Chương 34

Khi ăn cơm, trên bàn ăn dường như chỉ có ba người nói, Khánh Đệ bình thường

ít nói, hôm nay lại càng ít nói hơn, chỉ chăm chăm trả lời những câu hỏi của bà

xong lại chẳng biết nói gì thêm, vẫn là Khương Thượng Nghiêu, mỗi lần thấy mọi

người im lặng anh lại tìm một vài đề tài mà bà hứng thú để gợi chuyện. Trong

lòng Khánh Đệ rất cảm kích, nhìn sang anh niềm vui trong ánh mắt cô cũng chẳng

buồn che giấu. Bà thấy thế khẽ gật đầu, rồi lại quay sang nháy mắt ra hiệu cho

đứa con gái đang đi vào ngõ cụt không tìm được lối ra của mình.

Khó khăn lắm mới ăn xong bát cơm, Khánh Đệ đang định nói khách sáo mấy câu,

thì Khương Phượng Anh ngẩng đầu lên, điềm đạm nói: "Bình thường đều ăn ít như

vậy sao? Trông người chẳng có chút thịt nào".

Khánh Đệ không hiểu ý của mẹ Thượng Nghiêu, nhìn anh cầu cứu, chỉ thấy anh

cười tươi nói: “Vậy ăn thêm bát nữa, ăn cùng anh cho vui".

Lúc rửa bát Khương Thượng Nghiêu khẽ nói với Khánh Đệ: "Mẹ anh tính ngang

ngạnh, nhiều lúc biết là sai rồi, nhưng không chịu xuống nước, lời quan tâm mà

nói rất khó nghe, khiến người khác hiểu lầm".

Khánh Đệ phì cười: "Làm gì có ai lại nói mẹ mình như thế", rồi lại hỏi: "Anh

biết rửa bát không?".

"Chẳng phải vì em sao? Lần đầu tiên đến nhà mà để em rửa bát anh không đành

lòng, mà để mẹ anh rửa em lại ngại, thế thì anh rửa thôi."

Tiếng nước từ vòi chảy róc rách, anh quay đầu nhìn bên cạnh, người trước mắt

đang cắn môi nhìn lại anh, sau đó từ từ mỉm cười. Anh không kìm được cảm giác

dịu dàng ấm áp trong lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi đang hé mở của cô một cái,

lưu luyến không chịu rời đi, thì thầm bên tai cô: "Cảm động à? Cảm động thì hôn

anh đi".

Khánh Đệ chỉ chìm đắm trong sự ngọt ngào đó vài giây, nghe Khương Thượng

Nghiêu nói thế liền đấm vào vai anh một cái, "Anh giở trò mà cũng không xem đây

là đâu sao?".

Anh phá lên cười ha ha, quay lại tiếp tục làm việc.

Con người này, cô cứ nghĩ đã trưởng thành từ lâu, cứ nghĩ cô đã hiểu anh như

hiểu chính bản thân mình, nhưng anh luôn mang đến cho cô sự ngạc nhiên.

Trước kia cô vẫn cho rằng anh là người bình tĩnh lý trí, giống cây bạch

dương. Cành lá hoàn toàn không vươn ra những phạm vi quá rộng, mà chỉ ra sức

vươn cao lên, vươn về phía mặt trời. Sau khi gặp nhau trong tù, cô lại có cảm

giác anh như cơn gió bị cầm tù trên thảo nguyên, cô có thể cảm nhận được cơn

phẫn nộ điên cuồng vô hình của anh. Khi ra tù, anh lại như một tảng quặng sắt,

lạnh lùng kiên định, trầm mặc như đang chờ đợi điều gì.

Anh bây giờ... Khánh Đệ đắn đo hồi lâu, không nhịn được phải phì cười vì đáp

án của mình.

"Cười gì thế?" Anh lau tay, bắt đầu thẩm vấn cô.

