Chương 21: Hạt Dẻ Cười
Thẩm Ý Sơ nổ máy, tâm trí chia làm hai nửa.
Một nửa để tâm đến trạng thái cảm xúc của Nghê Nhã đang ngồi ở ghế lái phụ.
Nửa còn lại thì bất giác trôi về một khoảng thời gian của một năm rưỡi trước.
Hồi đó, Thẩm Ý Sơ vừa hoàn thành bản thảo cuốn tiểu thuyết trinh thám mới nhất, đúng lúc bệnh cũ tái phát trước mặt biên tập viên Văn Tĩnh, bị anh ta làm ầm lên, gọi cả xe cấp cứu đưa thẳng vào viện.
Trong lúc Thẩm Ý Sơ đi tiêm thuốc giảm đau, bác sĩ trực cấp cứu dặn dò Văn Tĩnh một vài điều cần lưu ý. Lúc thuật lại cho anh, y như rằng anh ta cường điệu hóa mọi thứ lên, thêm mắm dặm muối đủ kiểu.
Làm cho Thẩm Ý Sơ vốn đang mệt mỏi càng thêm bực mình.
Có lẽ do ảnh hưởng từ hình tượng thám tử kinh điển Sherlock Holmes, Thẩm Ý Sơ chuộng mặc áo măng tô dáng dài, thi thoảng cũng đổi gió với áo khoác da dáng ngắn, chứ ghét cay ghét đắng mấy kiểu áo khoác lửng lơ lưng chừng hông hay đùi.
Trước khi lên xe, Văn Tĩnh có đưa cho anh một chiếc áo vest đen dáng lửng như thế.
Thẩm Ý Sơ liếc nhìn nó bằng nửa con mắt, rồi cũng tìm được cho nó một công dụng cuộn lại kê làm gối tựa lưng.
Đoạn đường từ khu cấp cứu về nhà Thẩm Ý Sơ đi ô tô mất mười mấy phút, vậy mà Văn Tĩnh vẫn chưa kịp kết thúc bài diễn văn thao thao bất tuyệt về tầm quan trọng của việc sinh hoạt điều độ và sức khỏe.
Thẩm Ý Sơ bị tiếng lải nhải nhức óc đó làm phiền đến mức hết chịu nổi, xua xua tay ngắt lời anh ta.
Thẩm Ý Sơ trong thời gian viết lách thường nhốt mình trong nhà, lại vừa trải qua cơn bạo bệnh ở phòng cấp cứu, khuôn mặt anh trắng bệch như gốm sứ. Đôi mắt mệt mỏi khép hờ, thế nhưng khoảnh khắc anh đột ngột liếc nhìn về một hướng nào đó, ánh mắt ấy vẫn sắc lẻm như có thể nhìn thấu tâm can, dường như mọi toan tính đều bị vạch trần trước mắt anh.
Văn Tĩnh ngoảnh sang nhìn Thẩm Ý Sơ, tình cờ bắt gặp ánh mắt đó, lập tức chột dạ dời mắt đi, im bặt.
Chiếc xe dừng lại ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm nhà Thẩm Ý Sơ, Văn Tĩnh ngập ngừng lên tiếng lần nữa: "Ý Sơ này, bác sĩ dặn cậu phải qua phòng khám đăng ký làm kiểm tra tổng quát đấy..."
Thực ra giữa Thẩm Ý Sơ và Văn Tĩnh chẳng có xích mích gì to tát, chỉ là anh thấy cách hành xử và đối nhân xử thế của Văn Tĩnh khác xa mình quá, làm việc chung hơi bị tra tấn tinh thần.
Văn Tĩnh là biên tập viên phụ trách của Thẩm Ý Sơ, tốt nghiệp thạc sĩ trường Đại học Trung Văn danh giá.
Nghe nói quê anh ta ở một vùng núi non hẻo lánh, nghèo nàn, là sinh viên đại học hiếm hoi của cả làng. Khóa tác giả đầu tiên mà cậu ta phụ trách sau khi nhậm chức có cả Thẩm Ý Sơ.
Lúc đó Thẩm Ý Sơ đang học đại học, cuốn sách đầu tay còn chưa xuất bản, anh chỉ là một tay viết vô danh, tính tình lại cợt nhả, hay tắt máy chơi trò mất tích.
Việc Văn Tĩnh xoay quanh những tác giả có vẻ tiềm năng hơn hay nộp bản thảo đúng hạn hơn để nịnh nọt cũng là lẽ thường tình. Thẩm Ý Sơ chẳng thấy có gì lạ, thậm chí anh còn vui vẻ mong anh ta dẹp luôn mấy tin nhắn chúc mừng lễ tết.
