Chương4

Ngày hôm đó, Mạc Hướng Vãn đúng là chẳng có chút may

mắn nào. Mạc Bắc đứng bên lề đường suốt mười lăm phút liền mà không đón được

taxi.

Cô đứng tựa vào bức tường phía xa xa, nhìn thấy bộ

dạng nhiệt tình của anh, trong lòng bất giác cảm thấy ân hận, áy náy.

Đã chín năm rồi, ấn tượng về Mace trong đầu cô gần như

đã biến mất. Lúc nãy, cô thấy vị Mạc Bắc này có thể ăn uống, tán dóc, hóa thành

một thể với mấy người trong làng giải trí như Vu Chính, ngay cả uống rượu oẳn

tù tì cũng chơi rất tài, thái độ rất nồng nhiệt nhưng vẫn giữ được vẻ lịch lãm.

Cô nhớ lại lúc xưa khi cô mắng anh: “Anh đúng là một kẻ lưu manh”. Anh liền hỏi

lại ngay: “Anh lưu manh chỗ nào chứ?”, khuôn mặt tỏ ra vô cùng ngây ngô, vô

tội.

Mạc Hướng Vãn nghĩ một hồi rồi bất giác mỉm cười.

Mạc Bắc nhìn cô bằng đôi mắt ngạc nhiên, khó hiểu.

Tính cách của cô gái này đúng là thất thường, anh cũng nên thông cảm vì cô ta

đang ngà ngà men say.

Đứng mãi bên đường nhưng anh chẳng thể nào gọi được

taxi, Mạc Bắc cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, liền quay lại nói với Mạc Hướng

Vãn: “Thôi thế này nhé, cô cứ lên xe đi, tôi không thu tiền taxi của cô là được

chứ gì?”

Đây là câu nói đùa dùng để hòa hoãn, thương lượng. Mạc

Hướng Vãn đương nhiên là hiểu rõ điều này, gió lạnh thổi qua, đầu óc cô cũng

tỉnh táo hơn nhiều, bản thân cũng cảm thấy lúc nãy mình đã cư xử hơi quá đáng,

giống như thể đang ăn h**p người hiền lành vậy, làm thế chẳng nhân đạo chút

nào!

Cô hắng giọng rồi quay sang nói với Mạc Bắc: “Vậy thì

làm phiền anh nhé.”

Mạc Bắc lại gần đỡ lấy cô, Hướng Vãn liền đưa tay

quàng qua cổ anh. Đây là lần đầu tiên sau từng ấy năm hai người gần nhau đến

thế.

Mạc Bắc bất chợt quay đầu lại, nhìn chăm chăm đến mức

cô đỏ bừng mặt cúi rạp đầu xuống.

Mạc Bắc đột nhiên cất lời hỏi: “Mạc tiểu thư, trước

đây chúng ta đã từng gặp nhau chưa vậy?”

Khi ngẩng đầu lên, Mạc Hướng Vãn nở nụ cười ngượng nghịu “Mới lần đầu gặp mặt mà tôi đã thất lễ như vậy, đã mạo phạm đến anh rồi.”

Mạc Bắc đỡ cô vào trong xe rồi nói: “Không có gì.”

Suốt dọc đường hai người chẳng biết nói chuyện gì, Mạc

Hướng Vãn đành nhắm mắt lại thư giãn. Mạc Bắc lặng lẽ bật nhạc, điều trùng hợp

là đúng lúc đó đài lại đang phát bài hátHình

như là cố nhân của Mai Diễm Phương[1]. Bài

hát này da diết, tình cảm, đi vào lòng người, khiến Mạc Hướng Vãn nhập tâm đến

mức mở cả mắt ra.

[1]

Ca sỹ nổi tiếng Hồng Kông.

Anh quay sang hỏi cô: “Không làm phiền cô chứ?”

Mạc Hướng Vãn đột nhiên nhớ lại, hai ngày mà trước kia

họ ở cùng nhau, anh đã đối xử với một cô gái xa lạ khá dịu dàng. Xem ra, con

người anh từ khi sinh ra tính tình đã nhẹ nhàng, dễ chịu rồi.

“Bây giờ khó mà nghe được những bài hát sâu lắng, ý

nghĩa thế này”. Mạc Hướng Vãn nói.

“Làng giải trí vẫn luôn hưng vượng mà.”

“Thịnh quá hóa suy rồi, những người hát hay diễn giỏi

càng ngày càng ít đi, người ta chỉ chăm chăm ăn cắp tác phẩm của người khác.

Sau khi công chúng đã quen thì việc này cũng trở nên bình thường như cân đường

hộp sữa mà thôi.”

Mạc Bắc liền cười: “Làm ngành nào cũng có nỗi khổ

riêng của ngành ấy.”

“Đúng thế, đây chỉ là một công việc kiếm ăn mà thôi.”

“Mà công việc cũng chỉ là một phần của đời người.”

Câu nói sau cùng này đã khiến cho Mạc Hướng Vãn chẳng

thể nào an giấc nổi vào buổi đêm hôm đó.

Mạc Bắc lái xe đưa cô về trước cổng tiểu khu, cô thành

tâm thành ý nói lời cảm ơn rồi lại xin lỗi về sự thất lễ của mình mấy lần liền,

Mạc Bắc thì liên tục nói câu “Không có gì cả”. Cô nhìn anh lái xe đi càng ngày

càng xa, đột nhiên cảm thấy thật sự không quen một Mace hoặc cũng có thể nói là

Mạc Bắc như thế này.

Nhưng đây không phải là vấn đề mà cô phải giải quyết

ngay tức khắc, Mạc Hướng Vãn nhanh chóng lên cầu thang.

Lúc này, khu vệ sinh trong nhà cô chẳng khác nào một

bãi chiến trường. Mạc Phi cầm tờ báo cũ trong tay lóng nga lóng ngóng thấm nước

trên sàn. Khắp cả sàn nhà vệ sinh trải đầy báo cũ.

Mạc Hướng Vãn khẽ cất tiếng: “Mạc Phi, con đã làm gì

với sàn nhà vệ sinh thế?”

Mạc Phi nhìn thấy mẹ về, khuôn mặt đỏ ửng lên. Thằng

bé vốn không phải là đứa trẻ biết sợ mẹ, đặc biệt là những lúc bị bắt tại trận

như thế này.

Mạc Phi quyết định thẳng thắn “khai” thật, mặt nhăn

nhó giải thích sự việc: “Mẹ ơi, tất cả là do con không tốt. Hôm nay con đi leo

núi với Vu Lôi và các bạn trong lớp. Bộ quần áo thể thao của con bị bẩn, mẹ đã

đi làm cả ngày vất vả, cực nhọc rồi nên con quyết định tự giặt quần áo. Nhưng

máy giặt thật sự khó sử dụng quá, mẹ ơi, tha lỗi cho Mạc Phi nhé!” Nói xong,

cậu bé liền sà vào lòng mẹ nũng nịu.