"Em không cười." Khánh Đệ khẽ giải thích, định lách ra khỏi bếp, đáng tiếc

căn bếp này quá chật quá nhỏ, cô lập tức bị anh ôm eo giữ lại. Cánh tay trói

chặt, khiến khuôn mặt cô áp vào ngực anh, mặt kề mặt, hơi thở dính lấy hơi thở.

"Em thật sự không cười. Anh nhìn nhầm rồi." Cô có thể nói hình ảnh anh vừa rửa

bát vừa lẩm nhẩm hát, thỉnh thoảng lại liếc cô một cái, giống hệt một đóa hoa

phong tình quyến rũ?

Cô lại một lần nữa cười khẽ, khuôn ngực rung rõ ràng đã kch thch Khương

Thượng Nghiêu, cô cứng người lại, không dám nhìn vào mặt anh, chỉ đỏ mặt nhìn

xuống dưới, muốn thoát khỏi vòng tay ghì chặt của anh. Ngay sau đó cô liền cảm

thấy hơi thở nặng nề gấp gáp của anh kề sát bên má mình dần bình tĩnh lại, cánh

tay vòng quanh eo cũng từ từ giảm bớt lực, cô khẽ thở phào. Sau khi đứng vững,

trong không khí ngượng ngập khó có thể diễn tả bao quanh hai người đang âm thầm

dâng lên ào ạt.

Anh im lặng một lúc lâu, Khánh Đệ bất an nắm chặt lấy nắm cửa, liếc trộm về

phía anh. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cái thứ cảm giác đang dâng lên mãnh liệt đó

tràn cả ra ánh mắt anh, Khánh Đệ như muốn nghẹt thở.

Vài giây, mà cũng có thể là rất lâu, tiếng gọi của bà phá vỡ bầu không khí

quái dị ấy: "Khánh Đệ, ra ăn bánh trung thu".

Khánh Đệ vâng một tiếng, rồi như bừng tỉnh khỏi sự hoảng hốt, cô nói nhỏ: "Em

ra trước đây".

Ánh mắt anh khóa chặt cô, khẽ gật đầu.

Khánh Đệ đột nhiên không biết lấy dũng khí từ đâu ra, trong lúc đi lướt qua

người anh, cô quay đầu lại hôn vào má anh một cái rồi vội vàng ra ngoài. Trước

khi đi, cô vẫn kịp liếc thấy vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt đang cố gắng

tỏ ra điểm tĩnh của anh, hai mắt anh mở to, Khánh Đệ phải khổ sở kiềm chế lắm

mới không để mình phá lên cười thành tiếng.

Khi về, mẹ Khương Thượng Nghiêu đích thân đưa hai người xuống dưới, mấy lần

ngập ngừng định nói lại thôi. Hai người phụ nữ im lặng đứng ở chân cầu thang

nhìn theo bóng Khương Thượng Nghiêu đang đi ra chỗ lấy xe. Cảnh này khiến Khánh

Đệ bất giác nhớ lại chuyện đã xảy ra vào mùa xuân mấy năm trước, mẹ anh cũng thế

này, cố gắng lựa chọn những từ ngữ thích hợp, cuối cùng khuyên cô đừng đến nhà

họ nữa. Thời khắc ấy, cô hoàn toàn không biết Ngụy Hoài Nguyên đã hủy hoại hạnh

phúc cuối cùng của Khương Thượng Nghiêu.

Trong lòng Khánh Đệ thấp thỏm. Khi đứng bên đường chờ Khương Thượng Nghiêu

tới đón, cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Nếu hôm nay, nếu sự kiên quyết không thể

thỏa hiệp của cô xung đột với sự cố chấp của mẹ anh, thì cô đành để mặc Khương

Thượng Nghiêu xem anh sẽ giải quyết thế nào. Nếu anh chấp nhận bảo vệ cô, cô sẽ

càng yêu anh hơn, bởi vì anh xứng đáng được thế. Nếu anh từ bỏ, cô chắc chắn sẽ

lựa chọn cách rút lui, không ai làm phiền tới cuộc sống của ai. Nhưng xét cho

cùng thì, cô không muốn mình phải đối mặt với sự lựa chọn này. "Cô..."

