Chương 9

Quay người lại, Hạ Cúc Hoa liền nhìn thấy một bóng dáng quen

thuộc đứng ở nơi đó lạnh lùng nhìn cô.

Hạ Cúc Hoa cảm thấy bước chân có chút gian nan, tuy rằng

không có cảm thấy chưa làm gì không thích hợp, nhưng mà trong lòng lại dâng lên

nổi bất an.

Sự nghiêm nghị trên khuôn mặt tuấn mỹ của Cổ Tiêu làm cho

người ta cảm thấy không rét mà run , anh nhìn chằm chằm vào Hạ Cúc Hoa, làm cho

cô không biết làm cách nào để mở miệng nói chuyện.

Cuối cùng, Cổ Tiêu một câu cũng không nói, quay đầu bước đi.

Hạ Cúc Hoa nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi đi theo phía sau

anh, anh cứ như vậy làm cô lo sợ không biết phải làm sao.

Trong phòng khách im lặng cực kì, chỉ để lại một chiếc đèn

tường, mọi người khác trong nhà đều đã đi ngủ .

“Em đi đến căn phòng cũ, ở đó dọn dẹp một chút, cho nên mới

trở về trễ như vậy.” Đi vào phòng khách, Hạ Cúc Hoa nhìn Cổ Tiêu đang đứng ở

bên cửa sổ, vội vàng giải thích.

“Vì sao không để tôi chở em đi?”

“Là vì, anh nói không muốn nhìn thấy chiếc hộp kia một lần

nào nữa, cho nên em mới tự mình mang đi.”

“Em…… Rốt cuộc trong chiếc hộp đó chứa cái gì mới được chứ?”

Cổ Tiêu càng tức giận lớn hơn nữa .

“Em……” Hạ Cúc Hoa do dự.

“Vậy còn Nhâm Hồng thì sao? Em vì sao lại gặp được anh ta?

Chẳng lẽ em hẹn trước cùng anh ta đi gặp gỡ sao?” Cổ Tiêu mất đi lý trí gào

thét lớn.

“Anh ấy là ở trên đường gặp nhìn thấy em, thuận đường nên chở

em về nhà, chỉ có như vậy mà thôi.” Hạ Cúc Hoa gian nan mở miệng.

“Thật đúng là khéo a! Như thế nào tôi ở trên đường tìm em

vài giờ lại không thể gặp được em nhỉ, gọi cả mấy trăm cuộc, em cũng đều không

nghe thấy .”

Cổ Tiêu lạnh lùng nở nụ cười. Tan tầm khi nghe được lời cô

nhờ Bạch Thủy Tiên nhắn lại, anh liền lao xuống đi tìm cô mới biết được cô đã

đi rồi. Bởi vì không nghĩ ra được cô sẽ đi nơi nào, đành phải đi khắp các con

đường mà tìm kiếm, hy vọng có thể đúng nhìn thấy cô, gọi điện thoại cho cô lại

không có người nhận máy, làm anh càng thêm kích động. Anh chưa từng có nghĩ tới

mình lại có thể lo lắng một người nhiều như vậy, vì cô cả một buổi tối lòng anh

tràn ngập bất an, mỗi giây phút đều lo lắng cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Cuối cùng cô cũng nhận điện thoại biết cô đã lên xe trở về,

đành phải ngồi đợi cô về. Cũng bởi vì lo lắng cho cô, nên mới đứng ở trước cổng

chờ cô. Không thể nào hình dung được anh vui ra sao khi nhìn thấy cô xuất hiện,

thế nhưng người anh không mong muốn nhìn thấy nhất lại đưa cô trở về. Nhìn thấy

cô nhìn theo đối phương rời đi đã xa mà chưa xoay người lại, ngờ vực vô căn cứ

như chồng chất trong lòng cùng lửa giận như được châm ngòi.

“Thực xin lỗi.” Hạ Cúc Hoa sợ hãi nói. Cô chưa từng nhìn thấy

anh như thế này, tựa hồ muốn cắn chết cô tại chổ.

“Xin lỗi cái gì? Em thực sự làm chuyện có lỗi chuyện với tôi

sao?” Cổ Tiêu phẫn nộ hướng cô hét to.

