Chương52: End

Huyền Diệu Phong lúc này mới phát hiện ra cô lệ rơi đầy mặt, càng lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu.

Ái Thanh cười gật đầu, nước mắt lại không nghe sai bảo , cứ thế tí tách rơi.

Huyền Diệu Phong đứng bật dậy, kích động ôm lấy cô, trong tròng mắt đen có lệ quang chớp động.

Anh đem chiếc nhẫn kim cương xa xỉ đeo vào ngón tay mảnh khảnh của cô, cũng thận trọng đặt xuống một nụ hôn, giống như khắc một dấu ấn xác định

lãnh thổ của riêng mình.

Ái Thanh nhào vào trong ngực anh, vừa cười, vừa khóc .Tâm tình lúc này diễn tả bằng hai chữ hạnh phúc có lẽ là không đủ.

Đêm thất tịch ,tình yêu của hai người được trời cao chứng giám, chắc chắn họ sẽ hạnh phúc bên nhau cả đời .

—-Toàn Văn Hoàn —

*Dạo này mình hơi bận lại ốm đau suốt nên mình chưa beta lại thêm 1 lần nữa

đâu nhé T---T Hy vọng các bạn có thể nhặt sạn giúp mình :p Nếu được thế

thì mình xin chân thành cảm ơn và hậu tạ :-” *

Hết truyện rồi ^^

Các bạn có thể ngừng đọc ở đây ^^ Những lời cuối sách tớ sắp edit dưới

đây không liên quan đến truyện ^^ Đó chỉ là những cảm xúc của tác giả

Tân Hủy dành cho thần tượng của mình ;;) .Cơ mà thần tượng của chị ý

cũng là thần tượng của tớ, của Dạ, của Meimoko , của Zenryou và của cả

Shirohitsuji ^^ * Nói chung là của tất cả những đứa tham gia mần cái bộ

này * Chính vì đọc qua qua mấy cái dòng này nên mới quyết định mần cái

bộ này đó T_T Lại còn làm cấp tốc nữa chứ T_T

Tớ có thể tự hào

nói rằng, những gì tớ edit dưới đây là được edit bằng cả tấm lòng ^^

bằng tình yêu và sự háo hức ^^ .Như tớ đã nói ở văn án ý, bộ truyện này

là món quà chúc mừng sinh nhật Meimoko ^^ Sinh nhật Meimoko chưa đến

nhưng bộ truyện thì đã hoàn trước cả gần 20 ngày =)) Mà đến giờ phút lày , quả thật tớ cũng chả biết nói gì về bộ truyện lầy =))) thôi thì chỉ

dám cầu mong nó không làm các bạn quá thất vọng thôi Ọ---Ọ

Meimoko à, sinh nhật vui vẻ nhé

Thực sự tớ rất cám ơn Meimoko đã làm việc rất chăm chỉ , có trách nhiệm với

những bộ truyện ở LTLĐ ^^ Tớ và Kunnie rất rất yêu quý meimoko ý

Và giờ thì Meimoko

hãy đọc thử những dòng tâm sự của tác giả về Arashi của chúng ta nhé.

Hãy thử tưởng tượng là chúng ta cũng được tham dự concert như tác giả ý

^^ Tớ tôn trọng tối đa ngôn từ của tác giả nhé :”>~ , cố gắng không

chen cảm xúc của mình vào ~ Mà edit cả chương truyện dài dài cũng không

thấy xoắn lắm, sao edit cái đoạn ngắn tẹo này mà cứ thấy sao sao ý Ó---Ò

Arashi no fan de , yokatta ne ^^

Lời cuối sách Bí mật do Hủy tiết lộ —— Bão Táp đến thật rồi! ◎ Tân Hủy

Xin chào mọi người ^^

Hủy hiện tại tâm tình rất rất là kích động ! Hơn nữa trong lòng lại tràn đầy, tràn đầy, tràn đầy hạnh phúc!

Ngày mười sáu, mười bảy tháng chín là hai ngày vô cùng trọng đại .Đó chính

là ngày nhóm nhạc Nhật Bản Hủy thích đến Đài Loan biểu diễn.

Từ

ngày bọn hắn tuyên bố muốn tới Đài Loan tổ chức concert,rồi bán vé, rồi

cho đến tận thời khắc này, khi Hủy đã tham dự hết hai ngày concert của

bọn hắn , Hủy không khỏi cảm thán thời gian sao mà trôi nhanh thế . . . . . .Concert diễn ra trong hai ngày,nội dung chương trình mặc dù giống

nhau, nhưng những cảm xúc, yêu thương và cảm động thì lại bất đồng, mỗi

hôm một khác ^^

Thật ra thì Hủy cũng không viết ra được cái cảm

tưởng cụ thể hay tâm tâm đắc đắc gì đâu nha~ chỉ là, khi nhìn thấy bọn

hắn chân chân thực thực đứng ở trước mắt. . . . . không còn phải ngóng

và hóng ở nơi xa xôi gì gì nữa. . . . . . thì khiến Hủy có cảm giác

không thể tin được.

Bọn hắn thật sự đứng trước mặt Hủy sao ????

Không cần hao hết tâm lực bay đến Nhật Bản để có thể nhìn thấy bọn hắn,

bọn hắn quả thật đang đứng ở trên đất nước của Hủy để biểu diễn, lại còn lộ ra những nụ cười siêu cấp rực rỡ nữa chứ ~

Bọn hắn cũng rất có thành ý dùng tiếng Trung để tự giới thiệu về mình.Thậm chí bọn hắn còn hát bằng tiếng Trung nữa .

