Chương 28: Tuyệt đại song kiều

Những ngày yên ổn kéo dài được vài tháng, Lạc Trần lại

phải đối mặt với những cơn giận dữ ngấm ngầm của Lâm Tự.

Sau khi vào năm thứ ba, sự thay đổi của cô là thứ duy

nhất ảnh hưởng tới tâm trạng của Lâm Tự. Mà sự thay đổi của cô lại do Sở Kinh

Dương và Mông Mông gây ra.

Sở Kinh Dương sau khi tốt nghiệp không học tiếp lên

tiến sĩ mà dồn toàn bộ sức lực cho công việc. Mối quan hệ hợp tác giữa Dương

Thiên và Hoa Lâm đã mở rộng hơn, ngoài việc sản xuất, những vấn đề liên quan

đến kĩ thuật, kinh doanh tiêu thụ hàng hóa cùng rất nhiều các mặt khác, Dương

Thiên đều bắt đầu tham gia vào.

Sau khi tốt nghiệp, Sở Kinh Dương mở thêm công ty văn

hóa Cực Thiên, chủ yếu kinh doanh phim ảnh nước ngoài: mua, dịch và làm công

tác quảng bá trong nước. Anh là người có con mắt độc đáo, những bộ phim anh

chọn đều nắm bắt rất tốt thị hiếu trong nước. Mới bắt đầu, anh chỉ chọn những

bộ phim điện ảnh nghệ thuật ngắn, do Mông Mông và Lạc Trần tiến hành làm phụ

đề, hoàn toàn không làm phối âm hậu kỳ, đưa ra các rạp chiếu phim vừa và nhỏ

công chiếu. Những tác phẩm điện ảnh được giữ tối đa nguyên gốc này nhanh chóng

có được một lượng khán giả cố định. Tiền vốn anh bỏ ra mua những bộ phim đã

hoàn chỉnh này rất thấp, vì thế dù ban đầu không kiếm được nhiều nhưng cũng đủ

hòa vốn.

Dịch phim là một trải nghiệm hết sức mới mẻ đối với

Lạc Trần. Trước kia cô cũng từng đi xem phim ngoài rạp và các đĩa phim có phụ

đề ở nhà nhưng hoàn toàn không phải thích xem, bởi vì Lạc Trần không cho rằng

mình sẽ học được cái gì từ sự diễn xuất của người khác. Vì vậy, phần lớn thời

gian cô đều dành để đọc sách.

Lần đầu tiên Mông Mông đề cập tới chuyện này, phản ứng

của cô là lập tức từ chối. Nhưng Mông Mông đã năn nỉ, nói: “Lăng Lạc Trần,

chúng ta làm thêm kiếm chút tiền không tốt sao? Hơn nữa, cậu cứ coi như đây là

cơ hội rèn luyện đi, chẳng phải sau này cậu muốn làm phiên dịch còn gì? Được

không, được không, chúng mình cùng làm nhé? Tiền kiếm được chúng mình sẽ chia

bảy – ba, mình bảy cậu ba, à không đúng, cậu ba mình bảy, ah… ah… vẫn không

đúng nhưng tóm lại là cậu sẽ lấy phần nhiều hơn!”.

Lạc Trần không thể chịu được việc Mông Mông cứ túm lấy

tay cô mà lắc, đành phải nói: “Thôi được rồi, để mình thử xem sao. Vấn đề tiền

nong tính sau”.

“Thế sao được, Sở Kinh Dương nói sẽ ưu ái bọn mình, vì

thế mình mới đồng ý. Mình còn hi vọng có thể dùng số tiền đó để tỏ lòng hiếu

kính với ông nội mình, để ông đừng có coi thường mình nữa!” Mông Mông vừa nói,

vừa làm tư thế trước mặt cô: “Thế nào, cháu cũng rất có bản lĩnh đấy chứ, có

thể tự kiếm tiền được rồi”.

Lăng Lạc Trần cảm thấy có chút bất lực, đưa tay ra

khua khua trước mặt Mông Mông: “Đợi nhận được việc rồi hãy nghĩ đến tương lai

tốt đẹp chứ! Mông Mông, tỉnh lại đi”.

Mông Mông thả cánh tay cô ra, ôm lấy Lạc Trần: “Lạc

Trần, cậu thật tốt, sau này bọn mình xem như là đồng nghiệp rồi. Có thể làm

công việc yêu thích với người mình quý mến, đấy chính là lý tưởng của mình”.

