Chương 6

Một giây trước Khánh Độ còn cám thấy tức giận, nhưng lúc này cô đang phải

nhịn cười tới mức khổ sở. Cả hai người bọn họ đều ngoan cố như nhau, chẳng ai

trong sạch hơn ai, lúc này lại cố chấp như trẻ con. Cô nấp dưới gầm cầu thang,

biết là đã đến lúc mình nên xuất hiện, nhưng vẫn cảm thấy như mình sẽ phá hỏng

thứ gì đó.

Lại nghe thấy Ái Đệ tiếp tục xì mũi, nghẹn ngào nói tiếp: "Tôi không đôi co

vói anh, tôi là người rộng lượng, chỉ mong sao chị tôi sẽ vẫn thương yêu tôi như

trước kia. Anh là cái gì? Anh chẳng là cái gì cả! Trong tim tôi, vị trí của chị

tôi quan trọng hơn anh gấp nghìn lần. Anh... Diêu Cảnh Trình, đừng hy vọng sau

này tôi sẽ tử tế với anh, còn lâu, cho dù anh lúc nào cũng giúp đỡ tôi thì cũng

không thể".

Tình cảm của em gái dành cho cô vẫn như trước kia chẳng có gì thay đổi. Khánh

Đệ mím chặt môi, có chút cảm động, lại có chút vui mừng.

Dường như Diêu Cảnh Trình đá chân vào lan can, vang lên câu nói: “Ai

thèm”.

Ái Đệ thôi khóc, tiếp theo đó là tiếng bước chân rầm rập đi xuống cầu thang.

Khánh Đệ vội vàng lùi thêm một bước áp sát vào trong. Chỉ nghe tiếng Diêu Cảnh

Trình nhảy cóc liền mấy bậc cầu thang vội vàng đuổi theo, giống như đang kéo Ái

Đệ lại.

Tiếng đàn ghita tưng tưng đứt quãng bỗng im bặt, xung quanh yên tĩnh lạ

thường.

Khánh Đệ nín thở, nghe tiếng Ái Đệ ấm ức khẽ nói: "Diêu Cảnh Trình, anh...

tôi... tôi... nếu như tôi có nói điều gì quá đáng thì... xin lỗi".

Diêu Cảnh Trình dường như cũng đang sững sờ như Khánh Đệ lúc này, rất lâu sau

cũng không thấy cậu ta lên tiếng.

Ái Đệ sốt ruột: “Anh nghe thấy không hả?".

"Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi."

"Tôi, sau này tôi sẽ không tức giận vì chuyện của anh và chị tôi nữa, anh

cũng đừng nói linh tinh về tôi trước mặt chị, có được không? Tối nay tôi buồn

muốn chết. Anh không nói gì coi như đồng ý rồi nhé?" Ngập ngừng giây lát, giọng

Ái Đệ có chút thất vọng: "Chẳng muốn học nữa, tôi về trước đây".

Tiếng bước chân đi xuống cồm cộp lại vang lên, đến gần rồi đi xa, dần dần mất

hút. Tâm trạng rối bời của Khánh Đệ chuyển thành nụ cười trên khóe môi, muốn rời

khỏi đó để đuổi theo em gái, nhưng lúc này mới kinh hãi phát hiện ra trên lầu

còn có người thứ tư nữa, chỉ nghe tiếng Diêu Nhạn Lam khẽ hỏi: "Cảnh Trình, sao

không đi tiễn người ta?".

Diêu Cảnh Trình "Vâng" một tiếng, rồi như bừng tỉnh, tiếp theo đó lại là

tiếng bước chân chạy xuống.

Cho tới khi cậu ta ra khỏi con hẻm lạnh lẽo đó, Khánh Đệ vẫn không dám thả

lỏng hơi thở, Diêu Nhạn Lam trên lầu vẫn chưa đi. Không biết tại sao cô rất sợ

bị phát hiện vào lúc này, thậm chí còn căng thẳng hơn cả hồi nãy nữa.

