Chương 16: Bí mật đen tối nhất thế giới

Lúc chiếc DBS dừng dưới khu chung cư, tim Tiểu Ái bắt đầu

đập liên hồi.

“Anh chắc chắn là anh ấy không có ở nhà chứ?” Tiểu Ái muốn

mở cửa xe, nhưng lại lo sợ nên muốn xác nhận lại một lần nữa.

“Ngoan nào, lên đi, anh ở đây đợi em.” Thôi Thái Dạ gật gật

đầu, nhẹ nhàng vuốt tóc Tiểu Ái. Mấy ngày trước, khi cô chủ động muốn đi du

lịch giải khuây, anh thật sự rất vui mừng. Ngay cả việc cô nói không muốn về

nhà lấy chứng minh thư anh cũng không suy nghĩ gì, liền móc nối các mối quan hệ

để làm giấy tờ cho cô, còn mượn cả máy bay tư nhân của bố cùng cô bay thẳng tới

đảo Bali.

Những ngày qua, Tiểu Ái luôn vui vẻ cười đùa bên anh, mặc dù

vẫn cự tuyệt nụ hôn, nhưng thỉnh thoảng với sự dịu dàng lãng mạn của anh, cô

cũng thuận theo để anh lại gần. Sau vô số lần bơi lội mà không lo ngại phiền

phức có thể thấy Tiểu Ái rất thích biển. Cô đặc biệt thích ngắm hoàng hôn biển.

Lúc mặt trời lặn, cô luôn ngồi đờ đẫn một lúc lâu trên bãi, cho đến khi anh cất

tiếng gọi, cô mới định thần lại mỉm cười với anh.

Vốn dĩ, với phong cách trước nay của Thôi Thái Dạ, thời gian

chín ngày này đã là quá đủ để anh từng bước một chinh phục cô. Chỉ là anh không

biết tại sao, nhiều lúc thấy ánh mắt ngắm biển thẫn thờ của cô, anh lại yếu

lòng, nói với chính mình, hãy cứ chờ đợi, có lẽ không lâu nữa cô lại chủ động

lại gần mình.

Anh liên tiếp không nhận điện thoại của Dung Kỳ. Anh biết,

sau khi tin tức kia lên báo, cậu ta nhất định sẽ gọi đến tìm. Anh cố tình không

nhận điện thoại đó, ai bảo cậu ta độc quyền như vậy, lấy vai trò là anh trai để

ép anh. Có trời mới biết, tin tức đó vốn dĩ là do anh cố ý tiết lộ cho đám

paparazzi! Đó coi như là một món quà nhỏ anh đáp lại Dung Kỳ. Cho đến hôm qua,

anh rốt cuộc cũng nhận điện thoại của cậu ta. Sau khi báo tin Tiểu Ái bình vô

sự, anh liền nói tối nay sẽ đưa cô ấy quay về. Đương nhiên, điều kiện trước

tiên là sau này cậu ta không được tiếp tục như gà mẹ bảo vệ con. Không được can

dự quá mức vào chuyện của họ nữa.

Giọng nói của Dung Kỳ trong điện thoại hơi mất bình tĩnh.

Cậu ta rất ít khi như vậy, trước đây dù chuyện lớn đến đâu cũng đều thờ ơ, vậy

mà bây giờ vì đứa em gái này, cậu ta có thể nói là đã hoàn toàn đánh mất chính

mình.

Thôi Thái Dạ trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng ngoài miệng thì

ra vẻ mình rất lương thiện không hề động đến em ấy. Anh ta ra sức khuyên nhủ

hai người nhất định phải giải hòa cho tốt, không lại hao phí những lời nói

nghiêm khắc mà mình đã phải tốn bao công sức.

Trong điện thoại chuyện gì Dung Kỳ cũng đồng ý, không hề có

một lời phản đối. Đương nhiên, chuyện này Thôi Thái Dạ cũng không nói với Tiểu

Ái. Tính khí của cô, anh hiểu rõ, trước đây vì cãi nhau với Dung Kỳ mà vội chạy

đến nhà bạn ở. Lần này, theo lệ cũ, cô nói muốn chuyển đi. Anh đành thuận theo

ý cô để cô quay về thu dọn đồ đạc, còn bịa chuyện đã thăm dò tin tức, nói với

cô Dung Kỳ không có ở nhà.