"Khánh Đệ, cháu nghe cô nói trước đã... Năm đó trước cổng trại giam, chuyện

mà cô xin cháu đồng ý với cô, cháu đã không đồng ý. Giờ... cô lại cảm thấy may

mắn vì sự kiên quyết khi ấy của cháu. Sự thay đổi của Nghiêu Nghiêu cô có thể

nhìn thấy, nguyên nhân do đâu người làm mẹ như cô hiểu hơn ai hết. Tính cách cô

cố chấp, có những lúc biết rõ mình sai, vẫn cố chấp không chịu mở to mắt mà nhìn

rõ sự việc. Khánh Đệ... cô sai rồi."

Sau khi lên xe, Khánh Đệ vẫy tay chào mẹ Khương Thượng Nghiêu. Ra khỏi cổng

khu tập thể đường sắt, Khương Thượng Nghiêu mới mở miệng hỏi: "Em và mẹ nói gì

sau lưng anh thế?". So với tâm trạng thấp thỏm bất an khi mới đến, sắc mặt vui

vẻ của cô lúc này khiến anh tò mò.

"Không nói cho anh biết."

"Không nói anh cũng có thể đoán ra... Di động kêu kìa, của em đấy."

Khánh Đệ nhận điện thoại nói chuyện khá lâu, chỉ nghe thấy cô hói một câu "Em suy nghĩ kỹ chưa?", sau khi tắt máy, ánh mắt hoang mang dường như đang không

biết phải làm sao. Ánh mắt bất lực không biết bấu víu vào đâu đấy khiến trái tim

anh thắt lại. Sắc mặt Khương Thượng Nghiêu trở nên nghiêm túc: "Ở nhà xảy ra

chuyện à?".

Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu, ngay sau đó gượng cười: "Ái Đệ nói, vừa rồi khi

ăn tối Hướng Lôi cầu hôn nó, nó đồng ý rồi".

Rõ ràng phản ứng của Khánh Đệ cho thấy chuyện vui này đối với cô chẳng vui

tẹo nào. Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu hỏi: "Hướng Lôi là anh chàng mà

chúng ta gặp ở dưới chân cầu thang nhà em hôm ấy? Em không thích cậu ta?".

"Không phải không thích. Ái Đệ nói Hướng Lôi đối với nó rất tốt, nhưng em

luôn cảm thấy cả hai đứa còn quá nhỏ, chưa thể gánh vác được chuyện gì. Đặc biệt

là Hướng Lôi, mới hai mươi hai tuổi, chưa phải người lớn mà cũng chẳng còn trẻ

con."

"Không tán thành thì em khuyên Ái Đệ thử xem, lui lại hai năm nữa có sao

đâu."

Khánh Đệ hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng thở dài, thất vọng nói: "Em hỏi

nó đã suy nghĩ kỹ chưa, nó nói nghĩ kỹ rồi. Vậy thì em không khuyên nữa, đường

nó chọn, nó phải tự đi thôi".

Lễ cưới của Ái Đệ được định vào ngày mười một, chỉ có hơn mười ngày ngắn

ngủi, rõ ràng không thể chuẩn bị kịp được.

Nhưng Ái Đệ cũng chẳng quan tâm, nó đĩnh đạc nói: "Buổi sáng đến cục dân

chính đăng ký kết hôn, buổi trưa mời bạn bè họ hàng ăn bữa cơm là xong mà. Nhà

anh ấy ở thị trấn bên cạnh, họ hàng thân thích cũng chẳng nhiều. Chúng ta lại

càng không cần phải bàn... Lão khốn, à ông ta, em căn bản không có ý định thông

báo với ông ta, bác trai bác gái em cũng không mời, thấy em lấy chồng thế này

chắc họ sẽ cười nhạo sau lưng em. Còn cậu mợ, chẳng biết họ có thời gian không.

