Chương 20

Gã nghiến răng, nhìn cô căm phẫn: “Tôn

Đại Ảnh, không ngờ cô vẫn chứng nào tật ấy, cô thích cặp kè với những lão già

lắm sao?”

Ngày thứ hai sau khi phát thiệp mời, thư ký Chu từ

thành phố SZ bay về thành phố N. Còn hai ngày nữa hôn lễ mới được cử hành,

nhưng cô ấy đến sớm hơn, Tôn Văn tấn định đưa thư ký Chu về nhà nhưng cô nhất

quyết ở khách sạn, còn nói thẳng là Tôn Văn Tấn phải đến đó một mình. Năm

trước, nghe tin gã sắp kết hôn với Đường Du, cô đã nộp đơn từ chức, sau đó

Đường Du rời bỏ gã đi Pháp, cô không nỡ nhìn thấy gã suy sụp nên lại quay cề

giúp gã quản lý, nhưng không ngờ cuối cùng gã vẫn kết hôn với Đường Du. Tôn Văn

Tấn cảm ơn ân tình cô đã giúp gã bao nhiêu năm nay nên đồng ý đến gặp cô.

Địa điểm hẹn gặp là một phòng dành riêng cho hội viên

trong quán bar, thu ký Chu vốn thích những nơi sang trọng, cao cấp như thế. Cô

đã tốt nghiệp MBA một trường danh tiếng tại Mỹ, gia đình làm kinh doanh, vốn

liếng hàng tỷ, lại có một người anh trai, yêu thương cô hết mực. Thư ký Chu đã

làm việc cho Tôn Văn Tấn trong nhiều năm, đấn nay đã ba mươi tuổi mà chưa lấy

chồng, cũng không chịu yêu ai, bố mẹ cô cũng đầu hàng tính bướng bỉnh của con

gái mình.

Khi Tôn Văn Tấn đến, cô đã uống say, trong căn phòng

kiểu Nhật, cô nằm gục trên bàn, mắt he hé nhìn Tôn Văn Tấn đi vào, lòng cô như

có bão tuyết. Gã vẫn dáng vẻ ấy, tuấn tú, điển trai, phong độ. Cô cười khúc

khích: “Văn Tấn, anh lại đây, ngồi xuống đi nào!”

Thư ký Chu là người tin tế trong cuộc sống, thời gian

riêng tư cô chẳng bao giờ uống rượu, nhưng giờ đây, trước mặt gã là một cô gái

xinh đẹp đang say khướt. Vừa đi đến nơi, cô liền nắm lấy tay gã, Tôn Văn Tấn

sững sờ, cô vẫn cười: “Tôn Văn Tấn, uống với em một ly, có thể sau này chúng ta

không có cơ hội nữa.”

Nụ cười của cô khiến gã lo lắng, thư ký Chu là người

cao ngạo, từ trước đến giờ cô luôn lễ độ trước mặt gã nhưng hôm nay lại khác

hẳn.

Cô ngồi xuống, một tay rót rượu, rồi đẩy ly rượu về

phía gã. Tôn Văn Tấn toan đón lấy thì cô chợt ôm chầm lấy gã, mặt áp sát vào

ngực gã giọng thì thào: “Em dựa một chút, chỉ một chút thôi, hôn lễ của anh có

lẽ em không tham dự được, ngày mai em đi Mỹ, chắc sau này không về đây nữa.”

Văn Tấn lặng người.

“Có thể ôm em được không?” Giọng cô nhẹ nhàng.

Văn Tấn khẽ vòng tay qua vai cô.

Thư ký Chu hít hà mùi cơ thể gã như không biết chán,

cô thì thầm: “Văn Tấn, ngày đầu tốt khi tốt nghiệp từ Mỹ về, em đến công ty anh

phỏng vấn tìm việc, thật ra lúc đó chỉ muốn đến cho vui thôi, anh trai em đã mở

công ty đợi em về quản lý từ lâu, nhưng em đã gặp anh. Nhưng ánh mắt của anh

không hề nhìn em, hơn thế, anh còn vô tâm đến nỗi, chưa đến lượt em phỏng vấn

đã rời khỏi phòng. Từ đó, em đã nói với chính mình, sau này nhất định phải

khiến anh nhìn em, nhất định không để ánh mắt anh rời khỏi em.

“Nhưng dù em đã trao cho anh những năm tháng tuổi xuân

quý giá nhất, trong mắt anh vẫn không có anh. Anh khen em biết làm kinh doanh,

biết chọn đúng người tài, giỏi giang khi đàm phán hợp đồng, được anh khen, như

thể được anh yêu vậy, vì anh chưa từng khen người con gái nào như thế, nên em

phải luôn cố gắng giữ phong độ trước mặt anh. Bấy nhiêu năm nay, đúng là rất

mệt, nhưng hễ nghĩ đến ánh mắt tán thưởng của anh ở nơi nào đó không xa đang

nhìn, em lại không nỡ bỏ đi. Tuy nhiên, em đã thấy vẻ nhớ nhung, suy sụp của

anh sau khi Đường Du đi Pháp, thấy dáng vẻ anh khi được cảnh sát vớt dưới đáy

hồ lên, thấy khuôn mặt rạng ngời, hạnh phúc của lúc này, em mới nhận ra rằng,

không phải với bất cứ chuyện gì, chỉ cần mình muốn, mình cố gắng, mình có nghị

lực là có thể đạt được, chỉ có một cách duy nhất là, dứt khoát quên nó đi.”

Nói xong, cô đầy gã ra. Tôn Văn Tấn bị bất ngờ, ánh

mắt gã áy náy nhìn cô. Trong khoảnh khắc này, tất cả mọi tủi hờn, kỳ vọng, mất

mát tận sâu thẳm trong đáy lòng cô phun trào tựa nham thạch, nước mắt suýt tuôn

ra khỏi vành mắt, nhưng cô vẫn cố kìm nén. Cô ngoảnh mặt đi, bình tĩnh nói “Đừng nhìn em như thế, chúng ta quen biết nhau bấy lâu, anh đồng ý với em một

chuyện được không?” Cô nhìn anh, nước mắt đã được nén lại, “Giúp em đóng chặt

cửa từ bên ngoài.”

Tôn Văn tấn sững người, chưa kịp phản ứng ngay, đứng

dậy, đi ra ngoài, đóng cửa lại. Lưỡng lự một lúc, gã ra về mà lòng trĩu nặng.

Toan bước xuống cầu thang, đột nhiên ngừng lại, người dưới lầu lướt ngang qua

gã, định đi vào phòng. Hai người đó hoàn toàn không để ý đến gã nhưng Tôn Văn

Tấn lại quan sát họ rất kỹ, khi họ vừa mới ngang qua, gã vội nói theo: “Xin chờ

một chút.”

Hai người liền quay đầu lại, hóa ra là Tô Bât Dị đi

cùng một cô gái. Ông ta nhìn Tôn Văn Tấn, tỏ vẻ hơi ngạc nhiên nhưng rất đắc ý “Tổng giám đốc Tôn, thì ra là anh, ban nãy tôi không nhìn thấy.”

Tôn Văn Tấn không để ý, cứ nhìn chằm chằm cô gái bên

cạnh hắn ta. Sắc mặt cố ấy xanh xao, cô nhìn một lúc mới nhận ra gã rồi vội vã

cúi đầu như thể sợ gã nhận ra. Nhưng Văn Tấn đã bước nnhanh đến trước mặt cô,

ánh mắt hừng hực, cơ thể nhỏ bé của cô gái run rấy, nhưng vẫn khóat chặt tay

Tôn Bất Dị, không dám ngẩng mặt lên.

Xa nahu mười mấy năm , cô đã thay đổi nhiều, gầy đi,

đôi mắt đầy những nếp nhăn, cặp môi khép kín ấy vẫn rất bướng bỉnh, nhưng vóc

dáng gày guộc ấy vẫn thật đáng thương khiến ngưới ta đau lòng. Tôn Văn Tấn nhìn

cánh tay đang ôm chặt Tô Bât Dị của cô, không ngờ cô ngẩng đâu lên chào, giọng

khe khẽ: “Chào anh!”

Nghe cô chào hỏi thế, Tôn Văn Tấn lại thấy hận mình

sao ban nãy còn thấy thương xót cô, gã nghiến răng, nhìn cô căm phẫn: “Tôn Đại

Ảnh không ngờ cô vẫn chứng nào tật nấy, cô thích cặp kè với những lão già lắm

sao?”

Tô Bất Dị thấy khó chịu, nhưng không muốn vì thế mà

làm phật lòng Tôn Văn Tấn, hắn gượng gạo ho một tiếng hắng giọng, ý muốn giải vây

cho cô gái: “Tổng giám đốc Tôn, anh quen cô Đại Ảnh sao?”

Tôn Văn Tấn không hề để ý, chỉ nhìn Tôn Đại Ảnh, gã

chưa từng tỏ ra lạnh lùng với phụ nữ như thế bao giờ, “Tôn Đại Ảnh, chúng ta,

cô hãy giải thích rõ với tôi, cô ra đây một lát.”

Tôn Đại Ảnh không hề động đậy, Văn tấn đưa tay ra kéo

khiến cô loạng choạng một lúc mới đứng vững. Tô Bất Dị không nhịn được thêm,

hắn lớn tiếng: “Tôn Văn Tấn, cậu muốn gì?”

Tôn Văn Tấn ngoái đầu lại, căm phẫn nhìn hắn: “Tô Bât

Dị, làm ơn ngậm miệng lại.”>

Tô Bất Dị tức điên, nhưng lúc này, Tôn Văn Tấn như một

con mèo đang xù lông, gồng mình, nhìn bộ dáng ấy của gã, trong lòng hắn cũng

thấy sợ, không biết phản ứng thế nào. Đến khi muốn đuổi theo, Tôn Văn Tấn đã

lôi Tôn Đại Ảnh xuống lầu, hắn la lên nhưng gã như không nghe không thấy. Tôn

Đại Ảnh bị Tôn Văn Tấn lôi đi một cách thảm hại, ra đến cửa còn bị vấp, chân

liêu xiêu, nhưng Tôn Văn Tấn không hề mủi lòng, máu trong cơ thể gã như đang

sôi lên sùng sục.

Không biết là đã đi bao xa, xuyên qua bao nhiêu con

đường, bao nhiêu dòng xe lẫn dòng người, Tôn Văn Tấn hất tay, đẩy Tôn Đại Ảnh

ra. Bị bất ngờ, Tôn Đại Ảnh loạng choạng vài bước, suýt ngã nhào.

Tối hôm đó, Đường Du đợi không thấy Tôn Văn Tấn về.

Mình cô ở trong căn biệt thự trên núi, xung quanh toàn là cây cối, chỉ có tiếng

gió thổi trong rừng cây nghe xào xạc, thi thoảng lại vọng đến tiếng chim kêu ai

oán, một mình ở trong toàn biệt thự trên núi nghe có vẻ thật âm u, đáng sợ.

Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi tung rèm cửa sổ, Đường Du giật nảy mình, cô

ngồi bất động trong phòng khách, một lúc sau rèm cửa lại buông xuống, khi đó cô

mới dám đóng cửa sổ lại. Bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo, toàn dãy núi, rặng cây,

đều bị màn đêm bao phủ, hư hư ảo ảo. Đây là khu di tích thắng cảnh của thành

phố N, trong núi, có nhiều ngôi mộ cổ, ban ngày, người đi lại ít, cảm giác đã

hoang vu, đêm khuya tĩnh mịch thế này càng khiến người ta nổi da gà, Đường Du

vội đóng cửa sổ lại.

Cô đi ra phòng khách mở ti vi, nhưng gió cứ đập cửa sổ

hoài và cả vô số những tiếng động lạ khác vang lên trong gió, Đường Du ngồi

trên sofa không dám cử động. Có lúc, ở một mình, hễ sợ hãi là dường như tất cả

mọi giác quan đều bị ảnh hưởng, những âm thanh vi vu khiến cô thấy sợ, cô cứ

ngồi trên ghế sofa chờ Tôn Văn Tấn. Lần này cũng thế, cô ngồi chờ đến tận mười

hai giờ đêm, điện thoại phòng khách mới reo lên, là Tôn Văn Tấn. Đường Du thở

phào nhẹ nhõm, cô vội hỏi: “Văn Tấn, khi nào anh về?”

“Tiểu Du.” Văn Tấn ngập ngừng, “Tối nay, chắc anh

không về, có chút việc.”

“Vậy sao?” Đường Du thất vọng.

Văn Tấn đoán ra được nên hỏi: “Em sợ hả?”

“Không, em đã quen sống một mình từ nhỏ, em không sợ!”

Gã dường như đang đắn đo điều gì đấy, sau một hồi như

thể phải tốn rất nhiều công sức để kiềm chế, giọng gã dịu dàng khác thường: “Em

yêu, anh xin lỗi, em tự chăm sóc bản thân nhé.”

Đường Du lờ mờ linh cảm có chuyện gì đó xảy ra, Tôn

Văn Tấn ít khi để ý việc của bản thân mình, gã luôn tỏ ra bất cần, chỉ khi

người khác gặp chuyện, gã mới hoang mang thế. Đường Du nghĩ hay là đã xảy ra

chuyện gì với thư ký Chu, cuối cùng cũng không hỏi, tắt ti vi rồi về phòng ngủ,

suốt đêm cô trằn trọc nằm nghe tiếng gió vi vu ngoài phòng.

Ngày hôm sau mãi mới tỉnh dậy, vừa đẩy cửa cô đã thấy

ngay Tôn Văn Tấn ngồi chình ình trong phòng khách, khắp căn phòng nồng nặc mùi

thuốc lá. Đường Du nhíu mày, không biết gã đang nghĩ gì. Gã khẽ cựa mình, bất

chợt nhìn thấy cô, liền đưa điếu thuốc đang cháy dở trên miệng xuống, dụi vào

chiếc gạt tàn rồi gọi cô, “Tiểu Du, có một chuyện, anh cần nói với em.”

Vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt gã khiến lòng cô nặng

trĩu, ánh mắt gã chưa bao giờ nhìn cô như thế, cô lờ mờ đoán, gã sắp nói chuyện

gì rất quan trọng, trong lòng cô linh tính có điềm gỡ. Nhìn ánh mắt kiên nghị

của gã, cô đi đến chiếc ghế sofa, ngồi đối diện.

Không thấy cô hỏi gì, trong lòng Tôn Văn Tấn trào dâng

niềm chua xót, gã khẽ cười, nhưng nụ cười lại cay đắng vô cùng, “Tối hôm qua

anh đi thăm con gái, anh ở với nó cả đêm trong bệnh viện nên không về nhà.”

“Con gái anh?” Đường Du nhìn gã khó hiểu.

Đoán trước được phản ứng của cô, gã cười khổ tâm, cố

nói tiếp: “Là con gái của anh, năm nay đã mười lăm tuổi, giờ đang ở bệnh viện,

mẹ nó chính là…” Nói đến đây, gã không sao nói tiếp được, cố nuốt sự chua xót,

“Con bé bị chứng u não, mẹ nó đưa về nước, giờ đang nằm trong bệnh viện, tối

qua anh mới gặp mẹ cuả nó, cũng trong buổi tối hôm qua anh mới viết mình có con

gái…”

Không khí trong phòng chợt như tê cứng lại, Đường Du

nhìn gã, lặng im, kiên nhẫn chờ nghe gã nói tiếp.

“Hồi trung học, công việc của bố mẹ anh bận rộn, anh

chị cũng đều phải đi làai có thời gian chăm sóc nên anh được đưa về ở với ông

bà ngoại ở thành phố N, rồi bố mẹ sợ ông bà không quản anh được liền gửi anh

vào học trong trường nội trú, nghe nói thời đó trường chỉ tuyển sinh con em

những nhà giàu có. Khi đó học sinh trong trường phần lớn nếu không con nhà giàu

thì là con nhà quyền thế, anh đã gặp Tôn Đại Ảnh ở đó, cô ấy rất xinh, ăn mặc

đẹp, rất có phong cách, cô ấy không ở trong ký túc xá, ngày ngày đều có

Mercedes đưa đón, nhưng cô ấy rất lạnh lùng, chẳng bao giờ để mắt đến ai. Khi

ấy, vì theo đuổi cô ấy, anh đã tốn không biết bao công sức. Cuối cùng cô ấy

cũng bằng lòng, rồi anh mới biết, nhà Tôn Đại Ảnh rất nghèo, cô là đứa trẻ mồ

côi, được một người giàu có nhận nuôi. Vì cô ấy yêu anh nên ông bố nuôi cắt hết

mọi khoản chu cấp, vì thế học phí năm cuối cấp trung học hầu như do anh giúp

đỡ. Trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, không hiểu sao bố mẹ anh biết chuyện,

sống chết không đồng ý chuyện yêu đương của anh, nhưng anh sắp phải thi tốt

nghiệp nên lúc ấy bố mẹ chưa đả động gì, anh nghĩ sau khi tốt nghiệp xong, anh

và cô ấy sẽ thi vào một trường đại học danh tiếng ở thành phố B, như vậy chắc

bố mẹ sẽ không còn phản đối nữa. Bố mẹ chiều anh từ nhỏ, khác với bố mẹ của

những đứa trẻ khác trong khu, họ không xem trọng vấn đề môn đăng hộ đối, anh

nghĩ họ chẳng có lý do gì phản đối cô ấy. Chỉ có điều, sau khi tốt nghiệp trung

học, anh thi đỗ còn cô ấy lại trượt. Em biết không? Cô ấy học giỏi hơn anh rất

nhiều, anh thật sự ngạc nhiên nhưng chẳng còn cách nào khác. Cô ấy không có

tiền, biết bố mẹ anh không đồng ý nên không tiêu tiền của anh nữa, và tất nhiên

cũng không thể quay lại nhà cha nuôi, cuối cùng, bọn anh quyết định đến thành

phố SZ lập nghiệp, năm đó anh mang theo số tiền mười mấy vạn của mẹ cho để đi

thành phố SZ.

“Năm ấy, cả hai bọn anh chẳng biết gì cả, chỉ không

muốn bị bố quản thúc, anh nghĩ vậy thì phải độc lập về tài chính. Nghe mọi

người trong khu nói là có tin tức nội bộ, bảo anh đi thành phố SZ đầu tư cổ

phiếu ngân hàng, mua càng nhiều càng tốt, sẽ lãi to. Lúc ấy, anh không suy tính

nhiều, vì tin tức mà anh bạn đó nói là tin nội bộ, anh tin tưởng cậu ta nên đẽ

đổ hết tiền vào đó. Nhưng mãi đến ngày 1 tháng 12 năm 1990, sở giao dịch chứng

khoán thành phố SZ mới bắt đầu hoạt động, thời đó, mọi người còn chưa biết cổ

phiếu là gì. Ngân hàng phát triển thành phố SZ thành lập năm 1987, nhưng sau

khi thành lập, nhưng sau khi thành lập, chẳng có ai biết mua cổ phiếu cả vì họ

có biết cổ phiếu dùng để làm gì đâu, sợ nếu có đầu tư, kiếm được tiền thì cuối

cùng nhà nước cũng tịch thu. Trước năm 1992, thị trường cổ phiếu tương đối ảm

đạm, khi biết anh đổ tiền vào đầu tư, ai cũng bảo đầu óc anh có vấn đề, làm thế

khác gì đổ tiền xuống sông.

“Bọn anh không có tiền, hơn nữa bố mẹ lại phản đối,

tìm việc khắp nới không được, hai người ở lại thành phố SZ vài tháng, sợ bố anh

tìm thấy nên cứ lang thang khắp chốn, sau đó anh cũng tìm được một công việc.

Cả hai đã trải qua một năm như thế, một hôm, trong khi đang làm, anh bị một

viên gạch rơi trúng đầu, ngất đi, hai ngày sau mới tỉnh lại, anh thấy mẹ và Tôn

Đại Ảnh đang ở bên. Mẹ nói, bố đã đồng ý chuyện của anh nhưng với điều kiện là

anh phải đi học, các trường đại học trong nước đã khai giảng, vậy nên anh sẽ

sang Mỹ học. Mọi thủ tục đã xong xuôi, đợi sau khi anh đến Mỹ rồi, bố mẹ sẽ làm

thủ tục cho Tôn Đại Ảnh. Lúc ấy anh cứ ngỡ bố mẹ thương anh, dẫu sao anh chưa

bao giờ phải làm việc gì nặng nhọc, vả lại mẹ cũng chưa bao giờ nói dối anh.

Khi mới tố nghiệp cấp ba, anh chẳng có bản lĩnh gì, nếu chung sống cùng anh, cô

ấy sẽ khổ, bởi vậy anh đã nhận lời, tháng chín năm ấy, anh sang Mỹ.

“Sau khi đến Mỹ, bố mẹ quả nhiên không nói dối, họ

đang chuẩn bị làm thủ tục cho Đại Ảnh, cô ấy cũng đang cố gắng thi TOEFL, nhưng

anh sang Mỹ chưa đầy hai tháng thì ở nhà xảy ra chuyện, anh vội vã xin phép

trường cho nghỉ để về nước. Mẹ lúc ấy đã đổ bệnh, sau khi đưa mẹ vào bệnh viện,

anh đi tìm Tôn Đại Ảnh khắp nơi nhưng không tìm thấy. Sau đó, nghe Trần Thích

nói, cô ấy đã đi theo một người đàn ông di cư sang Úc, người đó chính là cha

nuôi cô ấy. Anh cứ chờ đợi cô ấy ở Mỹ, vì cô ấy mà lao động cực nhọc, nhưng cố

ấy không nói với anh một lời đã bỏ đi, lại còn đi theo chính bố nuôi của

mình…Khi đó, anh rất hận cô ấy, nhưng không sao quên nổi. Sau đó, mọi người

trong gia đình lần lượt qua đời, anh không còn quan tâm đến tin tức của cô ấy

nữa, nhưng, anh thực sự không ngờ…” Tôn Văn tấn úp mặt vào lòng bàn tay, rất

lâu sau, anh mới nói tiếp.

