Chương 30: Không muốn rời xa

Trong gần ba tháng này Lạc Trần không liên lạc gì với

Lâm Tự, dù đã mấy lần cầm điện thoại lên, thậm chí còn bấm số rồi nhưng đều xóa

đi. Thực ra, những lúc mệt mỏi kiệt quệ nhất, Lạc Trần rất muốn nghe thấy tiếng

Lâm Tự, cứ như chỉ cần nghe thấy giọng của anh, cô sẽ không cảm thấy mệt, người

cũng không thấy rã rời nữa vậy. Nỗi nhớ như loài dây leo, đâm chồi nảy lộc vào

lúc người ta không để ý, thậm chí còn quấn chặt lấy cả tim người ấy nữa.

Cuối cùng, Lạc Trần cũng không bấm số gọi đi, cũng

không nhận được điện thoại của Lâm Tự. Lạc Trần nằm trong cái lưới mà Lâm Tự

kết cho cô, quanh đi quẩn lại, khi cho rằng mình đã thoát ra khỏi đó rồi thì

đột nhiên lại phát hiện, thực ra còn bị vây chặt hơn, lún sâu hơn nữa. Cô cứ

nghĩ đến sự giải thoát, nhưng thực ra chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.

Mấy ngày trước và sau Tết, cô đặc biệt rất nhớ nhà.

Người Trung Quốc ăn tết đa phần sẽ về nhà để đoàn viên nhưng người nước ngoài

lại không có thói quen đó, thậm chí còn ngược lại, họ đặc biệt thích đến Trung

Quốc vào những dịp như thế này, mong được trải nghiệm không khí đón Tết của

Trung Quốc. Vì vậy, khu nghỉ dưỡng Á Bố Lực trước và sau Tết cũng đưa ra những

hoạt động vui chơi mới: Tết Trung Quốc Vui Vẻ. Việc này đòi hỏi các nhân viên

trong khu vui chơi nghỉ dưỡng phải tập trung tinh thần và sức lực để ứng biến.

Bởi thế, không chỉ những sinh viên đến đây thực tập như bọn cô không đi nổi mà

ngay cả nhân viên chính thức của khu vui chơi này cũng không được về nghỉ Tết.

Lạc Sa muốn đến thăm cô nhưng bác Vương lớn tuổi rồi,

khí hậu ở đây không hợp với bác. Lạc Trần cũng lo lắng việc Lạc Sa sắp thi lên

trung học, không muốn cậu bị mất tập trung, dặn đi dặn lại với cậu rằng ngày

nghỉ không được ham chơi mà quên làm bài tập.

Lạc Trần không hỏi thăm tình hình Lâm Tự nhưng bác

Vương, Lạc Sa, thậm chí cả Lâm Đoan Tử cũng thỉnh thoảng nhắc đến anh khi nói

chuyện điện thoại. Cô biết Lâm Tự rất bận, thường xuyên phải bay qua bay lại.

Qua cách tiếp đãi khách và ứng xử các tình huống của

sinh viên bây giờ có thể thấy được hiệu quả của quá trình thực tập, sự gượng

gạo ngượng ngùng khi lần đầu tiếp xúc với người nước ngoài đã hoàn toàn không

còn nữa.

Biểu hiện xuất sắc nhất chính là Lưu Chi Xuyên. Trong

quá trình thực tập anh đã đưa ra rất nhiều sáng kiến hợp lý, tham gia rất tích

cực vào việc tổ chức và lên kế hoạch hoạt động. Sau khi có được quyền quản lý,

anh âm thầm quan tâm đến Lạc Trần, ví dụ như khi du khách không đông lắm thì

cho cô được nghỉ ngơi một lát, anh trông giúp cô.

Lạc Trần không vui vẻ đón nhận sự quan tâm đó. Cô đã

quen với tiết tấu làm việc như vậy rồi, công việc đối với cô không đến nỗi quá

cực nhọc, vì vậy cô cảm thấy không cần phải nhận sự đặc cách như thế. Nhưng nếu

không đón nhận ý tốt của anh, quan hệ của hai người có thể sẽ càng ngượng ngùng

hơn. Quả thật có những người, chắc chắn không thể nào làm bạn được.