Thôi, dù sao bọn em cũng chẳng có nhiều tiền, đặt vài bàn ở nhà hàng của chú

Hướng Lôi mở, những thứ khác sau này từ từ tính".

Ái Đệ nói xong, thấy chị gái trừng mắt nhìn mình, không nói lời nào, nó khẽ

hỏi mẹ: "Chị con sao thế?".

Mẹ cô vẫn đang nước mắt ròng ròng, nào còn để ý tới việc phải trả lời

con.

Khánh Đệ mặt lạnh lùng hỏi: "Em mau nói thật cho chị biết, có phải em và

Hướng Lôi... đã... làm chuyện đó rồi không?".

Ái Đệ đột nhiên đỏ ửng mặt, ấp úng nói: "Cái đó, cũng là bình thường mà".

Khánh Đệ gần như hét lên rồi đứng bật dậy: "Em có thai thật à?".

Câu nói này lập tức khiến mẹ cô sợ hãi ngưng bặt không khóc nữa, nhìn con gái

lớn rồi lại quay sang nhìn con gái nhỏ: "Ái Đệ, không phải vậy chứ? Con nói với

mẹ đi, mấy tháng rồi? Trời ạ, con phải cẩn thận, chuyện lớn như thế..."

Ái Đệ tức giận giậm chân: "Chị, chị nghĩ em có thai thật sao? Không có thai

thì không được kết hôn à? Em không có, không có, không có".

Thấy chị gái thở phào nhẹ nhõm, mềm nhũn người ngồi xuống chân giường, Ái Đệ

biết chị lo cho mình, nó cũng dịu giọng năn nỉ: "Chị, Lôi Lôi rất tốt, em cũng

thật lòng muốn lấy chồng. Trời vừa sáng anh ấy đã đi lấy rau, buổi sáng trời

lạnh như thế, đi xe máy tay lạnh cóng, anh ấy đã ủ tay trong lòng cho ấm lên rồi

mới dám chạm vào mặt em gọi em dậy. Buổi chiều không có việc gì làm, anh ấy ngồi

sau quầy ngủ gà ngủ gật, vì muốn để em ở nhà ngủ thêm một chút. Chị, chẳng phải

chị đã nói, chỉ cần người ta có nhân phẩm tốt là được sao?".

Khánh Đệ nhớ lại hành động của Hướng Lôi qua vài Iần gặp mặt, suy nghĩ hồi

lâu, vẫn có chút không cam lòng: "Nhân phẩm cũng được, nhưng không có chủ kiến,

mẹ cậu ta nói gì, chị cậu ta nói gì, cậu ta cũng không có chủ kiến".

Ái Đệ lập tức cười: "Chẳng phải em cũng thường xuyên nói chị em thế này, chị

em thế kia ư, anh ấy không có chủ kiến càng tốt, sau này em sẽ làm chủ mọi

việc".

Mẹ cô cũng vui mừng ra mặt, gật đầu liên tục nói: "Thế cũng tốt, Ái Đệ có thể

làm chủ trong nhà cũng tốt".

Mẹ và em gái đã quyết tâm như thế Khánh Đệ buồn bã: "Trước kia ai đã từng dán

một bức ảnh cô dâu mặc váy trắng lên bàn học, nói sau này cũng phải như

thế?".

Ái Đệ bĩu môi, mắt sáng bừng lên rồi bất lực quay sang nhìn chị: "Khi ấy,

chẳng phải em còn nhỏ sao? ", nói xong lại hào hứng: "Áo cưới thuê cũng rẻ thôi,

em thuê một bộ là được. Em mặc kệ, chị, chị hứa sẽ tặng váy cưới cho em mà. Giờ

em không yêu cầu cao như trước nữa, em chỉ cần một bộ váy cưới màu hồng

thôi".