“Ừm! Vậy tôi lên nhé! Sẽ mau xuống thôi, anh đừng chạy đi

đâu đấy!” Tiểu Ái xuống xe, anh ngẫm nghĩ một lát, rồi cũng đuổi theo kéo lấy

cô.

“Gì vậy?” Tiểu Ái nghi hoặc ngoảnh đầu lại, bất ngờ Thôi

Thái Dạ đưa tay ra ôm rồi hôn cô. Hơi thở hòa quyện giữa mùi thuốc lá và mùi

nước hoa xộc vào mũi, cô ra sức đẩy anh ta ra, nhưng dường như lường trước được

hành động này, cánh tay anh càng siết chặt hơn. Đúng lúc Tiểu Ái đang trong cơn

giận, Thôi Thái Dạ bỗng rời khỏi môi cô, thì thầm bên tai đầy ám muội: “Tiểu

Ái, anh đã làm quý ông lịch thiệp chín ngày rồi, bây giờ cho anh một nụ hôn an

ủi, không được coi là quá đáng nhỉ?”

“Tôi không phải là người phụ nữ của anh, muốn thỏa mãn thì

đi mà tìm nguời khác!” Tiểu Ái tức tối.

“Ai bảo em không phải là người phụ nữ của anh?” Vẻ mặt anh

nghiêm nghị, nhìn cô nghiêm túc nói: “Nếu không phải là người phụ nữ của anh,

em cho rằng anh sẽ bỏ bê cả đống công việc để cùng em ra nước ngoài lâu như vậy

sao?”

“Anh thì bận gì chứ? Chẳng phải cả ngày chỉ biết trêu hoa

ghẹo nguyệt hay sao?”

Thôi Thái Dạ bị cô làm cho tức điên, nhưng điều duy nhất

giúp anh trút giận lúc này chỉ có thể là trừng phạt bằng cách cắn vào vành tai

cô.

“Thôi Thái Dạ!” Tiểu Ái thật sự phát cáu, lập tức giơ chân

lên đá anh ta.

Thôi Thái Dạ vội buông lỏng tay, biểu lộ đến đây là kết

thúc.

“Anh cứ đợi đấy, đợi tôi xuống sẽ nói tiếp với anh chuyện

này!” Tiểu Ái nghĩ cô đã quá dễ tính, kể từ lần đầu tiên bị anh ta hôn nhưng cô

đã không tức giận, vì thế cứ cách một ngày anh ta lại đến quấy rối. Mặc dù

không phải là đứa con gái bảo thủ, nhưng cái gì cần phải giữ gìn thì cô vẫn

phải giữ chứ. Nếu cứ tiếp tục như thế này, cô thấy chính mình cũng sắp trở

thành loại đàn bà dm đng dựa vào thân thể mà tiến thân.

Thôi Thái Dạ mỉm cười dõi mắt theo dáng Tỉểu Ái đi lên lầu,

trong lòng nghĩ đến khi cô phát hiện ra mình bị lừa đưa về nhà, không biết sẽ

tức giận như thế nào. Chắc cô sẽ nổi cơn thịnh nộ và mắng cho anh một trận té

tát.

Lúc này đã là xế chiều, mùa đông ngày thường ngắn, trong

phòng không bật điện nên rất tối tăm. Sau khi đóng cửa, Tiểu Ái hít một hơi

dài, không thay dép và cứ thế đến phòng của mình thu dọn quần áo, sách vở. Lần

trước là bị đuổi đi, lần này là lén lút trốn đi, Tiểu Ái thấy mình như xung

khắc với căn nhà này rồi. Lúc đặt vali lên giường để xếp quần áo vào, Tiếu Ái

thoáng thấy chiếc áo len mỏng hở cổ rơi trên nền nhà, đó là chiếc áo Dung Kỳ

khoác trên người vào hôm cô bị sốt. Cô cắn môi, nhanh chóng nhét loạn xạ những

thứ cần dùng vào vali, sau đó kéo ra khỏi phòng.