Trong thời gian ba tháng đó, Lạc Trần đã thu hoạch

được rất nhiều. Cho đến lúc thu dọn hành lý về nhà, cô đã học được cách trượt

tuyết, từ cách trượt, dừng, đến đổi hướng, khi trượt nhìn cũng rất chuyên

nghiệp. Mà thu hoạch lớn nhất của cô chính là học được cách sống cuộc sống tập

thể. Mặc dù bọn họ nam nữ ở riêng nhưng thỉnh thoảng sẽ có một đoàn các bạn nam

tới thăm. Sau đó, các phòng nữ ồn ào náo nhiệt hẳn, nào đánh bài, chơi đùa, lại

còn tổ chức những bữa tiệc nho nhỏ, hát hò, khiêu vũ, vô cùng vui vẻ. Ở đây

không phải ký túc của trường nên không có giới hạn về thời gian, tối nào cũng

có thể ra ngoài tới khuya mới về cũng không sao. Mặc dù Lạc Trần đa phần chỉ

ngồi bên cạnh xem nhưng thỉnh thoảng cũng bị Mông Mông kéo vào đánh bài. Lạc

Trần quan sát mấy lần là biết cách chơi, có điều cô lại không biết làm cách nào

để nhớ bài. Bên kia ra quân nào cô liền ra theo quân đấy, dù sao cô cũng chỉ

mới học chơi, chưa có kinh nghiệm trong việc tính toán để đánh thắng. Cũng may

Mông Mông rất lợi hại, khi hai người kết hợp với nhau, thắng nhiều thua ít, dù

Lạc Trần có ra sai bài, Mông Mông cũng không trách cứ gì cô. Đương nhiên không

khí trong phòng lúc đó vô cùng náo nhiệt, bởi vì bên thua phải chui gầm bàn,

Mông Mông luôn nói: “Mình chui hai lần, Lạc Trần là do mình liên lụy, tha cho

cô ấy đi”.

Nhưng Lạc Trần sao có thể thế được, rõ ràng là cô làm

vướng chân Mông Mông cơ mà. Huống hồ Mông Mông vốn khá cao, dù chui có gọn gàng

thế nào vẫn khiến người ta có cảm giác vụng về, giống như cô ấy đang phải rất

cố gắng vậy. Vì thế, thường thì Lạc Trần sẽ không thèm để ý tới Mông Mông đứng

đó la hét, tự mình đi tới, cúi người chui qua. Chỉ có người dám chơi dám chịu

mới có thể hòa đồng được với mọi người. Lạc Trần làm như thế khiến cho mọi

người bớt đi cảm giác xa cách với cô bạn ít khi tham gia các hoạt động với họ,

cảm thấy cô cũng không đến nỗi lạnh lùng và kiêu ngạo như vẻ bề ngoài, dần dần

các bạn cũng bắt đầu nói cười với cô, cho rằng cô cũng thân thiện như Mông

Mông.

Lạc Trần sống khiêm tốn hòa nhã, lại là người ưa sạch

sẽ nên việc vệ sinh phòng ký túc đều do cô làm. Vì vậy, mặc dù Lạc Trần rất ít

khi tham gia vào các màn tâm sự sau khi tắt đèn nhưng mọi người vẫn muốn gần

gũi cô, kể chuyện của mình cho cô nghe. Rất nhanh, sáu cô gái trở nên thân

thiết, cùng ăn, cùng ở, cùng làm. Nhưng nếu bọn họ hỏi cô những câu hỏi liên

quan đến đời sống cá nhân, ví dụ như bạn trai, chuyện gia đình, thì đa phần là

cô đều khéo léo lảng tránh. Chuyện của cô có nói cũng không chắc các bạn có thể

hiểu được.