Ngày mười một hôm ấy, Ái Đệ mặc bộ váy cưới màu hồng chị gái tặng đi nhận

đăng ký kết hôn, sau khi quay về đi tiếp khách một vòng theo nghi lễ đón dâu. Mẹ

cô lấy ra chiếc vòng vàng bà lén mua bằng tiền riêng, thêm cả đồ trang sức do bà

bác tặng, Ái Đệ càng thêm rực rỡ tươi tắn như hoa, mắt nó tràn ngập hạnh phúc,

chỉ trang điểm nhẹ, Ái Đệ nhìn chẳng có chút nào tất bật giống những cô dâu

chuẩn bị gấp gáp cho hôn lễ vào ngày mười một.

Khương Thượng Nghiêu báo cho Hắc Tử và Quang Diệu tới giúp đỡ hai chị em họ

trước, một đội xe đưa rước gồm tám chiếc xe mới nhập khẩu, hơn mười thanh niên

khỏe mạnh tầm hơn hai mươi tuổi tới để phụ việc, một hôn lễ đơn giản nhưng không

khí chuẩn bị lại rất tấp nập.

Lần đầu tiên mẹ Khánh Đệ gặp Khương Thượng Nghiêu ở nhà mình, chính là bạn

trai của Khánh Đệ mà Ái Đệ thường xuyên nhắc tới, khi đó đã tung chân đá, khiến

chồng bà bay xa mét khiến bà sợ hãi. Lần này, mẹ Khánh Đệ lại thấy nghi ngờ,

Khương Thượng Nghiêu nho nhã ngồi bên cạnh bàn tiếp khách, gặp ai cũng cười rất

tươi cung kính kia, rốt cuộc có phải là cùng một người không? Nếu nói về hình

thức thì hơn đứt con rể út, mẹ khánh Đệ cảm thấy rất hài lòng với điểm này. Có ý

định muốn ngồi xuống hỏi thăm gia cảnh của Khương Thượng Nghiêu, nhưng lại vừa

bận rộn tiếp đón khách khứa, cùng sự kinh hãi còn sót lại từ lần trước, thêm

xung quanh tiệc cưới đám tay chân của Khương Thượng Nghiêu điều đến giúp đỡ đang

tất bật, rất có nghĩa khí giang hồ, mẹ Khánh Đệ vừa vui mừng vừa thấy sợ hãi,

trái tim thấp thỏm lo lắng, không biết nên làm thế nào cho phải. Chỉ dám thỉnh

thoảng lại liếc về phía anh, xem thái độ của anh đối xử với con gái mình ra

sao.

"Cô lại đang nhìn trộm anh đấy. Em nói xem, thế này có phải là mẹ vợ đang

nhìn con rể không?" Vẻ bề ngoài trông nghiêm túc hoàn toàn đối lập với ánh mắt

thầm vui sướng của anh.

Khánh Đệ vừa giúp em gái thay quần áo xong, đi ra đứng cạnh em rể đón khách ở

cửa đúng là một cặp trai tài gái sắc, cô nhìn mà bất giác đưa tay lên che nửa

mặt nước mắt đang chợt rơi xuống thì nghe thấy giọng anh, mọi tâm trạng phức tạp

trong lòng đột nhiên tan biến, thuận thế huých khuỷu tay về phía anh một

cái,

Khương Thượng Nghiêu phản ứng nhanh nhẹn, hơi khom người tạo thế, xòe tay ra

túm chặt lấy tay Khánh Đệ, kéo cô vào sát trong lòng, dỗ dành nói: "Sao lại khóc

thế này?", nói rồi bàn tay kia lau nhẹ nước mắt trên mặt cô: "Đây mới là đám

cưới của Ái Đệ, nếu là đám cưới của chúng ta, em còn khóc tới mức nào nữa?".