“Em……” Hạ Cúc Hoa lắc đầu không ngừng, sóng mũi cay cay, cố

gắng nhịn xuống giọt lệ trong hốc mắt muốn rớt xuống.

“Em rốt cuộc muốn bức tôi đến tình trạng gì?” Cổ Tiêu đi

nhanh lại đây, loạng choạng giữ lấy đôi vai nhỏ gầy của cô.

“Yêu em không được, không thương em cũng không được.”

Hạ Cúc Hoa kinh ngạc nhìn anh, nói không nên lời.

“Tôi không nên yêu thương em, yêu thương em chỉ làm cho tôi

càng tự trách chính mình, làm cho tôi cảm thấy mình thật có lỗi với chị gái.

Tôi đã sai, tôi không nên tìm được em, lại càng không nên cưới em, thì có lẻ sẽ

không có hôm nay.” Ghen tị như hoa lửa đốt sạch lý trí, làm cho Cổ Tiêu khống

chế không được chính mình.

“Anh…… hận em như vậy sao?” Gương mặt Hạ Cúc Hoa trở nên trắng

bệch, thì thào hỏi.

“Tôi vẫn nghĩ em vốn đơn thuần như tờ giấy trắng, cái gì

cũng không hiểu, không thể tưởng tượng được phía sau sự trầm mặc em lại phức tạp

như vậy, chẳng những trong lòng luôn nhớ thương một người đàn ông khác, có chồng

còn chưa đủ, còn muốn có một người đàn ông khác che chỡ cho em.” Cổ Tiêu càng

nói càng phẫn hận.

Vẻ mặt Hạ Cúc Hoa tràn ngập tuyệt vọng nhìn anh, vì sao cô

đã nhẫn nhịn đến như thế này, nhẫn nhịn đến mức cảm thấy sắp nghẹt thở thế này,

vẫn không có một ai thương cô, chỉ biết gây cho cô càng nhiều thương tổn hơn mà

thôi? Cô không muốn để ý, không muốn lại dùng chính tình cảm của mình để trả

giá, nhưng là vì sao ông trời luôn cho cô cảm thấy một chút hạnh phúc sau đó lại

độc ác đẩy cô ngã rồi vô tình chà đạp cô chứ?

Cô vốn tưởng rằng chính mình đã không còn tình cảm, vì sao Cổ

Tiêu lại luôn có thể dễ dàng thương tổn cô như vậy? Chính là bởi vì cô yêu

thương anh sao? Bởi vì cô để ý, cho nên giờ đây cô không chịu đựng nổi anh hiểu

lầm cùng với những thương tổn anh đang gây ra cho cô.

“Vì sao em không giải thích, chẳng lẽ em thừa nhận tất cả

tôi nói đều là sự thật?” Cổ Tiêu thống khổ rống to.

“Sinh ra tại một gia đình như thế là em sai, có một người

cha như vậy cũng là em sai, gặp anh cũng là em sai, kết hôn cùng anh cũng là em

sai…… Rõ ràng em không hề làm sai điều gì, nhưng vì sao đều là em sai? Là vì đời

trước em đã phải phạm sai lầm gì sao? Cho nên đời này phải đem hết thảy ra trả

nợ. Em đây phải làm cái gì mới là không sai, biến mất cùng với Hiên Nhi phải

không?” Hạ Cúc Hoa dùng hết sức lực giằng tay mình ra khỏi tay Cổ Tiêu, kích động

hét to, giống như dùng tất cả oán hận chất chứa cùng thống khổ dốc ra toàn bộ,

không còn có thể giữ vẻ bình tĩnh .

Cô lau đi những giọt nước mắt trên mặt, lao ra khỏi cửa.

Như vừa đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, Cổ Tiêu vẫn đứng

ở nơi đó, nhưng trước mắt đã không còn bóng dáng của Hạ Cúc Hoa. Anh phục hồi lại

tinh thần, nhanh chóng lao ra đuổi theo cô, luôn miệng tự mắng chính mình, tại

sao lại để cơn nghen tỵ làm cho nóng đầu đến hỏng não, nói ra nhiều câu mà

trong lòng nghĩ một ra khỏi miệng lại thành một nẻo làm tổn thương cô đến vậy.