Tiếng miếng nhựa buông ở cửa lại vang lên, sau đó bị thả xuống nặng nề, giọng

nói trầm ấm trong ký ức đó lại xuất hiện như đã từng xuất hiện trong giấc mơ của

cô.

"Nhạn Lam, Cảnh Trình về rồi sao? Bọn anh cũng sắp hết giờ rồi." Khương

Thượng Nghiêu nói: "Vào đi, bên ngoài lạnh lắm".

Diêu Nhạn Lam đáp lại một tiếng, sau đấy nói như đang băn khoăn điều gì đó "Cô bé vừa rồi, có vẻ như thích Diêu Cảnh Trình nhà em. Nhưng tại sao mỗi lần

nhìn thấy em lại tỏ ra ghét em như thế?".

Khánh Đệ luôn cho rằng Ái Đệ đối với Khương Thượng Nghiêu cũng giống như cô,

mang trong lòng giấc mộng và sự ngưỡng mộ của người thiếu nữ, nhưng đoạn đối

thoại cô nghe lén được vừa rồi, hiển nhiên là Ái Đệ có tình cảm không rõ ràng

với Diêu Cảnh Trình. Bị câu nói của Diêu Nhạn Lam làm cho bừng tỉnh, cô gần như

buột miệng thở hắt ra, vội vàng đưa tay lên bịt chặt miệng lại.

"Đều còn là trẻ con cả, miệng còn thơm mùi sữa, gì mà thích với không thích?"

Giọng Khương Thượng Nghiêu nói mang theo cả ý cười.

"Nói cứ như ông già ấy, chẳng qua cũng chỉ hơn người ta có bốn tuổi thôi mà?

Nói như anh, em cũng chỉ là trẻ con thôi."

Diêu Nhạn Lam hình như đánh Thượng Nghiêu một cái, khiến anh luôn miệng kêu

đau, cười nói: "Ai đã đợi em lớn lên, đợi cho tới tận bây giờ?".

Tấm rèm nhựa lại bị kéo lên, rồi thả xuống chặn mất đoạn hội thoại cuối của

họ. Khánh Đệ thở phào nhẹ nhõm, buông tay ra, toét miệng cười với không gian

xung quanh.

Thì ra anh cũng biết nói những lời trêu ghẹo, cũng biết nói đùa, thì ra quan

hệ của bọn họ khi chỉ có hai người với nhau lại thân mật như vậy. Còn cô, lại

như chú chuột nấp ở góc tường lén lút thèm thuồng sự ngọt ngào không thuộc về

mình kia, không cảm thấy ngượng ngùng mà còn thấy may mắn. Khánh Đệ không biết

nên chế giễu cảm giác đó của mình hay cảm thấy chua xót cho tâm sự nhỏ bé không

ai hay biết kia. Đành phải cười khan mấy tiếng một lần nữa, lắc đầu trước sự

hoang đường của bản thân.

Cô thong thả bước từ đường Đại Hưng về đến khu nhà mình, rồi dừng chân, ngẩng

đầu lên nhìn ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ, có lẽ Ái Đệ đã về đến nhà trước

cô. Đứa em gái thông minh nhưng lại non nớt chưa trưởng thành, Ái Đệ với trái

tim dại dột của nó, Khánh Đệ nghĩ đến sự không rõ ràng trong quan hệ của Diêu

Cảnh Trình và em gái mình, bất giác mỉm cười, bước chân lên tầng đột nhiên cũng

nhanh nhẹn hơn.

Nếu cuộc gặp gỡ tình cờ với Khương Thượng Nghiêu ba năm về trước không để lại

ấn tượng gì trong anh, thì cô cũng nên coi đó như một giấc mơ bi thảm của tuổi

thanh xuân mình vậy.

