Chương 12: Đạo cao một tấc

Tư Hành Phong ngồi trong Thính Vũ Hiên, nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng, ngây người thất thần.

“Hầu gia, đã đến giờ uống thuốc rồi!” Xảo Nhi bê một bát thuốc cùng một bát

canh ngọt lại gần rồi nói thêm “Hầu gia, bệnh của ngài vừa khởi sắc đôi

chút, đại phu nói phải tránh gió.” Xảo Nhi đặt bát thuốc xuống rồi đóng

cánh cửa sổ ngắm ra mặt hồ lại.

Không thể thưởng thức cảnh đẹp,

Tư Hành Phong khẽ buông tiếng than thở “Nha đầu, ta không hề yếu ớt như

ngươi nói đâu. Không phải đã hồi phục rồi sao? Tại sao hôm nay vẫn phải

uống thuốc?”

“Đây là bát thuốc sau cùng, uống nốt bát này thì không phải uống nữa.” Xảo Nhi liền đưa bát thuốc tới tay ngài.

Tư Hành Phong cau chặt đôi mày, nín hơi thở, ngửa cổ uống một hơi cạn

sạch, sau đó đưa tay nhận lấy bát canh ngọt một cách rất tự nhiên. Khi

đặt bát xuống, ánh mắt ngài bất giác liếc ra bên ngoài, y phục màu xanh

thấp thoáng hiện lên.

Trong tâm trí ngài không ngừng hồi tưởng

lại mấy đêm trước đó, giữa đêm tỉnh lại, mở mắt nhìn ra, thứ đầu tiên

ngài thấy chính là bộ y phục màu xanh quen thuộc này, và nàng thì đang

nằm bên mé giường mình. Với tính khí của ngài, đáng lẽ phải lập tức gọi

nàng dậy rồi đuổi ngay ra khỏi phòng. Thế nhưng có lẽ lúc đó đầu óc ngài đang u mê, không tỉnh táo, thấy ánh trăng trong sáng bên ngoài, nghe

tiếng gió rít qua khe cửa sổ, liền nhắm mắt lại, để mặc nàng ngủ tiếp.

Đến buổi sáng hôm sau khi tỉnh dậy lại thành ra Xảo Nhi đang ngồi cạnh

bên giường.

Ngài nghi hoặc, bất giác đưa lời hỏi “Tối qua là

ngươi đã ở lại chăm sóc ta sao?” Lẽ nào ngài bị bệnh hồ đồ, nửa đêm tính dậy lại nhìn nhầm người?

Xảo Nhi ngoan ngoãn lại giỏi ăn nói,

nhưng nói cho cùng vẫn còn nhỏ tuổi, cho rằng ngài không vui nên lập tức quỳ xuống đáp “Hầu gia, tối hôm qua Xảo Nhi buồn ngủ quá, cho nên Phẩm

Dư tỷ đã ở lại đây thay nô tì chăm sóc ngài. Xin Hầu gia đừng trách tội

Phẩm Dư tỷ, tỷ ấy cũng là có lòng tốt mà thôi…”

“Ta đã trách tội ngươi hay sao? Mau đứng dậy đi.” Thì ra không phải ngài phát sốt mà nhận nhầm người.

Mấy ngày tiếp sau đó, ngài không hề gặp mặt nàng. Ngài thậm chí cho rằng, nàng đã quay về, thì ra vẫn đang đứng bên ngoài cửa.

Ngài nhắm mắt lại, day nhẹ huyệt thái dương, sau đó mở mắt ra nói với Xảo Nhi “Bảo cô ta vào đây đi.”

“Dạ?” Xảo Nhi thoáng ngây thần người, bất giác hiểu Hầu gia đang muốn nói gì, liền vui vẻ đi ra khỏi Thính Vũ Hiên, nói với Hạ Phẩm Dư ”Phẩm Dư tỷ,

Hầu gia bảo tỷ vào trong này.”

Giọng Xảo Nhi to đến mức khiến cho tất cả mọi người ở trong hay ngoài phòng đều nghe thấy.

Tư Hành Phong nghe thấy, bất giác nhíu chặt đôi mày, con nha đầu này đúng là không thể sửa được cái tật xấu đó.