Mạc Phi năm nay tròn tám tuổi, cao tầm mét tư, thân

thể săn chắc do thường xuyên chơi bóng đá. Chính vì vậy, khi cậu bé sà vào lòng

đã khiến Mạc Hướng Vãn bất giác lùi về sau mấy bước.

Trong khoảnh khắc đó, cô chợt nghĩ: Nếu như Mạc Phi

cũng sà vào lòng Mạc Bắc giống thế này thì chắc anh sẽ chẳng như cô, lùi về sau

tận mấy bước liền. Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. Cô nghiêm mặt lại

quát: “Những lời mẹ nói con đều để ngoài tai hết đúng không? Con cho rằng bây

giờ chỉ cần lẻo mép vài câu là mọi chuyện có thể qua đi hay sao?”

Tuy rằng hàng ngày cô vẫn thường nghiêm khắc dạy dỗ

Mạc Phi, nhưng vào giữa lúc canh ba nửa đêm, thanh tịnh, yên ắng thế này, giọng

nói của cô lại khá lớn nên uy lực phát ra chẳng nhỏ chút nào. Mạc Phi hoàn toàn

sợ hãi, cậu bé không dám nũng nịu nữa, đứng thần người ra nhìn Mạc Hướng Vãn.

Mạc Hướng Vãn bỏ kính xuống, đưa tay lên day day thái

dương. Cô chỉ bị cận nhẹ, đeo kính hay không cũng chẳng sao hết, có điều từ sau

khi đi làm, cô chẳng mấy khi bỏ kính ra cả. Hôm nay Mace cũng đeo một cặp kính

cận, nhìn vào đôi mắt to tròn, đáng yêu bẩm sinh của Mạc Phi, cô chột dạ nghĩ “Đúng là nguy hiểm, chẳng lẽ sau này Mạc Phi cũng sẽ trở thành anh chàng bốn

mắt?” Thật là đáng sợ, tim cô khẽ thắt lại.

Mạc Phi lặng lẽ quan sát, thấy mẹ mắng một câu xong

chẳng nói thêm lời nào nữa, thì nhanh chóng chộp lấy cơ hội: “Mẹ ơi, tuần sau

có thời gian rảnh thì dạy con dùng máy giặt nhé, sau này con sẽ không bao giờ

mắc lỗi nữa.”

Mạc Hướng Vãn thở dài một tiếng: “Thôi đi, anh ạ, anh

đi ngủ mau cho tôi nhờ.”

Mạc Phi thận trọng hỏi lại: “Mẹ ơi, mẹ không giận con

nữa sao?”

“Dù cho mẹ có tức giận thì buồng vệ sinh cũng không

sạch sẽ lại ngay được, vậy thì tức giận có tác dụng gì không?” Mạc Hướng Vãn vỗ

nhẹ lên vầng trán cậu bé một cái.

Mạc Phi liền lém lĩnh trả lời ngay: “Có tác dụng chứ,

con đã biết rằng không được sử dụng máy giặt linh tinh, muốn dùng cũng phải tìm

hiểu kỹ.”

Mạc Hướng Vãn lắc đầu ngao ngán rồi bật cười: “Đúng là

chỉ được mỗi cái lẻo mép là giỏi”. Điều này có lẽ là do di truyền, cô nghĩ vậy.

Giữa đêm ấy, Mạc Hướng Vãn ngồi dọn dẹp báo cũ và lau

sạch sàn gạch trong phòng vệ sinh. Mạc Phi không biết cách cho nước vào máy

giặt, không cầm chặt đầu vòi nước nên nước mới tràn đầy ra sàn thế này. May mà

c* cậu cũng khá thông minh, biết dùng báo cũ thấm nước. Có điều bộ quần áo

thằng bé để trong máy giặt thật quá bẩn thỉu, không hiểu leo núi kiểu gì mà

biến bộ quần áo từ màu xanh lam thành màu cà phê như vậy, bên trên còn vô số

vết bùn đất, phải dùng đúng hai muỗng xà phòng mới giặt sạch nổi.

Sau khi làm xong mọi việc thì đã quá hai giờ đêm, Mạc

Hướng Vãn mệt đến mức không nhấc nổi người dậy, cũng đã tỉnh hết men say trong

người. Cô từ từ ngồi thượt trên chiếc ghế sô pha, chậm rãi hít thở.

Bỗng nhiên, cô nhận được tin nhắn của Quản Huyền “Tiểu cô nương, chị cảm thấy chán quá.”

Cô nhanh chóng gọi điện lại, hỏi đùa Quản Huyền: “Chị

hay lo chuyện bao đồng như thế mà cũng có lúc cảm thấy chán à?”

“Vu lão tứ đã về bao lâu rồi?”

Thì ra là muốn do thám tình hình, cô liền thật thà trả

lời: “Cũng được khoảng một tuần rồi.”

“Tiểu cô nương, em mau tìm một người đàn ông đi.”

Mạc Hướng Vãn chán nản ngồi thừ người, hỏi lại: “Chị

đang làm sao thế?”

“Nếu như Mạc Phi lớn lên rồi lấy vợ sinh con thì em sẽ

đi đâu? Lẽ nào tranh giành con trai với con dâu hay sao?”

“Em sẽ vào viện dưỡng lão.”

“Thôi, cô cho tôi xin.”

“Em vẫn chưa nghĩ đến chuyện này.”

“Chị đã nghĩ rồi, chị không thể nào làm vợ bé cả đời

được. Em biết cô vợ bé họ Trương ở Bắc Kinh rồi đấy, bị đánh cho không còn hình

người.”

Mạc Hướng Vãn bắt đầu cảm thấy lo lắng cho Quản Huyền,

liền hỏi: “Chị đang uống rượu ở đâu thế? Em sẽ tới ngay.”

“Thôi bỏ đi, em vẫn còn đứa con trai, chị thì có gì

chứ? Tối nay, chị đã uống vài ly nước Vong Tình rồi, ngày mai khi tỉnh dậy thì

chị vẫn cứ là một mỹ nữ như ai”. Nói xong, chị cúp máy luôn.

Mạc Hướng Vãn vẫn cảm thấy không yên tâm, liền gọi

điện lại thì chị đã tắt máy. Cô lại gọi điện đến More

Beautiful, người nhận điện thoại nói không biết chị Quản Huyền

đang ở đâu.

Cô còn định gọi điện thoại cho Vu Chính, nhưng nghĩ

một hồi lại thôi.

