Chương 22

Ái Đệ vốn đang trong tình trạng sẵn sàng quay đầu bỏ chạy ra đường, bị Khánh

Đệ kéo đột ngột, suýt nữa thì ngã, chưa kịp lên tiếng trách chị, trong nhà vọng

ra tiếng gầm rung trời, ngay sau đó là giọng bố hét lên chửi mắng, kèm theo

những lời khuyên can lí nhí của mẹ.

Ái Đệ không biết nên vào hay nên đi, chỉ nhìn chị. Khánh Đệ cắn chặt răng,

bước lên hai bậc cầu thang, móc chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa. Thấy chị làm thế,

Ái Đệ cũng lo sợ, nấp sau lưng chị. Không ngờ vừa tra chìa vào ổ khóa, cửa đã bị

mở từ bên trong.

"Mẹ cái lũ ăn hại..." Cùng với tiếng quát như sấm của bố là một cái môi múc

canh bay tới. Khánh Đệ còn chưa kịp thắc mắc một người chưa bao giờ xuống bếp

như bố thì lấy đâu ra môi nồi mà ném, đã nhìn thấy mẹ ở phía sau đang ôm chặt bố

để cản lại, vừa khóc vừa cầu xin: "Ông Thẩm, ông Thẩm, đừng đánh các con".

Khánh Đệ và Ái Đệ cùng ngồi thụp xuống để tránh một cú đá quét qua, nhà hàng

xóm đối diện mở hé cửa nhìn trộm một cái rồi vội vàng khép chặt cửa lại. Bên này

Ái Đệ ôm chặt chân bố bị ông đá hất một cái văng ra cách đó mấy bước, Khánh Đệ

lao lên định cướp lấy cái môi múc canh trong tay bố cũng bị ông dùng khuỷu tay

huých một cái. Thấy chồng sắp giáng chiếc môi trong tay xuống đầu Khánh Đệ, mẹ

cô chỉ kịp hét lên gọi tên Khánh Đệ rồi lao tới ôm chặt lấy đầu con, để mặc

chiếc môi giáng sượt qua cằm vào vai mình, chỉ lo s* s**ng khắp mặt Khánh Đệ,

miệng lẩm nhẩm nói: "Không bị thương ở đâu là tốt rồi, tốt rồi".

"Mẹ, mẹ chảy máu rồi." Khánh Đệ sờ cằm mẹ.

"Mẹ kiếp..." Bố Khánh Đệ chửi bằng tiếng địa phương, đẩy vợ ra, một tay nắm

tóc Khánh Đệ một tay túm gáy Ái Đệ, kéo ra phía cửa: "Mau đi nhận tội với bác

gái chúng mày đi!".

Ái Đệ vừa lê chân dưới đất để giãy ra vừa đá vào bắp chân bố: "Là anh họ đánh

chị con trước! Không liên quan gì tới bọn con...".

Bố cô ném Khánh Đệ ra, tát thẳng vào mặt Ái Đệ: "Mày còn cãi nữa".

Ái Đệ bị tát một cái mặt lệch hẳn sang một bên, nước mắt trào ra, cũng chẳng

nghĩ ngợi nhiều, túm lấy tay bố cắn một cái. Bố bị cắn tức điên lên, Ái Đệ nhân

lúc ông nới lỏng tay, đứng bật dậy chạy thẳng ra cửa: "Thẩm Nhị Phong! Ông cút

đi, tôi không bao giờ quay về nữa. Để tên khốn như ông chết không có người đưa

ma".

Nói xong chạy như bay xuống tầng chẳng khác gì một cơn gió.

Khánh Đệ hét lên gọi em, định chạy đuổi theo, thì thấy ông đang tức tối tới

mức nhảy chồm chồm hét: "Cút, đúng là lũ ăn hại!", rồi quay sang nhìn mẹ cô "Mày nuôi hai con nghiệt chủng!", nói xong bàn tay to như hộ pháp phóng thẳng

tới.