Lao ra ngoài cổng, đã không thấy bóng dáng của cô nữa rồi, Cổ

Tiêu không khỏi hoảng hốt, vừa đi tìm vừa gọi tên cô.

Lúc này Hạ Cúc Hoa đang cuộn mình ở một góc âm u của tâm hồn,

mà bức tường bằng những nhánh cây gai đang ngăn cản cô vươn tới ánh mặt trời ấm

áp. Không thể khống chế cõi lòng đau đớn cô chỉ biết dùng hết sức lực để chạy

trốn đến khi không thể cử động nổi thì đứng sửng lại thở hổn hển , nước mắt như

những viên trân châu bị đứt chuổi cứ rơi xuống rơi xuống không ngừng nghỉ….

★ ★ ★

Một lần nữa Cổ Tiểu cố gắng tìm kiếm Hạ Cúc Hoa, lái xe

nhanh chóng chạy đến căn phòng cũ của Hạ Cúc Hoa, mất công sức một lúc cùng với

việc ăn mắng không thương tiếc mới kêu được bà chủ nhà đang ngủ say dậy.

Sau khi mở cửa ra, nhìn thấy căn phòng sạch sẽ , nhưng một

bóng người cũng không có.

“Làm sao vậy? Hai người cãi nhau à?” Bà chủ cho thuê nhà có

chút hờn giận hỏi, Hạ Cúc Hoa ở nơi này cũng được một thời gian khá lâu, cũng

là khách trọ bà yêu thích nhất, tính cách của cô dịu ngoan, không có khả năng

cùng người khác cãi nhau, khẳng định là người đàn ông này làm cho cô tức giận.

Nghĩ thế ngay lập tức bà cũng dùng thái độ chẳng mấy phân hòa nhã mà đối xử với

Cổ Tiêu.

Không có thời gian để ý tới bà, Cổ Tiêu vội vàng lái xe rời

đi, cũng gọi điện thoại cho Bạch Thủy Tiên, bảo cô gọi điện thoại cho Nhâm Hồng.

Trong lòng hy vọng nghe được tin tức Hạ Cúc Hoa không có việc gì, nhưng lại

không muốn cô đi tìm người đàn ông khác. Nhưng mà khi gọi điện thoại, lại nghe

Nhâm Hồng nói không biết tin tức gì của cô, làm anh ngẩn ra.

Toàn thân Cổ Tiêu đều lạnh buốt đi, cả người run run, ngay đến

tay lái cũng không nắm chắc. Anh không thể không thừa nhận mình đã yêu cô, hơn

nữa đã yêu sâu đậm đến mức ngay cả chính mình cũng không thể tưởng tượng nổi,

cho nên khi mới nhìn thấy cô cùng người đàn ông khác đi cùng nhau, mới để lòng

đố kị đốt cháy cả lí trý rồi nổi điên nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với cô.

Anh bàng hoàng cực độ, thời gian một giây lại một giây trôi

qua, làm cho anh có cảm giác giống như đang trải qua một ngày như một năm.

Sắc trời dần dần sáng lên, anh đột nhiên nhớ tới người đã từng

chăm sóc mẹ vợ mình- bà Thôi Trân, không khỏi hối hận mắng chính mình như thế

nào lại không nghĩ đến có thể cô đã đến đó tìm bà, dù sao đối Hạ Cúc Hoa mà nói

Thôi Trân giống như là thân nhân của cô vậy.

Xe chạy nhanh như bay, nửa giờ sau Cổ Tiêu đã đứng trước cổng

bệnh viện tâm thần Tâm An ở sườn núi Nam Sơn.

Anh vội vàng xuống xe, chạy vào trong bệnh viện, tìm được

Thôi Trân.

“A? Cổ Tiêu, cháu sao lại đến đây sớm như vậy?” Thôi Trân

sung sướng nói, “Cúc Hoa đâu?”

