Chương 2

Hà Thu Nhiên ai oán đi

vào phòng khách, cô thả mình nằm trên chiếc sofa cao cấp cực kì mềm mại, uể oải

nhìn bày trí trong nhà một lần nữa. Đảo quanh một vòng, cuối cùng tầm mắt rơi

vào bể thủy tinh được đặt trong một góc khuất mà trước đó cô không chú ý đến,

cô nhoẻn miệng cười, vẻ mặt tò mò bước nhanh đến đó xem.

Cái bể to y như quả bóng

rổ, kiểu dáng lại cực kì đáng yêu. Dưới đáy bể được người ta cẩn thận rải một

lớp cát trắng, phủ trên nó là một tầng nước nông chằn chịt những vỏ sò cùng tảo

xanh. Nhưng điều khiến cô thích thú hơn cả chính là mấy con cua màu sắc sặc sỡ

đang sống ở trong đó, con thì bò, con thì nằm, nhìn chúng thật sự rất buồn

cười.

“Không phải chứ? Chẳng lẽ

vì bị phong là “tổng tài con cua”, mà trong nhà thật sự nuôi mấy con cua này để

động viên nhau?” Nhìn lũ cua nhỏ bé đang chậm chạp bò trong bể, Hà Thu Nhiên

cười không ngừng, cô nhớ lại trước kia báo chí từng viết bài về vị tổng tài

này, còn phong cho anh ta một biệt danh hết sức táo bạo “tổng tài con cua.”

Nói một cách ngắn gọn,

người sáng lập ra tập đoàn Bàng thị – Bàng Sư Điển, bởi vì nhanh chóng bắt kịp

sự phát triển kinh tế của Đài Loan, hơn nữa đầu óc linh hoạt, sách lược nhạy

bén, đã đưa Bàng thị lên một tầm cao mới, trở thành một trong những tập đoàn

hàng đầu Đài Loan.

Theo lẽ thường, một người

đàn ông có sự nghiệp thành công và giàu có như vậy cho dù không năm thê bảy

thiếp, thì cũng nên lấy vợ sinh con, sống một cuộc sống bình thường như bao

người. Nhưng ông cả đời không hề kết hôn, trước sau chưa từng nghe có quan hệ

với bất kì người phụ nữ nào.

Nhưng điều khiến người

khác phải bất ngờ, chính là vào năm ông 65 tuổi, không biết từ đâu mà ông mang

về một đứa trẻ sơ sinh, bảo rằng đây là con trai của ông.

Việc này khiến cho dư

luận xã hội cũng như trong giới thương trường một phen náo động, các tin đồn

cũng vì thế xuất hiện tới tấp. Có người suy đoán đứa bé kia thật ra không phải

con ruột của Bàng Sư Điển, nó chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi để thừa

kế gia nghiệp Bàng thị; mặt khác, cũng có người cho rằng ông ta cùng với một

người phụ nữ nào đó có quan hệ mờ ám, làm cô ta cho mang thai, nhưng người ta

là phụ nữ đã có chồng, không thể ly hôn, nên để tránh thiên hạ gièm pha, chỉ có

thể đợi sau khi sinh đứa nhỏ rồi giao cho ông nuôi nấng.

Thậm chí cũng có người

hoài nghi Bàng Sư Điển tuổi tác ngày càng cao, cô đơn một mình nên lo sợ trước

lúc lâm chung không có người thân chăm sóc, đành ra nước ngoài tìm một người

sinh mướn cho mình, để có con cháu tiếp tục hương hỏa Bàng gia.

Nói tóm lại, tất cả ý

kiến cùng suy đoán đều đã có, chân tướng sự thật thì cứ tràn trề như sông, mà

từ đầu đến cuối không ai biết được đâu mới là đáp án chính xác, chỉ có một điều

duy nhất có thể khẳng định là bé trai kia theo họ Bàng, không còn nghi ngờ gì

nữa đây chính là người thừa kế sau này của Bàng gia.

Còn về bé trai kia, cũng

chính là tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị bây giờ – Bàng Sĩ Bân. Càng lớn thì

diện mạo cùng phong thái của người này lại cực kì giống với Bàng Sư Điển lúc

còn trẻ, làm cho người khác nhìn vào càng thêm khẳng định đây đích thực là hai

cha con. Nhưng rốt cuộc thì người phụ nữ đã sinh ra Bàng Sĩ Bân là ai, cho đến

bây giờ nó vẫn là một bí ẩn.

Từ khi Bàng Sĩ Bân còn

nhỏ, Bàng Sư Điển đã nghiêm khắcc bồi dưỡng anh ta thành một người xuất sắc, dù

cho là nghiêm khắc đến đâu ông cũng hết sức cưng chiều đứa nhỏ này. Thế nên

cũng không mấy bất ngờ khi có một con người vừa thông minh tài giỏi, lại rất

bản lĩnh trong giải quyết công việc, nhưng đồng thời cũng kiêu căng ngạo mạn,

tính tình ngang ngược không xem ai ra gì.

Bởi vì tuổi cũng đã cao,

Bàng Sư Điển muốn để con trai mình tiếp quản quyền hành, mà lúc này Bàng Sĩ Bân

vẫn còn đi học, anh ngày ngày vừa học vừa theo ông học tập kinh doanh, làm quen

với mọi công việc trong công ty.

Năm hai lăm tuổi, anh

chính thức vào công ty làm việc, vì được Bàng Sư Điển chỉ dạy cặn kẽ, giống như

miếng bọt biển khô liên tục hút nước, anh đã nắm tường tận những kỹ thuật đàm

phán trên thương trường cùng những kỹ xảo trong kinh doanh, chỉ trong một vài

năm ngắn ngủi, anh đã chính thức trở thành tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị.

Đến năm Bàng Sĩ Bân ba

mươi tuổi, Bàng Sư Điển đã qua đời ngay tại nhà, hưởng thọ chín mươi lăm tuổi.

Cái chết của ông không

chỉ là cú sốc với Bàng Sĩ Bân, mà cũng ảnh hưởng không nhỏ đến cổ phiếu của

công ty.

Tuy nói rằng người thừa

kế đã sớm lên nhận chức, nhưng Bàng Sư Điển trước sau vẫn là biểu tượng tinh

thần của tập đoàn Bàng thị, việc ông qua đời đối với những nhà đầu tư mà nói

thật khó tránh khỏi trở nên náo động, cổ phiếu của Bàng thị liên tục rớt giá.

May mắn thay, Bàng Sĩ Bân

tuy rằng tính tình cộc cằn, cá tính lại nóng nảy, nhưng không thể phủ nhận con

người này đúng thật là một nhân tài, không giống những thanh niên khác chỉ quen

sống trong nhung lụa đến khi vấp ngã có đỡ cũng không dậy nổi. Giờ đây, sau khi

đã qua giai đoạn dao động, giá cổ phiếu đã rất nhanh trở lại ổn định, giới

truyền thông không ngớt lời khen ngợi, công ty cuối cùng lại trên đà phát

triển.

