Chương 6: Góc nhỏ bị lãng quên

Tôi cho rằng có những thứ đã mãi mãi mất

đi, sẽ không bao giờ tìm lại được nữa nhưng sự thực lại không phải như vậy. Sự

thực là nó vẫn tồn tại ở một góc nào đó đã bị tôi lãng quên. Nó vẫn luôn ở đó.

1

Ngày hôm sau, Tiểu Quân ra ngoài làm việc, buổi chiều

vừa về đến công ty, cô đã thấy trưởng phòng Kế hoạch cười tươi như hoa, cực kỳ

hạnh phúc. Cô còn chưa kịp nói gì thì ông ta đã gọi cô vào phòng làm việc của

mình, vừa mở miệng đã khen cô hết lời.

Điều có thể làm trưởng phòng vui như vậy đương nhiên

là câu trả lời từ phía công ty Khởi Hoa mà mọi người chờ đợi đã lâu. Bên đó nói

họ rất hài lòng với bản kế hoạch mới nhất, tiếp theo là có thể bắt đầu bàn đến

nội dung hợp tác cụ thể và còn đặc biệt yêu cầu Tiểu Quân tham gia vào toàn bộ

dự án này.

Đương nhiên, Tiểu Quân nghe xong cũng rất vui nhưng

trưởng phòng còn xúc động hơn cả cô. Khi khen cô, ông ta còn nắm lấy tay cô.

Tiểu Quân vội tránh nhưng không kịp nên đã bị ông ta nắm chặt lấy tay. May mà

cô phản ứng nhanh nên đã kịp thời rút tay ra chỉ vào chiếc máy Fax trên bàn

giảl vờ kinh

ngạc

  • Họ đã gửi hợp đồng đến rồi cơ ạ? Công ty Khởi Hoa

làm việc nhanh thật! Trưởng phòng cho tôi mượn về xem một lát nhé.

Nói xong, cô cầm lấy bản Fax rồi xoay người bước đi,

không thể nấn ná ở phòng làm việc này lâu hơn được nữa. Đây là kinh nghiệm

chiến đấu mà cô đúc rút ra được trong quá trình làm việc với trưởng phòng suốt

hai năm qua. Địch tiến ta lui, địch đuổi ta chạy. Tóm lại càng ít gặp ông ta một

mình càng tốt. Trong ba sáu kế thì kế chuồn vẫn là thượng sách.

Tiểu Quân về bàn làm việc bật máy tính lên. Bàn tay cô

vừa bị trưởng phòng nắm lúc nãy tuy không ra mồ hôi nhưng luôn cảm thấy có chút

dính dính. Bỗng nhiên, cô nhớ tới cảm giác khi bắt tay cô Ngô hôm qua, những

ngón tay thon dài, mang chút lạnh lùng nhưng động tác dứt khoát, không có động

tác nào thừa.

Phong cách làm việc của Ngô Tuệ hiệu quả trực tiếp,

tuyệt đối không lãng phí thời gian. Cô ta nói hôm sau sẽ trả lời cô thì quả

nhiên là như vậy, hoàn toàn không giống với những người thuộc giới thương nhân

được coi là tài giỏi mà Tiểu Quân đã từng gặp trước đây, lúc nào cũng tự vỗ

ngực, mạnh miệng nói rằng mọi việc khó khăn đều là chuyện nhỏ nhưng đến khi cần

thực hiện thì cứ lần lữa mãi hoặc là hoàn toàn biến mất, không có hồi âm.

Ngồi một lát, Tiểu Quân cảm thấy khó chịu nên đứng dậy

đi vào nhà vệ sinh rửa tay. Vòi nước xả mạnh, cột nước trắng như tuyết. Cô đặt

hai tay dưới vòi nước rất lâu, trong lòng nghĩ vẫn còn một điểm quan trọng nhất

đó là, Ngô Tuệ là phụ nữ. Cấp trên là phụ nữ thì coi như không may nhưng tóm

lại gặp phải sự đố kỵ của người cùng giới cũng còn tốt hơn là bị quấy nhiễu bởi

người khác giới. Điểm này Tiểu Quân hiểu rất rõ từ sau khi đi từ phòng trưởng

phòng Kế hoạch ra đây.

Sau khi lau khô hai tay, Tiểu Quân quay lại phòng làm

việc. Đi qua phòng trưởng phòng, tự nhiên bước chân cô nhanh hơn, trong lòng

vẫn còn lẩm nhẩm một câu

  • Diệt Tuyệt Sư Thái thì sao?

Tóm lại còn tốt hơn Điền Bá Quang. Thật không hiểu nổi

tại sao những người ở công ty Khởi Hoa lại cảm thấy sống không bằng chết. Trực

giác của cô mách bảo Ngô Tuệ là con người của công việc, công việc là công

việc, phải đạt hiệu quả cao. Lãnh đạo như vậy có thể nghiêm khắc nhưng sẽ không

làm lãng phí sự cố gắng nỗ lực của cô, cũng không phải chịu bất kỳ sự xâm phạm

giới tính nào. Nếu đổi là họ chuyển sang đây thì đảm bảo là chưa đầy một tuần,

sẽ phải khóc thét lên đòi về cho mà xem.

Sau khi Tiểu Quân ngồi xuống bàn làm việc, cô mới phát

hiện ra điện thoại di động đặt trên bàn của mình có cuộc gọi nhỡ. Màn hình xanh

sáng lên, cô mở tin nhắn ra xem, là tin nhắn của Khởi Trung. Chỉ có một câu

ngắn gọn, nội dung liên quan đến món cháo thịt hầm hôm qua. Anh còn hẹn lần sau

sẽ đi ăn nữa để nếm thử những hương vị khác.

Người đàn ông này gửi tin nhắn và nói chuyện đều đơn

giản, ngắn gọn như nhau nhưng Tiểu Quân xem mà nhớ lại cảm giác hơi cháo bốc

lên nghi ngút, mùi thơm nức mũi khiến tâm trạng cũng khá hơn một chút. Khi ngón

tay hạ xuống bàn phím điện thoại, cô mỉm cười nhưng nhắn được vài chữ thì dừng

lại.

Cô phải trả lời anh thế nào đây? Khởi Trung có cảm

tình với cô. Cô không ngốc, cho dù có giả ngốc thì trong lòng vẫn hiểu rất rõ,

phụ nữ đều có một bản năng là có thể nhanh chóng nhận ra sự đặc biệt trong thái

độ của một người đàn ông đối với mình và hiểu rõ hàm ý đằng sau những điều đặc

biệt đó. Nếu không thì trước đây, trong lúc hoảng loạn đến mất tự chủ, cô không

dám ôm máy tính xách tay chạy đến công ty của Khởi Trung. Vì biết anh nhất định

sẽ giúp cô. Đây là trực giác của phụ nữ.

Cô không ghét Khởi Trung nhưng để có cảm tình với một

người là chuyện không dễ, không chỉ tinh thần quyết định tất cả mà cơ thể cũng

có thể nói cho bạn biết cảm giác chân thực nhất. Bị một người hấp dẫn, muốn

nương tựa người đó, nhìn thấy anh ta là tim đập nhanh hơn, tưởng tượng ra sự

tiếp xúc da thịt với anh, rồi cảm thấy hơi run rẩy. Chí Hào đã từng đem đến cho

cô cảm giác này nhưng Khởi Trung thì… không.

Cô thở dài, cúi đầu xoá những dòng chữ vừa soạn ra,

rồi lại cẩn thận soạn từng chữ, cuối cùng chỉ gửi lại một tin nhắn hết sức

khách sáo, khách sáo một cách rõ ràng như thể nhắc nhở đối phương giữ khoảng

cách.

Cô nhắn lại là: “Vâng. Anh thích

là tôi thấy vui rồi. Lần sau mọi người cùng đi nhé. Đông người sẽ vui hơn

nhiều”.

