Chương 40: Đều là người mình cả

Sau khi Lạc Trần truyền nước xong về nhà, cô gọi điện

cho Lạc Sa và sắp xếp mọi việc đâu vào đấy cả rồi mới phát hiện ra mình đã

không còn ho nữa. Thì ra sự cảnh giác của cô đối với Lâm Tự còn có tác dụng trị

ho, cũng có thể vì cô quá căng thẳng nên đã nín thở chăng. Lạc Trần thầm mắng

mình chẳng ra gì, lại thở dài: “Rốt cuộc là phải đến khi nào Lâm Tự mới có thể

chỉ là Lâm Tự chứ không phải là một người có ý nghĩa đặc biệt với cô nữa đây?”.

Không biết Mông Mông đang một mình làm gì trong bếp,

nói là muốn để Lạc Trần nếm thử tay nghề của cô, tự hào thông báo là đã có được

chân truyền của Sở Kinh Dương, rồi còn gì mà không muốn bị Lạc Trần nhìn thấy,

sợ cô ăn cắp bí kíp. Lạc Trần hiểu, Mông Mông muốn cô được nghỉ ngơi thêm một

chút nên cũng không đôi co nữa. Cho dù đồ Mông Mông nấu không thể ăn được thì

trong nhà vẫn còn một ít thức ăn, làm nóng lên là được.

Nói đến Sở Kinh Dương, Lạc Trần đột nhiên nhận ra đã

lâu lắm rồi mình không gặp anh. Người này từ sau khi bọn họ vô tình gặp lại

nhau thì chưa bao giờ biến mất lâu như thế.

“Mông Mông, Sở Kinh Dương đâu?”.

Mông Mông đang đánh vật với mớ nguyên liệu nấu nướng

trong bếp, nghe thấy vậy liền thò đầu ra: “Sao, nhớ anh ấy rồi à? Mình gọi anh

ấy đến nhé!”.

Đây đúng là điều Mông Mông cầu còn không được. Cô đang

làm món cơm rang đơn giản nhất, dùng lời của Sở Kinh Dương để mô tả thì là “chỉ

cần biết ăn là sẽ biết làm”, nhưng Mông Mông không thể nhớ ra phải cho thứ gì

vào trước: cho cơm hay dầu trước, hay là trứng gà nhỉ? Mông Mông nghĩ nghe cô

nói đùa như thế, Lạc Trần nhất định sẽ mắng cô nói linh tinh, không cho cô gọi

Sở Kinh Dương đến. Nhưng Lạc Trần vẫn ngồi dựa vào ghế sofa như đang suy nghĩ

việc gì đó, không lên tiếng. Lạc Trần ngồi như thế trông rất đẹp, có chút u sầu

nhưng nhìn cô rất dịu dàng, trong sáng. Những cảm nhận này dành cho Lạc Trần

không có gì là xung đột với nhau, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy dễ

chịu.

Lạc Trần không ngăn cản Mông Mông, mặc dù cô không

phải lúc nào cũng nghĩ đến Sở Kinh Dương nhưng tóm lại vẫn có chút lo lắng.

Trong lúc cô thất thần thì Mông Mông cũng gọi xong

điện thoại: “Ha ha, anh ấy nói sẽ tới ngay”.

Mông Mông lau khô tay, “Mình quyết định giao lại nhà

bếp cho người cần phải luyện tập thêm nữa. Nào, Lạc Trần, cậu ăn bánh trước đi.

Mình nói bọn mình đều đói lắm rồi, cậu lại đang ốm nữa, thế là anh ấy nói sẽ

lập tức tới ngay”.

Lạc Trần nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Mông Mông,

trong đó chỉ chứa đựng một thông điệp, đó là thèm ăn. Dường

như đối với cô ấy thì Sở Kinh Dương cũng đồng nghĩa với đồ ăn ngon.

Vậy còn đối với cô, Sở Kinh Dương có ý nghĩa thế nào?

Lạc Trần nghĩ đến mấy từ nhưng đều thấy chưa được chính xác lắm, là chỗ

dựa sao? Nghĩ đến đây, chính bản thân cô cũng cảm thấy bất

ngờ. Bắt đầu từ khi nào mà ác ma Sở Kinh Dương lại trở thành chỗ dựa của cô

chứ? Nhưng quả thật rất khó để bắt cô ghét một người hễ gọi là tới, lúc nào

cũng quan tâm tới cô, lúc nào cũng cố gắng giúp đỡ cô trong mọi việc như anh.

