Chương25

Mạc Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, kiên cường bước

tiếp, muốn đi về một nơi nhưng lại chẳng biết phải đi về đâu. Chiếc di động bọc

ngoài bằng lớp kim loại lạnh như băng, vào tiết trời tháng Mười hai càng lạnh

đến mức như muốn đóng băng bàn tay cô lại. Cô chẳng suy nghĩ nhiều, tắt luôn

nguồn di động, cứ như thể đã đóng lại được tất cả mọi ồn ào, huyên náo, thị phi

đáng sợ.

Nhưng con đường giữa thanh thiên bạch nhật thế này làm

sao có thể không huyên náo, ồn ào? Cô lại đứng ở giữa con đường đó nên càng

chẳng thể nào trốn được. Mạc Hướng Vãn vô thức bước vào một con đường nhỏ.

Hai bên đường là những căn nhà cũ kỹ, nơi đây ánh mặt trời

cũng dịu nhẹ hơn, không đón nhận được nhiều ánh nắng ấm áp như bên ngoài. Cô

thận trọng tiến từng bước về phía trước, chỉ sợ sẽ đi nhầm, thế nhưng, cô cũng

muốn nhanh bước để đi hết con đường này, trong lòng cảm thấy vô cùng nặng nề,

chán nản.

Đây là nơi cô xuất phát, thật không ngờ giờ lại bị bức

ép quay về chốn này.

Cánh cửa lớn in đậm dấu vết thời gian hiện ra trước

mặt, trong vô thức cô đã loạn bước đi tới nơi này. Rất nhiều năm trước, cô cầm

theo một bọc đồ bé nhỏ bước đi từ đây, sau đó chẳng bao giờ quay lại nữa.

Mạc Hướng Vãn lại muốn quay về điểm xuất phát, trái

tim không chịu khuất phục trong cô bắt đầu hoang mang, bất lực.

Căn nhà vẫn còn đó nhưng người thì chẳng còn đây nữa.

Mạc Hướng Vãn bình tĩnh lại nhìn, xung quanh đều là các hộ gia đình đã di dời,

nơi này sắp sửa không tồn tại nữa.

Cô thầm nghĩ, tất cả đã sắp biến mất rồi, tại sao cô

vẫn chẳng thể nào rũ bỏ được quá khứ? Hay do chính cô đã gieo mầm đó, cho nên

cô nhất định phải nhận quả kia.

Đang nghĩ miên man thì đột nhiên có người gọi tên cô.

“Mạc Hướng Vãn?” Giọng nói mang theo thái độ hồ nghi

không chắc chắn.

Mạc Hướng Vãn quay lại nhìn, người hỏi chắp tay sau

lưng, khuôn mặt hài hòa, đang nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, xúc động. Cô

nhìn một hồi rồi kinh ngạc kêu lên: “Thầy Ngô?”

Thầy chủ nhiệm thời cấp ba của cô giờ đây mái tóc đã

bạc nhiều nhưng khuôn mặt vẫn hiện rõ sự quan tâm tận tình năm xưa. Thầy vẫn

còn nhận ra người học sinh của mười năm trước, ngay cả tên cũng không hề gọi

sai, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng xúc động.

Cô bước tới trước mặt người thầy cũ, cúi đầu theo đúng

lễ trò cũ gặp thầy: “Em chào thầy Ngô.”

Thầy Ngô nhìn thấy cô, trong lòng cảm thấy vui mừng vì

bất ngờ gặp lại học trò cũ, nở nụ cười hiền hậu nói: “Nhiều năm không gặp lại,

nhìn em trông rất ổn.”

Đúng thế, thầy Ngô sẽ tưởng rằng cô đang sống rất ổn,

bởi vì cô đang mặc trên người bộ quần áo đúng tiêu chuẩn văn phòng, trang điểm

nhẹ, đứng đắn, chỉnh tề, búi tóc gọn phía sau, không còn chút vết tích hư hỏng

nào của năm xưa nữa.

Mạc Hướng Vãn thật sự muốn nói: “Thầy ơi, thầy đã nhầm

rồi, bây giờ em không ổn chút nào”, thế nhưng cô chẳng thể nào thốt ra khỏi

miệng được, cô chỉ cầm lấy tay của thầy Ngô, nói qua về tình hình công việc

hiện nay của mình. Cô nghĩ rằng, thời gian qua mình đã hy sinh rất nhiều cho

công việc, mọi người đều công nhận thành tích cô đạt được, đây là một thành

tích khá ổn, xứng đáng được đem ra để báo cáo với người thầy tận tâm này.

Thầy Ngô vừa nghe vừa gật đầu, tỏ ra vô cùng mãn

nguyện: “Mạc Hướng Vãn, em đã làm rất tốt, cho nên thầy mới nói cuộc đời của

mình thì mình phải nắm lấy, những chuyện mà em muốn làm, thế nào cũng sẽ làm

được. Thầy luôn luôn tin tưởng vào em.”

Mạc Hướng Vãn thì thầm nói: “Thầy ơi, em thật sự…”

Thầy Ngô mỉm cười hiền hậu: “Cuộc đời của em đã từng

gặp nhiều sóng gió, nhưng điều đó không quan trọng, nhìn thấy em bây giờ sống

tốt như vậy là thầy an tâm rồi. Công sức mình bỏ ra nhất định sẽ thu nhận lại

được thành quả. Trước kia, thầy vẫn thường dạy các em rằng, vấp ngã một lần

không sao hết, nếu như sau khi vấp ngã không biết đứng dậy thì đó mời là điều

bất hạnh nhất. Mạc Hướng Vãn, em vẫn luôn là một học sinh ngoan, bây giờ có

phải em đã làm được điều mà mình mong muốn?”

Việc mà cô muốn làm là gì?

Ngày trước, thầy Ngô từng hỏi cô: “Rốt cuộc em muốn

làm gì?”

Lúc đó, cô mơ màng nói với thầy Ngô rằng: “Em thật sự

không biết mình muốn làm gì nữa.”

Thế nhưng đến bây giờ, cô hoàn toàn có thể trả lời

được câu hỏi này của thầy Ngô. Từ trước đến nay, cô vẫn luôn nỗ lực làm mọi

việc, làm cho tới mức bản thân vừa ý mới thôi, đây là sự thật mà không có gì có

thể hủy hoại được.

Cô nhìn thầy Ngô gật gật đầu, muốn hoàn thành lời hứa

mà trước kia cô đã không làm được. Cô nói: “Thầy Ngô, bây giờ em đã biết được

em muốn làm gì và em đang nỗ lực làm mọi việc.”

Thầy Ngô nở nụ cười hiền từ: “Thế thì đừng có nghĩ lại

chuyện ngày xưa nữa, Mạc Hướng Vãn, bây giờ em đang bước vào một trường học

mới, học một học kỳ mới, hãy quên hết tất cả những điểm số dưới trung bình

trước kia đi.”