Đánh xe vali ma sát với nền nhà phát ra những tiếng ken két

vô cùng khó nghe, có lẽ bánh xe đã bị hỏng rồi, lát nữa cô sẽ bảo Thôi Thái Dạ

đưa đi mua cái mới. Cúi đầu kéo chiếc vali tới phòng khách, bỗng nhiên cô dừng

chân. Đèn phòng khách, tại sao lại sáng vậy? Không khí căn phòng tràn ngập hơi

thở lạnh băng mà uy nghiêm đáng sợ. Tiếu Ái cứng đơ người ngẩng đầu nhìn, bên

cửa sổ sau ghế sô-pha, một thân hình cao ráo đang đứng ở đó. Đôi mắt đẹp lạnh

lùng, lặng lẽ chiếu lên người cô, rồi lại nhìn xuống chiếc vali. Rõ ràng là cái

nhìn chăm chú không cảm xúc, nhưng ngón tay cô vẫn run lên cầm cập, chiếc vali

đổ xuống nền nhà, phát ra tiếng “phịch” vô cùng chói tai.

Đã gần mười ngày rồi, lúc tản bộ trên bãi biển thong thả

ngắm nhìn biển cả ở đảo Bali, cô nghĩ rằng mình có thể quên được chuyện điên

cuồng tối tăm ấy, có thể coi đó như ác mộng để rồi khi tỉnh lại mọi thứ sẽ yên

ổn. Nhưng vào giờ khắc này, khi đối diện với anh, cô mới phát hiện ra điều đó

hoàn toàn không thể.

“Anh, tại sao anh lại có mặt ở đây được...?” Đối diện với

ánh mắt đang không ngừng dậy sóng của Dung Kỳ, Tiếu Ái lập tức hiểu ra vấn đề “Hóa ra Thôi Thái Dạ lừa em! Đồ khốn kiếp!” Cô mắng mấy câu, rồi cúi người nâng

chiếc vali trên nền nhà lên, thế nhưng chưa kịp đứng thẳng người, cổ tay cô đã

bị anh kéo lại. Sự đau buốt truyền đến khiến Tiểu Ái buông vali ra, loạng

choạng bị Dung Kỳ lôi vào phòng tắm.

Tiểu Ái giãy giụa muốn thoát, nhưng vẫn bị ấn dưới vòi nước.

Đã lâu cô chưa có cảm giác bị nước lạnh chảy từ trên đầu xuống, lạnh đến cắt da

cắt thịt. Sự hoảng loạn tuyệt vọng bao lấy Tiểu Ái, nước mắt lập tức tuôn ra,

cô ra súc hét: “Đủ rồi! Đủ rồi! Dung Kỳ anh hãy dừng tay lại cho tôi!”

“Rửa cho sạch sẽ!” Giọng nói gần như khô khốc từ phía trên

truyền đến, cô không tài nào tưởng tượng được vẻ mặt của anh lúc này. Giữa mùa

đông giá rét dòng nước lạnh băng giày vò cô đến rã rời toàn thân. Chẳng lẽ đây

chính là cảnh tượng mà anh muốn nhìn thấy sao? Trong phút chốc, những hồi ức

năm xưa bất chợt ùa về trong tâm trí Tiểu Ái. Năm cô học lớp mười, vào buổi tối

đầu tiên khi cô và Hứa Kỷ Dương hôn nhau, lúc đó bố mẹ đều không có nhà, cô vừa

bước vào cửa đã bị anh kéo đến nhà tắm, cũng là xả nước nghiêng như thế này, từ

trên xuống dưới làm cô mệt lả người. Thế nhưng, khi cô nổi cơn thịnh nộ và giãy

giụa thoát ra được, thì anh chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi nói rằng: rất bẩn nên

phải rửa sạch. Lúc đó, cô không thể hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ

lằng anh đang báo thù những trò đùa ác ý của cô trước đây, hoặc là vì thấy cô

gai mắt nên đã cố tình chỉnh cô.

Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu!

“Lúc nãy có phải anh đã thấy...?” Tiểu Ái chống tay trên

gạch men sứ, dồn sức hét to: “Anh nhìn thấy tôi và Thôi Thái Dạ hôn nhau, vì

thế mới dùng nước gột rửa tôi!” Lời nói vừa dứt, Tiểu Ái liền cảm thấy sức nước

đè lên người càng nặng thêm. Cô bất chợt cười: “Hóa ra đúng là như vậy! Tôi

thật ngốc, tại sao đến hôm nay mới hiểu ra. Khụ khụ... Dung Kỳ, anh không thấy

anh rất nực cười hay sao? Anh cho rằng như thế này thì sẽ chứng minh được cái

gì? Khụ khụ... Nói thật cho anh biết nhé, hôm nay không phải là lần đầu Thôi

Thái Dạ hôn tôi. Còn nữa, mấy năm đại học tôi không nhớ nổi đã hôn bao nhiêu

nam sinh nữa!” Vòi hoa sen bỗng bị ném sang một bên, Tiểu Ái bị anh kéo lên,

đẩy vào tường, tiếp theo lại bị ấn chặt, cô đau đến mức gần như ngất xỉu.