Sau khi nghe được bà đặt câu hỏi như vậy, Cổ Tiêu thiếu chút

nữa ngã sấp xuống, “Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì sao?” Đến gần phía trước,

Thôi Trân nhìn thấy trong mắt Cổ Tiêu che kín tơ máu, sắc mặt mệt mỏi, bộ dáng

gấp gáp, liền nhận ra có chút không thích hợp.

“Tối hôm qua cháu cùng Cúc Hoa cãi nhau, cô ấy bỏ chạy, sau

đó cháu liền chạy đi tìm nhưng mà vẫn không thấy, cháu cứ nghĩ….” Cổ Tiêu chua

xót nói.

“Nhất định là cháu không đúng.” Thôi Trân trách cứ liếc mắt

nhìn Cổ Tiêu một cái, bà biết rõ Hạ Cúc Hoa không dễ nổi nóng, nên sẽ không

cùng người khác cãi nhau. Nhưng nếu cô cùng người ta ầm ỹ, nhất định là do cô

cũng để ý người kia, tuy rằng điều này làm cho Thôi Trân cao hứng, nhưng mà……

Liếc mắt nhìn Cổ Tiêu không dấu được sự bối rối, bà không khỏi

ưu tư nói: “Cúc Hoa không có bạn bè, chỉ có chị Hạ thì cũng đã mất, con bé có

thể đi đâu được chứ?”

Cổ Tiêu đột nhiên nghĩ đến “Tiểu Hiên” cái tên đã chiếm cứ

trong đầu anh lâu nay, không khỏi mở miệng: “Dì Thôi, Tiểu Hiên là ai?”

“Tiểu Hiên?” Thôi Trân ngẩn ra, nhớ tới cái gì, “Dì biết con

bé đi đâu rồi.”

“Cô ấy ở nơi nào?” Cổ Tiêu mừng rỡ hỏi.

Khi Thôi Trân nói ra địa chỉ kia, Cổ Tiêu ngây dại, nơi

này…… Cư nhiên là một mộ viên.

“Cháu còn không biết Tiểu Hiên là ai phải không?” Thôi Trân

hỏi.

Cổ Tiêu trầm mặc gật đầu, chẳng lẽ chính mình luôn ăn dấm

chua với một người đã mất sao, nhưng anh bỗng nhiên nhớ tới câu cuối cùng mà Hạ

Cúc Hoa đã nói.

Anh muốn em biến mất cùng Hiên Nhi phải không?

Tâm tình Cổ Tiêu lại càng căng thẳng, không được! Anh phải

nhanh chóng tìm được cô, không thể để cho cô làm ra chuyện điên rồ.

Thôi Trân nhịn không được thở dài một hơi, “Đến lúc đó cháu

sẽ hiểu, đau đớn mà Cúc Hoa phải nhận lấy so với cháu tưởng tượng còn nặng nề

hơn nhiều.”

Cổ Tiêu không có nghĩ nhiều, sau khi nói lời tạm biệt với

Thôi Trân, liền lái xe nhanh chóng hướng đến mộ viên kia.

Không bao lâu, Cổ Tiêu đến nơi, xe khẩn cấp đổ lại gọn gàng,

lốp xe cùng mặt ma sát phát ra tiếng vang , tại nơi yên tĩnh như nơi này đây tạo

nên tiếng vang chói tai.

Cổ Tiêu đóng sầm cửa xe, chau mày, men theo đường nhỏ bước

nhanh lên núi, liếc nhìn hai bên đường đều là bia mộ. Khi đi đến giữa sườn núi,

anh nhìn thấy bóng dáng mảnh mai đã trở nên quá quen thuộc kia.

Cổ Tiêu không có cất tiếng gọi, chỉ nhìn theo bóng dáng yếu ớt

của cô rồi từng bước một kiên định tiến lại gần, anh chỉ cảm thấy đáy lòng chua

xót, yết hầu khô khốc, anh chậm rãi đi tới gần rồi dừng lại cách cô vài bước

chân.

Khi trời đã sáng rõ, Hạ Cúc Hoa thanh tỉnh lại, mở ra đôi mắt

sưng đỏ đau nhức vì đã khóc quá nhiều, cô đón một chiếc tắc xi rồi chạy đến khu

mộ của Hạ Hiên .

