Chương 71

Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên, to

dần.

"Vào đi!"

"Chú Đức!" Quang Diệu đứng ở cửa. Vốn trầm tính

là thế mà hôm nay anh ta cũng vui mừng ra mặt không thể giấu giếm.

Khu Đức chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng quay

đầu, chăm chăm ngắm rặng liễu già bên đê, hít một hơi thật sâu, sau đó quay ra

nhìn Quang Diệu, trầm giọng hỏi: "Phán quyết thế nào?".

Quang Diệu nhếch cong khóe môi, "Nói là tội phạm

có tiền án, phải phạt nặng, phạt nghiêm. Chú Đức, Nhiếp Nhị bị phán tử hình

rồi".

Đầu Khu Đức bỗng nổ bùng một tiếng như có dòng

điện xẹt qua, vui mừng cực độ. Trước mắt ông bất chợt tối lại, loạng choạng,

Quang Diệu nhanh tay nhanh mắt, vội vàng đỡ lấy cánh tay ông.

Khu Đức nắm chặt tay Quang Diệu, mấy giây sau

mới từ từ buông ra, ngăn Quang Diệu đỡ mình tới ghế sô pha. "Tin này chắc chắn

chứ?", ông hỏi.

"Chắc chắn. Đám phóng viên truyền hình và báo

chí của tỉnh vây chặt cổng Tòa án không giọt nước nào chảy ra được, tối nay chắc

chắn tin sẽ đưa. Nhưng chú Đức, nghe nói Nhiếp Nhị đòi kháng cáo."

"Điều này là đương nhiên." Khu Đức trầm ngâm,

chầm chậm phân tích, "Nhiếp Nhị một lúc khai ra nhiều người như thế, thái độ

nhận tội lại rất hợp tác, có lẽ hắn hy vọng sẽ được giảm án thành tù chung thân.

Nhưng, thiết án như sơn, cơ hội của hắn quá thật rất mong manh".

"Chú Đức, vậy Ngụy Kiệt..."

Khu Đức đột nhiên mỉm cười, "Quang Diệu, có

những chuyện phải nhìn toàn cục. Ngụy Kiệt dù bị 'song quy', nhưng vụ án của hắn

chắc sẽ phải kéo dài tới nửa năm. Nếu cả hai án cùng đưa ra xét xử, thì ảnh

hưởng quá lớn, liên lụy quá rộng".

Quang Diệu liên tục gật đầu, bộ dạng như rửa tai

lắng nghe, song câu nói sau của Khu Đức khiến anh ta để lộ "cái đuôi" của

mình.

Chú Đức thỉnh thoảng lại nhìn anh ta thăm dò,

hỏi: "Tang Cẩu đang ở Tế Tây?".

Tang Cẩu bị Khương Thượng Nghiêu lén lút đưa về

Tế Tây, lúc này đã bị bắt, có lẽ giờ đang trong quá trình thẩm vấn. Lương Quang

Diệu trong lòng tính toán, chú Đức bao năm sống trên giang hồ, có lẽ tin tức

rộng. Câu hỏi này chỉ đơn thuần như bề ngoài của nó, hay còn muốn ám chỉ rằng

ông đã biết Tang Cẩu ở Tế Tây từ lâu, phải suy nghĩ thật kỹ.

"Chú Đức, sau khi Nhiếp Nhị bị bắt, cháu có cho

một toán người giám sát gần quê Tang Cẩu, nhưng hơn hai tháng không thấy tung

tích hắn đâu. Ngoài ra còn có tin trước Tết hắn bị công an tỉnh bên phát lệnh

truy nã, sau Tết thì bị bắt. Tin này cháu còn chưa xác nhận, nên không dám báo

cho chú."

Khu Đức không biểu hiện gì, ông đang thận trọng

đánh giá thành ý qua giọng nói của Quang Diệu. Từ khi Nhiếp Nhị bị bắt, sự kích

động và niềm vui ban đầu dần nhạt đi, hơn hai tháng nay trong lòng ông rất phiền

muộn. Nỗi phiền muộn ấy cứ bám riết, không thể phủi bỏ được, lúc này biết tin

Nhiếp Nhị bị tử hình, dường như nó lại càng nặng hơn.

