Chương23

“Ừ... A? Cái gì?” – Kiều

Vi không hiểu chớp mắt mấy cái.

“Em thật sự mơ mơ màng màng, có lẽ ban đầu là anh yêu cái sự ngây thơ hồn nhiên

của em, đáng tiếc cuối cùng em không phải thuộc về anh.” – Mộ Bạch ngồi xuống

lên cái ghế ở ven đường. Dáng vẻ của anh thật là...

Người đàn ông này có một mị lực khiến cho lòng người phải rung động, trong lòng

Kiều Vi cảm thán... Cô thật sự có yêu anh! Nhưng một cái đàn ông ưu tú như thế

này, thì cần phải có một người phụ nữ ưu tú hơn mới xứng với anh.

Kiều Vi vừa xúc động, vừa lúng túng: “Ly Ly... đã nói cho anh biết?”

“Em cảm thấy cô ấy sẽ cho anh biết chuyện gì nào? “– Nhắc đến Ly Ly, khuôn mặt

Mộ Bạch thoáng trở nên ôn nhu.

Kiều Vi không phát hiện ra, lại vội vàng hỏi: “Cậu ấy chưa nói... Làm sao anh

biết em... Vậy thì anh thích người khác...”

Kiều Vi không quan tâm Mộ Bạch thích phụ nữ khác, nhưng cô hi vọng, cái “phụ nữ

khác” chính là bạn tốt của mình, bởi vì cô hiểu rõ Ly Ly là dùng chính sinh

mạng của mình để yêu anh.

Bộ mặt của cô gấp đến độ đỏ bừng, chạy đến bên cạnh ngồi xuống, nói: “Ly Ly

thật sự không có nói cho anh biết sao? Em...”

Trong nháy mắt, Kiều Vi hạ xuống một cái quyết tâm, mấy năm nay Ly Ly đã vì

mình làm nhiều chuyện như vậy, lần này cô phải giúp cô ấy một lần. Cho dù là

chính mình nói ra chuyện mình phản bội anh, cho dù anh hận cô, cô cũng không

oán trách.

“Em cái gì..?”

“Mộ Bạch, thật xin lỗi, xin hãy tha thứ cho sự tuỳ hứng của em! Thật ra em biết

rõ, cho dù em không nói, anh cũng có thể điều tra được, anh có phải là đang đợi

em thẳng thắn nói ra sự thật không? Vậy cũng tốt, như anh đã biết, em đã yêu

Hữu Bình, cùng anh ấy đi Pháp, bức tranh kia là anh ấy vẽ khi em ở Pháp. Lòng

của em, bao gồm cả thân thể của em cũng đã thuộc về anh ấy, cho nên đó là vì

sao em không thể ở lại... Nhưng thời điểm khi em muốn nói ra sự thật với anh,

lại bị Ly Ly nghe được khi cầm điện thoại của anh, cô ấy tát em, cũng mắng em,

khiến cho em không được nói ra sự thật cho anh biết, thật ra tất thảy cũng vì

cô ấy yêu anh! Mộ Bạch... Em thật chưa bao giờ biết rằng, Ly Ly yêu anh nhiều

như vậy.”

Vừa nói xong, khuôn mặt Kiều Vi đã đẫm lệ, cô cùng hối hận.

“Em thật sự xin lỗi, em không cần mong anh tha thứ, nhưng mà hi vọng anh có thể

cho Ly Ly một cơ hội, cô ấy dùng tất cả để yêu anh! Mặc dù thời điểm khi em mất

đi anh, cũng là lúc em mất đi người bạn thân nhất. Nhưng em không trách cô ấy,

bởi vì cô ấy hận vì em đã làm anh bị tổn thương. Cô ấy nói, cô ấy thà rằng nhìn

thấy em với anh yêu nhau, cũng không muốn nhìn thấy em làm tổn thương đến anh.

Tổn thương đến anh, so với tổn thương cô ấy, càng khiến cho cô ấy càng đau đến

mức không thể nào hô hấp được...”

“...” Thật ra Kiều Vi nói thẳng với anh so với anh điều tra cũng không khác

nhau mấy.

Không sai, lúc đầu khi cùng Ly Ly ở một chỗ, anh vẫn không thể buông tha Kiều

Vi, cho nên đó là lí do khiến cho anh phải thuê người để tìm tung tích của Kiều

Vi. Anh tin một người như cô lại có thể biến mất một cách vô căn cứ như thế.

Cho đến khi, anh nhận được tin tức, Kiều Vi cư nhiên lại cùng một hoạ sĩ Ngô

Hữu Bình sang nước Pháp, nguyên nhân là vì bức tranh được giải thưởng lớn.

Ngay từ lúc Mộ Bạch đến gần bức hoạ kia, Kiều Vi giống như một bông hoa sen mới

nở, trong đôi mắt tràn ngập tình yêu nhìn về phía trước, vậy thì đối mặt với cô

ấy, đương nhiên chỉ có thể là hoạ sĩ đang vẽ bức tranh đó thôi. Song, anh đem

các mấu chốt gắn lại với nhau, có thể đoán ra đại khái. Anh cũng nghĩ rằng, Ly

Ly gạt anh khi nói cô ấy khiến cho Kiều Vi phải chạy trốn, có lẽ vì cô ấy yêu

mình? Không nghĩ tới lại... đúng là người phụ nữ ngu ngốc!

Mộ Bạch hít vài hơi, thật ra đối với Kiều Vi anh có một chút hổ thẹn. Đêm đầu

tiên cùng Ly Ly ở chung, anh mới biết vụng trộm ý vị như thế nào.

Anh đã phản bội Kiều Vi! Vô luận là thân thể ngay trong lòng, Ly Ly đã lẳng

lặng mà tiến vào. Cho dù anh không thừa nhận nhưng cũng không thể chối cãi. Cho

nên dù Kiều Vi có phản bội mình, anh cũng không có oán trách.

Nếu đã yêu như thế, sẽ khiến cho mọi chuyện cũ sẽ tan thành mây khói.

“Thật ra, Ly Ly chỉ nói với anh rằng cô ấy yêu anh, cho nên khi em chạy đi...

Cô ấy a, thật sự so với em cũng không thông minh lắm đâu.”

A! Kiều Vi đã hiểu, Mộ Bạch đây rõ ràng là nói cô ngu dốt! Kiều Vi hừ lạnh,

xoay chuyển tâm tình, lạnh lùng liếc nhìn Mộ Bạch “Anh với Ly Ly... Cô ấy, hai người...”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.