Đây là một người thầy rất hóm hỉnh, lời nói của thầy

khiến cho Mạc Hướng Vãn bật cười, nụ cười trên khuôn mặt khiến cho sầu muộn

tích tụ trong lòng cũng tan biến.

Chợt nhớ ra, cô liền hỏi: “Tại sao thầy lại đến đây?”

Thầy Ngô mỉm cười: “Đến thăm nhà học sinh”. Thầy nhìn

vào cánh cửa cũ kỹ phía sau lưng cô nói: “Ông bà nội của em ở nước ngoài vẫn

khỏe chứ?”

Mạc Hướng Vãn không biết phải trả lời như thế nào, bởi

vì cô hoàn toàn không biết. Lúc này, cô mới hoảng hốt nhận ra, bản thân sau

chừng ấy năm thật sự đã vứt bỏ quá khứ sang một bên, không quan tâm gì hết. Thế

nhưng, quá khứ vẫn luôn đi theo cô như hình với bóng, không phải cứ vứt bỏ đi

là mãi mãi không bao giờ nhìn thấy nữa.

Cô chỉ biết im lặng rồi lắc đầu.

Người thầy hiền hậu không hỏi thêm nữa, nói lời tạm

biệt rồi tiếp tục công việc của mình.

Thế nhưng, câu hỏi của thầy khiến cho Mạc Hướng Vãn

cảm thấy áy náy, hối hận, cô tìm chìa khóa trong túi xách của mình, thật ra

chiếc chìa khóa này vẫn luôn nằm trong chùm chìa khóa của cô, chỉ là cô không

bao giờ động đến mà thôi, bây giờ lấy ra mới chợt nhận ra rằng nó vẫn luôn nằm

ở đây.

Trước khi ra nước ngoài, ông bà nội đã đưa chìa khóa

cho cô. Ông nội nói: “Cháu hãy dọn đến ở căn nhà này, hộ khẩu của cháu vẫn ở

đây, sau này nếu được thì hãy chuyển cả hộ khẩu của đứa bé về đây. Nói cho

cùng, đây cũng là nhà của cháu.”

Vậy mà kể từ khi người thân ra đi hết, cô vẫn luôn

khóa cửa bỏ trống căn nhà này, không quay lại thêm lần nào nữa.

Mấy hộ hàng xóm gần đây đều truyền tai nhau rằng cháu

nội của ông mới tí tuổi mà đã mang bầu, bị nhà trường đuổi học. Khi ông bà ra

đi vẫn còn mang trong lòng biết bao sầu muộn. Vì vậy, cô không thể nào về đây ở

được.

Hôm nay, khi quay lại con đường nhỏ hẹp này, cảnh vật

còn đây mà người đã không còn nữa, thỉnh thoảng nhìn thấy người đi đường nhưng

cũng đều là những khuôn mặt lạ lẫm, mơ hồ.

Mạc Hướng Vãn hít một hơi thở sâu, chuẩn bị bước vào

căn nhà cũ của mình.

Bỗng có người đứng phía sau gọi cô “Hướng Vãn”. Mạc

Hướng Vãn giật mình quay lại, thì ra là Mạc Bắc.

Mạc Hướng Vãn ngạc nhiên nhìn anh đang đi rất nhanh về

phía cô. Vào một ngày trời lạnh như hôm nay, vậy mà anh vẫn vã cả mồ hôi, nhưng

vừa nhìn thấy cô, ánh mắt anh hiện rõ nét vui vẻ và an tâm.

Mạc Bắc lại gần nằm lấy tay cô rồi nói: “Thì ra em

đang ở đây.”

Anh nói xong liền cầm lấy chùm chìa khóa trong tay cô

mở cửa, bên trong sực ra mùi ẩm mốc lâu ngày. Mạc Hướng Vãn đưa tay xua xua

trước mặt, do dự không biết có nên đi vào trong hay không nữa?

Mạc Bắc cảm nhận thấy liền dừng lại hỏi: “Em có vào không?”

Mạc Hướng Vãn dừng bước bên ngoài cửa, ngó đầu vào

nhìn khoảng tối đen bên trong. Cô không muốn bước vào nên nói: “Em chỉ muốn xem

qua thôi.”

Chợt nhớ ra điều gì, cô quay sang nhìn anh: “Tại sao

anh lại đến đây?”

Mạc Bắc dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô đầy trách móc “Em tắt di động, anh đành phải dùng đầu óc suy đoán xem em sẽ đi đến đâu.”

Cô áy náy đáp lại: “Em xin lỗi.”

Mạc Bắc đưa tay đóng cánh cửa rồi khóa lại, sau đó

nói: “Không xem nữa thì thôi, ở đây cũng sắp phá bỏ rồi, nhà cũ cũng không cần

thiết phải vào xem làm gì.”

Anh nắm lấy tay cô rồi nói tiếp: “Chúng ta đi ra ngoài

dạo phố đi!”

Mạc Hướng Vãn liền đi theo Mạc Bắc bước ra khỏi con

đường nhỏ, quay trở lại đường cái rộng rãi, huyên náo.

Ngồi trong xe của Mạc Bắc, anh nắm chặt lấy bàn tay

cô, rất chặt, không chịu buông ra. Mạc Hướng Vãn có thể cảm nhận được, cô quay

sang nhìn anh, anh mím chặt môi, có lẽ đang không vui vẻ gì.

Cô bất giác nói với anh: “Mạc Bắc, em không muốn giấu

giếm anh điều gì, có được một người có thể để em an tâm nói ra hết mọi thứ là

phúc phận của em. Mạc Bắc, lúc này em thật sự cảm thấy rất hoảng sợ.”

Mạc Bắc khẽ khàng nói: “Lúc không thể nào liên lạc

được với em, anh cũng cảm thấy vô cùng hoảng sợ.”

“Mạc Bắc, em không phải con người có lòng độ lượng, em

không thể nào chịu nổi quá nhiều áp lực, vậy nên đành tắt di động đi.”

“Hướng Vãn, nếu không chịu nổi thì đừng một mình gánh

chịu nữa, em chỉ cần nói cho anh biết là được rồi.”

“Liệu em có gây ảnh hưởng xấu đến anh không?” Cô nhìn

anh bằng ánh mắt tràn đầy lo lắng.

“Nếu như anh dễ dàng bị người khác gây ảnh hưởng đến

vậy thì chẳng thể nào sống được đến bây giờ rồi”. Anh nghiêm mặt nói với cô.

“Hướng Vãn, nhiều lúc em đã nghĩ sự việc quá mức nghiêm trọng đấy.”

Nói xong, Mạc Bắc liền rút một tập thư từ trong túi

ra, có bức ố vàng, có bức rách nát, một tập khá dày, khiến cho Mạc Hướng Vãn

ngây thần người ra.

Anh đặt chồng thư này lên trên đùi cô.

“Khi nào về đọc hết đi, không phải tin xấu đâu.”

