Chương 14: Usb

Một sự sợ hãi chưa từng có xâm chiếm khắp lục

phủ ngũ tạng của cô đến nỗi cô cảm thấy buồn nôn. Tô Cẩm ngồi bên giường thở

gấp, mồ hôi chảy từ tóc xuống trán, dường như những sợi tóc cũng khiến cô cảm

thấy rùng mình.

Tô Cẩm tiến về phía trước, giơ tay bật đèn.

Một tiếng tách vang lên, ánh đèn ấm áp xóa tan

đi đêm tối, sự sợ hãi dần dần được thay thế bằng những gì thực sự đang hiện ra

trước mắt khiến Tô Cẩm thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là một giấc mơ.

Cô nghĩ: Tốt quá, chỉ là mơ thôi.

Mệt mỏi dựa đầu vào gối nhưng cô không hề có ý

định ngủ tiếp. Đêm yên tĩnh khiến tiếng ồn ào từ khu nhà xưởng vọng lại to hơn,

càng nghe càng thấy tâm trạng rối bời.

Bất luận an ủi bản thân như thế nào thì Tô Cẩm

vẫn không yên tâm, thế là cô cầm điện thoại gọi số của Bành Tiểu Ngôn.

Điện thoại vừa kêu hai tiếng thì đã được kết

nối, rõ ràng là người ở đầu dây bên kia vẫn chưa ngủ.

“Tiểu Ngôn?” Tô Cẩm gọi tên cô, trong lòng lo

lắng, “Mình mới mơ thấy ác mộng, lại mơ thấy Chi Chi, làm mình sợ chết được…”.

Bành Tiểu Ngôn không nói gì.

“Cậu biết không? Mình nhìn thấy Chi Chi mặc

chiếc áo jacket đỏ lần trước đến nhà mình, còn nói là xin lỗi mình. Sau đó mình

kéo cánh tay của cậu ấy…”

Trong điện thoại có tiếng khóc của Bành Tiểu

Ngôn.

“Tiểu Ngôn?” Tô Cẩm dừng lại theo bản năng, “Cậu

đang khóc à?”.

Tiếng khóc của Tiểu Ngôn vượt qua cả không gian,

rõ ràng bên tai cô: “Chi Chi… hôm nay được chôn cất rồi”.

Khi xe bus đi vào bến, Tô Cẩm nhìn ra ngoài cửa

sổ thấy cả một rừng người, sự phẫn nộ đối với La Thành Thụ bất giác lại được

thay thế bằng sự nghi ngờ.

“Tô Cẩm, tôi không biết cô sẽ thế nào khi thấy

người thân qua đời. Nhưng có lúc, nhìn mặt người thân lần cuối đời với người

còn sống thực sự là một khó khăn.” Trong cú điện thoại đêm qua La Thành Thụ đã

nói với giọng bi thương: “Nếu chúng ta không thể đón nhận một kết cục như vậy,

tôi hy vọng cô có thể giữ một khoảng cách thích hợp. Như thế, khi cô nhớ lại

người bạn này, trong đầu cô sẽ chỉ có hình ảnh lúc cô ấy cười, xinh đẹp và hạnh

phúc, chứ không phải là…”

Không phải là gì? Tô Cẩm cắn mu bàn tay tự hỏi

mình.

Không phải là một cảnh thảm thương, một xác chết

tàn tạ khiến người khác không dám nhìn sao?

Không muốn nhớ lại những lời mà La Thành Thụ đã

nói, nhưng những lời nói của anh ta dường như có ý mà mình đang nghĩ đến, anh

ta bắt đầu kể tiếp.

“… Tôi đã

thôi miên Bành Tiểu Ngôn, tìm thấy căn phòng Lâm Chi Chi thuê ở khu phía Bắc

Thần An - cũng là căn phòng xảy ra chuyện với Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường. Khi

Bành Tiểu Ngôn đưa tôi và Lục Hiển Phong đến đó, ở đó đã được người ta thu dọn

rất sạch sẽ. Nhưng, vẫn còn lại một dấu vết. Chúng tôi đã tìm thấy ở chỗ thoát

nước của phòng tắm một sợi tóc, sau khi xét nghiệm thì biết được chính xác đó

là tóc của Lâm Chi Chi. Khi Lục Hiển Phong kiểm tra tủ quần áo, anh ấy lấy được

hai quả gai. Đó là một loại quả rất nhỏ, có màu vàng, trên lông có nhiều gai,

mọc ở gần biển. Ở thành phố T, chỉ có thôn Trần Đường ở ven biển mới có loại

cây đó.”

Tô Cẩm vẫn còn nhớ khi nghe đến đây, bất giác cô

nhớ lại cơn ác mộng của mình, đột nhiên chân tay co cứng lại, cảm thấy cơ thể

mình lạnh toát.

Sau đó Lục Hiển Phong đã báo cảnh sát. Cô cũng

biết, tôi có hộ chiếu nước ngoài, nếu dính líu đến chính phủ thì sẽ rất phiền

phức. Nhưng, hiệu quả làm việc của họ rất cao. Nếu chỉ dựa vào sức ba chúng tôi

thì đi khắp bãi biển cũng không phải là điều dễ dàng. Bãi biển đó có vài động

đá rất nổi tiếng, thi thể của cô ấy được phát hiện ở sâu bên trong một trong

các động đá đó.”

