Chương56: Gặp lại “Muốn nổi bật”

“Không

được dùng tư thế này! Mau buông ta xuống ——” Cổ Tiếu Tiếu đã bị Tĩnh Huyền

Phong c** s*ch với tần suất ánh sáng đè ở trên tường, mà Tĩnh Huyền Phong

cư nhiên dùng lý do giường bẩn muốn nếm thử tư thế mới, hắn giờ phút này dục

hỏa đốt người căn bản không thèm nghe âm thanh phản kháng c*̉a Cổ Tiếu Tiếu…

Thừa dịp

nàng lơ là liền tiến vào, thẳng đảo Hoàng Long, Cổ Tiếu Tiếu ăn đau quát

to một tiếng… Nói, thân thể này bất quá mới mười bảy tuổi, hơn nữa nữ nhân cổ

đại pht dc lại trễ, làm sao thừa nhận được loại tư thế nóng bỏng này, xâm nhập

trêu chọc quá mức làm cho nàng đau oa oa kêu to, “Cầm thú giết hại chòi non a,

mang tới thế kỷ hai mươi mốt ấn ngươi tội cường gian bắt lại, ô ô…”

“Thế kỷ hai

mươi mốt không cho phép phu thê làm chuyện này? …” Tĩnh Huyền Phong từ miệng

của nàng hỏi lại, rồi mới hôn lên môi của nàng, huyết mạch phấn khởi ở trong

cơ thể bắt đầu khởi động, đối mặt với nữ nhân âu yếm, hắn luôn kìm lòng không

đậu bắt đầu sinh đủ loại khát vọng.

Cổ Tiếu

Tiếu lười cùng hắn giải thích, chủ yếu là do giải thích nửa ngày cũng vô dụng,

cầm thú không bằng này muốn làm thế nào liền làm thế ấy, phân cao thấp còn

không bằng thể xác và tinh thần thuận theo “tiết tấu” kia còn hơn… Nàng cúi

người hôn lên môi hắn, lại nhận được đáp trả thật nồng nhiệt lên cánh

môi mềm mại, lòng bàn tay mẫn cảm chạm vào thân thể cùng môi hôn nồng nhiệt

ái muội dung hợp làm một, từ từ gợi lên dc vng nhè nhẹ của nàng…

Ở trong hơi

th* dc dồn dập c̉a cả hai, Cổ Tiếu Tiếu dần dần thích ứng với tần suất

rào rạt, c̃ng dần dần thấy rõ kh** c*m, nữ nhân phải học cách hưởng thụ

“cuộc sống”, mới có thể sống tốt được a!

Nàng bỗng

nhiên nhớ tới một đoạn trong phim nhựa ngoại quốc, nói nam nữ ngoại quốc thật

đúng là tùy thời tùy chỗ đều có thể XXOO, mở ra trình độ đã gần với dã nhân,

dù tình tiết ái muội trong bộ phim nhựa này không không có diễn đến cuối,

nhưng mỹ nữ tóc vàng mắt xanh này cũng không hàm súc giống như người Trung Quốc,

bình thường đều là vừa ngao ngao hưởng thụ vừa tự tin nói…”Nói ngươi yêu ta”

(ý nói người phương Đông ta xxoo thì cứ chuyên tâm làm thôi, =))~)

“Vô nghĩa “

“…” Cổ

Tiếu Tiếu mắt trợn trắng buông tha, này thuyết minh tổ tông hai người bọn họ

quả thật đều là người Trung Quốc.

Ở dưới

kch tnh bn r bốn phía thanh thanh ái muội, nàng không tự chủ được v**t v*

hai má Tĩnh Huyền Phong, khi kết thúc cuộc yêu, ánh mắt trao nhau ở giờ khắc

này có vẻ vô cùng trọng yếu, thực hy vọng có thể thấy rõ dung mạo c*̉a hắn, hoặc

cười hoặc tức giận, có lẽ lại là bản thân hy vọng quá xa vời…

Tĩnh Huyền

Phong sau khi kịch liệt qua đi tựa trong lòng vào nàng, thở dốc hôn lên đầu

vai nàng, tựa hồ đã phát hiện một chút mất mát trên nét mặt nàng, “Ngươi sao

vậy?”