Trong số thư này có bức gửi đến từ thành phố phía Nam,

có bức gửi về từ nước ngoài, địa chỉ đều là ở khu nhà cũ, người nhận thư đều là

cô cả.

Mạc Hướng Vãn nhẹ nhàng cầm những bức thư rách nát

này, dường như đang vô cùng sững sờ, cô mở từng bức ra đọc. Thật sự, có rất

nhiều thư, còn có cả những tờ giấy chuyển khoản. Cô đọc không hết, chỉ nhìn

ngày tháng ở ngoài phong bì, bức gần nhất là khoảng hai tháng trước, lâu nhất

chính là khoảng tám năm trước.

“Em đang thu người lại quá mức đó.”

“Thế nhưng em không muốn nhìn thấy những thứ này. Từ

trước đến nay, bọn họ đều không đến tìm em.”

“Hai người họ đều đã quay về đây, chỉ là em không muốn

gặp lại cho nên họ không thể nào gặp em được. Có lẽ cả hai người đều đang cảm

thấy áy náy, hối hận vô cùng.”

Cô cúi đầu xuống thì thầm: “Làm như vậy thì có ý nghĩa

gì chứ? Em thật sự cảm thấy mệt mỏi, em không muốn đọc thư nữa.”

“Được thôi.”

Mạc Hướng Vãn nắm lấy bàn tay của Mạc Bắc rồi nói “Mạc Bắc, hãy đưa em tới một nơi có thể nghỉ ngơi dưỡng sức được không?”

Mạc Bắc nhìn cô vui vẻ nói: “Tuân lệnh.”

Trên suốt đường đi, Mạc Hướng Vãn ôm chồng thư trong

lòng, nhưng trái tim lại đang nghĩ về Mạc Bắc.

Làm sao anh có thể tìm được cô? Nhưng quá trình và

nguyên nhân đều không quan trọng, điều quan trọng là bây giờ người đàn ông này

đang ở bên cạnh cô, đúng vào lúc cô không biết đi đâu, làm gì, ngẩn ngơ đứng đó

thì anh liền xuất hiện như một phép màu vào kéo cô vào lòng.

Mạc Bắc lái xe đưa cô đến một nơi, nơi mà cô có thể

nhìn thấy khu nhà cũ của mình từ xa, kiến trúc cổ xưa trải qua bao năm tháng

vẫn sừng sừng đứng đó.

Mạc Bắc cho xe dừng lại ở bãi đỗ, hai người đi ra

ngoài, lúc bước qua cánh cửa, cô đã nắm chặt lấy bàn tay anh.

“Hướng Vãn, có muốn nhìn thấy căn phòng trước kia

không?”

“Căn phòng nào?”

“Chính là một khởi điểm.”

Mạc Hướng Vãn nhớ rõ rằng, sảnh lớn ở nơi này có một

mái vòm màu trắng sữa, sau buổi trưa sẽ không nhìn thấy ánh đèn nữa, thế nhưng

lúc nào cũng có thể nhìn thấy chiếc đèn treo bên ngoài cửa kính. Tất cả đều

hiện lên trong đầu cô lúc này.

Mạc Bắc dẫn cô bước lên tấm thảm mềm mại mà dày dặn,

từng bước từng bước tiến vào nơi hai người đã bắt đầu.

Tất cả mọi thứ ở đây đều là đồ cũ, được sửa sang rồi

mở cửa lại, nhìn mọi thứ cũng trở nên mới mẻ hơn. Kiến trúc của nơi đây vẫn

được giữ nguyên như tám năm về trước, sau khi sơn sửa lại, cảm giác đã hoàn

toàn khác.

Hai người bước vào phía căn phòng ấy, trong này cũng

đã khác trước rất nhiều.

Mạc Hướng Vãn buông tay Mạc Bắc ra, tiến lại gần cửa

sổ. Nơi này không còn cột chống nữa, chỉ còn lại tấm thảm đỏ tươi, đặt chân lên

phía trên cảm giác cũng không còn như trước nữa.

Cô tựa bên khung cửa sổ ngắm con sông Hoàng Phố đang

được phủ một màu vàng lóng lánh của ánh hoàng hôn.

Mạc Bắc ôm cô từ phía sau.

Mạc Hướng Vãn khẽ run người.

Cô vẫn nhớ rõ, người thanh niên mặc chiếc áo khoác

bông chẳng khác gì những khách làng chơi khác với cái ôm lạnh lẽo tựa băng, cô

đã cam tâm tình nguyện dâng hiến tấm thân mình. Còn anh của lúc này thân người

ấm áp, mềm mại giống như tấm thảm phía dưới chân đang bao bọc lấy cô.

Mạc Bắc ôm lấy phần eo của cô, thì thầm: “Em không

phải là Thảo Thảo, em chính là Mạc Hướng Vãn”. Anh mở cánh cửa sổ ở phía trước

mặt cô ra, để cho luồng không khí tươi mới, trong lành tràn vào khắp phòng.

Cô hít một hơi thật sâu.

Trên mặt kính cửa sổ vẫn in rõ dòng chữ “Giáng sinh

vui vẻ” và cả hình ảnh ông già Noel đang tươi tắn mỉm cười.

Cô chỉ vào ông già Noel rồi nói: “Em nhớ rõ trước kia,

đây là dòng chữ tiếng Anh.”

“Thời đại đã thay đổi, bây giờ người Trung Hoa cũng

đón lễ Giáng Sinh, đương nhiên phải viết chữ Hán rồi.”

“Có phải tất cả đều đã đổi thay? Thật sự là đã thay

đổi hết rồi sao? Những vết tích của quá khứ đều không còn nữa?”

Mạc Bắc im lặng, cùng cô nhìn về con sông ngoài cửa

sổ.

Kiến trúc ở phía bên kia con sông Hoàng Phố hiện đại,

sang trọng, các tòa nhà chọc trời thi nhau xếp hàng, phản chiếu lại ánh nắng

hoàng hôn rực rỡ.

Anh nói: “Khi em còn nhỏ, nhất định đã đi đến những

nơi thế này, có còn nhớ cảm giác khi nhìn về phía bên kia sông không?”

Cô khẽ “ừm” một tiếng.

“Ai ngờ được khu vực đổ nát năm xưa lại biến thành khu

vực tiền tệ huy hoàng, tráng lệ như bây giờ. Chỉ cần chúng ta muốn, tất cả đều

có thể.”

“Đây chính là có nỗ lực ắt có thành công.”

“Hướng Vãn, bởi vì có công sức của con người, cho nên

rất nhiều thứ đã thay đổi.”

Mạc Bắc hôn lên vành tai cô, khiến cô cảm thấy nhồn

nhột nhưng lại không hề trốn tránh, cô để mặc cho anh truyền hơi ấm sang mình.

“Em sắp sửa thất nghiệp rồi, đúng vào thời kỳ khó khăn

thế này. Bên công ty mới cũng không cần em nữa, em thất bại hoàn toàn rồi. Bây

giờ là lúc em phải gánh chịu hậu quả của tất cả những sai lầm mắc phải trước

kia.”