Sông Tích Sa là một nhánh của Hoàng Hà. Bao nhiêu năm nay nước sông Hoàng Hà

cuồn cuộn chảy, về đến cửa ngõ vào huyện Vấn Sơn thì thế nước yếu dần, lượng bùn

đất lớn từ thượng lưu tràn xuống tích thành một bãi cạn.

Thị trấn nhỏ ở ngoại thành Vấn Sơn, từ rất lâu đã được gọi là Tích Sa Vi.

Mùa xuân năm 1999 đối với Khương Thượng Nghiêu mà nói không giống với những

năm trước, mùng Năm Tết anh thường đến ngôi chùa nhỏ ở Tích Sa Vi để thắp hương.

Chỉ có điều trên nét mặt trang nghiêm của anh năm nay còn có cả nụ cười đầy

thành ý, bởi vì Hắc Tử sau hai năm phục vụ trong quân ngũ, cuối cùng cũng có một

kỳ nghỉ hơn mười ngày phép về thăm nhà.

Chú Đức tay cầm bình trà ngồi trên chiếc ghế bành trong phòng khách, người

dựa vào tay vịn, mỉm cười vui vẻ nhìn cách chào hỏi và hàn huyên khác người của

anh em họ. Vừa gặp nhau, Hắc Tử hưng phấn, thò đầu vào cửa, hỏi Khương Thượng

Nghiêu: “Thế nào, ra đây làm một trận chứ?", rồi định cởi áo.

"Thôi, lạnh lắm." Khương Thượng Nghiêu lùi về sau một bước, giơ một tay lên

làm tư thế đầu hàng. "Bao nhiêu lâu mình có luyện tập gì đâu? Sao dám so với

quân nhân các cậu, người toàn cơ với bắp." Trước mặt người anh em của mình,

không có cái gọi là thể hiện sự yếu kém hay hùng mạnh.

Hắc Tử nhướng mày, hào hứng định mang Khương Thượng Nghiêu ra để luyện những

kỹ năng đã học được hai năm nay trong quân đội thì nghe tiếng chú mình vang lên

từ phía sau: "Hắc Tử, mấy ngày nay số người cháu quật ngã còn ít hay sao? Thạch

Đầu hiếm lắm mới đến nhà mình chơi, mau ngồi im cho chú".

Đã rất lâu rồi Khương Thượng Nghiêu không được nghe người khác gọi biệt hiệu

của mình, nghe chú Đức gọi thân mật như vậy, ký ức về những mùa hè đến sông Tích

Sa dùng thuốc nổ bắt cá cùng Hắc Tử lại ùa về. Trái tim như mềm đi, định nói thì

bị Hắc Tử nhanh miệng tranh trước: "Được, để vài hôm nữa sẽ so găng với cậu

sau".

Hắc Tử giơ nắm đấm lên như lực sĩ, hai năm rèn luyện trong quân đội khiến anh

ta càng lực lưỡng, thớ thịt nổi cuồn cuộn dưới da. Khương Thượng Nghiêu không vì

thế mà sợ hãi, nắm chặt tay đùa nghịch với Hắc Tử một lúc, rồi nhìn nhau cùng

cười.

"Thạch Đầu giờ nếu không phải là ngày Tết thì cũng không đến thăm chú anh.

Nói thẳng ra thì, nếu không phải do anh về thăm nhà, năm nay không biết liệu cậu

ta có đến nữa hay không?" Những lời này là chú Đức muốn nói với Hắc Tử, nhưng

ánh mắt lại hướng về phía Khương Thượng Nghiêu. Giọng nói như có ý đùa, có điều

ánh mắt lại không mang ý cười, đôi mắt tinh anh dính chặt trên người Khương

Thượng Nghiêu, dường như có sức mạnh nhìn xuyên thấu tâm can anh.