Sau đám tang của Bàng Sư

Điển, ba năm tiếp theo Bàng Sĩ Bân đều chuyên tâm dốc sức vào công việc, đa

dạng hóa phương thức kinh doanh, đưa tập đoàn Bàng thị lên một tầm cao mới, quy

mô càng ngày càng lớn mạnh.

Nhưng cách làm việc của

anh ta lại hết sức quyết đoán, hơn nữa tác phong thì độc đoán, tính tình lại

vừa xấu, lúc họp chất vấn cấp dưới, những lời nói ra tuyệt đối không có cái gì

là dễ nghe. Cho nên cũng khó tránh việc nhân viên trong công ty luôn xem tổng

giám đốc của mình là một ác bá, mà bọn họ lại là thuộc hạ của ác bá, vì năm đấu

gạo mà cam chịu làm tiểu lâu la bị người ta ức h**p, cho dù ác bá có muốn ở

trong công ty mà đi ngang (ngang

ngược),bọn họ cũng phải tươi cười nhanh

chóng dàng đường, để tránh làm cho anh ta lúc đi ngang gặp phải chướng ngại

vật, thì người chịu thiệt thòi sẽ là bọn họ.

Vị tổng giám đốc tuy ác

vẫn ác, ngang ngược vẫn là ngang ngược, thế nhưng khen thưởng cấp dưới tuyệt

đối hậu hĩnh, tiền thưởng hằng năm của họ luôn khiến cho nhân viên của các công

ty khác phải ghen tị đến đỏ cả mắt, hận không thể ngay lập tức chen chân vào

Bàng thị dù chỉ là nhân viên quèn. Cho nên nhân viên Bàng thị tuy ngoài miệng

luôn kêu la oán hận, nhưng trong lòng lại thật sự thoả mãn, mấy chuyện kia chỉ

xem như là chuyện cười mà thôi.

Thế nhưng lại có một

ngày, chuyện cười lại rơi vào tai của của giới truyền thông, chuyện tốt ắt sẽ

được phóng viên “chiêu đãi”, chỉ sợ thiên hạ không loạn lập tức hỏi anh ta về

việc các nhân viên trong công ty oán giận tổng tài “Tính tình cộc cằn, tác

phong độc đoán, ăn nói ngang ngược” thì có cảm nhận như thế nào? Anh ta ngay

lập tức dựng ngược lông mày, ánh mắt tức giận trừng tới bọn phóng viên, lớn

tiếng nói trước ống kính “Tôi ở trong Bàng thị cho

dù muốn học con cua đi ngang, cũng không đến lượt người ngoài xen vào!”

Toàn bộ cử chỉ cùng lời

nói kiêu ngạo của anh toàn bộ đều bị máy ảnh chụp được, hơn nữa hết báo này đến

báo kia đưa tin, khiến anh từ một người nổi tiếng trên báo kinh tế, trong nháy

mắt được toàn thể người dân Đài Loan biết đến, cứ hễ nhìn thấy anh thì họ

lại bảo “Người đàn ông hoàng kim độc thân, ngang ngược giàu có”.

Cũng vì câu nói kia của

anh, hơn nữa lại được báo chí “cưng như trứng mỏng”, tập đoàn Bàng thị từ nay

về sau luôn bị gọi vui là” Tập đoàn con cua “, còn anh thì hiển nhiên mang trên

mình biệt hiệu” Tổng tài con cua “.

Sau quá trình hồi tưởng

bài báo nói về Bàng Sĩ Bân một con người hết sức ngang ngược, Thu Nhiên lại

nhìn xuống mấy con cua nhỏ đang bò vào hang, cảm thấy không thể không tán

thưởng vị tổng tài này, anh mặc cho mấy lời giễu cợt của mọi người, rồi cái

biệt hiệu “Tổng tài con cua” khó nghe này, ngược lại còn đem cua nuôi dưỡng làm

vật cưng.

A………Chẳng lẽ muốn lấy cái

này để làm trò tiêu khiển sao?

Thật rất có tinh thần AQ

đó nha!

Càng nghĩ càng cảm thấy

buồn cười, đang lúc cô cười khanh khách, chợt nghe tiếng “lạch cạch”, âm thanh

mở cửa vang lên, theo bản năng cô liền quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy cánh cửa

phòng ngủ đang bị ai đó mở ra. Ngay sau đó một thân hình cao lớn cùng với gương

mặt đầy nam tính từ từ xuất hiện phía sau cánh cửa, lập tức anh phát hiện có

cái gì đó khác lạ, một đôi mắt sắc bén như chim ưng hung dữ nhìn về phía cô.

“Cô là ai?” Trừng mắt

nhìn cô gái lạ mặt, Bàng Sĩ Bân nghiêm giọng quát, không ngờ trong khu chung cư

cao cấp bảo vệ nghiêm ngặt, còn có kẻ dám đột nhập.

Nghe vậy, Hà Thu Nhiên không vội vã, từ từ đứng dậy,

lễ phép mỉm cười, bình tĩnh nói, “Chào anh Bàng! Tôi họ Hà, Hà Thu Nhiên, hôm

qua dì Trần có lẽ đã nói với anh về tôi rồi.”

Dì Trần?

Đột nhiên ý thức được dì Trần cô nhắc tới là thím

Trần, Bàng Sĩ Bân lúc này mới sực nhớ thím Trần đúng là có đề cập qua, nói

trong lúc bà không có ở Đài Loan, bà có nhờ một y tá, cũng là con gái của bạn

bà, đến hỗ trợ chăm sóc hắn. Thậm chí, ngày hôm qua bà còn nhắc thêm lần nữa,

tuy anh một mực cự tuyệt nói “Không cần phiền phức vậy” nhưng vị quản gia đã

chăm sóc anh từ bé lại không chịu.

Nghĩ vậy, anh nhíu mày, sắc mặt rất khó coi, giọng

điệu bực bội như muốn đá người nào đó ra khỏi cửa.

“Thím Trần đúng là có đề cập qua, tuy nhiên tôi không

cần người khác chăm sóc, tự mình làm là được rồi, cô đi đi!” Vừa nói, anh vừa

chống nạng chậm rãi đi đến sofa ngồi xuống.

Nghe giọng điệu bất cần lộ rõ sự chán ghét của anh, Hà

Thu Nhiên nhướng mày. Nếu có thể… cô thật muốn vỗ tay hoan hô, lập tức phủi

phủi mông rời khỏi đây. Chỉ vì dì Trần hết lần này đến lần khác ngàn lần nhắn

nhủ, vạn lần năn nỉ, dùng tình cảm thuyết phục nên cô đành miễn cưỡng ở lại.

“Anh Bàng, xin hãy tin là tôi rất muốn làm như lời anh

nói, nhưng tôi đã hứa với dì Trần rồi, cho nên…” Nhún vai, vẻ mặt cô tiếc

nuối. “Tôi vẫn phải ở lại.”