“Đối mặt với thử thách, em sẽ càng ngày càng mạnh mẽ

hơn, ông trời có mắt mà, em nhất định phải tin vào bản thân.”

Mạc Hướng Vãn quay người lại nói: “Đúng vậy, em phải

tự tin vào bản thân. Mạc Bắc, tất cả rồi sẽ tốt đẹp, ngày mai chúng ta vẫn có

dũng khí tiến lên để đón nhận ánh nắng mặt trời, đúng không nào?”

Mạc Bắc mỉm cười: “Ai dám nói không phải chứ?”

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên bờ môi cô.

Cách thức anh đăt nụ hôn cũng đã khác, dù rõ ràng vẫn

cùng một bờ môi ấy.

Mạc Hướng Vãn nghĩ, đây không phải là quá khứ mà là

hiện tại. Trên cùng một địa điểm nhưng tâm trạng của hai người đã hoàn toàn

khác xưa.

“Hướng Vãn, lúc không tìm được em, anh thật sự cảm

thấy cô cùng sợ hãi. Anh không hy vọng em nhớ lại quá khứ, em hãy dũng cảm tiến

lên phía trước.”

Mạc Hướng Vãn thì thầm gọi tên anh: “Mạc Bắc.”

Nụ hôn của anh ngày càng nồng nàn hôn, quấn quýt lấy

lưỡi cô, quyến luyến mãi không chịu rời.

Nếu như tiếp tục thì mọi chuyện sẽ chẳng thể nào không

chế được nữa, nhưng lúc này, Mạc Hướng Vãn không hề muốn rời khỏi anh, chỉ muốn

thân mật ở bên anh cho tới thiên trường địa cửu.

Bàn tay của Mạc Bắc nhẹ lướt trên khắp thân người cô,

dần dần làm tê dại mọi suy nghĩ trong cô.

Nhưng anh nghĩ, lúc này không được, càng không phải là

nơi đây. Nơi này ẩn chứa đoạn ký ức kinh khủng nhất trong cuộc đời của Mạc

Hướng Vãn, đối với cả anh và cô, nơi đây chất đầy những ám ảnh về một tuổi trẻ

bồng bột, đen tối.

Anh đưa cô đến đây là để cho cô thấy nơi đây đã thay

đổi thế nào. Anh cố gắng kiềm chế bản thân, vốn dĩ muốn rời khỏi người cô vậy

mà lại chẳng nỡ buông ra. Anh thì thầm gọi tên cô: “Hướng Vãn?”

Anh không biết nên tiến lên hay lui về, cho nên tỏ ra

vô cùng thận trọng.

Mạc Hướng Vãn đang nằm trọn trong vòng tay của anh,

cái ôm của anh hoàn toàn khác với chín năm trước, anh đưa cô tới đây để nhìn

thấy một vùng trời hoàn toàn đổi khác ngoài kia.

Không biết tại sao cô lại cảm nhận được, sau đó xúc

động vô ngần.

Cô chủ động hôn anh, mỗi một phút quyến luyến bên anh

đều giúp cô hòa giải phần nào cảm giác hoang mang, hoảng loạn trong lòng. Cô ôm

chặt lấy anh, hai người sẽ chẳng bao giờ chia cách nữa.

Mạc Hướng Vãn tựa vào ngực anh thì thầm: “Nơi này có

phải đã từng sửa sang rồi?”

Mạc Bắc bật cười: “Không, vòi nước trong nhà vệ sinh

vẫn làm từ bạc.”

Cô lại hỏi anh: “Mạc Bắc, em thật sự có thể tìm được

một điểm xuất phát mới chứ?”

Mạc Bắc không trả lời, anh tự cảnh báo bản thân không

nên quá đường đột, thế nhưng cô như ngọn lửa mãnh liệt, đã thiêu đốt cả thân

người anh. Anh ôm chặt lấy cô, trong khoảng khắc đó, trời đất như xoay chuyển,

anh đặt cô lên giường, thận trọng hôn lên người cô.

Mạc Hướng Vãn khẽ hít thở, một luồng khí nóng rực

truyền từ trái tim ra khắp thân người.

Lúc này, người đàn ông ở bên cô đã kịp thời tìm đến

vào lúc cô mất hết phương hướng, nắm chặt lấy tay cô. Cô gần như tan chảy trước

nụ hôn nồng nhiệt, ấm nóng của anh.

Đôi tay của Mạc Bắc đặt lên thân người cô, anh nói

trong hơi thở gấp gáp: “Hướng Vãn, cứ tiếp tục thế này anh sẽ lại mắc sai lầm

mất. Anh vồn dĩ không muốn…”. Lời còn chưa dứt, Mạc Hướng Vãn đã ngẩng đầu lên

đặt nụ hôn lên môi anh.

Bàn tay ôm chặt lấy b** ng*c cô, tai anh áp sát vào

đến mức nghe rõ mồn một nhịp đập trái tim cô.

Mạc Hướng Vãn nắm chặt lấy bàn tay, nhìn anh thầm

nghĩ, anh không chỉ là bố của con trai cô mà còn là người đàn ông mà cô hết

lòng yêu thương. Vật cản giữa cô và anh dường như đã bị đạp đổ từ rất lâu rồi.

Mạc Bắc nhìn Mạc Hướng Vãn đang nằm trong vòng tay

mình, ánh mắt cô tràn ngập tình yêu, lòng nhiệt thành, sự háo hức, cô đang bắt

đầu hòa quyện thành một thể với anh. Cô đã tiếp nhận hơi ấm mà anh mang tới,

anh hy vọng bản thân có thể mang đến cho cô những gì mà cô hằng khao khát.

Anh và cô của hôm nay không còn là Mace và Thảo Thảo

ngày xưa nữa. Anh là Mạc Bắc, còn cô là Mạc Hướng Vãn. Giờ phút này họ là của

nhau, hòa vào làm một, trao nhau nụ hôn nồng cháy, nụ hôn đó giống như ngọn lửa

mãnh liệt thiêu cháy hết mọi chuyện trong quá khứ, cả cái lần đầu tiên không

vui vẻ gì tại chính nơi đây cũng theo đó mà tan theo mây khói.

Lúc Mạc Bắc tiến vào, Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi đau,

nhưng không hề trốn tránh. Qua bờ vai anh, cô nhìn thấy ánh hoàng hôn rạng rỡ

chiếu rọi vào trong phòng, in bóng lên mặt đất. Thân thể cô tiếp nhận anh, cho

nên trái tim cũng mở rộng chào đón.

Mạc Bắc cúi đầu nhìn cô, chậm rãi kết hợp cùng cô, để

tiến vào nơi thẳm sâu nhất.

Cô đang căng thẳng, cơ thể cũng trở nên căng cứng, anh

liền dùng nụ hôn để khiến cho cô cảm thấy thoải mái hơn, để cô dần dần mở rộng

con tim hơn nữa. Giờ đây đã không còn vật cản gì, họ dùng sự tiếp xúc thân mật

nhất thay cho ngôn ngữ để thấu hiểu lần nhau.