Rốt cuộc bọn cô đã gần gũi nhau như thế từ bao giờ? Là khi anh an ủi lúc cô

khóc, hay là khi anh chăm sóc cho cô? Thì ra, Sở Kinh Dương đã được cô xếp vào

danh sách những người thân thiết rồi.

Sở Kinh Dương quả nhiên xuất hiện rất nhanh, mang tới

một hộp bánh bao chiên, nói là để họ ăn lót dạ trước, sau đó liền vào bếp bắt

đầu nấu nướng. Mông Mông hoàn toàn không có khả năng đề kháng trước sự hấp dẫn

của đồ ăn nhưng vẫn biết nhường nhịn Lạc Trần. Lạc Trần đẩy tay bạn ra, “Mình

còn chưa đói, cậu cứ ăn đi”.

“Cậu muốn dành bụng để đợi ăn những món ngon hơn phải

không?”. Mông Mông cũng không khách sáo nữa, chẳng thèm lấy đũa, cứ thế nhón

một cái bỏ tọt vào mồm, “Sở Kinh Dương, món này ngon thật đấy, anh mua ở đâu

thế?”, cô tấm tắc khen xong, cầm theo cả hộp ra ngồi trước màn hình tivi, vừa

ăn vừa xem.

Lạc Trần đi vào trong bếp: “Anh làm món gì? Em giúp

một tay”.

Sở Kinh Dương nhấc một cái ghế tới, “Em cứ ngồi đây

đi, anh không tìm thấy đồ gì sẽ hỏi em”. Anh biết, có bắt cô nghỉ cô chưa chắc

đã chịu nghe, mà anh thì có lúc nào lại không mong muốn được ở bên cạnh cô đâu.

“Anh còn không biết thứ gì để ở đâu sao, cũng đâu phải

lần đầu đến đây”. Lạc Trần mỉm cười ngồi xuống, lời vừa nói ra mới thấy nghe

thật quá thân mật.

Sở Kinh Dương không ngước mắt lên nhưng tim thì đập

mạnh, một lúc lâu cũng không biết phải trả lời thế nào, đành cúi xuống rửa rau.

Lạc Trần cắn nhẹ môi, cảm thấy những lời mình nói vừa

rồi ít nhiều cũng có chút vô duyên, liền quyết định nếu anh không nói gì thì

mình cũng nên giữ im lặng tuyệt đối.

Một lúc sau, Sở Kinh Dương cầm một quả dưa chuột không

còn nguyên vẹn lên hỏi: “Thế bọn em định làm món gì mà lại cắt nó thành ra như

thế này?”.

Lạc Trần ngẩng đầu lên nhìn, quả dưa chuột đó bị cắt

nham nham nhở nhở nhưng ở giữa vẫn còn liền, “Mông Mông nói muốn làm cơm rang

cho em ăn, không phải là anh dạy cô ấy à?”. Lạc Trần đón lấy quả dưa chuột mà

Sở Kinh Dương đưa cho cô, cảm thấy nếu muốn cắt lát quả dưa chuột này thì chắc

chắn người đầu bếp phải có kỹ thuật cực kỳ cao.

“Anh dạy cô ấy bao giờ, chẳng phải cô ấy tự nhận mình

là ‘quân tử thì không vào bếp’ đấy sao? Lần nào chúng ta nấu cơm cô ấy chẳng

trốn cho xa rồi ngồi đợi được ăn thôi”.

Lạc Trần gật đầu, “Cũng phải”.

Đúng lúc đó, đột nhiên Mông Mông chạy vào, “Khai mau,

có phải hai người túm tụm ở đây để nói xấu mình không?”, chiếc hộp trên tay cô

ấy đã hết sạch.

“Bọn anh đang nghiên cứu một vấn đề”. Sở Kinh Dương tỏ

ra nghiêm túc.

“Nghiên cứu vấn đề gì?”.

Lạc Trần hai tay nâng tác phẩm của Mông Mông lên “Nghiên cứu xem tại sao quả dưa chuột lại có thể biến thành hình dạng như thế

này?”. Cô và Sở Kinh Dương phối hợp vô cùng rất ăn ý.