Ác mộng lại quay trở lại trong đầu cô.

Thực sự là… bãi biển.

Giấc mộng vô căn cứ và hiện thực càng vô lý hơn

kết hợp lại với nhau, khiến Tô Cẩm nhận ra bản chất của thế giới này. Cuộc sống

của họ không thể lặng lẽ chảy như dòng nước, không thể cứ chín giờ sáng đi làm

và năm giờ chiều về nhà, mùng mười mỗi tháng xếp hàng nhận lương, cuối tuần ngủ

nướng hoặc đi dạo phố, Quốc Khánh thì đi du lịch cùng đoàn ngắm cảnh trên đất

nước tươi đẹp.

Những điều này chỉ có thể nhìn trên một góc báo

hoặc trên mục pháp luật - súng, m* t** và giết chóc… những điều này đối với cô

như là dòng nước ngầm chảy dưới lòng thành phố - Cô chỉ biết những thứ này có

tồn tại, nhưng không biết cụ thể chúng tồn tại như thế nào. Những thứ này… cho

đến giờ lại hiện lên rõ mồn một trước mắt cô?

Tô Cẩm cảm thấy hoa mắt. Thế giới của cô đột

nhiên trở nên không thật nữa.

Có người gõ vào cửa xe.

Là bàn tay của một người đàn ông, trông rất

quen. Nhưng tay trái của anh ta đeo một chiếc nhẫn bạch kim nhìn rất lạ.

Tô Cẩm dựa vào ghế, hoang mang nhìn theo hướng

của cánh tay, không ngờ lại nhìn thấy Ngạc Lâm trong bộ cảnh phục.

Trời nóng, anh cởi hai cúc trên cổ áo, mũ đội

hơi lệch, vẫn là anh cảnh sát ngông nghênh lần đầu cô gặp ngày nào.

Nhìn thấy ánh mắt của cô, Ngạc Lâm thu tay lại,

chỉ vào hướng cửa xe, có ý bảo cô xuống xe.

Tô Cẩm lại nhìn một lần nữa chiếc nhẫn ở ngón

tay giữa của anh.

Chiếc nhẫn đính hôn trên tay phát ra một thứ ánh

sáng nhức mắt giữa không trung, phá tan giới hạn mà Tô Cẩm đã nhận thức giữa

quá khứ và hiện tại.

Tô Cẩm luôn nghĩ rằng anh ấy đã thay đổi rồi,

nhưng vào lúc này, một lần nữa lại nhìn thấy anh qua cửa xe, cô mới ngạc nhiên

cảm thấy anh chưa bao giờ thay đổi. Ngạc Lâm luôn luôn như vậy, chỉ có cô không

biết mà thôi. Hai người, hoặc thực sự chỉ có cô, từ những huyễn cảnh tự lừa dối

mình lúc ban đầu giờ đã sực tỉnh.

Tô Cẩm nhấc hành lý xuống xe trong cái nhìn mất

hết cả kiên nhẫn của tài xế. Mùi hơi người hỗn tạp trong cái nắng nóng đầu mùa

hè khiến người ta cảm thấy khó thở.

“Bên này.” Ngạc Lâm bước đến trước cửa xe, giơ

hai tay để tạo thành lối đi cho cô.

Có lẽ do anh ấy mặc cảnh phục lên những người

chờ đợi để lên xe mặc dù không hài lòng nhưng cũng phải nhường lối.

Khắp người mướt mồ hôi bước ra khỏi xe, câu đầu

tiên của Tô Cẩm là: “Tại sao anh lại đến đây?”.

Ngạc Lâm lấy khóa xe, chỉ hướng ra bãi đỗ xe,

trả lời không đúng câu hỏi: “Xe của anh đỗ ở bên kia, đợi một lát nhé!”.

“Ngạc Lâm!” Tô Cẩm nhấn giọng, “Có việc gì thì

anh nói ở đây đi, tôi còn có việc”.

Ngạc Lâm giơ chiếc chìa khóa trong tay, hơi chau

mày, dường như thái độ của cô khiến anh cảm thấy phiền não, “Tô Cẩm, chúng ta

vẫn là bạn bè mà? Anh đến đón em cũng không phải là việc gì to tát cả”.

Tô Cẩm nhìn anh, mặt không biểu lộ cảm xúc gì.

Ngạc Lâm nhìn cô trong giây lát, đành giơ tay

làm điệu bộ đầu hàng, “Được rồi, được rồi, anh thực sự có việc muốn tìm em”.

Tô Cẩm đổi túi du lịch sang tay trái, nắm chặt

cái túi đến mức đau tay, “Việc công hay việc tư?”.

Ngạc Lâm lắc đầu, có vẻ không biết phải làm như

thế nào, “Tô Cẩm…”. Nhìn thấy Tô Cẩm quay người muốn đi, anh vội vàng bước lên

một bước kéo tay áo cô lại, “Là việc công, thực sự là việc công, có liên quan

đến Lâm Chi Chi”.