Khương Thượng Nghiêu khẽ chột dạ, biết rằng chú Đức có ý giận vì mấy lần cho

gọi mà anh không đến. Anh thu lại nụ cười trên môi, ngồi xuống bên cạnh chú Đức,

cung kính nói: "Chú Đức, công việc của cháu phải đảo giờ liên tục chú cũng biết

đấy. Trong nhà lại toàn đàn bà con gái không có trụ cột. Nếu cháu thất lễ điều

gì, mong chú lượng thứ".

Ngón tay cái của chú Đức chầm chậm v**t v* nắp bình trà trong tay, trên khuôn

mặt được chăm sóc kỹ lưõng nở một nụ cười nho nhã, vừa gật đầu vừa nói: "Tên

nhóc này, cậu có chí hướng của riêng cậu, xem cách cậu tính toán là ta biết

ngay".

Khương Thượng Nghiêu tỏ vẻ bất lực, nói: "Cháu thì có chí hướng gì chứ? Không

giấu gì chú Đức, cháu cả đời này cũng chỉ mong có một cuộc sống ổn định, an nhàn

thôi", nói rồi quay sang nhìn Hắc Tử cười cười: "Tiểu tử này còn khá hơn cháu, ở

quân đội thêm vài năm nữa là có tiền đồ hơn cháu rồi".

"Hắc Tử?" Chú Đức nhướng mày hỏi giọng nghi ngờ.

Hắc Tử sớm cũng đã quen với sự coi thường của chú dành cho mình, dùng khuỷu

tay nện lên lưng của Khương Thượng Nghiêu, nói: "Lấy vợ sinh con vui điền viên?

Tối qua đến nhà tìm cậu nhưng không gặp, Nhạn Lam tiếp mình. Hình như cô bé đi

từ phòng cậu ra, sao, đã... rồi à?".

Dù Khương Thượng Nghiêu tự nhận mình đã trưởng thành, nhưng bắt gặp ánh mắt

ranh mãnh của Hắc Tử bất giác tai vẫn nóng bừng: 'Tiểu tử cậu... nghĩ đi đâu thế

hả?".

"Hai năm không gặp, Nhạn Lam thay đổi nhiều quá, lớn rồi. Phải nhanh nhanh

lên." Hắc Tử cười hì hì, rồi lại nói: "Chỉ sợ mình kéo cậu ra ngoài chơi một

ngày, cô bé không đợi được lại chạy theo khóc lóc tìm mình đòi người thôi".

Trong lúc cả hai nói cười, thì có người đứng ở cửa khẽ ho một tiếng, đại đồ

đệ lâu năm của chú Đức - Quang Diệu đi vào nói: “Chú Đức, sắp xếp xong rồi. Gặp

nhau ở lưng đèo, đối phương nói lập tức xuất phát".

Khương Thượng Nghiêu trong lòng khẽ giật thót qua, sau mấy ngày liền tăng ca

về nhà, anh mới biết Hắc Tử đã về từ ba hôm trước, gọi điện hẹn hôm nay đi săn ở

núi Vấn. Giờ nghe nói vậy, anh mới biết không chỉ là cuộc hội ngộ của anh và Hắc

Tử, thì ra chú Đức cũng muốn đi, thậm chí, hình như chú Đức còn có "công vụ" ở

đó nữa.

"Chú Đức, vậy cháu không làm phiền nữa, cháu…"

Còn chưa nói hết đã bị Hắc Tử chen vào: "Sao giờ cậu lại xa cách thế nhỉ, chú

mình bận việc của chú, chúng ta đi chơi là việc của chúng ta".

Chú Đức vừa mặc áo khoác vừa quay lại nhìn hai người cười.

"Trước đây chẳng phải vẫn thế sao." Hắc Tử không cho anh giải thích, cầm

chiếc áo khoác lông vũ vắt trên thành ghế sô pha đưa cho Khương Thượng Nghiêu "Mình đã nói với Nhạn Lam rồi, mình mượn bạn trai của cô ấy một ngày không được

sao?".