Ngoài Mông Mông ra, bốn cô bạn còn lại đều là sinh

viên khoa tiếng Anh du lịch, vì vậy mà tình bạn vừa mới nhen nhóm không lâu đã

phải mỗi người mỗi ngả về trường rồi. Buổi tối trước ngày về, Lạc Trần và Mông

Mông giặt xong quần áo quay lại phòng thì phát hiện đèn đã tắt, các bạn cùng

phòng đang lặng lẽ ngồi trên giường. Có tiếng hát vọng lại vào từ bên ngoài cửa

sổ, là một giọng nam rất thu hút, giọng hát trầm thấp nhưng dường như có thể

tác động tới nơi sâu nhất trong trái tim của mỗi cô gái.

Lúc đó anh ta đang hát tới câu “Gió thổi mãi

không ngừng, in the fall of forty -four”[1], trong giọng hát chứa đựng sự đau

thương. Lạc Trần lúc đó vẫn chưa biết đó là bài gì nhưng cũng theo lời ca chìm

đắm vào tâm trạng của người hát, có sự bất lực, có hối hận, có tình yêu, có sự

đau đớn không thể nắm bắt được.

[1] Bài Mùa thu 1944 của Hoàng Đại Vĩ

Sau đó, anh ta hát rất nhiều, lại có rất nhiều các bạn

nam khác cùng hát theo, tiếng hát vang lên nhẹ nhàng trong đêm tĩnh mịch, so

với biểu diễn trong những đêm nhạc hội ồn ào náo nhiệt còn khiến lòng người

rung động hơn. Sau khi mắt đã thích ứng với bóng tối trong phòng, Lạc Trần phát

hiện mấy cô bạn cùng phòng đang ngồi ngẩn ngơ trên giường, chìm đắm trong tiếng

hát truyền cảm kia. Lạc Trần không ra ngoài cửa sổ để xem chủ nhân của giọng

hát là ai, cô chỉ rất chăm chú lắng nghe tiếng hát đó, cảm nhận tình cảm của

chủ nhân giọng hát gửi gắm qua lời ca. Cô biết, tiếng hát này sẽ mãi mãi được

lưu lại trong ký ức của mình, là kỉ niệm của tuổi thanh xuân ngây thơ và tràn

đầy nhiệt huyết này.

Quay về trường, giáo viên hướng dẫn nói báo cáo thực

tập đến học kỳ mới sẽ làm, giờ mọi người về nhà để đoàn viên trước. Sau đó tất

cả giải tán.

Các bạn đều nhao nhao bàn tán xem đi về nhà thế nào.

Mấy tháng gần đây Mông Mông bỗng người lớn hẳn, nhớ đến ông nội đã già hơn

nhiều so với trong ký ức của cô. Mông Mông thở dài, nếu tới giờ mà cô vẫn không

hiểu nguyên nhân vì sao ông lại đến gặp cô trước khi đi thì quả thật đã phụ tấm

lòng yêu thương của ông rồi. Mông Mông lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho mẹ

nói chút nữa cô sẽ về, tạm thời chấm dứt cuộc sống xa nhà của cô tại đây.

Giáo viên vừa khoát tay nói, “Chúc các em một kỳ nghỉ

vui vẻ”, thì đám sinh viên đã ba chân bốn cẳng chạy tứ tán khắp nơi. Mông Mông

cũng chỉ kịp chào Lạc Trần một tiếng rồi biến mất. Lạc Trần khoác ba lô lên

lưng, kéo va ly, từ từ đi về phía cổng trường. Tiếng hát đêm qua cứ ngân lên

mãi đến tận nửa đêm, Lạc Trần ngồi dựa vào đầu giường nghe rất lâu, giờ đầu vẫn

còn nặng trịch, chẳng còn chút sức lực nào nữa. Trên đường đi, có mấy bạn nam

tỏ ý muốn xách đồ giúp cô, cô đều khách sáo từ chối, cô thấy mọi người đều đang

vội vã về nhà, không nên làm lỡ thời gian quý báu của họ, hơn nữa đồ của cô

cũng không phải là nhiều. Đang đi, cô đột nhiên thấy tay mình nhẹ bẫng, đồ trên

tay bị người ta cướp mất, vai nhẹ bẫng, ba lô cũng bị ai đó giật xuống. Lạc Trần

ngẩng đầu lên nhìn, Lâm Tự đang đứng bên cạnh, cau mày nhìn cô.