Người của Tô Cẩm tự nhiên cứng đờ, “Anh là cảnh

sát m* t** mà? Vụ án của cô ấy thì có liên quan gì đến anh?”.

“Tô Cẩm, đây chính là việc anh muốn nói.” Ngạc

Lâm hơi sốt ruột, “Có lẽ em không biết, trước khi chết Lâm Chi Chi đã bị tiêm

một lượng methamphetamine rất lớn…”

Tô Cẩm ngắt lời anh, “Anh nói cô ấy bị tiêm

gì?”.

“Methamphetamine” Ngạc Lâm giải thích, “Còn gọi

là băng. Anh nghĩ là em đã từng nghe qua thứ này rồi”.

Tô Cẩm thấy toàn thân lạnh cóng, ngón tay không

ngừng run rẩy, “m* t**?’.

“Đúng”, Ngạc Lâm dừng một lát rồi nói tiếp, “Ma

túy nồng độ cao, dùng một lần là thành nghiện. Vì thế, bên phòng m* t** đã tiếp

nhận vụ án này”.

Tô Cẩm cắn vào mu bàn tay mình, nhưng cảm giác

đau về thể xác không thể làm mất đi sự phẫn nộ trong lòng.

Cả người cô run rẩy, ngay cả giọng nói cũng bắt

đầu run rẩy, “Các anh không phải là cảnh sát sao? Những việc này không phải là

các anh tự đi điều tra sao?”.

Giọng Ngạc Lâm có vẻ bất lực: “Tô Cẩm, anh chỉ

muốn gặp em để tìm hiểu tình hình. Do người chết ở thành phố T…”.

“Người chết” hai tiếng mà anh ta thốt ra nghe

như cứa vào lòng. Tô Cẩm bắt đầu cao giọng: “Có việc gì thì các anh tự đi mà

kiểm tra, đừng đi làm phiền người không liên can”.

“Tô Cẩm…” Ngạc Lâm đứng chắn Tô Cẩm, ngữ điệu

trở nên nặng nề, “Em nói không sai, những việc này là nhiệm vụ của bọn anh.

Nhưng, em là bạn thân của cô ấy, lẽ nào không muốn cảnh sát nhanh chóng bắt

được hung thủ?”.

“Bắt được hung thủ thì làm được gì nữa?” Mắt Tô

Cẩm bắt đầu đỏ, “Bắt được hung thủ thực sự, Chi Chi có thể sống lại không?”.

Ngạc Lâm đứng sững nhìn cô, giơ tay ra ôm cô vào

lòng, không nói một lời nào.

Cảm giác túi áo trước ngực nhanh chóng bị thấm

ướt bởi nước mắt của cô, trong lòng Ngạc Lâm cảm thấy buồn bã một cách kỳ lạ.

Anh biết thời gian này đối với Tô Cẩm thực sự

khó khăn, nhưng cho dù nói như thế nào, anh cũng là người đã làm tổn thương cô

ấy… ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy khó khăn.

Nhưng anh vẫn không kìm được tự hỏi chính mình Nếu việc đính hôn của anh và việc của Lâm Chi Chi xảy ra vào khoảng thời gian

khác nhau, thì người con gái đang khóc trong lòng anh liệu có dễ dàng vượt qua

hơn không?

Cô có cảm giác cơ thể mình nhẹ bỗng - không phải

vì đã bỏ lỡ cơ hội nhìn Lâm Chi Chi lần cuối, cũng không phải vì nỗi đau mất

mát trong lòng. Hai cảm giác đó cô không thể cảm nhận rõ ràng được vào lúc này.

Tô Cẩm chỉ cảm thấy mình nhẹ bỗng - một cảm giác

hoàn toàn không có thật.

Thực sự là Lâm Chi Chi không còn nữa. Cảnh sát

đang ngồi đối diện với mình, hỏi đi hỏi lại những câu hỏi hoàn toàn vô nghĩa -

Họ muốn tìm dấu vết từ những câu trả lời của mình. Bởi vì trước khi sự việc xảy

ra với Lâm Chi Chi vài ngày, họ đã gặp nhau, điều này do chính miệng cô đã nói

với Ngạc Lâm. Đương nhiên, lúc đó ngoài việc Ngạc Lâm là cảnh sát thì anh còn

có một vị trí quan trọng khác: bạn trai của Tô Cẩm.

“Thời gian chính xác?”. Ngạc Lâm dùng bút gõ lên

quyển sổ ghi chép, vẻ mặt rất chăm chú.

“Ba ngày trước lễ Tình nhân”, Tô Cẩm dựa vào ghế

sofa, trong tay bưng một cốc trà Bích La Xuân nóng bốc hơi nghi ngút, tinh thần

rệu rã, “Vào bữa tối. Ồ, khoảng sáu giờ đến sáu rưỡi”.

“Cô ấy có đưa cho em thứ gì không?”. Ngạc Lâm

nhướng lông mày, trong mắt có vẻ hơi căng thẳng.