Đây là bản năng và cũng là một thói quen ông rèn

giũa được sau bao năm lưu lạc bên ngoài.

Thạch Đầu làm việc quá sạch sẽ, quá hoàn mỹ. Mở

lòng ra tự hỏi, Khu Đức nhớ lại những thay đổi sau khi anh ra tù, mỗi bước đi

nhìn thì vô cùng nguy hiểm nhưng thực ra lại rất đỗi vững chãi, mỗi bước ngoặt

nhìn như không thể nhưng anh chỉ khẽ giơ tay là tóm được cơ hội.

Căn nguyên của sự lo lắng thấp thỏm đó cứ lớn

dần thành nỗi hoảng sợ nơi sâu thẳm trong trái tim ông. Tang Cẩu không chết thì

những nỗ lực của ông chính là nuôi ong tay áo.

"Chú Đức?" Quang Diệu tỏ ra quan tâm.

Khu Đức lắc đầu, động tác nhẹ nhàng như đã hết

sức lực. Ông hít một hơi thật sâu, trước mặt tối sầm, sau đó ông cố gắng vươn ra

để nắm lấy thứ gì đó, người đã ngã nhào xuống đất.

Khu Đức bị hôn mê nặng, sau khi kiểm tra một

lượt phải tới tận nửa đêm mới từ từ tỉnh dậy. Ánh mắt ông mơ hồ lướt qua bốn

người đứng bên giường, đột nhiên như kinh hãi điều gì đó, ra sức bám vào thành

giường chống tay ngồi dậy. Hắc Tử vội vàng đi tới đỡ ông, Khương Thượng Nghiêu

đứng bên an ủi. "Chú Đức, chú yên tâm, thím đưa Tiểu Bảo về rồi, sáng mai sẽ

đến."

Khu Đức nhìn chằm chằm vào đôi mắt quan tâm của

Khương Thượng Nghiêu, tâm trạng phức tạp, vừa như nghi ngờ vừa như bất lực, cuối

cùng hai lông mày đang nhíu chặt vào nhau của ông mới từ từ giãn ra, nằm xuống

lại nhắm mắt ngủ vùi.

Bác sĩ trực và y tá vào bận rộn một hồi, bốn

người mới lần lượt ra khỏi phòng bệnh. Hắc Tử ôm mặt ngồi ở góc ghế sô pha thần

thái mệt mỏi buồn bã. Quang Diệu ra sức vỗ vai anh ta, rồi ngồi xuống. Khương

Thượng Nghiêu và Bá Long nhìn bộ dạng cố kìm nén nước mắt của Hắc Tử, cùng lúc

thở dài.

Chú Đức mới chỉ hơn năm mươi, nhưng đã mắc chứng

ung thư gan giai đoạn cuối, chẳng ai có thể ngờ nổi. Khu Đức coi Hắc Tử như con

đẻ, chăm sóc dạy bảo, ba mươi năm như một, không cần nghĩ cũng biết lúc này Hắc

Tử đau đớn nhường nào.

Phòng bệnh phủ đầy một màu chết chóc, bốn người

ngồi im cúi đầu bất động, mỗi người một tâm trạng, chìm đắm vào dòng suy nghĩ

riêng.

Chương trình thời sự trên ti vi chiếu cảnh Nhiếp

Nhị hai tay bị còng được áp giải vào phòng xét xử, cuộc đời đã không còn hy vọng

gì nữa. Ngay sau đó, Khu Đức cũng nhập viện, chẳng biết quỷ môn quan này có qua

được hay không. Trong Vấn Sơn nhất thời rộ lên rất nhiều tin đồn, có người nói

hai người bọn họ đã phạm tới thần linh, kẻ lại bảo Nhiếp Nhị chính là do Khu Đức

ám hại, đây là báo ứng, có người nhắc đến tên Vu béo ngày trước, bất giác thở

dài.