Cô sợ hãi, thầm nghĩ ở trước mặt bé con nói hết đau khổ của

cô. Cô cảm thấy mệt chết đi được, thể xác và tinh thần đều rơi vào sự mệt mỏi

không tưởng tượng nổi, nhưng ý nghĩ muốn nhìn thấy bé con giúp cô chống đỡ kéo

lê cái thân thể bị tổn thương đến rách nát đến nơi này.

Khi cô nhing ngắm khuôn mặt tươi cười quen thuộc trên bia mộ,

cô ngồi bệt xuống mặt đất , một tay chống thân, một tay v**t v* bia mộ, nước mắt

không kìm đường mà trào ra, tựa hồ như khóc cho nổi đau khổ mà cô đã cố kìm nén

mấy năm qua, khóc cho nửa đời thương đau.

“Hiên Nhi, Hiên Nhi, mẹ nên làm cái gì bây giờ? Mẹ nên làm

cái gì bây giờ? Ba ba con hận mẹ, giận mẹ, mẹ không nên để ý. Mẹ đã nói với

Hiên Nhi, chỉ có duy nhất Hiên Nhi mà thôi. Nhưng mẹ cũng đã để ý ba ba của

con, tim mẹ đau quá, Hiên Nhi, con có nghe được không? Mẹ đáp ứng với con chỉ

cười mà thôi, nhưng mà mẹ vẫn khóc, bởi vì mẹ cười không nổi……”

Lời nói đứt quãng từng chữ từng chữ rơi vào trong tai Cổ

Tiêu, anh tựa như bị sét đánh, ngây ra như phỗng, đầu óc đột nhiên trở nên trống

rỗng.

Anh bước nhanh lại sát bên, nhìn thấy khuôn mặt bé bỏng tươi

cười sáng lạn trên bia mộ, thấy rõ mấy chữ ít ỏi được khắc lên đấy, dưới chân mềm

nhũn, cũng quỳ xuống, điều này dĩ nhiên là…… Anh không biết mình đã từng có một

đứa con trai. Càng làm cho anh đau lòng là người phụ nữ gục trước mặt anh tự ép

mình không được khóc, là bất lực đến cùng cực .

Rốt cuộc cô đã nhận lấy bao nhiêu đau xót? Thế mà anh còn nhẫn

tâm làm cô thêm tổn thương.

Anh đột nhiên vươn tay, đem Hạ Cúc Hoa ôm chặt vào trong

lòng, tựa hồ muốn đem nổi đau của cô chuyển lên người mình, nhịn không được mà

rơi lệ.

Hơn hai mươi năm qua, vô luận gặp phải suy sụp vì thất bại

hay đả kích, Cổ Tiêu cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt, rốt cuộc hôm nay rơi

xuống lại là những giọt nước mắt hối hận, cảm nhận được thế nào là tim đau như

dao cắt.

Mà Hạ Cúc Hoa vì quá mức bi thương ở trong lòng Cổ Tiêu dần

mất đi tri giác.

Bà Cổ cùng má Ngũ vội vàng chạy tới bệnh viện, nhìn thấy con

trai đang ôm đầu ngồi trên ghế dài, vẻ mặt bi thương, vội vàng hỏi: “Tiêu, làm

sao vậy?”

“Mẹ.” Cổ Tiêu ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn.

Bà Cổ hoảng sợ, mới một buổi tối không thấy, con trai bà sao

lại biến thành như người sắp chết thế này? “Sao, đã xảy ra chuyện gì?”

Cổ Tiêu không nói gì, anh không thể bình ổn nổi khiếp sợ

cùng đau đớn trong lòng. Vì cái gì đứa con anh còn chưa biết mặt thế mà đã rời

xa nhân thế, hơn nữa người phụ nữ đã sớm nhập cốt tủy của anh. Nghĩ đến những

năm này cô đã phải chịu khổ, đôi mắt che kín tơ máu lại có điểm ươn ướt.

“Rốt cuộc sao lại thế này? Cúc Hoa đâu?” Bà Cổ nóng nảy,

không khỏi la lớn.