Ái Đệ ở dưới tầng nghe thấy mấy tiếng hét, vội vàng đứng phắt lại. Nếu không

phải vì mẹ và chị gái, thì cái nhà này có gì đáng để người ta lưu luyến? Nó quệt

những giọt nước mắt thi nhau chảy xuống má, đi thẳng không buồn quay đầu nhìn

lại.

Ra đến cổng khu tập thể, trong làn nước mắt mờ ảo nó thoáng nhìn thấy bóng

một người rất quen. Ái Đệ lùi lại phía sau mấy bước, sau khi nhận rõ là ai, đột

nhiên cảm giác oán, hận, ghét trào dâng lên trong tim, nó chỉ thẳng vào mặt

người đó hét: "Chị đến nhà tôi làm gì? Chị còn tới tìm chị tôi nữa? Chị đã hại

chết bao nhiêu người chị tự tính đi! Còn thấy chưa đủ sao?".

Những lời cay nghiệt và ngón tay đang chỉ thẳng vào Nhạn Lam giống như lưỡi

dao cắt từng thớ thịt trên người cô ấy, Diêu Nhạn Lam hít một hơi thật sâu, nuốt

nỗi oan uổng đang phập phồng trong lồng ngực xuống, cố nở một nụ cười gọi: "Ái

Đệ...".

"Đừng gọi tôi như thế tôi không chịu được." Thẩm Ái Đệ thu ngón tay về, vẻ

mặt tỏ ra chán ghét: "Tôi và chị không quen biết nhau, tôi cũng chẳng dám gây sự

với chị. Tôi lại chẳng có kim cương bảo vệ, sao dám kinh động ngôi sao chổi là

chị chứ".

Thân hình Diêu Nhạn Lam liêu xiêu không vững, khuôn mặt vốn đã trắng bệch

càng thêm xơ xác hơn. Giống như chiếc lá vàng úa héo tàn chuẩn bị lìa cành, vật

lộn trước cơn gió xào xạc, Nhạn Lam muốn phân bua cho mình mấy câu, nhưng lại

chỉ phát ra những tiếng thở yếu ớt từ cổ họng.

"Chị xem, những người có liên quan tới chị chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.

Cảnh Trình chẳng phải vì muốn kiếm tiền trang trải học phí cho chị mà chết trẻ

sao? Anh Khương chẳng phải vì muốn cứu em trai chị, nên giờ mới phải ngồi tù ư?

Chị tôi nếu không phải vì chị và anh Khương, thì có đến nỗi bị anh họ và bố đánh

không?" Dưới ánh trăng vằng vặc, trước mắt Ái Đệ lại như tái hiện hình ảnh cái

tát như trời giáng của bố nó. Không biết bao nhiêu lần, nó chỉ biết quỳ mọp trên

đất, ngước lên nhìn thân hình cao lớn của bố, nỗi tủi nhục run rẩy tràn cả lên

tim. Đột nhiên ánh mắt nó hằn lên vẻ căm hận. "Thẩm Ái Đệ tôi cầu xin chị đấy,

đừng đến gây họa cho chị tôi nữa. Chị hãy sống tốt cuộc sống của chị đi, chị gái

tôi không phải là Bồ tát cứu nạn của chị, bao cay đắng chị tìm chị ấy trút, thì

chị ấy biết trút chúng cho ai?"

Diêu Nhạn Lam nghe thấy thế sững người hồi lâu, sắc trời đêm như làn voan

mỏng, bao trùm lên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, lại có mây bay tới che mất

trăng, khiến bóng tối âm u phủ tới. Sau đó, cô ấy cười rất tươi, nói: "Chị biết

rồi, em đừng giận nữa. Sau này chị sẽ không tự tiện tới phiền chị em đâu".