Hắc Tử không quản ngày đêm bận rộn suốt mấy

tháng, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại xảy ra chuyện này, hết giờ làm, anh ta

chạy thẳng vào bệnh viên trông nom chú. Đúng thời gian bận rộn ấy thì cửa hàng

cùng hợp tác kinh doanh với Ái Đệ khai trương.

Ngày khai trương, Khương Thượng Nghiêu đích thân

đánh xe lên sân bay Nguyên Châu đón Khánh Đệ về Vấn Sơn, rồi lại tới Cục Công an

đón Hắc Tử cùng đến thẳng đường Đại Hưng.

Là một trong hai vị chủ nhân của quán trà sữa,

Hắc Tử hoàn toàn không biết hơn một tháng nay quán đã bị Ái Đệ làm ra thành hình

dạng gì rồi, không thể không tò mò, nên anh ta nghển cổ ngắm nghía khắp

nơi.

Xe dừng trước cửa rạp chiếu phim Quang Minh trên

đường Đại Hưng, chỉ thấy mọi người đều dừng lại nơi cửa hiệu với tấm biển màu

cam bên đường, không biết vây quanh để xem cái gì, đầu người lắc lư, thấp thoáng

nghe thấy bên trong tiếng mấy cô gái đồng thanh hô khẩu hiệu, còn kèm cả tiếng

vỗ tay.

Cuối tháng Sáu là lúc các trường đang trong kỳ

nghỉ hè, trên đường rất nhiều cô cậu học sinh thấy ồn ào náo nhiệt cũng sán vào

xem, người vây ngoài cửa quán càng lúc càng đông, tiếng huýt sáo xen lẫn tiếng

vỗ tay rầm rầm.

Hắc Tử chau mày, "Ngoan ngoãn kiếm tiền là được

rồi, làm cái gì thế không biết? Người đông nhỡ xảy ra chuyện thì làm

sao?"

Hắc Tử mắc bệnh nghề nghiệp, bao giờ cũng nhìn

mọi việc dưới góc độ của sự an toàn. Khánh Đệ mỉm cười không đáp, chỉ nhìn về

phía đám người kia, hy vọng có thể tìm thấy bóng dáng em gái Khương Thượng

Nghiêu liếc xéo người anh em một cái, "Cậu thì hiểu gì? Ngày đầu tiên khai

trương phải náo nhiệt ồn ào, ít nhất cũng phải để lại ấn tượng cho người ta, lần

sau người ta mới muốn đến. Việc buôn bán Ái Đệ rất giỏi, cậu đợi đấy mà thu

tiền, đừng động tay động chân, nghiệp dư còn đòi lãnh đạo người chuyên

nghiệp"

Hắc Tử bị anh nói tới mức nghẹn họng, đành quay

đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này phía đối diện vọng tới một tràng vỗ tay rất

kêu, cùng lúc tiếng mấy cô gái hét lên: "Trà sữa yêu thương. Yeah!".

Một lúc sau, tiếng vỗ tay dừng lại, những người

đứng xem cũng dần tản ra. Người thì cầm tờ rơi đứng nguyên tại chỗ đọc, người

thì mang theo vào cửa hàng. Lúc này ba người mới nhìn thấy Ái Đệ. Cô mặc bộ váy

liền màu trắng như váy chơi tennis, tóc đuôi ngựa buộc cao cùng các nhân viên

khác của cửa hàng đứng ở cửa phát tờ rơi, tươi cười rạng rỡ, sức trẻ ngời

ngời.

Dù mấy ngày nay tâm trạng Hắc Tử buồn thảm, vô

cùng trầm uất, nhưng nhìn nụ cười tươi rói ấy, lòng bất giác vui

theo.