Những ngón tay thon dài nắm lấy gáy cô, ép buộc cô chỉ có

thể ngẩng đầu lên nhìn anh. Cả người cô ướt như chuột lột, lạnh đến phát run,

song anh chẳng khác cô, cũng bị nước làm cho ướt hết người.. Đôi mắt đó vừa rồi

còn tẻ nhạt trong suốt, lúc này đây lại ngập tràn lửa giận, ngọn lửa đó nhảy

múa uốn lượn, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng cô.

Nếu như biết điều, lúc đó Tiểu Ái nên ngậm chặt miệng không

nói bất cứ điều gì, nhưng cô lại một mực không chịu: “Anh tức cái gì chứ! Anh

có tư cách gì để nổi giận chứ? Đừng nói tôi đã là người trưởng thành rồi, cho

dù chưa trưởng thành thì cũng đã sao nào? Chỉ cần tôi vui vẻ, tôi thích hôn ai

thì sẽ hôn, đừng nói đến chuyện đó, cho dù cùng với họ lên giường thì cũng

không tới lượt...”

“Câm miệng! Em không biết mười ngày qua em mất tích anh đã

phải sống như thế nào đâu!” Anh hét lên, dường như đã dốc hết toàn bộ sức lực

trong người, ngay cả những ngón tay đang nắm lấy cô cũng bắt đầu run rẩy: “Em

cho rằng những lời em nói anh không biết sao? Em cho rằng anh bằng lòng để bản

thân mình biến thành bộ dạng như thế này ư?” Không chỉ có ngón tay mà cả người

anh cũng đang run lên, ngay cả ngọn lửa giận lúc nãy còn tràn ngập trong mắt

giờ đây cũng dần dần biến mất một cách lặng lẽ. Nỗi đau khổ vô hạn bao phủ

trong không gian, anh nhìn cô chăm chú, đáy mắt tràn ngập sự bi thương lẫn đau

khổ, còn cả nỗi bất lực, không cam tâm. Đúng vậy, bất kể cô làm gì, anh đều có

thể quản thúc, có thể quở trách, có thể làm bất cứ điều gì mà một người anh có

thể làm, nhưng lại không thể dựa vào lập trường của một người đàn ông vì ghen

tuông mà nổi giận.

Dung Kỳ cho rằng, anh sẽ mãi mãi lạnh lùng. Bao nhiêu năm

nay, tuy thỉnh thoảng mất đi kiểm soát, nhưng ít nhất anh sẽ không khiến cô

biết được lý do đằng sau. Anh cũng đã từng cố gắng chôn vùi những tình cảm

không nên có này. Thế nhưng, ngày hôm đó, khi những khát khao và tình cảm đã

dồn nén từ lâu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim bùng lên, anh biết rằng, từ lúc

này, anh không thể tiếp tục dựng lên vỏ bọc lạnh lùng nữa rồi!

Có những thứ tình cảm, một khi đã để lộ ra, sẽ không thể nào

giấu đi được nữa. Dù hiểu rõ kết cục đã định trước, nhưng cũng không thể nào

dừng lại được.

“Anh đã từng nói với em từ trước rồi, đừng có dồn ép anh!

Hiện tại như thế này, em vừa lòng rồi chứ?”

Dung Kỳ nhìn cô, sự tuyệt vọng trong đáy mắt cơ hồ muốn đánh

ngã cô. Đây là một Dung Kỳ xa lạ, từ nhỏ đến lớn, anh luôn hờ hững, chưa từng

vì bất cứ chuyện gì mà lo lắng, thậm chí không lâu trước đó, cô còn nghĩ rằng

cả đời này anh sẽ luôn cách biệt với những từ như thất lễ, thảm hại. Thế nhưng

hiện giờ cô đã thấy cái gì? Một Dung Kỳ luôn vời vợi trên cao, vậy mà lúc này

anh lại có vẻ mặt bi thương như thế? Thật là nực cười! Hiện giờ người bi thương

nhất không phải là cô hay sao? Cô mất tích mười ngày thì đã làm sao nào? Người

gặp phải những chuyện này rõ ràng là cô cơ mà! Anh sao phải bi thương chứ?