Mạc Hướng Vãn lặng lẽ ngồi trong căn phòng tối, trầm

tư suy nghĩ.

Sau này, khi Mạc Phi lấy vợ rồi thì cô sẽ thế nào đây?

Đó là chuyện của hai mươi năm sau. Thế nhưng, bây giờ chỉ nghĩ tới thôi cô đã

cảm thấy vô cùng hoảng hốt, sợ hãi rồi.

Mạc Phi bây giờ đã lớn, lớn tới mức cô sắp chẳng bế

nổi nữa. Cô tưởng rằng đứa trẻ này chỉ thuộc về duy nhất mình cô thôi, nhưng

sau này sẽ không phải vậy nữa rồi.

Bỗng nhiên một cảm giác hoang mang, hoảng hốt trào

dâng trong lòng cô.

Mạc Hướng Vãn loạng chà loạng chạng đi về phòng mình,

bật đèn lên, nhận thấy phía đầu giường có một tờ giấy với mấy chữ xiên xiên vẹo

vẹo: “Mẹ ơi, con sẽ mãi mãi nghe theo lời mẹ.”

Cô đưa tờ giấy đặt trước ngực mình, cảm thấy vô cùng

ấm áp và ngọt ngào.

Chữ viết của Mạc Phi vuông vắn, vững chãi, nhưng lại

chẳng thể viết thành một hàng ngay ngắn. Cô giáo Cát thường bảo thằng bé quá

đỗi hiếu động, nghịch ngợm, không thể nào tập trung vào việc gì. Đứa trẻ này

trời sinh đã như vậy, không bao giờ ngồi im được một chỗ, viết có mấy chữ mà

cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Mạc Hướng Vãn cẩn thận cất tờ giấy đó vào ngăn kéo,

nơi chứa rất nhiều những tờ giấy Mạc Phi viết cho cô kể từ khi thằng bé bắt đầu

đi học.

Chữ đầu tiên Mạc Phi viết được là “mẹ”, sau đó thằng

bé cũng học viết chữ “bố”. Cũng không phải là chưa bao giờ thằng bé hỏi về bố.

Vào lúc được năm tuổi, Mạc Phi đã từng hỏi Mạc Hướng Vãn rằng: “Bố con đâu?”

Mạc Hướng Vãn vẫn còn chưa nghĩ ra nên nói với con thế

nào thì nó đã nhanh mồm nhanh miệng tự trả lời: “Mẹ ơi, có phải mẹ với bố đã ly

hôn không? Bố mẹ bạn Tiểu Lệ cũng ly hôn rồi đấy.”

Mạc Hướng Vãn không nói gì, bất đắc dĩ phải mặc nhận

như vậy.

Cô thầm nghĩ, chuyện này chẳng thể nào che đậy mãi

được, kiểu gì cũng phải nói cho thằng bé biết khi nó trưởng thành. Đích thực,

cô đang tự lừa dối mình! May mà Mạc Phi chín chắn rất sớm, đến khi lên sáu, bảy

tuổi đã không hề hỏi thêm bất cứ câu nào về bố nữa.

Mạc Hướng Vãn vẫn chẳng thể nào xem Mạc Bắc mà cô gặp

ngày hôm qua, hay Mace của chín năm trước chính là bố của Mạc Phi được. Chỉ có

đôi nam nữ thật sự yêu thương nhau, thành gia lập thất rồi sinh con đẻ cái thì

mới có thể trở thành bố mẹ một cách danh chính ngôn thuận. Còn Mạc Phi trong

mối quan hệ giữa bố mẹ nó chỉ là một thứ bất ngờ phát sinh trong một “giao dịch

mua bán”, coi như Mace đã “mua một tặng một” mà thôi.

Mạc Hướng Vãn suy nghĩ đến mức đau cả đầu, cô liền kéo

chăn trùm lên người rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, một bàn tay bé nhỏ, ấm áp đặt lên

trán Mạc Hướng Vãn, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, ngay lập tức nhìn thấy khuôn

mặt xinh xắn của Mạc Phi với biểu cảm nghiêm túc, chân thành, hình như đang

chăm chú ngồi chờ cô tỉnh dậy.

Mạc Hướng Vãn ngồi dậy hỏi con: “Con lại sao thế hả?

Hôm nay tự nhiên ngoan thế, không ngủ nướng nữa?”

Mạc Phi gật gật đầu như thể mình là một người lớn vậy.

Sau đó, cậu bé dõng dạc nói một tràng, suýt nữa khiến cho Mạc Hướng Vãn ngã từ

trên giường xuống đất.

Mạc Phi nói: “Mẹ ơi, con đã suy nghĩ suốt đêm qua. Con

thấy mẹ làm việc nhà quá đỗi vất vả, cực nhọc. Như thế này đi, mẹ hãy chọn một

người bạn trai, sau đó có thể bảo chú ấy làm việc nhà cho mẹ, thế là mẹ sẽ

không phải vất vả nữa. Ở nhà mấy người bạn học của con, việc nhà đều do người

đàn ông gánh vác, mẹ các bạn ấy chỉ cần ngồi trên sô pha chỉ huy thôi. Mẹ ơi,

con đề nghị mẹ nên tìm một người bạn trai là người Thượng Hải. Cô giáo Cát nói

rằng, cả nước này chỉ có mỗi đàn ông Thượng Hải là chịu làm việc nhà cùng bà xã

mà thôi.”

Mạc Hướng Vãn nhìn con mình đầy kinh ngạc.

Mạc Phi còn cau chặt đôi mày lại, tỏ vẻ đã suy nghĩ kỹ

lưỡng lắm rồi.

Mạc Hướng Vãn bỗng bật cười xoa đầu con: “Sau này khi

con lớn rồi, không phải cũng trở thành người đàn ông trong nhà sao? Như vậy con

cũng có thể giúp mẹ làm việc nhà mà.”

Mạc Phi tiếp tục nghiêm túc suy ngẫm về vấn đề này,

rồi trả lời: “Vậy thì đến lúc đó, chúng ta sẽ đuổi chú ấy ra khỏi nhà, con sẽ

giúp mẹ làm việc nhà cũng được.”

Mạc Hướng Vãn cười quặn cả ruột, nhìn Mạc Phi càng

ngày càng cau chặt đôi mày hơn, sau đó nghiêm nghị nói với cô: “Mẹ ơi, con đang

thảo luận nghiêm túc với mẹ, mẹ đừng có cười nhạo con.”

Thôi xong, đứa trẻ này đã chín chắn sớm quá đến mức tư

duy của cô cũng không theo kịp nữa.

Đến tận khi đưa Mạc Phi tới trường học, trên đường đến

công ty, mặt của Mạc Hướng Vãn vẫn tươi tắn như hoa xuân.