Soạn xong tin nhắn và gửi đi, cô

bỗng không muốn xem lại điện thoại của mình nữa. Cô nhét nó vào trong ngăn kéo

rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng bên ngoài thật đẹp, rực rỡ xuyên

qua kính vào phòng, làm đôi mắt cô long lanh. Bỗng nhiên, cô nhớ tới hồi nhỏ,

những chiếc ga giường phơi dưới nắng trắng tựa như tuyết.

Gần đây, sao cô cứ nhớ tới những

chuyện từ hồi xa xưa đó? Không nghĩ ngợi linh tinh nữa, phải quay trở lại tiếp

tục công việc thôi. Điện thoại di động nằm trong ngăn kéo vẫn im lặng. Cô bắt

đầu làm việc nhưng một lát sau lại kéo ngăn kéo ra và cúi đầu liếc nhìn. Sau

hành động đó, cô cảm thấy như mình sắp phát điên. Cuối cùng cô rút điện thoại

di động ra đặt trước mặt rồi không thèm để ý đến nó nữa.

2

Khởi Trung không hề đáp lại tin

nhắn đó.

Cả buổi sáng anh đều phải họp. Đó

là những buổi họp thường xuyên của nhóm dự án với khách hàng. Bên khách hàng

đến rất sớm, bên Khởi Trung đều là những người làm công nghệ, nói xong phần

tiến độ của dự án và một số điều chính gần đây thì hầu như không còn gì để nói

nữa. Sau đó, phần thời gian còn lại, họ nghe Phó tổng giám đốc dự án và đại

diện khách hàng bàn luận liên miên mà chẳng hiểu gì hết. Nghe họ nói mà Khởi

Trung không kìm được chỉ muốn chợp mắt một lát. Anh nhìn Thái Quân cũng vậy,

đang cúi đầu gật gật, suýt nữa thì đập trán xuống mặt bàn.

Vào giờ giải lao, Khởi Trung và

Thái Quân đứng bên cửa sổ cuối hành lang hút thuốc để lấy lại tinh thần. Thái

Quân mời anh một điếu. Tuy anh không nghiện nhưng trong trường hợp quá buồn ngủ

thế này thì cũng rút một điếu, Thái Quân ngáp một cái oán thán

  • Tối qua, tôi và Mỹ Mỹ đi xem

phim đến nửa đêm mới về nhà. Mệt quá đi mất!

Khởi Trung cười đùa anh

  • Thế sao? Một ngày không gặp dài

tựa ba năm. Không đợi được đến cuối tuần sao?

  • Chẳng phải hôm nay mới là thứ

Hai sao? – Thái Quân cười khì khì. – Có phải là anh không biết đâu. Từ khi tôi

mua nhà thế chấp, tiêu tiền cũng phải tính toán. Đừng nói những thứ khác, anh

xem tôi hút thuốc cũng phải tiết kiệm này.

  • Tôi biết. Sao tôi có thể không

biết được chứ? - Khởi Trung rít hai hơi nữa rồi dụi điếu thuốc vào gạt tàn trên

thùng rác. Anh cười vỗ vai Thái Quân. – Đàn ông mà, nên chịu khó vất vả một

chút.

  • Tối qua, anh đi đâu thế? – Thật

hiếm khi thấy sắc mặt Khởi Trung mệt mỏi như vậy, Thái Quân cũng thấy lạ.

Khỏi Trung cười gượng gạo. Sáng sớm nay có chuông điện

thoại reo, anh nghe máy thì hoá ra là mẹ gọi từ Canada về. Bà

ca thán cả buổi về vấn đề bạn gái của anh, bà còn nói sang năm, nếu anh vẫn

chưa tìm được bạn gái thì bà sẽ ở lại Thượng Hải không đi nữa.

Khi anh nghe điện thoại thì vẫn đang ngái ngủ, nghe

xong, thì tỉnh táo hoàn toàn. Anh cũng không biết bố mẹ gặp phải chuyện gì mà

bỗng nhiên lại nói như vậy. Tuy nhiên anh cũng không thể hỏi thẳng. Cuối cùng,

đành lôi thằng cháu ra làm bia đỡ đạn.

  • Mẹ, nếu mẹ ở lại Thượng Hải không đi nữa thì Thiên

Thiên phải làm thế nào ạ?

Bà Trần vừa nghe nhắc đến tên cháu ngoại thì đã mỉm

cười, rồi trách móc anh một câu

  • Thiên Thiên còn ngoan hơn con nhiều. Ở nhà trẻ mà nó

đã có bạn gái rồi. Chúng nó còn dắt tay nhau đi ăn kem. Xem con đấy, có lớn mà

chẳng có khôn gì cả.

Nghe xong mà Khởi Trung dở khóc dở cười, trong lòng

anh nghĩ, đúng là mỗi thời mỗi khác. Thiên Thiên bốn tuổi dắt tay bạn gái về

nhà ăn kem thì được gọi là khôn lớn, vậy tại sao hồi nhỏ anh viết chữ không cẩn

thận chạm vào tay bạn nữ lại bị người ta mắng là lưu manh?

Sau khi gác điện thoại, anh không ngủ được nữa, cứ thế

nằm mở mắt đợi trời sáng. Một buổi tối bị giày vò như vậy thì sắc mặt có thể

không mệt mỏi được sao?

Thái Quân nhìn anh rất lâu mà không nói gì. Bỗng

nhiên, cậu như phát hiện ra điều gì, “ồ” lên một tiếng. Cậu ta huých tay và

nói

  • Trưởng nhóm, có phải anh và Tiểu Quân đã hẹn hò với

nhau rồi không?

  • Không. – Anh lắc đầu. Chắc chắn Tiểu Quân sẽ không

cho rằng bữa ăn tối qua là buổi hẹn hò, anh cũng không nghĩ vậy.

  • Anh đừng giả vờ nữa. Trưa hôm qua, Tiểu Quân đến rủ

anh đi ăn cơm. Có đồng nghiệp của chúng ta nhìn thấy. Quay về, cậu ta nói cô ấy

rất đẹp! Thế nào? Anh không chối được rồi hả?

  • Thật sự là không phải mà. – Nghĩ đến bộ dạng tối

qua, Khởi Trung chạy đến chỗ Tiểu Quân mà anh mỉm cười.

  • Không phải thì anh cười cái gì? – Thái Quân không

tin, anh lại châm một điếu thuốc nữa. – Cho dù đi cùng Tiểu Quân thì sao chứ?

Cô ấy xinh đẹp như vậy, đi cùng cô ấy chắc chắn là

rất tuyệt rồi. Trưởng nhóm, anh thật là may mắn đấy!

Anh mỉm cười không trả lời. Sau khi quay lại phòng

họp, anh vừa nghe bài phát biểu dài dằng dặc của giám đốc dự án vừa cúi đầu

soạn tin nhắn gửi cho Tiểu Quân.

Rất lâu sau, cô mới trả lời. Điện thoại di động để chế

độ rung. Anh đang giải thích cho phía khách hàng một vấn đề nên rất lâu sau mới

có thời gian liếc nhìn điện thoại. Thái Quân ngồi bên cạnh anh cũng liếc mắt

nhìn trộm. Anh gập máy lại nhưng không bỏ vào túi mà lại đặt nó ở trên bàn.

3

Mấy ngày sau đó, Tiểu Quân luôn nghĩ đến Khởi Trung.

Không phải là cô nhớ anh, hai người vốn chẳng thân quen lắm, mới chỉ ăn cùng

nhau hai bữa mà thôi nhưng anh đã hai lần có mặt đúng lúc cô gặp rắc rối nhất,

cần giúp đỡ nhất. Vậy mà cô chưa mời anh được bữa cơm nào nên trong lòng luôn

thấy áy náy, cũng không biết liệu mình có cơ hội trả nợ ân tình đó không.