“Ðại Ảnh là trẻ mồ côi, năm mười tuổi có người nhận

nuôi, khi mới mười mấy tuổi thì bị cha nuôi cưỡng h**p. Lúc đó, cô ấy còn nhỏ,

sợ cha nuôi đánh, sợ bị ông ấy bỏ rơi nên không dám nói ra, sau đó họ cứ giữ

mối quan hệ như thế. Cha nuôi cô ấy giàu có, bao giờ cũng mua những thứ đắt

tiền nhất cho cô ấy, hễ đến dịp lễ tết là đưa cô đi nước ngoài du lịch, nhưng

cô ấy bắt buộc phải duy trì mối quan hệ đó, cho đến khi gặp anh. Đại Ảnh rất

xinh đẹp, lại lạnh lùng, cá tính, bọn con trai trong trường rất thích cô ấy.

Trước khi anh chuyển đến đó học, cô đã có rất nhiều người theo duổi nhưng đều

bị cha nuôi đuổi đi, có lẽ do ông ta biết bố mẹ, anh chị của anh làm gì nên

không dám đụng chạm đến anh, chính bởi vậy cô mới quyết định chọn anh. Lúc đầu,

Đại Ảnh vẫn chưa thích anh, chỉ là vì anh có thể giúp cô thoát khỏi người đàn

ông kia, nên mới bằng lòng yêu. Có điều, trong thời gian một năm ở thánh phố

SZ, bôn anh lưu lạc, bất định, gặp muôn vàn khó khăn, vì cô ấy mà anh chịu bao

khổ cực, điều đó khiến cô dần cảm động. Khi anh bị viên gạch rơi trúng đầu,

phải nhập viện, người ta yêu cầu phải đóng tiền đặt cọc , cô ấy không biết đi

đâu để tìm người cứu anh, cứ nghĩ bố mẹ a đã từ bỏ, cô đành đi cầu cứu ông bố

nuôi, và họ lại trở về quan hệ như trước đây.

“Sau khi bố mẹ đưa anh ra nước ngoài, cô ấy thực sự

học hành nghiêm túc, nếu bố mẹ anh cho phép, cô ấy cũng định sống với anh cả

đời. Nhưng hai tháng sau, cố phát hiện mình có thai. Khi anh và cô ấy ở bên

nhau, anh luôn dùng bao, cái thai chỉ có thể là của ông bố nuôi. Cô ấy muốn

lặng lẽ bỏ cái thai trong bụng, nhưng hắn đã theo dõi, biết được ý đồ của cô

liền uy h**p, không cho phép cô phá thai, nếu không hắn sẽ nói rõ quan hệ giữa

hắn và cô với bố mẹ anh. Bố mẹ anh đều là những người có địa vị, nếu biết được

điều đó, có thể cả đời hai người sẽ không bao giờ được ở bên nhau. Vì thế, hắn

đưa cô đi ÚC, và tuyên bố với mọi người rằng họ đã kết hôn.

“Đến Úc rồi, cô ấy luôn bị theo dõi. Đợi mười tháng

sau, đứa bé gái ra đời, lúc đầu, hắn vẫn quản cô rất chặt nhưng lại đối xử rất

tốt với đứa bé. Lúc con bé được năm tuổi, hắn bắt đầu sinh nghi, nó chỉ giống

cô ấy và anh, chẳng có điểm nào giống hắn. Đưa đi xét nghiệm AND, kết quả cho

thấy con bé không phải là con của hắn. Hắn như hắn điên, liền đuổi hai mẹ con

cô ấy. Vì không có đăng ký kết hôn, đứa bé lại không phải là con hắn, nên hai

mẹ con cô ấy không thể nhờ pháp luật can thiệp. Hơn nữa, hắn vừa có quyền, lại

vừa có thế, hai mẹ con cô ấy thì chẳng có gì, may mà đã ở đó được mấy năm nên

không gặp trở ngại gì về ngôn ngữ. Lúc đầu, cô ấy đến làm việc cửa hàng tạp hóa

của người Trung Quốc, hai tháng đầu hắn vẫn đến quấy rầy, nhưng sau đó, không

hiểu vì sao lại bị ai đó giết hại ngay tại khu nhà, cuối cùng cô cũng thoát

khỏi hắn.

“Đại Ảnh làm việc ở cửa hàng tạp hóa được vài năm, sau

đó, cô đã kết hôn với người chủ tiệm sau khi vợ ông ta đi theo người đàn ông

khác. Người đó đối xử rất tốt với hai mẹ con, tuy biết quá khứ của cô nhưng

chưa bao giờ tỏ ra khinh thường, mọi việc trong tiệm đều do cô quyết định. Đến

năm đứa bé mười một tuổi, nó phát bệnh, bắt đầu là đau đầu, buồn nôn, sau đó

dần mất đi thị giác. Họ đưa con bé đến bệnh viện, nhưng do bệnh mới ở thời kì

đầu nên đã chọn phương pháp điều trị bằng tia Gamma, sau hai đợt điều trị, hai

mươi mấy lần chiếu xạ, cuối cùng cũng khỏi, nhưng năm sau lại tái phát, lại

phải điều trị Gamma. Cứ lặp đi lặp lại vài năm như

thế, phần lớn tiền tích cóp của ông chủ cửa hàng tạp hóa đều dùng hết vào việc

chữa trị bệnh. Chị gái chồng không chịu để người em cực khổ thêm, khuyên em

trai ly dị, hơn nữa bà vợ trước người đó cũng đã quyết định ly dị. Không còn

cách nào khác, cô ấy đành đưa con về nước.

“Hiện giờ con bé đang ở bệnh viện, khả năng phải làm

phẫu thuật não.Tiểu Du, những chuyện này, trước đây anh chưa từng nói với em,

anh xin lỗi.”

Đúng là những chuyện này gã chưa bao giờ nói với cô.

Lần trước, gã

không cho cô sinh con, gã cũng chẳng hế nói lý do tại

sao, cứ một mình âm thâm chịu đựng; cũng như lần đưa cô sang Pháp, gã biết rõ,

có thể sau khi lên máy bay, cô sẽ chẳng bao giờ về lại đây nữa.

Có lẽ, những chuyện về cuộc đời mình, gã chưa bao giờ

nói ra, có khi, với ngay cả Trần Thích gã cũng không kể, gã chỉ tuân theo

nguyên tắc trọng tình trọng nghĩa, tuân theo trách nhiệm của một đấng nam nhi.

Gã có thể đưa Tôn Đại Ảnh đi thành phố SZ, chàng công tử từ nhỏ được bố mẹ nâng

như nâng trứng này lại có thể vì cô ấy mà đi làm c* li ở công trường, cũng có

thể vì không thể cho Đường Du một đứa con mà tự ép mình rời xa cô. Người đàn

ông như thế, giờ lại đang kể hết tất cả những gì đã từng trải trong cuộc đời

mình cho cô nghe.

Cô từng vì gã mà chịu bao sóng gió để rồi một mình gặm

nhấm nỗi buồn, cũng đã từng cầu mong có được giây phút này, nếu gã kể cho cô

nghe, để cô được sẻ chia cùng gã, cô sẽ rất lấy làm vui sướng. Giờ đây, khi gã

đã kể hết mọi chuyện với cô, có thật là muốn cô chia sẻ nỗi đau cùng không? Gã

không phải là con người như thế, gã đang hạ mình, đang dùng bộ dạng đau buồn

nhất, bộ dạng mà gã không muốn nhất để cô hiểu rằng tương lai của gã và cô thế

là hết, để cô tha thứ cho gã, hiểu gã.

Gã chưa từng cầu xin bất kỳ người phụ nữ nào, trong

khoảnh khắc này, Đường Du cảm thấy trái tim mình nghẹn lại, mắt rơm rớm.Nhưng

cô không thể để mình khóc, cô biết nếu cô khóc, chắc chắn gã rất buồn, cô không

muốn để người đàn ông này phải buồn khổ hơn nữa. Cô chớp mắt liên tục, bất giác

lồng ngực thắt lại, không sao thở nổi. Cô muốn hỏi nhiều, như là, “Bây giờ, anh

còn yêu cô ấy không?” , “Anh có muốn em đợi anh không?” , Hay như là…Cô thấy

mình không thể ói ra được, dù là nói gì cô cũng sợ nói ra sẽ khiến Tôn Văn Tấn

buồn, cô cũng sẽ buồn, và sợ nhất là anh từ chối không cần, cô sợ mình không

kìm nén được sẽ khóc òa. Cô miễn cưỡng đứng dậy, cố nén để giọng bớt run, cười

nói: “Văn tấn, em đi vào nhà vệ sinh một lát, em vẫn chưa rửa mặt.”

Cô vừa vào đến nhà vệ sinh đã nghe thấy tiếng gạt

nước, âm thanh ấy vang lên rất lâu, rất lâu. Lúc đi ra, sắc mặt cô rất bình

thản nhưng khó giấu được vẻ nhợt nhạt, cô không nhìn vào mặt gã, chỉ vội vàng

nói: “Vậy…vậy em đi thu dọn hành lý, về thành phố B ngay bây giờ. Em sẽ nói với

mọi người là sẽ hủy bỏ hôn lễ, may mà giờ hãy còn sớm, vẫn còn hai ngày nữa,

em…em sẽ nói với mọi người!”

Cô vừa nói vừa như sợ mình không chịu đựng nổi, vội vã

quay về phòng ngủ, từ phía sau, gã đột nhiên ôm chầm lấy cô, ôm rất lâu mà vẫn

không muốn buông tay. Nước mắt cô trào ra, cô biết , dù quyết định cùng của của

gã có thế nào, chỉ cần giây phút này thôi, với cô đã là đủ lắm rồi. Giọng cô

run rẩy: “Đủ rồi, Văn tấn, em biết, em hiểu anh, em không trách anh đâu, em

chưa từng trách anh và có lẽ cả đời này em cũng không bao giờ trách anh.”

Gã vẫn không buông tay, ngực gã khẽ run, bầu không khí

tĩnh lặng khiến trái tim Đường Du tan nát. Cô biết gã không nỡ bỏ cô, cô cũng

biết lúc này gã có ngàn vạn lời muốn xin cô tha thứ, nhưng dẫu có nói ra cũng

chẳng thể thay đổi được quyết định cuối cùng nên gã chỉ lặng câm. Nhưng cô thấu

hiểu nỗi đau khổ và sự giày vò trong lòng gã, người đàn ông mang trên mình đầy

những vết thương, sâu nặng như biển cả.

Cuối cùng gã cũng chịu buông cô ra, lại trở về dáng vẻ

trầm tĩnh, lãnh đạm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trong khi cô thu dọn

hành lý, gã gọi điện thoại hỏi vé máy bay và rồi đích thân đưa cô ra sân bay.