Ai mà ngờ Thẩm Ý Sơ lại bạo hồng sau một đêm.
Văn Tĩnh dường như bị một cú sốc lớn.
Kể từ đó, anh ta dồn hết bầu nhiệt huyết lên người Thẩm Ý Sơ.
Thẩm Ý Sơ nhận ra rõ ràng Văn Tĩnh gai mắt với mình. Có thể vì ghét cái sự lạnh nhạt thờ ơ, có thể vì ghét cái tính lười biếng nhàn tản, hoặc cũng có thể vì ghét việc anh cứ tự do tự tại, không vướng bận gì.
Tóm lại, Thẩm Ý Sơ nhìn thấu được sự chướng mắt và phản cảm ẩn giấu trong đáy mắt anh ta.
Thẩm Ý Sơ thừa biết, những lời lải nhải như bảo mẫu và sự quan tâm dạt dào kia của Văn Tĩnh chẳng xuất phát từ đáy lòng, anh ta chỉ sợ mất đi "bát cơm sắt" và "cây hái ra tiền" mà thôi.
Thẩm Ý Sơ vốn quen với sự vô lo vô nghĩ, rất điềm đạm và thờ ơ. Chỉ cần đừng động chạm đến giới hạn của anh, anh cũng lười so đo tính toán hay lật mặt.
Ngặt nỗi cấu tạo não bộ của Văn Tĩnh hơi bị khác người.
Có lẽ vì quá muốn níu giữ cây hái ra tiền là Thẩm Ý Sơ, vào kỳ nghỉ đông năm anh ra cuốn sách thứ ba, Văn Tĩnh mò đến tận nhà anh. Sau khi nốc vài chén rượu, anh ta nước mắt nước mũi tèm lem, bắt đầu kể lể bài ca lên thành phố lập nghiệp gian khổ nhường nào.
Chẳng cần Văn Tĩnh kể lể, Thẩm Ý Sơ cũng lờ mờ đoán ra phần nào qua thái độ xum xoe quá đà của anh ta.
Chắc hẳn Văn Tĩnh bị họ hàng ở quê trói buộc bằng đạo lý, gánh vác kỳ vọng của cả gia tộc, ép bản thân trở thành một người cuồng công việc. Anh ta luôn muốn vắt kiệt bản thân để mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người, vừa dằn vặt nội tâm, cẩn trọng từng li từng tí, lại vừa tự ti nhưng cũng rất kiêu ngạo.
Ngay cả việc mò đến nhà Thẩm Ý Sơ mượn rượu khóc lóc cũng là một chiêu bài tình cảm được Văn Tĩnh tính toán kỹ lưỡng.
Tiếc là chiêu này lại dùng nhầm người, Thẩm Ý Sơ lòng dạ sắt đá mới nghe đến phút thứ mười ba đã đứng dậy bỏ đi.
Lúc Văn Tĩnh tỉnh rượu, trố mắt nhìn Thẩm Ý Sơ bước ra từ phòng ngủ đã khóa trái, trưng ra vẻ mặt hoảng sợ như gặp ma.
Bài tẩy hỏng bét, người cũng cuống cuồng.
Thẩm Ý Sơ thật sự rất ghét mấy trò đấu trí, giở thủ đoạn, nhưng anh liếc nhìn bức ảnh rơi cạnh bàn trà lúc Văn Tĩnh say mèm.
Những người nông dân chất phác với làn da nâu sậm màu sương gió, nở nụ cười tươi rói để lộ hàm răng trắng ởn trước ống kính.
Đó là ba mẹ, ông bà và họ hàng hang hốc nhà Văn Tĩnh.
Thẩm Ý Sơ thở dài, buông một câu coi như cảnh cáo: "Biên tập Văn, nếu lần sau anh còn tự ý đến nhà tôi như thế này nữa, tôi sẽ cân nhắc việc đổi biên tập viên phụ trách đấy."
Văn Tĩnh mừng rỡ: "Ý cậu là..."
Thẩm Ý Sơ cạn kiệt kiên nhẫn, xua tay: "À, đúng, đúng, đúng."
Từ dạo ấy, Thẩm Ý Sơ vẫn giữ cái điệu bộ lạnh nhạt như xưa. Văn Tĩnh cũng tiếp tục giấu giếm chút bất mãn với anh, ngoài miệng thì lải nhải không ngớt những lời chẳng thật lòng.