Cô vẫn luôn là một người thực tế. Khi kết giao với ai,

rõ ràng biết là không thể cho người ta thì cũng không muốn mắc nợ người ta quá

nhiều. Hầu hết mọi người trong thành phố này đều có cách nghĩ như vậy. Mọi

chuyện đều cần có công bằng. Thượng Hải mở cửa cả thế kỷ qua nên nền tài chính

tự do đã mang đến cho thành phố này bầu không khí thương mại và nó càng ngấm

sâu hơn vào cuộc sống của mỗi người dân nơi đây. Tự nhiên nó hình thành nên bản

tính của họ. Cô không hề cảm thấy mình khác biệt mọi người ở điểm này.

Tiểu Quân nghĩ như vậy nên cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Hơn nữa, sau khi nhận dự án của công ty Khởi Hoa, cường độ công việc của cô lại

nâng thêm một cấp. Suốt bốn tháng qua, cô đã phải chạy ngược chạy xuôi, dường

như loáng một cái là đã đến cuối tháng.

Ngày cuối cùng của tháng Tư, bầu không khí trong phòng

làm việc thật thảnh thơi. Vào giờ nghỉ trưa, mọi người đều bàn luận về kỳ nghỉ

sắp tới. Khâu Tĩnh trêu Tiểu Quân

  • Còn cậu? Cậu định đi nghỉ ở đâu thế?

  • Tớ chưa nghĩ đến. – Tiểu Quân nói. –Bố mẹ tớ sẽ

xuống miền Nam thăm

người thân. Tớ ở nhà một mình nên chỉ muốn ngủ suốt ba ngày ba đêm thôi.

  • Thật là chán ngắt! Một kỳ nghỉ hiếm hoi như vậy mà

cậu lại định ngủ cho hết như vậy sao? Cậu lãng phí sự quan tâm của Đảng và Nhân

Dân quá đấy!

  • Đảng và Nhân Dân sẽ tha thứ cho cô gái đã phải làm

việc vất vả không quản ngày đêm này. – Tiểu Quân cười. – Cậu còn nói, cậu cũng

có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ của mình mà.

  • Không phải là tớ không có kế hoạch mà là bây giờ tớ

không có quyển quyết định. Cậu cũng biết bạn trai tớ rất gia trưởng, anh ấy

muốn đi đâu là sẽ kéo tớ theo. – Khâu Tĩnh oán thán.

Khâu Tĩnh và bạn trai cô ấy mới yêu nhau được ba

tháng. Lúc nào cũng dính như keo nên mỗi lần được nghỉ, đối với cô đều là những

khoảng thời gian lãng mạn màu hồng. Tất nhiên Tiểu Quân hiểu rõ điều đó, cô

cười xua tay với cô ấy

  • Được rồi. Tớ cũng chẳng thèm đi với người mất tự do

như cậu. Ai muốn làm người thừa ở đó chứ? Hơn nữa, tớ thật sự muốn ngủ hết ba

ngày ba đêm cho thật đã.

  • Cậu biết đùa đấy. Thôi nhé. – Khâu Tĩnh cười quay

đầu đi.

Tiểu Quân nhìn theo cô ấy mà thầm thở dài. Thực ra, cô

không hề đùa chút nào. Ngô Tuệ đòi hỏi ở dự án này rất cao. Gần đây, cô thật sự

kiệt sức. Nếu không phải đã được xem nhóm thực hiện dự án bên công ty Khởi Hoa

cũng phải chịu những yêu cầu công việc nghiêm khắc như vậy thì chắc cô vẫn cho

rằng nguyên nhân Ngô Tuệ thay đổi ý định đồng ý tiếp tục hợp tác là vì cô ta

muốn trả đũa công ty cô.

Mệt mỏi vì công việc chỉ là một trong số các nguyên

nhân, vẫn còn một nguyên nhân nữa quan trọng hơn đó là Tiểu Quân bị mất ngủ.

Gần đây, cô liên tục mơ thấy cũng một giấc mơ. Cô chạy

trong đêm mưa, không biết chạy về đâu, cuối cùng lại đến một nhà kho trống và

ánh chớp lóe lên. Trong chớp loáng, trước mặt cô sáng như ban ngày, cô chỉ nhìn

thấy một đôi trai gái đang ở bên nhau.

Giấc mơ này không hề xa lạ với Tiểu Quân. Sau lần thất

tình duy nhất thời đại học, cô đã từng gặp phải giấc mơ giống như vậy. Nó cứ

bám riết lấy cô, dù cô có làm thế nào cũng không thể thoát ra được. Sau khi yêu

Chí Hào thì nó mới dần dần rời bỏ cuộc sống của cô.

Thật không ngờ, sau bao nhiêu năm thì tất cả lại quay

trở lại, thậm chí còn đáng sợ hơn. Bây giờ khuôn mặt của người đàn ông trong

giấc mơ của cô không phải là chàng nghệ sĩ trong ký ức mơ hồ mà chính là Phùng

Chí Hào.

Trong ánh chớp, anh ở bên một người đàn bà xa lạ khác.

Khi nhìn thấy cô, anh không thấy lạ mà còn cười, giơ tay vẫy gọi cô lại như thể

mọi thứ đều hoàn toàn bình thường.

Lần nào, cô cũng như bị tảng đá lớn đè nén, tâm hồn

hoàn toàn suy sụp. Dù là trong giấc mơ cũng đau đớn, không thể nào chịu đựng

nổi. Cơn ác mộng này như một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại. Cuối cùng, việc đi

ngủ giống như một cực hình vậy. Cô thà ngồi cả đêm trước bàn máy tính sửa bản

kế hoạch, không dám lên giường đi ngủ chứ quyết không uống thuốc ngủ. Chỉ đến

khi nào mệt quá thiếp đi thì thôi. Ít ra, cô cũng không phải nửa đêm tỉnh giấc

vì cơn ác mộng.

Tuy là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ nhưng trưởng phòng

vẫn tranh thủ thời gian mở một cuộc họp tổng kết. Sau khi tan họp, mọi người

cùng đi ăn cơm, uống rượu, ca hát và thêm cả oán thán lãnh đạo. Cuộc vui kéo

dài đến rất muộn mới tàn.

Sau khi về nhà, một căn nhà lạnh lẽo đang chờ đợi Tiểu

Quân. Bố mẹ cô ra tỉnh ngoài thăm người thân. Cô kiểm tra điện thoại thì tin

nhắn cuối cùng là do người phụ trách nhóm dự án của công ty Khởi Hoa gửi đến

chúc cô có kỳ nghỉ vui vẻ, cô hít một hơi thật dài. Cuối cùng, trước khi lên

giường đi ngủ, cô vớ lấy lọ thuốc ngủ và bắt đầu bến đầu tiên của giấc ngủ dài

ba ngày ba đêm.

Cái gọi là kế hoạch đã thay đổi. Cô đã hiểu sâu sắc

đạo lý này. Bởi ngày hôm sau, Tiểu Quân ngồi trên chiếc Excelle nghe Mỹ Mỹ hào

hứng chỉ ra ngoài cửa sổ khi xe của họ đi qua cánh đồng lúa.

Giấc mơ ngủ suốt ba ngày ba đêm của cô tan thành bong

bóng. Cuối cùng, cũng đến được vùng núi phía Tây. Khi Mỹ Mỹ kéo lên xe, cô vẫn

còn đang ngái ngủ do tác dụng của thuốc ngủ đã uống tối qua. Cô vốn cho rằng

cuối cùng lần này, cô cũng có thể ngủ đến tận khi thuốc ngủ hết tác dụng mới

thức dậy nhưng không ngờ, Mỹ Mỹ lại “chém trước báo sau”. Sáng sớm tinh mơ, cô

ấy đã chạy đến nhà cô, lôi cô ra khỏi giường. Khi miệng cô vẫn còn nài nỉ không

đi có được không thì Mỹ Mỹ đã vỗ cho cô một cái.