“Đi thôi.” Lâm Tự buông một câu, sau đó cầm theo đồ

của Lạc Trần, sải từng bước lớn về phía chiếc xe đậu bên đường.

Lạc Trần tự lừa mình dối người nghĩ rằng, mọi người

vẫn còn đang bận rộn, chắc sẽ không ai chú ý tới cô. Cô vội vàng đi theo anh

lên xe.

Cho tới khi Lâm Tự nổ máy, lái xe ra khỏi khuôn viên

trường, Lạc Trần mới phát hiện ra mình đã gây chú ý cho người khác tới mức nào.

Các bạn đều dừng bước, dạt cả sang hai bên đường đứng nhìn theo. Lạc Trần cúi

gằm mặt xuống, lí nhí giục Lâm Tự: “Chúng ta mau đi thôi”.

Xe ra khỏi trường, Lạc Trần lúc đó mới sực nhớ, hỏi

Lâm Tự: “Sao anh có thời gian mà đi đón em?”. Cô nhìn đồng hồ, đã gần mười hai

giờ rồi, chắc là đang giờ nghỉ trưa, có điều cô cũng không hy vọng Lâm Tự sẽ

trả lời câu hỏi đó nên nói tiếp: “Về thẳng nhà sao?”.

Bác Vương có bảo Lạc Sa nói cô về nhà sớm một chút,

bác đã chuẩn bị rất nhiều món mà cô thích ăn. Lạc Trần cảm thấy không thể phụ ý

tốt của bác, sự quan tâm chân thành đó quả là vô cùng đáng quý.

Lâm Tự vẫn không lên tiếng. Một lúc sau, Lạc Trần mới

nhận ra tâm trạng của Lâm Tự hình như không được tốt. Nhìn vào sắc mặt của anh,

Lạc Trần không nói thêm gì nữa.

Lâm Tự lái xe về căn hộ cũ của anh, bảo Lạc Trần xuống

xe. Lạc Trần đành phải gọi điện cho bác Vương, báo là cô đang cùng với Lâm Tự,

chưa thể về nhà ăn cơm ngay được, sau đó cô liền bị Lâm Tự kéo xuống xe.

Lạc Trần giằng ra nói: “Anh làm gì vậy?”. Lạc Trần xoa

xoa cổ tay bị Lâm Tự làm đau, có chút tức giận.

“Em cũng đón tiếp khách nước ngoài với thái độ như thế

sao? Cư xử khéo léo chút đi!” Đóng cửa xe xong, Lâm Tự bỏ đi trước. Lạc Trần

đành phải theo sau. Ba tháng không gặp, Lạc Trần cảm thấy bóng dáng anh thật

thân thuộc, cho dù bóng dáng đó chỉ thể hiện sự xa cách.

Trước khi vào phòng, Lâm Tự dừng lại nói: “Chỗ này,

tất cả đều do trợ lý Vương chuẩn bị, bảo là để tẩy trần cho em”.

Sau khi vào phòng, Lạc Trần sững sờ thấy mình đang

đứng trong một căn phòng tràn ngập hoa tươi, đều là những đóa hoa hồng đang nở

rực rỡ đủ màu sắc, thậm chí còn được treo cả lên trên trần nhà. Lạc Trần ngạc

nhiên quay đầu lại nhìn Lâm Tự, phát hiện ra vẻ mặt anh cũng đang rất kinh

ngạc, còn có phần ngại ngùng. Xem ra, việc này đúng là do trợ lý Vương làm, anh

hoàn toàn không biết gì.

Căn phòng vẫn có một số đồ mà họ cho là không quan

trọng, vẫn còn dấu tích của việc họ đã từng sống ở đây, có điều những đóa hoa

tươi kia đã làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí cứng nhắc vốn có, tô điểm thêm

sự lãng mạn. Những bông hoa màu đỏ, trắng, phấn hồng, vàng… treo trên trần nhà

cao thấp đan xen nhau nhìn rất bắt mắt, dưới sàn là từng bó hoa được đặt lẫn

vào nhau, từ đó có thể thấy trợ lý Vương Dịch Thu đã hao tâm tổn trí vì việc

này như thế nào.