Hạ Phẩm Dư nghe Xảo Nhi nói vậy ngây lặng người, đêm đó một mình nàng chăm sóc Hầu gia, đến ngày hôm sau liền thấy Xảo Nhi nhăn nhó mặt mày. Hầu

gia đúng là người tính tình thất thường, nóng nảy bất định. Để không gây thêm phiền phức cho Xảo Nhi, cả ngày hôm đó nàng không xuất hiện ở Nam

Viện nữa.

Ngoài việc sắc thuốc, nấu canh ngọt ra, nàng không động vào bất cứ việc gì của Nam Viện. Lúc nãy chỉ là mang bát thuốc cuối

cùng tới, không ngờ lại để ngài nhìn thấy. Bây giờ không biết ngài gọi

vào có chuyện gì, mỗi lần đối mặt với ngài, nàng lúc nào cũng cảm thấy

không biết phải làm thế nào cho phải.

Nàng hít một hơi thật sâu,

ưỡn thẳng lưng, đi vào Thính Vũ Hiên, thấy Tư Hành Phong đang ngồi trên

chiếc ghế gỗ đàn hương, liền khom người xuống hành lễ “Nô tì bái kiến

Hầu gia.”

Tư Hành Phong ngước mắt, nhìn nàng một lượt từ trên

xuống dưới, vẫn bộ y phục màu xanh rộng rãi. Hình như kể từ khi nàng vào phủ, ngài chưa từng thấy nàng mặc y phục màu khác.

“Là người quá yêu thích bộ y phục trên người hay là do phủ Bình Viễn hầu ta keo kiệt, ngay cả bộ y phục cũng không cho ngươi hả?”

Hạ Phẩm Dư khẽ ngây ra, ngài gọi nàng vào đây chỉ vì bộ y phục trên người này hay sao?

Hai tay nàng nắm chặt lớp y phục, không phải nàng thích bộ y phục này mà vì khi xuất cung đã đánh mất tay nải đựng đồ, ngay cả bộ quần áo trên

người cũng bị ngài xé hỏng trong Bách Hoa Đường. Sau đó theo xe ngựa hồi phủ, y phục cũng chỉ miễn cưỡng che được thân người mà thôi. Triệu đại

nương thấy y phục nàng rách nát, tàn tệ, liền đưa y phục của mình cho

nàng mặc tạm. Quần áo của Triệu đại nương chủ yếu là màu xanh, thay đi

thay lại cũng chỉ có ba, bốn bộ.

Nàng liếc mắt nhìn Xảo Nhi, thấy Xảo Nhi đang mặc trên người bộ y phục màu vàng tươi tắn, màu sắc làm

nổi bặt dáng người thanh mảnh, nét mặt vui vẻ của cô bé. Xảo Nhi ngoài

bộ y phục này ra, còn có mấy bộ y phục với màu sắc khác nữa. Biết bao

lâu nay, nàng vẫn luôn nghĩ rằng có y phục mặc là được rồi, hơn nữa cũng không biết phải nói với ai về việc may thêm y phục, cộng thêm việc

người hầu nữ trong phủ Hầu gia quá ít, cho nên nàng chưa từng nghĩ tới

việc ăn mặc đẹp hơn, sắc màu hơn. Có điều, ăn mặc thế này cũng chưa đến

mức độ làm mất thể diện phủ Bình Viễn hầu.

Nghĩ vậy nàng đành lên tiếng “Phần lớn thời gian nô tì ở trong phòng ngự thiện cho nên thích hợp mặc bộ y phục này.”

Tư Hành Phong mỉm cười lạnh nhạt, đoán trước được nàng sẽ trả lời như vậy.

Lúc này, Cảnh Trung bước từ ngoài vào nói “Hầu gia, Thôi Thừa tướng đến

rồi, bây giờ đang đợi ngoài phòng khách, ngài có muốn tiếp không?”

Tư Hành Phong bất giác nhíu mày, mấy hôm trước bị nhiễm phong hàn, ngài

liền xin ở nhà tĩnh dưỡng, mỗi ngày đều có người tới thăm hỏi. Thế nhưng ngài luôn lấy lý do bệnh nặng, không gặp bất cứ ai hết. Ngay cả người

do Hoàng thượng phái tới, ngài cũng không cho bước vào bên trong, chỉ

cho mỗi ngự y vào chẩn bệnh. Ngày hôm trước, Thừa tướng phái người tới

thăm hỏi, cũng bị ngài từ chối, thật không ngờ hôm nay Thừa tướng lại

đích thân tới đây.

