Chương20

Mộ Bạch nhanh chóng lái

xe đến buổi đấu giá từ thiện, xuống xe... anh vẫn rất lịch sự mà mở xe cho Ly

Ly.

Ly Ly bĩu môi, nếu đã đến đây, chỉ còn có thể nhắm mắt để Mộ Bạch kéo xuống xe.

“Yêu, đây là ai vậy?”

Mộ Bạch cùng Ly Ly mới vừa bước đến cổng, phía sau lưng truyền đến một tiếng

trêu chọc, hai người đồng thời quay người lại nhìn, đều rất sửng sốt.

“Lại là anh” Vẻ mặt của Mộ Bạch ngay lập tức lạnh xuống, thật đúng là oan gia

ngõ hẹp.

Ly Ly đầu tiên nhìn Mộ Bạch một chút, sau đó hướng Tân Lương xin lỗi, cười

cười: “Xin lỗi quản lí Trần, theo ông chủ đi xã giao là trách nhiệm của một thư

kí.”

“Thư kí nha.”

Tân Lương ý tứ mà nhìn cô: “Tôi thật ra muốn nói, nếu như Ly Ly ở bên Mộ Bạch

không vui, tập đoàn Trần thị lúc nào cũng hoan nghênh cô tới, đãi ngộ có khi

còn hơn hẳn tập đoàn Cố thị a.”

Mộ Bạch rốt cục nhịn không được, đem Ly Ly kéo lại sát bên người, chặt chẽ nắm

tay của cô, hừ lạnh: “Ngay trước mặt tôi lại muốn lôi kéo người của công ty

tôi, lại rất khiêu khích, không bằng ngày nào đó, tôi cũng mua một ít cổ phiếu

của tập đoàn Trần thị vui đùa một chút.”

“Ha ha”

Tân Lương cười “Mộ Bạch huynh thật sự quá xúc động a. Tối nay nhìn thấy anh

ngoài cửa là điều ngoài ý muốn, bất quá tôi cũng muốn nhắc nhở anh, tháng sau

rất nhanh sẽ đến.”

“Cám ơn anh đã nhắc nhở, tôi dĩ nhiên nhớ kĩ, đám cưới của tôi vẫn sẽ tổ chức

đúng thời gian.”

Lần này, Ly Ly đúng là nghe rõ những lời nói của bọn họ! Cô tưởng Mộ Bạch sẽ

không nói ra, cô có thể giả bộ như không biết, dù sao Kiều Vi cũng chưa có trở

về, Mộ Bạch cũng sẽ không đám cưới, cùng lắm thì đẩy lùi thời gian đám cưới.

Thế nhưng, hiện tại Mộ Bạch nói như vậy là có ý gì? Anh là muốn đi tìm Kiều Vi

sao? Hay là đã tìm được Kiều Vi rồi? Cái cảm giác bất an này luôn quay quẩn

trong đầu cô, vì cái gì Mộ Bạch lại kiên quyết đến buổi đấu giá từ thiện này?

Chẳng lẽ là...

Ly Ly không dám nghĩ đến nữa, mặt của cô trắng bệch như tờ giấy, ngay cả Mộ

Bạch cũng phát hiện cô có một chút khó chịu, anh lôi cô đến phòng đấu giá, lo

lắng hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái?”

Ly Ly rút tay ra khỏi bàn tay của Mộ Bạch, lại nói: “Không có việc gì, chẳng

qua là dạ dày có chút đau đớn.”

“Dạ dày đau đớn?”

Gần đây Ly Ly cũng ăn uống gì nhiều, hiện tại tâm lại trở nên rối rắm, khiến cho

dạ dày cô lại càng đau dữ dội hơn.

Đúng rồi, từ lúc tan việc, bọn họ chưa có ăn cơm liền chạy tới đây, dạ dày đau

đớn cũng không tránh khỏi... Mộ Bạch nhíu mày, bộ mặt đau lòng: “Là tôi sơ sót,

đáng lẽ nên dẫn em đi ăn cái gì trước, thường ngày vào thời gian này chúng ta

đang cùng ở nhà ăn cơm.”

Ly Ly nghe anh nói đến nhà, rồi lại cơm, trong lòng lại đau thắt từng trận, chỉ

sợ cảnh tượng đó sẽ không xảy ra nữa! Nhà là cái gì? Nơi đó nếu không có cô

cùng Mộ Bạch, làm xong cơm thì thế nào? Anh cũng không nghiêm túc mà thưởng

thức.

Mộ Bạch không nhìn thấy vẻ mặt của Ly Ly, cũng không có phát hiện cô đang suy

nghĩ, hai người còn đang suy nghĩ thì buổi đấu giá lại chuẩn bị bắt đầu rồi.