“Được lắm, hai người hợp sức lại để trêu mình phải

không?”, Mông Mông giơ tay giật phắt lấy quả dưa chuột, chuẩn xác ném cả nó lẫn

chiếc hộp rỗng trên tay vào thùng rác, “Mình chỉ là chưa kịp tiêu hủy thôi mà!

Người biết làm thì phải chịu vất vả, đừng có trách là mình không nói cho hai

người biết đạo lý đó. Hai người nhanh tay lên đi, có chút bánh đấy thì nhằm nhò

gì!”. Cô phủi tay, quay người thản nhiên bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra.

Lạc Trần và Sở Kinh Dương phá lên cười. Cuộc sống của

cả hai người đều rất nặng nề, sự nhẹ nhàng thoải mái mà Mông Mông mang lại

không gì có thể thay thế được, vì thế họ rất chiều chuộng, bảo vệ sự thuần

khiết của cô.

Lạc Trần đứng dậy, “Chúng ta cùng làm đi, như thế sẽ

nhanh hơn”.

Sở Kinh Dương cũng không từ chối thêm nữa: “Em đi xem

cơm bao lâu nữa thì chín?”.

Lạc Trần cười nói: “Là anh đang chăm sóc người bệnh,

hay là anh có bệnh về mắt thế?”. Nồi cơm điện ở ngay bên tay trái của Sở Kinh

Dương, từ chỗ Lạc Trần đi ra đó còn xa hơn anh nhưng Lạc Trần vẫn đi tới xem “Còn mười phút nữa”.

Sở Kinh Dương cũng cười nói: “Mắt anh rất tốt, nếu

không sao có thể phát hiện ra em đẹp đến thế!”. Nói xong anh cầm nguyên liệu đã

chuẩn bị xong, bắt đầu nấu nướng, cũng không quan tâm gì tới phản ứng của Lạc

Trần nữa.

Lạc Trần nghe Sở Kinh Dương nói thế, từ tận đáy lòng

cũng dấy lên một thứ cảm giác vui sướng. Anh khen cô thẳng thắn như thế không

khiến cô cảm xúc khó chịu, dường như chưa từng có người nào khen cô xinh cả.

Lạc Trần không phải là người quá để ý tới diện mạo bên ngoài nhưng có người

khen vẫn khiến cô cảm thấy được thỏa mãn.

“Haizz”, Sở Kinh Dương đột ngột lên tiếng, “Em vào nhà

đi, em đứng gần thế khiến anh phân tâm”.

Lạc Trần quay người, từ từ bước vào nhà. Cô hoàn toàn

không nhận ra rằng mình đã bắt đầu nghe lời anh từ lúc nào.

Cơm nhanh chóng hoàn tất. Mông Mông giúp chuẩn bị bát

đũa xong là cắm cúi vào ăn, đồ ăn ngon đã nhấn chìm mọi lời cô ấy muốn nói.

Lạc Trần cũng ăn rất nhiều, dù sao đồ ăn do Sở Kinh

Dương nấu luôn khiến người ta khó lòng kháng cự. Ngược lại Sở Kinh Dương ăn rất

ít. Mông Mông lập tức nhận thấy sự bất thường, “Anh làm sao thế? Em ăn ngon

miệng như thế cũng không kch thch vị giác của anh à? Em chưa bao giờ gặp một

vấn đề nan giải như thế, để hôm khác tìm hiểu tiếp vậy”.

Lạc Trần ngước mắt lên, thì ra anh ấy đang nhìn cô.

Lạc Trần không lẩn tránh ánh mắt anh, dường như từ trong ánh mắt ấy có thể nhìn

thấy rất nhiều thứ khác, nhưng cũng có lẽ đó chỉ là cảm giác sai lầm của cô mà

thôi. Sở Kinh Dương gầy đi, quần áo anh mặc có vẻ rộng hơn, một cơ thể vốn khỏe

mạnh như thế mà có lúc cũng trở nên yếu đuối thế này.

Lạc Trần vươn đũa ra, gắp một ít thức ăn bỏ vào bát

anh: “Anh nên ăn nhiều một chút”.

Sở Kinh Dương nắm chặt bàn tay đang định rút về của

cô, không buồn quan tâm tới Mông Mông đang ngồi bên cạnh tròn mắt nhìn: “Chúng

ta cùng cố gắng nhé, cố gắng cuộc sống sẽ tốt hơn”.