Nhạn Lam khách sáo như thế, lửa giận trong lòng Ái Đệ bỗng như lụi tắt, nhất

thời không biết nên trả lời thế nào. Mở miệng định nói: "Thôi bỏ đi, chị cũng

đừng để ý, do tôi nóng giận thôi", thì Diêu Nhạn Lam đã mỉm cười với nó rồi quay

người bỏ đi.

Bóng dáng người ấy liêu xiêu đi trên đường giữa dòng người như một linh hồn,

lúc đi lúc dừng, không biết làm gì, không biết đi đâu. Ái Đệ nhìn mãi nhìn mãi,

đột nhiên thoáng hiện lên suy nghĩ, Diêu Nhạn Lam giờ gầy quá. Trái tim nó bỗng

nhói đau, như có thứ gì đó sắc nhọn đâm vào nơi mềm nhất. Nó muốn gọi chị ta

lại, muốn nói với Nhạn Lam rằng nó không nghĩ như thế, muốn xin lỗi vì những lời

hồ đồ thiếu suy nghĩ của mình. Nhưng từ phía sau vang lên tiếng động cơ xe máy

quen thuộc, Ái Đệ vội lùi lại nấp phía sau cây, định thần lại nhìn rõ là bố

mình, thầm thở phào: "Nguy hiểm quá".

Đợi chiếc xe máy đó đi xa, Ái Đệ nhìn về hướng Diêu Nhạn Lam tìm kiếm, nhưng

không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Vì sự cố ngoài ý muốn đó, nỗi giận dữ trong lòng cũng dần tiêu tan. Ái Đệ vốn

định đến cửa hàng ngủ tạm một tối, thấy bố đã đi, đoán chắc lại đi đánh mạt

chược. Nó lo lắng cho mẹ và chị còn ở trên nhà, nên quay đầu đi vào trong khu

tập thể.

Đi được nửa đường thì gặp Khánh Đệ đang chạy ra tìm mình, Ái Đệ định kể cho

chị nghe chuyện Nhạn Lam tới tìm, nhưng rồi lại thôi. Khánh Đệ nhìn em từ đầu

tới chân, thấy không bị thương ở đâu, lúc này mới yên tâm. Còn về biểu hiện bối

rối khác lạ và ánh mắt né tránh của Ái Đệ, Khánh Đệ không thể đoán được nguyên

nhân do đâu, chỉ cảnh cáo: "Những lời như thế sau này đừng bao giờ nói nữa".

Ái Đệ như bị ai dùng kim châm vào mông một cái, nhảy dựng lên giải thích: "Em

không cố ý nói vậy, vừa rồi là do tức giận…".

"Chị biết. Nhưng những lời như thế rất khó nghe. Gì mà chết gì mà tiễn đưa,

để hàng xóm nghe thấy họ sẽ nghĩ gì?"

Ái Đệ nghệch mặt ra, rồi lập tức thở phào: "Sau này em sẽ không nói nữa".

Về tới nhà, mẹ lại bắt đầu màn oán trách và an ủi. "Ngoan, ngày mai hai đứa

đến nhà bác gái xin lỗi là xong. Anh chị em họ cãi vã xích mích không phải

chuyện hiếm gặp, đều là con cái trong nhà, nói một câu cháu sai cháu xin lỗi là

mọi chuyện lại đâu vào đấy thôi. Hơn nữa, bố con là do một tay bác gái nuôi lớn,

vì tình cảm này mà cúi đầu thì có sao đâu?"

Chị em Khánh Đệ im lặng không nói, mẹ định khuyên tiếp, nhưng Ái Đệ đã chậm

rãi lên tiếng, nói: "Chị, chị đừng đi, để em đi thôi".

