Chương 13: Nhập học (4)

Tiếng bàn tán, chỉ trích nó khắp nơi, ai cũng cảm thấy nó quá đáng ghét

còn nhỏ Phương thì đắt ý cười thầm. Nó nghe thấy vậy cũng chẳng nói j,

đôi mắt ưu nhã lạnh lùng quét qua từng người trong lớp nhanh chóng nhiệt độ liền hạ xuống, hơi lạnh tỏa ra khắp nơi. Tuyết và hào thấy hàn khí

như vậy cũng rùng mình. Cô gái này tuy khuôn mặt nhìn xấu xí nhưng đôi

mắt lại rất đẹp, sắc bén và toát lên khí chất lạnh lẽo khá đáng sợ_RengRengReng- tiếng chuông báo vào học vang lên cứu nguy đúng lúc khiến mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nó cũng thu lại ánh mắt giết người ngồi vào bàn học

Hai tiết học trôi qua trong im lặng. Nhưng thật ra mọi người đều làm việc

riêng của mình còn trên bảng thì bà cô địa vẫn thao thao bất tuyệt về

bài giảng. Mấy học sinh ở dưới tranh thủ lúc cô quay xuống thì chăm chú

nghe giảng, lúc cô quay lên thì lấy điện thoại ra nhắn tin trên zalo.

Hào thì chẳng cần lén lút j hết công khai lấy ipad chơi game, Tuyết

chỉnh sửa lại 1 số tài liệu của tập đoàn, nó thiết kế bộ sưu tập mới

_Reng...reng-2 tiết học nhàm chán cuối cùng cũng qua .Cả trường như ong vỡ tổ chạy ra căn tin

Nó đang vẽ bộ thiết kế nghe thấy tiếng chuông cũng đứng dậy dọn dẹp đi ra

ngoài. Tuyết thấy nó ra ngoài cũng đứng đi theo xuống căn tin

*Căn tin của học viện dược thiết kế 2 tầng với điện tích rộng lớn. Căn tin

được xây dựng kiến trúc kiểu Pháp với không gian lãng mạn, ấm áp và sang trọng. Ở giữa mỗi bàn ăn đều có 1 giỏ hoa tươi tạo cảm giác thoải mái.

Các loại đồ ăn đều ko khác j so với nhà hàng cao cấp 5 sao

Xuống căn tin mọi người đều chia ra từng nhóm rùi tìm bàn ngồi. Nó đi tới 1

bàn gần đó rùi ngồi xuống, nó ngồi bàn này vì ở đây có 1 gỏ hoa lavender (oải hương ) 1 trong 2 loại hoa mà nó thích nhất .Tuyết vào căn tin

thấy nó liền chạy tới chỗ bàn nó ngồi xuống. Nó chỉ lạnh nhạt ngắm nhìn

giỏ hoa trên bàn ko thèm để ý j đến Tuyết. Tuyết thấy vậy cô liền nổi

giận ko ngờ 10 năm gặp lại nó còn lạnh lùng hơn trước

_Cậu ăn j ?- Tuyết cố nén tức giận tự nói với mình là dù j cũng là bạn thân mà

_Bánh chocolate đắng-nó nhàn nhạt nói ko ngờ Tuyết lại nói thêm 1 câu làm nó vô cùng ngạc nhiên

_Với mức đâu tây phải ko, nếu khẩu vị cậu ko thay đổi thì cậu vẩn thích uống capuchino chứ

Tuyết nói xong liền chạy đi mua còn nó thì ngơ ngác ngồi đó với cái dấu chấm

hỏi to đùng. Nó nhìn theo bóng lưng của tuyết với ánh mắt nghi ngờ. Tại

so Tuyết lại biết nó thích ăn j hơn nữa lại biết rõ ràng từng chút, chắc chắn là Tuyết có quen nó. Một lát sao Tuyết cầm 1 khay đựng đồ ăn đi

tới đưa cho nó đĩa bánh và 1 ly capuchino nóng

_Của cậu-Tuyết thân thiện nói trong mắt lộ ra vẻ quan tâm

_Sao cậu biết rõ về tôi vậy-nó lạnh lùng dò xét

_Đương nhiên là biết rùi, tiểu Hân-Tuyết zz trả lời

_Cậu là tiểu Tuyết- nó nhanh chóng hiểu ra vấn đề

_Bingo, cuối cùng cậu cũng nhớ ra mình rùi-Tuyết ôm chằm lấy nó hôn chụt chụt vào má nó-Nhớ cậu quá à

_Buông mình ra thấy ghê quá-nó thoát khỏi tay Tuyết rùi mỉm cười nhẹ. Tuy nụ

cười rất nhanh nhưng để lộ 2 má lúm đồng tiền duyên ơi là duyên làm tăng thêm vẻ đẹp như thiên sứ của nó

_Sao bạn lại "cải trang" như vậy ?-Tuyết thắc mắc nó có khuôn mặt rất đẹp tại so phải cố ý làm vậy

_Có 1 vài lí do ko thể nói được-nó thư thả nói giọng ko nóng ko lạnh

Nó và Tuyết vui vẻ ăn uống nói chuyện. Nó đã ko gặp Tuyết 10 năm nó cũng

rất nhớ Tuyết vì cô là bạn thân duy nhất của nó. Ở phía xa bỗng có 2 cặp mắt độc ác, căm ghét nhìn vào Tuyết và nó. Nó cảm nhận được có người

đang đi lại bàn mình và ko có ý tốt chỉ cười lạnh 1 cái

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.