Mấy lời nói của Mạc Phi có hai điểm quan trọng: Thứ

nhất, cậu bé biết quan tâm đến mẹ nên đã yêu cầu mẹ đi tìm người yêu mới. Thứ

hai, cậu bé đã quan sát và biết được vai trò của người bố trong những gia đình

khác.

Con trai khi biết quan tâm thì cũng chẳng kém gì con

gái cả.

Mạc Hướng Vãn thật sự nhận thấy, có một cậu con trai

thế này, thì có hay không có người chồng trong gia đình cũng chẳng phải là vấn

đề quan trọng.

Cô đến công ty, sau đó đến Bộ phận Nhân sự kiểm tra

các ngày phép trong năm. Năm nay, cô vẫn còn một ngày phép, cô có thể sắp xếp

đưa Mạc Phi đi leo núi, câu cá. Công việc chỉ là một phần của cuộc sống thôi

mà.

Cô đã hoàn toàn quên mất câu này là do Mạc Bắc nói.

Trâu Nam nhìn thấy tâm trạng Mạc Hướng Vãn không tệ,

liền nói đùa một câu: “Hôm nay, tất cả lãnh đạo cấp cao trong công ty đều thẫn

thờ mệt mỏi, chỉ có mình chị là tinh thần phấn chấn, vui vẻ lạ thường.”

Mạc Hướng Vãn sờ lên mặt mình và nói: “Hôm qua, hai

giờ đêm chị mới ngủ đấy.”

Trâu Nam cười: “Tâm trạng tốt quả nhiên là khác

thường, hay là chị có chuyện gì vui?”

Đôi mắt Trâu Nam mang chút nghi ngờ, Mạc Hướng Vãn bật

cười đuổi khéo: “Mau đi chỉnh lý, sắp xếp lại hết hợp đồng trong năm nay đi.

Sang tháng chúng ta phải hợp tác cùng Bộ phận Pháp vụ soạn thảo các bản hợp

đồng tương tự đó.”

Trâu Nam hoàn toàn mất hứng: “Mary, tại sao chị không

tạo nên chút xì căng đan cho cuộc sống của mình chứ?”

Mạc Hướng Vãn bắt đầu sắp xếp lại hồ sơ trên bàn mình

trả lời: “Tôi già rồi, không còn sức khỏe dồi dào như mấy cô cậu thanh niên

ngoài kia nữa.”

Trâu Nam bật cười rồi đưa một bản hợp đồng qua: “Đây

là hồ sơ Ban Nhân sự chuyển sang cho chúng ta, tuần sau nhân viên mới sẽ đến ra

mắt công ty.”

Mạc Hướng Vãn cầm lấy rồi xem qua: “Mai Phạm Phạm, nữ,

hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp Trường Điện ảnh Bắc Kinh”. Cô liền hỏi: “Không có

ảnh chân dung sao?”

“Judy không cung cấp, nói rằng sẽ trực tiếp đưa người

tới gặp.” Sau đó Trâu Nam liền hạ thấp giọng nói với Mạc Hướng Vãn: “Nghe nói,

cô ấy chính là sát thủ vô địch của Trường Điện ảnh Bắc Kinh đấy.”

Mạc Hướng Vãn liếc mắt lườm Trâu Nam: “Được rồi, mau

đi làm việc của em đi.”

Một lúc sau, điện thoại nội bộ đổ chuông, Trâu Nam

liền chuyển máy cho cô. Vu Chính ở đầu dây bên kia nói: “Mary, về việc hợp

đồng, em hãy hợp tác cùng với Hứa Hoài Mẫn ở Bộ phận Pháp vụ và mấy đồng nghiệp

bên Bộ phận Nhân sự, hôm nay nộp cho anh bản tiến độ dự kiến nhé. Tháng sau

chúng ta sẽ ký hợp đồng với một số người mới, anh hy vọng lúc đó sẽ có mẫu hợp

đồng mới.”

Mạc Hướng Vãn lặng đi giây lát rồi đáp một tiếng “Vâng.”

Trâu Nam đứng cạnh nghe thấy thế liền nói: “Việc này

từ trước đến nay đều do người bên Phòng Pháp vụ lo, liên quan gì đến chúng ta?”

Mạc Hướng Vãn xua xua tay, ra hiệu Trâu Nam không nói

thêm nữa. Mạc Hướng Vãn trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, sau đó liền gọi điện đến

cho Hứa Hoài Mẫn bên bộ phận Pháp vụ. Hứa Hoài Mẫn nói: “Tuần sau, tôi còn phải

đi thương lượng cùng với mấy người bên văn phòng luật sư, còn về chuyện bên

Phòng Nhân sự có bận hay không thì tôi không biết được. Dù sao đi nữa thì thời

gian biểu của tôi đã chắc chắn như thế rồi.”

Mạc Hướng Vãn chỉ còn biết thở dài thườn thượt, đây

mới chính là vấn đề cần giải quyết.

Cô lại gọi điện cho Giám đốc Bộ phận Nhân sự Trương

Bân. Vừa nghe xong, Trương Bân đã hét lên: “Đang đùa tôi sao? Sang tuần tôi còn

phải giải quyết bao nhiêu là công việc? Lại còn phải cùng Tống Khiêm tới thăm

sinh viên ở các trường nghệ thuật nữa.”

Hai con người này không hợp nhau, từ trước đến nay đều

như Sao hỏa với Địa cầu vậy.

Hứa Hoài Mẫn xuất thân từ Phòng Công tố của thành phố,

cấp trên tiền nhiệm chính là nhạc phụ của Vu Chính. Trương Bân thì cùng lúc rút

ra khỏi Đài truyền hình với Vu Chính. Trước kia, Trương Bân chưa quen lắm với

công việc ở Phòng Nhân sự, bị Hứa Hoài Mẫn “giày vò” không biết bao lần về vấn

đề bản thảo hợp đồng với các nghệ sỹ rồi.

Tất cả những việc này Mạc Hướng Vãn đều biết cả. Cô

nhẹ nhàng, mềm mỏng nói với Trương Bân: “Giám đốc đại nhân, người mới gia nhập

công ty cũng phải ký hợp đồng đúng không nào? Nếu như không có mẫu hợp đồng

mới, dùng lại các bản hợp đồng trước kia có phải là rất bất tiện không?”

Cô nói thêm vài câu nữa, Trương Bân coi như đồng ý.

Mạc Hướng Vãn thở phào cúp máy, đúng lúc ấy Quản Huyền gọi điện tới, cô liền

hỏi trước: “Chị không sao đấy chứ?”

“Em cứ coi như tối qua chị đang hát bản tình ca buồn

đi.”

