Chương3

Nhìn Ôn Ngọc Thanh nửa sống nửa chết đi vào phòng khách, Sở Thiên Bích không khỏi chớp mắt liên tục.

"Ngọc Thanh, trông bạn thật thê thảm". Giống như sắp chết vậy.

Cô nhìn Sở Thiên Bích đầy vẻ xem thường, "Không phải đều là do người nào đó làm hại sao?"

"Mình chỉ là hy vọng bạn làm chị dâu mình thôi mà." Cô chột dạ, hình như anh

trai không phải là mẫu người Ngọc Thanh thích. Nhưng cô cũng không muốn

để người khác làm chị dâu mình, đành phải để cô ấy chịu uất ức thôi.

"Ít nhất bạn cũng phải để ý đến cảm nhận của mình chứ? Anh trai bạn là kẻ

độc ác, mình rất nghi ngờ hai tháng sau mình có còn lành lặn để rời khỏi đây không." Kết quả tốt nhất khi rời khỏi đây là cô thất thân mà không

mất tâm, tiện thể được một trăm ngàn, thế nhưng, mấu chốt ở chỗ cô cũng

không muốn thất thân.

"Gả cho anh trai mình rất tuyệt, thế nào

bạn lại không thích?" Sở Thiên Bích nhìn cô không hiểu. Mặc dù anh trai

không phải mẫu người mà cô thích, nhưng tài năng xuất chúng, giàu có, là người trong mộng của biết bao nhiêu cô gái!

"Đàn ông đẹp trai

thường đào hoa, đàn ông vừa có tiền lại đẹp trai căn bản là Ngưu Lang,

mình muốn kết hôn thì sẽ tìm một người bình thường để gả, huống chi mình theo chủ nghĩa độc thân."

Sở Thiên Bích ngã ngửa trên sofa như một xác chết, "Bạn rất không nể mặt mình, dù thế nào anh ấy cũng là anh trai mình."

Ôn Ngọc Thanh bất mãn lầu bầu, "Hãm hại bạn bè tới mức không thể quay đầu, bạn thật có dũng khí!"

"Rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì nữa?"

Nhìn khuôn mặt trước mắt, Ôn Ngọc Thanh thật muốn nhắm mắt làm ngơ, "Anh trai bạn sáng sớm đã tới nhà mình. . . . . ."

"Oa! Thật là lãng mạn nha, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì sao?" Vẻ mặt Sở Thiên Bích đầy mong đợi nhìn cô.

Ôn Ngọc Thanh hừ một tiếng, "Thật xin lỗi, chuyện gì cũng không có xảy

ra." Cô ta lại còn có vẻ mặt mong đợi? Quả nhiên là người nhà Sở gia.

"Từ khi nào mà anh trai lại thành người như vậy?" Sở Thiên Bích buồn bực.

Ôn Ngọc Thanh cắn răng. Kiếp này làm bạn bè với Sở Thiên Bích là bất hạnh lớn nhất.

"Sở Thiên Bích, bạn rất quá đáng, có biết hay không?"

"Không biết."

Cô vô lực tựa đầu vào sofa, thở dài nói.

"Cũng may cuối cùng bạn cũng đã suy nghĩ lại, tự động xuất hiện, nếu không mình thật sự lo lắng anh trai mình sẽ trói bạn về."

"Mình nghĩ, anh trai bạn sẽ làm như vậy." Thiên Bích cho là cô tự nguyện đến đây vào thời điểm này sao?

"Gì chứ?"

Ngẩng đầu lên, gương mặt oán giận, "Anh ấy uy h**p mình nếu như không đến Sở gia ở, thì sẽ chuyển đến nhà mình."

"Ổ chỗ của bạn người có thể ở sao?" Sở Thiên Bích líu lưỡi nói.

Gương mặt Ôn Ngọc Thanh tối sầm. Phòng ốc của cô mặc dù có điểm không tốt,

nhưng dù gì cô cũng ở đó bảy tám năm rồi, làm sao giống như không thể ở

được?

"Hành lý của bạn đâu?" Sở Thiên Bích thông minh đổi chủ đề. Nếu như tiếp tục nói nữa, tâm trạng chị dâu không tốt lắm sẽ phát điên

lên.

"Mình chỉ cầm theo máy tính tới đây." Thứ khác đem đến sẽ

xấu hổ, trong nhà cô thứ duy nhất đắt tiền nhất và là cái có thể dùng

kiếm tiền là nó.

"Ngay cả đồ khi tắm rửa bạn cũng không mang, có dũng khí!"

"Quần áo của mình nếu mặc ở nhà bạn, mình nghĩ sẽ có người tưởng nhà bạn mới

có thêm người giúp việc." Cô không cam lòng nói rõ ra sự thật.

Suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, Sở Thiên Bích an ủi vỗ về cô, "Một lát nữa mình đưa bạn ra ngoài đi mua đồ."

"Mình không có tiền."Cô vô cùng tuyệt vọng nói.