Tô Cẩm liếc nhìn anh, không biết vì sao, có lẽ

là do trực giác tự nhiên của phụ nữ, cô nhanh chóng lắc đầu, “Hôm đó cơ quan cô

ấy tặng hoa quả, cô ấy đem hoa quả đến cho tôi”.

“Chỉ có hoa quả?”. Ngạc Lâm tỏ vẻ vô cùng thất

vọng.

Tô Cẩm gật đầu, “Một giỏ hoa quả. Chúng tôi đã

chia cho mọi người.”

Ngạc Lâm dùng bút gõ vào quyển sổ, lông mày chau

lại, vẻ không chịu thua, “Em nghĩ lại xem, Lâm Chi Chi có giao cho em vật gì

đặc biệt không?”.

Cảm giác mơ hồ lạ lùng tận đáy lòng biến mất, cô

tỉnh táo trở lại, trong đầu Tô Cẩm đột nhiên cảnh giác - Rốt cuộc Ngạc Lâm muốn

thứ gì? Anh không ghi một chữ nào những lời của cô vào sổ - Có phải thực sự là

anh ấy đến gặp mình để lấy chứng cứ cho cảnh sát không?

Tô Cẩm thấy bất an, nhấp một ngụm trà.

Có phải do mình đa nghi quá không? Dù sao cô

cũng chưa bị cảnh sát hỏi bao giờ, cũng không biết bình thường việc thẩm vấn

nhân chứng diễn ra như thế nào?

“Vật đặc biệt - Anh đang nói gì thế?” Tô Cẩm

nhìn thẳng vào mắt anh ta, cảm thấy lúc này, Ngạc Lâm có điều gì đó rất lạ

lùng. Mặc dù cô chưa bao giờ nhìn thấy Ngạc Lâm đang làm việc, nhưng… vụ án này

của Lâm Chi Chi, nếu cần cô cung cấp chứng cứ… cũng nên có mặt của cảnh sát

hình sự phụ trách các vụ trọng án tham gia?

Ngạc Lâm nghiêng người về phía trước, bất giác

nói nhỏ, “Ví dụ như sổ ghi chép, giấy tờ hay USB?”.

Sự bất an trong lòng Tô Cẩm ngày càng lớn.

Anh ấy đang ám chỉ nguyên nhân cái chết của Lâm

Chi Chi sao? Nhưng trong điện thoại tối qua Bành Tiểu Ngôn đã nói rõ, nguyên

nhân cái chết của Chi Chi vẫn đang được cảnh sát điều tra…

Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?

Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?

“Không có.” Tô Cẩm nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh

cũng biết Chi Chi làm bảo vệ an ninh, công việc đó… không phải là việc của nhân

viên văn phòng, làm sao có thể dùng sổ ghi chép hay USB được?”.

Ngạc Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, hơi mím miệng.

Ánh mắt ấy giống như là đang thăm dò, như muốn kiểm tra tất cả những gì trong

lòng Tô Cẩm.

Tô Cẩm thản nhiên nhìn lại anh, tận đáy lòng có

gì đó co thắt lại. Nhiệt độ của nước trà hơi nóng nên tạo thành một lớp nước

mỏng trên lòng bàn tay cô, ngón tay cũng trơn hơn như thể không giữ được cốc

trà nữa.

“Được rồi.” Ngạc Lâm thu lại cái nhìn của mình,

nét mặt lấy lại được vẻ hòa khí, “Nếu em nhớ lại được điều gì thì điện thoại

cho anh”.

Tô Cẩm gật đầu, rồi mới cảm thấy áo sơ mi dính

bết vào lưng mình, hoài nghi không biết điều hòa có bị hỏng không.

Ngạc Lâm đẩy một tấm phiếu ăn trên bàn về phía

cô, “Em vừa xuống xe, chắc là đói rồi? Nhà hàng này rất nổi tiếng đấy”.

Tô Cẩm lật tờ giấy, không ngẩng đầu nói: “Tôi

biết”.

Ngạc Lâm không thèm để ý đến giọng điệu mất kiên

nhẫn của cô, cười rồi giới thiệu với cô: “Món canh vịt gì đó không tồi, còn cái

này…”.

Tô Cẩm cảm thấy vị đắng ngắt trong miệng, một vị

đắng thực sự, không biết là từ đâu ra. Cô chưa bao giờ biết, sự vô tâm lại tàn

nhẫn đến như vậy.

Món canh vịt ở đây họ đã ăn thử, thậm chí những

lời nói khi anh ấy gọi món cô đều nhớ không sai một chữ… Trong những ngày tháng

họ còn yêu nhau, mặc dù nơi này không phải là điểm hẹn hò thường xuyên nhưng

cũng không phải chỉ là đến một, hai lần.

Nhưng rõ ràng là anh ấy đã quên.

Không thất vọng, cũng không đau khổ, chỉ là đắng

ngắt. Trong một thời gian ngắn ngủi, con người trước mắt mình đã biến thành một

người xa lạ.