Lời này vừa nói ra, Bàng Sĩ Bân lập tức nổi giận, “Đây

là nhà tôi, tôi ra lệnh cho cô lập tức c*́t ra ngoài!”

Mẹ kiếp! Tuy anh bị tai nạn xe, đi đứng không tiện

lắm, nhưng cho dù là như thế thì anh tuyệt không muốn trong nhà mình tự nhiên

có thêm một cô gái lạ hoắc ra ra vào vào.

“Tôi đương nhiên có thể cút!” Mặc anh ta mắng mỏ mình,

Hà Thu Nhiên cười cười, thảnh thơi cầm lấy điện thoại. “Nhưng trước hết để tôi

điện thoại cho dì Trần, báo dì một tiếng. Tôi nghĩ dì ấy hiện có lẽ đang trên

đường ra sân bay…” Cô rất nghiêm túc bắt đầu ấn phím.

“Không được gọi thím ấy!” Bàng Sĩ Bân nổi giận gầm

lên, gân xanh hiện rõ trên mặt, trong lòng anh biết, nếu như thật sự gọi cho

thím Trần, bà khẳng định lập tức kéo hành lý quay trở lại, không sang Mỹ nữa.

Không được! Tuyệt đối không được! Con gái Thím Trần

mang thai rất vất vả, lại sắp sinh con, đang chờ thím Trần giúp cô ấy trong

thời gian ở cữ, sao có thể vì anh mà thay đổi mọi chuyện?

Đáng tiếc!

Âm thầm nhếch miệng, Hà Thu Nhiên thở dài, mặt không

một chút cảm xúc, cất điện thoại vào, “Được rồi! Đã như vậy, tôi không thể

không ở lại.”

“Không cần gọi Thím Trần, cô xéo khỏi đây ngay!” Chỗ

bị thương bên xương chậu đột nhiên đau nhức khiến giọng điệu Bàng Sĩ Bân càng

thêm hung ác, sắc mặt cũng đã đen ngang với đít nồi.

Tức thật! Rõ ràng anh chỉ là muốn qua đường mua đồ,

xui xẻo bị tên lái xe say rượu đâm phải, làm cho anh bị gãy xương chậu.

Xương chậu là bộ phận quan trọng nhất trong quá trình

hoạt động, chống đỡ toàn bộ sức nặng nửa người trên, một khi bị thương, tốc độ

khôi phục bao giờ cũng chậm hơn so với các bộ phận khác, cho dù làm phẫu thuật

sớm, vẫn đau đến khó có thể chịu được, lại càng cần nhiều thời gian luyện tập

phục hồi, với bản tính nôn nóng của anh, anh thật sự chán nản không thôi.

“Điều này vi phạm đạo đức nghề nghiệp của tôi.” Cô

lanh miệng phản bác lại. Đùa gì thế, Hà Thu Nhiên cô cũng không phải kẻ vô

trách nhiệm đâu nha.

Chưa từng ai làm trái ý anh, nghe Hà Thu Nhiên nói

thế, Bàng Sĩ Bân nhất thời tức giận bừng bừng: “Cho dù cô kiên trì muốn ở lại,

tôi cũng sẽ không trả lương cho cô.”

Làm việc không công như vậy, cô ta còn không chịu đi

sao?

Mà trên đời này đâu phải chuyện gì cũng nằm trong dự

tính của mình chứ, trước kia anh rất kiêu ngạo, mỗi ngày đều trôi qua rất thoải

mái, hôm nay rốt cục đã gặp đối thủ rồi.

“À, không sao!” Mỉm cười, mở to hai mắt nhìn anh, Hà

Thu Nhiên thong dong đáp, “Dì Trần đã đưa trước tiền lương cho tôi rồi.”

Cho nên cô thật sự không ngại không làm mà vẫn có

tiền, phủi mông rời đi, thật sự không ngại đâu!

Nghe nói vậy, Bàng Sĩ Bân tức giận đến nỗi xám mặt,

nhưng lại không thể làm gì, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi đứng

lên, chống nạng tập tễnh đi vào phòng sách, sau đó đóng sầm cửa lại.

Lúc sau, trong phòng phát ra tiếng “ầm ầm”, đủ để thấy

người đóng cửa giận dữ đến cỡ nào.

Mà Hà Thu Nhiên thì chỉ nhướng mày, khoanh tay nhìn

cái cửa phòng sách đóng chặt kia, khóe miệng ẩn hiện nụ cười.

Ha ha… Trong bệnh viện, cô đã gặp qua khá nhiều loại

bệnh nhân! Kinh nghiệm của cô không phải ít đâu nhé, bằng vào “võ công mèo cào”

của Bàng Sĩ Bân mà cũng muốn đấu với cô sao? Không có cửa đâu, cửa sổ càng

không có, trở về luyện thêm mười năm nữa đi tính tiếp!

Hiệp một, Hà Thu Nhiên toàn thắng!

“Đây là project draw

gì ? Chẳng lẽ trong lúc tôi dưỡng bệnh, cái người chỉ nghĩ ra mấy thứ rác

rưởi này thôi sao…”

“Còn nữa, dự án hùn vốn

với Minh Hoa vì sao không có tiến triển gì cả, người phụ trách dự án này đang

làm cái quái gì vậy…”

“Sao báo cáo tài chính

quý tư vẫn chưa có ? Các người muốn tôi tự làm lấy sao…”

Từ sau khi Bàng Sĩ Bân vô

phòng đến giờ, Hà Thu Nhiên nghe anh rống giận liên hồi trong phòng, nghe cũng

đủ biết vị tổng giám đốc xấu tính này chắc là la mắng mấy trưởng phòng công ty

rồi, cô nghe mà chỉ biết lắc đầu…

Aiz… Đã bị thương nặng

như vậy mà ở nhà cũng không yên nữa, lúc nào cũng làm việc tất bật, làm tổng

giám đốc có sung sướng gì đâu, khiến người ta phải thương cảm, chỉ là… họp thì

họp, có cần nổi giận đùng đùng vậy không ?

Xem ra mấy tờ tạp chí lá

cải nói cũng đúng lắm, vị” tổng tài con cua” này tính tình thật sự rất hung

hăng táo bạo, cũng khó trách trước lúc đi dì Trần còn tha thiết nhắn nhủ kêu cô

đừng so đo với người nào đó ngang ngược, tính tình cực kỳ xấu.

Nghĩ như vậy, Hà Thu

Nhiên lại lần nữa lắc đầu, sau đó cô xoay người đi thẳng vào nhà bếp.

10 phút sau, cô bưng một

ly nước trái cây màu đỏ đi đến phòng sách, hơn nữa lại rất lễ phép gõ cửa hai

cái.

Ngay lúc cô gõ cửa “cốc

cốc”, tiếng rống giận trong phòng sách cũng ngừng lại, không gian trầm lặng

xuyên thấu qua cánh cửa.