Lúc này, Mạc Hướng Vãn chẳng còn suy nghĩ được gì nữa,

người đàn ông trên cơ thể mình đang dần tăng sức mạnh, mỗi lần anh tiến vào cô

lại cảm thấy trái tim mình như nhẹ nhõm hơn.

Anh cũng nỗ lực kết hợp nhịp nhàng với cô, hoàn toàn

khác với anh của nhiều năm trước. Thân thể anh tràn đầy sức lực, mang trong

mình dc vng chiếm lĩnh và bảo vệ.

Mạc Hướng Vãn dần vứt bỏ nỗi sợ hãi của nhiều năm

trước, toàn tâm toàn ý đón nhận anh cùng tình yêu sâu đậm của anh nữa. Hành

động thân mật lúc này giữa họ mang theo một sức công phá lớn khiến toàn thân cô

như đang thay đổi hoàn toàn, thật sự chẳng cần phải suy nghĩ gì, cũng chẳng còn

tâm sức mà nghĩ tới nữa. Có lẽ cứ như vậy, giao phó tất cả cho người đàn ông

này, vì anh đã tiến được vào nơi thẳm sâu nhất trong lòng cô, cô còn lý do gì

mà tiếc nuối, mà trốn tránh nữa đây?

Giây phút này, Mạc Hướng Vãn chỉ còn nghe thấy mình

đang thì thầm gọi tên anh: “Mạc Bắc, Mạc Bắc!”

Vào thời khắc sau cùng, anh đặt tay lên ngực, lắng

nghe nhịp đập trái tim cô và nói: “Thật sự, anh vô cùng vui sướng, cuối cùng đã

tìm được chỗ cho mình ở trong này, chính là ở bên cạnh Phi Phi.”

Tất cả mọi thứ sau đó đều không còn nằm trong tầm kiểm

soát nữa. Mạc Hướng Vãn dường như đã tỉnh dậy giữa bao năm tháng ngủ vùi, tỉnh

rồi lại ngủ tiếp, tâm hồn cô như đang trôi dạt trên mặt sông Hoàng Phố, lúc

chìm lúc nổi, nhưng có một điều cô luôn được ôm chặt bởi một đôi tay rắn chắc,

một cơ thể ấm áp, với cô như thế đã là quá đủ.

Một lúc sau, cô mở mắt, ngước đầu lên nhìn ánh mặt

trời ngoài cửa sổ. Cô khẽ xoay người, người bên cạnh vẫn ôm chặt lấy ngực và eo

cô. Cô đưa tay rút lấy chồng thư trong túi xách.

Mạc Hướng Vãn bóc từng bức thư ra một, giống như đang

đọc từng mục trên tờ báo vậy. Cô nhìn thấy tất cả cảm xúc hối hận, trách mắng,

không hiểu và cả sự quan tâm trong những bức thư đó.

Mạc Bắc xoay người lại, ôm chặt cô vào lòng.

“Tại sao em lại gửi lại hết những bức thư đó về căn

nhà cũ?”

“Thà rằng, từ trước đến nay bọn họ chưa bao giờ gửi

thư về, còn hơn là mỗi năm gửi về một phong thư, sẽ khiến cho em nhớ lại chuyện

năm xưa.”

Mạc Bắc lại càng ôm chặt cô hơn: “Cả hai người họ đều

đã quay về tìm em, có điều không dám gặp mặt em mà thôi. Chính bởi thái độ kiên

quyết không trả lời thư của em đấy.”

Mạc Hướng Vãn điều chỉnh lại dáng người trong lòng

anh, cô quay sang hỏi: “Anh đã liên hệ với họ?”

Mạc Bắc chỉ biết than dài.

Mạc Hướng Vãn vuốt lên mái tóc mềm mại của anh, đây là

một người đàn ông thật dịu dàng, ấm áp.

“Mạc Bắc, những chuyện nên làm, không nên làm với em

thì anh đều đã làm cả rồi.”

Mạc Bắc bật cười nói: “Bởi vì em chính là món quà sinh

nhật tuyệt nhất trong cuộc đời anh.”

Dựa vào sự nhanh nhạy của mình, cô bỗng hỏi anh: “Có

phải anh sinh đúng vào ngày Giáng Sinh không?”

“Thật ra, anh sinh muộn hơn chúa Giê Su năm ngày”. Anh

đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô rồi lại quay về đề tài chính. “Hướng Vãn, hai

người họ rất muốn quay về thăm em.”

Mạc Hướng Vãn cúi gằm mặt xuống.

“Em không thể nào quên được quá khứ chính là do em

chưa bao giờ chịu tha thứ cho hai người họ”. Anh càng ôm chặt cô hơn, muốn cho

cơ thể của Mạc Hướng Vãn có thể ấm hơn nữa. “Nếu vậy, bản thân em sẽ càng ngày

càng cảm thấy khổ sở hơn.”

Mạc Hướng Vãn vẫn im lặng không nói gì.

Mạc Bắc nhẹ hôn lên mái tóc cô, thay đổi tư thế ôm lấy

cô, hai tay vòng qua chiếc eo thon gọn, mềm mại của cô, động tác vừa thận trọng

lại vừa dịu dàng. Anh đột nhiên hỏi: “Lúc sinh Phi Phi có phải em đã rất vất

vả, khổ sở?”

Đây là chuyện đã qua, khi anh hỏi đến liền gọi lên

trong cô đoạn ký ức gian truân mà cô không muốn nhớ.

Anh chính là một nửa còn lại, là người đàn ông đã đem

đứa con đến cho cô. Phi Phi chính là đứa con yêu dấu, là một phần máu thịt của

hai người họ.

Ý nghĩ này lại khiến cô cảm thấy ngọt ngào, ấm áp.

Mạc Hướng Vãn liền nói với Mạc Bắc: “Em đau suốt tám

tiếng đồng hồ liền, sau cùng phải lên bàn mổ. Phi Phi ở trong bụng em chẳng mấy

khi khiến em chịu đau đớn, sau khi ra đời cũng vô cùng ngoan ngoãn, dễ nuôi, có

lẽ thời gian đau đớn nhất chính là tám tiếng đồng hồ ấy.”

Anh xoay người cô lại và nhìn thấy vết sẹo in trên

bụng cô, dù rằng bây giờ đã mờ nhạt đến mức gần như không nhìn thấy nữa. Anh nhẹ

nhàng vuốt lên chiếc bụng mềm mại, nhỏ nhắn của cô, rồi nói: “Thật sự xin lỗi

vì khi ấy anh đã không có ở bên cạnh em.”

“Anh có ở đó cùng chẳng làm được gì mà.”

“Ít nhất thì anh cũng có thể ở bên cạnh em.”

Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn thấy lạnh nên khẽ kêu lên “Lạnh quá.”