Ánh đèn trong hội trường bất chợt tắt dần, Ly Ly đã nhìn thấy Tân Lương đã an

vị bên cạnh mình, anh nhìn về phía trước cừơi cười, cô cũng không tức giận mà

quay đầu lại nhìn về phía khán đài.

Một người cầm micro ngắn gọn mà giới thiệu: “Đầu tiên tôi thay mặt tổ chức, rất

cám ơn mọi người đã tham gia buổi đấu giá thư hoạ từ thiện này, trong buổi đấu

giá lần này, chúng tôi có mười hai sản phẩm, mỗi một món đều là tác phẩm của

danh hoạ nổi tiếng, thậm chí còn có tác phẩm đạt giải thưởng lớn của quốc tế!

Hội đấu giá này là để làm từ thiện, chúng tôi toàn bộ sẽ đem quyên góp cho Hội

Chữ Thập đỏ quốc tế.”

Sau một trận vỗ tay vang lên, tác phẩm thức nhất được mang ra, là một bức của

bậc thầy thư pháp Lý Dịch, niên đại mặc dù không xa, nhưng Ly Dịch cũng là một

bậc thầy tài giỏi trong giới thư hoạ, tác phẩm truyền lại cho đời sau cũng rất

hiếm.

Tác phẩm mới được đem ra, mọi người cũng không ít kinh ngạc, cảm thán, đây

chính là một tác phẩm tinh hoa...

Ngay cả chủ toạ cũng cười toe toét: “Bức thư pháp này bắt đầu khởi giá một trăm

vạn, mỗi lần tăng là mười vạn, hiện tại bắt đầu”

Lý Dịch nổi tiếng, ngay cả Ly Ly không phải người trong nghề nhưng cũng có nghe

rất nhiều, ông đúng là một bậc thầy thư pháp, không nghĩ tới, chỉ một buổi đấu

già nho nhỏ lại có tác phẩm của ông. Hơn nữa đây mới là tác phẩm đầu tiên,

không biềt buổi đấu giá này còn có bao nhiêu tác phẩm nổi tiếng gì nữa.

Ly Ly sửng sốt hồi lâu, tác phẩm của Lý Dịch cũng nhanh chóng đạt tới giá hai

trăm ba mươi vạn, nhưng cô nhìn Mộ Bạch một chút, như thế nào bộ dáng của anh

giống như mọi chuyện đều không liên quan đến mình, giống như không phải đến

tham gia buổi đấu giá mà đến để xem náo nhiệt.

Mộ Bạch trừng mắt vô tội hướng về phía cô.

Ly Ly liếc anh một cái, đây là có chuyện gì a?

Ngay cả Tân Lương bên cạnh cô cũng mấy lần ra giá, cuối cùng làm cho anh ta đắc

thủ, giá sau cùng là bốn trăm năm mươi vạn! Ly Ly chặc lưỡi, quả nhiên là người

có tiền, may mắn là số tiền này dùng để làm tử thiện, cũng không có gì phải đau

lòng.

Cho đến khi đến tác phẩm thứ bảy, trong tay của Tân Lương cũng đã có một bức

thư pháp, hai bức hoạ, chỉ có Mộ Bạch là vẫn không có một chút động tác nào cả.

Ly Ly rốt cục nhịn không được, tiến tới trước mặt anh hỏi: “Ông chủ, anh tới

đây để đấu giá làm từ thiện? Hay là đến nhìn người ta làm từ thiện, ngài sẽ

không đói bụng?”

Mộ Bạch hé miệng cười, vỗ vỗ vào tay của cô, trấn an nói: “Không vội không vội,

trò hay vẫn còn đang ở phía sau.”

Chủ toạ cầm micro cười toe toét nói: “Đây chính là tác phẩm thứ tám, là tác

phẩm mới nhất của hoạ sĩ Ngô Hữu Bình, tác phẩm này quang vinh được lấy ở buổi

thi đấu lớn ở nước Pháp! Lần này Ngô Hữu Bình đem tác phẩm trở về nước, nghe

chúng tôi có tổ chức một buổi đấu giá thư hoạ từ thiện, ông đã rất hào phóng mà

đóng góp. Bây giờ, xin mới ông Ngô Hữu Bình đem tác phẩm của ông lên đài..”

Lời của chủ toạ vừa dứt, ánh đèn từ hai bên sân khấu chiếu đến trung tâm, dần

dần có một bóng người bước ra, đó là một người phụ nữ, sau lưng tr*n tr**ng,

trên người chỉ khoác một chiếc khăn tắm, khuôn mặt hàm xuân, khoé miệng ngấn

cười, trên người vẫn còn dòng nước chưa khô, thái độ không chút điệu bộ, mơ hồ

có một chút mềm mại.

Dáng vẻ đó khiến cho người ta không khỏi kinh hô tán thưởng, đây rõ rằng là một

bức tranh sơn dầu a...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.