  • Không được. Tớ đã mong chờ được đi ăn mơ tươi từ lâu

lắm rồi. Cậu cứ thử không đi xem. Chúng ta không còn bạn bè gì nữa.

Khi lên xe, Tiểu Quân vẫn như ở trong đám mây mù, suýt

nữa thì bước nhầm lên thùng xe. Bờ vai ấm ấm, có người dìu cô. Cô ngoái đầu lại

xem thì đó là Khởi Trung. Anh mặc chiếc áo phông trắng, cực kỳ thoải mái, cứ

như ánh bình minh vậy.

Vì còn sớm nên không bị tắc đường. Khởi Trung lái xe

rất cẩn thận, Tiểu Quân lên xe là lại ngủ tiếp. Khi cô thức dậy thì thấy trên

người mình được đắp chiếc áo khoác của người khác. Cô không cần hỏi cũng biết

đó là áo của ai. Mùi nắng quen thuộc này thì ngoài Khởi Trung ra còn ai có chứ?

Cô mở mắt nhìn Mỹ Mỹ ngồi bên cạnh mỉm cười, Tiểu Quân cũng mỉm cười. Cô biết

Mỹ Mỹ đã vì cô. Chỉ là một người sao có thể đối xử với một người khác tốt như

vậy, luôn luôn coi đó là trách nhiệm của mình mà không hỏi là liệu người đó có

cần không?

Gió tháng Năm thổi nhè nhẹ qua

cửa sổ xe. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy một góc trời. Cô chưa ra khỏi

Thượng Hải thì đã ngủ thiếp đi. Ký ức cuối cùng trước khi nhắm mắt lại là một

bầu trời tờ mờ sáng, khi tỉnh dậy đã thấy một bầu trời xanh. Một cảm giác mới

mẻ, bên ngoài cửa xe là màu xanh thăm thẳm, những khe nước suối. Lúc đi qua một

hồ nước lớn, Mỹ Mỹ thốt lên ngạc nhiên

  • Thái Quân, anh nhìn Thái Hồ kìa.

Tiểu Quân chưa bao giờ thấy Thái Hồ, cô lập tức nhổm

người nhìn ra ngoài. Giọng Khởi Trung vang lên bên vô lăng hơi buồn cười. Anh

chỉ nói một câu

  • Vẫn chưa đến, Thái Hồ mà nhỏ như vậy sao?

4

Thái Hồ mà nhỏ như thế sao…

Cuối cùng Thái Hồ thật sự cũng xuất hiện trước mặt

Tiểu Quân. Lúc này, cô mới hiểu ý câu nói của Khởi Trung.

Con đường dần dần rộng ra. Chiếc cầu Thái Hồ trắng như

tuyết trải dài ra trước mắt. Trên cầu không có nhiều xe ô tô. Hai bên thành cầu

là khói sóng trắng xóa. Nếu so với những thác nước trước đây cô đã từng được

thấy thì quả đúng là ánh trăng so với ánh nến, khác nhau một trời một vực.

Chiếc cầu lớn chưa phải là tất cả, giữa hồ còn có một

đảo nhỏ. Trên đảo có một ngôi nhà màu trắng xám. Kính cửa xe được kéo xuống

hết, bên tai là tiếng gió thổi phần phật, những chú cò trắng giật mình bay vút

lên, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Ngôi nhà đó nằm một mình giữa ngút ngàn màu xanh

xung quanh. Cánh cửa sổ vẫn chưa đóng hẳn nên có thể nhìn thấy tấm rèm cửa màu

trắng đang bị gió thổi tung lên. Cũng không biết ai sống trong căn nhà đó nữa?

Xe đi rồi mà Tiểu Quân vẫn nhìn về phía ngôi nhà đó.

Thái Quân đang nói chuyện với Khởi Trung. Họ vừa nhắc đến cây cầu này thì Khởi

Trung nói, hồi anh còn nhỏ, họ phải đi phà để ra khỏi Tây Sơn. Nếu lúc đó có

cây cầu này thì tốt biết mấy. Vài năm trước, cầu mới được xây nên việc đi lại

thuận tiện hơn nhiều. Tiểu Quân không kìm nổi trí tò mò hỏi

  • Vậy còn hòn đảo thì sao? Khi xây cầu, họ làm luôn cả

hòn đảo đó sao?

Anh quay đầu lại nhìn cô. Cô đang tì vào cửa sổ xe

nhìn ra ngoài. Khi nói chuyện với anh, đầu cô hơi nghiêng về một bên. Gió thổi

mạnh làm những lọn tóc xõa ra trước mặt. Cô giơ tay vén lại tóc nhưng không

được nên đành phải dùng cả hai tay để túm lại. Anh liếc nhìn, khi nói, trong

mắt anh bỗng lấp lánh nụ cười, anh nhẫn nại giải thích

  • Không đâu. Hòn đảo đó vốn có từ trước. Hồi nhỏ, tôi

cũng đã lên đấy. Lúc đó không có ngôi nhà kia. Sau này, họ mới xây ngôi nhà đó.

  • Thế ai sống ở đó vậy? – Tiểu Quân tò mò. Mỹ Mỹ cũng

góp vui

  • Phải đấy. Chắc chắn là một người cực kỳ giàu có.

Thật tuyệt vời!

Thái Quân không hài lòng

  • Thế thì có gì ghê gớm chứ? Nhà của mẹ anh ở quê lớn

như vậy mà mới chỉ xây hết có hơn một trăm nghìn tệ. Hơn nữa, em chưa gặp người

ta, sao em biết là người ta tuyệt vời chứ?

  • Em nói ngôi biệt thự của người ta tuyệt vời! Ở giữa

Thái Hồ có một hòn đảo nhỏ mà trên hòn đảo lại chỉ có mỗi căn nhà đó. Ở nhà anh

những thứ khác không nhiều chỉ nhiều mỗi đất. Xây một ngôi nhà ăn nhằm gì? Cho

dù có xây cả một nông trại cũng chẳng có gì đáng kể. – Khi nói, Mỹ Mỹ cười khì

khì, dùng tay đẩy vai bạn trai về phía trước. Thái Quân cười thành tiếng và

cũng đáp lại một câu

  • Phải. Vậy có xây một chuồng heo ở đây chắc cũng hơn

một căn hộ hai phòng ở Thượng Hải nhỉ?

  • Đừng đoán nữa. Đó là phòng thu phí của thị trấn đấy.

Chủ tịch thị trấn đã xây dựng nó theo kiến trúc nước ngoài. Được đấy chứ? Khả

năng bắt chước của người Tây Sơn thế nào? – Khởi Trung đưa ra câu trả lời cuối

cùng trong sự hồi hộp chờ đợi của mọi người. Khi nói, mắt anh nhìn về phía

trước nhưng nhìn kỹ vẫn phát hiện ra nụ cười trên khuôn mặt ấy.

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Lúc đó trong đầu Tiểu Quân ngập tràn ảo ảnh, giống như quả bong bóng cực lớn

bay trên đầu hồi nhỏ mà tay cô chưa kịp chạm vào thì đã nổ tung. Sau khi giật

mình là một tràng cười nắc nẻ.

Mỹ Mỹ cũng cười vỗ vào thành ghế phía trước

  • Trạm thu phí giống như một ngôi nhà cổ! Đúng là quá

giống sơn trại. Sơn trại kinh điển.

Xe đã đi qua chiếc cầu lớn. Vào giây cuối cùng khi xe

rẽ ngoặt, Tiểu Quân ngoái đầu lại nhìn ngôi nhà giữa hồ một lần nữa. Tất cả

những cảm xúc trước đây đều hóa thành một nụ cười, mở mãi trên miệng mà không tắt.