Ngoài cửa, Hà Thu Nhiên

đợi cả buổi nhưng không thấy động tĩnh gì, cô gõ cửa lại lần nữa, trong lòng âm

thầm quyết định nếu như người trong phòng không lên tiếng, vậy thì đừng trách

cô chủ động mở cửa đi vào.

Nhưng mà kế hoạch “tự chủ

trương” chưa kịp thực hiện thì trong phòng truyền ra giọng nói đè nén tức giận

—-

“Vào đi.”

Hà Thu Nhiên mở cửa đi

vào, thấy Bàng Sĩ Bân đang ngồi ở ghế sau bàn làm việc, trước mặt là màn hình

vi tính đang mở, quả nhiên là đang họp.

“Có chuyện gì ?” Sắc

mặt tối xầm, Bàng Sĩ Bân trừng mắt nhìn người đang đi tới, anh cực kỳ ghét bị

người khác làm phiền.

Chả thèm đoái hoài đến

sắc mặt khó coi của anh, Hà Thu Nhiên bưng ly nước trái cây màu đỏ để lên bàn

sách, khoan thai nói, “Uống ly nước trái cây này đi !”

Không ngờ cô lại đem nước

vào cho mình, Bàng Sĩ Bân nhìn chằm chằm cái ly đỏ loét kia, một lúc lâu sau

mới nhíu mày hỏi, “Đây là cái gì ?”

“Nước la hán quả !”

Hà Thu Nhiên đang định đi ra ngoài, cũng đã bước một chân ra ngoài cửa, nghe

thấy anh hỏi cô đành phải xoay người trả lời.

Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân hừ

lạnh một tiếng, cố ý làm khó dễ cô, “Tôi ghét nhất nước la hán quả !”

Binh tới tướng đỡ, nước

tới đắp đê chặn, Hà Thu Nhiên lập tức mỉm cười ngọt ngào nói, “Không sao, anh

cứ coi như là thuốc vậy !”

“Ý gì ?” Anh khó

hiểu nhìn cô.

“Uống nhiều nước la hán

quả có thể hạ huyết áp, tránh bị xuất huyết não, bại liệt, trúng gió…” Dừng lại

một chút, ánh mắt cô nhìn về phía màn hình vi tính đang mở trên bàn của Bàng Sĩ

Bân, cười như không cười bổ sung thêm một câu, “Tôi cảm thấy rất bổ ích cho

anh.”

Anh rất cần?

Bàng Sĩ Bân sững sờ, lập

tức phản ứng lại ngay, anh tức giận đập bàn chửi ầm lên, “Cô muốn nói cái

gì ? Cô nguyền rủa tôi bị bại liệt trúng gió hả ? Cô mà là y tá cái

khỉ gì ? Chẳng có tí gì chuyên nghiệp cả ! Thím Trần có kêu cô đến

đây gây sự với tôi hả ? Chết tiệt ! Tức chết đi được…”

Đời có câu, cứ xem mấy

lời chửi bới như gió thoảng mây bay, Phật luôn tại trong lòng ta, đối mặt với

mấy lời chửi bới thậm tệ này, Hà Thu Nhiên chỉ cười cho qua chuyện, tinh thần

vững vàng quơ quơ tay.

“Thí chủ xin bớt giận,

mau uống nước la hán quả đi! Đừng để mình bị trúng gió thiệt!” Dứt lời, cô đóng

cửa lại, tiếp tục công việc của mình.

Trong phòng sách giờ chỉ

còn mình Bàng Sĩ Bân tức giận đến đỏ mặt tía tai, trong miệng chửi bới liên

tục, bỗng một tràng cười phát ra từ loa máy vi tính, tuy nhiên liền bị ánh mắt

ai đó đình chỉ ngay, nhưng vẫn làm cho vị tổng giám đốc chúng ta càng tức điên

hơn, mặt Bàng Sĩ Bân thoáng chốc đen sì, hỏa nhãn kim tinh trừng mắt nhìn toàn

bộ người trên màn hình, bọn họ hẳn là đã nghe hết toàn bộ đoạn đối thoại, đột

nhiên anh lại cười vẻ đầy châm biếm —-

“Giám đốc Vương, rất vinh

hạnh đã làm ông vui ! Công ty chúng ta sắp mở chi nhánh ở Đông A (tỉnh Sơn Đông,

Trung Quốc),không biết ông có muốn sang đó

làm giám đốc chi nhánh không ?”

Sáu giờ tối, cánh cửa

phòng sách vốn đang đóng chặt giờ đã mở ra, sau khi xử lý xong một đống công

văn số liệu, “tổng tài con cua” xấu tính chau mày, hai mắt nhắm chặt, tay dực

dực trán hòng xua đi mệt mỏi.

Đột nhiên “boong”, tiếng

chảo rớt xuống đất truyền ra từ nhà bếp, Bàng Sĩ Bân lập tức mở mắt ra, lúc này

mới sực nhớ đến trong nhà còn có một cô gái khiến anh mất mặt trước toàn thể

cấp dưới.

Chết tiệt!

Người khác kêu anh là

tổng giám đốc hoành hành ngang ngược ác độc, từ nhỏ đến lớn đều được người khác

cưng như trứng mỏng, tôn sùng như một hoàng đế, ai nấy đều nịnh hót anh, anh

chưa bao giờ chịu nhục nhã như bây giờ cả.

Đúng là tức chết đi

được !

Càng nghĩ càng giận, anh nhịn không được lại nguyền

rủa tên lái xe say rượu kia lần nữa, nếu không phải tại hắn đâm anh bị thương,

anh cũng không rơi vào tình cảnh như hôm nay, còn sống sờ sờ thế này mà lại bị

một cô gái làm cho bẽ mặt trước nhiều người, mà cũng chẳng có cách nào trị cô,

đúng thật là cọp

xuống đồng bằng bị chó khinh* mà!

Bên này, anh bực tức mặt

mày chằm dằm ngồi trong phòng sách; bên kia, Hà Thu Nhiên ung dung cầm xẻng xào

đồ ăn, lúc sáng cô còn không cam lòng đến đây làm quản gia kiêm “bảo mẫu” tạm

thời, giờ thì tâm trạng đã tốt hơn nhiều, haiz, cứ coi như mình tới đây vừa làm

vừa chơi đi.

Đúng vậy, cứ coi như là

chơi! Nếu không phải đúng lúc này dì Trần nhờ cô đến giúp thì dù cô làm lụng cả

đời cũng đừng mơ có thể bước chân vào khu chung cư cao cấp nhất nhì thành phố

này.

Cho nên, cô phải tận dụng cơ hội này để hưởng thụ cuộc sống cao quý nhưng không

kém phần xa hoa, nếu mà bỏ qua cơ hội lần này chưa chắc gì may mắn sẽ đến lần

thứ hai với cô.

Lại nói, vị “Tổng tài con

cua” kia cứ như quả pháo vậy, động một chút là nổi giận đùng đùng, cực kỳ có

tính giải trí nha!

Nghĩ thế, Hà Thu Nhiên nhịn không được cười thầm, nhanh

tay nhanh chân làm xong bữa tối, dọn đồ ăn lên bàn, sau đó, cô lau khô hai tay,

đi gọi người nào đó đến ăn cơm.