Thoáng cái mà họ đã hợp tác được sáu, bảy năm rồi, vị biên tập viên này có vẻ vẫn chưa diễn chán vai diễn quan tâm chăm sóc chu đáo này.
Đối mặt với điệp khúc "đi khám bệnh" và "tắm nắng" lặp đi lặp lại của Văn Tĩnh, phản ứng của Thẩm Ý Sơ là: Tháo dây an toàn, uể oải rướn người lên từ ghế, "Ừ" một tiếng cho qua chuyện.
Rồi sau đó quay lưng bỏ đi một nước.
Chẳng biết có phải vì bị Văn Tĩnh chọc tức không mà lúc ba giờ sáng, khi thuốc giảm đau hết tác dụng, Thẩm Ý Sơ đau đến mức vã mồ hôi lạnh, lại một lần nữa phải nhờ đến xe cấp cứu đưa vào khoa cấp cứu của bệnh viện thành phố.
Bác sĩ khoa cấp cứu nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại yêu cầu anh nhập viện để kiểm tra, nhưng khi cơn đau dịu đi, anh vẫn khăng khăng đòi xuất viện.
Thẩm Ý Sơ quá hiểu bản thân mình, lúc bận bịu thì ba bữa một ngày chỉ là khái niệm xa xỉ. Có khi cảm hứng tuôn trào, anh chỉ cần hai ly cà phê và nửa bao thuốc là có thể cắm rễ trước máy tính viết liên tục hai mươi bảy tiếng đồng hồ.
Không tắm nắng, bỏ bữa, thức trắng đêm, lại chẳng thèm vận động, sức khỏe tốt lên bằng niềm tin.
Hồi đó Thẩm Ý Sơ chưa quen Nghê Nhã, chẳng màng gì đến dăm ba cái chuyện sống thọ sống khỏe.
Anh luôn tâm niệm, đời người sống một lần cho oanh liệt là đủ. Viết hết những cuốn tiểu thuyết mình ấp ủ, rồi tiêu sái rút lui, thế là trọn vẹn.
Biết đâu trời cao có mắt, nên khoảng thời gian đó Thẩm Ý Sơ lại nảy sinh ý định "hoàn lương".
Anh đắn đo suy nghĩ, tình trạng cứ thỉnh thoảng lại đau nhói lên thế này e sẽ làm đứt đoạn dòng suy nghĩ. Vậy nên anh phá lệ, chuyển về căn nhà gần cửa tiệm cũ ở vài hôm, tính trải nghiệm cuộc sống ngày ba bữa đàng hoàng.
Đó là một cửa tiệm truyền thống chuyên bán các loại canh hầm đã mở cửa hơn ba mươi năm, làm ăn khá khẩm ở khu vực này.
Cạnh đó là Đại học Sư phạm, trong trường có một khu sân bóng rổ mở cửa cho người ngoài vào chơi.
Thẩm Ý Sơ bỗng dưng nổi hứng, muốn thử xem thỉnh thoảng vận động một chút có giúp đầu óc nhạy bén hơn không.
Anh vác xác đến sân bóng rổ chơi được hai bữa, rồi trong một pha va chạm nảy lửa với một đối thủ có cùng chiều cao nhưng nặng gấp đôi mình, anh đã anh dũng gãy xương...
Đến lúc Thẩm Ý Sơ ngồi xe lăn từ bệnh viện thành phố về, lại tạt qua cửa tiệm canh hầm ăn chực, y như rằng bị bà lão bám trụ cửa hàng suốt ba chục năm nay giáo huấn cho một trận.
Bà lão cầm xấp giấy A4 đập thẳng tay vào ót Thẩm Ý Sơ, mắng anh chỉ giỏi kiếm chuyện đày đọa bản thân.
Ngồi trên xe lăn hết đường né tránh, Thẩm Ý Sơ ôm ót cự nự lại với bà: "Ai da, sao bà lại đánh người bệnh thế này."
Bà lão có lẽ là một trong số ít những người thật sự quan tâm anh trong suốt quá trình trưởng thành.
Khuôn mặt già nua ánh lên vẻ nghiêm khắc nhưng tràn đầy tình thương, bà vươn cổ nhìn vượt qua vai Thẩm Ý Sơ, dòm dỏ vào trong văn phòng.