Khởi Trung lái xe qua thị trấn, vào đường núi, lên

dốc, cuối cùng dừng lại bên một ngôi nhà màu xám. Khi xuống xe, anh giới thiệu

với mọi người

  • Đây là nhà của ông bà nội tôi. Ông bà tôi đã mất nên

giờ chỉ có một mình tôi sống ở đây thôi. Mọi người vào đi.

Quả đúng là căn nhà cổ. Cánh cửa gỗ khép hờ. Cửa xe

vẫn chưa đóng lại thì có đứa trẻ chạy đến, nhìn thấy Khởi Trung, nó hét lên rồi

nhào đến gọi thân mật

  • Ông trẻ về rồi. Chúng cháu đợi ông trẻ lâu lắm rồi.

Đó là cậu bé đầu trọc, phơi nắng nhiều đến mức da đen

bóng, đôi mắt sáng cười híp cả lại. Cậu bé chạy nhanh đến mức Tiểu Quân chưa

kịp nhìn rõ thì cậu bé đã chạy đến bên Khởi Trung rồi.

Từ sau cánh cửa lại có người bước ra. Đó là một đôi vợ

chồng khoảng hơn bốn mươi tuổi. Tất cả đều có khuôn mặt chất phác. Họ vui mừng

gọi Khởi Trung

  • Chú! Chú về rồi ạ. Chú đi đường vất vả quá! Mọi

người vào ăn cơm đi. Cơm canh xong hết cả rồi ạ.

Khởi Trung bế đứa trẻ, miệng đáp lại đôi vợ chồng kia

nên nhất thời không có thời gian giới thiệu với họ. Khi đặt đứa trẻ xuống, anh

mới ngoái đầu về phía ba người đang trợn tròn mắt, há hốc mồm vì ngạc nhiên

kia. Đặc biệt là Tiểu Quân, cô nhìn chằm chằm vào anh. Anh cười hỏi

  • Sao vậy? Đây là cháu trai và cháu dâu của tôi. – Rồi

anh vỗ vỗ vào cậu bé đang gây sự chú ý của tất cả mọi người nói. – Tiểu Cương,

cháu gọi tôi bằng ông trẻ. Nó còn có một cô chị gái sắp hai mươi tuổi rồi. Cô

bé đang đi học ở Tô Châu.

Thật là khoa trương quá! Tiểu Quân không ngờ anh chàng

Khởi Trung trông không hơn cô là mấy tuổi này lại có cả cháu gọi mình bằng ông

trẻ. Đó chắc hẳn phải là một gia đình rất lớn. Hơn nữa, Khởi Trung và đứa trẻ

là người một nhà vô cùng tự nhiên nên đã thuyết phục được tất cả mọi người.

5

Khi bước vào cửa, chú chó sủa lên mấy tiếng. Bị chủ

mắng cho một trận nó mới ư ử dừng lại. Ngôi nhà rất lớn, được quét dọn cực kỳ

sạch sẽ. Dưới giàn nho xanh còn có một cái giếng, dưới cửa sổ là đống củi được

xếp ngay ngắn gọn gàng.

Bữa trưa đều là các món ăn dân dã: gà vịt tự nuôi, rau

xanh tự trồng, cá bắt ở hồ, còn có cả thịt ướp khô tự làm. Món thịt ướp khô

thơm ngon, canh gà nổi lớp mỡ vàng, cá tươi hấp khiến cho mọi người ăn mà chỉ

muốn nuốt cả lưỡi của mình. Đến cả một người luôn miệng kêu phải giảm béo như

Mỹ Mỹ cũng ăn liền hai bát. Hai chú chó dưới chân bàn cứ chạy đi chạy lại: một

chú màu vàng, một chú màu đen, đôi mắt hau háu. Mỗi lần xin được đồ ăn là chộp

lấy chén ngon lành. Tiểu Quân bị chúng làm cho mềm lòng. Cô chỉ muốn gắp thức

ăn cho chúng nhưng bị Khởi Trung ngăn lại

  • Đừng cho chúng ăn nữa. Chúng chỉ ăn xương thôi. Cũng

đừng quá thân thiết với chúng. Mẹ của chúng đang nhìn đấy.

Tiểu Quân ngoái đầu lại thì quả nhiên chú chó đen to

đùng khiến cô sợ run cầm cập lúc bước vào đang đứng ngoài cửa nhìn. Cô vừa ú ớ

thì mọi người đều cười phá lên.

Sau khi ăn cơm xong, cháu dâu Khởi Trung pha trà mang

lên. Chè do nhà tự sao khi pha có mùi thơm dịu nhẹ được rót vào những chiếc cốc

thủy tinh. Trên thành cốc có in hai chữ “Thượng Hải” màu đỏ. Đây là thứ mà hồi

nhỏ Tiểu Quân và Mỹ Mỹ rất quen thuộc. Bao nhiêu năm không thấy, giờ trông thấy

nó mà cảm giác thật thân thiết.

Sau khi bước vào căn phòng đã được chuẩn bị sẵn cho

mình, Tiểu Quân nghĩ mình sắp yêu nơi này mất rồi. Trần nhà rất cao, ga giường

còn mới. Trên ga có hình rồng phượng truyền thống. Hồi nhỏ, cô cũng đã từng ngủ

trên chiếc ga như thế này. Không biết trong gối có nhét thứ gì nữa. Khi ngủ nó

cứ phát ra tiếng sọat soạt, lại có cả mùi thơm nữa. Khi nằm xuống, cử tưởng chỉ

nghĩ đến những ký ức hồi nhỏ nhưng thật không ngờ, cô đã ngủ thiếp đi, ngủ rất

say và không có giấc mơ nào cả.

Cô ngủ đến tận lúc mặt trời chếch về hướng tây. Không

biết bao lâu rồi, cô không có được giấc ngủ trưa ngon như vậy. Khi xuống nhà,

cô cảm thấy rất thoải mái. Căn nhà yên tĩnh! Cháu dâu của Khởi Trung đang bận

rộn với việc bếp núc. Cô ấy ngoái đầu lại nhìn cô, không nói gì mà chỉ mỉm cười

đôn hậu. Cô muốn bước lại giúp nhưng cô ấy lại bảo cô đi ra, vô cùng khách sáo.

Cô bị đẩy ra khỏi bếp, quay người lại thì thấy Khởi

Trung và Tiểu Cương đang ngồi trên chiếc ghế mây chơi cờ. Hai người chơi rất

say sưa. Tiểu Cương sắp thua. Lo lắng kêu ca liên tục. Cô bước tới xem mà không

nhịn được phì cười. Cô nhấc quân Đại đội trưởng của Tiểu Cương ăn quân Trung

đội trưởng đang phòng thủ ngoài vòng vây của Khởi Trung rồi ngồi xuống nói với

cậu bé

  • Để xem anh có cứu được nước này không. Không cứu

được, chúng ta sẽ tiếp tục ăn sạch quân của anh nhé.

Mắt Tiểu Cương sáng lên. Khởi Trung cười đau khổ

  • Được rồi. Cháu có cứu viện. Ông chịu thua.

Tiểu Cương nhảy lên reo hò

  • Chị giỏi thật đấy! Em chưa bao giờ thắng ông trẻ cả.

Chị vừa mới đến là em thắng rồi.

Hả? Lần này đến lượt Tiểu Quân cười. Anh ta là ông trẻ còn cô là chị. Vai vế là ai với ai đây? Nhưng Tiểu

Cương quá vui mừng nên đã kéo cô chạy ra ngoài và nói

  • Chị ơi, em đi hái mơ tươi cho

chị ăn nhé. Đi thôi. Chúng ta đi thôi.