Thành phố Vấn Sơn nổi tiếng nhờ núi Vấn. Núi không cao nhưng có nước sông

Hoàng Hà nuôi dưỡng hàng ngàn năm nay, sản vật trong núi rất phong phú. Xuân hạ

thì săn chim muông, thu đông bẫy thú, là cách mà người Vấn Sơn dũng mãnh thời

xưa làm lúc nhàn rỗi hoặc để bổ sung thực phẩm cho cuộc sống của mình thêm phong

phú.

Có điều vài năm gần đây do súng đạn bị quản chế chặt chẽ, những người được

phép cầm súng săn đi vào núi không nhiều.

Chưa đến đường lên núi Khương Thượng Nghiêu đã nhìn thấy mấy vết lún của bánh

xe trên con đường được phủ một lớp tuyết mỏng, đến gần hơn chút nữa quả nhiên có

hai chiếc xe việt dã tắt máy dừng bên vệ đường.

Thấy hai chiếc xe của họ dừng lại ngay trước mặt, đối phương chưa thấy có

người xuống xe, Hắc Tử suốt chặng đường đi vẫn tán gẫu với Khương Thượng Nghiêu

về cuộc sống trong doanh trại bộ đội tỏ vẻ khó chịu, dài giọng gọi: "Chú…"

Trên mặt chú Đức thoáng hiện vẻ không vui, khẽ nhướng cổ lên nói một câu "Tên Vu béo mấy năm gần đây khai thác khoáng sản, làm ăn rất phất, bắt đầu học

được cách làm giá rồi đấy".

Những người khác nghe thấy sự bất mãn ẩn hiện trong câu nói của chú Đức, nhất

thời không ai dám tiếp lời, chỉ có Hắc Tử phá vỡ bầu không khí im lặng, tức tối

nói: "Cho dù hắn có đào hết khoáng sản ở Tế Tây đem về Mỹ, cũng phải xem xem

chúng ta có cho hắn mang đi hay không chứ?". Lời vừa dứt, hai người anh em ngồi

ở ghế trước đột nhiên phì cười, đến Khương Thượng Nghiêu cũng cười phụ họa

theo.

Mấy năm gần đây chú Đức không còn tham gia những phi vụ làm ăn nhỏ lẻ nữa,

chỉ chuyên làm về vận chuyển, có vẻ kiếm được rất khá. Ngành vận tải ở Vấn Sơn

mấy năm trước đã là ngành mũi nhọn, phát triển rất hưng thịnh, sau đó bị chú Đức

ngấm ngầm dùng thủ đoạn để dọn dẹp lại chỉ còn có bốn, năm nhà. Nhưng hai năm

nay chú Đức đột nhiên dừng tay, có vẻ như muốn bỏ mặc cho nó được tự do phát

triển. Hắc Tử và nhóm tay chân thân cận của chú Đức vốn đang kỳ vọng về một

doanh nghiệp lớn khuếch trương khắp bốn phương nay đột nhiên bị hụt hẫng, hoặc

bí mật chuẩn bị cho đà phát triển tiếp theo, hoặc nghĩ thầm trong bụng có lẽ chú

Đức tuổi đã cao, không khao khát chiến thắng như thời còn trẻ nữa, nhưng với cái

uy của chú Đức bao nhiêu năm qua, không ai dám nhắc tới vấn đề này. Ngay cả Hắc

Tử thỉnh thoảng có đề cập đến, liền bị ánh mắt sắc lẹm của chú Đức liếc nhìn,

nhẹ nhàng buông một câu: "Trẻ con miệng còn hôi mùi sữa, biết gì đại cục."

Lần này cũng thế.

Chú Đức vừa liếc mắt nhìn, Hắc Tử lập lức im bặt.

Cả hai bên giằng co chưa tới một phút, cửa xe bên đối phương bật mở, đầu tiên

là một tên béo nhảy ra.