Lúc này, Mạc Bắc mới nhận ra cửa sổ đang mở, anh liền

đứng dậy đóng chặt cánh cửa lại, không khí ấm áp lại lan tỏa trên thân thể hai

người.

Mạc Hướng Vãn lại ôm lấy Mạc Bắc: “Em hiểu được ý anh

muốn nói.”

“Em hãy thử giải phóng bản thân, đây không chỉ đơn

giản là tha thứ. Hướng Vãn, em có thể quay đầu lại thì mới có thể nhìn về phía

trước xa hơn nữa.”

Mạc Hướng Vãn thở dài: “Ở nơi này, em đã từng là một

món quà của anh.”

Mạc Bắc đưa tay lên trán, khẽ than: “Tốt nhất là hay

quên điều đó đi, mẹ Phi Phi của anh ạ.”

Anh thấy Mạc Hướng Vãn không phản ứng gì, liền đưa tay

cù cô, thế là cô co người muốn trốn tránh, có điều anh không chịu thôi, không

bao giờ lui nữa, mãi mãi nắm chặt lấy tay cô.

Mạc Bắc nói với Mạc Hướng Vãn bằng thái độ ăn vạ đến

cùng: “Mẹ Phi Phi, em đã để anh tiến sâu vào trái tim em rồi thì đừng mong đuổi

được anh đi nữa.”

Mạc Hướng Vãn chỉ còn biết gật đầu mỉm cười dịu dàng.

Mạc Bắc lại nói: “Thật ra, bây giờ nghĩ lại thì chuyện

ngày xưa cũng không đến nỗi tồi tệ như mình nghĩ, đúng không? Ví dụ như anh

vậy.”

Mạc Hướng Vãn không nhịn được bật cười.

Mạc Bắc nhìn thấy Mạc Hướng Vãn cuối cùng đã có thể

bật cười tươi tắn, vui vẻ, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn.

T¬T

Vào buổi sáng sau khi đọc được bài báo về cô ở trên

mạng, Mạc Bắc nhận được điện thoại của mẹ. Bà Mạc nghiêm nghị hỏi: “Bắc Bắc,

những gì viết trên mạng có phải là thật không?”

Mạc Bắc trước tiên không nói gì, anh ngẫm nghĩ một hồi

rồi mới chậm rãi nói: “Mẹ à, không phải mẹ đã điều tra rồi sao?”

“Mẹ vẫn luôn nghĩ là hai đứa yêu quá sớm, con người

của con bé đó tốt, mẹ cũng chẳng truy cứu làm gì. Thế nhưng sự thật thì hai đứa

không phải là như vậy. Những chuyện đó bị người ta bới móc ra, làm sao mà mẹ

chịu đựng nổi, mất mặt thế nào con có biết không? Lần này lại còn mất mặt trước

bàn dân thiên hạ nữa chứ!”

“Mẹ ơi, lúc đó bản thân con cũng mắc phải lỗi lầm.

Những người mắc phải lầm lỗi, mẹ không cho người ta con đường làm lại từ đầu

sao? Đừng có lúc nào cũng nghĩ tới việc mất mặt có được không ạ?”

Bà Mạc nghe thấy ý muốn biện hộ, che chở cho cô gái

kia của Mạc Bắc, ban đầu lặng người ngạc nhiên, bà thật không ngờ con trai mình

cũng có lúc kiên quyết đến vậy. Từ trước đến nay, tính cách Mạc Bắc ôn hòa, nhã

nhặn, luôn luôn kính trọng, lễ phép với bố mẹ. Chính vì thế bà cảm thấy căng

thẳng liền ra lệnh cho anh: “Bắc Bắc, mẹ đề nghị con mau đi làm xét nghiệm

AND.”

Mạc Bắc lập tức phản đổi: “Mẹ à, không phải mẹ đã gặp

đứa trẻ rồi sao? Thằng bé lẽ nào trông không giống con khi còn nhỏ? Nếu như

trong không giống thì làm gì có chuyện mẹ đến thăm thằng bé hết lần này đến lần

khác như thế?”

Bà Mạc hoàn toàn không thể đối đáp lại được.

“Mẹ,

con vẫn luôn tin tưởng rằng mẹ là người thấu tình đạt lý.”

Bà Mạc liền nghiêm nghị nói lại: “Lúc đó, mẹ vẫn chưa hề biết trước kia cô ta

làm những chuyện đó, hôm nay biết được thật sự là mẹ đã hồn bay phách tán.”

“Hồi trước, con còn làm những chuyện hoang đường, bại

hoại hơn, chẳng lẽ mẹ lại không biết?”

Bà Mạc đang rất tức giận, nhưng Mạc Bắc vẫn cứ hỏi

liên tục: “Mẹ ơi, bây giờ mẹ muốn con phải thế nào chứ? Sau khi xét nghiệm AND,

nếu như đó là con của con thật thì cướp đứa trẻ về rồi bỏ mặc mẹ đứa bé không

quan tâm sao? Mẹ à, mẹ còn nhớ bộ phim Đài Loan Mẹ

ơi, xin hãy yêu con thêm lần nữa mà lần trước hai mẹ con

mình cùng xem không, lần đó mẹ đã khóc rất nhiều, mẹ vẫn nói rằng bố của đứa

trẻ là người không ra gì, tại sao lại đối xử với mẹ của đứa trẻ như vậy. Mẹ ơi,

con không muốn làm người bố như vậy đâu.”

Bà Mạc hoàn toàn nghẹn lời, tức tối quát lên: “Con

đừng có ăn nói lăng nhăng với mẹ, tự đi mà nói với bố con ấy.”

Mạc Bắc dập điện thoại, đứng bật người dậy, đi đến chỗ

Chủ nhiệm Giang xin phép nghỉ. Anh nghĩ chuyện này không thể nào chậm trễ được,

cần phải nói rõ ràng tất cả mọi chuyện.

Lúc về đến nơi, mẹ anh cũng có nhà, chị giúp việc nói

buổi sáng thấy mẹ anh vội vội vàng vàng từ đâu về, vừa vào nhà đã hổn hà hổn

hển nói với bố anh rất nhiều chuyện. Từ lúc đó đến giờ bà vẫn đóng chặt cửa

phòng mình, còn bố anh thì đang ở trong thư phòng luyện thư pháp.

Mạc Bắc trước tiên đi gặp bố.

Anh bước vào thư phòng, nhìn thẳng vào bức tự lớn trên

tường, còn Mạc Hạo Nhiên đang quay lưng lại phía anh viết chữ. Từ chỗ đứng của

mình, Mạc Bắc nhận thấy mái tóc của bố đã bạc quá nửa, thân thể cao lớn của bố

giờ đây cũng đã già nua, lụ khụ đi nhiều.

Anh gọi nhỏ: “Bố ơi.”

Mạc Hạo Nhiên khẽ “ưm” một tiếng.