Khởi Trung đi sau hai người. Bước ra khỏi cửa, rẽ

ngoặt là con đường lên núi. Tiểu Cương mới tám chín tuổi nhưng chạy cực kỳ

nhanh. Chỗ nào cũng đều như đất bằng. Tiểu Quân đáng thương hiếm khi đi trên

con đường nhỏ nông thôn gập ghềnh này nên bước đi rất khó khăn. May mà Khởi

Trung đã kịp thời dìu cô. Nếu không thì không biết cô đã ngã lăn đến đâu rồi.

Tiểu Cương chạy rất nhanh. Cậu bé vừa mới ngoái đầu

lại gọi họ thì ngay sau đó đã mất dạng rồi. Tiểu Quân lo lắng

  • Trời ơi! Cậu bé đó chạy đâu mất rồi? Anh mau đuổi

theo nó đi kẻo nó lạc mất đấy.

Khởi Trung cười phá lên

  • Ngày nào nó chẳng chạy lên núi. Cô không cần phải

lo. Tôi biết rõ rừng mơ này mà. Đến đó là thấy chú khỉ nhỏ ấy ngay thôi. Không

cần phải đuổi theo đâu. Cô lạc mất mới đáng sợ đấy!

Tiểu Quân không phục

  • Có gì đáng sợ chứ? Tôi là người lớn. Cậu bé đó mới

có mấy tuổi chứ?

Cô vừa đi vừa nói, suýt nữa thì va đầu vào cành mơ

chìa ra. Khởi Trung giơ tay ngăn lại thì đầu cô va đúng vào vai anh, bên tai cô

vẫn còn văng vẳng tiếng anh

  • Chín tuổi. Nhưng nó đi đường không va vào cành cây

giống người lớn đâu.

Tiểu Quân đỏ mặt, mãi sau mới nghĩ ra đòn phản công

lại

  • Người lớn như anh thì cũng có gì ghê gớm đâu. Đánh

cờ với một cậu bé chín tuổi mà rào trước đón sau, giở hết chiêu nọ đến chiêu

kia.

Anh cười phá lên ha ha

  • Chẳng phải tôi đã nhường nó rồi sao?

  • Nhường gì chứ? Chúng tôi ăn quân Trung đội trưởng

của anh thì anh phải chịu thua thôi.

Anh ta nhíu mày

  • Tôi vẫn còn quân Sư đoàn trưởng ở bên cạnh. Cô không

nhìn thấy sao?

  • Làm gì có? – Dù sao bàn cờ cũng đã thu lại rồi. Cô

phủ nhận đến cùng. – Anh thua rồi. Thua tôi và Tiểu Cương.

Anh không phản kháng lại nữa mà chỉ nhìn cô cười nói

  • Được rồi. Tôi thua. Thua cô và Tiểu Cương.

Tiểu Quân bàng hoàng. Trước đây, cô chưa bao giờ nghe

giọng điệu của người đàn ông nhẫn nại và vui vẻ như vậy. Chí Hào có tính khí

rất công tử. Cô lại yêu anh nên chuyện gì cô cũng quen nhường anh. Giữa hai

người, nếu anh hài lòng thì tốt còn nếu anh không hài lòng thì cô phải chịu ấm

ức để cho anh hài lòng. Như vậy cũng tốt. Bây giờ, bỗng nhiên nghe thấy giọng

điệu lạ lẫm như vậy nên nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

Đường núi ngày càng gập ghềnh. Anh tiếp tục kéo cô đi.

Tiểu Quân nhờ sức của anh mà đã trèo được lên núi cao. Bên tai cô bỗng nghe

tiếng anh vọng lại.

  • Được rồi. Đến nơi rồi.

Cô vội ngẩng đầu lên thì quả nhiên nhìn thấy phía sau

lưng anh là cả một rừng mơ rậm rạp. Tiểu Cương đã nhìn thấy họ. Cậu bé đang

ngồi trên cây ra sức vẫy. Khi ngoái lại nhìn con đường mình vừa đi qua thì đúng

là cô đã leo lên đến sườn núi rồi. Không có gì che khuất tầm mắt, nhìn ra xa là

Thái Hồ mênh mông sóng nước, bóng chiều tà đổ xuống, trên bầu trời có cả một

mảng màu cam đỏ đậm như mực. Đẹp tuyệt vời!

Cô không ngờ mình lại có thể trông thấy cảnh đẹp như

vậy nên rất thời cứ đứng ngây ra. Anh cũng không hối thúc cô mà yên lặng chờ

đợi. Cuối cùng tiếng gọi của Tiểu Cương ở trên cây đã làm Tiểu Quân sực tỉnh.

Cô nghiêng đầu thì thấy khuôn mặt của Khởi Trung thật dịu dàng và ấm áp. Trước

đây, cô chưa từng để ý đến nét mặt của người đàn ông này nhìn mình nhưng hôm

nay, cô đã bắt gặp đến mấy lần rồi. Gió đêm trên núi rất mạnh. Cô cũng không

cảm thấy lạnh nhưng cúi đầu nhìn xuống thì thấy tay mình vẫn nằm gọn trong lòng

bàn tay ấm áp của anh.

6

Buổi tối, Tiểu Quân và Mỹ Mỹ nằm trên giường tán gẫu.

Cứ như họ đang quay trở về thời đại học vậy. Chiếc giường rất lớn, hai người

nằm cũng không thấy chật. Buổi chiều, Mỹ Mỹ và Thái Quân đã đi dạo trong thị

trấn. Đến giờ cô ấy vẫn chưa hết vui mừng, luôn miệng nói nơi này thật tuyệt.

Tiểu Quân im lặng nghe rất lâu. Cuối cùng, cô bỗng

buột miệng nói một câu hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chủ đề họ đang nói

  • Mỹ Mỹ, có phải… Khởi Trung thích tớ không?

“Cộc” một tiếng, Mỹ Mỹ gõ vào trán cô

  • Tiểu thư à, bây giờ cậu mới nhận ra sao? Người ta

đang theo đuổi cậu đấy. Nhờ phúc của cậu nên chúng tớ mới được tới đây. Nếu

không thì tớ việc gì phải vất vả sáng sớm tinh mơ chạy đến kéo cậu ra khỏi

giường chứ?

Cô ấy nói vậy khiến Tiểu Quân cũng không kìm được

  • Cậu còn nói nữa. Chuyện gì cũng chẳng thèm báo một

tiếng hại tớ chẳng kịp chuẩn bị gì cả.

Mỹ Mỹ cười khì khì

  • Nói trước thì cậu có chịu đi không? Tớ còn không

hiểu cậu sao?

Lần này, Tiểu Quân sững lại một lúc rồi mới nói, giọng

thấp đi rất nhiều

  • Biết rồi mà cậu còn làm vậy.

Mỹ Mỹ quay người về phía cô cười

  • Tiểu Quân, lẽ nào cậu không thấy Khởi Trung cũng

được sao?

Tiểu Quân im lặng, mãi sau mới trả lời

  • Anh ấy rất tốt!

  • Vậy thì cậu thử đi. Không thử thì làm sao biết là

không được? Nếu thật sự không được thì lại bỏ. Mẫu đàn ông như vậy rất an toàn.

Hoàn toàn không có mối nguy cơ nào. Anh ấy sẽ không làm cậu bị tổn thương đâu.

  • Thử xem ư? Nếu tớ thử mà vẫn không được thì phải làm

thế nào? Đàn ông cũng bị tổn thương chứ? – Tiểu Quân ngần ngại.

Mỹ Mỹ cười thành tiếng

  • Sao cậu không nghĩ đến lúc Chí Hào làm cậu bị tổn

thương đi? Tớ xin cậu. Bây giờ chuyện đó bình thường mà. Hơn nữa, cậu cũng

không phải là kẻ bắt cá hai tay. Còn nữa, Tiểu Quân, cậu trở thành người đại

diện phát ngôn cho đàn ông từ bao giờ thế? Sao cậu lo cho họ vậy?