Bên này Hắc Tử và Khương Thượng Nghiêu cũng lần lượt xuống xe, rồi nhường chỗ

cho chú Đức xuống.

Tên béo đó vào hôm trời lạnh thế này cũng không thèm mặc áo khoác, trán bóng

loáng, đầu tròn bụng to rất giống với Bồ tát trong miếu, khi cười ngũ quan chụm

lại thành một đống.

Chú Đức và hắn ta bắt tay nhau chào hỏi, rồi chỉ vào đám Hắc Tử giới thiệu

một lượt, lúc này đội ngũ của cả hai bên mới cầm theo đồ từ đằng sau xe đi về

hướng núi.

Địa thế của núi Vấn không cao, chỉ rộng, cả hàng chục dặm đều là lâm trường

quốc gia, sản vật trong rừng phong phú. Báo tuyết sớm đã tuyệt chủng ở núi Vấn,

nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy con hoẵng trắng, còn về những loại khác như bào tử

(1),con cheo (2),thỏ hoang, đại bàng già, thì đếm trên đầu ngón tay.

(1) Bào tử: Tế bào động thực vật cấp thấp sản sinh ra, có tác dụng sinh

trưởng hoặc ngủ nghỉ, hễ tách khỏi cơ thể mẹ là hình thành một cá thể

mới.

(2) Con cheo: Loài thú giống hươu, nhưng nhỏ hơn, con đực có răng dài,

sừng ngắn, chân nhỏ, nhảy nhanh, lông mềm, da để đóng giày.

Một đoàn hơn mười người tay cầm theo súng săn hai nòng và súng hơi, giẫm lên

con đường tuyết phủ tới mắt cá chân đi sâu vào trong rừng. Khương Thượng Nghiêu

nhìn chú Đức và tên béo phật gia kia chầm chậm đi giữa hàng người, thỉnh thoảng

lại chụm đầu vào nhau nói nhỏ điều gì đó, trong lòng cũng hiểu chắc chắn việc đi

săn ngày hôm nay chỉ là cái cớ, hẳn là có việc quan trọng gì đây cần tránh sự

nhòm ngó của những người xung quanh, vì vậy mới lựa chọn đi lên núi vào thời

gian này trong năm. Anh vốn là người ngoài, thêm một việc không bằng bớt một

việc, chuyến đi này đối với anh mà nói chẳng qua cũng chỉ là đi chơi mà thôi. Vì

vậy Khương Thượng Nghiêu cố ý đi tụt lại cuối hàng, cùng Hắc Tử bàn tán những

chuyện thú vị mà anh ta được chứng kiến trong hai năm tại ngũ.

Trong núi hoang vắng, thỉnh thoảng lại có tiếng chim đại bàng núi kêu lên một

tràng dài nơi chân trời rộng lớn.

Những bông tuyết vương trên cành cây rào rào rơi xuống vai khi họ đi qua, chú

Đức và tên béo kia nói chuyện rất hào hứng, giữa đường cũng bắn mấy phát, đợi

bọn đồ đệ đi nhặt thú săn được quay về xong hai người lại thu súng tiếp tục chủ

đề đang nói dó.

Đến chiều, chú Đức thấy thú săn được cũng kha khá, tươi cười nói: "Xuống núi,

vào lâm trường ăn cơm", sau đó vỗ vào lưng của tên béo, hai người thân thiết như

huynh đệ nhiều năm: "Họ hàng của đồ đệ tôi làm việc trong lâm trường, bảo bọn họ

dọn dẹp qua, làm một nồi hương (3),anh em chúng ta uống với nhau vài chén".

(3) Nồi hương: các loại rau rừng hầm với thịt chim

Hắc Từ đi tụt lại tít đằng sau cười hì hì: "Chuyện thành rồi".