Nghĩ đến những lời anh ấy vừa nói, Tô Cẩm khó mà

ngăn được cảm giác lo lắng một lần nữa lại xuất hiện trong lòng mình.

Tro cốt của Lâm Chi Chi được mẹ Lâm Cường đem về

quê.

Bành Tiểu Ngôn nói bà và Lâm Cường đều khóc

ngất, nhưng không thấy người em song sinh với Lâm Cường xuất hiện. Tô Cẩm không

biết nếu Lâm Chi Chi nhìn thấy cảnh đó thì có vui lên chút nào không? Dù sao

trong suốt cuộc đời, sự tồn tại của cô ấy chưa bao giờ được coi trọng đến như

vậy.

Không bao giờ nghĩ đến việc một người ở bên cạnh

mình ra đi đột ngột như thế, ngay cơ hội được nhìn mặt lần cuối cùng cũng không

có, ngay một cơ hội được chào từ biệt cũng không có, ngay một điều gì đó chứng

minh là đã từng tồn tại… cũng không có.

Một phần trong cuộc sống của mình tự nhiên biến

mất và không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống đó.

Tô Cẩm ngồi thu mình trên sofa ở quán rượu, đôi

mắt mênh mang nhìn ra ngoài, miệng không ngừng trách móc: “Ngay cả mộ cũng

không có… sau này đến ngày lễ tết, cũng không biết đi đâu để thăm cô ấy…”.

Bành Tiểu Ngôn ườn ra bàn, ánh mắt đờ đẫn.

Mấy đĩa thức ăn trước mặt họ đều không được đụng

đến, mấy chai rượu thì đã nằm lăn lóc trên sàn.

“Mình hận Chi Chi.” Tô Cẩm nói, cầm chai rượu

dằn mạnh lên bàn. Phía sau tấm màn, lấp ló khuôn mặt của nhân viên phục vụ ló

ra, lo lắng nhìn tình hình, rồi lại lui ra không nói năng gì.

“Cô ấy có nhiều việc giấu chúng ta như thế, rồi…

cô ấy phủi tay ra đi, còn chúng ta vẫn ngốc nghếch buồn bã ở đây…”, Tô Cẩm nằm

gục đầu trên bàn, nắm lấy tóc của Bành Tiểu Ngôn, giọng nói trở nên thổn thức,

“Hôm đó mình ngồi ở đây, giống như một con ngốc nói chuyện chia tay với tên

khốn nạn đó… Nếu sau đó không uống say thì mình đã nghe điện thoại của cô ấy

rồi… Có khi mình còn có thể giúp cô ấy báo cảnh sát… Có thể cô ấy sẽ không

chết…”. Tiếng thổn thức kéo dài rồi bật ra thành tiếng khóc không kìm nén được,

“Mình hối hận quá… Mình hối hận quá…”.

Bành Tiểu Ngôn không động đậy, mắt cũng dần ướt

nhòe.

“Nếu mình nghe điện thoại, có lẽ đã không có

chuyện gì xảy ra với Chi Chi…” Những suy nghĩ cô kìm nén trong lòng từ khi sự

việc đó xảy ra dưới tác dụng của rượu lại quay trở lại, Tô Cẩm nói không thành

tiếng “Hôm đó mình đã say rượu… Nếu mình…”.

Bành Tiều Ngôn cầm lấy tay cô, yếu ớt gọi cô “Tô Tô”.

Tô Cẩm úp mặt vào bàn tay cô và khóc thành

tiếng.

“Tô Tô”, Bành Tiểu Ngôn vuốt tóc cô, “Tô Tô,

trong lòng mình cũng rất buồn. Nhưng cậu đừng có như thế này… Chi Chi không

thích cậu khóc…”.

Tô Cẩm cũng không thích khóc, nhưng hôm nay cô

cần phải khóc. Phải uống nhiều, tốt nhất là uống đến khi không còn tỉnh táo

nữa, cho đến khi sét đánh bên đầu cũng không biết…

Nếu không, ngày mai, những ngày sau này cô biết

sống như thế nào?

Tô Cẩm vẫn nhớ mình đã từng thề sẽ không bao giờ

đụng đến rượu nữa. Nhưng khi cô cầm chai rượu lên, không biết vì sao vẫn uống

nhiều.

Trong khi say rượu, Tô Cẩm cảm thấy mình lại

quay về cái đêm của lễ Tình nhân. Sau đó là những sự việc đáng sợ xảy ra, đều

chỉ là những ảo giác mà thôi.

“Thật là tốt”, Tô Cẩm cầm tay Bành Tiểu Ngôn,

thở phào nhẹ nhõm, “Cám ơn trời đất”.

Sự việc vốn dĩ là nên như vậy, cô nghĩ. Ngạc Lâm

vừa rời khỏi quán rượu, Bành Tiểu Ngôn đã đến đón cô. Xem nào, cô ấy đang bò ra

trước mặt mình, chính xác là như vậy. Có cô ấy đi cùng, mình sẽ không tỉnh giấc

trong một khách sạn lạ lẫm nào đó, sau đó phát hiện ra mình không những mất đi

cái quý giá nhất mà còn mất đi người bạn tốt nhất…

Đương nhiên, sau đó thất tình cũng được, mất

tích cũng được, tự nhiên là… tất cả đều không xảy ra.