Tiểu Quân cũng không hiểu. Cô vốn không phải là người

để ý đến cảm nhận của anh nhưng khi nói, trước mắt cô cứ hiện lên hình ảnh Khởi

Trung nhìn cô trìu mến nên tự nhiên buột miệng nói ra câu đó.

  • Tớ chỉ sợ làm lãng phí thời gian của người ta. –

Không có cách nào giải thích cho phản ứng của mình, khi nói, giọng cô lại thấp

xuống.

  • Thời gian dùng để làm gì? – Mỹ Mỹ tổng kết. – Thời

đi học thì mẹ tớ nói, nếu con dám yêu đương thì mẹ sẽ đánh gãy chân con. Đó là

lãng phí thời gian. Bây giờ thì sao? Bây giờ nếu tớ không yêu ai thì mẹ tớ lại

cho là lãng phí thời gian. Tuổi xuân của người con gái rất ngắn. Khi có người

theo đuổi thì đừng nên bỏ qua. Cậu nghĩ ngợi làm gì? Không còn Chí Hào nữa, lẽ

nào cậu định đi tu vì anh ta sao? Hãy nhìn về phía trước, còn có rất nhiều đàn

ông.

Lời tuyên bố hùng hồn của Mỹ Mỹ khiến Tiểu Quân không

nhịn được cười. Cô gật đầu phụ họa thêm một câu

  • Phải. Hãy nhìn về phía trước, còn có rất nhiều đàn

ông.

Nhưng sau khi nói xong, cô chỉ thấy trước mắt mình

toàn một màu đen. Nóc nhà rất cao, trong đêm là cả một mảng màu đen. Thi thoảng

lại có tiếng cho sủa khiến cho người ta cảm thấy không gian nơi đây cực kỳ yên

tĩnh. Mỹ Mỹ quá mệt vì đi chơi cả ngày nên nhanh chóng thở đều đều bên cạnh cô.

Tiểu Quân quay về với sự mệt mỏi nhưng lại không dám để mình chìm vào giấc ngủ.

Cô cứ một mình nhìn bóng tối rất lâu. Cuối cùng, cô

cũng phải từ bỏ. Thở dài, cô với tay lần mò lọ thuốc ngủ quen thuộc.

Sáng sớm hôm sau, thứ đầu tiên Tiểu Quân vừa mở mắt đã

nhìn thấy là một bát mơ đặt ở chiếc tủ đầu giường. Đầy mơ trong chiếc bát sứ

màu trắng. Còn có cả nước mơ màu đỏ sẫm. Cô mơ màng định gọi Mỹ Mỹ dậy xem thì

xoay người chỉ thấy còn lại một mình cô.

Sau khi Tiểu Quân đánh răng rửa mặt, cô bê chiếc bát

đó lên. Không đợi được đến lúc xuống nhà, cô nhón tay lấy một quả bỏ vào miệng.

Quả mơ mát lạnh. Cắn một miếng mà vị thơm ngon lan tỏa khắp miệng. Hương vị

thật tuyệt vời! Cô lim dim mắt thưởng thức vị ngon của nó.

Trên cầu thang có một cái bóng nhỏ chạy lên, lao thẳng

đến trước mặt cô cười toe toét

  • Chị ơi, chị dậy rồi à?

Cô rất quý cậu bé này. Cô cúi đầu

xuống cười hỏi cậu bé

  • Tiểu Cương, đây là mơ em hái ư?

Tối qua, khi họ lên đến trên núi

thì trời đã tối, còn chưa kịp hái gì thì bố mẹ Tiểu Cương gọi về ăn cơm. Trên

đường về, mẹ Tiểu Cương còn nói sẽ thu hoạch mơ đem đi bán nhưng ngày mai mới

đi để cho mơ được tươi ngon nhất. Tiểu Cương nhảy nhót trước mặt mẹ mình nói,

sáng sớm mai cậu bé sẽ đi hái khiến cho Tiểu Quân cảm thấy thật ngại.

  • Vâng! Hái sáng nay đấy ạ. Bố mẹ

và ông trẻ của em cũng đi. – Tiểu Cương kể công. – Đây là bát mơ em hái riêng

cho chị đấy.

Tiểu Cương rất đáng yêu. Khi

cười, cậu bé còn có một chiếc răng khểnh. Tiểu Quân thích quá cúi xuống ôm cậu

  • Tiểu Cương giỏi quá! Em thật là

đáng yêu! Cảm ơn em nhé.

Tiểu Cương đỏ mặt, mãi sau mới

chìa tay kéo tay Tiểu Quân. Cô cười khì khì dắt tay cậu bé xuống nhà. Khi xuống

nhà, cô chỉ nhìn thấy một mình Khởi Trung ngồi rửa mơ bên giếng nước. Những

người khác đều không có ở đó.

Cảm giác xấu hổ của Tiểu Cương

vừa qua đi, lúc này cậu bé bỗng nhớ ra thứ gì đó, cậu bé liền kéo tay Tiểu Quân

gọi

  • Chơi cờ, chơi cờ. Chị ơi, chúng

ta và ông trẻ chơi lại ván khác nhé. – Cô còn chưa kịp trả lời thì cậu bé đó đã

chạy nhanh như gió vào trong phòng.

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng

chói chang. Khởi Trung nhìn cô. Giữa trang viên có một giàn nho, ánh nắng lốm

đốm hắt xuống đất. Cô ngồi dưới ánh sáng đó nhất thời không nhìn rõ được khuôn

mặt anh nhưng không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là mình dậy quá muộn. Cô cảm

thấy rất ngại nên nói

  • Tôi ngủ dậy muộn quá! Mỹ Mỹ

chẳng gọi tôi…

  • Cô ấy nói gần đây cô quá mệt! Hôm

qua lại bị gọi dậy sớm như vậy nên nếu không có việc gì thì cứ để cô ngủ thêm

một lát.

Anh nói Mỹ Mỹ xuống nhà ăn sáng

xong định lên gọi cô nhưng anh ngăn lại. Mỹ Mỹ bèn kể chuyện cô uống thuốc ngủ

cho anh nghe và bảo nếu không ai gọi thì cô sẽ không dậy nổi đâu. Nghe xong,

anh không nói gì mà chỉ dặn Tiểu Cương không được làm phiền cô. Cậu bé đó rất

ngoan, chỉ thỉnh thoảng lén chạy lên xem mấy lần.

  • Tôi ngủ ở đây rất ngon. – Tiểu

Quân bê bát mơ ngồi xuống chiếc ghế trúc nhỏ.

  • Cô đói chưa? Mẹ Tiểu Cương phần

cơm cô đấy. Cô vào bếp ăn đi.

  • Không cần đâu. Tôi ăn mơ được

rồi. – Cô lại nhón một quả mơ rồi còn hỏi anh. – Anh có ăn không? Ngọt lắm!

Khởi Trung cười

  • Tôi biết. Nhưng sáng sớm mà đã

ăn thứ đó sẽ bị tê răng đấy. Lát nữa, cô uống nước sẽ thấy. Cô nên ăn chút gì

đó trước đi.

Cô vừa bỏ quả mơ vào miệng nên

câu nói từ chối không rõ lắm. Khi cô lắc đầu, chỉ có tiếng ú ớ. Anh bước tới

kéo cô, theo phản xạ, cô rụt tay lại, trên ngón tay vẫn còn màu đỏ của nước mơ.

Nó tạo thành một vạch đỏ trong lòng bàn tay anh.

7

Kỳ nghỉ không dài nhưng đêm cuối

cùng trước khi trở về, Tiểu Quân đã uống say. Họ uống rượu mơ do vợ chồng cháu

trai của Khởi Trung ủ. Tửu lượng của cô không tốt lắm nên bình thường cô uống

rất ít, nhưng loại rượu đó nhẹ, lại thơm, uống vào miệng rất ngọt nên cô đã

uống rất nhiều.