Đây chính xác là lý tưởng của Mông Mông. Cuộc đời cô

ấy từ khi sinh ra đã được sắp xếp ổn thỏa cả rồi, đôi khi Mông Mông nghĩ rất

tiêu cực: cháu gái của ông nội, con gái của cha mẹ, đến kẻ ngốc cũng có thể làm

tốt, chỉ cần làm theo nguyện vọng của họ là được rồi. Vì vậy, khi Sở Kinh Dương

đưa ra đề nghị này, Mông Mông gần như không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay. Nếu có

thể cùng Lạc Trần làm việc gì đó trong thời gian hai năm còn lại, cô cảm thấy

cuộc sống sinh viên của cô đã hoàn hảo lắm rồi. Hơn nữa làm thế cô sẽ có thêm

càng nhiều những hồi ức đẹp để chống đỡ cuộc sống nhàm chán khô khan trong

tương lai.

Lạc Trần vừa tức lại vừa buồn cười, không biết Sở Kinh

Dương đã dùng chiêu gì để kích động Mông Mông, khiến cô ấy phát cuồng đến mức

này! Lạc Trần cảm thấy đây chẳng qua chỉ là một công việc bán thời gian, cũng

không kiếm được bao nhiêu tiền. Lúc đó, cô vẫn còn không hiểu sự lao tâm khổ tứ

của Sở Kinh Dương và sự hoan hỉ của Mông Mông.

Lần hợp tác đầu tiên của họ là bộ phim “Little Big

Girl” của Đan Mạch, kể về câu chuyện một cậu bé có tên là Larousse giúp đỡ cô

bé Tinke đã mất cả cha lẫn mẹ đi tìm người thân. Đây là lần đầu tiên Lạc Trần

xem phim một cách nghiêm túc như thế. Những khó khăn vất vả mà nữ chính gặp

phải khiến cô bị thu hút. Mặc dù những tình tiết gây cười trong phim cũng không

ít, nhưng cuối cùng mắt cô vẫn đỏ hoe.

Lúc đó Mông Mông và Sở Kinh Dương đều ở bên cạnh, Lạc

Trần chỉ lặng lẽ rơi lệ. Sở Kinh Dương đã xem bộ phim này rất nhiều lần rồi, vì

vậy anh biết Lạc Trần nhất định sẽ thích câu chuyện, thích sự diễn xuất của

những đứa trẻ trong đó. Mông Mông cũng mới xem lần đầu, hoàn toàn bị bộ phim

thu hút, lúc khóc lúc cười theo diễn biến của câu chuyện, không hề che giấu sự

thích thú của mình đối với bộ phim này.

“Sở Kinh Dương, anh được lắm, một bộ phim như thế mà

anh cũng tìm ra”.

“Đề tài về nhi đồng các em dịch không có vấn đề gì

chứ?”

“Nói gì thế, còn có việc mà Tuyệt Đại Song Kiều bọn em

không làm được hay sao?”

Sợ Mông Mông càng nói càng lạc đề, Lạc Trần vội vàng

cắt ngang: “Sở Kinh Dương, khoảng bao giờ thì anh cần bản dịch?”.

“Không vội. Lần đầu tiên nên hai em cứ từ từ làm. Đây

là chi phí tài liệu.” Sở Kinh Dương lấy ra một chiếc phong bì, “Hai em phải mua

một vài cuốn từ điển, sách liên quan và tra một vài tài liệu khác, chi tiêu cứ

lấy ở đây. Còn nữa, các em nên chú ý tới việc tích lũy tư liệu, nên lập một kho

tư liệu, như thế sẽ tiện cho công việc của các em sau này.”

Lạc Trần vừa định từ chối thì Mông Mông đã đưa tay ra

nhận lấy, “Không khách sáo với sếp nữa, bọn em chẳng qua cũng là bán mạng vì

anh thôi! Đằng nào cũng bị anh bóc lột, bọn em có nếm chút mùi vị ngọt ngào

trước cũng đâu có sao!”. Mông Mông chuyển đề tài: “Sở Kinh Dương, lần đầu tiên

em kiếm được tiền, mời anh ăn cơm, anh có nể mặt không?”.

Cô vẫy vẫy chiếc phong bì trong tay.