Khương Thượng Nghiêu bình tĩnh và im lặng. Chỉ nghe thấy Hắc Tử vừa đi vừa

nghiến răng bên cạnh: "Cậu nói xem năm đó tại sao ông chú mình lại đá mình vào

bộ đội? Mình đi theo ông ấy đâu phải không có đường sống".

Khương Thượng Nghiêu suy nghĩ, rồi trả lời: "Chẳng phải chú Đức vẫn luôn nói

cậu thô quá hay sao? Muốn rèn luyện, mài giũa cho cậu tinh tế hơn".

Hắc Tử sớm đã biết trước câu trả lời, chẳng qua anh ta muốn lên tiếng than

phiền mà thôi. Đi được mấy bước lại tự nói với mình: "Cậu nói xem tương lai hai

năm nữa Vấn Sơn sẽ mưa máu gió tanh, mình bỏ lỡ chẳng phải quá thiệt thòi hay

sao?".

Khương Thượng Nghiêu khựng lại, trêu anh ta: "Cậu đọc quá nhiều tiểu thuyết

võ hiệp rồi đấy. Cậu vẫn nghĩ rằng mình sẽ sống cả đời như chú Đức? Cầm con dao

ba cạnh khua khua vài cái là có thể ghi danh sử sách?".

Hắc Tử bất mãn nói: "Đừng cho rằng chỉ có cậu và chú mình mới dùng đầu óc để

kiếm cơm. Sao mình lại không hiểu chứ? Giờ đâu phải là thời dùng nắm đấm để xem

ai mạnh hơn? Đây mới chính là lũ ngốc! Phải dựa vào cái gì cậu còn không biết?

Tiền! Hôm kia hai huynh đệ đánh nhau, tốn biết bao nhiêu tiền mới có thể bảo

lãnh cho ra đấy, tính ra thì mỗi đứa hết năm nghìn!". Anh ta dùng tay ra hiệu,

nói xong nhổ một bãi nước bọt vào bụi cây gai phủ đầy tuyết ven đường, chửi: "Mẹ

kiếp, đánh nhau cũng không nên hồn!".

Khương Thượng Nghiêu khẽ khựng lại, năm nghìn là tiền lương một năm rưỡi của

anh! Nghe đến câu cuối cùng anh không kìm được cười lên tiếng: "Biết thì tốt,

chú Đức muốn cậu đi con đường khác bằng phẳng hơn".

Hắc Tử đi nhiều bắt đầu thấy nóng, cởi áo khoác đứng đón gió, một lúc sau khô

mồ hôi rồi mới khẽ tiếng nói với Khương Thượng Nghiêu: "Chú mình nói rồi, nếu

không khiến lão đại và lão nhị nhà họ Nhiếp chết, thì ông ấy có về hưu cũng

không vui vẻ".

Loáng thoáng nghe thấy những từ như "Mỏ quặng… sòng bạc... Nhiếp gia" theo

gió lọt vào tai, lại bắt gặp ánh mắt kinh hãi của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu

đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Anh cũng từng ở trong thế giới

đen trắng của Vấn Sơn mười năm, mặc dù sau khi đi làm, nghe lời dạy bảo của mẹ

dần dần rút chân khỏi thế giới đó, nhưng đối với những tin đồn trước đây anh vẫn

khắc sâu trong trí nhớ.

Thế lực ngầm ở Vấn Sơn từ hơn mười năm trước đã chia thành hai phái, chú Đức

đại diện cho bên tập thể đường sắt, còn Nhiếp gia cầm đầu đám đệ tử của khu nhà

máy cơ khí. Trong trận kịch chiến lớn năm đó, lão đại của Nhiếp gia tay cầm xẻng

đập nát mấy cái đầu như đập dưa hấu, cũng may có đám đàn em đứng ra gánh tội

thay nên mới thoát khỏi án tử hình, có điều cuối cùng vẫn phải vào tù.