Khương Thượng Nghiêu ngồi trước vô lăng nhìn

dòng chữ trắng nổi bật trên tấm biển nền cam lẩm nhẩm đọc, "Trà sữa yêu thương,

Thẩm, Ái, Đệ (1)". Nói rồi anh quay đầu nhìn Khánh Đệ, nhướng mày, hỏi: "Vậy

Thẩm Khánh Đệ của chúng ta...".

(1) Trong bản gốc tên quán là “Thâm ái”,

phát âm gần giống với “Thẩm Ái”, tên của Thẩm Ái Đệ.

Dù cái tên này công lớn thuộc về Khánh Đệ, nhưng

trước giọng điệu trêu chọc của anh, cô đột nhiên nóng bừng hai tai, đỏ mặt mắng,

''Đừng vu oan cho em".

Bộ dạng của cô lúc này thật đáng yêu, Khương

Thượng Nghiêu chỉ hận đang có vật trở ngại đen sì ngồi lù lù phía

sau.

Mặc dù Khương Thượng Nghiêu chẳng hành động gì

cả, nhưng ánh mắt nóng bỏng kia như đang vờn nghịch môi cô, rất đỗi yêu thương

và gần gũi, mặt Khánh Đệ càng nóng hơn, đẩy cửa bước ra, nói: "Hai anh dừng xe,

em vào xem em gái thế nào".

Đường Đại Hưng tấc đất tấc vàng, diện tích cửa

hàng của Ái Đệ nhìn thì nhỏ, nhưng vừa sâu vừa dài, một mặt làm quầy tính tiền

và tủ lạnh, một mặt đặt tám chín cái bàn.

Lúc này, dãy bàn đã ngồi chật các đôi tình nhân

và học sinh. Ái Đệ ôm chặt chị gái, vẻ mặt lúng túng, "Em cứ tưởng tối nay mọi

người có thời gian mới đến, nên không dành chỗ, chút nữa anh Khương và anh Hắc

Tử biết ngồi đâu?".

Khánh Đệ đi thẳng đến chiếc ghế sau quầy thu

ngân ngồi một đầu, "Ngồi đây được rồi, hai người họ cũng chẳng ở lâu đâu, phải

vào viện".

Đang nói chuyện, hai người đàn ông kia đã xuất

hiện ở cửa, Hắc Tử nhìn đông ngó tây, cười tươi rói, "Không tồi, rất ra dáng. Bà

chủ, mang thực đơn ra đây xem có gì ngon không?".

Lời vừa dứt, những người khác ồ lên cười. Ái Đệ

lườm anh ta một cái, "Thật quê quá đi. Ở đây có phải nhà hàng đâu, không có

menu, đều ghi cả trên tường kia kìa. Còn nữa, muốn ăn bánh ga tô thì tự mình ra

tủ lạnh mà chọn".

Hắc Tử vẫn bộ dạng lãnh đạo đi thị sát công việc

của cấp dưới, hai tay chắp sau lưng chỗ nào cũng nhòm một chút, khi quay lại cầm

theo hai miếng bánh ga tô đưa cho Khánh Đệ, rồi quay đầu nói với Ái Đệ, "Tính

vào hóa đơn của anh".

"Thế không được. Ngày đầu tiên khai trương không

thể không trả tiền." Khương Thượng Nghiêu móc ra mấy tờ bạc đưa cho em vợ tương

lai, "Đại cát đại lợi".

Ái Đệ lập tức cười tươi, "Cảm ơn anh Khương",

rồi quay sang nghiến răng nhìn Hắc Tử, "Anh còn là đại cổ đông cơ đấy chẳng hiểu

gì cả. Chị, em đi làm đã, lát nữa nói chuyện sau".

"Tiểu nha đầu này giỏi thật." Đợi Ái Đệ đi rồi,

Hắc Tử vừa ăn từng thìa lớn vừa khen, ánh mắt nhìn từ trần xuống sàn nhà. Cuối

cùng dừng lại trên cặp đùi trắng nõn dưới chiếc váy ngắn màu trắng, "Cũng rất có

mắt tuyển người".