Em gái tự dưng nghe lời như thế khiến cả mẹ và cô đều cảm thấy rất ngạc

nhiên. Ái Đệ vặn tay, đăm chiêu nói tiếp: "Quan hệ giữa em và anh họ cũng tốt

hơn, để em đi xin lỗi. Cho dù anh ta nói thật hay đùa thì cửa hàng đối với em

vẫn rất quan trọng. Hơn nữa, nói gì thì nói, giờ không có tiền, vẫn nên nhẫn

nhịn đợi sau này...". Ánh mắt hai chị em nhìn nhau như thấu hiểu suy nghĩ của

đối phương, Ái Đệ cười với cô, lại nói: "Hy vọng xin lỗi rồi, anh ta sẽ bớt

giận, không làm khó người không liên quan nữa", nói xong liền trầm mặc, cúi đầu

nhìn chằm chằm vào mũi giày thầm tự an ủi chính mình: Làm thế có lẽ Diêu Nhạn

Lam sẽ sống vui vẻ hơn một chút.

Khánh Đệ đương nhiên không thể hiểu những suy nghĩ lúc này trong đầu em, thở

dài nói: "Ngày mai hai chị em mình cùng đi".

Sáng sớm hôm sau gọi điện thoại cho bác gái trước, giải thích một lượt chuyện

xảy ra vào hôm kia. "Cháu xin lỗi bác" mấy tiếng đó Khánh Đệ đang mấp máy nói,

thì nghe thấy một hồi chuông điện thoại vang lên, ngay sau đó bác gái nói "Khánh Đệ cháu đợi chút, bác nghe điện đã".

Ái Đệ ngồi bên cạnh bĩu môi, Khánh Đệ biết em gái rất thích điện thoại di

động của bác gái, tiện tay giơ lên cốc vào trán nó một cái. Ái Đệ còn đang định

trả đũa, thì nghe thấy một tiếng kêu thất thanh như tiếng lợn kêu vọng ra từ ống

nghe Khánh Đệ đang cầm trên tay, hai chị em vội áp sát vào, đoán là tiếng kêu

của bác gái.

Khánh Đệ và em gái quay sang nhìn nhau, không biết chuyện gì đã xảy ra, cùng

nhớ tới khuôn mặt nung núc đầy thịt của bác gái mỗi khi có chuyện nguy cấp, đôi

lông mày của bác như dựng ngược, một người thì cười người kia lè Iưỡi.

Tiếp theo đó thấy bác gái nhấc ống nghe lên: "Tạm thời không nói tới chuyện

này, Hoài Nguyên đang có chuyện. Trời ơi, kẻ xúi quẩy đấy chết đâu không chết

lại chết trong nhà tôi là sao?", nói một câu không đầu không đuôi xong, bác gái

vội cúp máy.

Khánh Đệ tay vẫn cầm điện thoại đang phát ra những tiếng tút tút liên tục, sự

ngỡ ngàng qua đi, bàn chân bỗng thấy một cảm giác lạnh buốt bò dần lên trên. Cô

hoảng hốt quay sang nhìn em gái, trong ánh mắt đờ đẫn của Ái Đệ, cô cũng đọc

được nỗi sợ hãi hiện ra trong đó.

Cơn ác mộng xảy ra hai năm trước, vẫn còn dây dưa kéo dài cho tới tận tháng

Tám năm nay. Suốt cả tháng Tám, Khánh Đệ gần như sống trong hoảng loạn. Trái tim

cô muốn tìm đến một nơi thật sự an toàn, nhưng những bụi gai trên thế gian này

giăng khắp nơi, trong khó khăn khổ ải vẫn bảo toàn được sự bình thản thì còn gì

bằng?

Khi ngủ cô lúc tỉnh lúc mê, trong giấc mơ đều thấy bóng người đi đi lại lại.

Thỉnh thoảng Diêu Nhạn Lam còn ở lại một vài giây, giống như vượt qua kiếp nạn

giữa sự sống và cái chết, cả hai lẳng lặng nhìn nhau, đồng thời cùng nhỏ một

hàng nước mắt hoặc buồn hoặc vui. Thỉnh thoảng bóng Nhạn Lam lại lơ lửng, giống

như một cái quay đầu lại khi đang ngao du sông nước, nụ cười sung sướng vì thoát

được sự đau khổ của trần gian.

