêng đang đợi cô ở cửa hàng rồi. Lạc Trần không nói gì, chỉ gật đầu. Xe đi về

hướng trung tâm thành phố, cô lặng lẽ nhìn cảnh tượng lùi dần về phía sau bên

ngoài cửa xe, lặng lẽ chờ đợi tất cả mọi thứ sắp diễn ra.

Nhà

thiết kế là một phụ nữ rất cá tính, không cười nói bỗ bã, biểu hiện thường thấy

nhất ở bà là nhíu mày. “Chắc mình là một bài toán khó

cho nên vừa nhìn thấy mình bà ấy đã nhíu mày”, Lạc Trần thầm nghĩ.

Nhưng

con mắt của nhà thiết kế này quả là độc đáo, bà hoàn toàn không có ý định trang

điểm cho Lạc Trần trông như con búp bê giống hàng trăm cô gái khác. Bà không

ngừng yêu cầu Lạc Trần đi đi lại lại, lấy những bộ quần áo với các loại màu sắc

ướm thử lên người cô nhưng không có ý định bảo cô mặc thử.

“Được

rồi, chính là như thế.”

Nhà

thiết kế đưa cho Lạc Trần một chiếc áo gi lê bằng lụa tơ tằm màu bạc có họa

tiết chấm phá kiểu tranh thủy mặc, thêm chiếc quần ngố màu xanh ngọc trên có

vài bông hoa vàng được thêu bằng tay, bảo cô mặc thử xem sao.

Trước

hết, Lạc Trần rất thích sự lựa chọn ấy, tạm thời không nói đến hiệu quả mặc lên

trông sẽ như thế nào nhưng nếu là váy, đối với một người trước nay chỉ mặc váy

đồng phục học sinh như cô mà nói, ít nhiều sẽ khiến cô cảm thấy lúng túng ngại

ngùng.

Khi Lạc

Trần từ phòng thử đồ bước ra, hàng lông mày đang nhíu chặt của nhà thiết kế

cuối cùng đã giãn ra: “Tôi đã nói rồi mà, đã vào tay tôi thì kiểu gì cũng sẽ có

thuốc chữa. Chào cháu, tôi là Lâm Đoan Tử, cháu cứ gọi Đoan Tử là được rồi”.

Lạc

Trần không có ý kiến gì về câu đánh giá của người phụ nữ ấy, cô cũng rất thích

bộ quần áo này, khi mặc nó lên, có cảm giác bản thân như đang phát sáng vậy.

“Chào cô, cháu là Lăng Lạc Trần.”

“Nguyên

nhân chủ yếu của việc trông cháu quá bình thường không phải là ở ăn mặc tạo

hình mà là cháu không đủ sức lan toả, dường như cháu không truyền đạt bất kỳ

thông tin nào tới những người xung quanh, cháu đã bao bọc bản thân mình quá kỹ

rồi đấy.”

Lạc

Trần cảm thấy người phụ nữ có tên Lâm Đoan Tử này rất sắc bén, rất tinh tế, chỉ

qua một cuộc tiếp xúc ngắn ngủi đã có thể tìm ra vấn đề là ở đâu.

“Cháu

không có gì đặc sắc, vì thế cũng không muốn gây sự chú ý cho người khác. Mong

cô giúp cháu được là chính mình, cháu không muốn bị biến thành một người khác.”

“Đương

nhiên, cảm giác cháu mang lại cho người khác là rất đặc biệt, nếu có thể khiến

người khác phát hiện ra, tôi sẽ không phá hoại khí chất tự nhiên của cháu. Dựa

theo phong cách này, tôi sẽ chuẩn bị thêm cho cháu một vài bộ quần áo khác, cả

phụ kiện, giày dép đi kèm đều gửi hết đến nhà, nhất định cháu sẽ thích. Rất vui

được biết cháu, tôi là cô của Lâm Tự.”

Hả?

Đúng là một đại gia tộc. Lẽ nào cô sẽ phải xuất hiện trước mặt từng người một

trong số những người họ hàng này, chịu sự thẩm tra của họ xong thì bản thân mới

có thể cùng Lâm Tự thuận lợi tiến hành giao ước của hai người? Lạc Trần tự

nhiên cảm thấy thật bất đắc dĩ.