Khương Thượng Nghiêu ho một tiếng ra hiệu cho

Hắc Tử nghiêm túc hơn, vô tình bắt gặp ánh mắt chế nhạo của Khánh Đệ. "Đừng vờ

nữa, em biết anh cũng muốn nhìn thêm mà", Khánh Đệ thì thầm.

Anh tiện tay đón lấy cái thìa trên tay cô, xắn

một miếng bánh trong đĩa ăn, "Đôi chân dài mà anh yêu đẹp hơn chân của bất kỳ ai

trên con phố này".

Câu nói đùa đầy ẩn ý, Khánh Đệ nghĩ đến Hắc Tử

đang ngồi cạnh, ngại ngùng huých anh một cái, rồi lại thò đôi chân dài mà anh

yêu ra đá thêm cái nữa.

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của Hắc Tử, Hắc

Tử buồn chán vò vò tóc, ảo não nói: "Nhìn hai người, tôi thật sự muôn kết

hôn".

Nói rồi ánh mắt Hắc Tử lại nhanh chóng nhìn về

phía những chiếc váy trắng đứng ở cửa, cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu của

mình.

Khánh Đệ nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy em gái

đang đứng ở cửa, cười tươi cúi người chào khách.

"Kết hôn cũng được, để chú Đức vui vẻ." Khương

Thượng Nghiêu nói.

Khánh Đệ nghe vậy bất giác thấy buồn, trừng mắt

nhìn anh, thì thầm cảnh cáo, "Anh em các anh, không được phối hợp bắt nạt em gái

em".

Khương Thượng Nghiêu mỉm cười, sững lại giây

lát, rồi cúi đầu áp sát tai Khánh Đệ giải thích, "Hai anh em với hai chị em, sau

này sinh con cũng giống như người một nhà, tình cảm vui vẻ lại sâu sắc, anh càng

nghĩ càng thấy không có gì tốt hơn nữa".

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, ai ngờ suy nghĩ

dưới vẻ bề ngoài ấy lại lang thang tới tận nghìn năm sau. Khánh Đệ biết mình nhỡ

miệng, cãi cọ với người "mặt dày" như anh không có cơ hội thắng, đành trừng mắt

lườm một cái, sau đó cười, "Em nghĩ kỹ rồi, đúng là rất thú vị".

Người ra kẻ vào, buôn bán khá tốt, ăn bánh xong,

Hắc Tử vẫn thấy Ái Đệ chưa xong việc, lẩm bẩm thiếu kiên nhẫn, "Bận tới mức này,

đứng cả ngày chân sưng hết rồi?".

Khương Thượng Nghiêu lập tức nháy mắt với Khánh

Đệ, ý bảo Hắc Tử đang xót em gái cô, Khánh Đệ nhìn cô em gái đang bận rộn tươi

cười, rồi quay sang cười với Khương Thượng Nghiêu.

Chú Đức bị ung thư gan giai đoạn cuối, không cần

phải phẫu thuật nữa, bác sĩ đề nghị đưa vào điều trị định kỳ. Hai ngày nay tinh

thần khá hơn một chút, chú Đức kiên quyết đòi về, rất kiên quyết. Hắc Tử ngồi

một lúc, nhớ ra còn phải tới bệnh viện, muốn đi mà lại không nỡ. Khương Thượng

Nghiêu vỗ vai bạn, nói: "Cuối tuần người đông, mấy ngày nữa hãy tới. Khánh Đệ,

anh đưa em về khách sạn trước, rồi cùng Hắc Tử vào viện xem sao".

Trước khi đi, Ái Đệ chạy đuổi theo, nói với Hắc

Tử, "Buổi tối tính toán xong, em sẽ gọi điện báo cáo với anh".

Hắc Tử sững lại, sau đó toét miệng, "Hằng ngày

phải báo cáo là đúng rồi, đừng quên đấy".

Giọng điệu hách dịch khiến Ái Đệ giơ chân đá

"không khí" về phía Hắc Tử một cái khi anh ta quay người đi. Như cảm nhận được

điều gì đó, Hắc Tử vội quay người, Ái Đệ nhanh chóng cười nói: "Vâng, anh là đại

cổ đông mà".