Nhạn Lam đã treo cổ tự vẫn trong căn hộ của Ngụy Hoài Nguyên.

Lúc biết tin, ngoài cảm giác đau đớn Khánh Đệ còn trào dâng một sự khoan

khoái đầy mãnh liệt. Cô nghĩ đến vẻ mặt của Ngụy Hoài Nguyên lúc ấy, chính là

kết cục của Diêu Nhạn Lam. Cô ấy yếu ớt, không nơi nương tựa, nhưng Nhạn Lam vẫn

còn tính mạng, cô ấy lựa chọn nó để làm đòn chí mạng cuối cùng của mình.

Trước khi quyết định ra đi, cô ấy đã quay về khu tập thế đường sắt, quay lại

căn nhà trước kia ngồi lặng đi một lúc, khiến khu tập thể rộ lên tin đồn có một

người con gái mặc bộ đồ trắng lang thang khắp nơi. Cô ấy nhét hai lá thư qua khe

cửa nhà họ Khương, một bức tuyệt mệnh, một bức nhờ cô Khương chuyển cho Khánh

Đệ.

Trên di thư cô ấy đã viết rất rõ lý do, tại nhà bố vợ, Ngụy Hoài Nguyên đã

thề thốt hứa hẹn là chia tay với cô ấy, sau đó nói rằng Nhiếp Nhị vẫn còn tơ

tưởng tới cô ấy, khuyên Nhạn Lam nên nghĩ đến chi phí phải trả cho mẹ cô đang

nằm viện điều dưỡng, chi bằng đi theo Nhiếp Nhị, dù gì lấy ai chẳng thế.

Mọi việc không trôi đi dễ dàng như vậy, qua hai năm, khi tất cả bọn họ ai

cũng đã chấp nhận số phận, khi họ chờ đợi mọi thứ thay đổi, thì Nhiếp Nhị đã để

lộ âm ưu độc ác mình chuẩn bị từ lâu.

Có bức di thư này, ông chú đã lâu không lộ diện của Nhạn Lam đột nhiên xuất

hiện, danh chính ngôn thuận tiếp nhận việc ấy từ tay cô Khương, tức giận đòi nhà

Ngụy Hoài Nguyên bồi thường một món tiền, rồi dấm dúi lén lút, chỉ chia một nửa

cho mẹ Diêu Nhạn Lam làm chi phí chữa trị và tiền dưỡng lão.

Còn Nhạn Lam, được chôn cạnh mộ của em trai.

Cuối tháng Tám, Khánh Đệ thu dọn hành lý. Lần này, cô khẳng định mình sẽ rất

lâu nữa mới quay lại Vấn Sơn. Từng cọng cỏ ngọn cây, làn gió ấm áp, đám mây trôi

ở Vấn Sơn, tất cả đều khiến cô thấy chán ghét vô cùng. Khánh Đệ có cảm giác chỉ

cần lưu lại thêm dù chỉ một giây thôi, sớm muộn gì cô cũng bị cơn ác mộng này

quấn lấy, kéo xuống vũng bùn. Cho dù thế giới ngoài kia cũng đầy rẫy gai góc cạm

bẫy, đầy rẫy nguy hiểm, nhưng chỉ cần có làn không khí mới, cô tin mình sẽ có

sức mạnh để đối phó, lãng quên chúng.

Thu dọn đồ đạc xong, cô nhét lá thư còn chưa bóc vào trong túi, đột nhiên

nghĩ đến hình ảnh Diêu Nhạn Lam dưới ánh đèn ngày hôm ấy, trái tim cô như thắt

lại, xót xa.

"Chị." Khánh Đệ đứng dựa lưng vào cửa, rụt rè gọi cô.