Mạc Bắc bước tới, tĩnh tâm mài mực cho bố. Vốn ban đầu

anh nghĩ, liệu có nên để bố mở lời trước để đi vào chuyện chính không, nhưng

thấy bố chỉ đưa tay cầm bút, chăm chú đặt từng nét sổ, dấu chấm, không hề có ý

nói gì hết, Mạc Bắc đành chậm rãi mở miệng đi vào vấn đề anh cần nói.

“Bố à, lúc con gặp lại cô ấy, cô ấy đã là một bà mẹ

đơn thân chăm chỉ làm việc. Buổi tối cô ấy còn tới trường Đại học Sư phạm để

học lớp tại chức, thường xuyên phải làm thêm giờ. Cô ấy hoàn toàn khác với lần

đầu khi hai đứa con gặp nhau.”

Mạc Hạo Nhiên lại “ừm” một tiếng nữa.

“Con không biết tại sao tám, chín năm trước cô ấy lại

làm như vậy, nhưng lúc đó con cũng là một người chẳng ra gì, không hề nghiêm

chỉnh chút nào. Thế nhưng cô ấy đã sinh con của con ra đời, sau đó sống đứng

đắn nuôi con chừng ấy năm nay. Bố à, trước kia chính bố từng nói, con người

quan trọng nhất chính là phải sống một cách “nghiêm túc”. Cho nên, cô ấy cũng

đã dạy dỗ và nuôi nấng ra một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu như thế.”

Mạc Hạo Nhiên vẫn chỉ quan tâm đến việc luyện thư

pháp, Mạc Bắc nhìn qua, bố anh đang viết “Thái cúc mọc hướng Đông, ưu nhã ngắm

Nam Sơn”. Anh không nhịn được, đành bật cười ra tiếng.

Mạc Hạo Nhiên nghiêm mặt lại nói: “Nói cho cùng thì bố

chẳng thể nào hiểu mẹ đứa trẻ được như con.”

“Bố ơi, các báo, đài tối nay chắc sẽ còn đăng nhiều

tin tức tầm bậy tầm bạ khác nữa, có điều con vẫn cứ tuân theo đúng lời dạy dỗ

của bố, vào dịp đón năm mới sẽ đưa cháu trai về, chỉ cần bố đồng ý là được ạ.”

Mạc Hạo Nhiên chắp tay ra sau lưng nhìn bức tự mình

vừa viết, đột nhiên than thở: “Bố già thật rồi, tay cầm bút không còn đủ sức

nữa, con nhìn chữ “Thái” mà xem, trông mềm yếu quá, làm sao có thể “ưu nhã ngắm

Nam Sơn” được nữa chứ?”

Mạc Bắc vẫn im lặng chờ câu trả lời của bố.

Mạc Hạo Nhiên tiếp tục ngắm bức tự, trầm ngâm nói: “Từ

trước đến nay, bố luôn giữ sự thanh bạch của bản thân, con hiểu điều này mà.”

Mạc Bắc đưa ánh mắt vừa thận trọng vừa cung kính nhìn

ông.

“Nếu như ngay cả bố cũng không đồng ý thì con sẽ làm

như thế nào?”

Mạc Bắc từ từ bước tới bên chiếc bàn viết chữ, anh

đứng bằng một tư thế cung kính nhất rồi nói với bố: “Bố, mấy năm đi làm, con

cũng tích lũy được một khoản tiền nhất định, con sẽ mua một căn phòng ba phòng

ngủ, hai phòng khách ở gần đây để gia đình ba người chúng con sinh sống. Hai

năm nữa thì con trai con sẽ thi vào cấp hai, con hy vọng có thể cho thằng bé

học ở trường trong khu nhà mình. Bố à, chỉ cần bố mẹ điện thoại một cuộc, con

sẽ quay về làm trong đạo hiếu, bất cứ lúc nào bố mẹ cũng có thể sang thăm Phi

Phi.”

Mạc Hạo Nhiên cũng đứng bật dậy, nhìn vào đứa con trai

đang đứng trước mặt mình. Một ánh mắt trong sáng, không tức giận, không tự ti,

đứng nghiêm trang ở đây, biểu đạt rõ mọi suy nghĩ trong lòng.

Mạc Bắc tiếp tục nói: “Mẹ đứa trẻ bị công việc làm ảnh

hưởng quá nhiều, cho nên con đã đề nghị cô ấy rời khỏi ngành này. Cô ấy đang đi

tìm việc, con sẽ không can thiệp vào chuyện công việc của cô ấy. Mấy năm nay cô

ấy đã chăm chỉ học tập để lấy tấm bằng đại học, tiếng Anh cũng khá, năng lực

làm việc cao, nhanh nhẹn, năng động lại cần cù, chăm chỉ. Con tin chắc rằng dù

cho đăng trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế thì cô ấy vẫn có đất dụng võ. Con hy

vọng cô ấy có thể sinh thêm một đứa bé nữa cho con, để con làm trọn hết trách

nhiệm của một người bố. Con cũng sẽ khuyên cô ấy nên đi học bằng MBA, đợi khi

nào nhóc thứ hai lớn hơn một chút, cô ấy sẽ tìm được công việc thích hợp và tốt

hơn nữa.”

Anh nói xong liền nhìn bố bằng ánh mắt chân thành,

không phải không hy vọng sẽ nhận được cái gật đầu đồng ý của bố mình.

Bố anh chắp tay sau lưng, suy ngẫm kỹ càng, sau đó

liền mỉm cười nói: “Mạc Bắc, bây giờ có phải con đang uy h**p ông già này

không?”

Mạc Bắc lắc đầu: “Bố, từ trước đến nay con không bao

giờ dám làm vậy.”

“Mẹ con muốn đi xét nghiệm AND của đứa trẻ.”

“Bố cảm thấy có cần thiết phải làm vậy không ạ?” Mạc

Bắc liền hỏi lại.

Mạc Hạo Nhiên không trả lời câu hỏi của con trai mà

chỉ nói: “Không phải con đã dự định hết tất cả mọi thứ rồi sao? Bố và mẹ chỉ có

thể đi theo kế hoạch con sắp xếp mà thôi.”

“Bố ơi, bây giờ con cũng đã là một người bố, con muốn

cho con trai mình một gia đình hoàn chỉnh. Mẹ của con trai con cũng là một

người mẹ vĩ đại như bất cứ ai khác trên thế giới này, con và con trai con đều

không thể bì với cô ấy được.”

Mạc Hạo Nhiên liền chỉ vào bức tự mình viết đặt trên

bàn rồi nói: “Bức tự này viết không ổn, con hãy đem vứt đi hộ bố. Tâm không

tịnh thì chẳng thể nào viết được nét chữ ra hồn.”

Mạc Bắc đáp lại một câu “vâng” rồi cầm bức tự lên,

nhưng sau đó lại gấp gọn gàng và mang về cất trong phòng mình.

Chị giúp việc liền chạy tới khuyên anh: “Liệu có nên

nói chuyện với mẹ cậu không?”