“Anh Bàng, ăn cơm tối thôi.” Đi đến phòng sách, cô gọi

to.

Nghe giọng cô, Bàng Sĩ Bân đang thất thần suy nghĩ

bỗng trở về thực tại, liếc thấy bóng cô gái nguyền rủa anh bị “bại não” đứng

ngoài cửa, anh bực bội chống nạng đứng lên, từ từ đi ra khỏi phòng sách.

Bị anh lườm, Hà Thu Nhiên cũng chẳng thèm quan tâm, dù sao cô có mất miếng thịt

nào đâu, cười cười nhún vai đi đến bàn ăn kéo sẵn ghế cho anh, đợi anh ngồi

xuống, cô múc một chén cơm nóng hổi, hạt cơm sáng tinh đưa cho anh.

Cầm chén cơm trên tay, Bàng Sĩ Bân mặt mày tỉnh bơ

nhìn năm món một canh trước mặt mình, trong lòng có chút ngạc nhiên.

Nếu như chỉ có hai người ăn thôi, năm món một canh

thì đúng thật hơi nhiều, nhưng lúc ba anh còn sống, thím Trần cũng đã chuẩn bị

như vậy rồi.

Sau khi ba anh qua đời, chỉ còn anh và thím Trần ăn

cơm cùng nhau, cho dù anh bảo thím Trần không cần nấu nhiều như vậy, bà vẫn

kiên trì nấu. Bà nói anh suốt ngày bận rộn ở công ty, ăn uống thất thường, lại

thường uống rượu xã giao với khách hàng, vậy là không tốt cho sức khỏe, hiếm

khi có thời gian ăn cơm ở nhà, đương nhiên không thể làm vài món qua loa cho

xong, phải đảm bảo đủ chất dinh dưỡng, cho nên anh cũng đành chiều theo bà.

Chỉ là không nghĩ tới, cho dù thím Trần đã qua Mỹ giúp

con gái, năm món một canh lại vẫn y nguyên, không thay đổi. Anh còn tưởng mấy

cô gái trẻ thời nay giỏi lắm thì cũng chỉ biết nấu mì gói thôi, không ngờ tay

nghề nấu nướng của cô gái này cũng không tệ lắm.

Thấy sắc mặt anh hơi kỳ lạ, Hà Thu Nhiên cho là anh

không hài lòng, bất đắc dĩ nhún vai. “Nấu rồi, ăn đại đi, đừng kén chọn quá!”

Chỉ có hai người ăn cơm thôi mà nấu đến năm món một

canh, như vậy còn chê sao? Nếu không phải dì Trần trước khi đi luôn miệng dặn

dò thì cô cũng chẳng rỗi hơi nấu nhiều đồ ăn như vậy đâu!

Nghĩ lại cô cũng đáng thương lắm chứ, nếu không phải

ba mất thì mẹ cô không phải bươn chải kiếm sống, mà cô cũng sẽ không phải tập

tính tự lập, xuống bếp nấu cơm từ năm lớp 3, nhiều năm xuống bếp như vậy, tay

nghề nấu ăn của cô cũng khá lắm đấy, tuy không đến mức có thể so sánh với đầu

bếp khách sạn năm sao, nhưng để nấu ra một bàn đầy món ngon sắc hương vị đều đủ

cũng không phải việc khó.

Mà cũng vì dì Trần tinh tường biết rõ cô nấu ăn khá,

chăm sóc “thương binh” cũng giỏi, nên mới cật lực nhờ cô đảm đương chức vụ nữ

quản gia kiêm “bảo mẫu” tạm thời.

Nếu hôm nay cô thiếu một trong hai kỹ năng đó, cô cũng

không cần ngồi đây mắt to trừng đôi mắt nhỏ với thiếu gia bảo bối của dì Trần

rồi.

Aiz… Đúng thật là tội nghiệp mà!

Hừ, anh còn chưa có mở miệng đã nói anh bắt bẻ cô sao?

Bàng Sĩ Bân nghe vậy liền nổi nóng, đã vậy thì anh sẽ

bắt bẻ cho cô xem ——

“Quá ngọt!” Ăn một miếng sườn xào chua ngọt, anh lập

tức ghét bỏ phê bình.

“Quá mặn!” Gắp một cọng rau xào, tiếp tục phê bình câu

thứ 2.

“Quá cay!” Đậu hủ Ma Bà cũng không tránh được kiếp

nạn.

“Quá nhạt!” Rau trộn măng cũng chịu tiếng ác theo.

“Quá tanh!” Đến súp cá tươi cũng dính đạn luôn.

Sườn xào chua ngọt không ngọt, sao tên là sườn xào

chua ngọt được chứ? Đậu hủ Ma Bà không cay, chẳng lẽ phải chua xót ruột luôn

sao? Rau xào cô đã nếm, hoàn toàn không có vấn đề; về phần rau trộn măng vốn

chính là thanh đạm mà, mà súp cá tươi cô cũng bỏ thêm một ít gừng thái sợi,

căn bản không tanh một chút nào.

Nghe người nào đó ăn một chút chê một tràng, Hà Thu

Nhiên biết anh căn bản là cố ý bắt bẻ muốn làm mình khó xử, cô lườm anh, bình

tĩnh đáp lại: “Ăn hay không ăn, tùy anh!” Dứt lời, mặc kệ anh bắt bẻ cái quái

gì, cô gắp đồ ăn vào chén, bắt đầu ăn.

Không có ngờ kế khích tướng không thành, hơn nữa mới

vừa chê mấy món ăn không đáng một xu, Bàng Sĩ Bân cho dù hiện tại bụng đói cồn

cào cũng không có mặt mũi nào ăn tiếp, thấy cô ăn ngon lành như vậy, trong lòng

cực kỳ khó chịu, tính nóng nảy lại bộc phát, vì vậy anh tức giận đập bàn đứng

lên ——

“Không ăn nữa!” Tức giận rống to, lê cái bụng đói rã

ruột chống nạng giận dữ rời đi, chỉ là bộ dáng bước đi chân thấp chân cao,

trông chẳng có khí thế gì cả.

“Không ăn thì không ăn, la lối cái gì chứ?” Liếc mắt,

cô lắc đầu.

Dù sao cơm cô đã nấu rồi, đồ ăn cũng xong rồi, cái gì

nên làm cũng đều làm cả rồi, anh không ăn, chẳng lẽ cô trói anh lại nhét đồ ăn

vào miệng anh sao?

Có phải đứa trẻ ba tuổi cần đút ăn nữa đâu! Với lại,

ăn ít một bữa cũng chẳng chết đói, mặc kệ anh ta!

Bên này, Hà Thu Nhiên

thưởng thức món ăn do mình nấu; bên kia, Bàng Sĩ Bân lửa giận ngút trời trở lại

phòng ngủ, tức đến suýt ói máu.

Thật đáng giận mà!