Sở Kinh Dương từ tốn: “Được thôi, đi nào. Anh mời.”

sau đó anh nói nhỏ với Mông Mông, “Đừng có nhòm ngó vào số tiền để mua tài

liệu, tiền của hai người anh sẽ giao cho Lạc Trần cầm. Tiền cơm lần này sẽ trừ

vào tiền nhuận dịch của em”. Phớt lờ tiếng gào rú của Mông Mông, anh thẳng tay

kéo Lạc Trần đi.

Nhà mới của Lạc Trần không có phòng nghe nhìn như ở

căn hộ cũ, nếu cô xem ở phòng khách sẽ bị phân tán tư tưởng. Trong tay Lạc Trần

mặc dù có kịch bản nhưng cô vẫn muốn nghe từng từ từng chữ mà diễn viên nói. Vì

vậy, thời gian này hễ rảnh ra phút nào là cô và Mông Mông liền chui về phòng ký

túc của Mông Mông, ở đó Sở Kinh Dương mới mua cho họ một bộ đầu đĩa gia dụng,

cũng là để thuận tiện cho việc nghiên cứu và tra tìm tài liệu. Mới bắt tay vào

làm khó tránh khỏi khó khăn, bản thân Lạc Trần cũng cảm thấy mình diễn đạt cảm

xúc của diễn viên không được tốt lắm, càng đừng nói đến làm được như nguyên

bản.

Sở Kinh Dương xem qua bản nháp của hai người nói “Cũng được. Dù sao cũng chỉ là làm phụ đề nên cũng không ảnh hưởng lắm. Bọn em

mới vào ngành này, cứ từ từ tích lũy”. Lạc Trần có thể nhận ra anh không hài

lòng.

Lạc Trần quyết định làm lại. Hoàn toàn không phải vì

thể diện hay gì cả, Lạc Trần chỉ đơn thuần vì yêu thích bộ phim này, hy vọng có

thể đưa nó tới cho khán giả trong nước với chất lượng dịch tốt nhất. Mặc dù cô

biết những lời Sở Kinh Dương nói không sai, những người đi xem phụ đề nhất định

đã có nền tảng ngôn ngữ cơ sở, phụ đề phim chỉ có tác dụng hỗ trợ mà thôi,

nhưng cô không muốn những dòng chữ phụ đề tệ hại này được trình chiếu rộng rãi

cho khán giả xem.

Về quyết định của Lạc Trần, Mông Mông không có ý kiến

gì, cô cũng cảm thấy nếu đã làm thì phải làm tốt nhất có thể. Vì vậy, Sở Kinh

Dương lại xem bản thảo lần hai, lần ba, càng ngày càng gần gũi với nhân vật

hơn, ngôn ngữ dịch cũng linh động hơn, có hồn hơn. Tới lần thứ năm, khi Sở Kinh

Dương cho chạy cùng phim để xem xong, cười nói: “Được rồi”, thì đã là việc của

ba tháng sau.

Bộ phim này dịch không khó, nhưng đọc đống tư liệu về

bối cảnh phim, nắm bắt được thần thái của bộ phim, đặc điểm ngôn ngữ của nhân

vật, thì lại phải mất rất nhiều thời gian. Sự nỗ lực lần này đã mở ra một cánh

cửa khác cho Lạc Trần và Mông Mông, cánh cửa mở sang thế giới điện ảnh.

Sau đó, Lạc Trần, Mông Mông, Sở Kinh Dương, còn cả Lạc

Sa nữa, cùng nhau tổ chức ăn mừng. Lạc Trần vì làm bộ phim này mà rất lâu rồi

không cùng đi chơi với Lạc Sa. Mỗi ngày có thể dành thời gian xem em học tập

thế nào đã là việc khó khăn lắm rồi. Vì vậy, khi Mông Mông đưa ra đề nghị tụ

tập, Lạc Trần lập tức nói: “Không được, mình đã hứa với Lạc Sa sau khi kết thúc

quá trình dịch sẽ đưa nó đi chơi”.

Mông Mông nói: “Cùng đi đi, dù sao đi ba người thì

chắc chắn lại có một kẻ lẻ loi, bốn người là vừa đủ. Để mình gọi điện cho”.