Từ khi Ái Đệ không chịu nổi sự cắn rứt của lương tâm, thẳng thắn kể lại cho

cô nghe chuyện Diêu Nhạn Lam tới tìm nó vào đúng hôm cô ấy tự sát, quan hệ giữa

hai chị em họ căng như dây đàn. Thỉnh thoảng Khánh Đệ vẫn hối hận, nghĩ mình

không nên tát em gái, từ nhỏ tới lớn hai chị em cô không ngày nào là không sống

trong cái bóng của sự bạo hành, cô không nên dùng phương thức mà cả hai đều ghét

để xả giận trong lòng mình. Có lúc cô lại nghĩ nếu hôm ấy cô gặp được Diêu Nhạn

Lam, sau khi được cô khuyên giải liệu Nhạn Lam có quyết định kết thúc cuộc đời

mình nữa không, thế gian này liệu có tươi sáng hơn không?

Khánh Đệ cầm túi lên, đi đến định đưa tay vuốt tóc em gái, khi vừa đưa tay ra

thấy Ái Đệ bất giác co người lại. Cô bối rối lại áy náy mỉm cười nhìn Ái Đệ, nói

với em: "Hãy chăm sóc cho mẹ và chính mình, chăm chỉ lo việc ở cửa hàng

nhé".

Ái Đệ gật đầu, buồn bã hỏi: "Bao giờ chị lại về? Quốc khánh hay Tết?".

"Xem tình hình thế nào đã."

"Vậy em, khi em đến Nguyên Châu lấy hàng có thể tới tìm chị không?"

Khánh Đệ gật đầu.

Mẹ Khánh Đệ vẫn luôn thấp thỏm lo lắng trước sự khách sáo xa lạ của hai chị

em bao ngày nay, nháy mắt với đứa con gái nhỏ, ý bảo cầm lấy túi hành lý cho cô,

dặn dò thêm vài câu, rồi tiễn hai chị em xuống dưới.

Khánh Đệ đứng dưới tầng quay lại nhìn về phía ban công nhà mình, nghĩ đến

việc cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi mà cô luôn mong muốn chạy trốn này,

nghĩ đến việc cô vẫn còn có thể tiếp tục đi học đi làm, cô vẫn còn một quãng

đường rất dài trước mắt nữa phải đi, con đường phía trước chưa chắc đã bằng

phẳng, nhưng ít ra vẫn sẽ có ánh mặt trời xuyên qua sương mù chiếu tới, đột

nhiên cô cảm thấy vô cùng vui sướng nhưng cũng rất đỗi buồn bã.

Đến ga tàu, trên bảng điện tử lớn ở sân ga không ngừng lưu chuyển thông tin

về giờ tàu chạy và ga đến, Khánh Đệ vừa ngẩng đẩu lên, hai chữ Dã Nam thật nhức

nhối đập vào mắt cô. Liệu ở đằng sau bức tường cao và dày kia, anh có biết tất

cả những chuyện này không? Anh sẽ đau đớn tới mức nào? Đời người nghiệt ngã,

ngoài việc thẫn thờ chờ đợi ra, bạn còn có thể làm cách nào để chống lại sự sắp

xếp của số mệnh nữa?

"Chị, phải vào ga rồi."

Con tàu xinh xịch, xinh xịch rời khỏi ga chạy về hướng Nguyên Châu, sau khi

sắp xếp xong hành lý, Khách Đệ đứng ở chỗ nối giữa hai toa tàu, phóng tầm mắt

nhìn Vấn Sơn đang lùi dần lại phía sau. Rất lâu sau đó, cô móc trong túi áo ra

lá thư đã bị cô gấp nhăn nhúm, cẩn thận xé phong bì.

Khánh Đệ Chào em!