Khánh Đệ nín khóc, trong lúc xấu hổ định đấm anh một cái, nhưng nghĩ đang ở

trước mặt bao người, đành trừng mắt nhìn anh rồi hạ tay xuống.

Anh kéo cô ra bên ngoài nói: "Cũng may trước khi tiến hành đón khách đã giữ

lại mấy bàn, không sai chứ? Nếu không đâu đủ chỗ ngồi".

"Làm sao em biết anh lại nhờ nhiều người đến giúp như vậy?" Trên thực tế,

những "người bạn" này đa số Khánh Đệ đều không quen. Mấy người này, người thì du

côn và giảo hoạt giống Đại Lỗi, người thì lại mang bộ mặt điềm đạm của dân làm

ăn như Quang Diệu, người thì lại giống Hắc Tử, mặt mày có vẻ rất uy quyền, vừa

nhìn đã biết người làm cho chính phủ. Buổi sáng khi đội quân đón dâu đến, Khánh

Đệ vẫn còn đang nghi ngờ, chỉ sợ họ sẽ làm hỏng hôn lễ của em gái, lại buồn bã

việc vì sao Khương Thượng Nghiêu ra tù mới chỉ một năm, mà đã quen được những kẻ

lôm côm thế này. Cũng may cho tới lúc này, mọi việc vẫn diễn thuận lợi đâu vào

đấy.

Lúc ngồi xuống, Khương Thượng Nghiêu chào hỏi hết một lượt những người trong

bàn tiệc, tiếp theo đó hơi nhướng mày lên: "Thế nào giờ đã uống rồi à".

Đội trưởng Lương mà Khánh Đệ quen tỏ vẻ ngượng ngùng: "Đội trưởng Khu nói súc

miệng trước cho ngọt giọng".

Hắc Tử nhướng mày: "Phải khuấy động không khí đã. Nào, nào, nhân viên phục

vụ, rót rượu!".

Khánh Đệ giật tay áo Khương Thượng Nghiêu, muốn nhờ anh khuyên họ giúp,

Khương Thượng Nghiêu quay đầu sang nói nhỏ vào tai cô: "Không sao đâu. Cậu ta

chỉ được cái to mồm thôi, chứ chưa uống thắng anh bao giờ".

Vấn Sơn người tốt rượu ngon, họ hàng nhà Hướng Lôi đang ngồi bàn bên cạnh

thấy Hắc Tử nói oang oang, đám cô dì chú bác đều nhìn sang phía ấy, nói vọng

sang giọng tán thưởng: "Thanh niên có khác, tốt!", ngay sau đó có người bắt đầu

hàn huyên rằng ngày xưa khi còn trẻ một mình uống đốn gục mấy người liền.

Khánh Đệ bất lực. Nào ngờ sau khi khai tiệc, Hắc Tử đúng là uống rất nhiệt

tình, lúc cô dâu chú rể đến chúc rượu, anh ta đã mặt đỏ phừng phừng, líu cả lưỡi

lại, không nói được câu nào trọn vẹn. Lúc thì đập vào vai Hướng Lôi như dặn dò "Anh chỉ có một cô em gái, chú phải chăm sóc cho tốt, nếu không anh không bỏ qua

cho chú đâu". Lúc thì lại quay sang Ái Đệ khóc: "Con nhóc này, làm vợ người ta

rồi, sau này không được ăn nói lung tung, phải gọi là anh biết chưa?".

Ái Đệ miệng vâng dạ liên tục, đầu thì quay sang nhìn chị ra sức nháy mắt.

Khánh Đệ hiểu ý của em gái: Không quen biết anh ta. Nhưng Khánh Đệ cũng chỉ biết

lắc đầu.

Cho tới tận giữa buổi tiệc, Hắc Tử đã say mèm, càm ràm nói năng lung tung

không ai hiểu, Khương Thượng Nghiêu và lão Lương đỡ anh ta lên xe xong quay sang

nhìn nhau cười khổ.