Anh còn chưa kịp buông tay thì chuông cửa đột nhiên

reo vang. Mông Mông nhảy dựng lên, “Ai mà chẳng hiểu phép tắc gì cả thế, giờ

người ta ăn cơm mà cũng đến làm phiền!”. Mông Mông mở giật cửa ra, động tác

tiếp theo rõ ràng là muốn đóng sập lại ngay lập tức.

Nhưng người đang đứng trước cửa lúc này còn mạnh mẽ

hơn, không, phải gọi là sát khí đằng đằng mới đúng. Lâm Tự như không nhìn thấy

Mông Mông, cứ thế bước thẳng vào trong. Nhà Lạc Trần hơi nhỏ, phòng khách kiêm

luôn phòng ăn, thiết kế đơn giản không có gì phức tạp cả. Anh còn chưa kịp mở

miệng hỏi tội Lạc Trần về việc bỏ đi không một lời từ biệt, ánh mắt đã như đóng

đinh vào hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của Sở Kinh Dương và Lạc Trần, cảnh

tượng lúc này thật quá bất ngờ đối với anh. Lâm Tự bóp chặt di động của Lạc

Trần trong tay, đứng sững ở đó.

Lạc Trần thấy Lâm Tự đi vào thì vô cùng bất ngờ, cũng

quên mất tay cô còn đang nằm trong tay Sở Kinh Dương. Cho tới khi bị ánh mắt

của Lâm Tự nhìn chằm chằm đến phát sợ, cô mới nhận ra hành động của cô và Sở

Kinh Dương lúc này rất dễ khiến người khác hiểu nhầm. Lạc Trần muốn rụt tay về

nhưng lại bị Sở Kinh Dương nắm chặt, cô không thể giằng ra được.

Lạc Trần ngẩng lên nhìn Sở Kinh Dương, ánh mắt anh như

cười như không nhưng ẩn chứa sự kiên định khiến người ta có cảm giác yên tâm mà

giao phó cả cho anh. Lạc Trần cũng đành nghe theo vậy. Nếu Sở Kinh Dương có thể

khiến Lâm Tự thấy khó mà lui thì cũng tốt.

Cả ba người cứ giữ nguyên tư thế đó, không ai chịu lên

tiếng trước. Ánh mắt của Lâm Tự chuyển từ hai bàn tay đang nắm chặt kia lên

nhìn Lạc Trần nhưng Lạc Trần chỉ luôn cúi đầu, từ chối bất kỳ hình thức giao

tiếp nào. Thế là Lâm Tự lại quay sang nhìn Sở Kinh Dương. Nụ cười trên môi Sở

Kinh Dương như một cách thể hiện chiến thắng huy hoàng khiến Lâm Tự thấy nhức

mắt.

Mông Mông đóng cửa quay vào đã thấy ba người như bị

thôi miên, cũng không nói gì mà đứng im. Lúc này cô không dám lên tiếng, cô sợ

mình chỉ cần cất tiếng thì sự công kích của họ sẽ hướng cả vào cô. Nhưng nếu

tiếp tục ngồi xuống ăn cơm thì có vẻ không được thích hợp cho lắm. Mông Mông

cân nhắc một lúc, nhìn những món ăn ngon vẫn còn trên bàn với ánh mắt đầy tiếc

nuối, cuối cùng cũng đau khổ hạ quyết tâm đi vào phòng Lạc Trần, đóng cửa vào,

trả lại không gian riêng cho ba người họ.

Tiếng đóng cửa như đã khởi động công tắc nào đó, Lâm

Tự nén giận lên tiếng với Lạc Trần, anh chọn cách bỏ qua không nhắc đến hình

ảnh hai bàn tay nắm chặt đã bóp nghẹt cổ họng anh từ nãy đến giờ, “Hai người đi

về bằng gì, sao đến di động cũng quên thế?”.