Lúc này, một trận tiếng bước chân truyền đến, cửa phòng bệnh

mở ra, bác sĩ cùng y tá đi ra.

“Bác sĩ, thế nào rồi? Con bé không có gì việc gì chứ?” Bà Cổ

cướp lời truy vấn trước.

“Bệnh nhân chính là bị kích động quá độ, trong khoảng thời

gian ngắn không thừa nhận nổi đả kích, mọi người cũng nên biết phụ nữ có thai

là dễ bị kích động đi.”

Bác sĩ mỉm cười, vừa rồi anh còn không có kịp mặc vào áo

blue trắng, đã bị một người đàn ông đột ngột lôi đi. Anh còn tưởng rằng bệnh

nhân bị trọng thương, nguy hiểm như thế nào, bởi vì người đàn ông kia vừa khẩn

trương vừa bối rối, làm anh một bác sĩ đã nhìn quen với việc sinh tử cũng hoảng

sợ theo, đi đến mới phát hiện bệnh nhân kia chỉ là té xỉu mà thôi.

“Phụ nữ có thai…… Cậu là nói con bé mang thai .”

Nghe vậy, bà Cổ cùng Cổ Tiêu đều giật mình sửng sốt một

chút; bà Cổ nhanh chóng hỏi ngược lại, vạn phần cao hứng.

“Đúng vậy, chúc mừng hai vị .”

“Bác sĩ, cô ấy thật sự không có việc gì phải không?” Cổ Tiêu

vẫn chưa buông được nổi lòng căng thẳng.

“Không có việc gì, thể chất của bệnh nhân tuy rằng có chút

suy yếu, nhưng cũng không có vấn đề gì lớn. Mà cô ấy có chút thiếu chất, người

nhà nên chú ý bồi bổ cho bệnh nhân nhiều hơn.” Bác sĩ làm hết phận sự mà nói lời

nhắc nhở.

“Thật sự không có vấn đề gì?”

“Yên tâm đi! Chỉ cần cô ấy nghỉ ngơi nhiều hơn, điều dưỡng

cho tốt, sẽ không vấn đề gì nữa.” Bác sĩ cam đoan .

Bà Cổ vui sướng bảo má Ngũ mẹ trở về nấu canh gà hầm nhân

sâm, nhanh chóng đưa tới cho Hạ Cúc Hoa bồi bổ.

Cổ Tiêu cũng thở dài nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến có khả năng cô

sẽ hận anh, trong lòng lại không thể bình tĩnh. Nhưng mà, nếu cô có hận anh

cũng là đương nhiên thôi, bởi vì anh đối cô thật sự quá tàn nhẫn .

★ ★ ★

Đi vào phòng bệnh, nhìn đến bảo bối đang nằm ở trên giường bệnh,

Cổ Tiêu ngồi xuống một bên, cầm chặt lấy tay cô, ngơ ngác nhìn.

Không biết qua bao lâu, người trên giường rn r một tiếng,

chậm rãi mở to mắt.

“Em cảm thấy thế nào? Có chổ nào thấy không thoải mái

không?” Cổ Tiêu vội vàng hỏi, kích động đỡ cô ngồi lên.

Hạ Cúc Hoa mỉm cười, lắc lắc đầu. Khóc một hồi, những lời

trong lòng muốn nói ra cũng đã nói, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

“Vì sao không nói cho anh biết chuyện của Hiên Nhi?” Cổ Tiêu

chăm chú nhìn cô, khổ sở hỏi, “Vì sao lại cố gánh lấy một mình nhiều nổi đau

như vậy?”

Hạ Cúc Hoa lẳng lặng muốn nhìn rõ đôi mắt đối diện kia, “Anh

trách em không? Là em không có chăm sóc tốt cho con, mới để cho con……” Mỗi lần

nghĩ đến đây, cô lại đau lòng.

“Không, em không có sai, đều là anh sai, anh nói ra nhiều

câu khó nghe như vậy, em có hận anh không?” Nắm chặt bàn tay bé nhỏ của Hạ Cúc

Hoa, Cổ Tiêu ngừng thở.