Lạc Trần hoàn toàn không ngại khi đưa Lạc Sa đi giới

thiệu với Mông Mông và Sở Kinh Dương. Trong suốt ba tháng tiếp xúc với nhau,

Lạc Trần đã hiểu thêm rất nhiều về Mông Mông. Mông Mông không phải là một cô

gái chỉ biết ăn chơi, cô ấy rất thú vị, lý giải mọi thứ khá độc đáo và hấp dẫn,

suy nghĩ cũng lanh lợi hơn Lạc Trần, rất đáng học tập. Khi họ cùng làm việc với

nhau thì nguồn cảm hứng bao giờ cũng đến từ Mông Mông, còn Lạc Trần thì diễn

đạt rất có chừng mực, vì thế khi hai người họ làm chung với nhau đều cảm thấy

vui vẻ, đó là quá trình để cả hai học hỏi cùng tiến bộ.

Thường thì Sở Kinh Dương rất tế nhị trong việc bày tỏ

ý kiến của mình, nhưng nếu cảm thấy không tốt, anh tuyệt đối không bao giờ nói

tốt. Có hai lần, Mông Mông tức tối nhảy vào bóp cổ anh, anh chỉ hỏi: “Có chắc

chắn sẽ tốt hơn không?”. Có lần chỉ thay đổi một chữ nhưng Sở Kinh Dương vẫn để

ý thấy, điều này khiến họ cảm thấy sự nỗ lực của mình được trân trọng. Vì vậy,

nếu trước kia chỉ là khái niệm bạn bè hời hợt, thì bây giờ Lạc Trần đã coi hai

người là đồng nghiệp của mình, cùng nhau trải qua những thời khắc đáng trân

trọng. Cô đồng ý để Lạc Sa làm quen với họ vì biết Lạc Sa cũng sẽ thích hai người

bạn của cô.

Buổi tối hôm đó cả nhóm đi chơi rất vui vẻ, thoải mái.

Lạc Sa vì hiếu kì muốn xem bạn của chị mình là người thế nào nên cũng không nói

nhiều, chỉ nghe bọn họ thảo luận. Mông Mông vẫn còn đang chìm đắm trong niềm

vui vừa hoàn thành tác phẩm đầu tay, nói không ngớt về những điều mình tâm đắc,

còn nhắc đến việc bị Sở Kinh Dương chê hết lần này đến lần khác. Vì Mông Mông

là người thích pha trò nên Lạc Sa nhanh chóng quý mến cô.

Sở Kinh Dương cũng không tìm cách nói nhiều với Lạc

Sa. Anh chỉ hỏi Lạc Sa có hứng thú với việc vẽ áp phích cho phim không, bởi vì

mục tiêu trong tương lai của công ty văn hóa Cực Thiên là làm phim và giới

thiệu rộng rãi ra thị trường quốc tế, làm cầu nối giao lưu song phương. Lạc Sa

rất hứng thú, đặt rất nhiều câu hỏi cho Sở Kinh Dương. Sở Kinh Dương nói nếu

cậu suy nghĩ đến đề tài ấy thì sẽ tìm thầy để hướng dẫn cậu. Nhiếp ảnh, hội họa

dù sao cũng khá tương đồng, huống hồ Lạc Sa lại học rất lẫn lộn nên có hứng thú

với tất cả mọi thứ, đương nhiên sẽ thấy thích thú được tiếp cận lĩnh vực mới

này. Cậu nhìn sang Lạc Trần, hy vọng nhận được sự đồng ý của chị. Nhưng Lạc

Trần lắc đầu: “Đợi sau khi em lên đại học rồi hãy nói. Hiện giờ các sở thích

nghiệp dư của em thực sự đã quá nhiều rồi”. Lạc Trần biết, Lạc Sa có hứng thú với

tất cả những thứ có liên quan đến hội họa, vấn đề là dường như cậu vẫn chưa xác

định được mục tiêu của mình trong tương lai. Các thầy dạy đều nhận xét Lạc Sa

có tài, nhưng chính cậu lại không biết rốt cuộc mình thích gì.

Sở Kinh Dương cũng không nói gì nhiều, chỉ nói với Lạc

Sa: “Lúc nào muốn tìm hiểu về lĩnh vực này thì có thể liên hệ với anh. Đương

nhiên, trước hết phải được sự đồng ý của chị gái em đã”, vế sau là anh đặc biệt

nói với Lạc Trần.