“Không

cần phải lo lắng. Gia tộc họ Lâm chúng tôi dòng chính chẳng có mấy người đâu,

cũng không yêu cầu cháu phải gặp mặt từng người một. Tôi chỉ thường nhiều

chuyện với những người mà tôi quý thôi.”

Lạc

Trần bất giác đưa tay lên sờ mặt, lẽ nào những gì cô nghĩ đều được viết rõ ràng

trên đó, hay là người nhà họ Lâm có siêu năng lực, chỉ cần liếc mắt một cái đã

biết người khác đang nghĩ gì?

“Được

rồi, khi nào chúng ta thân thiết với nhau hơn, hy vọng cháu cũng sẽ quý ta.”

Lạc

Trần không biết nên trả lời thế nào với ý tốt được biểu đạt vô cùng thẳng thắn

này, huống hồ Lâm Đoan Tử vừa rồi còn khiến cô có cảm giác là người rất nghiêm

túc, thay đổi đột ngột như vậy làm cô thích ứng không kịp.

Lâm

Đoan Tử dường như cũng không cần cô phải trả lời, bắt đầu chải tóc cho cô, ướm

thử các kiểu để xem kiểu tóc nào hợp với cô hơn cả. Đầu tiên bà muốn cắt ngắn

đi, sau đó uốn nhẹ, nói là làm như thế sẽ khiến Lạc Trần thể hiện được sự lạnh

lùng của mình.

Với đề

nghị này, Lạc Trần kiên quyết từ chối, dù sao cũng chưa biết chuyện sẽ thế nào,

cô không muốn phải thay đổi nhiều. Vả lại, Lạc Trần cũng không thích bản thân

trở nên quá xinh đẹp, cô chính là cô, cứ như hằng ngày cô lại cảm thấy thoải

mái, an toàn hơn.

“Chính

là cô sao, nhóc con? Không ngờ anh trai tôi lại có con mắt nhìn người độc đáo

đến thế!”Utahđột nhiên bước vào, không hề khách khí đánh giá cô từ đầu đến

chân, buông ra một câu bình phẩm.

“Không

hài lòng sao? Không hài lòng thì có thể trả lại hàng. Đừng lo, tôi chẳng có ý

kiến gì cả!”

“Hài

lòng hay không thì có liên quan gì đến tôi? Tôi rất hài lòng mà!”

“Nếu

anh thật sự hài lòng thì chắc không hất cằm lên cao quá như vậy đâu!”

“Cô ít

ra cũng còn có ưu điểm, đó là rất tự biết mình.”

“Cảm

ơn.”

“Cô

thật vô vị! Sao không tức giận?”

“Anh

khen tôi mà, sao tôi phải tức giận?”

“Chẳng

có gì hay, tôi đi đây.”

Nói

xong, Utah vẫy vẫy tay rồi bỏ đi.

Lâm

Đoan Tử nửa trách cứ nửa không, nói: “Utah thích gây chuyện vậy đấy, đến chỗ mẹ

mà cứ coi như không nhìn thấy mẹ, cũng chẳng thèm chào lấy một tiếng, cháu đừng

so đo với nó”.

Lạc

Trần vội nói: “Cháu không dám, anh ấy chỉ là quá thẳng tính thôi!”, cô thầm

hoảng hốt, may mắn mình đã kịp thời nuốt ngược vào trong câu chửi thề duy nhất

mà cô biết.

Từ chỗ

Lâm Đoan Tử ra thì trời đã khá muộn. Biết có về nhà cũng không kịp nấu cơm, Lạc

Trần xuống xe ở khu chợ gần nhà, mua một ít đồ ăn sẵn rồi đi bộ về. Trên tay

ngoài mấy túi thức ăn còn có vài chiếc túi lớn, đều là quần áo và giày dép mà

Lâm Đoan Tử đưa cho cô, cũng may túi tuy to nhưng không nặng lắm. Lạc Trần nhìn

đống đồ, đột nhiên cảm thấy hết sức nhảm nhí, cứ như mình bất cẩn nên gặp phải

người ngoài hành tinh vậy. Sao những người đó đều kỳ quái như thế? Lâm Tự không

biết liệu sẽ còn quái gở đến đâu nữa, hay là có một quá khứ đáng hổ thẹn không

dám nhìn lại chăng?