Tàn tiệc, Khánh Đệ giúp Ái Đệ thu dọn đồ đạc, Ái Đệ ấm ức bất mãn: "Không

biết có phải cố ý gây chuyện không nữa, rõ ràng biết tửu lượng của Lôi Lôi không

tốt mà vẫn chuốc cho anh ấy liên tiếp ba chén, giờ vẫn còn nằm mê mệt trong kia.

Nếu không phải vì cái phong bì dày cộp của anh ta thì em đã cho anh ta mất mặt

rồi".

Khánh Đệ nhớ tới vẻ mặt bối rối của Khương Thượng Nghiêu sau khi tiệc tan,

ngập ngừng như định nói gì đó với cô mấy lần rồi lại thôi. Cô đành nuốt những

lời định nói với em vào trong, lảng sang chuyện khác: "Về nhà người ta ở, không

thể thoải mái như nhà mình. Mặc dù đã kết hôn rồi, nhưng rốt cuộc thì em vẫn họ

Thẩm, còn người ta vẫn mang họ Hướng. Thấy có việc gì làm được thì nên làm, đừng

để người khác bóng gió sau lưng mình".

Ái Đệ cười hi hi: "Chị, chị nói cứ như chị đã từng lấy chồng rồi ấy, cằn nhằn

giống hệt mẹ".

"Tránh sang kia, vừa mới lấy chổng xong đã giống mấy bà vợ lẻo mép rồi."

Khánh Đệ trừng mắt lườm em: "Thu dọn xong rồi, chị về đây, tiện đường đưa cậu mợ

về luôn".

Về đến Dã Nam đã là đêm. Chưa đến mùa sương giáng (1),khoảng rừng sau trường

học lá nửa đỏ nửa vàng, ban ngày như chu sa tỏa ánh kim, từng mảng màu sắc rực

rỡ. Khánh Đệ tiếc nuối than: "Ngày mai đến mới được, buổi tối không thấy được vẻ

đẹp của rừng".

(1) Mùa sương giáng vào ngày 23 hoặc 24 tháng 10.

Khương Thượng Nghiêu với tay vít cành xuống ngắt một chiếc lá đưa cho cô "Thế này chẳng phải đã thấy rồi sao".

Trong lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của anh là một chiếc lá màu đỏ,

nhìn qua thì thấy không có gì đặc biệt nhưng nếu nhìn kỹ, lòng bàn tay gồ ghề là

phần nền hoàn hảo và hài hòa với chiếc lá màu sắc, tạo ra cảm giác tươi đẹp về

sự sống. Khánh Đệ cười ngước mắt nhìn anh: "Rất đẹp. Cảm ơn".

Thấy cô thận trọng, nâng niu nhận lấy rồi cho vào túi áo, KhươngThượng Nghiêu

mỉm cười, cô lấy ra hai chiếc kẹo cưới, anh vừa lắc đầu từ chối vừa bất lực nói "Người thích ăn ngọt như em thật hiếm, không sợ béo à?".

"Cô Khương nói có da có thịt nhìn xinh hơn. Em sợ không béo được ấy chứ."

Khánh Đệ ăn luôn cả hai cái kẹo, thấy Phúc Đầu đáng thương đang vẫy đuôi rối

rít, cô cắn cho nó một nửa: "Thường xuyên ăn đồ ngọt, sẽ không sợ đắng nữa".

Khương Thượng Nghiêu đi phía trước, nghe cô nói vậy quay người lại, nhướng

mày, hỏi: "Giờ đắng sao?".

Khánh Đệ cười tươi rói, đi lại phía anh, đút tay vào túi áo anh, nói: "Bây

giờ rất ngọt, rất ngọt".

Lúc ấy anh mới thấy hài lòng, nắm lấy tay cô.