Tô Cẩm không kìm nén được vỗ lên mặt Bành Tiểu

Ngôn, “Thật là… cảm ơn trời đất…”.

Có người từ sau rèm chạy lại, vừa kéo Bành Tiểu

Ngôn, vừa đưa tay đỡ cô.

Hình như là một người đàn ông, là người hẹn hò

trong lễ Tình nhân với Bành Tiểu Ngôn qua điện thoại sao? Tô Cẩm rất muốn nhìn

xem người đàn ông này như thế nào, nhưng mắt đã không mở ra được nữa, đành bỏ

cuộc.

Tô Cẩm đập vào bàn tay vừa đưa ra, “Anh chàng

này, nhất định phải thật tốt. Tiểu Ngôn nhà tôi… hiếm có…”

Giọng người đàn ông có vẻ như không biết phải

làm gì: “Nhà cô ở đâu?”.

“Tôi?”. Tô Cẩm chỉ vào mình, cười hi hi, đáp “Tôi ở khu nhà của Hải Công, anh đưa tôi đến bên đường là được, chăm sóc Tiểu

Ngôn tốt nhé. Tôi tiết lộ cho anh biết, Tiểu Ngôn thích hoa hồng màu hồng

phấn…”.

Động tác của người say rượu rất ngốc nghếch, Tô

Cẩm lảo đảo xuống xe, xua xua tay với người đàn ông không nhìn rõ mặt và Bành

Tiểu Ngôn rồi bước vào tòa nhà của Hải Công. Vẫn chưa đến giờ khóa cửa, bảo vệ

cổng chỉ nhìn ra rồi quay về phòng.

Tô Cẩm mơ hồ bước lên tầng bốn, vẫn nghĩ năm nay

có một mùa đông ấm áp, vừa mới đến lễ Tình nhân mà đã ấm áp như vậy…

Bóng đèn trên trần nhà đã bị hỏng, Tô Cẩm dựa

vào khung cửa cố gắng móc chìa khóa ra, nhờ vào ánh đèn ở tầng năm, hoa mắt

chóng mặt mãi một lúc lâu mới nhét được chìa khóa vào ổ.

Khóa xoay hai vòng nhưng cửa không mở. Tô Cẩm

bực mình đá một cái, cánh cửa chống trộm đã cũ kêu lên một tiếng rồi mở ra, đập

vào tường và bật ngược trở lại, cả hành lang bị chấn động.

Thanh Thanh vẫn chưa về, trong phòng tối om. Gió

đêm thổi vào mang theo không khí tươi mới của cây cối đầu hè. Tô Cẩm nhớ khi

mình ra khỏi nhà thì đã đóng cửa sổ, sau lần bị đột nhập lần trước, cô rất chú

ý đến vấn đề cửa sổ mở hay đóng.

“Đồ cẩu thả”, Tô Cẩm rủa thầm cô bạn cùng phòng

vẫn chưa về, “Nhớ ăn mà không nhớ làm”.

Bước chân vào nhà, chuẩn bị với tay đóng cửa,

thì nghe thấy cửa phòng mình phát ra một tiếng động nhỏ.

Những người sống ở những căn hộ cũ thường nghe

thấy các âm thanh kỳ lạ trong đêm khuya thanh vắng. Ví dụ tiếng đồ đạc cũ bị

nứt vỡ vì không chịu được trọng lượng nặng hay tiếng nước nhỏ giọt, cũng có thể

là tiếng bước chân của một con vật nhỏ nào đó bò qua cánh cửa.

Nhưng bây giờ vẫn chưa đến nửa đêm, nếu Thanh

Thanh vẫn chưa tan giờ làm, thì cửa mình đóng không thể mở. Rõ ràng là trước

khi đi mình đã cẩn thận đóng cửa, cửa phòng thì không thể tự mở được… Nghĩ lại

việc mình đã một lần bị đột nhập vào nhà…

Tô Cẩm đột nhiên thấy lông tơ dựng đứng.

Một chân còn ở ngoài hành lang nhưng mồ hôi đã

nhỏ thành giọt trên trán. Theo bản năng cô biết mình nên quay đầu chạy, nhưng

cơ thể thì đã cứng đờ lại rồi, không còn nghe lệnh của bộ não nữa.

Trong bóng tối không thể nhìn rõ được gì, không

khí kỳ lạ như vậy, có cảm giác như đang phải đối mặt với cao thủ, ai cũng không

dám xuất chiêu trước.

Vấn đề duy nhất là… Từ trước đến giờ Tô Cẩm chưa

bao giờ là cao thủ võ lâm. Cô chỉ là một nhân viên kỹ thuật đen đủi vẫn chưa

thi đỗ bằng kỹ sư, không những chưa từng gặp bọn giết người độc ác mà ngay cả

trộm vặt cô cũng chưa bao giờ gặp.