Mạc Hướng Vãn cũng yên tâm hơn phần nào, cô hỏi tiếp “Vậy chị đã nói với anh ấy chưa?”

“Bọn chị không cần phải nói chuyện gì với nhau hết, đã

yêu đương bao nhiêu năm rồi chứ?” Quản Huyền thở dài. “Tiểu cô nương, giống như

em cũng rất hay vui, buồn một cách dứt điểm, gọn gàng.”

Mạc Hướng Vãn đành phải chuyển sang đề tài khác: “Công

việc của em đang phiền phức lắm đây.”

Quản Huyền cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề, lại còn

đoán trúng phóc phiền phức tại đâu: “Anh ấy lại coi em là vạn năng để sai khiến

sao? Em đúng là đá phát sáng, đặt đâu là phát sáng ở đấy.”

Mạc Hướng Vãn bất đắc dĩ đành phải chuyển sang một đề

tài khác nữa. “Được rồi, đá phát sáng này sẽ mời chị dùng bữa.”

Quản Huyền lập tức vui vẻ trở lại: “Dùng bữa thì chị

rất vui sướng, tiền bạc của em có vẻ dư dả quá nhỉ? Gần đây, chị ăn ngon miệng,

nên đi ăn buffet tuyệt đối không thiệt đâu.”

“Nhưng em thì thiệt to rồi”. Mạc Hướng Vãn bật cười.

Cứ như vậy hai người tán gẫu với nhau một lúc rồi mới

cúp máy.

Đến buổi chiều, Mạc Hướng Vãn dặn dò Trâu Nam đi mua

mấy suất trà chiều của hãng Ichido, sau đó cô đích thân mang tới phòng làm việc

của Hứa Hoài Mẫn. Hứa Hoài Mẫn vốn thích đồ ngọt, nên cô mua thêm hai miếng

bánh ngọt vị dâu, hai người ngồi túm lại vừa ăn vừa buôn chuyện đầy hứng thú.

Đúng lúc ấy bỗng có người gõ cửa, Mạc Hướng Vãn tưởng

rằng đó là trợ lý của Hứa Hoài Mẫn nên vừa m*t đầu ngón tay vừa quay người lại.

Người đứng ngoài cửa không ngờ lại chính là Mạc Bắc. Anh cười hỏi: “Ây dô,

không làm phiền bữa trà chiều của hai người chứ?”rồi đưa mắt nhìn Mạc Hướng

Vãn, khiến cô vội vàng rút ngón tay ra khỏi miệng.

Hứa Hoài Mẫn lại khá thân với Mạc Bắc, có lẽ do xuất

thân từ cùng một ngành, cô liền lên tiếng chào: “Mạc thiếu gia, cơn gió nào đã

đưa rồng tới thăm tôm thế này?”

Sau lưng Mạc Bắc còn có một cô gái, trông dáng vẻ mọt

sách, trên tay ôm một chồng tài liệu.

“Đưa cô trợ lý đến chỗ Vu lão đại của hai người. Chị

Hứa, sau này nghe theo sự sai khiến của chị đó.”

Hứa Hoài Mẫn mỉm cười tươi tắn: “Tôi nào dám chứ? Tuần

sau, tôi còn phải đích thân đến chỗ cậu cơ mà. Không ngờ cậu lại đưa người tới

đây trước, đúng là làm phiền cậu quá!”

Mạc Bắc đang hàn huyên cùng Hứa Hoài Mẫn, bỗng nhiên

quay sang chỉ vào bên mép của Mạc Hướng Vãn. Cô nhanh chóng hiểu ý, tỏ ra

ngượng ngùng, liền dùng tay lau đi mấy lần liền. Thế nhưng Mạc Bắc lại điềm

nhiên mở lời nói tiếp: “Không phải, ở phía bên trái cơ.”

Mạc Hướng Vãn hoàn toàn sụp đổ, ho nhẹ một tiếng, bày

tỏ sự bất mãn. Tại sao con người này lại cứ thích lo chuyện bao đồng y như chị

Quản Huyền vậy chứ, giả vờ không nhìn thấy thì chết hay sao?

Hứa Hoài Mẫn thấy được cảnh này liền nói đùa: “Mạc

thiếu gia, cậu đừng có bắt nạt Giám đốc Mạc của bên tôi đấy.”

Mạc Bắc cũng bật cười nói: “Tôi đâu có? Người dưới

trướng của Vu lão tứ, tôi nào dám làm thế chứ?”

Vừa nghe dứt câu, mặt Mạc Hướng Vãn đã đanh lại, Mạc

Bắc thấy vậy nên lập tức bổ sung: “Ở đây là địa bàn của các chị, tôi nào dám

động thổ trên đầu thái tuế chứ?”

Bất ngờ là anh lại hiểu được điều cấm kỵ của cô.

Nói thực, làm việc trong ngành giải trí, bất cứ thông

tin nào cũng có khả năng dính dáng đến bản thân, điều đó cũng là chuyện thông

thường. Mạc Hướng Vãn trông rất xinh đẹp, dù cho cách ăn vận trang điểm già dặn

đến mức nào cũng chẳng thể che đi được vẻ đẹp vốn có. Cô tuổi còn trẻ lại được

Vu Chính cất nhắc lên vị trí như ngày hôm nay, nên thường bị người ta chú ý

tới, biết bao lời đồn thổi, xì xào đến nay vẫn chưa dứt.

May là con người cô trầm lặng, không thích khoa

trương, tính tình lại hòa nhã, thân thiện, nên dần dần thông tin này cũng lắng

xuống.

Những lời nói tương tự như câu của Mạc Bắc, cô đã nghe

rất nhiều, nhưng thốt ra từ chính miệng anh khiến cô vô cùng bực bội, tức giận.

Lúc này, cô hoàn toàn không cần biết anh vô tâm hay hữu ý, bất giác liếc mắt

lườm anh một cái.

Mạc Bắc lặng người đi, lúc nãy anh nhận ra mình đã lỡ

lời và chữa cháy kịp thời, vậy mà Mạc Hướng Vãn vẫn chẳng buồn nể mặt. Anh ngần

ngại, chẳng dám nói chuyện với cô nữa.

May mà Hứa Hoài Mẫn đã lên tiếng tiếp lời, tiễn chân

Mạc Bắc rồi quay đầu nói với Mạc Hướng Vãn: “Nhạc phụ của Vu tổng là chiến hữu

cùng với bố cậu ấy, lần này được Vu tổng đặc biệt mời qua đây. Bình thường cậu

ấy không bao giờ nhận các vụ trong ngành giải trí, nhưng lần này phá lệ giúp

đỡ, phái người tới đây lập hợp đồng cùng chúng ta, phải giữ thể diện cho cậu ấy

đôi chút.”