Cổ Tiếu

Tiếu mỏi mệt ngã người lên hắn, “Ngươi đoán xem ta còn có cơ hội khôi phục

thị lực không…”

Này đối với

Tĩnh Huyền Phong mà nói sao không phải là một loại khuyết điểm, nhưng rất nhiều

việc cũng không thể theo ý mình, “Cơ hội phải dựa vào chính mình đoạt

lấy, chỉ cần không buông tay chắc chắn có biện pháp”

“Ta chỉ muốn

nhìn ngươi một chút, liếc mắt một cái là tốt rồi” Cổ Tiếu Tiếu uể oải thở

dài, lẩm bẩm, “Trước kia khi học tiểu học thấy bạn học khác mang kính mắt cảm

thấy rất nhã nhặn, ta liền nằm đọc sách, dán mắt vào TV xem phim, một lòng một

dạ muốn làm yếu thị lực để được đeo kính mắt, hiện tại ngẫm lại thực ngây

thơ, nói một bộ hảo thị lực là cỡ nào trọng yếu a…” (giống ta òi, có điều

ta là khi trung học a, học theo truyện tranh thì phải, hắc hắc)

Tĩnh Huyền

Phong không thèm bình luận cười cười, chỉ cần hồ ngôn loạn ngữ có thể làm

lòng nàng thư thái một chút, muốn nói cái gì liền nói cái đó.

Hắn nắm tay

Cổ Tiếu Tiếu ở trong tay, mười ngón gắt gao đan vào nhau, tựa hồ dùng hành

động để nói ra lời thề, “Chỉ cần ta Tĩnh Huyền Phong còn sống một ngày, sẽ

không khiến ngươi cảm thấy sợ hãi hắc ám nữa, chỉ cần là tay c*̉a ngươi, ta

cả đời đều nguyện cầm”

Cổ Tiếu

Tiếu không khỏi giật mình, lục phủ ngũ tạng như có dòng nước ấm quay cuồng, dị

thường cảm động, ai nói nam nhân c*̉a nàng không hiểu phong tình? Tha đi ra

ngoài chém! (còn ko phải là ngươi sao?)

“Ôi a, nghe

thực chân ái…” Nàng ra vẻ thụ sủng nhược kinh trừng lớn mắt, thuận thế ôm lấy

Tĩnh Huyền Phong hôn nhẹ một cái như chuồn chuồn lướt nước, “Ngươi đã

nhiệt tình yêu thương như vậy, ta liền cố mà làm cùng ngươi đi tới thiên nhai

đi”

“…” Tĩnh

Huyền Phong lạnh liếc nàng một cái, thật không hiểu là ai không hiểu phong tình!

Cổ Tiếu

Tiếu hắc hắc vui vẻ nhảy lên trên giường, từ trong bọc hành lí lấy ra mấy

bộ xiêm y, tâm tình tốt dò hỏi, “Ngươi thích ta mặc bộ màu nào?”

“Đều được”

Tĩnh Huyền Phong tùy ý tất cả, Cổ Tiếu Tiếu nhất thời không vui ý chu miệng

lên, “Không mặc c*̃ng được sao?”

“Ngươi thử

xem?” Tĩnh Huyền Phong vẻ mặt ôn hoà uy h**p nói, Cổ Tiếu Tiếu ở dưới “Dâm

uy” không dám tiếp tục tranh luận, chỉ nói nhỏ càu nhàu, nói một câu mặc cái

gì hắn đều thích thì có làm sao? Người này thực không ngọt ngào ai… Tĩnh

Huyền Phong bất đắc dĩ thở dài, tùy tay cầm lấy một bộ màu phấn hồng đưa cho

nàng, cường điệu nói, “Quần áo dùng để che, khôi giáp dùng để bảo hộ”

“…” Nếu

nhà thiết kế thời trang nghe nói như thế khẳng định sẽ muốn bp cht Tĩnh

Huyền Phong, Cổ Tiếu Tiếu tức giận giật lấy quần áo tự mình mặc vào, Tĩnh

Huyền Phong thấy thế bắt lấy thời cơ, lơ đãng hỏi, “Người đưa ngươi tới đang ở

nơi nào?”

“Ở ngoài cửa

hoàng cung…” Cổ Tiếu Tiếu tức khắc im tiếng, giảo hoạt a, nàng… trúng kế

Tĩnh Huyền

Phong nhất thời vỗ bàn đứng lên, giận bước hướng ngoài cửa đi đến, Cổ Tiếu

Tiếu bối rối mặc quần áo, cấp bách nhảy xuống giường ôm lấy đùi Tĩnh Huyền

Phong không buông tay, “Đại Ngưu, Tiểu Ngưu vì nợ ta bạc, mới bị buộc bất đắc

dĩ đưa ta đến, đừng làm khó dễ bọn họ được không?”

Tĩnh Huyền

Phong dừng một chút, “Ngươi có bạc?”

“…” Cổ

Tiếu Tiếu khóc không ra nước mắt cúi đầu nhận sai, “Ta chơi mạt chược thắng”

nàng gặp sự tình bại lộ, không đợi Tĩnh Huyền Phong ngồi xuống ghế thẩm vấn, đã

đơn giản khai hết rõ ràng.