Hãy tha thứ cho chị đã làm phiền em hết lần này tới lần khác, nhưng từ lần

đầu tiên gặp nhau trong trường cho tới khi thân thiết, chị đã vô thức coi em là

người tri kỷ trong cuộc đời, thậm chí còn ngưỡng mộ em như một thần tượng. Sự

tỉnh táo của em, sự khoan dung của em, sự bình thản của em, là sức mạnh mà chị

không bao giờ có được khi chị suy sụp, gục gã.

Chị thường nghĩ, một người, phải cần có bao nhiêu can đảm mới có thể chống

lại được sự nghiệt ngã của số phận? Phải cần tỉnh tảo thế nào mới có thể nắm bắt

được một tia hy vọng nơi tâm hồn hoang dã? Còn phải thông minh tài giỏi tới đâu

để tránh được cạm bẫy giăng đầy, bình an đi tới bến bờ chị muốn?

Số phận chẳng qua là một con phù du (1),mà chị, chỉ là một thứ sống ký sinh

trên người nó...

Khánh Đệ từ từ trượt người theo thành tàu ngồi xuống, tay run run nắm chặt lá

thư, khóc không thành tiếng.

Số phận chẳng qua chỉ là một con phù du mà thôi.

(1) Phù du: Một họ côn trùng, ấu trùng sổng trong nước một năm đến sáu

năm, thành trùng có hai cánh, thường bay trên mặt nước, chỉ sống được từ mấy giờ

đến một tuần lễ.

Phòng giam số mười hai khu số ba của trại giam Dã Gia Sơn, mười hai chiếc

giường khung chia làm hai dãy kê sát hai bên tường.

Giường của Khương Thượng Nghiêu là tầng một của chiếc giường đầu tiên nằm

phía bên trái, một vị trí vô cùng đẹp. Còn lý do vì sao anh lại được chuyển tới

chỗ nằm này, đương nhiên bởi không tránh khỏi liên quan tới vụ án mạng xảy ra ở

trại tạm giam. Trên thực tế, từ sau lần đó cho tới khi lên núi, đã không còn ai

dám thử vuốt râu hổ nữa. Cho dù là cán bộ quản giáo cũng cư xử với anh khách khí

mấy phần. Khương Thượng Nghiêu không phải người không biết điều, người khác

kiêng dè với thế lực đứng sau anh, nhưng sự tình thế nào anh là người rõ hơn ai

hết, vì vậy bình thường anh vẫn tuân theo mọi quy tắc trong trại giam, nên rất

được lòng các cán bộ quản giáo. Trong mắt những phạm nhân khác, thái độ hòa nhã

của Thượng Nghiêu càng khiến anh thêm thần bí, nên cư xử với anh hết sức cung

kính. Dù đã giải thích mấy lần, cuối cùng cũng đành cười mặc kệ họ ngộ nhận.

Trải qua hơn một năm cải tạo lao động, da anh đã dần trở nên thô ráp, những

đường nét nơi khuôn cằm cũng góc cạnh hơn. Đôi lúc soi gương cạo râu, anh sẽ

đứng quan sát khuôn mặt xa lạ trong gương một lúc thật lâu, sau đó mỉm cười chế

giễu. Cơ thể mảnh khảnh gầy yếu trước kia giờ đã cường tráng hơn nhiều, nằm

thẳng trên giường rộng chín mươi centimets, gần như chiếm gần hết diện tích

giường.

"Khương Thượng Nghiêu, chưa ngủ à?" Lăng Vạn Cường nằm giường trên hỏi.

Anh gối đầu lên một cánh tay, mắt khép hờ đáp lại một tiếng. Lăng Vạn Cường

thấy anh có vẻ không muốn nói chuyện, lật người, không dám hỏi thêm gì nữa.

Khương Thượng Nghiêu mở mắt ra, nhìn chằm chằm về phía trước một lúc lâu, rồi

lần tay xuống dưới gối lấy ra một lá thư.

