Chương 28

giúp mẹ nó dọn dẹp nhà cửa và làm thức ăn. Làm xong việc thì cũng đã 4 giờ rưỡi chiếu pa nó cũng vừa về tới. Do hôm nay pa nó về sớm nên vừa về thì liền đi tắm rửa thay đồ rùi xuống nhà cùng cả nhà ăn cơm _Bác nghe nói cháu đã xin được việc làm rùi phải ko ?-khi đi ngang qua hắn pa nó liền hỏi _dạ-hắn lễ phép trả lời _Chúc mừng cháu, thôi vào ăn cơm đi-pa nó nói Hắn gật đầu rùi cùng pa nó vào nhà bếp, cả nhà cùng ăn cơm vui vẻ. sau khi ăn xong hắn giúp nó rửa, dọn dẹp chén đũa rùi lên lầu thay đồ chuẩn bị đi làm. Một lúc sau hắn bước ra khỏi phòng, trên người mặc 1 chiếc áo pull màu lam, quần jean và dép quai ngang đen trắng. Chuẩn bị xong hắn ra ngoài làm việc còn nó thì lên phòng thay đồ

Hắn đi tời quán thì quán cũng đang có rất nhiều khách đang đợi. Từ ngày hắn đến tiệm là việc khách ngày nào cũng đông nghẹt. Các cô gái chủ yếu là

muốn thấy mặc hắn nên mới tới quán, cho nên lúc nào hắn cũng phải làm

việc tới tối mới được về nhà

Về tới nhà hắn liền đi lên lầu định về phòng mình. Hắn lên lầu đi ngang qua phòng nó thì thấy ánh đèn

vẫn còn sáng, thấy thắc mắc hắn liền gõ cửa

_Ai vậy ?-nó hỏi, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn lạnh lùng như thường

_Tui-hắn ngắn gọn đáp

_Sao cậu ko đi ngủ ?-nó mở cửa ra thấy hắn liền hỏi

_À, thấy cậu còn chưa ngủ nên vào hỏi thử-hắn quan tâm nói

_Không có j, tại phải làm bộ sưu tập để nữa đưa cho chủ tịch-nó nói rùi đi vào, ngồi lại bàn tiếp tục công việc của mình

Hắn cũng ko nói j, chỉ gật đầu sẵn tay đóng cửa lại cho nó rùi đi về phòng

mình nhưng trong lòng vẫn thấy lo cho nó. Hắn về tới phòng liền đóng cửa lại và lấy trong túi ra 1 số vật liệu khi nãy mới mua. Hắn để các vật

ấy trên bàn, ngồi xuống ghế rùi cấm cúi làm j đó. Khi vừa làm xong hắn

cũng mệt quá ngủ gục ở trên bàn

Sáng hôm sau nó thức sớm

chuẩn bị đi giao bộ sưu tập. Hôm nay nó mặc áo T-shirt, quần jean bó sát đơn giản, tóc xõa dài màu ánh tím tự nhiên làm nổi bật thêm vẻ đẹp của

nó. Nó cầm bộ sưu tập mới bỏ vào tập đựng hồ sơ rùi đi xuống nhà lấy xe. Nó đang đi xuống bỗng có tiếng gọi ở phía sau

_Chờ tui với-hắn vừa gọi vừa chạy tới

_Có chuyện j ?-nó hỏi

_Tui muốn đi với cậu-hắn ngừng 1 chút rùi lấy trong túi ra 1 vật j đó-Với lại có cái náy muốn tặng cậu

Hắn xòe bàn tay ra ở giữa có 1 chiếc kẹp tóc có đính pha lê, tuy chiếc kẹp

được làm thủ công bằng tay khá đơn sơ nhưng rất độc đáo. Chiếc kẹp này

là do hôm qua hắn mua mấy vật liệu về rùi tự tay làm cả đêm để tặng cho

_Cảm ơn-nó nhận lấy nở 1 nụ cười nhàn nhạt rùi nói- Đi thôi

Nó nói xong thì nhanh chóng đi ra ngoài, hắn cũng định thần lại rùi đi theo nó

Nó và hắn đi trên đường bỗng nhiên thấy 1 người bị 1 chiếc xe tayga đụng phải, người kia gậy tai nạn xong thì liền bỏ chạy. Nó nhanh chóng bước xuống xe đỡ người đó lên. Người đó là 1 ông cụ khoảng 60t, có khuông mặt hiền từ và mái tóc hoa râm. Trên người ông mặc quần áo đơn giản nhưng sang trọng tạo cho người ta cảm giác thoải mái khi tiếp xúc với ông _Ông có sao ko ?-hắn bước lại gần hỏi _Ông ko sao, tuổi trẻ bây giờ thật làm ta thất vọng quá, đụng người xong thì liền bỏ chạy-ông lão đứng lên than phiền nói _Ông có cần vào bệnh viện ko ?-nó đỡ ông vào lề rùi hỏi _Không cần đâu-ông lắc đầu ngước mặt lên nhìn thẳng vào nó rùi khẽ giật mình-Cháu tên j vậy ? _Cháu tên Bảo Hân-nó lễ phép trả lời _À, đôi mắt mắt của cháu rất giống với 1 người-ông cười nói _Ông có cần tụi cháu đưa về ko ?-hắn hỏi _Không sao ta tự về được rùi-ông lão cười rùi vỗ ngực ra tư thế rất khỏe mạnh _Vậy thôi, tạm biệt ông-nó và hắn tạm biệt ông lão rùi lên xe chạy tới chỗ làm

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.