Đợi nàng kể

lại xong, Tĩnh Huyền Phong khó có thể tin cao thấp đánh giá nàng, giờ phút này

tựa hồ đã chết lặng đến quên cả tức giận, hắn cười khổ một tiếng bình tĩnh

nói, “Thân là nhị phẩm Trấn Nam Vương phi, cư nhiên lại chơi bài bạc với nô

tài trong phủ? Ngươi lại còn là người mù, càng vớ vẩn hơn là còn thắng”

Cổ Tiếu

Tiếu đắc chí gật gật đầu, hưng trí bừng bừng nói, “Ừ! Muốn nói tới việc chơi

mạt chược này, ta nhưng là…”

“Ta đang

khen ngươi sao?”

“…” Cổ Tiếu

Tiếu lại cúi đầu, trong hoàng cung kỳ thật có mấy hoạt động chơi mạt chược

đùa giỡn bài bạc linh tinh giải trí, nhưng phải ngồi theo địa vị cao thấp một

bàn, nàng sao nhớ rõ được nhiều quy củ như vậy a, mà đó là quy củ trong

cung… Trí nhớ c*̉a thân thể này tựa hồ càng ngày càng mơ hồ, phải thường

xuyên nhắc nhở mới có thể nhớ tới thất thất bát bát.

Tĩnh Huyền

Phong biết nàng bất chấp hậu quả tùy tiện đến đây tất cả đều là vì mình, thấy

nàng bình an không có việc gì cũng coi như là trong họa có phúc, nhưng

nàng chính là sẽ không học được cách thông cảm tới tâm tình c*̉a người khác,

cái gọi là tâm chi thay đổi rất nhanh, cảm động rất nhiều vừa nghĩ mà sợ.

Tĩnh Huyền

Phong trầm trầm khí, vừa cúi đầu lại phát hiện nàng vẫn còn ôm đùi mình

không chịu buông tay, kéo cổ tay nàng hướng ngoài cửa đi đến, “Sớm biết ngươi

như vậy không để bổn vương bớt lo, lúc trước thực không nên mang ngươi đến

biên cương”

“Ngươi hối

hận?”

“Hối hận, hẳn

là nên để ngươi ở lại trong cung chờ ta”

“Ngươi ngược

đãi ta suốt cả một đường a, lúc này mới nói hối hận là có ý tứ gì?”

Tĩnh Huyền

Phong dừng chân, ngẩng đầu nhìn phía phía chân trời, khóe miệng giương lên

tiếp tục cất bước, “Cũng đúng, nếu không có ngươi quả thực thiếu rất nhiều

lạc thú”

“…” Không

có tính người!

“Ngươi có

biết Tây điện Đông Thấm Quốc là gì không?” Cổ Tiếu Tiếu bệnh cũ nhiều

chuyện lại tái phát, thần bí hề hề kiễng chân, “Đây là nơi dưỡng tiểu bạch kiểm

(mấy bạn zai mặt trắng xinh xắn J)…”

“Chẳng có

gì lạ, Đông Thấm Quốc quốc là quốc gia nữ tôn”

“Ta chỉ là

suy nghĩ a, một nữ nhân cùng nhiều nam nhân ngủ như vậy, có vẻ vẫn là nữ nhân

chịu thiệt” Cổ Tiếu Tiếu con ngươi khẽ chuyển động lại cảm thấy không mệt, nữ

nhân quang minh chính đại đối nam nhân kén cá chọn canh, nhiều khẩu vị, thực

đa dạng!

Tĩnh Huyền

Phong tựa tiếu phi tiếu nhướn mi, “Chậc chậc, nhìn ngươi biểu tình tham lam

kia hình như là rất hâm mộ”

Cổ Tiếu

Tiếu cười hắc hắc, “Nói, Độc Thấm Tâm không phải là đối với ngươi nổi sắc

tâm chứ? Hay là đối với Nhiễm Nhượng Hà?”

Một đạo

thanh âm đương nhiên từ phía sau bọn họ nghênh ngang đi ra ——

“Khụ khụ!

Đương nhiên là bị bề ngoài mê người c*̉a bổn vương làm mê đảo rồi…”

Tĩnh Huyền

Phong dừng chân ngoái đầu nhìn lại, tuy có quần áo che, nhưng vẫn có thể nhìn

thấy trên cổ hắn có mấy vết roi da sâu cạn không đồng nhất, khi định mở miệng

hỏi, Nhiễm Nhượng Hà lại cho hắn một ánh mắt an tâm chớ vội.

Cổ Tiếu

Tiếu nhếch miệng cười chạy tiến lên, “Ta còn tưởng rằng ngươi lâm trận bỏ chạy

đâu, như thế nào?”

“Ai… thế

gian này có chuyện bổn vương không làm được sao?”