Trước

khi Lạc Trần xuống xe, Đồng Ngỗ có nói với cô sáng mai sẽ lại tới đón, dặn cô

chuẩn bị tốt.

Sáng

hôm sau, Lạc Trần dặn dò Lạc Sa, cô có chuyện phải ra ngoài, không biết lúc nào

sẽ về, đồ ăn đã chuẩn bị sẵn, nếu cậu đói thì tự lấy ra ăn, không cần phải đợi

cô. Lạc Sa rất hiểu chuyện, cũng không hỏi xem cô ra ngoài làm gì, chỉ nói “Vâng, em ở nhà làm bài tập, sau đó có thể chơi game một lát không?”.

“Làm

xong bài tập thì có thể chơi một lát. Lúc nào buồn ngủ thì cứ đi ngủ trước

nhé.”

Lạc

Trần xuống dưới lầu đã thấy Đồng Ngỗ đứng đợi cô ở đó. Trong xe không có ai

khác nữa.

Cô vừa

lên xe, anh lập tức cho xe chạy, cũng không hề tiết lộ nơi mà họ sẽ đến.

Thời

tiết hôm nay rất đẹp, mặt trời buổi sáng sớm mặc dù rất rực rỡ nhưng hoàn toàn

không có cảm giác nóng bức. Trời cao và xanh biếc khiến người ta cảm thấy thật

xa vời, thật huyền ảo. Con người dường như có thể ung dung tự tại trôi dạt

trong không gian, chẳng cần phải suy nghĩ gì cả, được không khí khô ráo tràn

ngập mùi vị của ánh nắng vây quanh, ấm áp vô cùng, có cảm giác được bao dung và

an ủi.

Khi Lạc

Trần thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình thì xe đã rẽ vào khuôn viên trường

đại học C. Khuôn viên này không cho phép người ngoài tự do đi lại nên sự trật

tự ngăn nắp, không khí học tập uyên bác trong trường vô cùng nghiêm túc. Xe của

nhà họ Lâm có thể đi thẳng vào đây, chắc chắn là có đặc quyền.

“Anh

Lâm yêu cầu tôi đưa cô tới đây để làm thủ tục nhập học trước.”

Lạc

Trần có phần kinh ngạc: “Tôi không mang theo thông báo trúng tuyển”.

“Mang

theo chứng minh thư là được rồi, trong trường có hồ sơ lưu trữ để tra cứu.”

Lạc

Trần gật đầu. Chứng minh thư thì cô có mang, cô biết đó là giấy tờ cần thiết

khi làm thủ tục đăng ký kết hôn.

Lạc

Trần cùng với Đồng Ngỗ đến phòng Tài vụ để nộp học phí trước. Học phí phải

chuyển khoản qua ngân hàng nhưng anh chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là đã làm

xong. Sau đó đến văn phòng khoa làm thẻ sinh viên, tiếp tục đến phòng Y tế của

trường để kiểm tra sức khoẻ, lại đến căng tin để làm thẻ ăn. Hộ khẩu của cô ở

thành phố này nên không cần phải chuyển, mọi thứ tiến hành rất thuận lợi.

Nhưng

trường đã khai giảng được hơn một tuần, đợt tập quân sự cũng đã bắt đầu, nếu

bây giờ Lạc Trần lập tức tham gia vào, e là rất phiền phức và cũng khá vất vả.

Vì thế, sau khi Đồng Ngỗ hỏi ý kiến Lâm Tự xong, liền yêu cầu phòng Y tế ghi

vào sổ y bạ: do tình hình sức khoẻ của cô không được tốt nên không thể tham gia

đợt tập quân sự này.

Nhà

trường cũng cho phép dùng điểm của kỳ kiểm tra lý thuyết quân sự để bù vào

thành tích của đợt tập huấn quân sự này.

Làm

xong thủ tục ở trường họ quay về xe, Đồng Ngỗ đưa cho Lạc Trần một tập hóa đơn “Đây là hóa đơn thu tiền, cô giữ lấy”.