Tô Cẩm cảm thấy rõ ràng mồ hôi đang chảy xuống

cổ mình, lạnh và dính. Mùi rượu cũng như đang theo mồ hôi tỏa ra ngoài không

khí, mặc dù cơ thể không động đậy được nhưng thính giác lại rất nhanh nhạy.

Trong phòng có nhịp thở của một người khác, mặc dù đã cố gắng thở nhẹ nhưng vẫn

khiến người khác không thể mất cảnh giác.

Muốn chạy vào bếp lấy dao thì phải chạy qua cửa

phòng mình, Thanh Thanh có một con dao gọt hoa quả rất sắc để trên bàn ăn.

Nhưng bàn ăn lại đặt giữa cửa phòng ngủ của hai người, cách chỗ nguy hiểm quá

gần…

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, trong chốc

lát phá tan không khí căng thẳng chết người.

Tô Cẩm bỗng chốc tỉnh táo lại, vội vàng đưa tay

lấy điện thoại trong túi. Ngón tay vừa ấn vào nút nhận điện thoại, bỗng nhiên

nhìn thấy một bóng người chạy nhanh vào bếp.

Theo bản năng Tô Cẩm trốn ra phía sau, một chân

vấp vào bậc cửa sổ ngã sõng soài.

Khuỷu tay đau nhức, điện thoại cũng bị văng sang

một bên, giọng người đàn ông trong điện thoại gọi cô đầy bất an: “Sao thế? Xảy

ra chuyện gì thế?”.

Cửa bếp vang lên một loạt các tiếng va đập rồi

nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Trong phòng có lẽ không còn ai nữa, nhưng Tô Cẩm

vẫn mơ màng ngồi trên sàn, cả người không ngừng run rẩy.

Khi ngã hình như cô đã bị trẹo cổ chân, cử động

thấy đau nhói, muốn đứng dậy nhưng tay chân đều mềm nhũn, cả người không còn

chút sức lực nào nữa.

Không biết run rẩy như vậy bao nhiêu lâu rồi mới

nhớ ra chiếc điện thoại, nhưng khi cầm lên thì mới biết điện thoại đã tắt rồi.

Tô Cẩm không biết nói thế nào về cảm giác trong

lòng mình. Có lẽ là sự mệt mỏi sau khi cơ thể căng thẳng cao độ rồi đột nhiên

thả lỏng, cũng có thể chỉ là một chút thất vọng không nói ra được thành lời,

nhưng mắt cô đã ướt rồi. Cô cảm thấy lạnh lẽo và mệt mỏi, tự nhiên nảy ra ý

định nằm ngủ luôn ở đó suốt đêm.

“Tô Tô?” Có người gọi tên của cô.

Giọng nói nghe rất quen từ phía xa truyền lại,

nhưng không thấy thân thiết. Nếu chỉ là ảo giác… ảo giác thì không thể cầm lấy

cánh tay cô và đỡ cô dậy từ dưới sàn.

Tô Cẩm cố gắng mở mắt, ánh sáng yếu ớt, người

này lại đứng ngược sáng, cô hoàn toàn không nhìn được rõ mặt anh ấy. Nhưng

đường nét, hơi thở của người này lại rất quen thuộc như thể đã in sâu vào trong

lòng cô vậy.

Tự nhiên cô cảm thấy yên tâm.

Tô Cẩm thả lỏng người, dựa vào phía sau, không

khách sáo dựa người vào vòng tay của anh, miệng tự an ủi mình, “Chỉ dựa một

lát…”.

Lục Hiển Phong không nghe rõ lời cô nói, trong

lòng lo lắng kiểm tra khắp người cô - áo sơ mi không sao, cánh tay cũng không

bị thương. Cho đến khi đưa tay đến gần chân cô thì nghe thấy tiếng cô nói, anh

mới thấy yên tâm.

“Trẹo chân rồi.” Lục Hiển Phong cẩn thận bế

ngang người cô lên, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, không kìm được nói nhỏ trách

móc, “Sao lại uống rượu nữa?”.

Tô Cẩm thu người vào lòng anh, hàm hồ nói: “Hôm

nay là lễ Tình nhân, đương nhiên phải vui vẻ chứ. Anh biết không, tôi chia tay

với con người khốn nạn đó rồi”.

Lục Hiển Phong lắc đầu, giơ chân đá vào cửa

chống trộm, mò mẫm trong bóng tối bước vào phòng của cô.

Tô Cẩm bị tiếng cửa đóng làm cho kinh động, sợ

hãi ngồi thẳng người dậy, “Người đó vừa chạy thoát ra cửa sổ phòng bếp rồi!”.

Lục Hiển Phong ngạc nhiên, “Người nào?”.

“Không biết.” Tô Cẩm sau khi sợ hãi lại thu gọn

người vào lòng anh, “Tôi vừa mở cửa thì phát hiện ra. Sau đó, anh ta lợi dụng

lúc tôi nghe điện thoại, chạy vào trong bếp rồi…”.

Lục Hiển Phong dựa vào trí nhớ đặt cô lên chiếc

bàn trong phòng ăn, lần tay tìm công tắc trên tường.