Cổ Tiếu

Tiếu xác định câu mình vừa nghe được cười lạnh, xoa xoa hai tay rét run lui

về phía sau hai bước, “Mấy ngày không gặp, ngươi công lực tự kỷ tăng lên a—— “

“Đa tạ Trấn

Nam Vương phi đã tán dương bổn vương” Nhiễm Nhượng Hà nói giỡn vài câu phát

hiện thần sắc Tĩnh Huyền Phong đã có chút hờn giận, vội ho một tiếng nghiêm

túc nói, “Trấn Nam Vương phi bình an đến Đông Thấm Quốc, bổn vương thay Trấn

Nam Vương cảm thấy vui mừng sâu sắc”

“…” Làm

bộ, xem cái vẻ cố làm ra mạnh mẽ này, khẳng định là ôm mỹ nhân vui đến quên

cả trời đất.

Tĩnh Huyền

Phong kéo Cổ Tiếu Tiếu đến bên cạnh, hắn chịu không nổi nhất điểm ấy c*̉a tiểu

manh nhi, từ trước đến nay với ai đều tỏ ra quen thân, sao không chịu nghĩ

đến nam nữ thụ thụ bất thân a? (đố phu, sao ngươi ko treo luôn cái biển

cấm lại gần lun đi)

Hắn cau

mày, “Không có trở ngại gì đi?”

“Chỉ trúng

mấy roi mà thôi, nữ nhân mà, tính tình nhỏ nhen luôn thích làm nũng đùa giỡn”

Nhiễm Nhượng Hà vừa nói vừa phất tay ý bảo, “Trấn Nam Vương, ra kia nói chuyện

riêng một chút”

Tĩnh Huyền

Phong ứng thanh, đi được vài bước dặn dò Cổ Tiếu Tiếu, “Đứng đây chờ ta đừng

chạy loạn”

Cổ Tiếu

Tiếu như cục cưng ngoan ngoãn gật gật đầu, nhưng trong lòng cửa sổ tà ác nho

nhỏ lại lòe lòe sáng lên, oa! … Roi da, sáp nến!? !

Nàng ý nghĩ

kỳ quái tự nghĩ tự sướng, bỗng nhiên nháy mắt hóa đá, trong gió hỗn độn… A

a a! Nhiễm Nhượng Hà bn th kia sẽ không đem mấy chiêu này dạy cho Tĩnh

Huyền Phong “đơn thuần” đi? ! Mà cầm thú kia còn rất yêu nếm thử trò mới mẻ,

ông trời a!

Đợi mật

đàm c*̉a Nhiễm Nhượng Hà cùng Tĩnh Huyền Phong chấm dứt, Tĩnh Huyền Phong

thong thả chậm bước… Nhiễm Nhượng Hà cùng Độc Thấm Tâm kết duyên có thể nói

là chuyện tốt nhất, hơn nữa nàng cũng đã đáp ứng thay mình giải trừ chi độc

“Kim sí cửu cửu quy”, kia hắn tự nhiên c*̃ng không cần dẫn binh gây chiến nữa,

nhưng phương pháp giải độc này nghe qua có chút vô cùng kì diệu…

Còn Nhiễm

Nhượng Hà, nếu hắn thiệt tình thích Độc Thấm Tâm thì có thể chấp nhận

phương pháp giải độc này sao? Tuy chỉ là giải độc, nhưng không khỏi nổi lên

nghi ngờ.

Nhiễm

Nhượng Hà từ hắn trong mắt đã nhìn ra do dự, “Trấn Nam Vương đang suy nghĩ

chuyện gì?”

Tĩnh Huyền

Phong thẳng thắn nói, “Ngươi thật muốn thú Độc Thấm Tâm sao?”

“Quân vô hí

ngôn” Nhiễm Nhượng Hà hiểu được hắn đang lo lắng cái gì, không khỏi thoải mái

cười, “Ta mới đầu nghe phương pháp này cũng có chút chần chờ, nhưng tánh mạng

Trấn Nam vương thực sự trọng yếu, huống chi, chỉ là đơn thuần ‘Thẳng thắn

thành khẩn gặp lại”

Tĩnh Huyền

Phong có chút suy tư ứng thanh, nhưng vẫn chân thành nói, “Cảm tạ “

Nhiễm

Nhượng Hà hướng hắn nháy mắt, “Không cần nói lời cảm tạ, coi như Trấn Nam

Vương thiếu ta một cái nhân tình, nhớ rõ là được”

Tĩnh Huyền

Phong hiểu ý không nói, hắn biết được Nhiễm Nhượng Hà là người sắc bén,

không thể phủ nhận, nam nhân vì bảo hộ nữ tử âu yếm không bị thương tổn, tự

nhiên làm người hành xử sẽ trở nên cẩn thận hơn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.