Cô gái kia hoàn toàn

không xem anh ra gì, ba câu là hết hai câu nhằm vào anh rồi! Thím Trần rốt cuộc

là chọn loại người gì tới chăm sóc anh vậy ?

Nếu như mấy y tá cũng

“chiếu cố” thương binh như cô vậy thì thương binh trên toàn thế giới đã sớm

chết hết, vì sao à ? Là tại vì lửa giận công tâm**, tức chết thiệt !

Càng nghĩ càng bực, anh

muốn kiếm gì đó trút giận, anh quăng cây nạng sang một bên, còn mình thì ngồi

xuống giường, nhưng vì ngồi xuống mạnh quá mà động vào vết thương, xương chậu

truyền đến một trận đau nhức, đau đến anh nhịn không được anh thở hắt ra, trán

cũng thấm đẫm mồ hôi.

Cắn răng, Bàng Sĩ Bân cố

nén cảm giác đau đớn này, cả người lúc này mỏi mệt rã rời, anh từ từ ngã người

xuống giường nghỉ ngơi.

Một hồi lâu sau, anh chậm

rãi ngồi dậy muốn đi tắm, thì phát hiện cây nạng nằm tuốt luốt bên kia, anh

cũng chẳng thèm đi nhặt lên, quyết định đi cà nhắc, vịn vách tường, chân thấp

chân cao đi vào phòng tắm.

Ai ngờ chưa đến ba phút,

trong phòng tắm bỗng nhiên phát ra tiếng đồ vật rơi xuống rầm rầm, rồi có tiếng

vật gì đó rất nặng té xuống đất, tiếng hét anh to đến nỗi Hà Thu Nhiên đang

phấn khởi ăn cơm cũng nghe thấy, cô liền bật dậy chạy ngay đến nơi phát

ra âm thanh.

Cô đi vào phòng nhưng lại

không thấy anh đâu, chân liền đi về phía phòng tắm, cũng chẳng gõ cửa hay nói

gì trực tiếp mở cửa đi vào…

“Ai cho cô vào ?”

Giọng nói tức giận đến long trời lở đất vang ầm ầm như tiếng sấm nổ.

Làm như không nghe thấy

tiếng hét phẫn nộ của Bàng Sĩ Bân, Hà Thu Nhiên trố mắt nhìn người đàn ông khỏa

thân hoàn toàn đang nằm trên sàn, mặt đỏ như quả gấc, bộ dáng chật vật lấy khăn

che “bộ phận quan trọng” của mình.

Tình hình lúc này cho dù

ngốc đến cỡ nào cũng biết chuyện gì xảy ra, khóe miệng Hà Thu Nhiên怞怞 (cười khẩy mỉa

mai),đối mặt với người đàn ông trần như

nhộng, sắc mặt cô không thay đổi, vẫn vững như núi Thái Sơn, bình tĩnh tiến đến

xem anh có bị nặng lắm không, nhưng mới bước một bước, tiếng rống giận lại lần

nữa vang lên——

“Cút ra ngoài !” Nén

cơn đau, Bàng Sĩ Bân loay hoay cả buổi vẫn không đứng dậy được, anh miễn cưỡng

dùng khăn mặt che “bộ phận quan trọng” của mình lại, thế nhưng bởi vì mất mặt

quá thể, anh quê quá hoá khùng, mắng chửi lung tung, “Cô có biết xấu hổ không

vậy ? Tôi có cho cô vào đây hả ? Đàn ông đang tắm rửa, cô vậy mà

không biết xấu hổ xông vào, cô muốn quyến rũ tôi phải không? Tôi biết cô

nhất định có mục đích mà, quả nhiên là có rắp tâm mà đến, thật sự là không biết

nhục… !

Quyến rũ ?

Anh ? Cho xin đi ! Khẩu vị cô cũng không tệ thế đâu !

Âm thầm lườm anh, Hà Thu

Nhiên chẳng muốn trả lời, trong tiếng mắng chửi cùng phản kháng của anh, cô

vươn tay cẩn thận kiểm tra xương chậu có bị gì hay không, bởi vì ngã xuống đất

nên vết thương càng thêm nặng.

“Cô cô cô… Cô làm quái gì ? Đừng đụng tôi… Mẹ nó! Đã kêu cô đừng đụng tôi, cô

còn sờ… Cô quả nhiên có ý đồ, muốn quyến rũ tôi phải không? Nói cô biết, có rất

nhiều phụ nữ muốn bò lên giường của tôi, tôi không bao giờ quan tâm đến loại

con gái không đẹp không dáng như cô…”

Bởi vì đau đớn không thể

cử động, mà tránh cũng tránh không được, Bàng Sĩ Bân bị cô sờ từ đùi thẳng đến

mông, cứ sờ sờ sờ, anh chỉ có thể dùng khăn mặt để bảo vệ “thành lũy” cuối cùng

của mình, trong lòng vừa giận vừa tức, khuôn mặt đẹp trai giờ đỏ như gan heo,

chỉ có thể không ngừng gào thét hòng che dấu sự bối rối và xấu hổ trên mặt.

Mặc cho anh điên cuồng la

hét, Hà Thu Nhiên dùng sự chuyên nghiệp của một y tá kiểm tra vết thương, xác

định không có gì đáng lo, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu có tâm

trạng trả đòn lại anh ——

“Anh Bàng, anh đúng thật

là cuồng tự mãn mà !” Khinh thường trừng mắt lại Bàng Sĩ Bân, cô bĩu môi

bn r tên độc, “Dựa vào b* m*ng hiện tại của anh, tôi dám chắc không có cô gái

nào dám bò lên giường của anh đâu.”

Cho xin! Chiên cơm thì

cũng phải nhờ vào sức eo, làm “chuyện ấy” mà không dựa vào mông thì làm được

à ?

“Động cơ” của anh hiện

tại bị hư hại, nếu mà thật sự có quan hệ thì lắc lắc mông chưa đến hai cái đã

ngã ngựa rồi, chẳng phải là bỏ con gái người ta một bên, tự mình giải quyết

sao ?

“Cô cô cô…” Cả người đau

nhức, lại thêm tôn nghiêm đàn ông bị sỉ nhục, Bàng Sĩ Bân nhất thời tức giận

đến đỏ mặt tía tai, nhưng lại không cách nào phản bác, cuối cùng chỉ có thể

tiếp tục la hét ỏm tỏi, “Cô xông vào phòng tắm của tôi, lại s* s**ng lung tung

người tôi, không phải muốn quyến rũ tôi thì có ý gì ?”

“Ý của Anh Bàng là muốn

tôi mặc xác anh ngã xuống sàn chờ chết, hoàn toàn không để ý phải không ?”

Nói năng hùng hồ đáp lại anh, cô cúi người dìu anh đứng lên.