“Tại sao lại phải như vậy?” Cô nhìn anh quật cường, nước mắt

bất giác chảy xuống: “Tại sao lại phải như vậy? Em chỉ muốn anh thương em, yêu

quý em... Anh cũng biết, ngay từ lần đầu tiên gặp anh, em đã quý anh rồi, anh

đẹp như một hoàng tử... Chắc chắn anh không thể hiểu, mỗi lần anh lạnh lùng

nhìn em và nói những lời làm người khác tổn thương, em đã buồn như thế nào. Em

luôn cho rằng anh thật sự ghét em, em luôn hi vọng anh có thể thay đổi, dù luôn

nói với chính mình đó chỉ là ý nghĩ xa xỉ nhưng em vẫn hi vọng... Ở Singapore

khi nghe được những lời của Lý Trân Gia, em đã vô cùng hạnh phúc, nóng lòng

muốn được gặp anh... Thật sự mong ước của em rất đơn giản, chỉ cần anh dịu dàng

với em, dù chỉ một chút thôi, em cũng sẽ rất vui. Em không quan tâm phải đợi

anh bao lâu giữa trời đông giá lạnh, cũng không để ý sắc mặt lúc anh nhìn em

lạnh lùng như thế nào, chỉ cần thỉnh thoảng có một chút ấm áp và quan tâm, thế

là đủ lắm rồi...” Tiểu Ái càng khóc càng thương tâm, gần như nói năng lộn xộn

hết cả. Cô không thể nào hiểu được, tại sao chỉ cầu xin sự yêu mến của anh mà

lại khó như vậy!

Năm đó khi cô nói muốn thi vào Học viện Điện ảnh. anh cho

rằng cô vì ham chơi ham vinh nên đã ra sức phản đối. Còn bố mẹ nghĩ cô thích

khoe mẽ, thích xinh đẹp nên cũng không đồng ý, thế nhưng, họ không biết rằng sự

nghiệp điện ảnh là ước mơ trong lòng cô từ rất lâu rồi.

Rất nhiều lúc, thậm chí ngay cả bản thân Tiểu Ái sắp quên đi

ước nguyện ban đầu khi lựa chọn giấc mơ này. Không nhớ rõ là từ ngày nào, chỉ

biết rằng lần đó cô bị một chị khóa trên kéo vào Học viện Điện ảnh tham dự buổi

casting phim do chính sinh viên trong Học viện tổ chức. Năm đó cô mười ba tuổi,

vừa học năm thứ hai trung học, mọi thứ đối với cô đều vô cùng hiếu kì và mơ hồ.

Khi chị khóa trên casting, cô kiểng chân đứng ở ngoài cửa sổ của phòng học nhìn

trộm vào, đúng lúc đó cô đã thấy anh. Anh cầm kịch bản, ngồi ở vị trí giám

khảo, thỉnh thoảng quay sang nói gì đó với người ngồi bên cạnh, sau đó lại đưa

ra nhận xét, góp ý với người tham gia casting. Lúc đó mặt mày anh phấn khởi,

sắc thái ung dung tự nhiên, cả người như được bao phủ bởi vầng hào quang lấp

lánh. So với ấn tượng của cô về anh, một người trước nay luôn lạnh lùng xa cách

thì đây dường như là hai con người hoàn toàn khác nhau Điều gì có thể khiến anh

vui vẻ như vậy? Mong ước học tập như thế nào lại khiến anh như biến thành một

người khác thế? Những suy nghĩ đó cứ dần dần nảy nở trong lòng cô, sau đó cùng

thời gian mà lớn dần, dù rằng có quên mất, thì sự cố chấp đó vẫn cứ tồn tại.

Tiểu Ái thực sự chưa từng nói với bất kỳ ai kể cả Tư Nhã, sở dĩ cô lựa chọn

giấc mơ này là bởi cô muốn trải nghiệm giấc mơ của anh. Cô muốn tiến vào thế

giới của Dung Kỳ, hy vọng có được sự quan tâm bảo vệ từ anh, hy vọng anh sẽ

nhìn cô nhiều hơn. Thế nhưng sau đó thì sao...?