Thì ra anh có thân phận như vậy!

Mạc Hướng Vãn bỗng nhớ ra lần trước anh xuất hiện cùng

với đạo diễn Thái, liền cất lời hỏi: “Lần trước, không phải anh ấy giúp đạo

diễn Thái theo kiện hay sao?”

Hứa Hoài Mẫn liền trả lời: “Đúng vậy, hai diễn viên

quần chúng ở chỗ đạo diễn mũi dài đều là tân binh, cho nên cũng phải quen biết

trên dưới đôi chút mới xử lý được.”

Mạc Hướng Vãn buột miệng: “Vậy thì luật sư Mạc cũng

quản lý rộng đấy chứ!”

T¬T

Mấy tuần tiếp theo đó, số lần Mạc Hướng Vãn và vị luật

sư Mạc Bắc kia gặp mặt nhiều lên nhanh chóng và không hề nằm ngoài dự đoán. Vì

chuyện hợp đồng mà cô, Hứa Hoài Mẫn với Trương Bân đã mấy lần phải đích thân

sang văn phòng luật sư của anh.

Hiệu suất làm việc của Mạc Bắc rất cao, nhanh chóng

lập nên những điều khoản đâu ra đấy, sau khi trao đổi cùng với bên Kỳ Lệ, liền

giao cho trợ lý lập những nội dung cụ thể hơn, tất cả chỉ mất có năm ngày làm

việc. Cả Trương Bân và Hứa Hoài Mẫn đều tỏ ra vô cùng hài lòng.

Lần duyệt hợp đồng cuối, Mạc Hướng Vãn và Trương Bân

hợp tác tiến hành công tác chỉnh sửa sau cùng.

Ngày hôm đó, cô trợ lý quản lý sự vụ bên Kỳ Lệ dẫn hai

người vào phòng làm việc của Mạc Bắc. Vừa bước vào, Mạc Hướng Vãn liền đưa mắt

liếc qua, vừa hay nhìn thấy cửa sổ MSN của Mạc Bắc, chữ trên đó sặc sỡ bảy sắc

cầu vồng, nhìn đến hoa cả mắt.

Anh quay đầu lại, chào hỏi hai người một cách niềm nở

và lịch sự. Mạc Hướng Vãn liền lên tiếng: “Luật sư Mạc đúng là rất biết cách

theo kịp thời đại.”

Mạc Bắc nâng cặp kính lên rồi đáp: “Để cô phải cười

chê rồi, công việc hàng ngày của chúng tôi rất tẻ nhạt, buồn chán, đành phải

theo kịp thời đại để thư thái đầu óc mà thôi.”

Nói xong, anh liền mỉm cười tươi rói nhìn cô, nụ cười

vô cùng lương thiện, hiền hậu, khiến Mạc Hướng Vãn bất giác cảm thấy mình đúng

là tiểu nhân.

Hôm nay hình như Mạc Bắc đã có hẹn. Anh cầm bản hợp

đồng liệt ra vài điểm cơ bản rồi vội vã đi trước, những công việc còn lại đều

được giao cho cô trợ lý.

Có lẽ hàng ngày tính cách của anh rất hòa nhã, vậy nên

ngay cả cô trợ lý cũng trêu chọc anh: “Anh Mạc, chúc anh có một cuộc hẹn hò

ngọt ngào.”

Mạc Bắc mỉm cười.

Trương Bân nghe thấy vậy liền nói: “Thảo nào mà đi còn

nhanh hơn cả thỏ, thì ra là đi gặp bạn gái.”

Đúng lúc Chủ nhiệm Giang, Giám đốc văn phòng luật sư

xuất hiện, ông là tiền bối của Mạc Bắc, lại quen biết Trương Bân nên khi nghe thấy

câu này cũng tiếp lời: “Có rồi thì tốt quá, một năm cậu ta đi xem mặt đến mấy

lần liền, yêu cầu rất cao, không hiểu là đang muốn ngắm ai đây? Mẹ cậu ta lo

lắng đến mức suýt chút nữa đăng ký cho cậu ta lên chương trìnhHẹn

gặp chiều thứ Bảy đấy. Lần trước, một lãnh

đạo trong Bộ phận Tuyên truyền giới thiệu con gái rượu cho cậu ta, tôi đích

thân làm ông mai. Cậu ta đi xem vở kịch Giselle cùng

người ta, rồi ngủ gật giữa trận, làm cho cô gái tức điên người.”

Trương Bân tiếp tục nói thêm: “Đúng thế mà, bây giờ

các thanh niên trai gái đô thành có điều kiện đôi chút muốn làm bạn thông

thường đã khó lắm rồi ấy chứ.”

Chủ nhiệm Giang đưa mắt sang nhìn Mạc Hướng Vãn rồi

cười tít mắt nói: “Tiểu Mạc, thấy cháu ở Kỳ Lệ mấy năm nay rồi, nhưng chưa từng

thấy bạn trai của cháu, đợi hôm nào chú Giang giới thiệu cho cháu một anh nhé!”

Nghe thấy vậy, Mạc Hướng Vãn mồ hôi nhễ nhại, Trương

Bân liền nhanh trí giải vây cho cô: “Chú Giang mắt mũi thế nào ấy, con trai của

Tiểu Mạc đã học tiểu học rồi đấy.”

Chủ nhiệm Giang đưa mắt sang nhìn, thấy Mạc Hướng Vãn

tuổi vẫn còn trẻ, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng ông nhanh chóng che giấu

đi: “Con trai à? Tiểu Mạc cháu đúng là có phúc khí.”

Mạc Hướng Vãn miễn cưỡng mỉm cười rồi nói: “Vẫn phải

cảm ơn chú đã quan tâm đến cháu.”

Trên đường về công ty, Mạc Hướng Vãn nhắm mắt dưỡng

thần, không nói câu nào với Trương Bân. Lúc mới vào Kỳ Lệ làm việc, mọi người

đều không biết cô đã có đứa con trai. Có một lần Mạc Phi bị sốt, cô vội vã xin

nghỉ phép, đến Bộ phận Nhân sự lấy mẫu Đơn xin nghỉ. Mấy cô quản lý việc nghỉ

phép hỏi vài câu, cô chỉ trả lời qua loa, thế mà ngày hôm sau nó đã trở thành

một bí mật mà cả công ty ai cũng biết.

Sự tàn nhẫn của con người thường được biểu hiện trong

những việc rất nhỏ nhặt. Bản thân cô trình độ học vấn thấp, tuổi còn trẻ, lại

có một đứa con trai không rõ bố là ai, thêm vào đó còn nhận được sự cất nhắc

của ông chủ, người khác không muốn nghĩ lệch đi cũng khó. Nhưng suy nghĩ lệch

lạc chỉ để trong bụng thì không sao, còn nếu đã nói dõng dạc ra ngoài rồi thì

rõ ràng đó là một thái độ tàn nhẫn.

