Chương 3: Rèn Luyện
Ra khỏi phòng gym, Khương Tảo vốn định đi siêu thị gom hàng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô không thể cứ ở mãi chỗ này, dân số dày đặc ở thành phố lớn quá thuận lợi cho việc lây lan virus xác sống, thế nên cô chỉ mua những đồ dùng sinh hoạt hàng ngày rồi chuẩn bị về nhà.
Thành phố đã về khuya.
Tòa tháp Đông Phương, công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố Lâm Hải đã sáng rực đèn neon, sau khi ra khỏi đường hầm đi bộ của siêu thị, bãi đậu xe nằm khuất trong góc tối phía sau lưng siêu thị, nơi ánh đèn rực rỡ không chiếu tới được.
Khương Tảo vừa bấm chìa khóa, đèn xe nháy hai cái, lập tức có hai kẻ ăn mặc rách rưới chống gậy từ trong bóng tối lao ra chặn đường cô: "Cô ơi, làm ơn làm phước đi, mấy ngày rồi chúng tôi chưa được ăn cơm..."
Đây chính là lý do vì sao Khương Tảo không thích ra ngoài một mình vào buổi tối, sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo mang lại sự bùng nổ cho nền kinh tế nhưng tất yếu cũng dẫn đến tỷ lệ thất nghiệp gia tăng, cứ đến đêm là những kẻ vô gia cư. trong thành phố này lại như loài gián, không biết chui ra từ ngóc ngách nào, đuổi cũng không đi, giết cũng không hết.
Ánh mắt tham lam của đối phương chuyển từ túi đồ trên tay Khương Tảo lên người cô, cảm giác bị nhìn chằm chằm chẳng dễ chịu chút nào.
Khương Tảo vẫn giữ vẻ bình thản, ngay khi cô định tốn chút tiền để tránh rắc rối thì trên đầu vang lên tiếng vo ve của máy bay không người lái (drone), một luồng sáng chiếu xuống, soi sáng cả khu vực xung quanh trong nháy mắt, giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên.
"Máy bay tuần tra không người lái số 083 phát hiện tình huống bất thường, mục tiêu đã bị khóa, ảnh chụp rõ nét và tọa độ đã được tải lên, nhân viên tuần tra đang đến, số 083 nhắc nhở bạn, bạn đang bị giám sát ghi hình theo thời gian thực, xin đừng hành động thiếu suy nghĩ."
Chiếc drone nhỏ quay một vòng, để lộ ống tiêm thuốc mê trong khoang chứa đạn màu đen dưới đáy, đầu hẻm cũng truyền đến tiếng xe mô tô gầm rú, xe còn chưa kịp dừng hẳn, một con chó máy đã nhảy phắt xuống từ ghế sau, lạch cạch chạy về phía họ, chặn đường lui của những kẻ vô gia cư.
Nhân viên tuần tra tháo mũ bảo hiểm đi về phía Khương Tảo.
"Cô không sao chứ?"
Khương Tảo lắc đầu: "Tôi không sao."
"Giờ này cũng muộn rồi, mau về nhà đi."
Khương Tảo gật đầu cảm ơn rồi xách túi mua sắm nhanh chóng lên xe, rời khỏi hiện trường.
Ra khỏi bãi đậu xe, rẽ vào đường lớn, một bên là những tòa nhà cao tầng đèn neon nhấp nháy, ô tô bay xuyên qua xuyên lại, cuộc sống phồn hoa đô hội náo nhiệt vô cùng, một bên là những biển quảng cáo cũ nát, những tờ rơi tuyển dụng và tìm việc bay đầy trời, những con người đeo ba lô với vẻ mặt uể oải vô hồn.
Những kẻ vo gia cư ngồi xổm bên vệ đường ăn xin canh đúng thời cơ chìa tay về phía mỗi người đi đường, sau đó bị chửi rủa phải né sang một bên, thậm chí có kẻ còn lao vào đánh nhau, rồi bị drone bay tới cảnh cáo.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