Dưới ánh sáng của chiếc bật lửa, anh cẩn thận đọc kỹ lại một lượt, mặc dù mỗi

chữ trong lá thư này anh nhớ rất rõ, nhưng khi đọc thầm lại một lần nữa, vẫn

không ngăn được sự bi thương đang cuồn cuộn trào dâng trong tim và khao khát

mong muốn nhanh chóng được biết chân tướng sự việc.

Người viết lá thư này cho anh ra sức bắt chước nét chữ tròn tròn rất trẻ con

của Nhạn Lam, nhưng trong những nét phẩy, nét mác (2) vẫn vô tình để lộ ra nét

bút sắc nhọn của mình.

(2) Nét phẩy, nét mác: Các nét viết của chữ Hán.

Lá thư này không phải do Nhạn Lam viết, nhưng người viết nó lại dùng giọng

điệu thường thấy của Nhạn Lam.

Nhạn Lam gọi anh là "Anh", sau đó giải thích lý do tại sao lâu như vậy không

gửi thư tới, kể với anh chuyện học lại vất vả như thế nào, sự mệt mỏi khi chăm

sóc mẹ ra sao, cả sự hoang mang của việc lần đầu tiên phải đến sống ở một nơi xa

lạ khi thi đỗ vào trường Đại học Sư phạm Nguyên Châu, còn cả áp lực khi phải căn

đo thời gian để đi tìm việc làm thêm khắp nơi. Sau đó, Nhạn Lam nói, cô ấy rất

nhớ anh.

Đọc lần đầu tiên, anh gần như đã tin đó là thật.

Nhưng từ hơn một năm trước khi bị chuyển đến Dã Gia Sơn, anh đã âm thầm nghi

ngờ. Sự lo lắng cố gắng giấu dưới vẻ bề ngoài thoải mái của mẹ, sự biệt vô âm

tín của Nhạn Lam khiến anh âm thầm dự đoán, chắc chắn đã có điều gì đó xảy ra

rồi. Nhưng giờ anh bị giam trong này, ngăn cách hàng ngàn hàng vạn dặm với thế

giới tự do bên ngoài, chỉ còn cách để mặc cho nỗi đau đớn khó hiểu giày vò tâm

can không ngừng nghỉ.

Hơn một tháng sau, khi Khương Thượng Nghiêu nhận được lá thư thứ hai, khuôn

mặt anh thoáng hiện sự phẫn nộ vì bị lừa dối, anh nhét đại lá thư xuống dưới

gối. Đến cuối năm, thư vẫn được gửi tới liên tiếp, đối phương như đã tích lũy

rất nhiều điều muốn nói, việc này khiến Khương Thượng Nghiêu thấy lúng túng.

Trước Tết Nguyên Đán, anh lấy xấp thư dưới gối ra, được một tập khá dày. Anh

tìm lá thư được gửi tới gần đây nhất, bóc ra đọc, quả nhiên đúng như dự đoán,

đối phương đã dùng kiểu nói chuyện mà Nhạn Lam thường viết, lấy cớ kỳ nghỉ đông

phải đi làm thêm, ấp a ấp úng giải thích không thể đến thăm anh vào dịp Tết.

Lý do này rất khớp với những lời giải thích của mẹ anh, anh thậm chí còn nghi

ngờ hai người bọn họ trước khi hành động đã có sự bàn bạc, không, là ngấm ngầm

thông đồng, hoặc những lá thư này do chính tay mẹ anh tạo ra cũng nên. Khương

Thượng Nghiêu bất giác phì cười vì suy nghĩ đó của mình, chưa cười xong khóe

miệng đã nhếch lên cay đắng. Ra sức che giấu như thế, là vì cái gì thì không cần

nói cũng rõ. Anh úp mặt vào lòng bàn tay, gần như tự ngược đãi bản thân để bắt

mình phải cảm nhận trái tim đang co thắt đau đớn, nhưng hai mắt lại khô khốc,

không nhỏ ra được giọt lệ nào.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.