Thẩm Ý Sơ nhìn theo hướng mắt bà, nghe thấy tiếng khách quen gọi: "Bà Vu ơi, cho cháu một suất canh chim bồ câu hầm đông trùng hạ thảo lớn với một suất canh dạ dày lợn nhỏ nhé."
Bà lão vội vã đáp lời, quẳng luôn xấp giấy trên tay xuống đùi Thẩm Ý Sơ.
Xấp giấy A4 đó được định dạng theo kiểu kịch bản, thế nên Thẩm Ý Sơ mới đùa: "Cuối cùng thì bà cũng chịu nhảy việc rồi à?"
Bà lão kể, đó là đồ của một vị khách lạ mặt để quên, chắc thế nào cũng quay lại tìm, bảo Thẩm Ý Sơ giữ hộ, tốt nhất là mang cất vào văn phòng cho khỏi ám mùi khói dầu.
Thẩm Ý Sơ xoay xe lăn: "Vâng ạ."
Trong cửa tiệm truyền thống mà mẹ anh để lại có một căn phòng làm việc, là do ba anh một mực đòi ngăn ra khi hai người còn chưa ly hôn.
Chắc là để ra oai với vị thế ông chủ mới, ông ta cho lắp một tấm kính bự chảng, nhìn từ trong phòng có thể quan sát rõ mồn một cảnh tấp nập khách khứa ngoài sảnh.
Về sau, mẹ Thẩm Ý Sơ cải tạo tấm kính đó thành bức tường trưng bày. Mặt hướng ra sảnh chính là những chiếc kệ tầng chất đầy các hũ đựng thảo dược hầm canh có dán nhãn mác rõ ràng.
Nào là đẳng sâm, hoàng kỳ, ngọc trúc, trần bì, long nhãn, bách hợp, ngũ chỉ mao đào... đủ các loại thảo dược hầm canh.
Phòng làm việc vẫn còn đó. Đẩy cửa bước vào, cũng giống như căn gác xép trên lầu, thoang thoảng mùi bụi bặm của một nơi ít người lui tới.
Thẩm Ý Sơ lăn xe lăn tiến vào cùng xấp giấy kia. Đi ngang qua chiếc bàn làm việc trống trơn, anh tới bên cửa sổ mở toang một cánh, dưới ánh nắng vàng ươm, anh thờ ơ lật giở xấp kịch bản nháp.
Anh mắc bệnh sạch sẽ trong câu chữ, việc "có nên đọc tiếp hay không" chưa bao giờ cần đắn đo nhiều, chỉ cần lướt qua để quyết định sự sống chết. Nếu ba dòng đầu không thú vị, anh sẽ lập tức từ bỏ.
Thế nhưng, xấp kịch bản trên tay lại khơi dậy h*m m**n đọc tiếp.
Thoại nhân vật không lê thê dông dài, chỉ vài câu đối đáp ngắn gọn đã làm rõ được yếu tố hồi hộp, đồng thời cũng cho thấy IQ của hai nhân vật đang đối thoại không hề tầm thường.
Chính những điểm này đã châm ngòi cho chút hứng thú của Thẩm Ý Sơ – một kẻ mắc bệnh sạch sẽ chữ nghĩa và ghét sự ngu ngốc.
Mặc dù có nhiều chỗ còn thô sơ cần gọt giũa, dán chi chít những mẩu giấy nhớ đủ kích cỡ trông như vá víu, nhưng Thẩm Ý Sơ vẫn đọc một mạch đến trang cuối cùng lúc nào không hay.
Anh nheo mắt lại, vẫn còn thòm thèm. Khi lật ngược lại trang đầu tiên, anh vô tình làm rớt một tờ giấy nhớ màu hồng nhạt ghi chép chi chít tài liệu.
Tên biên kịch hiện ra: Nia.
Suốt mấy ngày sau đó, chủ nhân của xấp kịch bản chưa đầy vạn chữ này vẫn bặt vô âm tín.
Thẩm Ý Sơ thì rảnh rỗi sinh nông nổi, ngày nào cũng có mặt ở cửa tiệm. Ngồi xe lăn không leo lên gác xép được, anh bèn yên vị trong phòng làm việc cũ, vừa uống canh vừa viết bản thảo.
Anh còn làm quen được với một cô mèo hoang đang chăm sóc ba đứa con mới đầy tháng.
Biết Thẩm Ý Sơ hào phóng, mèo mẹ thỉnh thoảng lại lẻn từ trong hẻm đến bên bệ cửa sổ, kêu meo meo gọi anh.