Đèn vừa sáng, cửa phòng Tô Cẩm quả nhiên đang mở

toang, khắp phòng bề bộn.

Cửa sổ nhà bếp mở, lỗ hổng mà kẻ đột nhập lần

trước vào lại một lần nữa xuất hiện, trên hàng rào có vài vết cắt rất rõ. Kính

bị vỡ nhưng không hề có vết chân trên sàn hay bệ cửa sổ, có thể là khi vào

phòng chân người này có mang tất.

Phòng Tô Cẩm không lộn xộn như lần trước nhưng

đã có rất nhiều đồ đạc bị dịch chuyển.

Lục Hiển Phong quan sát kỹ lưỡng phòng của Tô

Cẩm rồi tắt đèn trên trần. Khi đi ra, Tô Cẩm đã dựa đầu vào tưởng ngủ rồi, mày

chau lại, ngủ có vẻ không được thoải mái, khuôn mặt hồng hồng rất cuốn hút,

dường như chỉ cần cấu một cái là sẽ chảy ra những giọt nước hoa quả ngọt thơm.

Lục Hiển Phong nhìn cô, ánh mắt dịu dàng trở

lại. Anh không kiềm chế được cấu vào má cô. “Lại như thế này. Sự thực là em nên

thưởng tiền cho tôi. Không phải mỗi lần đều phải tắm và thay quần áo cho em mà

còn phải thử thách bản thân bằng việc nhìn ngắm một bữa kem ngon mà không được

phép ăn…”.

Tô Cẩm nghoẹo đầu sang một bên.

Lục Hiển Phong thở dài, đưa tay ra bế cô vào

phòng ngủ.

Phòng vệ sinh ở đây chỉ có bồn tắm, ôm cô ấy như

một con mèo say thế này để tắm thì rất phiền phức. Lục Hiển Phong cũng không

muốn dùng cách này để kiểm tra độ nhẫn nại của mình, thế là anh lấy khăn ướt

lau mặt và cổ cho cô, rồi lại mở hòm và tủ tìm dầu hoa hồng xoa chân cho cô.

Khi làm xong thì cũng đã hơn mười giờ rồi.

Thanh Thanh vẫn chưa về, Lục Hiển Phong không

muốn để cô ấy ở lại một mình mà đi không nói gì. Nhưng nửa đêm canh ba mà mang

một con mèo say về nhà mình thì cũng rất phiền phức. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ

còn cách ngủ ở trên ghế sofa mà thôi.

Vừa nhắm mắt lại thì nghe thấy tiếng khóa mở, là

Thanh Thanh về. Lục Hiển Phong do dự không biết nên giải thích với cô gái này

thế nào về việc mình ở lại đây thì nghe thấy giọng một người đàn ông khác.

Hai người bước vào nhà nhìn thấy anh nhưng không

hề bộc lộ sự ngạc nhiên nào, vừa nhẹ nhàng thay dép vừa về phòng của mình.

Lục Hiển Phong chau mày.

Nếu Tô Cẩm tỉnh táo, nhìn thấy Thanh Thanh đưa

bạn trai về nhà thì có cảm thấy thoải mái không? Liệu cô sẽ phản ứng hay lại

nhẫn nhịn chịu đựng?

Không an toàn, lại có những điều khiến lòng cảm

thấy không thoải mái. Lục Hiển Phong liếc nhìn về phía cửa phòng Tô Cẩm, không

biết vì sao trong lòng cảm thấy khó chịu.

Thực sự là anh đưa cô thư ký hành chính ở công

ty về phòng thu dọn đồ chỉ với mục đích nhắc nhở Tô Cẩm giữ khoảng cách với

mình mà thôi, không nghĩ cô ấy vì điều này mà bỏ đi… Đương nhiên anh không hoàn

toàn bất ngờ, nhưng lúc đó, anh thực sự cảm thấy nếu cô ấy ở xa mình một chút

thì sẽ an toàn hơn.

Dù sao cũng là việc liên quan đến tính mạng, anh

không thể ích kỷ, vạn nhất làm liên lụy đến cô ấy…

Lục Hiển Phong trở mình trên chiếc sofa cũ, bỏ

những suy nghĩ phía sau lại.

Có lẽ những gì mình chuẩn bị cho cô ấy lúc đó là

không sai, nhưng tình hình này nằm ngoài dự kiến của anh. Nếu hôm nay anh không

nhận được điện thoại của Bành Tiểu Ngôn, nếu anh nghe điện thoại mà lại không

đến đây, nếu khi cô ấy ở một mình mà trong phòng có người đột nhập vào… thì

không biết là sẽ xảy ra chuyện gì?

Lục Hiển Phong càng nghĩ lại càng thấy lo sợ.

Thanh Thanh đi ra đi vào còn có bạn trai đi

cùng, Tô Cẩm thì không như vậy. Bất luận thế nào thì cô ấy không thể tiếp tục ở

đây nữa. Nếu để cô ấy ở bên cạnh mình thì có làm liên lụy đến cô ấy không…

Không ai có thể biết trước được, hay là không

cần quan tâm đến chuyện đó nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.