Tất cả những việc làm này chỉ khiến Đường Du muốn bật khóc, thậm chí cô thấy

ghét sự bình thản của gã, nhưng nghĩ lại, gã còn có thể làm được gì khác? Chẳng

lẽ muốn gã khóc lóc, cầu xin cô, hay là thế nào? Dẫu sao, kết quả cũng sẽ không

đổi, gã không thể làm ra cái dáng vẻ thảm hại, và nếu gã làm vậy thì sẽ thế

nào? Đường Du đau đơn suy nghĩ.

Gã đưa cô đến sân bay, không có thời gian cùng cô đợi

cho đến khi lên máy bay, gã còn phải quay về bệnh viện.Lúc tạm biệt, gã lại ôm

chặt lấy cô, lòng cô buồn rười rượi, muốn đẩy ra, nhưng khi cô vừa ngẩng mặt

lên, gã liền cúi xuống trao cho cô nụ hôn mãnh liệt. Nụ hôn này tuyệt vọng hơn

bất cứ lần nào, nhưng cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hôn đến mức cô gần như ngộp

thở. Rất lâu sau, gã mới buông cô ra, rồi quay đầu đi.

Cô biêt, buông tay ra là sẽ không bao giơ quay lại

được nữa. Cô không đành lòng nhìn gã cả quyết, vội vã như vậy, nhưng cũng không

nỡ nhìn gã đau khổ nên chỉ còn biết gắng gượng không quay đầu lại, cảm thấy tim

mình vỡ vụn ra thành trăm mảnh, nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt, cuối cùng cô

không kìm được, ngoảnh mặt lại nhìn, nhưng bóng dáng gã đã mất hút giữa biển

người.

Lại trở về căn phòng nhỏ của mình ở thành phố B, lần

trước do gấp gáp nên cô chưa kịp chuyển nhà, mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có cô, như

vừa trải qua một giấc mơ, nhưng lần này cô biết mình sẽ thật sự phải quên.

Trước đây, tuy biết mình sẽ lấy Trình Lãng, biết mình có thể cả đời này cũng

không còn được bên gã nữa, nhưng chí ít cũng còn một con đường khác, chỉ cần cô

quay lại, gã sẽ vẫn ở đó, chỉ cần cô muốn quay về, gã sẽ vẫn ở đó chờ cô. Lần

này, cô quay lại, nhưng gã đã không còn đó nữa, biết tìm gã ở đâu?

Cô đau đớn, trái tim thắt lại, đau đến nghẹt thở.

Cô quyết định đi châu Phi, lúc trước một khách hàng đi

châu Phi làm dự án từng muốn mời cô sang đó. Giờ cô gọi điện thoại cho người

đó, hóa ra họ vẫn chưa tuyển được phiên dịch tiếng Pháp, họ hứa sẽ nhanh chóng

làm thủ tục cho cô.

Khi Đường Du đến công ty để xin việc làm và bàn giao

công việc, Phù Thanh khuyên can cô rất nhiều, chị không biết vì sao hôn lễ bỗng

nhiên hủy bỏ. tâm trạng của Đường Du giờ đây vô cùng suy sụp, hễ nhắc đến Tôn

Văn Tấn là cô có thể sẵn sàng bật khóc, Phù Thanh không khuyên giải được cô

chuyện ấy, chị chỉ không cho phép cô đi châu Phi. Chị lục từ trong tủ ra một tờ

báo rồi ném trước mặt Đường Du, “Em xem di, đây là tờ báo từ năm ngoái. “Công

trường khai thác dầu Trung Nguyên trực thuộc cong ty X tại nước X bị khoảng 200

phần tử trang bị vũ trang tấn công, ít nhất có 74 người tử vong, trong đó có 9

người Trung Quốc, 65 người nước X, ngoài ra còn có 7 người công dân Trung Quốc

bị bắt cóc.” Đây còn là công ty nhà nước đấy. Mà lần này em đi làm việc cho

công ty tư nhân, sao có thể đảm bào được? Lúc đó, ông chủ lo được mạng của mình

đã là may lắm rồi, ai mà lo được cho em?”

Rồi Phù Thanh lại chằm chằm nhìn cô, “Còn nữa, em có

biết bệnh sốt rét ở đó nghiêm trọng đến mức nào không? Theo thống kê của tổ

chức Y tế thế giới, hằng năm ở châu Phi có khoảng một triệu người chết vì bệnh

sốt rét, một con muỗi nhỏ cũng có thể mang mầm bệnh chết người. Ngoài ra, ở đó

hàng năm cũng có khoảng 300 ngàn người nhiễm bệnh buồn ngủ. Thêm vào đó, còn có

bệnh lao phổi, viêm màng não, bệnh AIDS. Vật giá ở châu Phi rất đắt đỏ, thuốc

thang lại hiếm, chị nói cho em biết, lỡ em có bị nhiễm bệnh, đến chỗ chưa trị

còn chẳng có, em tưởng châu Phi thích lắm sao?”

Đường Du không hế lung lay, “Trước đây, một bạn học

người Pháp của em cũng đã đi Phi châu, kỳ thực nơi ấy không nguy hiểm như người

ta vẫn tưởng đâu, với lại, hằng năm có bao nhiêu người đến đó làm dự án, cũng

có thấy sao đâu.”

Phù Thanh tức giận, “Em…em đúng là điên rồi.”

Đường Du sầu não, nhưng đâu có điên, cô nói: “Chị Phù

Thanh, cứ để em đi: Em thật sự không thể ở đây thêm được nữa.”

“Không khuyên được em, chị sẽ để Tôn Văn Tấn khuyên.”

Vừa nói Phù Thanh vừa bấm số điện thoại của Tôn Văn Tấn.

Đường Du rối quá, vội giữ điệnthoại, miệng cầu xin “Chị Phù Thanh, đừng gọi điện cho anh ấy, em có lý do riêng.”

Phù Thanh tránh cô, “Mặc kệ là nguyên do gì, hễ cứ

dính đến hắn là em lại trở nên khờ khạo. Rõ ràng là chuẩn bị kết hôn với Trình

Lãng rồi đột nhiên đi kết hôn với hắn. Giờ thì tốt rồi, không kết hôn nữa, lại

đòi đi châu Phi, để chị hỏi hắn xem hắn đã cho em uống thứ bùa mê thuốc lú gì.”

Đang nói thì điện thoại được kết nối, Phù Thanh áp ống nghe vào tai, nói Tiểu

Du, bảo cưới là cưới, bảo hủy là hủy, giờ cô ấy đang một mực đòi đi châu Phi…”

Nói đến đây, Đường Du bất chấp mọi thứ giằng lấy điện

thoại, khóc không thành tiếng.

Trong lòng Phù Thanh cũng thấy xót xa, chị thở dài “Đừng khóc nữa, nếu em nhất quyết đi, vậy em cứ đi. Nhưng em nên biết, đi châu

Phi, không phải cứ giận dỗi là đi, cũng không phải chỉ nói thế mà thôi, mà là

thật sự rất khổ. Chị có người đồng nghiệp từ bên đó trở về, bị bệnh sốt rét,

phải chữa trị hai năm, sức khỏe mới hồi lại. Tình hình trị an ở đó cũng bất ổn,

phần tử khng b, xung đột vũ trang còn cả tập quán sinh hoạt của người châu

Phi nữa, những điều này em đều nên chú ý, sau khi tan làm, đừng đi lung tung.”

Chị vừa nói, vừa nghĩ ngợi rồi dặn dò thêm, “Với lại, châu Phi còn nghèo, chưa

phát triển, những thứ phổ biến ở nước ta bây giờ như ADSL, điện thoại đường

dài, rau quả, nhà hàng Trung Quốc đều vô cùng đắt đỏ.Cuộc sống ở đó tẻ nhạt,

dẫu sao cũng là nước ngoài, người Trung Quốc không nhiều, ở đó chỉ có một mình,

em phải tự biết chăm sóc bản thân.”

Thấy cô khóc lóc, nằng nặc đòi đi châu Phi, Phù Thanh

đành chịu bó tay. Giờ nghe Phù Thanh nghiêm túc dặn dò, cô càng nức nở hơn,

khóc mãi khóc mãi, để r cuối cùng cô ngồi thụp xuống để khóc cho hả hê. Không

hiểu sao, cảm giác này quen thuộc thế, giống như giấc mơ, cô nhận được giấy báo

tử của Tôn Văn Tấn trên đại lộ ở Paris. Lúc đó, cô cũng tuyệt vọng đau đớn như

thế này, hễ khóc là không sao nín được.

Chiều hôm ấy, Phù Thanh lái xe đưa cô về nhà, sau đó

dặn dò cô thêm một số điều và khuyên cô suy nghĩ lại.

Hôm sau, Đường Du bắt đầu thu dọn đồ đạc, những thứ

không thể cho ai và cũng không mấy giá trị, cô đều vứt bỏ, có một số đồ cô định

thu xếp xong thì sẽ tặng cho Phù Thanh, cuối cùng nhìn đống đồ mang thì

khôngđược mà cho người khác cũng chẳng xong, trong lòng cô thoáng buồn. Từ nhỏ

cô đã rất ngưỡng mộ những bạn có nhiều thú nhồi bông, lúc ấy cô vẫn được bố chu

cấp , có thể mua cho mình rất nhiều con thú yêu thích, nhưng vì không có chỗ để

và cứ phải chuyển chỗ ở liên tục nên cô chưa bao giờ mua. Hơn nữa, những năm

gần đây, đồ đạc của cô luôn gọn gàng, đơn giản, tránh lúc chuyển nhà, bỏ thì

thương, vương thì tội. Không ngờ, giờ tốt nghiệp, đi làm rồi, cô vẫn chưa có

được một chỗ ở ổn định để chứa những món đồ của mình.

Cô gửi sách và đĩa CD ở nhà Phù Thanh, khi quay về,

nghĩ cũng nên báo với chủ nhà một tiếng nên cô gọi điện thoại cho chủ nhà, nói

mình sắp đi châu Phi, không thể tiếp tục thuê nhà của họ nữa, để người ta còn

đi dán quảng cáo tìm người thuê mới. Cô vừa nói vừa đi lên cầu thang. Đi đến

tầng ba, cô định giơ tay ra bật công tắc điện, đáng lẽ đèn hành lang của tòa

nhà đều là cảm ứng tự động, nhưng đèn trên tầng ba bị hỏng, đành phải dùng tay

bật công tắc. Bật công tắc xong, toan đi tiếp, bỗng nhiên trước mặt cô xuất

hiện một bóng người cao to, đèn sáng, anh ta quay mặt lại, Đường Du chẳng kịp

phản ứng, không ngờ gã lại xuất hiện ở đây.

Cô đứng dưới bậc thang, Tôn Văn Tấn cũng không đi

xuống, chỉ giơ tay ra, đưa thuốc lên miệng, hút một hơi, khói thuốc nhàn nhạt,

xam xám bay lên, ánh đèn lờ mờ và khói thuốc khiến gương mặt gã trở nên mờ

nhạt, ánh mắt gã từ xa như đông cứng. Trong thoáng chốc, cả hành lang yên ắng

đến lạ thường.