Tay nắm tay bước đi trong rừng, thỉnh thoảng lại cúi xuống thì thầm nhau.

Khánh Đệ nhớ lại từ mùa lá rụng năm ngoái cho tới nay, anh bắt đầu khai thác mỏ,

em gái đi lấy chồng, đời người đã thay đổi rất nhiều, bất giác cô thở dài.

"Thật ra, hôm nay em rất đau lòng." Cô ngập ngừng, thấy anh vẫn trầm lặng, cô

lại càng có can đảm để thổ lộ. "Hồi còn bé có chuyện gì, em và Ái Đệ cũng giống

như em với anh bây giờ, tay nắm chặt tay, dù ấm hay lạnh, nhưng cảm giác được

nắm tay nhau, cho dù có xảy ra chuyện gì cùng không thấy sợ. Giờ nó đi lấy

chồng, em thấy buồn. Sau này Ái Đệ nắm tay người khác rồi."

Khương Thượng Nghiêu dừng chân, ánh mắt ấm áp của anh dừng lại trên khuôn mặt

đang ấm ức của Khánh Đệ, giơ hai bàn tay đang nắm chặt lên, mỉm cười hỏi: "Ngốc

ạ, thế đây là gì?".

Khánh Đệ có chút bối rối; "Em than thở mấy câu không được sao? Nó còn nhỏ như

thế, em chưa có sự chuẩn bị về mặt tâm lý. Trước kia luôn nghĩ đến việc chăm chỉ

kiếm tiền, cả đời bảo vệ cho mẹ và em gái. Nào ngờ em còn chưa kịp làm gì, nó đã

đi lấy chồng rồi".

Cô nửa như vô tình nửa như cố ý không nhắc tới một thành viên nữa trong nhà,

Khương Thượng Nghiêu chưa bao giờ hỏi nguyên nhân. Tối hôm đó vài ba câu hai chị

em nói trước khi ôm lấy nhau khóc lóc và những gì anh tận mắt chứng kiến, chân

tướng dần dần hé lộ trong lòng anh. Cho dù cô có muốn nói hay không, thì anh

cũng cảm thấy rất thương xót.

"Khánh Đệ, cho dù em gái em có đi lấy chồng, thì nó vẫn cứ là em gái em mà.

Mãi mãi không thay đổi."

Khánh Đệ ngẩn nga suy nghĩ: "Vâng, là do em quá quan trọng hóa vấn đề thôi.

Em biết nó thèm khát có một gia đình ấm áp. Hồi còn nhỏ, giấc mơ lớn nhất của em

là được đi học, đi khỏi nơi đó, không bao giờ quay lại nữa. Còn mơ ước của nó là

được lấy chồng sớm, sống vui vẻ và sinh em bé. Tính nó nóng nảy, miệng lưỡi gay

gắt, thường xuyên đắc tội với người khác mà không biết, nó thiếu thốn tình cảm

nên lúc nào cũng khao khát có người tốt với mình, nếu Hướng Lôi làm nó thất vọng

thì em biết làm sao?".

"Đừng có suy nghĩ lung tung, chính em cũng đã nói rồi còn gì, đường của nó,

nó phải tự đi."

"Đạo lý ấy em hiểu. Nhưng đêm qua em gặp một cơn ác mộng, mơ thấy Hướng Lôi

đánh nó. Nó biến thành nhỏ xíu, giống hệt như khi còn nhỏ, trên mái tóc gọn gàng

còn cài một bông hoa thủy tinh. Hướng Lôi giống hệt như bố em tát nó một cái

khiến nó ngã dúi dụi xuống chân ghế tóc sổ tung, bông hoa thủy tinh vỡ vụn, mảnh

vỡ đó cứa vào cánh tay nó. Em rất căm hận, muốn mắng Hướng Lôi, muốn chạy tới đỡ

nó dậy, nhưng không thể thốt nên lời, không thể nhúc nhích được."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.