Hai người còn lại tay trong tay nhìn nhau cười,

chầm chậm bước về phía đỗ xe. Khánh Đệ cảm khái: "Tiểu Ái sau khi ly hôn đã gần

như trở về với tính cách trước kia rồi".

"Hắc Tử đúng là người thật thà, tính tình tốt

hơn anh nhiều, nếu cậu ta và Ái Đệ có thể thành đôi, em có thể yên

tâm."

"Cuối cùng anh cũng thừa nhận mình khiến người

khác không yên tâm rồi?"

Anh siết chặt tay cô, "Anh muốn quá nhiều thứ,

vì vậy không thể không đối mặt với các lựa chọn".

Giọng nói tình cảm, ánh mắt thấu hiểu, Khánh Đệ

thấp thỏm, hỏi: "Lần này anh lựa chọn gì?".

Khương Thượng Nghiêu cụp mắt, như chìm vào suy

nghĩ, đi đến chỗ để xe, mới thở dài, hạ quyết tâm, nói: "Khánh Đệ, nếu có việc

cần phải làm, không làm không yên lòng, nhưng làm rồi lại khiến người thân tổn

thương, thậm chí có khả năng sẽ thành người xa lạ với mình. Đối mặt với lựa chọn

ấy, anh rất buồn".

Khánh Đệ bất giác cắn chặt môi, trầm mặc quan

sát anh, lòng ngầm đoán ra được chuyện gì.

Nụ cười của anh hoang mang, "Anh nhớ tới câu nói

của em, làm người không nên chi tiết quá, nhưng nếu cả hai phía đều rất quan

trọng, anh... thực sự bối rối".

Khánh Đệ nhất thời chẳng biết nên khuyên người

yêu thế nào, trong lúc đang ngẩn người thì Hắc Tử tới gần, Khương Thượng Nghiêu

mở cửa xe bảo cô vào, bèn đáp: "Nói sau đi, để em nghĩ kỹ đã".

Quay về phòng ở khách sạn, Khánh Đệ lấy quần áo

trong hành lý ra. Nhớ tới lời Khương Thượng Nghiêu, cô buồn bã vô cùng. Khánh Đệ

thở dài, chuẩn bị thay quần áo đến thăm bà ngoại và mẹ anh, đúng lúc ấy di động

đổ chuông.

"Lần trước về không thông báo cho anh, lần này

lại định như thế?" Giọng điệu bình tĩnh, hình như còn đang cười.

"Thị trưởng Tần... Bí thư Tần, em mới về chưa

bao lâu, đang định chút nữa gọi điện chúc mừng anh."

Ban kỷ luật tỉnh ủy chính thức thành lập tổ

chuyên án. Sau khi Ngụy Kiệt bị "song quy", Tần Thạnh nghiễm nhiên được thăng

cấp, kiêm bí thư thành ủy thành phố Vấn Sơn.

Vừa đến Vấn Sơn, nhậm chức chưa đầy hai tháng,

chốn quan trường Vấn Sơn lại đột nhiên xảy ra biến động lớn như thế, Tần Thạnh

đúng là đối phó không kịp. Một hòn đá ném xuống gợn ngàn con sóng lăn tăn, những

kẻ trước kia "nương tựa" Ngụy Kiệt giờ dần chuyển hướng. Tình thế này, Tần Thạnh

có thể hiểu. Bất luận thế nào, trong công tác hằng ngày, anh cảm nhận được áp

lực quanh mình hiện nay đã giảm đi khá nhiều so với trước. Việc thúc đẩy phát

triển cũng thuận lợi hơn, điều này khiến anh rất vui và càng hiểu thêm câu nói

của bố trước đêm anh đến Vấn Sơn nhậm chức: "Công việc ở đó phức tạp, bố chỉ có

bốn chữ dành cho con: Từng bước thận trọng".