Lạc

Trần nhận lấy, nắm chặt trong tay. Anh chàng Lâm Tự này hoàn toàn không hề đề

phòng mình nhận tiền rồi sẽ đổi ý.

Xe bon

bon đưa cô tới tòa nhà Hoa Lâm. Ở thành phố này, e là không ai không biết tới

tập đoàn Hoa Lâm. Tập đoàn Hoa Lâm được hình thành từ một công ty nhỏ lâu đời

với thương hiệu Hoa Lâm, trải qua rất nhiều thế hệ mới có được sự phát triển

tương đối mạnh như hiện nay. Một trong những công trình kiến trúc mang tính

tiêu biểu ở thành phố này chính là tòa nhà Hoa Lâm được xây dựng ở khu vực phồn

thịnh nhất tại trung tâm thành phố.

Lạc

Trần cũng đã từng đi ngang qua đây, trụ sở của tập đoàn Hoa Lâm không chỉ cao

mà còn được thiết kế rất đặc sắc. Toàn bộ cửa sổ của tòa nhà đều được làm bằng

gỗ, những cánh cửa đó cho người ta cảm giác hoài cổ, hoàn toàn không phải là

kiểu giả cổ một cách cẩu thả mà khi nhìn vào sẽ thấy bề dày của lịch sử được ẩn

chứa bên trong, mang theo cả hơi hướng của sự cổ điển tinh tế, so với các tòa

nhà hiện đại đang mọc lên san sát nhau ngày nay thì không phải là quá nổi bật

nhưng lại mang đến cảm giác dễ chịu về sự xung đột và hài hoà. Nói tòa nhà Hoa

Lâm là điểm nhấn của thành phố này cũng không hề quá.

Hiện

giờ, Lạc Trần đang đứng trước tòa nhà đó, những vấn đề mà trước đây cô không

suy nghĩ nhiều, lúc này tự nhiên lại ào ào xuất hiện.

Lúc ấy,

cô chỉ nghĩ dùng cuộc hôn nhân của mình để đổi lấy năm mươi vạn tệ liệu có đáng

hay không, nhưng lại chẳng nghĩ tới việc, đây không phải là một cuộc hôn nhân

bình thường, gả vào một gia đình như vậy, gả cho người đứng mũi chịu sào cả tập

đoàn lớn như thế, liệu có thể còn toàn thây mà rút lui hay không?

Không

để cho Lạc Trần có thời gian suy nghĩ thêm, cô gái lễ tân ở tầng một đã ra đón

tiếp. Lạc Trần chỉ gật đầu với những lời hỏi han ân cần của cô ta rồi đi theo

vào trong, không quay đầu nhìn lại.

Chuyện

riêng của Lâm Tự, Đồng Ngỗ không biết rõ. Nhưng vì làm việc cho nữ chủ nhân

đương nhiệm của nhà họ Lâm nên ít nhiều cũng biết được đôi chút. Bất luận bên

trong có nội tình gì, cô bé này là tự mình tìm đến, tự đem bản thân mình dâng

tặng cho cậu chủ họ Lâm, không biết tương lai của họ sẽ như thế nào.

Mấy hôm

nay, anh bị Lâm Tự gọi đến để giúp đỡ, nhưng anh tin Chủ tịch biết rất rõ

chuyện này, nhất là việc Lâm Tự giúp Lạc Trần trả hết nợ làm sao có thể không

truyền đến tai bà ấy được chứ.

Nhưng

không ai hỏi, anh cũng không nhất thiết phải nói, Chủ tịch có lẽ đã ngầm chấp

thuận việc này, nếu không chắc chắn sẽ chẳng thuận lợi như thế.

Trước sau

anh vẫn cảm thấy hơi lo lắng cho cô bé luôn tỏ ra bình thản kia, sự đồng cảm

của anh, bây giờ đã không còn biết nên gọi là cảm giác gì nữa, anh không biết

bản thân mình làm những việc này là muốn giúp cô, hay là đang đẩy cô vào hoàn

cảnh khó khăn hơn. Nhưng tất cả đã không còn là việc anh có thể lo lắng nữa

rồi, lúc này điều duy nhất anh làm được là đứng nhìn bóng dáng nhỏ bé kia cứ đi

xa dần xa dần, cuối cùng mất hút nơi cuối hành lang.