Ăn cơm xong, Sở Kinh Dương đưa mọi người đến xem phim

mẫu vừa ra, sau đó lại cùng với mấy nhân viên hậu kì tổ chức tiệc rượu chúc

mừng. Lạc Sa cũng bị không khí đó ảnh hưởng, vui vẻ nói với Lạc Trần: “Chị, sau

này chị sẽ trở thành người dịch phim phải không? Trên màn hình sẽ xuất hiện tên

chị, thật lợi hại!”.

Lạc Trần khoác tay kéo Lạc Sa: “Đâu có lợi hại như em

nói. Bọn chị chỉ dịch lại tác phẩm của người khác thôi, tác dụng giống hệt như

micro, máy chiếu ý mà. Nhưng thực sự cũng là một công việc rất thú vị”. Khi bộ

phim chứa đựng mồ hôi công sức của cô và Mông Mông được trình chiếu, cảm giác

tự hào của Lạc Trần nảy sinh rất tự nhiên, giống như mặc bộ quần áo mới xinh

đẹp do chính tay mình may cho búp bê của mình, có chút đắc ý và thỏa mãn trong

đó.

Sau đó, bộ phim trình chiếu thuận lợi, nhận được những

phản ứng tích cực từ những người trong ngành, giúp công ty văn hóa Cực Thiên có

một khởi đầu tốt đẹp. Sở Kinh Dương trích một nửa lợi nhuận ra làm tiền thù lao

cho Lạc Trần và Mông Mông. Đấy là một số tiền không nhỏ. Anh không cho Lạc Trần

có cơ hội từ chối: “Các em dùng số tiền này để làm một văn phòng riêng cho em

và Mông Mông, phát triển sự nghiệp phiên dịch của hai em, những mặt khác anh sẽ

cố gắng hỗ trợ hết sức”.

Đối với sự thay đổi của Lạc Trần, Lâm Tự sao không

nhận ra chứ? Đương nhiên anh rất tức tối với hành động vượt quá giới hạn đó của

Sở Kinh Dương. Song điều khiến anh giận hơn cả là thái độ im hơi lặng tiếng của

Lạc Trần, cô hoàn toàn không có ý định chủ động nói với anh là cô đang làm gì.

Tuy nhiên về điểm này anh có phần trách oan Lạc Trần.

Họ ở cùng nhau hai năm, có chuyện gì lọt qua tầm mắt của Lâm tự đâu? Lạc Trần

đã gần như hình thành thói quen, bất kể cô có nói hay không thì anh vẫn biết cô

đang làm gì. Lạc Trần cảm thấy dù thế nào thì anh cũng sẽ là người đầu tiên

biết việc cô đang làm. Còn về chuyện anh không nói gì, thì chắc là đã tán thành

hoặc ngầm đồng ý cho cô làm thế, vì vậy cô mới thoải mái tự do tiếp tục công

việc.

“Chúng ta đi đâu đây?” Thấy Lâm Tự vòng hết vòng này

tới lân khác xung quanh đường vành đai, Lạc Trần không nhịn được buột miệng

hỏi.

Lâm Tự thở dài, rõ ràng cơn giận đã bốc lên tận đầu

rồi: “Ông nội bảo anh đưa em về ăn cơm”.

Lâm Tự đã đi xem bộ phim do Lạc Trần dịch. Sau khi xem

xong, anh đã hiểu vì sao Lạc Trần lại hao tâm tổn sức nhiều như vậy vì bộ phim

này, nhưng điều đó vẫn không thể giảm bớt sự tức giận của anh với thái độ thờ ơ

của cô.

“Vậy giờ thì sao?” Cô nắm chặt tay nắm cửa xe, không

dám lơ là dù chỉ một chút.

“Giờ không đi nữa.” Lâm Tự không biết tại sao anh rất

dễ bị cô làm cho bốc hỏa. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn để mặc anh muốn làm gì thì

làm kia của cô, cơn giận của anh càng ngày càng bốc cao. Anh cho rằng bề ngoài

cô ngoan ngoãn nghe lời như thế, nhưng trên thực tế cô có nhiều chủ kiến hơn

bất kì ai. Nếu dùng từ giả tạo để hình dung về cô thì cũng không phù hợp, vì cô

thậm chí còn chẳng buồn giả vờ che dấu nữa. Thái độ của cô hoàn toàn là lười

quan tâm đến anh, chỉ trưng ra bộ dạng ngoan ngoãn để dỗ dành anh mà thôi. Cô

làm thế thì cục tức trong người anh biết giải tỏa ra đâu đây?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.