“Tiểu Ái...” Dung Kỳ vuốt má cô, lấy ngón tay lau những giọt

lệ đang tuôn trào, nhưng tuyến lệ của cô như đã hỏng, những giọt lệ không ngừng

tuôn rơi. Đôi mắt luôn tràn ngập niềm vui, dạt dào sức sống ấy, giờ đây không

thể nào nhìn thấy một chút ánh sáng. Anh thở dài nặng nề, cúi đầu hôn những

giọt lệ của cô.

Bị kích động nên sau đó Tiểu Ái đã dồn sức đẩy anh. Hành

động đó khiến anh nổi giận, đôi môi đẹp vừa bị nước làm cho lạnh ngắt của anh

đặt lên miệng cô, anh nghe thấy tiếng kêu xin nhưng anh đã không dừng lại.

Tiểu Ái cảm thấy môi anh đang nhẹ nhàng hòa quyện với môi

cô, từ dịu dàng đến thô bạo, sau đó là chiếm hữu và xâm nhập. Cô thấy tiếng

mình trong hơi thở hổn hển gọi “anh trai” và muốn anh dừng lại. Nhưng lần này

bất luận có gọi như thế nào, anh cũng không chịu buông tay.

Anh ép cô vào bức tường lạnh ngắt, cả thân hình dán chặt

người cô, không chừa một khe hở nào. Cô không dám mở mắt, rùng mình mấy lần rồi

muốn cắn anh, nhưng cứ mỗi lần tiếp xúc với đầu lưỡi và môi anh, cô đều dừng

lại. Không phải là cô không muốn, mà cô không thể tưởng tượng ra cảnh tượng bản

thân mình cắn môi và đầu lưỡi anh sẽ như thế nào. Điều này đã khiến cô có cảm

giác sụp đổ điên cuồng, không lối thoát.

Không thể chống lại nụ hôn của Dung Kỳ, Tiểu Ái chỉ có thể

khiến bản thân mình đờ đẫn như khúc gỗ, cố gắng quên đi chuyện anh đã làm với

mình, quên đi sự thật không thể chối cãi rằng giữa anh và cô có chung huyết

thống, quên đi bản thân mình là ai, quên đi tất cả...

Thân nhiệt anh càng lúc càng thay đổi, tựa như viên than

nóng đang thiêu đốt cô, bất chợt anh buông cô ra, hỗn loạn chống tay lên trán

cô.

“Sau này đừng để anh nhìn thấy người đàn ông nào khác động

vào em.” Giọng nói của anh nhanh chóng khôi phục lại sự bình tĩnh, lạnh lùng

vốn có, không những thế còn mang theo cả vẻ sắc lạnh thấu xương: “Còn nữa, hãy

tránh xa Thôi Thái Dạ một chút, bằng không anh sẽ không dễ dàng tha cho em

đâu!”

Tiểu Ái không nói gì, chỉ yên lặng nhìn anh, ánh mắc ai oán

khiến anh phải rời tầm mắt.

“Cuối cùng, em hãy bỏ ngay cái ý nghĩ chuyển đi đi! Em chắc

cũng rõ, với khả năng của anh, muốn phong tỏa đường lui của em là chuyện dễ như

trở bàn tay.” Trước khi bước ra khỏi nhà tắm, anh ném lại lời cảnh cáo khiến cô

nổi đóa.

“Anh đừng nghĩ anh muốn làm gì thì làm! Cùng lắm tôi quay về

thành phố Z!” Tiểu Ái dựa vào tường hét to về phía anh.

“Được thôi!” Anh ngoảnh đầu lại nhìn cô, cặp mắt màu trà

lạnh thấu xương: “Nếu em có thể từ bỏ việc học của em, vai diễn của em, tất cả

những gì em đã gây dựng trong hơn ba năm qua, vậy thì hãy quay về!”

Cánh cửa nhà tắm bị anh hung hăng đạp mạnh vào, cô nhìn chằm

chằm xuống nền nhà, cuối cùng toàn thân bất lực ngã nhào xuống sàn.

Dung Kỳ quá hiểu cô. Không sai, những lời anh nói hoàn toàn

không sai! Học tập, vai diễn, và tất cả những thứ ba năm nay cô tạo dựng được,

cô không thể nào từ bỏ. Vì thế chỉ cần một ngày còn hoạt động trong giới

showbiz, cô không thể tùy tiện làm theo ý của mình, mà chỉ có thể chịu sự khống

chế của anh.