Hạ Cúc Hoa lắc đầu, dù là năm đó hay là hiện tại, cô cho tới

bây giờ đều chưa từng hận anh, bởi vì anh cũng đã cho cô gảm giác hạnh phúc còn

nhiều hơn. (hơn chổ nào ta chưa thấy=.=)

“Cám ơn em.” Cổ Tiêu đem cô kéo vào trong lòng, thân mình

run rẩy, trên mặt có vui sướng sáng rọi, bởi vì cô tha thứ cho anh.

“Anh thì sao? Còn hận em không? Em chỉ là vô tình gặp được

Nhâm tiên sinh mà thôi.” Hạ Cúc Hoa chần chờ hỏi lại.

“Là anh ngu ngốc đến đáng chết, kỳ thật anh đã sớm không còn

hận em, thậm chí đã sớm yêu thương em, chính là trong lòng lại không an tâm.

Ngày hôm qua nói ra những lời này là vì anh bị sự ghen tị làm cho hỏng não, em

có thể tha thứ anh không?” Ánh mắt tràn ngập trìu mến nhìn thiên hạ đang nép

trong lòng, Cổ Tiêu ôn nhu kiên định nói ra suy nghĩ đích thực của trái tim

mình, không muốn phải giấu diếm tâm ý chân chính của mình nữa, anh tin tưởng

người chị gái đã từng thương anh, bảo bọc anh nhất định cũng hy vọng anh được hạnh

phúc .

Không thể khống chế vui sướng nảy lên trong lòng, Hạ Cúc Hoa

hé miệng, cảm động nói không ra lời.

“Em thì sao? Không có chuyện gì muốn nói à?” Đang chờ cô đáp

lại Cổ Tiêu có chút nóng nảy, tuy rằng khuôn mặt đỏ ửng mê người của cô đã tố

cáo lòng cô rồi, nhưng mà anh càng muốn nghe chính miệng cô nói ra những lời ấy.

“Nói cái gì?” Hạ Cúc Hoa ngây ngốc hỏi.

Cổ Tiêu nở nụ cười, cúi đầu ở bên tai của cô nói nhỏ: “Nói cảm

giác của em dành cho anh a, em có yêu anh không?”

Mặt Hạ Cúc Hoa càng đỏ hơn, nhưng không có kháng cự, nhẹ

nhàng ở bên tai anh nói: “Em cũng yêu anh.”

Nhịn không được kích động trong lòng, Cổ Tiêu cúi đầu, in lại

trên cánh môi đỏ mọng của cô, ôn nhu triền miên hướng cô bày tỏ tình yêu trong

anh.

Hồi lâu, hai người mới thở hổn hển tách nhau ra.

Cổ Tiêu nhìn chằm chằm ánh mắt sáng ngời trong suốt của cô,

vẫn không có buông tay cứ ôm chặt lấy người phụ nữ của riêng mình.

“Cúc Hoa, về sau nếu trong lòng có chuyện gì nhất định phải

nói ra, không thể cứ chôn ở trong lòng, chúng ta cùng nhau gánh vác, được

không?” Anh không muốn cứ phải tiếp tục đoán xem trong lòng cô đang suy nghĩ

cái gì.

Hạ Cúc Hoa còn thật sự gật đầu, “Được.”

Đột nhiên nghĩ tới một chuyện vui, ý cười trên mặt Cổ Tiêu

càng đậm, anh đặt tay ở trên bụng Hạ Cúc Hoa , ở bên tai cô nhẹ nhàng nói nhỏ.

Nghe vậy, Hạ Cúc Hoa cảm thấy kinh ngạc, cuối cùng hai người

đều nhịn không được ngọt ngào nhìn nhau cười.

Kết thúc.

Cuối cùng mùa thu cũng đến, lá rụng chao nghiêng nhuộm vàng

trên những con đường.

Cổ Tiêu đỡ lấy Hạ Cúc Hoa đi vào một mộ viên khá rộng và

sang trang, bộ dáng thật cẩn thận thật ôn nhu đi sát bên cô.

Mấy tháng trước mộ nhỏ của Hạ Hiên đã được chuyển về đây, nằm

ngay sát bên cạnh mộ của bà Hạ.