Sau đó, điện thoại trong túi Tiểu

Quân báo rung. Mở ra thấy số nhà gọi đến, cô đứng dậy ra ngoài nghe. Cô vừa

đứng lên thì liền cảm thấy không ổn, đầu óc quay cuồng nhưng trong lòng vẫn

tỉnh táo, lo mình mất tự chủ, cô quay người một cách cẩn thận, vừa đi vừa nhìn

mũi chân.

Là mẹ cô gọi điện đến, thấy giọng

con gái là lạ, bà chỉ hỏi

  • Tiểu Quân! Con đang ở đâu?

Tiểu Quân bàng hoàng. Cô nhớ lại

sáng hôm đến đây, cô đã gọi điện cho bố mẹ. Lúc đó, bố mẹ cô còn bảo cô cứ vui

chơi cho thoải mái, sao mới hai ngày đã quên rồi chứ?

  • Con ở Tây Sơn. Mẹ, bố mẹ về nhà

rồi ạ?

  • Vừa về. – Bà Hà trả lời ngắn

gọn rồi lại nói. – Có người ở dưới nhà chúng ta đợi con lâu lắm rồi. Con có

biết không hả?

Cô không biết, cô cũng không thể

hiểu sao lại có người đợi cô? Ai đợi cô vậy? Còn có ai đợi cô chứ?

Mẹ cô tiếp tục nói ở đầu dây bên

kia. Bà nói là chiếc BMW mà bà đã từng nhìn thấy và lại hỏi cô rốt cuộc chuyện

là thế nào? Cô ú ớ vài tiếng rồi cuối cùng nói

  • Mẹ, người đó và con chẳng có gì

hết. Mẹ bảo anh ta đi đi.

Sau khi gác điện thoại, lại có

cuộc gọi đến. Lần này là số điện thoại của Chí Hào. Thực ra, trước đây Tiểu

Quân đã xóa số điện thoại của anh đi rồi nhưng những con số này đã khắc sâu vào

tâm trí nên cô không thể nào quên nó được. Màn hình điện thoại sáng lên khiến

cô có cảm giác những con số đó có thể tấn công mình bất cứ lúc nào.

Không muốn biết thêm tin tức gì

liên quan đến Chí Hào nữa, Tiểu Quân liền tắt nguồn điện thoại. Vì cô ấn quá

mạnh nên móng tay đã bị gãy, đau đớn vô cùng.

Điện thoại im lặng, Tiểu Quân

cũng vậy. Cô lặng lẽ đứng im tại chỗ rất lâu rồi đi một cách vu vơ mà không

biết sau ngôi nhà đó là một bãi đất trống. Trên con đường đã, bóng cây lưa

thưa, không xa đây chính là Thái Hồ. Ánh trăng rất đẹp! Nó chiếu sáng trên mặt

hồ. Đêm mát lạnh mà cô cảm thấy lồng ngực mình nóng phừng phừng, cảnh vật trước

mắt mờ đi, trong đầu chỉ còn một khái niệm. Say thật rồi. Cô không còn nhìn rõ

cả đường về nữa.

Làm sao để quay về đây? Con đường

ba năm qua chẳng được bước lấy một bước trên đường bằng. Toàn là khúc khuỷu bùn

đất, lòng vòng quanh co. Mỗi lần ngoái đầu lại thì đều cảm thấy vô cùng tuyệt

vọng.

Vai cô bỗng nằng nặng. Cô quay

đầu lại nhìn thì đó là Khởi Trung, anh đứng ngay phía sau cô. Cô muốn nói nhưng

mở miệng ra mà không thể thốt nên lời. Anh cũng không nói gì mà chỉ đưa cho cô

một thứ. Theo phản xạ, cô chìa tay ra nhận lấy nó. Đó là chiếc khăn tay mềm

mại.

Tại sao lại đưa khăn tay cho cô

chứ? Cô cảm thấy rất lạ nên ngẩng mặt lên nhìn. Một cơn gió thổi qua khiến cả

khuôn mặt đều lành lạnh. Cô sờ tay lên mặt thì nó đã ướt đẫm rồi.

Anh vẫn đang nhìn cô. Cô và anh

đứng đối diện với nhau như vậy. Thực ra, trong lòng cô rất buồn, buồn đến mức

không nhúc nhích nổi nhưng lại không thể kìm nén, nước mắt cứ thế trào ra. Thật

là xấu hổ! Cô muốn đẩy anh ra, không muốn để anh trông thấy bộ dạng này của

mình nhưng trước mắt bỗng chỉ toàn là màu đen. Anh ôm lấy cô một cách vụng về,

không nói gì mà chỉ vỗ nhẹ lên lưng cô giống như an ủi một đứa trẻ.

Cô cảm thấy tất cả những điều này

thật buồn cười! Tại sao cô lại cần anh an ủi chứ? Anh lấy tư cách gì mà an ủi

cô như vậy? Nhưng bên tai chỉ vẳng lại tiếng khóc của chính mình. Ban đầu là

thút thít, sau đó là nức nở. Anh càng lúc càng không biết phải làm gì nhưng lại

sợ cô ngã nên chỉ biết ôm lấy cô. Cuối cùng, cô kiệt sức vì khóc nên ngồi xuống

mép phiến đá và mở miệng cầu xin

  • Tôi vẫn muốn uống rượu, rượu mơ

ấy.

Phiến đá rất lớn, có bề mặt bằng

phẳng. Ánh trăng phản chiếu ánh sắng trắng. Anh cũng ngồi xuống từ tốn trả lời

cô một cách dịu dàng ấm áp

  • Uống hết rồi. Nếu muốn thì cô

vẫn có thể làm lại mà.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, tay vẫn

nắm chặt chiếc khăn tay đó. Nước mắt nước mũi hòa làm một. Vừa khóc xong nên

mắt mũi cô đều đỏ lên. Khóe mắt vẫn còn ướt. Anh không kìm nổi nên đưa tay lên

vuốt tóc cô mà không biết nên nói gì, chỉ lặp lại

  • Có thể làm lại mà. Đừng khóc

nữa.

Cô muốn nói là mình không say,

cũng không phải tại thứ rượu đó nhưng cổ họng cứ mắc nghẹn không thốt nên lời. Trước

mặt chỉ có anh đang nhìn vào mắt cô một cách chăm chú, nhẫn nại làm cho cô có

ảo giác, ảo giác rằng anh có thể nhìn cô như vậy mãi mãi, mãi mãi.

Có gì là mãi mãi chứ? Hoang

đường. Nhưng trái tim cô bỗng có một khát khao, khát khao ánh mắt của anh, khát

khao hơi ấm anh dành cho cô, tuy rằng đó không phải là những thứ cô thực sự

muốn.

Cô chỉ muốn anh đem đến cho cô

một chút sức mạnh và hơi ấm. Rõ ràng biết rằng làm như vậy thật đáng xấu hổ

nhưng cô đang cô đơn, yếu đuối, bối rối, mất niềm tin vào bản thân, muốn có

người ôm ấp và không muốn gặp ác mộng nữa.

Cô bắt đầu thấy sợ, sợ mình bị

chìm vào trong ký ức, mãi mãi không thể nào thoát ra được giống như một người

chết đuối sợ hãi, hoảng loạn và theo phản xạ muốn bám vào bất cứ ai xuất hiện

trước mặt.

Cô cứ như thế nhìn anh rất lâu,

nhìn đến lúc trước mắt mờ đi. Ấn tượng cuối cùng chỉ là ánh trăng, hồ nước bạc

sáng chói đến nỗi cô không thể mở mắt ra được và cô chìm sâu vào trong bóng

đêm.

Cơ thể

rất ấm áp! Anh lại vòng tay ôm lấy cô lần nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.