Nói đến đây , tự dưng có hai điểm muốn kể lể một chút Điểm thứ nhất, cho dù là hát không quen bằng tiếng Trung nhưng ca sĩ hát

chính kiêm Lead­er( gần đây các thành viên trong nhóm tựa hồ thích gọi

hắn là cap­tain) Ohno Satoshi, tiếng hát quá quá tuyệt vời luôn! Khiến

Hủy sợ hãi , nổi cả da gà.

Điểm thứ hai, đến màn biểu diễn cuối

cùng, các thành viên sẽ dùng tiếng Trung để nói lời cảm tạ, ngày thứ

nhất, tất cả bọn hắn đều thi nhau nói, ngày thứ hai, người đầu tiên mở

miệng là Sakurai Sho ( Ai da! Hủy vốn không có thói quen gọi cả tên lẫn

họ của bọn hắn ~),nói rất chuẩn xác, rất rõ ràng, hoàn toàn không cần

chú ý cũng có thể hiểu được hắn nói cái gì. Buổi thứ hai khả năng nói

tiếng trung của bọn hắn tốt hơn buổi đầu, haha, có thể nói là chênh lệch cách xa vạn dặm!

Đủ để thấy được, bọn hắn thực sự suy nghĩ, thực sự quan tâm đến fan .

Dĩ nhiên, từ đáy lòng Hủy ta cũng không khỏi cảm thán , Sho thật không hổ

là sinh viên tốt nghiệp trường đại học tốt nhất nhì Nhật Bản nha .

Nhưng mà, cái này cũng lần nữa chứng minh —— Tiếng Trung thật sự rất khó học, chúng ta cực kì kiêu ngạo đó ( cười ).

Ngoài hai điểm đó, nếu như hỏi Hủy ta có ấn tượng khắc sâu nhất với điều gì

thì ta sẽ không chậm trễ chút nào nói ra : là nụ cười đáng yêu của năm

bảo bối ~

Nhìn đến nụ cười của bọn hắn, Hủy sẽ không nhịn được ở

trong lòng nghĩ, thật không hổ là thần tượng nha! Có nụ cười vô địch làm người ta khuynh tâm, có nụ cười lóa mắt hơn so với người bình thường

.Còn có tiếng hát cùng với những động tác vũ đạo gọn gàng, đẹp mắt của

Đại Dã ( Ohno) ( cười ).

Hủy bắt đầu thích Ohno là do Sakurai

Sho, nhưng sau đó Hủy thật thật sâu bị Ohno Satoshi hấp dẫn, bị tài

năng, giọng hát, vũ đạo của hắn cuốn hút, khiến lòng Hủy từ từ hướng về

phía hắn.

Mặc dù hắn luôn mở miệng rất ít , nhưng, rất có thể đây chính là điểm khiến người khác bị hấp dẫn ~

Ách. . . . . . Viết viết thế nào mà lại biến thành đại hội tỏ tình thế này?

Concert hai ngày trôi qua, Hủy thân thể mệt chết đi được ý, haizzz , thật không có biện pháp mà ! Tuổi không còn nhỏ, về đến nhà chân cứ như không còn

là của mình .

Buổi chiều đầu tiên, Hủy liên tục thét liền mấy tiếng đấy, rất tốn sức nha~

Hỏi Hủy có khóc hay không? Thành thật mà nói, không có.

Có cảm giác “muốn khóc” , nhưng không thể thật khóc lên được.

Thời điểm làm Hủy muốn khóc thì Hủy có nhắc tới rồi đó, chính là khi cả nhóm nói lời cảm tạ bằng tiếng trung, còn có cả thời điểm nghe Đại Dã hát

nữa ý ( cười ),Lại nói tiếp, thời điểm encore lần thứ ba cũng rất cảm

động .

Thời gian giữa kết thúc encore thứ 2 và thứ 3, cả sân vận

động không có ai rời đi, rồi đột ngột đồng thanh bật lên tiếng hét

”ARASHI” .

Khi bọn hắn xuất hiện lại trên sân khấu thì trên màn

hình lớn cũng chiếu hình ảnh của bọn hắn. Có lẽ, khi đó Hủy hai mắt mơ

hồ đẫm lệ nên không thấy rõ….hình như bọn hắn cũng giống như Hủy vậy…

vành mắt đỏ hồng . . . . . .

Chỉ là, cảm xúc lưu luyến không muốn rời đi, nên đã thúc giục tuyến lệ rơi nước mắt……

Haha, có phải Hủy đã rất ích kỷ khi chiếm một chút trang giấy đi ( ngươi đã chiếm cả trang báo còn gì? ) Cám ơn mọi người nha.

Đầu tiên, là Hắc Lỗ Lỗ đã giúp Hủy xếp hàng mua vé , cám ơn ngươi rồi! Sau

đó là Hạ Mỹ My, mặc dù bình thường hay gọi ta là— Bạo Tẩu, nhưng chúng

ta có thể cùng nhau đi xem concert thì đúng là điều cực kỳ vui vẻ , nhỉ ~

Tiếp nào, Sa­ki yêu dấu, rất hân hạnh được biết ngươi! Cám ơn ngươi đã luôn

hào phóng chia sẻ với ta .Cá tính không câu nệ tiểu tiết của ngươi cũng

cho làm ta mở rộng tầm mắt ( cười ),hy vọng mai này có thể sẽ còn tiếp

tục được làm phiền ngươi, hi vọng ngươi sẽ không chê ta quá phiền phức ( ôm bắp đùi )!

Cuối cùng, cám ơn các bạn thân yêu, đã kiên đọc

những dòng liên thiên, nhảm nhí của Hủy ( vã mồ hôi ),Hủy cũng rất

thích các ngươi ! Hắc hắc, lòng của Hủy rất lớn, cho nên yêu rất nhiều,

có thể dung nạp rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều người.

Hẹn lần sau gặp lại tiếp nhé. ( né đá )

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.