Lát sau, Đường Du nhớ ra cuộc điện thoại của chị Phù

Thanh, cô cất lời phá tan sự yên lặng, “Sao anh lại đến đây? Những lời chị Phù

Thanh nói, anh đừng bận tâm, chị ấy cũng chỉ là… chị không biết chuyện gì đâu

ạ.”

“Em định đi châu Phi à?”>

“Vâng.”

“Nước nào vậy?”

“Nước X.” Lòng cô buồn rười rượi, giờ đã ra nông nỗi

này rồi, chẳng lẽ lần gặp mặt cuối cùng này không thể đứng gần nhau hơn một

chút sao? Cô bước lên phía trước.

Ánh mắt của Tôn Văn Tấn vẫn dõi theo cô, dưới ánh đèn

hành lang vàng vọt, đôi mắt gã trông dịu dàng vô cùng, vẻ dịu dàng đượm buồn,

“Em không đi được không?”

“Chắc là không, em đã ký hợp đồng với công ty rồi, nếu

không đi, em phải đền họ một khoản tiền lớn vì đã vi phạm hợp đồng, không những

thế còn làm nhỡ tiến độ dự án của người ta nữa.”

“Sức khỏe của em không tốt,đến đấy liệu có thích nghi

được không? Nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Điều kiện, trang thiết bị ở các bệnh

viện bên châu Phi đều không tốt.”

“Chỉ

cần cẩn thận một chút, chắc sẽ không sao.Trước khi sang đó, công ty sẽ tổ chức

tiêm vắc xin phòng bệnh, với lại, bọn em ở thành phố XX, thủ đô của nước X,

chắc không đến nỗi nào đâu.”

“Sao em

lại đến đó, nước X đâu có dùng tiếng Pháp.”

“Có một

dự án, hợp tác với người Pháp.”

Nói đến

đây, Tôn Văn Tấn như không còn gì để hỏi nữa, gã lặng im.

Đường

Du toan nói, gã bỗng nói tiếp: “Nước X không ổn, năm ngoái trên báo có đăng

công ty Y đã có rất nhiều người chết ỏ đó.Hơn nữa, ở đó thường xuyên xảy ra bạo

loạn, em đừng đến đó có được không?”

Đường

Du miễn cưỡng cười, nói: “Việc này chắc là không được, dự án của công ty đâu

thể nói thay đồi là thay đồi được.”> “Tiểu

Du…” Văn Tấn khẽ gọi tên cô, như thể sợ nếu gọi to, cô sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy,

“ý anh là, em đừng đi có được không, đừng đến nước X, đừng đi châu Phi, em đừng

đi, được không?” Gã nói rất chậm, rất nhẹ nhàng.Gã tìm bao nhiêu lý do hóa ra

chỉ muốn noí câu này, thật không giống như Tôn Văn Tấn mọi ngày, trước mặt

người ngoài, gã luôn tỏ ra bất cẩn, trước mặt cô, gã cũng chưa từng để lộ ra vẻ

yếu đuối khiến cô buồn.Gã vốn rất kiên cường, cô không quen nhìn dáng vẻ này

của gã, khóe mắt cô cay cay, cô ở lại cũng có ý nghĩa gì đâu?

Cô lách

người qua gã để mở cửa, cửa vừa mở, gã bỗng giữ tay cô lại, cô muốn rút ra

nhưng gã không chịu buông tay, cứ nhìn chằm chằm vào cô, nói: “Em đừng đi, được

không?”

Hôm

trước, gã buông tay thật dứt khoát, sao hôm nay lại thế này.

Đường

Du không rút tay ra được, cô vứt mạnh chiếc túi xuống đất, hét to vào mặt gã “Anh đừng nói gì thêm nữa! Em đã nói với anh là dự án của công ty đâu thể dễ

dàng thay đồi, em cũng đã ý hợp đồng rồi, giờ anh muốn em ở lại, em ở lại để

làm gì?”

Lúc này

Tôn Văn Tấn mới buông tay cô ra, Đường Du ngồi thụp xuống, ôm mặt hóc nức nở,

“Giờ anh muốn em ở lại, sao còn ở lại được nữa, anh còn cần đến em ư?” Đây là

lần đâu tiên cô để cảm xúc của mình bộc phát, to tiếng cáu giận với gã.

Trước

đây, cô chưa từng như thế, dù có tức giận, có buồn phiền, cô cũng không bao giờ

trút giận lên gã.Huống hồ, cô biết trong lòng gã cũng đang rất buồn, mà cô lại

không muốn gã thêm khó xử, thêm phiền muộn.Nhưng lần này, cô không kiếm chế

được, bao nhiêu áp lực, bao nhiêu tuyệt vọng, bao nhiêu chịu đựng, bao nhiêu

hờn tủi, bao nhiêu giày vò trong lòng không sao tìm được lối thoát, khiến cô

phát điên, giờ tông thấy gã, cô muốn trút ra hết.Dẫu biết mình đã không tự chủ,

biết mình khiến gã buồn lòng, cô cũng mặc, cô cũng đang khổ sở không kém, cần

có người để sẻ chia.

Tôn Văn

Tấn đau đớn ôm cô từ phía sau, người con gái này cuốn hút gã nhất bởi sự lãnh

đạm, lý trí, thực tế.Cô chưa từng vô cớ giận dữ, cũng không bao giờ nũng

nịu.Chính điều này lại khiến gã đau lòng.Gã hy vọng cô cũng giống như các cô

gai khác, biết giận dữ, biết nũng nịu, như thế mới chứng tỏ họ không thiếu tình

cảm yêu thương, nhưng khi cảm xúc của cô bộc phát, gã lại thấy nãề.Gã ôm cô rất

chặt, cằm tựa trên đỉnh đầu cô, gã thật sự không muốn xa cô, người con gái gã

đã từng để tuột mất, rồi lại tìm được, người con gái thuộc về riêng gã, và cũng

chính là người con gái mà số phận buộc gã phải phụ lòng.Giọng gã khe khẽ: “Anh

xin lỗi, anh biết mình không có quyền gì, nhưng em đừng đi xa như thế, em đi xa

thế khiến anh nghĩ em sẽ không bao giờ quay lại nữa, khiến anh cảm thấy…” Sống

mũi gã cay cay, giọng gã trở nên lành lạnh, giống như người vừa vị cảm cúm

nặng, “Em đi đến một nơi xa xôi thế, có phải là không muốn nhìn thấy anh nữa

không?”

Ngay

lúc ấy, cô rất muốn nói: “Đúng, tôi sẽ đi đến nơi đó, sẽ mãi mãi không quay lại

đây, sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.” Cô cũng rất muốn hỏi: “Tôn Văn

Tấn, sao anh nghĩ cho nhiều người thế, gánh vác trách nhiệm cho nhiều người

thế, nhưng anh có nghĩ cho tôi không? Có nghĩ đến tương lai của chúng ta

không?” Nhưng nghe giọng nói nghẹn ngào của gã, trong lòng cô dâng trào nỗi

buồn vô hạn.Cô có thể nói thế sao? Có thể yêu câu gã làm gì, cầu xin gã từ bỏ

hết để trở lại bên cô ư? Gã biết cô sẽ không nói thế, cô hiểu mình không làm

được điều đó. Vẻ thảm hại ấy không thích hợp với họ, gã không phải là người đàn

ông như thế, cô cũng không phải người phụ nữ như vậy.Và diều quan trọng hơn cả

là, dù cô có cầu xin, gã cũng không quay về.Nỗi tuyệt vọng một lần nữa giăng

kín trái tim cô, cô chỉ biết nức nở, gã chỉ có thể ôm thật chặt cô vào lòng.

Một lúc

sau, tiềng điện thoại di động của gã đột nhiên reo vang, gã không muốn nghe

máy, không muốn bất kỳ điều gì len lỏi vào giờ phút chia ly cuối cùng này.Trong

không gian yên ắng, tiếng nhạc chuông nghe thật chối tai.Gã buộc lòng rút điện

thoại ra, trên màn hình, tên người gọi đến là Tôn Đại Ảnh nhấp nháy, gã không

thể không buông cô ra.

Đường

Du nín khóc, chỉnh sửa lại bộ dạng của mình, nhặt chiếc túi lên rồi đi vào nhà

vệ sinh rửa mặt.Lúc cô đi ra, Tôn Văn Tấn đã rời khỏi đó tự khi nào.

Ngay cả

câu từ biệt, gã cũng chẳng thèm nói, nụ cưới trên môi cô não nề, thế là từ nay,

cuộc đời gã và cuộc đời cô sẽ chẳng liên quan gì đến nhau nữa, có lẽ đây chính

là kết cục mà ông trời đã định sẵn.

Hơn một

tháng sau, cuối cùng cũng xin dược visa.Ngày ra sân bay, Phù Thanh lái xe đưa

cô đi, sau khi tập trung với những người khác trong công ty, do còn đồng nghiệp

khác vẫn chưa đến, cô và Phù Thanh ngồi uống cà phê đợi.

Khoảng

mươi phút sau, người đồng nghiệp đó xuất hiện, tay kéo va li miệng thở hổn hển,

một người trong đoàn phàn nàn: “Đến sớm quá nhỉ? Cậu xem, gờ đã mấy giờ rồi, cả

đoàn chỉ chờ mỗi cậu thôi đấy!”

“Ôi xin

lỗi, xin lỗi, mình…bà ngoại mình…cụ nghe tin mình đi châu Phi nên đã đáp máy

bay từ Dương Châu đến, mình…mình…”

“Thôi,

thôi, còn mình mình cái gì nữa, mau đi gửi hành lý đi.”

Cậu

đồng nghiệp đến muộn chưa kịp ngồi xuống đã đặt ngang chiếc va li xuống, kéo

khóa mở xoẹt một tiếng, một động nghiệp khác nói: “Giờ này mà cậu còn sắp xếp

hành lý nữa à, cậu…”

“Không,

không, bà ngoại mang cho mình nhiều thịt xông khói quá, mình đã bảo là không

cần, cụ vẫn cố mang từ Dương Châu đến, còn tận mắt nhìn mình xách va li lên

taxi mới về.Cậu xem, cả va li đều là thịt xông khói, cụ nghe nói bên châu Phi

nghèo lắm nên nhất định bắt mang theo.” Vừa nói cậu ta vừa lôi mấy miếng thịt

to tướng được gói bằng giấy báo ra, mắt nhìn xung quanh, “Trong các cậu ai là

người nhà ra tiễn, mình biếu chỗ thịt xông khói này, mang lên máy bay thế nào

cũng bị phạt, hơn nữa, còn chưa chắc qua được hải quan nước X.”

Mấy

miếng thịt được đem cho những người bạn đến tiễn, Đường Du nhìn miếng thịt xông

khói, ánh mắt như dán chặt vào, mặc nó dính đầy mỡ, cô đưa một tay ra cầm chặt,

một tay cẩn thận lột tờ báo ra, vừa mở ra nhìn, người cô bỗng lặng đi.

Mấy

người vẫn còn đang bàn tán về thịt xông khói, cũng có người bắt đầu giục người

bạn đồng nghiệp đi làm thủ tục gửi hành lý, Đường Du đột nhiên chạy ra phía

ngoài, “Đường Du, Đường Du, mọi người đến đủ rồi, chuẩn bị vào thôi, cô đi đâu

đấy?”