Thời gian đó, bên phía nhà máy cơ khí gần như tê liệt, chỉ còn lại lão nhị

của Nhiếp gia một mình đứng lên vất vả chèo chống. Nhiếp lão nhị không bộp chộp

nóng vội như anh trai mình mà có rất nhiều những thủ đoạn tàn ác, vì vậy không

lâu sau, khi Nhiếp gia giống như cá muối hồi sinh nhờ cơ hội nhà máy cơ khí bị

di dời, tháo dỡ, lão nhị của Nhiếp gia trở thành nhân vật tầm cỡ trong thời đại

mới chuyển giao.

Và trong lần quyết đấu đó vợ chú Đức khó sinh, tới bệnh viện chậm một bước

nên đã mất cả hai mạng người. Chú Đức lần đó thoát khỏi vòng lao lý trở thành kẻ

thù khắc cốt ghi tâm của Nhiếp gia, còn anh em Nhiếp gia cũng trở thành cái gai

trong mắt chú Đức.

Trong thời gian cải tạo lao động, Nhiếp lão đại cũng là một phần tử không an

phận thủ thường. Người khác ngồi tù thì nỗ lực cải tạo để được tha trước thời

hạn, chỉ có thời gian ngồi tù của ông ta càng ngày càng dài. Cũng may có em trai

ở ngoài đưa hối lộ, cuối cùng Nhiếp lão đại cũng có ngày lại được nhìn thấy mặt

trời. Và đến lúc ấy, chú Đức liệu còn có thể kê cao gối ngủ ngon được không, là

cả một vấn đề.

Trong đầu Khương Thượng Nghiêu vẫn nghĩ mãi về chuyện này, vô thức đã đi vào

cung văn hóa Nhân Dân, tòa nhà nhỏ cũ kỹ bên cạnh chính là Thư viện thành phố,

đến dưới tòa nhà anh vừa khóa xe vừa tự mình cười thầm, nghĩ nhiều như thế làm

gì, việc đấy có liên quan gì đến anh? Điều anh cần suy nghĩ bây giờ là làm thế

nào để kiếm thêm ít tiền, mua một món quà kha khá mang tới nhà lãnh đạo, sớm

giải quyết vấn đề nhà ở. Đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ ấm, anh không cần đàn bà

nào cả, anh đã có Nhạn Lam.

Nhớ đến cô bé đáng thương đang ở nhà vì bị cảm mà sốt cao, nước mắt nước mũi

ròng ròng, bất giác anh khẽ cười, bước chân lên lầu cũng nhanh nhẹn hơn.

Trời rất lạnh nên thư viện không mở nhiều cửa sổ, mùi nấm mốc lâu năm bao

trùm trong không khí. Ánh mặt trời u ám chiếu qua cánh cửa sổ bằng kính phủ đầy

bụi vào phòng, những tia sáng ảm đạm. Mí mắt của cô thủ thư ngồi sau chiếc bàn

lớn, ngoài cửa đang sụp xuống, hình như là ngủ gật, nhưng đôi tay vẫn đan thoăn

thoắt.

Anh tìm xong sách mới nhớ ra quên mang thẻ thư viện, không cam tâm tìm hết

túi quần bên trái lại lục sang túi bên phải.

Đằng sau bỗng vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ, nhẹ tới mức anh nghe câu được

câu chăng: "Khương…anh Khương".

Anh quay đầu lại, có ai đó đang đứng trong bóng tối của một kệ sách, dáng cao

gầy, không nhìn rõ mặt.

Dường như nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong ánh mắt của anh, người đó bước ra khỏi

nơi đang đứng. Khuôn mặt hiện rõ vẻ do dự và thấp thỏm, như chú thỏ lần đầu rời

hang, chỉ cần nghe ngóng thấy bất kỳ động tĩnh nhỏ nào thì sẽ lập tức thụt đầu

lại ngay.

Khương Thượng Nghiêu bất giác mỉm cười: "Thẩm Khánh Đệ?".

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.