Sở Thiên Bích cười, " Ngọc Thanh, yên tâm đi, anh trai mình nếu ngay cả

đưa cho vợ mình chút tiền cũng không được, không bằng trực tiếp nhảy

xuống Thái Bình Dương."

"Mình đi ngủ, mệt muốn chết rồi." Ôn Ngọc Thanh mệt mỏi dụi mắt.

"Tối hôm qua bạn không ngủ sao?"

"Ừ." Mơ mơ màng màng lầu bầu, "Thiên Bích, mình vào phòng bạn ngủ, năm giờ sau gọi mình."

"Được." Sở Thiên Bích vui vẻ gật đầu.

Thường thường chưa đến tối là không nhìn thấy Sở Thiên Hàn xuất hiện ở trong

nhà, nhưng hôm nay mới xế chiều anh đã xuất hiện tại phòng khách khiến

Sở Thiên Bích đang ở phòng khách ăn trái cây kinh ngạc.

"Anh, anh quên gì à?"

"Không có."

"Công ty xảy ra chuyện gì sao?" Cô càng thêm cẩn thận, bởi vì ánh mắt anh không còn dịu dàng.

Bực bội kéo kéo cà vạt, đem chính mình ném vào sofa, vẻ mặt Sở Thiên Hàn có chút buồn bực, "Chị dâu em đâu?" Cô ấy lại dám phớt lờ uy h**p của anh, tốt, vô cùng có dũng khí!

"Đang ngủ ở phòng em."

"Phòng em?" Nghe được câu trả lời chân mày anh nhíu lại.

Sở Thiên Bích cười đến ranh mãnh, "Ngọc Thanh sợ anh ăn sạch cô ấy, anh,

chẳng lẽ trước mặt cô ấy biểu hiện của anh giống như một sắc lang sao?"

Cô tò mò muốn chết.

"Chuyện này không liên quan tới em."

Nhìn anh trai nhanh chóng lên lầu, Sở Thiên Bích cười xấu xa. Ha ha, anh

trai sẽ rơi vào bẫy mặc dù không thèm để tâm sự việc bên trong, nhưng cô lại rất vui khi việc này thành công.


Mặc dù

khi vào cửa ôm một bụng tức giận, thế nhưng khi thấy Ôn Ngọc Thanh ngủ

giống như một đứa trẻ thì Sở Thiên Hàn không tự chủ lộ ra nhu tình cùng

sự ôn hoà. Bước nhẹ nhàng đến bên giường, đưa tay hướng về phía mặt đỏ

ửng hở ra của cô, dùng ngón tay chạm vào thấy mềm nhẵn như vải lụa

thượng hạng, anh hài lòng thấy cô không thoải mái giật giật, xoay đầu

hướng bên kia, tiếp tục ngủ. . . . . .

Quỷ áp giường sao? Ôn Ngọc Thanh mơ hồ nghĩ, vì trên người đột nhiên xuất hiện vật nặng nên đầu

lông mày nhăn lại. Nếu như là quỷ áp giường, tên quỷ này rất không đàng

hoàng nha, lại còn cắn môi của cô - đợi chút, một tia chớp lóe lên trong đầu, quỷ đang cắn cô!

Hai mí mắt mê man mở ra, từ vô thức không

rõ đến dần dần rõ ràng, cô giật mình nhìn người đàn ông đè trên người,

bởi vì kinh ngạc mà khẽ nhếch miệng để cho anh dễ dàng công kích. Anh đã không hài lòng trong lúc miệng lưỡi dây dưa, hai tay tiến vào thân thể

của cô, không cần tốn nhiều sức khiến quần áo được cởi ra.

Ý thức từ rõ ràng lại chuyển sang mê man —

Cô không tự chủ phát ra thanh âm mê hồn, điều này làm cho Sở Thiên Hàn

càng thêm khó cưỡng lại. Anh muốn cô, vô cùng muốn, mà hiện tại cô nhất

định sẽ không cự tuyệt, lợi dụng tnh dc quyến rũ cô, anh thừa nhận rất hèn hạ, nhưng khi tỉnh táo lại Ôn Ngọc Thanh rất đề phòng anh, làm cho

anh có chút đau đầu.

"Anh, không phải anh muốn đánh. . . . . ."

Sở Thiên Bích chưa nói hết liền im bặt, giật mình nhìn trên giường hai

bóng dáng đang dây dưa. Hành động thật nhanh nha . . . . .

Khẽ

nguyền rủa một tiếng, Sở Thiên Hàn phóng hỏa về phía em gái ruột. Cô vì

sao không thể chậm một chút nữa hãy đi lên? Chỉ một chút nữa anh đã

thành công rồi.

"A. . . . . ." Khi tỉnh lại cô phát ra tiếng thét chói tai, ba chân bốn cẳng đem người trên người đẩy ra, tay chân luống

cuống cầm quần áo xoay người lại, bằng tốc độ nhanh nhất rời khỏi

giường.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.