Nhưng

Đường Du hình như không nghe thấy gì, giữ chặt tờ báo trong tay, chạy thẳng,

chẳng mấy chốc bóng cô đã mất hút.Mấy người còn lại nhìn nhau, một lúc sau, Phù

Thanh mới kịp phản ứng, nói: “Chắc xảy ra chuyện gì với cô ấy, để tôi đuổi theo

xem sao, mọi người cứ vào trước đi.”> Phù

Thanh đuổi theo ra đến cửa đã không thấy bóng dáng của Đường Du đâu, lúc này,

điện thoại của chị reo vang, lấy ra xem, là Đường Du gọi, “Tiểu Du, đã xảy ra

chuyện gì vậy? Tất cả mọi người đều đang đợi em.”

Giọng

Đường Du hoàng loạn, lo lắng, “Chị Phù Thanh, phiền chị nói với mọi người, em

không đi châu Phi nữa, em không đi nữa đâu.Tôn Văn Thất xảy ra chuyện rồi, anh

ấy xảy ra chuyện rồi.”

“Rốt

cuộc là làm sao, đã xảy ra chuyện gì? Em hãy bình tĩnh, giờ em đang ở đâu? Chị

sẽ qua tìm em.”

“Em

đang ở quầy bán vé.”

Phù

Thanh chạy qua quầy bán vé, lúc này, người mua vé không đông, vừa đến chị đã

nhìn thấy ngay Đường Du.Cô là người đứng cuối cùng trong hàng người, hình như

đang gọi đện thoại, người cô run rẩy,nhíu mày bấm số điện thoại, tay kia nắm

chặt tờ báo.Có lẽ do quá hoảng loạn, cô ấn mạnh vào nút, chiếc điện thoại di

động bỗng trượt khỏi tay rơi xuống dất, pin văng ra rồi trượt một đoạn xa trên

sàn gạch láng bóng.Cô vội vã đi nhặt, do nền nhà quá trơn, đôi chân đi giày cao

gót của cô lảo đảo, cô ngã sóng sòai trên đất.

Phù

Thanh vội vàng nhặt pin điện thoại và đỡ cô dậy, nhưng chưa kịp đứng vững cô đã

vội vàng lắp pin, mở máy.Lúc này Phù Thanh mới nhìn thấy tờ Tin

tức buổi tối rơi ngay cạnh Đường Du, cái tên quen thuộc khiến chị

nhặt tờ báo lên xem, tiêu đề bài báo là “Quan tham thành phố N bị tình địch

giết hại, phiên tòa mở ngày hôm nay”, nội dung bên dưới là: “Ngày 12 tháng 9,

quận Giang Ninh thành phố N xảy ra một vụ án mạng, nghi phạm Tôn Văn Tấn đã đến

đồn cảnh sát tự thú vào tối ngày 13.Qua điều tra, vụ án sẽ được chính thức xét

xử tại tòa án nhân dân trung cấp quận Gang Ninh thành phố N vào hồi 13 giờ ngày

27 tháng 11.Ảnh chân dung nạn nhân khi còn sống…Nghi phạm Tôn Văn Tấn, nguyên

quán thành phố B, nam, 33 tuổi…” Phần chi tiết và hình ảnh phía dưới Phù Thanh

không dám xem tiếp.

Cuối

cùng, đầu dây bên kia cũng có người nghe máy, nhưng Đường Du như người mất hồn,

không biết nên nói gì, tâm trạng cô vô cùng hoảng loạn, “Anh Trần…Văn Tấn…anh

ấy, anh ấy…” điều cần hỏi khiến cô sợ hãi, không sao nói tiếp được.

Phù

Thanh không thể đứng yên nhìn, chị ằng lấy điện thoại, hỏi “Anh Trần, chúng tôi

thấy trên tờ Tin tức b*** tối có đăng

tin nói Tôn Văn Tấn giết người, chuyện này là thế nào?”

Qua

điện thoại, Trần Thích hẹn gặp họ để nói chi tiết, nghe đến chữ nói chi tiết,

Phù Thanh giật thót tim, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi, nhưng nghĩ lại Tin

tức buổi tối đã đăng tin rồi, làm gì có chuyện không có thật.

Lên xe,

Phù Thanh lo ắng nhìn Đường Du, môi cô xám ngắt, run run, chị liền đưa tay vỗ

nhẹ vai cô.Lúc này, Đường Du dường như đã trấn tĩnh lại, cô lấy điện thoại ra

gọi, “Tổng giám đốc Quan, tôi không đi châu Phi nữa, giờ tôi có việc, xin lỗi

ông, còn hành lý của tôi, thế nào cũng được, không có gì quan trọng cả, xin lỗi

ông, sau này tôi sẽ giải thích, cám ơn ông, chào ông.”

Đến nhà

Thẩm Tự Tịnh, nhìn thấy họ, Thẩm Tự Tịnh vội sai người giúp việc đưa con về nhà

ngoại trước.Chị ta nói: “Trần Thích vẫn đang ở thành phố N tìm người giải quyết

vụ án của Văn Tấn, anh ấy không có nhà.”

Đường

Du không đợi được nữa, cô nắm chặt tay Thẩm Tự Tịnh, vội vã hỏi: “Sao anh ấy

lại có thể giết người? Tối hôm 11 th*ng 9 anh ấy còn gặp em mà, sao anh ấy lại

có thể về thành phố N giết người? Hơn nữa, sự việc đã xảy ra hơn một tháng nay,

sao không ai nói gì với em?” Nếu bà ngoại của người bạn đồng nghiệp mới không

phải là người Dương Châu, nếu hôm ấy bà không dùng tờ báo Tin

tức buổi tối để gói thịt xông khói, nếu trước khi lên máy bay anh

bạn đồng nghiệp ấy không mở va li ra, chắc cô đã đi châu Phi mà không hề hay

biết chuyện này.

“Xin

lỗi em, do Văn Tấn không muốn bọn chị để em biết.”

“Không

để em biết, lại là không để em biết, sao anh ấy lại là người như vậy?” Đường Du

tức tưởi.

“Hôm

hai người gặp nhau, Tôn Văn Tấn nhận được điện thoại của Tôn Đại Anh liền lập

tức về thành phố N, tới nơi mới biết cô ta đã giết người, giết Tô Bất Dị.Văn

Tấn làm giả hiện trường, nhận tội thay Tôn Đại Ảnh.Em cũng biết, chuyện liên

quan đến mạng người rồi thì khó mà trốn tránh được, hơn nữa Tô Bất Dị là kẻ

tương đối quyền uy trong thành phố N.Không biết anh Văn Tấn có kể với em là lần

này Tôn Đại Ảnh về, thực ra không có ý tìanh ấy, hai người chỉ vô tình gặp lại

nhau.Văn Tấn mới bết, thì ra Tôn Đại Ảnh đã sinh cho anh đứa con gái, con bé

năm nay cũng đã 15 tuổi nhưng nó bị mắc bệnh nan y, cứ mê man suốt, do bệnh quá

nặng, cần phải làm phẫu thuật.Tôn Đại Ảnh sau khi về nước không có tiền, cũng

không có ý định tìm Văn Tấn, cô ấy tự mình kiếm tiền.Do một cơ hội ngẫu nhiên,

cô ấy gặp Tô Bất Dị tại một hộp đêm và được hắn ta bao.Có lẽ, em cũng không

biết, kỳ thực Tô Bất Dị ngày trước rất thích em, sau đó Văn Tấn mang em đi, anh

ấy đã phải trả giá rất đắt, vì hình thức của Tôn Đại Ảnh rất giống em nên Tô

Bất Dị định bao cô ấy trong thời gian lâu dài.Sau đó cô ấy gặp lại Văn tấn,cũng

không biết anh ấy sắp kết hôn với em, chỉ biết là Văn Tấn giờ có khả năng giúp

con làm phẫu thuật nên định nói rõ ràng với Tô Bất Dị.Cô ấy đã hứa với Văn Tấn

là sau này sẽ không gặp Tô Bất Dị nữa, chỉ ở trong bệnh viện chăm sóc đứa con

gái đang hôn mê. Nhưng Văn tấn biết việc em sắp đi châu Phi, ngày 11 anh ấy đã

đi máy bay đến tìm em.Anh ấy vừa mới đi khỏi, Tôn Đại Ảnh lập tức đi gặp Tô Bất

Dị.Cô ấy đi gặp hắn để lấy lại một món đồ, hình như Tô Bất Dị không chịu đưa,

giữa hai người xảy ra xung đột, Tôn Đại Ảnh vô tình g**t ch*t Tô Bất dị, trong

lúc hoang mang, cô ấy đã gọi điện thoại cho Văn Tấn, anh ấy liền lập tức quay

về.

“Văn

Tấn về đến nơi thì Tô Bất Dị đã chết trong phòng ngủ của hắn, bên dưới là một

vũng máu đen sẫm, hắn đã bị đâm bằng con dao gọt hoa quả.Văn Tấn bảo Tôn Đại

Ảnh đi thay quần áo, tranh thủ đêm khuya vằng người, mang món đồ cô cần căn

biệt thự của anh, sau này không được nói là mình đã giết người.Ngày hôm sau,

Văn Tấn gọi điện thoại đến sở cảnh sát tự thú, khi cảnh sát đến, hiện trường đã

được anh xử lý, anh cũng thừa nhận mình đã giết người, phiên tòa đã được mở tại

thành phố N sau quá trình điều tra, lấy bằng chứng, hôm qua anh đã bị xử án tử

hình.”

Đường

Du cảm thấy trái tim mình vỡ tan, câu nói của Thẩm Tử Tịnh khiến đầu cô tê

buốt.

Phù

Thanh hỏi: “Nhưng, chẳng phải là Tô Bất Dị lúc trước đã bị Tôn Đại Ảnh dùng dao

gọt hoa quả dâm chết sao? Đâm hắn chết rồi, cô ấy mới gọi điện thoại cho Văn

Tấn, anh Văn Tấn lúc đó lại không có mặt ở thành phố N, có thể tìm người làm

chứng. Cứ coi như lời khai của Đường Du không có giá trị thì vẫn còn hồ sơ ở

sân bay nữa, sao tòa có thể tuyên án một cách tùy tiện như thế?”

“Vụ án

này có thể ành hưởng tương đồi lớn, nên lãnh đạo cấp trên tạo áp lực, vụ án

buộc phải ưu tiên xử lý.Tuy Tôn Đại Ảnh có đâm Tố Bất Dị một nhát dao,eo kiểm

định của pháp y, nguyên nhân gây ra cái chết của Tô Bất Dị lại chính là cái

bình hoa, lúc ấy Tôn Văn Tấn đã vào nhà hắn, ai ra ai vào đều được bào vệ tòa

nhà ghi hình lại.Vật chứng là con dao gọt hoa quả và chiếc bình hoa đều đã được

Văn Tấn sắp đặt lại, lúc giết người Tôn Đại Ảnh lại mặc chiếc áo sơ mi của Văn

Tấn, hơn nữa việc Tô Bất Dị chiếm đoạt một công ty địa ốc của Văn Tấn là sự

thật có thể điều tra được.Còn Tôn Đại

Ảnh, cô ta là mối tình đầu của Văn Tấn, cô đã sinh cho anh một đứa con gái.Văn

Tấn khai với cảnh sát rằng, vì Tô Bất Dị muốn cưỡng h**p Tôn Đại Ảnh, sau khi

cô ấy đâm hắn bị thương đã gọi điện cầu cứu anh.Anh đến và phát hiện hắn vẫn

chưa chết, sợ hắn gọi cảnh sát nên đã dùng bình hoa đập chết hắn, động cơ giết

người, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ.”