Lão Ngô dọn sạch cỏ trên mộ rồi đứng qua một bên.

Giờ Hạ Cúc Hoa đã không thể ngồi xuống được, chỉ có thể đứng

đó nói chuyện với bé con và mẹ mình, tuy rằng không nói gì nhiều, nhưng mà nhìn

gương mặt hồng nhuận của cô cùng nụ cười ngọt ngào, là có thể thấy được hiện tại

cô rất hạnh phúc.

Cổ Tiêu yên lặng đứng đó nói chuyện cùng với đứa con vô

duyên được gặp mặt của mình, trong lòng tuy rằng sầu não, nhưng mà ánh mắt từ đầu

đến cuối đều chăm chú đặt hết lên trên người Hạ Cúc Hoa, trong mắt anh tràn đầy

thương tiếc, trên mặt đều là ý cười sung sướng .

Mấy tháng nay, Hạ Cúc Hoa cũng trở nên sáng sủa hơn, có khi

còn có thể làm nũng với anh, làm cho anh vui vẻ không thôi. Chẳng qua cũng bởi

vì vậy, mà anh bị Bạch Thủy Tiên oán giận không thôi, nói anh hiện tại chỉ biết

chăm chăm canh giữ ở nhà, canh giữ ở bên cạnh vợ đẹp, nên cái gì cũng không quản.

Tan tầm là người đầu tiên ra về, đi làm lại là người cuối cùng vào cửa, chưa thấy

qua một ông chủ nào làm việc lại không nghiêm chỉnh như vậy.

Sau khi tế bái xong, Cổ Tiêu cùng Hạ Cúc Hoa đi tản bộ .

“Mệt không?” Cổ Tiêu ôn nhu hỏi.

Hạ Cúc Hoa mỉm cười lắc đầu, bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện,

nói: “Vì sao Thủy Tiên nói từ bảy năm trước anh đã đem em đặt ở trong lòng ?”

Thật không ngờ cô đột nhiên hỏi như vậy, Cổ Tiêu có chút quẫn

bách nói: “Vì sao hỏi chuyện này?”

“Chỉ là em muốn biết thôi.” Hạ Cúc Hoa lắc lắc cánh tay anh,

làm nũng nói.

“Anh chỉ biết bảy năm qua, mỗi đêm đều mơ thấy em, cho nên

cho dù không có yêu thương em, cũng đã đem em ghi tạc sâu sắc ở trong đầu cùng

trong lòng mất rồi.”

“Kỳ thật cái đêm bảy năm trước em không có nhìn rõ khuôn mặt

anh, nhưng sáu năm kế tiếp đó dung mạo của anh liền cùng Hiên Nhi đều sinh động

ở trước mắt em.”

“Anh thực may mắn, có thể gặp lại em.” Cổ Tiêu cảm thấy mỹ

mãn ôm chặt lấy cô.

Hạ Cúc Hoa cười, đột nhiên kinh hô một tiếng.

“Làm sao vậy?” Cổ Tiêu cuống quít hỏi, hai tay v**t v* lưng

cô, đồng thời lo lắng nhìn cô.

Hạ Cúc Hoa vừa cười, đem tay Cổ Tiêu đặt ở trên bụng mình,

“Con đá em này!”

Cổ Tiêu vừa giận vừa buồn cười, xúc động khó tả, không khỏi

cảm động nói: “Sinh mệnh thật là kỳ diệu.”

“Con lớn lên sẽ giống anh không? Cũng sẽ giống anh trai nó

không?” Hạ Cúc Hoa có chút cảm khái nói.

“Có mà, kỳ thật Hiên Nhi cũng không có rời đi, bé con vĩnh

viễn sống trong lòng chúng ta .”

“Đúng vậy.” Hạ Cúc Hoa gật đầu.

Cổ Tiêu ôm lấy Hạ Cúc Hoa chậm rãi bước, trên con đường cuộc

đời, hai người họ ước hẹn làm bạn cùng nhau nắm tay bước đi .

Dưới ánh tịch dương, bóng của hai người được kéo thật dài thật

dài, trở thành một cảnh đẹp trên con đường đời người.

– HOÀN –

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.