Chương 11
Trong phòng 5s nó đã có mặt tại phòng tập ( quá giỏi) mặt tươi hơn hoa đập vai trường
Ê mày- nó
mày nói thôi. có cần phải động tay động chân không??- trường cáu
Sắp chơi chưa, tao vào nhé- nó hớn hở
đang thiếu người. vào đi con? trường
Ai là con mày? nói rồi nó cầm dép đuổi thằng trường quanh sân
mệt quá nó tha cho thằng bạn
khởi động thế là đủ rồi. Vào chơi đê.- trường
Cô mà cũng biết chơi á?- hắn từ đâu nói đểu nhảy vào họng nó với trường nói với nhau
Nó và trường quay ra mặt đen xì( hạ hỏa)
- CHƠI GIỎI LÀ ĐẰNG KHÁC - đồng thanh
nó cười ( khinh)
Đã ngu lại còn tỏ ra thông minh. thiểu não.- nó
Cô ..... thích.... chết ... à??? - hắn mặt đen hơn cả nó
Ờ. ngu như anh mà cũng đòi lên mặt dậy đời tôi sao- nó cười
Cô tưởng mình cô biết chơi??? - hắn
-Ừ mình tôi biết chơi. Sao? ( bà này ngang thật)- nó
Cô đúng là cái đồ...- hắn
Đồ gì.....- nó
Đồ Điên. - hắn nói khiến nhi mồm chữ A mắt chữ O nhìn hắn
biết sao không, từ trước tới giờ hắn không bao giờ nói quá đáng. đối với con gái hắn càng không. Mà với nó thì.....
Anh mới điên á- nó
Cô á..
-......- hắn
-...... - nó
cứ thế nó hắn phun ra khiến cho nhi choáng
đạt thấy nhi có vẻ không ổn quay ra cắt bài thuyết trình của nó và hắn
Im ngay cho tao, thích thì ra đấu phân chia thắng bại. - đạt tức
nhi ra kia ngồi nghỉ đi nhé! rồi ngồi xem đạt chơi bóng rổ luôn nha! - đạt quay 180 độ nhìn nhi cười tươi.
Đồ ngu. Anh sẽ piết thế nào là lễ độ khi dám động đến Quỳnh Anh này- nó mặt hằm hằm
Tôi chỉ sợ cô thua thôi. chứ tôi không bao giờ thua. lúc đấy thua nhục quá đừng có khóc về mách mẹ- hắn đểu đểu
ảo tưởng ít thôi- nó cốc đầu hắn 1 cái đau điếng
Phạm Quỳnh Anh..- hắn
Tôi biết tên tôi hay. anh có nhất thiết phải đọc cả họ và tên thế không?- nói xong nó quay ra sân tập chờ xếp đội
Cô cứ đợi đấy. - hắn mặt đỏ tưng bừng
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