“Thế

Tôn Đại Ảnh đâu, cô ấy chết ở xó nào rồi?” Phù Thanh bực tức.

“Văn

Tấn không muốn cô ấy bị ảnh hưởng, anh đã thừa nhận mọi tội danh.Cô ấy chỉ là

tự vệ chính đáng, hơn nữa, lúc ấy Tô Bất Dị vẫn chưa chết, đòn chí mạng là vết

thương ở đầu. Và quan trọng hơn cả là Văn Tấn không cho phép chúng tôi tiếp tục

điều tra cũng như kháng cáo.”

Đường

Du nghe mà sắc mặt trắng bệch, còn Phù Thanh thì tức giận, không kìm được, chị

văng tục: “Tiên sư nhà anh ta, Tôn Văn Tấn là thằng dàn ông thối tha, anh ta

yêu cô ta đến thế, vậy tại sao còn luôn mồm đòi kết hôn với Tiều Du.”

“Văn

Tấn biết Đường Du đi châu Phi, anh ta không cho chúng tôi nói với cô ấy, anh

nói cả đời này chưa bao giờ cầu cạnh ai, chỉ cầu xin chúng tôi một lần này, anh

không đành lòng để Đường Du nhìn thấy anh ấy chết, anh ấy rất kiên quyết…” Thẩm

Tử Tịnh quay mặt đi lau nước mắt, “Cứ nghĩ là em đã đi sang châu Phi rồi, ai

ngờ…”

Cuối

cùng Đường Du cũng cất tiếng, “Án tử hình của Văn Tấn đã thi hành chưa?” Giọng

cô như không thể nào nhẹ hơn được nữa, yếu ớt vô cùng. Cô không rõ án tử hình

từ lúc tuyên án đến lúc thực thi mất bao nhiêu thời gian, nhưng cô nhớ tờ Tin

tức buổi tối ra ngày hôm qua, hôm qua, gã bị tuyên án tư hình, vậy

giờ là mấy giờ rồi? Cô vội nhìn vào chiếc điện thoại di động.Dang vẻ của Đường

Du khiến Thẩm Tử Tịnh xót thương, “Chưa, án tử hình sẽ được thực thi sau một

tháng.”

Nước

mắt Đường Du lã chã rơi, Tô Bất Dị là tên tham quan, trên báo cũng đăng là đã

điều tra ra đấy thôi, Văn Tấn vẫn bị tuyên án tử hình sao?”

“Tham

quan là một chuyện, mưu sát là một chuyện khác.”

“Tôn

Đại Ảnh đâu, hiện giờ cô ấy ở đâu? Có thể đưa em đi gặp cô ấy được không? Em

muốn gặp cô ấy.” Đường Du quá nôn nóng, cô nắm chặt tay của Thẩm Tử Tịnh, móng

tay cào cả vào da thịt.Thẩm Tử Tịnh nước mắt lưng tròng, ôm chầm lấy cô. “Tiểu

Du, Văn Tấn đã ra nông nỗi này rồi, anh ấy rất quyết tâm, nếu không làm thế thì

Tôn Đại Ảnh sẽ gặp chuyện, anh ấy đã lựa chọn cách ấy cho mình rồi. Tính anh ấy

là vậy, cả đời chỉ biết nghĩ cho người khác, dẫu sao thì cô ấy đã sinh cho anh

ấy một đứa con, anh ấy không nỡ lòng nào.Nếu bãn thân anh ấy không muốn, chúng

ta có cố gắng nữa cũng chỉ vô ích thôi.”

“Vậy em

có thể gặp anh ấy không? Em nhất định phải gặp anh ấy, chị Tử

Tịnh, em cầu xin chị, em phải gặp anh ấy, anh ấy không thể chết như thế, em

không thể để anh ấy chết.” Đường Du vừa nói vừa khóc, rồi sực nghĩ ra điều gì,

cô quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Tử Tịnh, “Chị Tử Tịnh, chị nói với anh Trần

Thích để anh dẫn em đi gặp anh ấy, được không chị?”

Tử Tịnh

và Phù Thanh đều hoảng, vội đỡ cô dậy, nhưng Đường Du không chịu đứng lên, vẫn

không ngừng cầu xin: “Chị Tử Tịnh, cả đời em chưa cầu cạnh ai bao giờ, em cầu

xin chị lần này!”

Thẩm Tử

Tịnh đưa tay lau nước mắt, “Sao cả hai đều như vậy chứ?” Chị đỡ cô dậy, “Văn

Tấn cũng nói thế với Trần Thích, cứ coi như Trần Thích dẫn em đi, anh ấy không

muốn gặp em, em cũng không gặp được ông ấy.”

“Vậy

không còn cách nào nữa sao? Không lẽ đành đứng nhìn anh ấy chết?” Đường Du gào

khóc một cách tuyệt vọng.

Thẩm Tử

Tịnh nói, “Anh Văn Tấn có nói, cả cuộc đời này, anh ấy có lỗi nhất với em, vốn

dĩ chỉ là chuyện giữa anh và Tôn Đại Ảnh, nhưng lại liên lụy đến cả em.”

Đường

Du cắn vào nắm tay mình, Phù Thanh vội phản ứng, chị hùng hổ nhìn Thẩm Tử Tịnh,

“Chị nói thế là có ý gì? Tôn Văn Tấn, hắn rốt cuộc Tiểu Du là gì? Hứ, chỉ là

chuyện của hắn và Tôn Đại Ảnh, ý của hắn là Tiểu Du đã mặt dày bám lấy hắn à…”

Phù Thanh tức đến nỗi không biết nói gì hơn, chị quay người lại , nắm tay Đường

Du kéo ra ngoài, , “Tiểu Du, việc này là thế nào, người ta muốn làm vị thần

tình ái, sẵn sàng chết vì người tình cũ, em còn ở đây làm gì? Em còn khóc lóc,

gào thét vì anh ta sao? Người ta đâu muốn em can thiệp, đâu muốn em dính

dáng.Chị em mình về thôi, về ngay bây giờ, sống hay chết cũng mặc xác hắn đi.”

Đường

Du bị Phù Thanh lôi xềnh xệch khỏi nhà của Thẩm Tử Tịnh, vào đến thang máy,

thấy Đường Du khóc một cách thảm hại, chị mới bắt đầu thấy hối hận. Chị không

rõ giữa Tôn Văn Tấn và cô Tôn Đại Ảnh kia đã xảy ra với Đường Du trong mấy năm

nay, chị đều biết rất rõ, nghĩ đến câu nói đó của Tôn Văn Tấn, người chị sôi

lên vì tức giận.

Ra khỏi

nhà của Thẩm Tử Tịnh, Đường Du phải giải quyết rất nhiều việc.Người quản lý của

công ty nhắn tin cho cô báo đã giúp cô lấy lại hành lý và đang để ở quầy gửi

đồ, cố nhớ mang chứng minh thư đến nhận.Còn nữa, cô đã trả căn phòng thuê tại

thành phố B, giờ không biết ở đâu.Cứ nghĩ đến những việc này, Đường Du lại

không cầm được nước mắt, mọi thứ trở nên trống rỗng, mờ mịt trước mắt cô. Phù

Thanh nhìn vẻ tuyệt vọng của cô mà xót xa, chị ôm nhẹ vai Đường Du nói: “Tiểu

Du, về nhà chị ở, đừng đi châu Phi nữa, công ty của chị luôn hoan nghênh em.”

Nhưng

một tháng sau, Đường Du vẫn chưa quay lại làm việc, cô đã thuê lại phòng, ngày

nào cũng gọi điện thoại cho Trần Thích, cầu xin anh ta đưa đi gặp Tôn Văn Tấn,

rồi lại gọi điện cho Thang Dĩnh đến nỗi chỉ cần nhìn thấy số điện thoại cô gọi

đến, họ đều không dám nghe.Cô đến tận nhà Trần Thích tìm Thẩm Tử Tịnh mới hay

chị ta gần đây dọn về nha bố mẹ đẻ, cô không thể tìm được họ. Giờ cô mới nhận

thấy, thì ra chỉ cần Tôn Văn Tấn rời bỏ cô thì cô chẳng là gì cả, cô không cách

nào tìm được gã.

Ý của

gã khi nói “Cả cuộc đời này có lỗi nhất với em, vốn dĩ chỉ là chuyện giữa anh

và Tôn Đại Ảnh, nhưng lại liên lụy đến cả em” nghĩa là quan hệ giữa gã và cô

vốn chẳng có gì.Nhưng, cô không tin, hoàn toàn không tin.Gã từng nói, đến tuổi

ba mươi mới biết yêu một người con gái, điều đó quả không dễ dàng.Gã đã vượt

nghìn dặm xa xôi đến tận Quế Lâm để tìm cô về; nỗi sợ mất cô của gã khi ở trong

bệnh viện; cô sắp đi châu Phi, mặc dù đang phải gánh vác nhiều trách nhiệm

nhưng gã vẫn đến để ngăn cản cô, gã nói sợ cô đi rồi sẽ không uqya lại nữa…Cô

không tin.

Nhưng

cô còn có thể làm được gì.

Cô bắt

đầu thấy ân hận, nếu hôm ấy không về cùng Phù Thanh, biết đâu có thể cầu xin

Thẩm Tử Tịnh đưa cô đi gặp gã.

Phù

Thanh nói: “Hắn ta đã quyết tâm chết vì người phụ nữ đó, muốn em đừng bận tâm

nữa, nghĩa là em chẳng là gì với hắn cả, sao em vẫn ngốc thế?”

Nhưng

cô lại cứ ngốc như vậy, giờ với cô, Văn Tấn có yêu cố hay không cũng chẳng

nghĩa lý gì, cô chỉ cần gã sống, chỉ cần gã được sống, dù có phải chết thay gã,

cô cũng cam lòng.

Cô đã

nói với Phù Thanh: “Chị Phù Thanh, chị đã từng yêu một ai đó chưa, yêu đến mức

nếu mất đi người ấy, chị thà chết còn hơn? Em yêu anh ấy, em không muốn anh ấy

khổ sở, không muốn anh oan ức, không muốn anh tuyệt vọng, không muốn anh chết.

Em thà chết thay anh. Em muốn anh ấy sống hạnh phúc, nếu anh ấy sống hạnh phúc

với Tôn Đại Ảnh, điều ấy cũng chẳng sao. Em không muốn anh ấy chết, chỉ cần

nghĩ anh ấy sắp không còn tồn tại trên thế gian này nữa là em cũng chẳng thiết

sống. Chị, chị nói đi, em nên làm thế nào?”

