Chương28: Ngoại truyện

Vào ngày Mạc Bắc nhận được thiệp cưới của Phương Trúc,

Mạc Phi đang nằm trên chiếc giường của bố mẹ đọc truyện tranh.

Anh liền hỏi Mạc Phi: “Con có muốn đi uống rượu hỷ với

bố không?”

Mạc Phi liền hỏi: “Vậy mẹ có đi cùng không ạ?”

“Mẹ con còn phải đi làm.”

Anh làm sao có thể đưa mẹ của Mạc Phi đi cùng được?

Trong hôn lễ đó sẽ có đối tượng anh đã xem mặt trước đó, cho Hướng Vãn đi hoàn

toàn không tiện chút nào. Anh thầm nghĩ vậy.

Khi đến lễ đường tổ chức hôn lễ của Phương Trúc, anh

giới thiệu Mạc Phi cho tân nương tử và phù dâu: “Đây là con trai của anh.”

Mạc Phi ngoan ngoãn khoanh tay chào và gọi người đó là

dì.

Phương Trúc tỏ ra vô cùng kinh ngạc, còn Dương Tiểu

Quang thì ngỡ ngàng tới mức đứng ngây người ngay tại chỗ một hồi lâu rồi mới

lên tiếng: “Này Mạc Bắc, có phải đầu óc anh có vấn đề gì không? Anh có con trai

lớn từng này rồi mà trước đây còn đi xem mặt với em?”

Phan Dĩ Luân liền đẩy tay cô một cái, ra hiệu rằng nên

đặt hôn lễ lên hàng đầu. Thế nhưng, Dương Tiểu Quang chẳng thể trấn tĩnh lại

được, quay sang nói với Phan Dĩ Luân: “Liệu có nhầm không đấy? Suýt chút nữa

thì em đã làm mẹ kế của người ta rồi.”

Mạc Phi liền nói với Dương Tiểu Quang: “Dì ơi, cháu có

mẹ rồi, dì không thể nào trở thành mẹ kế của cháu được đâu. Hay là để cháu nhận

dì làm mẹ nuôi nhé, dì đừng tức giận nữa.”

Dương Tiểu Quang nhìn thấy đứa trẻ trước mặt lanh lợi

đáng yêu, không tiện nổi đóa, thầm nghĩ, làm mẹ nuôi thì làm mẹ nuôi. Thế là

Mạc Phi nhanh chóng gọi cô một tiếng “mẹ nuôi” rồi quay sang nhìn Phan Dĩ Luân.

Mạc Phi có biết Phan Dĩ Luân, bộ phim truyền hình gần

đây đang chiếu trên ti vi có anh diễn viên đẹp trai này. Tất cả các bạn nữ

trong lớp Mạc Phi đều coi anh là bạch mã hoàng tử. Thế là Mạc Phi liền chào

Phan Dĩ Luân một tiếng: “Em chào anh.”

Dương Tiểu Quang nhanh chóng hóa đá, cô quay sang chỉ

vào Phan Dĩ Luân rồi nói với Mạc Bắc: “Tại sao anh lại làm bố vào độ tuổi không

nên làm bố thế? Việc này không hợp luân thường đạo lý chút nào. Anh phải sinh

một đứa con vào độ tuổi thích hợp làm bố, để nó gọi anh ấy một tiếng là chú

chứ?”

Câu nói này đã khiến Mạc Bắc suy ngẫm một lúc khá lâu

ngay trong hôn lễ, lúc tàn tiệc, anh liền nháy mắt nói với Dương Tiểu Quang: “Ý

kiến của em rất được.”

Lúc quay về nhà, Mạc Hướng Vãn đang giặt quần áo cho

hai bố con anh. Hôm qua, anh với Mạc Phi ra ngoài đá bóng, biến bộ quần áo thể

thao của hai bố con bẩn y hệt như mấy bộ quần áo mà hãng bột giặt Omo quảng cáo

trên truyền hình. Thế nhưng lúc này, Mạc Hướng Vãn đang dùng loại bột giặt Kỳ

Cường. Kỳ Cường đương nhiên là cực kỳ cường mạnh, có thể loại bỏ hết mọi vết

bẩn trên áo, trả lại màu sắc ban đầu cho y phục.

Mạc Bắc ngồi trên sô pha, thương lượng cùng Mạc Hướng

Vãn: “Em chắc có lẽ là con gái độc nhất trong nhà đúng không?”

Mạc Hướng Vãn liền đáp: “Chắc là không phải đâu.”

“Tại sao lại không phải? Bố em ly hôn xong thì mới

sinh con thứ hai mà.”

“Ồ, thế thì cứ coi là vậy đi. Anh hỏi cái này để làm

gì chứ?”

Mạc Bắc liền ôm cô từ phía sau rồi nói: “Mẹ Phi Phi,

em cứ làm mẹ của mình Phi Phi mãi có thấy buồn chán, đơn điệu không?”

“Không buồn chán, cũng chẳng đơn điệu, người khác đều

nói em có hai người con trai.”

Mạc Bắc tỏ ra hơi kích động: “Lẽ nào em…”. Hơi kích

động suýt nữa chuyển thành cực kỳ kích động, anh nghĩ, từ trước đến nay hai

người sử dụng các biện pháp phòng tránh khá cẩn thận, thế nhưng bất cứ chuyện

gì cũng có thể xảy ra bất ngờ, ngoài ý muốn. Nếu như lần này là ngoài ý muốn

thì anh chẳng cần phải suy nghĩ tính toán nhiều làm gì nữa.

Mạc Hướng Vãn đặt bộ quần áo thể thao giặt sạch sẽ

xong lên tay Mạc Bắc, hân hoan ra lệnh: “Con trai lớn, mau mang quần áo của con

trai bé ra ngoài phơi cho khô đi.”

Thế là Mạc Bắc đành phải ngậm ngùi đem hai bộ quần áo

thể thao ướt nhẹp ra ngoài phơi nắng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.