Lạc

Trần được đưa vào trong một phòng họp. Không lâu sau, Lâm Tự và một người đàn

ông khá lớn tuổi khác cũng bước vào.

Lúc này

Lạc Trần mới nhìn rõ Lâm Tự, trước đây cô chưa từng quan sát kỹ anh. Nhưng sau

khi nhìn kỹ, cô lại cảm thấy có chút thất vọng. Lâm Tự thân hình cao lớn nhưng

khuôn mặt chỉ xem như cân đối, duy nhất có một điểm nổi bật chính là khí chất

của anh, trầm tĩnh mà lạnh lùng, không ai có thể coi thường. Xem ra chẳng ai là

hoàn hảo cả, thân thế anh hiển hách như vậy, nếu có cả tướng mạo anh tuấn,

không chừng đến ông trời cũng phải ghen tị với người hiền tài.

Hài

lòng với lý giải của mình, Lạc Trần rất thoải mái nhìn thẳng vào mắt Lâm Tự.

Anh và người đàn ông lớn tuổi kia kẻ trước người sau lần lượt ngồi xuống phía

đối diện nhưng không ai nhìn cô.

“Tôi là

cố vấn pháp luật của Hoa Lâm, họ Vương. Đây là bản thỏa thuận, mời cô xem qua”,

người đàn ông lớn tuổi đẩy về phía cô một tập văn bản.

Tập văn

bản đó không dày, nội dung cũng hết sức rõ ràng, chỉ là việc công chứng tài sản

trước hôn nhân, quy định trách nhiệm và quyền hạn của hai bên, ngoài ra đưa thêm

những điều mà họ đã thảo luận trước đó vào thành từng điều khoản rõ ràng, cũng

không có cảm giác có sự ẩn dụ về mặt ngữ nghĩa. Trong đó có đặc biệt nhắc tới

vấn đề con cái nhưng Lạc Trần hoàn toàn không có ý định sinh con nên cô tự động

bỏ qua điều khoản này. Sau khi đọc xong một lượt, cô nói với luật sư Vương “Tôi không có ý kiến gì về bản thỏa thuận này, nhưng hy vọng có thể bổ sung

thêm một điều”.

Luật sư

Vương nhìn Lâm Tự. Tay trái của Lâm Tự đặt dưới cằm, chỉ giơ ngón trỏ ra hất

lên một cái, ý bảo cô thử nói ra xem.

“Tôi hy

vọng trong thời gian cuộc hôn nhân này có hiệu lực, có thể đưa em trai đến sống

cùng.” Hiệu lực, từ này

cô vừa đọc được trong bản thỏa thuận, tuy có vẻ trìu tượng, nhưng về mặt ý

nghĩa thì hết sức chuẩn xác, quan trọng là nghe rất chuyên nghiệp.

Luật sư

Vương nghiêng đầu qua nhìn Lâm Tự nhưng sắc mặt Lâm Tự chẳng thể hiện gì, không

đưa cho ông một chỉ thị nào.

“Vấn đề

này”, ông ta đành phải tự mình thận trọng trong cách dùng từ, “vì bây giờ cô

Lăng mới đề cập đến, dù có thể cho vào trong bản thỏa thuận, nhưng sẽ ảnh hưởng

tới rất nhiều những chi tiết có tính nguyên tắc bên trong nên tôi cần phải thảo

lại một bản khác. Vì thế, liệu có thể…”. Ông ta lại nhìn Lâm Tự, tên tiểu tử

thối đó vẫn không thay đổi sắc mặt, nếu không phải Lâm lão gia đích thân gọi

điện đến dặn dò ông phải tham gia vào thì ông cũng không rảnh lo mấy chuyện trẻ

con này.

Lâm Tự

cuối cùng cũng có chút tỉnh ngộ trong việc kính lão đắc thọ, anh nhướng mày

nói: “Em cứ ký vào bản này trước đi, còn những vấn đề khác, nếu cần thì sẽ lập

thành một bản phụ lục nữa”.

Lạc

Trần ký vào bản thỏa thuận theo lời anh. Con đường phía trước còn dài, chắc vẫn

còn rất nhiều những vấn đề khó khăn chưa được nghĩ đến!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.