Trương Bân có thể dùng cách khác để giải vây cho cô,

tuy nhiên anh ta đã không làm vậy.

Vụ việc lần này, Mạc Hướng Vãn đành nuốt giận vào

trong bụng, mặc dù cảm thấy khó chịu, nhưng cô vẫn bắt ép bản thân phải mở mắt

ra, bắt đầu thảo luận điềm đạm với Trương Bân về bản hợp đồng được sửa chữa lần

này.

T¬T

Mai Phạm Phạm đến Kỳ Lệ ra mắt vào đầu tháng Năm.

Nếu như Mạc Hướng Vãn không nhầm thì cô cũng gặp Phạm

Mỹ vào đầu tháng Năm, lúc cô mười sáu tuổi.

Vu Chính đưa Mai Phạm Phạm đến văn phòng, chào hỏi

từng đồng nghiệp trong công ty.

Trâu Nam thì thầm: “Thật quá là long trọng.”

Đích thực là long trọng rồi, bởi vì theo sau Mai Phạm

Phạm chính là ông đạo diễn lớn thế hệ thứ năm mà câu nói quen thuộc thường ngày

là “Hiến thân vì nghệ thuật chứ không phải vì cơm áo gạo tiền”. Năm ngoái, mới

lần đầu tham dự Liên hoan phim Cannes, suýt chút nữa là đạt giải Cành Cọ Vàng.

Ông đạo diễn này trông rất khiêm nhường, giản dị, nên

bộ quần áo hàng hiệu ông đang mặc vô tình biến thành áo công nhân, còn cô nàng

Mai Phạm Phạm đứng bên cạnh ông thì vô cùng xinh đẹp, khiến bộ quần áo bình

thường trên người cô chẳng khác gì hàng hiệu đẳng cấp quốc tế.

Mai Phạm Phạm đưa mắt nhìn lướt qua, trông thấy Mạc

Hướng Vãn, cô liền gật đầu mỉm cười. Lông mi của cô còn dài hơn cả Mạc Hướng

Vãn, hình như cô ta đang đeo kính áp tròng thời trang, vừa mỉm cười đã đủ làm

người đối diện ngây ngất, đắm say.

Lúc bắt tay với Mạc Hướng Vãn, Mai Phạm Phạm liền nói “Mong rằng cô sẽ quan tâm nhiều đến tôi”. Giọng nói nhẹ nhàng, lễ phép, rất có

chừng mực. Cúi đầu xuống, Mạc Hướng Vãn nhìn thấy những đường nét gợi cảm ẩn

dưới lớp trang phục của Mai Phạm Phạm. Đó là những đường cong mà trước đây cô

đã từng có, nó quyến rũ đến mức tất cả mấy người đàn ông trong phòng nhìn vào

đều phải nóng bừng cả người, rạo rực không yên.

Ông đạo diễn lớn kia liền nói với Vu Chính: “Tôi giao

cho cậu đấy, nên nhớ là cô ấy chỉ nhận quảng cáo do 4A giới thiệu thôi, tuyệt

đối không tham gia các chương trình của những đài từ tầm tỉnh trở xuống, những

chương trình chán ngắt càng ít tham gia càng tốt.”

Vu Chính cười nói: “Đây là chuyện chỉ cần một câu nói

của ngài là xong thôi mà.”

Trâu Nam liền thủ thỉ bên tai Mạc Hướng Vãn: “Cô ấy đã

làm phẫu thuật gọt cằm đấy.”

Điều này, Mạc Hướng Vãn biết rõ hơn ai hết.

Ngay tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn cùng với mấy đồng

nghiệp bên Bộ phận Kế hoạch đã thiết kế một buổi ra mắt báo chí long trọng tại

tòa nhà cao nhất Trung Hoa hiện nay, mọi người đến đó tham dự, đúng là vô cùng

hoành tráng.

Cuộc họp báo lần này mời hơn một trăm phóng viên trong

và ngoài nước, ngay cả phong bì cũng tăng gấp đôi so với mức thông thường. Mai

Phạm Phạm, đạo diễn lớn và Vu Chính mặt cười tươi như hoa ký kết hợp đồng, sau

đó là tiệc chiêu đãi. Ngay trước mặt các phóng viên báo đài, Mai Phạm Phạm đích

thân múc một bát canh gà hầm nổi tiếng cho vị đạo diễn lớn, trong đó còn đặt cả

một chiếc cánh gà ngon lành, cô nói: “Gần đây, ngài đã vất vả rồi, mời dùng

canh bồi bổ lại sức khỏe ạ.”

Ngày hôm sau, tất cả các phóng viên đều viết rằng: “Hy

vọng đạo diễn lớn “không hiến thân vì đồng tiền bát gạo” thật sự tìm được một

tình yêu chân thành.”

Không ngờ phóng viên báo đài cũng có một lần ngây thơ

đến thế.

T¬T

Mạc Hướng Vãn vẫn chưa hề nói chuyện trực tiếp với Mai

Phạm Phạm, chỉ nghe thấy Trâu Nam và mấy đồng nghiệp khác bàn tán lúc rảnh rỗi

rằng: “Cô ấy làm sao có thể là dân 8X được? Chẳng hiểu là đã tiêm mấy mũi làm

trắng da rồi?”. Nghe xong, cô chỉ mỉm cười cho qua chuyện.

Đời người có biết bao nhiêu bất ngờ, cũng giống như cô

gần đây gặp lại được những con người này. Những năm tháng đã xa vời bỗng nhiên

lại hiển hiện trong đầu.

Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, may mà công

việc gần đây cũng khá thuận lợi. Đĩa hát mới phát hành của Lâm Tương với bài

hát chủ đạo Yêu cả nỗi đau mà anh để lại, cảm

động đến mức khiến người nghe phải rưng rưng nước mắt.

Có người còn bình luận trên diễn đàn rằng: “Làm gì có

người phụ nữ nào lại đáng thương đến thế chứ?” Thế nhưng, câu nói này vẫn chẳng

thể ngăn cản bài hát làm mưa làm gió trên các bảng xếp hạng âm nhạc của Đài

truyền hình.

La Phong cũng đã mấy lần thông qua các chương trình

phỏng vấn của Đài truyền hình gửi lời chúc phúc đến cô bạn gái cũ.