Không, không hoàn toàn như vậy, nếu cô có thể đứng trên vị

trí của anh thì sao? Chỉ cần cô có thể mau chóng nổi tiếng trong giới điện ảnh.

Đúng vậy, đối với cô, đó chính là con đường duy nhất.

Tại vị trí gần cửa sổ trong tiệm cà phê, Tiểu Ái lười biếng

nằm nhoài người xem đống tạp chí trên bàn, tĩnh lặng không cử động. Tư Nhã ngồi

bên cạnh lắc nhẹ cốc cà phê, tiếng lanh canh do chiếc thìa nhỏ va chạm với cốc

sứ trở thành âm thanh duy nhất giữa hai cô.

“Cậu muốn sầu muộn

cũng được, muốn buông thả cũng chẳng sao. Với tư cách là chị em tốt của cậu,

bất cứ chuyện gì mình cũng có thể ủng hộ cậu hết mình, nhưng cái chuyện vô cớ

bỏ bê việc đóng phim này thì tuyệt đối không thể! Cậu phải biết rằng, bất cứ

một cơ hội nào với chúng mình đều không dễ gì đạt được, huống hồ “Vũ điệu đào

kép” một bộ phim lớn như vậy. Chính lúc cậu cần bộc lộ tài năng của mình nhất,

thì cậu lại chỉ với một câu xin nghỉ phép rồi bặt vô âm tín suốt mười ngày, thử

hỏi người khác sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt gì đây?” Những ngày trước không liên

lạc được với Tiểu Ái, Tư Nhã bèn chạy đến đoàn làm phim thăm dò. Vì trước đó đã

từng cùng với Tiểu Ái ra vào nơi này nhiều lần, nên bảo vệ nhận ra cô và cho cô

đi vào. Kết quả, vừa bước vào đoàn phim đã nghe thấy không ít những lời nói chỉ

trích liên quan đến Tiểu Ái. Lúc đó, Tư Nhã mới biết con nhóc này ngay đến

thông báo của đoàn làm phim cũng dám bỏ mặc. Thấy Dung Kỳ, cô định dò hỏi

chuyện của Tiểu Ái, nhưng vừa nói được hai chữ “Tiểu Ái”, anh ta liền đóng phập

quyển kịch bản trên tay, đứng lên gọi trợ lý đến, bàn giao việc này việc nọ.

Anh hoàn toàn coi cô như người vô hình, khiến cô tức đến mức muốn xông lên đá

bay anh ta ngay tại chỗ.

Tư Nhã ngừng oán thán, phát hiện ra người ngồi đối diện vẫn

đang nằm bò trên bàn không một chút phản ứng, cô liền tức giận trở lại: “Trời

ơi! Mình nói mỏi mồm nãy giờ cậu có nghe được cái gì không thế hả? Anh em cậu

đúng là giống nhau mà, ai cũng coi như không nhìn thấy mình vậy! Con nhóc chết

tiệt, cậu mấy ngày nay sống quá vui vẻ rồi, ngày nào cũng ở đảo Bali cùng Thôi

đại gia tắm nắng...”

“Đừng nhắc đến cái tên khốn kiếp đó nữa!” Tiểu Ái nhảy dựng

lên, cau mày quắc mắt: “Nếu không vì cái thằng cha đáng chết đó bán đứng mình,

thì mình đâu bị...” Nhớ đến buổi tối hôm bị Dung Kỳ tóm được, Tiểu Ái lại thấy

tức giận. Thôi Thái Dạ chưa biết chuyện gì xảy ra đã tự mình quyết định. Nếu

giữa cô và Dung Kỳ chỉ là cãi nhau như những lần trước, cô cần gì phải trốn đến

tận mười ngày.

“Cậu bị làm sao?” Tư Nhã lặng lẽ đến ngồi cạnh cô, trong đôi

mắt xinh đẹp lóe lên vẻ hiếu kì lẫn nghi hoặc.

Tiểu Ái thu lại cánh tay vừa đập lên bàn, khuấy cốc cà phê

đáp lại không sao, rồi bất chợt ngẩng đầu lên hỏi: “Tư Nhẵ, cậu... có anh em

trai không? Chính là kiểu có quan hệ huyết chống đó?”