Giọng anh nhẹ nhàng, tốc độ nói khá chậm nhưng Lạc

Trần có thể nhận ra anh đã phải dùng một sức mạnh rất lớn, mỗi từ nghe như rít

lên. Nếu anh ấy hiểu lầm chuyện gì thì chỉ làm sự việc càng thêm rắc rối thôi,

đấy không phải là một lựa chọn thông minh. Lạc Trần còn chưa nghĩ ra nên trả

lời thế nào thì Sở Kinh Dương đã lên tiếng trước, “À, tôi cứ thắc mắc tại sao

không thể gọi được cho cô ấy. Cảm ơn anh đã đích thân mang tới đây”. Anh rất tự

nhiên buông tay Lạc Trần ra, đứng dậy, định đón lấy chiếc điện thoại từ tay Lâm

Tự.

Sở Kinh Dương muốn cầm lấy nhưng Lâm Tự lại không chịu

buông, hai người bắt đầu giằng co.

Lạc Trần coi như không hề biết tới sự xung đột đang

diễn ra bên cạnh mình. Cả hai người này cô đều không thể đắc tội, vì vậy cô lựa

chọn im lặng, cúi đầu suy tư việc riêng của mình.

Đúng lúc đó, Sở Kinh Dương đột nhiên buông tay ra,

“Nếu anh thích thì cứ giữ lấy vậy, dù sao nó cũng chẳng phải thứ gì quan

trọng”. Ý tại ngôn ngoại, anh không muốn trả thì thôi.

Lâm Tự nhìn nụ cười thoải mái và cách nói nhẹ nhàng

như không của Sở Kinh Dương, lại nhìn sang Lạc Trần đang cúi đầu im lặng, cảm

thấy hình như nam chính trong thế giới của cô đã thay đổi, cô ấy không còn mang

họ Lâm nữa mà có vẻ sẽ đổi sang họ Sở thì phải.

Lâm Tự vô cùng tức giận nên cũng không thể kìm nén

được nữa: “Lăng Lạc Trần! Em giỏi lắm! Hễ cứ gặp cảng là em tấp vào ngay!”.

Sở Kinh Dương rất tự nhiên xua tay: “Anh sai rồi, cô

ấy đã lên bờ, tôi chính là đất liền của cô ấy”. Khi nói câu này, ánh mắt anh

luôn hướng về phía Lạc Trần, anh không muốn thấy cô lại phải bơ vơ không nơi

nương tựa nữa, ít nhất thì điều này anh có thể làm được.

Sắc mặt của Lâm Tự càng khó coi hơn. Anh cũng chẳng

biết nói gì, anh có tư cách gì mà phê phán cô chứ? Huống hồ Lạc Trần đến nhìn

cũng chẳng buồn nhìn anh lấy một cái. Đây chính là tình yêu của cô sao? Có thể

dễ dàng biến thành bong bóng xà phòng như vậy sao? Lâm Tự nhận ra người ôm mộng

tưởng với tình yêu hóa ra lại là anh, chỉ có điều anh không nhận thấy mà thôi.

Thì ra, càng xem trọng lại càng không dám tùy tiện định nghĩa.

Sự im lặng khiến Lạc Trần như bừng tỉnh. Giờ là lúc

nào rồi mà cô vẫn còn ngồi thẫn thờ ở đây, đến cả cô cũng không thể nói rõ là

thế nào nữa. Câu chuyện giữa hai người bọn họ cô cũng nghe thấy, nhưng lại

không thể hiểu nội dung mà họ đang nói tới là gì. Cô đành phải đứng dậy, đưa

tay đón lấy chiếc di động từ tay Lâm Tự, “Em không sao, cảm ơn anh”.

Lâm Tự nhìn hai người đang đứng trước mặt, thấy hình

như anh mới là người thừa ở đây. Anh không nghiền ngẫm nỗi chua chát đang lan

dần ra trong tim, phản ứng thiết thực nhất lúc này là đi, là rời khỏi đây. Anh

đã không còn sức để chịu đựng sự phản bội nữa, thì ra thế giới của ba người lại

chật hẹp như thế, nhất định phải có một người bị loại ra ngoài. Anh nhận ra ý

nghĩ không gì là không thể của

mình thật ngây thơ. Trên thực tế, khi anh tiến hành xử lý những việc này, ngoài

sự lúng túng ra còn là cảm giác bất lực.

Lâm Tự quay người mở cửa, đi ra ngoài. Lạc Trần nhìn

bóng dáng cô đơn của Lâm Tự cứ thế biến mất trước mắt mình, trong tim đau đớn

vô cùng.