Mọi sóng gió trong làng giải trí đều giả giả thật

thật, thật thật giả giả như vậy, một cơ duyên hoàn toàn có thể thay đổi mọi khó

khăn. Số lượng đĩa hát bán ra của Lâm Tương vô cùng tốt. Vì vậy, cô ấy đã mời

Chu Địch Thần, Mạc Hướng Vãn, Tống Khiêm và Trâu Nam dùng bữa tại Phúc Lâm Môn.

Trong bữa ăn, Chu Địch Thần không ngớt lời khen ngợi “Đầu óc ngô nghê của em cuối cùng cũng đã được khai thông rồi đấy!”

Tống Khiêm kính Mạc Hướng Vãn một ly rồi nói: “Hợp tác

vui vẻ.”

Từ trước đến nay trên chiếu rượu, Mạc Hướng Vãn đều

luôn hào sảng, sau khi cạn hết ly rượu, cô liền nói: “Đều là đồng nghiệp, phải

hợp tác vui vẻ, nói chuyện hợp cạ mới ổn chứ!”

Cô uống hơi nhiều, đầu tóc rối bù, Tống Khiêm nhìn cô

mấy lần liền, cuối cùng không nhịn được, bật cười chỉ vào tai của cô. Cô ngượng

ngùng chỉnh lại đầu tóc, thầm nghĩ: Hôm nay có vẻ Tống Khiêm để mắt đến cô

nhiều hơn bình thường.

Giọng nói của Tống Khiêm cũng dịu dàng và ngọt ngào

hơn mọi khi: “Em về nhà còn phải chăm sóc con nhỏ, nên uống ít thôi.”

Chu Địch Thần đang đầy hứng thú: “Hôm nay, mọi người

phải vui hết mình, không cho phép ai được rút lui giữa đường cả. Mary, cô có

thể tạm thời đặt con trai sang một bên được không? Tuổi còn trẻ vậy mà đã bị

con cái chiếm hết thời gian rảnh rỗi rồi, còn gì thê thảm hơn chứ?”

Trâu Nam và Lâm Tương khoác tay mỗi người một bên nhất

định muốn cô phải cùng đi vui vẻ một chầu. Tống Khiêm nhìn cô mỉm cười đầy áy

náy, bày tỏ rằng bản thân anh cũng chẳng còn cách nào khác cả.

Mạc Hướng Vãn đành phải gọi điện về nhà cho Mạc Phi,

dặn dò đi dặn dò lại đến mức Mạc Phi cũng bực bội nói: “Mẹ ơi, mẹ còn trẻ mà,

muốn đi chơi thì đi cho tưng bừng, không phải lo lắng cho con đâu.”

Mạc Hướng Vãn ôm điện thoại trên tay ngây người trong

giây lát, lập tức tưởng tượng ra dáng vẻ giả vờ người lớn trầm tư suy nghĩ của

thằng bé và không nhịn được cười, nhưng cô vẫn giữ giọng nói nghiêm nghị: “Con

mau chóng hoàn thành bài tập, sau đó thì đi ngủ đúng giờ. Về nhà mẹ sẽ kiểm tra

bài tập của con đấy.”

Vừa nói xong, cô đã bị Lâm Tương và Trâu Nam lôi vào

phòng vệ sinh trang điểm.

Bọn họ đến quán bar trên đường Hằng Sơn vào tầm chín

giờ hơn. Đây là nơi mà các nhân vật trong làng giải trí thường lui tới, Lâm

Tương và Trâu Nam vừa vào vũ trường đã bắt đầu nhảy nhót.

“Tối nay, chúng ta hãy thư giãn hết mình nhé!” Tống

Khiêm cố gào lên trong tiếng nhạc.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, đánh vào lòng người,

khiến ai cũng ngứa ngáy chân tay. Mạc Hướng Vãn đã luôn cố tránh những tiết tấu

đầy cuốn hút ấy, lảng tránh tới mức gần như quên lãng.

Thế nhưng Chu Địch Thần lại lôi cô đi, một lần nữa lại

“vấp” vào đó.

Trâu Nam nhảy lại gần phía Mạc Hướng Vãn, dường như

đang muốn bảo vệ “lão đại” của mình. Có điều, chỉ mấy phút sau, cô nhanh chóng

nhận ra rằng, kỹ thuật nhảy của sếp thậm chí còn quyến rũ, gợi cảm và đẹp mắt

hơn cả Lâm Tương, một người vốn giỏi nhảy nhót. Ngay cả Tống Khiêm và Chu Địch

Thần cũng hứng khởi nhảy vòng quanh Mạc Hướng Vãn.

Đây là cảnh tượng quen thuộc của rất nhiều năm về

trước, lúc này lặp lại lần nữa, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn làm chủ được mình trong

âm nhạc. Có nhiều chuyện chẳng dễ dàng gì che giấu, đây lại là dấu vết của dĩ

vãng, nên khó lòng mà xóa sạch hoàn toàn.

Sau một vài phút, Mạc Hướng Vãn liền cảm thấy hối hận,

lập tức ngưng lại. Trâu Nam đưa ánh mắt lo lắng quay sang hỏi: “Lão đại, chị

sao thế?”

“Chóng mặt quá.”

Cô chẳng thèm quay đầu, nhanh chóng rời khỏi sàn nhảy,

đến ngồi bên quầy bar, gọi một cốc nước cam. Cậu bartender liền lên tiếng: “Mỹ

nữ có muốn một ly “Tiên lượn rừng xanh” không?”

Màu sắc kỳ diệu của ly rượu mạnh sau khi được lắc đều

khiến cho người ta vô cùng say đắm. Nhiều năm trước, cô đã từng cho viên thuốc

nhỏ màu trắng vào thứ rượu màu này, lặng ngắm nó dần hòa tan vào thứ dung dịch

đầy mê hoặc. Khó khăn lắm cô mới thoát ra được khỏi cảm bẫy chết người đó.

Mạc Hướng Vãn nhìn cậu bartender lắc lắc đầu. Cậu ta

nhún vai chán nản nói: “Mỹ nữ từ chối mỹ tửu, thất quá đáng tiếc!”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười đầy hối tiếc và nhìn thấy nụ

cười của mình in lại trên chiếc ly thủy tinh vẫn quyến rũ như thuở nào, dường

như sau từng ấy năm vẫn chưa có gì thay đổi.

Tối nay cô đã tự buông thả bản thân, tại sao có thể để

cho Lâm Tương và Trâu Nam tùy tiện buông xõa mái tóc mình xuống, tô vẽ màu mắt

đậm như vậy, son môi gợi cảm quyến rũ đến thế này chứ?

Như vậy chẳng tốt chút nào, cô phải mau chóng quay về

nhà thôi.

Đúng lúc cô đang chuẩn bị ra về thì bỗng có người bên

cạnh lên tiếng: “Thảo Thảo?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.