Cô gái nào cũng thích hoa tươi, Lạc Trần không phải

ngoại lệ. Cô đi vào trong, đứng giữa phòng nhìn khắp một lượt rồi cúi xuống để

ngắm kỹ từng đóa hoa một, từng loại hoa một. Sau đó cô ngồi bệt xuống sàn, đưa

tay với một bó gần đấy, đưa lên mũi hít hà hương thơm của nó. Nếu biển hoa này

không phải là do Lâm Tự mượn tay người khác làm thì cô sẽ cảm thấy rất hạnh

phúc chứ không phải chỉ là niềm vui đơn thuần do hoa mang lại như lúc này.

“Thích không? Không ngờ là em cũng thích những thứ như

thế này.” Lâm Tự có vẻ hơi bất ngờ, anh luôn cho rằng Lạc Trần là một người

sống theo lý trí và thực tế, hoàn toàn không có chút lãng mạn nào.

“Vâng, thích!” Lạc Trần cũng không muốn che giấu,

“Ngày nhỏ em vẫn từng mơ ước mình sẽ có một căn phòng được làm bằng hoa tươi,

hàng ngày được sống trong đó, chỉ làm bạn với hoa lá và chim chóc”. Lạc Trần

cho rằng hoa tươi không chỉ thể hiện sự lãng mạn mà là sự tươi đẹp.

“Sao em không trồng hoa ở biệt thự?”

“Em chỉ thích những bông hoa đã nở, chỉ nhìn và thưởng

thức nó thôi. Em không muốn thấy những bông hoa sắp héo tàn, em sợ sẽ không

được nhìn thấy nó nở lại nữa. Đôi khi, cảnh đẹp chỉ để nhìn qua thôi”.

“Ăn cơm thôi.” Lâm Tự đã vô tình khơi dậy cảm xúc

trong lòng Lạc Trần.

Trên bàn ăn bày một lọ hoa hồng đủ loại, rực rỡ nhiều

màu sắc, đẹp mà sang, Lạc Trần rất kinh ngạc.

Lâm Tự quan sát Lạc Trần, cảm thấy sự xuất hiện của

mình không khiến cô vui như những bông hoa, sự chú ý của cô dường như hoàn toàn

tập trung vào hoa với lá.

Lâm Tự không nói thêm gì nữa, chỉ lịch sự kéo ghế giúp

Lạc Trần rồi đi tới ngồi ở vị trí đối diện. Trên bàn là những món tây do Lâm Tự

gọi đầu bếp mang tới, dùng hộp giữ nhiệt giữ nóng. Khi chiếc nắp tinh xảo được

mở ra, mùi vị thức ăn thơm phức bay thẳng lên mũi khiến người ta không cưỡng

nổi sự thèm thuồng.

Lạc Trần mỉm cười: “Lâm Tự, cảm ơn anh”. Dù là do trợ

lý Vương chuẩn bị nhưng việc Lâm Tự có ý nghĩ quan tâm đến cô thế này đã là

vượt quá sự mong đợi của cô rồi. Trong lòng mang theo hương vị ngọt ngào, Lạc

Trần bắt đầu ăn cơm. Thực ra, cô không hề nhận thấy, khóe miệng mình từ đầu đến

cuối vẫn giữ một nụ mỉm cười.

Ăn xong, Lạc Trần rất tự nhiên định thu dọn bàn. Lâm

Tự ấn cô ngồi xuống: “Kệ nó đi, anh sẽ gọi người đến thu xếp”. Sau đó anh kéo

Lạc Trần vào căn phòng trước kia của cô.

Mặc dù đã mấy tháng nay cô không đến đây nhưng căn

phòng vẫn rất sạch sẽ thơm tho, không có mùi ẩm mốc do thiếu hơi người, rõ ràng

đã có ai đó thường xuyên đến đây quét dọn.

Lâm Tự ôm ngang eo Lạc Trần, kéo cô nằm lên giường “Lại đây, nằm với anh một lúc”.