Mạc Bắc đưa mắt liếc qua căn phòng của mẹ, bên trong

vọng ra tiếng ti vi. Anh thầm nghĩ, phải để cho bố mẹ một khoảng thời gian nhất

định thì họ mới có thể chấp nhận được việc này, vì vậy anh lắc đầu.

Sau khi rời khỏi nhà, anh không quay về văn phòng luật

mà gọi điện thoại cho Mạc Hướng Vãn, thế nhưng máy cô luôn luôn trong tình

trạng không liên lạc được. Anh gọi điện đến cơ quan của cô, trợ lý của cô nói

rằng cô đã xin phép về nhà nghỉ. Anh lại điện về nhà, nhưng không có ai nhấc

máy cả.

Mạc Bắc suy nghĩ một hồi, để tìm xem có chút đầu mối nào

khác không. Sau đó anh cho xe phi thẳng về khu nhà cũ của cô, anh đã đoán đúng,

Mạc Hướng Vãn đang đứng ngây người trước cánh cửa ngôi nhà cũ.

Hình dáng cô lúc ấy thật cô đơn, yếu ớt.

Mạc Bắc bước lại gần, không muốn để cô phải tiếp tục

cô đơn nữa. Vào lúc cô cần, anh nhất định phải ở bên cạnh cô, giúp cô vượt qua

khó khăn, trắc trở đó.

T¬T

Sắc trời dần dần tối sậm, Mạc Hướng Vãn vội gọi anh

thức dậy: “Phi Phi còn phải ăn bữa tối nữa.”

Mạc Bắc liền bật cười: “Anh đã nhờ bố Vu Lôi đón luôn

Phi Phi rồi. Hôm nay Vu Lôi tổ chức sinh nhật, Phi Phi phải đến tham dự tiệc.”

Mạc Hướng Vãn cũng bật cười: “Phi Phi nhà ta đã lớn

rồi, cũng phải đi tham dự tiệc tùng rồi.”

Mạc Bắc ôm lấy người cô: “Cho nên hai vợ chồng chúng

ta phải tự tìm lấy niềm vui của riêng mình thôi”. Nói xong anh lại định hôn cô

tiếp, nhưng lại bị Mạc Hướng Vãn đẩy ra, khuôn mặt cô đỏ ửng lên, vẫn còn lưu

lại đôi chút vết tích của lần ân ái vừa rồi.

Mạc Bắc mặc lại quần áo một cách miễn cưỡng, lại còn

nhìn chằm chằm khi cô mặc đồ.

Nhiều năm nay, Mạc Hướng Vãn chưa từng không mặc đồ

đứng trước mặt một người khác, vậy nên anh cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến cô

cảm thấy không thoải mái, khi cài áo trong, loay hoay mãi mà vẫn chưa được, Mạc

Bắc thấy thế liền bước lại “trợ sức”.

Anh thì thầm bên tai cô: “Hướng Vãn, anh muốn mời cả

bố mẹ em tới đây, nói với họ rằng chúng ta chuẩn bị đăng ký kết hôn.”

Mạc Hướng Vãn liền ngây thần ra.

Mạc Bắc giúp cô mặc quần áo chỉnh tề rồi nói tiếp “Hướng Vãn, gia đình ba người chúng ta chắc chắn hòa thuận, hạnh phúc bên nhau.

Một người bố trẻ trung như anh, một người mẹ trẻ đẹp như em, Phi Phi lại là một

đứa trẻ thông minh, dễ thương, nhất định sẽ khiến người khác vô cùng ngưỡng

mộ.”

Mạc Hướng Vãn định thần lại, đẩy anh một cái rồi nói “Anh đừng có làm bậy.”

Nhưng anh vẫn không chịu thôi: “Ai làm bậy chứ? Lẽ nào

em định đến khi có nhóc tì thứ hai mới chịu đi đăng ký kết hôn cùng anh sao?”

Nghe thấy anh nói vậy, khuôn mặt Mạc Hướng Vãn lại đỏ

bừng bừng, cô lườm anh: “Anh đúng là đồ mặt dày.”

Mạc Bắc mặc xong trang phục của mình liền đeo cặp kính

lên, lại biến thành một luật sư đoàng hoàng, nho nhã. Mạc Hướng Vãn nhìn thấy

dáng vẻ này của anh, lại nhớ đến những phút giây cuồng nhiệt trước đó giữa hai

người, mặt lại nóng ran nhưng trong lòng cô lúc này hạnh phúc vô cùng.

Giờ đây, cô không còn sợ hãi. Có một người như vậy

đứng bên cạnh, ôm ấp, bao bọc, che chở mọi lúc mọi nơi, cô không cần phải lo

lắng, sợ sệt nữa.

Bầu trời phía ngoài chỉ còn lại một vệt sáng yếu ớt

cuối ngày, màn đêm lại sắp sửa buông xuống, sau đem đen đó sẽ là một ngày mai

tươi sáng, tràn đầy hy vọng.

Mạc Hướng Vãn đi đến quầy báo mua một tờ báo tối.

Mạc Bắc nhìn cô lắc đầu đầy ngao ngán, hai người cùng

ngồi trong xe đọc chuyên mục về làng giải trí.

Lại là bài báo của cô phóng viên Kim Thanh sắc sảo nọ,

mũi giáo chỉ trích trực tiếp chĩa thẳng vào nhân viên làm việc trong các công

ty giải trí, tuy không trực tiếp nói ra tên của Mạc Hướng Vãn, thế nhưng lại

viết rõ ràng về chuyện năm xưa xảy ra với cô.

Mạc Bắc cảm thấy hơi lo lắng nhìn về phía cô nhưng Mạc

Hướng Vãn lại mỉm cười một cách bình tĩnh: “Cô phóng viên tên Kim Thanh này tuy

rằng viết rất cay độc, nhưng có rất nhiều thứ viết rất đúng.”

Mạc Bắc liền hỏi: “Là cái gì?”

Cô bèn chỉ vào một câu trong bài báo nói: “Kim Thanh

viết rằng, quy phạm ngành nghề trong làng giải trí vì không có quy củ gì nên

lại càng cần phải lập nên phép tắc cụ thể. Không có nguyên tắc sao phân được

đúng sai, chính vì thế mà rất nhiều nhân viên trong ngành không thể nào phát

huy tốt được sở trường của bản thân được.”

“Chúng ta nên mua thêm một tờ báo tìm việc làm nữa”.

Mạc Bắc đưa ra ý kiến.

Mạc Hướng Vãn vỗ lên ngực mình rồi nói: “Đúng rồi, em

quên khuấy đi mất, cần thiết phải mua tờ báo đó.”

Cả hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Mặt trăng sáng trong, treo cao giữa bầu trời, nhẹ

nhàng rải ánh vàng xuống khắp muôn nơi. Mạc Hướng Vãn đặt tờ báo kia gọn vào

một chỗ, ngẩng đầu ngắm nhìn màn đêm tuyệt đẹp, trong lòng cảm thấy vô cùng

thanh thản.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.