Cô chẳng còn cách nào, về thánh phố N, cô không tìm

được ai giúp đỡ, người ta chỉ cần biết đây là vụ việc có liên quan đến một tham

quan bị giết mới được điều tra là không ai muốn nghe cô kể thêm nữa.Ngày nào cô

cũng như người mất hồn, nhìn ngày lại ngày trôi qua.Trước đây, cô luôn thấy

thời gian trôi rất chậm, hận mình và Văn Tấn sao không để bạc đầu sau một đêm,

như thế mới không lo sợ nữa, nhưng giờ đây, cô lại thấy thời gian trôi quá

nhanh.

Cuối cùng, Trấn Thích cũng đã gọi điện hẹn cô.Người cô

giờ đầy gét, Trần Thích trông cũng chẳng khá hơn.Anh đưa cho cô một bì thư,

trong đó có giấy tờ nhà và một số hợp đồng. Cô lật xem, là giấy tờ sở hữu một

căn hộ trên đường Tân Giang, Dương Sóc, Quế Lâm, chủ sở hữu mang tên cô.

Trần Thích nói, “Cô xem ngày tháng căn hộ này được mua

từ năm ngoài, lúc ấy, cô vừa mới làm xong phẫu thuật, nhưng Văn Tấn vẫn chưa

đưa cô.”

Đường Du bỗng nhớ lại gã từng nói, “Chúng cưới nhau,

anh sẽ bán công ty và cổ phiếu.Nếu em muốn đi du học, anh sẽ đi cùng em, anh

thích biển, mình có thể mua một căn hộ bên bờ biển Aegean, cuối tuần có thể đi

lặn, mùa đông có thể tắm nắng ở Địa Trung Hải hay đi trượt tuyết trên núi

Aples. Anh còn muốn mua một căn hộ ở Dương Sóc, lúc mình không đến ở thì sẽ mở

quán café, nhỡ em lại bỏ nhà đi lần nữa, anh còn biết chỗ mà tìm.”

Đó là việc từ khi nào nhỉ? Lúc ấy cô vừa làm phẫu

thuật xong, Văn Tấn đã lên kế hoạch cho đám cưới, không ngờ gã mua nhà thật,

nhưng tại sao gã không hề nói cho cô biết, giờ lại để Trần Thích mang những thứ

này cho cô?

Đường Du cất giấy tờ vào, mắt nhìn Trần Thích, cổ họng

cô ran rát, nghèn nghẹn, “Hôm nay, em có thể đi gặp anh ấy không?”

“Chắc không được.” Trần Thích nói mà thấy giọng mình

khang khác, anh đưa tay ra lau nước mắt, “hôm nay là ngày hành hình.”

“Là…” Trái tim cô run lên, “xử bắn sao?”

“Anh ấy lựa chọn tiêm thuốc.”

“À.” Đường Du rơi xuống hố sâu hoảng hốt, miệng cô lẩm

bẩm, “Em luôn cảm giác tất cả giống như một giấc mơ. Trần Thích, anh không

biết, có một lần em mơ mình ở Paris và nhận được cáo phó của anh ấy, em tưởng

anh ấy đã chết, khóc đến nỗi không biết trời đất ở đâu, cuối cùng tỉnh lại mới

bết, hóa ra đó chỉ là một giấc mơ. Anh nói đi, điều đó có phải là mơ không?”

Trần Thích đã thực sự không kìm nén được, anh nắm tay

cô, nghẹn ngào không nói lên lời.

“Em vẫn đinh ninh rằng, anh ấy sẽ không làm thế với

em, không thể, anh không thể ngay cả trước khi chết cũng không gặp em một lần,

em không tin. Có lẽ đây đúng là một giấc mơ, nhưng sao em vẫn chưa tỉnh? Em đã

bấu mình rồi mà sao vẫn chưa tỉnh, không biết đến khi nào mới tỉnh lại đây,

giấc mơ này sao đau lòng thế, em không muốn mơ tiếp nữa, em hận mình sao không

chết quách cho xong.”

Đường Du ôm lấy anh ta, khóc đến khản cả đặc tiếng.

Sau khi từ biệt Trần Thích, Đường Du đi Dương Sóc, cô

cầm theo giấy tờ ngôi nhà Tôn Văn Tấn đã mua cho cô. Ngôi nhà nằm trên đường

Tân Giang, trước mắt cách một con phố là dòng Ly Giang, non xanh nước biếc,

ngày nào cũng có người dạo chơi trên thuyền, rất nhiều người nước ngoài đến đây

thưởng ngoạn phong cảnh và cũng có không ít những thanh niên trẻ.

Căn hộ đã được sửa sang từ trước, bên ngoài có ban

công, những hôm trời nắng, ấm áp vô cùng. Ngày nào cô cũng ở trong phòng, nghĩ

ngợi, có một người, đã không còn trên thế gian này. Ánh nắng thật ấm áp, căn hộ

được trang trí vô cùng đẹp, sông ở đây rất thoải mái, nhưng có một người, đã

không còn trên thế gian này nữa, cô không biết làm thế nào để anh hay rằng cô

đã dọn về sống ở đây.

Năm nay, cô hai mươi tuổi, thật ra còn rất trẻ, so với

mấy chục năm còn lại, đúng là còn quá trẻ, chỉ có điều, dù sau này có thêm bao

nhiêu năm đi nữa, trong cuộc đời cô cũng sẽ không còn người đó, mãi mãi không

có người đó ở bên.

Trái tim cô tan nát, cô chạy đến bên dòng sông Ly

Giang hét lớn: “Tôn Văn Tấn, anh ở đâu? Sao anh không dẫn em theo, anh đã nói

là sau này chúng mình sẽ mãi mãi bên nhau mà…” Cô hét mà nước mắt đầm đìa trên

mặt, chẳng một ai trả lời. Cô biết, anh đã chết, vĩnh viễn không còn tồn tại

trên thế gian này, dù cô có la hét cũng chỉ vô ích mà thôi.

Đột nhiên, có một người dịu dàng, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Chỉ có một người từng ôm cô như thế, khuôn mặt đẫm lệ của cô quay lại nhìn, cô

bất chợt khóc to hơn. Cô bấu bấu cánh tay anh, vừa khóc vừa hét lớn: “Tôn Văn

Tấn, anh đã đi đâu? Sao không chịu đến gặp em? Anh nói sau này chúng mình sẽ

bên nhau mãi mãi, sao anh lại bỏ rơi em? Em đã chờ đợi rất lâu mà anh vẫn không

đến, anh có biết em tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa không? Em muốn

nói với anh, anh không yêu em cũng không sao, không muốn ở bên em cũng không

sao, không muốn em đi châu Phi em cũng sẽ không đi. Nhưng anh đừng chết, anh

chết rồi, hễ nghĩ đến cuộc đời phía trước của em còn dài thế mà anh không còn

nữa, làm sao em có thể sống nổi?”

Văn Tấn nhẹ nhàng vỗ nhẹ lưng cô, nước mắt tuôn rơi,

giọng nghẹn ngào: “Anh xin lỗi, xin lỗi em, sau này anh sẽ không như vậy với em

nữa.”

Vụ án của Tôn Văn tấn dã xét xử, hôm hành hình Tôn Đại

Ảnh đã mang theo một cuộn phim đến sở cảnh sát tự thú. Trong cuộn phim có ghi

lại quá trình cô giết người, vụ án được xét xử lại. Một tháng sau, Tôn văn tấn

được thả. Hóa ra, vào cái đêm Tôn Văn Tấn vềkhuyên Đường Du đừng đi châu Phi,

Tôn Đại Ảnh đã đi tìm Tô Bất Dị là để lấy lại cuốn phim quay cảnh ân ái của hai

người. Tô bất Dị có một sở thích, đó là thích quay lại toàn bộ quá trình làm

tình của mình nên trong nhà hắn có gắn một chiếc camera nhỏ. Xung đột với Tôn

Đại Ảnh và quá trình giất người b*** tối hôm đó đều được ghi lại trong camera,

sau khi Tôn Đại Ảnh mang camera đi, cảnh sát đã không tìm được chứng cứ nào khả

nghi tại hiện trường. Trước hôm Văn tấn bị hành hình, nhờ thế Tôn Đại Ảnh mới

biết được sự tồn tại của Đường Du, cuối cùng cô đã mang cuốn phim đến tự thú

với cảnh sát.

Cô ấy để lại cho Tôn Văn Tấn một bức thư Gửi anh Văn Tấn,

Cảm ơn tình yêu anh dành cho em.

Em mồ côi từ nhỏ, chỉ luôn nghĩ làm thế

nào để tiếp tục sống.Sau khi được cha nuôi nhận, em chỉ nghĩ là sau này không

phải quay lại chốn đó nữa, hơn nữa em sợ mình không trưởng thành được nên dù

cha nuôi có làm gì em cũng không dám lên tiếng. Em sợ ông ta không cần em, sợ

bị bỏ rơi, sợ ông ta giết. Sau khi quen anh, anh đã giúp em thoát khỏi ông ấy,

vì sợ bố mẹ anh nên ông ấy không dám đã động đến anh, em thực sự rất vui mừng

và cũng rất cảm ơn tất cả nhưng gì anh đã làm cho em trong suốt một năm trời

chúng ta ở thành phố SZ. Em đã tin những gì anh nói, nếu không thiếu một chút

may mắn, em đã thực sự kết hôn cùng anh. Âu cũng là số phận, ở Úc, khó khăn khó

khăn lắm em mới sinh hạ được đứa con, ông bố nuôi cũng đối xử tốt với em hơn.

Chỉ không ngờ, số phận của con cũng thật khổ, em lo lắng cho sinh mạng của con,

em sợ con không sống nổi. Con bé cũng giống em ngày nhỏ, tính mạng rất mong

manh, em không muốn con chết. Em đã vì con mà bước đi nữa, nhưng anh ấy cũng

chẳng có cách gì cứu con bé, em đành phải về nước. Em đã tình nguyện theo Tô

Bất Dị, chỉ cần hắn có thể cứu con gái em, dù thế nào em cũng chịu được. Anh

Văn tân không ngờ em lại gặp lại anh, càng không ngờ em lại gây tai họa lớn cho

anh, thật sự xin lỗi anh.Cả cuộc đời em, vì sự sinh tồn, em thực sự không có

thời gian để đánh giá, để yêu một người đàn ông, nhưng anh đúng là một người

đàn ông xuất sắc. Nếu cho em một cơ hội nữa, em sẽ vần yêu anh, nhưng chẳng còn

cơ hội nào nữa rồi. Em biết anh rất yêu cô Đường Du, em có lỗi với anh và cô

ấy. Hy vọng sau khi em chết, hai người giúp em chữa khỏi bệnh cho con bé, cầu

xin hãy cứu nó, em chết đi rồi cũng mang ơn hai người.”

Lời trăn trối cuối cùng của Tôn Đại Ảnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.