Thẩm Ý Sơ dập tắt điếu thuốc vừa châm, rút một tờ khăn ướt thong thả lau sạch mấy ngón tay: "Mẹ bỉm sữa đang cho con bú không được hít khói thuốc thụ động đâu nhé, mày đến đây làm gì?"
Mèo mẹ ngồi xổm trên bệ cửa sổ, meo meo hai tiếng.
Thẩm Ý Sơ nhướng mày cười: "Lúc mày tới đây tao thấy hết rồi, trong bát thức ăn của mày có nguyên một hộp pate vừa mới bóc đấy nhé."
Mèo mẹ vẫn ngoan cố kêu meo meo. Thẩm Ý Sơ thở dài chê "lòng mèo không đáy", gãi gãi dưới cằm nó, rồi lấy từ trên bàn làm việc một miếng ức gà luộc đã chuẩn bị sẵn đưa cho cô ả.
Mèo hoang cắp miếng ức gà quay ngoắt đi luôn. Thẩm Ý Sơ lắc đầu cười khùng khục. Đang lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, anh bèn lấy một xấp giấy nhớ, táy máy viết vài lời góp ý dán lên xấp kịch bản nháp vẫn chưa có người đến nhận, không thèm để lại tên.
Cuối cùng phóng bút viết rồng bay phượng múa hai chữ "Chúc tốt lành".
Gần trưa, khi đang chỉnh sửa lại cuốn tiểu thuyết của mình, Thẩm Ý Sơ lại nghe thấy tiếng mèo kêu.
Anh đẩy xe lăn đến bên cửa sổ, phát hiện con mèo hoang kia không chỉ biết làm nũng với mỗi mình anh.
Nó đang chặn đường một cô gái thoạt nhìn đã biết là người dễ mềm lòng để thi triển tuyệt kỹ làm nũng.
Cô gái có mái tóc dài đen nhánh suôn mượt, diện chiếc váy liền màu xanh nhạt trông cực kỳ tươi tắn và ngoan hiền dưới ánh mặt trời. Bị tiếng kêu mềm xèo của tên cướp chặn đường làm cho xiêu lòng, cô ôm chiếc balo nhỏ, khom người v**t v* cô mèo hoang đang ngửa bụng ra ăn vạ.
Cô gái có vẻ xót xa: "Mày nhịn đói bao lâu rồi? Chắc là đói meo rồi nhỉ?"
Thẩm Ý Sơ: "..."
Thẩm Ý Sơ nhìn cô gái bắt đầu lục lọi balo. Cô lôi ra một túi hạt dẻ cười, gãi gãi đầu thấy không ổn, lại tiếp tục lục lọi. Cô lôi đủ thứ từ cáp sạc, bút bi, tai nghe đến dây thun buộc tóc... bày la liệt trên mặt đất như bán hàng xén.
Cuối cùng, cô moi ra một chiếc bánh mì Âu nhỏ nhân sữa hạt dẻ cười và một cái xúc xích gầy tong teo.
Cô gái có vẻ thở phào nhẹ nhõm, bóc vỏ xúc xích rồi đặt lên một tờ khăn giấy.
Con mèo hoang đối xử với cô gái y hệt như với Thẩm Ý Sơ, ngoạm lấy cái xúc xích rồi quay mông đi thẳng, không thèm ngoảnh lại.
Nhanh gọn lẹ, đến một biểu cảm thừa thãi cũng chẳng thèm bố thí cho cô.
Cô gái ngớ người, vừa cất đồ đạc vào balo, vừa nghển cổ nhìn theo bóng con mèo hoang mấy lần.
Có lẽ cô cũng tự nhận ra mình vừa bị tên lừa đảo chuyên nghiệp "ăn vạ", chớp chớp mắt, rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Thẩm Ý Sơ tì khuỷu tay lên bệ cửa sổ, dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ xoa thái dương, thờ ơ chứng kiến toàn bộ quá trình tống tiền của cô mèo tinh ranh. Còn chưa kịp đưa ra lời bình luận nào trong đầu, cô gái trong hẻm đối diện đã ngẩng đầu lên với nụ cười rạng rỡ nở rộ trên môi.
Ngây thơ rạng ngời, linh khí bức người.
Như bị thứ gì đó đánh trúng, Thẩm Ý Sơ hơi rướn lông mày, đồng tử vô thức mở to.
Cô gái ấy đã ôm gọn chiếc balo nhỏ vào lòng, vòng qua góc bồn hoa, bước chân vào cửa tiệm canh hầm nhộn nhịp người qua lại.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