Bàng Sĩ Bân lảo đảo đứng

dậy, chật vật đến cực điểm, phải nhờ sự trợ giúp của cô anh mới có thể đứng lên

được, đứng vững bên này thì lại ngã nghiêng bên kia, vừa lúc anh đứng lên thì

khăn mặt đang che “bộ phận quan trọng” rơi xuống, anh cả kinh muốn chụp lại

khăn, nhưng “động cơ” đau nhức suýt nữa anh lại ngã xuống sàn.

May mà Hà Thu Nhiên nhanh

ta lẹ mắt, một tay đỡ lấy anh, nhưng mà người nào đó giờ phút này trần như

nhộng, trên người không có gì che lấp cả.

“Nhắm mắt lại, không cho

phép nhìn!” Vừa tội vừa tức, Bàng Sĩ Bân xấu hổ gào thét, động tác cũng không

chậm, nhanh chóng lấy cái khăn tắm khác quấn quanh thn d**.

Chỉ là… cho dù tốc độ của

anh nhanh thế nào, toàn bộ cái gì nên thấy cũng đã nằm gọn trong mắt Hà Thu

Nhiên.

Phát giác cô vẫn còn nhìn

mình chằm chằm, Bàng Sĩ Bân nổi giận gào thét, “Nhìn cái gì? Tôi nói, không cho

phép nhìn!”

Tưởng gì chứ? Cho là “bảo

bối” của mình quý lắm, ai nấy đều muốn nhìn sao?

Nghĩ nghĩ trong bụng, Hà

Thu Nhiên khinh thường nhếch miệng, hai tay ôm ngực thờ ơ nói, “Anh Bàng, anh

thật sự không cần phải cuồng vọng tưởng, tâng bốc bản thân quá. Lúc tôi làm y

tá tại bệnh viện, đã “duyệt vô số”, nhìn đến phát ngán rồi, anh cũng chẳng có

gì đặc biệt với người khác đâu, chẳng có gì kỳ lạ quý hiểm hết. Mà nói gì thì

nói, ý kiến khách quan của tôi thôi, “bảo bối” của anh cũng chẳng phải đại bác

gì, chỉ có thể coi là “vũ khí cỡ trung” thôi, thật sự không cần coi trọng bản

thân quá đâu.”

Lời nói vừa châm chọc vừa

chế nhạo vừa dứt, cô cũng không đợi phản ứng của anh, bỏ thêm một câu “Có cần

giúp đỡ thì gọi 1 tiếng”, sau đó phất phất tay bỏ đi, đồng thời cũng không quên

đóng cửa lại dùm anh.

Anh thật không ngờ cô mặt

không đổi sắc bảo mình đã “duyệt vô số”, cuối cùng còn chế nhạo anh “vũ khí tư

nhân hạng nặng” chẳng qua là “vũ khí cỡ trung”, tôn nghiêm đàn ông bị đả kích

cùng vũ nhục, sắc mặt Bàng Sĩ Bân lúc hồng lúc trắng, mà cũng không làm gì được

cô, cuối cùng chỉ có thể tức giận chửi ầm lên trong phòng tắm, anh cảm thấy

mình giống như “rồngbơi nước cạn gặp tôm đùa”. (bị xem thường)

Đường đường là tổng giám

đốc Bàng thị, ăn nói đi đứng đều có người lo, đưa ra kế hoạch gì là trái hô

phải ứng, mọi người ai nấy đều thay nhau nịnh nọt, cho dù đi ngang trên đường

thì cũng có người vỗ tay khen hay, không ngờ hôm nay mình lại bị một cô gái

chọc giận đến khí huyết công tâm, thiếu chút nữa chết bất đắc kỳ tử tại chỗ

rồi.

Mẹ nó! Nếu quả thật bị cô

ta chọc tức chết, vậy thì mất danh dự quá rồi.

Bàng Sĩ Bân trong miệng

nguyền rủa liên tục, anh tắm qua loa xong vịn vách tường, chân thấp chân cao

bước ra phòng tắm thì đã thấy cây nạng lúc nãy bị anh quăng vào một góc, lúc

này lại nằm ngay cửa phòng tắm thuận tiện để anh sử dụng.

Anh không phải đồ đần,

đương nhiên biết là ai làm, vốn lửa giận ngút trời, trong thoáng chốc đã vơi đi

một ít.

Chống nạng, Bàng Sĩ Bân

muốn lên giường nghỉ ngơi, nhưng mới đi được vài bước, anh ngửi được mùi thức

ăn, anh hơi sững sờ, đi đến chỗ phát ra mùi thức ăn, lúc này mới nhìn thấy một

tô mì nóng, khói nghi ngút đặt trên bàn trà.

Nhướng mày, anh từ từ

bước tới, cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống, tay cầm tờ giấy kẹp dưới tô mì…

“Không muốn ăn cơm, vậy thì ăn mì!”

Một câu ngắn gọn, nét chữ

cũng nắn nót, lịch sự tao nhã, cho thấy phong thái của chủ nhân nó.

Xoắn xuýt nhìn tờ giấy

trên tay, Bàng Sĩ Bân rất bực với chủ nhân tờ giấy, cảm thấy mình nếu như ăn tô

mì này xem như là nhận thua, yếu thế, nhưng mà….

Nhìn tô mì khói lượn lờ

trong không khí, mùi hải sản thơm lừng, anh nhịn không được nuốt nuốt nước

miếng, bụng sôi sùng sục….

Mẹ nó, ăn thì ăn! Ai nói

ăn thì là yếu thế hả?

Kháng chiến thì cần

trường kỳ đấy, không phải một tô mì thì có thể định thắng thua, đúng không?

Rất AQ tự an ủi mình,

Bàng Sĩ Bân bưng tô mì lên, hả họng thật to bắt đầu ăn… Được rồi! Anh thừa

nhận, tay nghề nấu ăn của cô gái đáng ghét kia cũng không tệ lắm!

Sáng sớm hôm sau, ngoài

trời sương mù dày đặt, chỉ thấy len lỏi một chút ánh sáng nho nhỏ, Hà Thu Nhiên

mơ màng nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, khoảng chừng 6:30 sáng, nếu là ngày

nghỉ bình thường, cô chắc chắn đã tiếp tục ngủ nướng rồi. Nhưng bây giờ cô chỉ

có thể thở dài, buộc lòng phải rời khỏi chiếc giường ấm áp.

Xuống giường, cô khoác

lên mình một chiếc áo len, tránh cái lạnh lúc sáng sớm, rụt cổ bước ra khỏi

phòng. Đi đến phòng ngủ của Bàng Sĩ Bân, lắng tai nghe xem trong phòng có động

tĩnh bên không.

Quả nhiên, trong phòng

phát ra mấy tiếng thở dài ngân nga mơ hồ không rõ, Hà Thu Nhiên nhướng mày, vẻ

mặt tự tin hiện rõ “Đúng như dự đoán của mình”, nhưng cô không lập tức bước

vào, ngược lại đi vào phòng tắm lấy một cái khăn mặt cùng một chậu nước ấm sau

đó mới quay trở về đứng trước cửa phòng ngủ.