Lạc Trần không phản đối, chỉ là mặt thoáng ửng hồng.

Cô và Lâm Tự đều nghiêng người nằm trên giường, mặt đối mặt. Lạc Trần nhẹ nhàng

áp đầu mình vào ngực anh, lắng nghe nhịp đập ổn định và mạnh mẽ của trái tim

anh. Trong vòng tay ấm áp, khung cảnh yên tĩnh, Lạc Trần dần dần chìm vào giấc

ngủ.

Đợi sau khi Lạc Trần đã ngủ say, Lâm Tự đỡ cô nằm

thẳng ra, đắp chăn cho cô. Anh ngồi dựa người vào thành giường, khẽ nắm lấy bàn

tay cô. Suốt ba tháng qua, những khi ở trong nước, Lâm Tự vẫn một mình về ngủ ở

đây, nằm trên chiếc giường mà Lạc Trần đã nằm suốt mấy năm qua. Mặc dù đã đồng

ý để Lạc Sa về sống cùng nhưng trước sau Lâm Tự vẫn cho rằng đây mới là nhà của

anh và Lạc Trần, là nơi anh có thể thực sự nghỉ ngơi và thả lỏng bản thân.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, Lâm Tự ngủ không ngon giấc. Lúc đó anh mới nhận

ra rằng, anh không ngủ ngon là vì không có Lạc Trần, là vì anh không còn được

nửa đêm lén qua phòng xem cô đã ngủ hay chưa, là vì cô đang ở một nơi mà anh

không dễ dàng với tay là chạm tới được.

Thời gian Lạc Trần không gọi điện cho anh, Lâm Tự cứ

nghĩ rằng điện thoại của mình có vấn đề, anh dùng máy bàn gọi vào di động của

mình mấy lần, rõ ràng là không sao. Đột nhiên anh cảm thấy mình thật ngu ngốc,

vội vàng đặt di động sang một bên. Nhưng một lúc sau, anh lại không kìm được mà

cầm điện thoại lên xem, chỉ sợ đã để lỡ mất cuộc gọi của Lạc Trần.

Vương Dịch Thu đã sớm phát hiện ra bộ dạng thất thần

của Lâm Tự, cô nghiêm túc đề nghị Lâm Tự hãy tới Á Bố Lực để thăm Lạc Trần “Chủ tịch, nếu anh có thời gian thì hãy đi thăm cô Lăng đi. Chắc ở đó tín hiệu

không tốt, không dùng được di động. Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì mà không liên

lạc được với người nhà thì sẽ rất phiền đấy.”

Nghe Vương Dịch Thu nói như thế, anh liền tự lừa dối

mình rằng di động của Lạc Trần không có sóng nên cô mới không gọi cho anh,

nhưng vẫn kiên quyết không gọi cho Lạc Trần để xác nhận lại. Anh đi thăm Lạc

Trần, gặp nhau rồi biết nói gì, làm gì chứ? Nếu không được ôm chặt cô ấy trong

lòng, nếu không thể đưa cô ấy cùng về, Lâm Tự biết, gặp Lạc Trần rồi sẽ chỉ

khiến anh càng thêm đau khổ mà thôi.

Thông qua cuộc chia ly ngắn ngủi này, Lâm Tự biết, anh

đã không thể không có người con gái này bên cạnh, không thể không ôm người con

gái này trong lòng. Sự quan tâm và kỳ vọng anh dành cho cô đã vượt xa những gì

anh có thể tưởng tượng. Ví dụ như ngày hôm nay anh đã giao việc trang trí căn

phòng này cho Vương Dịch Thu, lý do là anh phải đến trường đứng đợi cô như một

tên ngốc; hay giống như bây giờ, rõ ràng buổi chiều còn có một cuộc họp quan

trọng nhưng anh không muốn đi một chút nào. Lúc này, anh khẳng định anh không

muốn xa Lạc Trần, cho dù là sự chia tay ngắn ngủi, tạm thời.

[1]: Bài Mùa thu 1944 của

Hoàng Đại Vĩ

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.