Thời khắc này, trong lúc bận rộn cuồng loạn có

thể nhìn thấy người tri giao, thoải mái đặt phiến đá nặng nề trong lòng xuống,

thật sự là một chuyện vô cùng tốt đẹp.

Khánh Đệ hẹn Tần Thạnh cùng đi ăn

cơm.

Ngày hôm sau, khi nói với Khương Thượng Nghiêu,

anh hoàn toàn đồng ý, còn nói vừa hay có người bạn làm ăn cũng đến Vấn Sơn, có

lẽ buổi tối cũng phải đi tiếp. Được một lúc, như chợt nghĩ ra điều gì, anh hỏi,

"Em còn có bạn thân nào mà anh không biết? Bạn học cũ à?".

Phản ứng đầu tiên của Khánh Đệ là định kể với

anh chuyện của Tần Thạnh, nhưng sau đó lại thôi. Một là trong điện thoại không

tiện nói dài, hai là dù sao cô và Tần Thạnh còn chưa bắt đầu đã vội kết thúc. Kể

ra với Khương Thượng Nghiêu chẳng phải càng khiến anh thêm phiền não sao? Cô

đành ậm ờ nói: "Là bạn trước kia em quen ở Bắc Kinh, mới được điều đến Vấn Sơn

làm chưa lâu".

"Trai hay gái?" Anh lập tức hỏi.

Sự căng thẳng qua giọng nói truyền đến trong

điện thoại khiến lòng Khánh Đệ gợn sóng, đành mím môi cười, "Anh ghen à? Em ngửi

thấy mùi gì chua chua".

"Khi nào về anh sẽ xử lý em." Có lẽ anh rất bận,

nên nói xong câu ấy liền cúp máy.

Gần tối, Tần Thạnh nói tới đón Khánh Đệ, nhưng

cô từ chối. Giờ không giống như hồi ở Bắc Kinh, Vấn Sơn là thành phố nhỏ, nhất

cử nhất động của anh có lẽ sẽ bị rất nhiều người chú ý. Khánh Đệ không muốn gây

ra những phiền phức không đáng có cho anh.

Sự thấu hiểu của cô khiến Tần Thạnh khẽ thở dài,

ngay sau đó cố gắng hào hứng nói: "Công viên Hà Loan em có biết

không?".

Vấn Sơn dần xuất hiện những người có tiền, nên

ngành dịch vụ cũng ngày càng thịnh, không phải nhà hàng thì là các khu vui chơi

giải trí, đều cố gắng xây dựng những công trình hào hoa sang trọng hết cỡ, muốn

tìm một nhà hàng đặc sắc giống như Phú Xuân Đường ở Nguyên Châu thật không dễ.

Ẩm Thủy Cư bên cạnh công viên Hà Loan là nhà hàng duy nhất vừa mắt Tần

Thạnh.

Hai tầng, một phần chếch ra ngoài mặt nước, vì

thức ăn nơi đây thanh đạm, bài trí trang nhã, nên không hợp khẩu vị nồng đượm

của người địa phương lắm, lại chẳng sang trọng hào nhoáng, vì vậy thực khách đa

phần là các đôi tình nhân.

Tần Thạnh sớm đã đặt phòng trên tầng hai, hướng

ra mặt hồ. Khi Khánh Đệ gõ cửa bước vào, anh đang đứng ngoài ban công dựa vào

lan can phóng tầm mắt ra xa.

Nước trong công viên Hà Loan chảy từ sông Tích

Sa vào, xung quanh là các đình nghỉ chân xây bằng xi măng, những công trình nhân

tạo bình thường nhìn rất hùng vĩ, nay bị bóng tối bao phủ, bỗng trở nên ma mị lạ

thường.

Khánh Đệ đứng bên bạn cũ, nhìn ra xa, Tần Thạnh

bỗng lên tiếng: "Nhìn cũng không tệ lắm, không đến nỗi như em nói".

"Mỗi người mỗi cách nhìn." Khánh Đệ nhấp một

ngụm trà tổng kết.