Cô lấy một tay không bưng

đồ lịch sự gõ cửa, không đợi người bên trong trả lời cô đã tự động mở cửa bước

vào, quả nhiên ngay lập tức bị ai đó nã pháo ------

“Tôi chưa có cho cô vào!”

Người đàn ông nằm trên giường tức giận quát to.

“Tại anh không khóa cửa!”

Nhún vai một cái, cô không thèm để ý đi đến trước giường.

“Đây là nhà của tôi, tại

sao lại phải khóa cửa?” Bàng Sĩ Bân ngái ngủ trừng mắt nhìn cô, giọng điệu thì

cực kì hung tợn. “Với lại, cửa không khóa không có nghĩa là cô có thể tùy tiện

ra vào phòng của người khác.”

Nghe vậy, thật sự không

biết Hà Thu Nhiên là đang cố ý chọc giận anh hay là sao, cô vẫn thản nhiên cười

nói: “Đừng lo! Cho dù anh có khóa cửa, tôi vẫn có thể vào.”

Ha ha……..Dì Trần đã sớm đem tất cả chìa khóa các phòng giao lại cho cô

rồi.

“Cô………” Bàng Sĩ Bân bị chọc tức đến không nói nên lời, chỉ có thể thở hổn hển,

thậm chí trời đang lạnh mà trán anh vẫn lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Thấy sắc mặt anh khó coi, Hà Thu Nhiên bưng chậu nước ấm để xuống cạnh tủ, sau

đó liền xốc mền anh lên.

“Cô làm….làm gì?” Bàng Sĩ

Bân kinh sợ, theo bản năng nhích về phía sau, nhưng cơ thể lại không nghe lời

anh.

“Rất đau, phải không?”

Tuy là câu hỏi nhưng hàm ý lại khẳng định, Hà Thu Nhiên hiểu ý giúp anh điều

chỉnh sang tư thế nằm nghiêng, hơn nữa nói thì chậm nhưng động tác của cô thì

nhanh, anh còn chưa kịp phản ứng thì cô đã đem quần ngủ cùng q**n l*t trên

người anh kéo xuống đến tận đầu gối, lộ ra cặp đùi rắn chắc cùng “cái kia” be

bé.

“Con mẹ nó! Cô là loại

phụ nữ gì vậy? Mới sáng sớm đã đi c** qn của một người đàn ông, cô h*m mn

tới vậy sao? Đừng tưởng rằng cô chủ động nhảy lên giường, tôi sẽ bằng lòng, tôi

ghét nhất loại phụ nữ lẳng lơ chủ động lên giường với đàn ông, nghe thấy không?

Mau cút ra ngoài cho tôi!” thn d** đột nhiên mát mát, đợi đến khi ý thức được

mình bị người ta nhìn sạch trơn, Bàng Sĩ Bân giận dữ quát tháo, mà anh cũng

phản ứng lanh lẹ, lập tức lấy mền che “cậu em” của mình lại.

“Tôi nói, anh Bàng, những

lời này hôm qua anh đã nói rồi, có cái gì mới không?” Hà Thu Nhiên hoàn toàn

xem nhẹ mấy lời mắng chửi của Bàng Sĩ Bân, động tác lưu loát lấy khăn mặt nhúng

nước vắt khô sau đó đắp lên chỗ xương chậu đang kịch liệt đau nhức hòng giảm

cơn đau của anh.

Nghe cô nói thế, Bàng Sĩ

Bân vốn định mở miệng tiếp tục mắng, nhưng khi khăn nóng đắp lên chỗ đau kia,

cảm giác nóng ấm khó tả khiến anh rất thoải mái, anh phát giác sau khi chườm

nóng, cảm giác đau đớn giày vò trên người đã giảm đi không ít, vì thế đành phải

nén cơn giận mình xuống, nghĩ thầm trong bụng…..sự xuất hiện của cô miễn cưỡng

cũng chấp nhận được.

Tuy nhiên, điều này cũng

đồng nghĩa là mình sẽ bị cô thường xuyên c** q**n, nhưng mà…..Mẹ nó! Cái không

nên xem ngày hôm qua cũng đã sớm bị xem hết, hôm nay, ngày mai hay sau này cũng

thế thôi. Sợ gì chứ!

Tìm được lý do rất ư là

“hợp lý”, anh cũng phóng khoáng chấp nhận.

Hà Thu Nhiên tinh mắt

thấy anh đang muốn mắng mình lại im miệng, hai hàng lông mày nhíu chặt giờ cũng

buông lỏng ra, biết rõ việc chườm nóng có tác dụng, vì thế cô khẽ mỉm cười,

không nói thêm gì nữa chỉ ở bên coi giữ, chỉ cần khăn mặt hơi lạnh một tí, cô

liền ngâm vào nước ấm sau đó vắt khô rồi tiếp tục đắp lên trên chỗ đau.

Cứ như vậy, hai người mặc

dù không mở miệng nói chuyện, nhưng lại khó có được lần đâu tiên chung sống hòa

bình cùng một chỗ, bầu không khí thật yên tĩnh và thanh bình.

Sau một hồi lâu, chậu

nước dần dần nguội lạnh, Hà Thu Nhiên cũng thấy chườm nóng đã đủ, lúc này mới

giúp anh mặc quần trở lại, sau đó thu dọn mọi thứ chuẩn bị rời đi, ngay lúc cô

vừa đi tới cửa, phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp.

“Cám ơn!” Rúc người trong

mền, Bàng Sĩ Bân bực dọc cảm ơn. Nhờ cảm giác nhẹ nhõm thoải mái sau khi chườm

nóng, cộng thêm sáng sớm đã bị cơn đau nhức phá giấc ngủ, anh giờ cảm thấy mệt

mỏi, bắt đầu bùn ngủ.

Quay đầu lại, thấy hai

mắt anh nhắm chặt, Hà Thu Nhiên mỉm cười, “Không cần khách sáo.” Dứt lời, cô

nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, không muốn làm phiền người đàn ông đang nằm trên

giường

Trên chiếc giường lớn

trong phòng, Bàng Sĩ Bân vùi mình trong chăn mềm mại, dần chìm vào giấc ngủ,

trong lòng thì nhận rõ một điều……Được rồi! sự xuất hiện của cô không phải miễn

cưỡng cũng chấp nhận được, mà là cũng không tệ lắm!

  • Hổ lạc bình dương bị khuyển khi : 虎落平陽被犬騎

==> cọp xuống đồng bằng bị chó khinh

thường : không còn dụng võ, con người tới hồi mạt vận, hoặc đang lúc chưa gặp

thời, đem thân ở chốn xứ lạ quê người, dễ bị kẻ chẳng ra gì rẻ rung.

**Lửa giận công tâm ==> vì đau khổ phẫn nộ mà hôn mê là nộ

khí công tâm, vì bị thương bị bỏng nguy đến tính mạng mà hôn mê là hoả khí công

tâm hoặc độc khí công tâm, giận quá huyết áp tăng cao chết tức tưởi là lửa giận

công tâm (cách gọi của Đông Y)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.