“Bố mẹ chỉ có mình thôi, nhưng anh em họ thì có. Bố mẹ mình

thực hiện kế hoạch hóa gia đình mà. Nhà cậu là trường hợp đặc biệt đấy. Sao

vậy, muốn mình chỉ dẫn một chút cách thức sống giữa anh trai em gái sao?” Tư

Nhã vuốt mái tóc xoăn dài của Tiểu Ái giống như âu yếm chú cún con vậy.

“Không phải, mình muốn hỏi, chính là giữa cậu và các anh em

họ…” Tiểu Ái chần chừ mãi mới nói được nửa câu, cuối cùng nuốt nửa câu còn lại

vào bụng. Một chuyện khó hỏi như vậy, cô thực sự không thể nói ra được, nên

giấu bí mật này trong lòng vẫn hơn.

Tiểu Ái xua tay nói thôi vậy, rồi đưa chủ đề câu chuyện quay

về vấn đề chính. Cô muốn Tư Nhã lưu ý giúp mình gần đây có công ty nào muốn

tuyển diễn viên không, cô sẽ tham gia ứng tuyển. Tư Nhã là người bản địa, kể từ

khi bố mẹ ly hôn rồi ai nấy đều lập gia đình, cô đã sống tự lập. Tư Nhã phải tự

gây dựng những mối quan hệ từ nhỏ nhất trở đi, tuy không nhất thiết phải quen

biết những vị tai to mặt lớn như Thôi Thái Dạ, nhưng những người có tiềm lực

bình bình thì cô cũng cần khá nhiều.

Nghe Tiểu Ái nói như vậy, Tư Nhã cảm thấy rất kì lạ. Tiểu Ái

bỏ qua một nhân vật tầm cỡ như Thôi Thái Dạ, ngược lại đi nhờ cô sao?

“Thằng cha đó, mình đã hoàn toàn nhận ra được bộ mặt thật

của anh ta!” Thôi Thái Dạ có thể lén lút liên lạc với Dung Kỳ đưa cô vào miệng

cọp, có gì đảm bảo sau này sẽ không tái diễn một lần nữa: “Huống hồ gần đây

mình cảm thấy anh ta quá để tâm đến mình, thật là… Mình lại không thích anh ta.

Ngộ nhỡ anh ta yêu đơn phương mình, mà mình lại không thích gây tổn thương cho

người khác.” Lúc nói những lời này, Tiểu Ái bất chợt bày ra dáng vẻ dịu đàng

đáng yêu “là mỹ nhân nên phải đành chịu thôi” rồi từ từ vuốt tóc, hại Tư Nhã

phun cả ngụm cà phê lên chiếc bánh bông lan bơ sữa trước mặt.

“Này! Bẩn quá! Mình vừa ăn được một miếng đó!” Tiểu Ai lườm

xong, xem thời gian trên di động đã muộn, chỉ đành ai oán đứng dậy mặc áo khoác

vào.

“Đến đoàn phim à?”

“Đúng vậy, vẫn còn mấy cảnh phim còn nợ, hôm nay quay hết

một lượt.” Tiểu Ái mặc xong áo khoác ngoài, phát hiện ra Tư Nhã vẫn ngồi đó

không nhúc nhích, thấy kì lạ liền hỏi: “Cậu không đi với mình à?”

“Thôi đi! Mình coi như đã từ bỏ anh trai cậu, xem đó là giấc

mộng xa vời, hơn nữa....” Cô cười dễ thương: “Chút nữa mình còn có cuộc hẹn.”

Tiểu Ái vừa đi vừa mắng bạn thân là trọng sắc khinh bạn. Lúc

đấy cánh cửa kính của tiệm cà phê, gió lạnh tạt vào mặt, bầu trời âm u như lúc

chập tối. Đây là ngày âm u thứ hai kể từ khi cô trở về thành phố S, mặt trời

dường như đã quên mất ban ngày. Khung cảnh này cũng khiến lòng người có những

giây phút giống như bầu trời trên cao nặng nề ngột ngạt, điều này hoàn toàn

khác với thời tiết và không khí ở đảo Bali. Thời tiết lúc nào cũng như sắp có

tuyết rơi, nhưng tuyết thì cứ chần chừ mãi mà chẳng thấy.

Thật ghét cái thời tiết này! Tiểu Ái quấn chặt chiếc khăn

bằng vải nhung lạc đà quanh cổ, vội vã đi về phía trạm xe buýt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.