Lâm Tự đã đi rất lâu rồi mà Lạc Trần vẫn chưa bình

tĩnh lại được. Cô nhìn quanh, cảm thấy mọi thứ đều mơ hồ, sau đó cô phát hiện

ra chính cô đã tách mình ra ngoài. Trái tim cô vẫn còn chìm đắm trong giây phút

mà Lâm Tự bỏ đi, treo lơ lửng ở đấy với nỗi lo lắng không thể nói bằng lời.

Điều mà cô lo lắng không phải là lo mình sẽ hối hận mà chỉ đơn thuần là không

muốn anh phải đau lòng buồn bã vì cô. Cô không muốn phân tích nguyên nhân ẩn

chứa đằng sau suy nghĩ đó bởi vì cô biết, cô và anh không thể ở bên nhau nữa.

Cho dù đã cố gắng kiềm chế bản thân mình nhưng vào một

buổi chiều có thời gian rảnh, cô vẫn đi đến trước tòa nhà Hoa Lâm. Thì ra trái

tim của con người lại mạnh mẽ đến thế, một khi đã quyết, sớm muộn gì nó cũng sẽ

làm bằng được. Lạc Trần chỉ mong có thể đứng đằng xa nhìn một chút xem anh ấy

sống có tốt không, như thế là đủ.

Bây giờ đang là cuối năm, đường phố tràn ngập không

khí vui vẻ rộn rã chào đón Noel, chào đón năm mới nhưng Hoa Lâm vẫn ở trong

trạng thái gấp gáp nghiêm túc, hoàn toàn không ăn nhập gì với môi trường xung

quanh. Có lẽ chủ nhân của nó không có tâm trạng để đón Tết.

Lạc Trần dùng khăn quàng cổ quấn quanh mặt mình, hai

tay đút vào túi áo, rảo nhanh bước chân. Cũng may hôm nay gió không lớn lắm,

trời còn nắng nữa, Lạc Trần đứng đó, hy vọng có thể không hẹn mà gặp Lâm Tự.

Cứ mỗi lần hy vọng lại là một lần thất vọng. Lạc Trần

không biết thói quen và lịch trình của Lâm Tự, phải có mối duyên phận như thế

nào mới khiến cô có thể gặp được anh những lúc cô muốn đây?

Hai chân lạnh cóng tới mức mất hết cả cảm giác, cuối

cùng Lạc Trần quyết định từ bỏ. Cô đi dọc theo lề đường định bắt taxi về nhà

thì một chiếc xe lao nhanh tới, dừng lại ngay bên cạnh cô.

Cũng may lúc ấy Lạc Trần còn chưa đưa tay lên vẫy taxi

nếu không chắc chắn đã gặp tai nạn rồi. Cô chẳng có tâm trạng nào mà để ý tới

người lái xe ngông cuồng kia, quay người lại đi về phía sau, định đi vòng qua

đuôi chiếc xe đó bắt một cái taxi khác để về.

Nhưng chiếc xe kia lại lùi về phía sau, chắn ngang mặt

cô. Lạc Trần quan sát chiếc xe, thấy rất quen nhưng không thể nhớ ra là của ai,

cô vốn không biết nhiều về xe cộ. Cô gõ gõ vào cửa xe. Người ngồi bên trong hạ

kính xuống, Lâm Tự đang ngồi ở ghế lái, mắt vẫn nhìn về phía trước: “Lên xe

đi”.

Lạc Trần do dự một lát rồi vẫn lên xe. “Đây là xe của

ai? Nhìn rất quen”. Nhất thời không biết nên nói gì, Lạc Trần đành tìm chuyện

nói bừa.

“Của Utah. Bọn anh đi gặp khách hàng. Anh bảo cậu ấy

về trước rồi”. Lâm Tự vẫn không nhìn vào cô, chỉ nhìn về phía trước, từ từ cho

xe chạy nhưng những ngón tay đang siết chặt vô lăng kia vẫn để lộ ra tâm trạng

của anh.

Lạc Trần ngồi trong xe xoa xoa tay chân lạnh cứng của

mình rồi giơ tay lên định tháo khăn ra. Cô ngó vào gương chiếu hậu nhìn một

lúc, Lâm Tự có thể nhận ra cô chỉ qua đôi mắt, đấy chẳng phải là điều an ủi với

cô rồi sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.