Anh nghe vậy thì mỉm cười, thực sự thích mối

quan hệ hiện tại của họ, không chỉ nói chuyện trên trời dưới đất, mà chỉ bằng

lời lẽ ngắn gọn, song lại rất đỗi hợp nhau.

"Ăn cơm thôi." Anh giúp cô kéo ghế ngồi, "Đến

Vấn Sơn sự thay đổi lớn nhất của anh chính là ăn nhiều cơm hơn ở

nhà".

"Nghe nói thời gian đầu nhậm chức, Bí thư Tần đã

ngao du sơn thủy khắp bốn trấn bảy thôn của Vấn Sơn, ngay đến những vùng núi xa

xôi mà xã trưởng còn chưa tới cũng đã in dấu chân anh." Khánh Đệ trêu, "Hiệu quả

luyện tập sức khỏe không tồi, hình như anh cao hơn rồi đấy".

Tần Thạnh liếc mắt nhìn cô một cái, "Về đến nhà

liền khác ngay, hoạt bát hơn nhiều, biết mỉa móc người khác nữa. Hay vì có

chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, tình cảm có kết quả rồi?".

"Người đó của em, anh đã gặp rồi, tính cách thâm

trầm, nhưng phẩm chất rất khá, một người đáng để em dựa dẫm."

Khánh Đệ khẽ buông đũa, mắt mở to, nhìn anh chăm

chú.

Tần Thạnh lại rất đỗi tự nhiên, nhìn cô hỏi "Sao? Anh thua cũng phải thua rõ ràng minh bạch chứ, biết đối thủ là người thế

nào mới cam tâm tình nguyện được".

Khánh Đệ bất lực cười, "Anh ấy không giống anh,

phải vất vả để sinh tồn, anh...".

"Khánh Đệ, nếu em còn tiếp tục nói hộ anh ấy

nữa, xin anh đừng làm khó người yêu em, thì thật sỉ nhục anh quá." vẻ mặt Tần

Thạnh bỗng trở nên trịnh trọng.

"Em biết anh không phải người như thế, chỉ là em

không kìm được."

Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu, đột nhiên thở dài,

"Em là người phụ nữ của gia đình, hoặc em quá yêu anh ấy, chính bởi vì anh ấy có

thể kch thch bản năng trong em, khiến em muốn bảo vệ chăm sóc".

Bị câu nói của anh đánh trúng tim đen, Khánh Đệ

sững lại, rồi cười tự trào/ "Anh đang khen hay chế nhạo em? Từ 'người phụ nữ của

gia đình' này gần đây có thêm quá nhiều nghĩa xấu, nó còn bị xem như thiếu tự

tin, nghĩa là sự nhẫn nhịn ngu ngốc".

"Không đúng, bất cứ một sự việc tốt đẹp nào cũng

đáng được khen ngợi. Đây là sự tồn tại của chân lý. Còn ý thức người phụ nữ của

gia đình cũng không phải sống dựa dẫm như trong tư tưởng nam quyền, cần đặt nó

đối lập với tư tưởng độc lập của phái nữ mà tiến hành cân nhắc những được mất

thiệt hơn. Đa số tư tưởng vẫn nên dùng phương pháp biện chứng để phân tích sẽ

khách quan hơn." Tần Thạnh bỗng dưng nổi hứng thảo luận về học thuật. Nhận ra

điều này, anh vội vàng phanh lại, "Thử món xem, đầu bếp giỏi mời đến từ phương

Nam đấy, làm rất đúng vị".

Khánh Đệ nghiêm túc quan sát người đối diện,

"Đến Vấn Sơn anh cũng có phần khác biệt. Ở Bắc Kinh nhìn anh rất ra dáng công

tử, giờ còn thấy có chút sức sống, càng có tình hơn".

"Tính cách nào đáng yêu hơn?" Anh nghiêng đầu

nhìn cô.

Khánh Đệ hoang mang, "Đương nhiên là bây giờ

rồi".

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.