Việc kết oán cùng Thôi Thừa tướng phải kể từ

năm năm trước. Sau khi Thôi Hoàng hậu ốm bệnh qua đời, ngôi vị Hoàng hậu vẫn để trống từ đó, gia tộc họ Thôi đương nhiên lại càng phải xem xét

cặn kẽ. Năm đó. Thôi Hoàng hậu mới qua đời chưa đầy ba tháng, nên nhà họ Thôi đã vội vã đẩy người con gái nhỏ tuổi nhất trong gia tộc là Thôi

Tình, năm đó mới có tám tuổi nhập cung. Không lâu sau, đám quần thần đi

theo ủng hộ nhà họ Thôi liền đưa ra đề nghị lập hậu. Tất cả mọi người

trong triều đều nhất nhất đồng ý, chỉ duy mỗi mình Tư Hành Phong là phản đối, một đứa bé gái mới được tám tuổi, chưa hiểu biết sự đời làm sao có thể đảm nhiệm trọng nhiệm của một mẫu nghi thiên hạ?

Lúc đó ngài vừa mới bình loạn một phương, Tây Lăng Xuyên đối đãi với ngài vô cùng

khác biệt, không ai không biết, không ai không hiểu. Hơn thế nữa, việc

nhiều người trong triều thấy gió chiều xoay chiều ấy, thuận theo dòng

nước, liền đưa ra việc lập Hoa Quý phi đã sinh ra Thái tử làm hậu, đương nhiên đề nghị này bị đảng phái nhà họ Thôi kịch liệt phản đối. Tranh

luận kịch liệt vì chuyện lập hậu vốn đã không phải là chuyện gì mới mẻ,

có điểu lời phản đối của ngài đã cho Hoàng thượng một cái cớ, để sau mới định đoạt chuyện này. Chính vì thế mà từ đó Tư Hành Phong kết oán cùng

Thôi Thừa tướng, sau đó lại vì nhiều chuyện khác mà gây sự, tranh cãi

với nhau, càng ngày càng thêm đối địch.

Tuy đã mấy ngày không lên triều, nhưng ngài vẫn biết trong triều đang xảy ra chuyện gì, ngoại trừ mỗi việc tiến cống Phi Vân kiếm, bọn người Thôi Thừa tướng gần như

chẳng tìm được bất cứ lí do nào khác để nhắc lại chuyện cũ.

Khoé

miệng ngài nhếch lên để lộ ra nụ cười khó hiểu, quay sang nói với Cảnh

Trung “Gặp người khác có thể không gặp, thế nhưng ta nhất định phải gặp

Thôi Thừa tướng.” Nói rồi, ngài liền đứng dậy, đi vài bước, đến trước

mặt Hạ Phẩm Dư. Lại nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng “Cho ngươi ba ngày,

nếu như trong ba ngày ta vẫn thấy ngươi mặc bộ y phục thế này, thì từ

sau, người không cần phải mặc y phục ra ngoài nữa.”

Hạ Phẩm Dư vô cùng kinh hãi, sau đó khuôn mặt đỏ ửng lên, vội vã đáp “Dạ vâng.”

Ngài nhếch miệng mỉm cười, hôm nay tâm trạng ngài dường như đặc biệt vui vẻ, liền nhanh chóng bước ra khỏi Thính Vũ Hiên.

Khi sắp tới phòng khách, Tư Hành Phong liền thay bộ dạng sảng khoái, mạnh

khoẻ trước đó, đưa tay lên che miệng, khẽ ho hắng vài tiếng rồi mới bước vào.

Thôi Chinh đang ngồi dùng trà, nghe thấy tiếng ho liền

ngẩng đầu lên, thấy Tư Hành Phong bước vào với bộ dạng ốm yếu, bệnh tật. Ông nhìn kĩ thấy Tư Hành Phong, tinh thần mệt mỏi, sắc mặt nhợt nhạt,

trắng bệch, đôi mắt thất thần, liền bật cười nói “Lần này Hầu gia quả

thật bị nhiễm phong hàn rất nghiêm trọng. Xem ra lần này lão phu mang

theo một củ nhân sâm ngàn năm tới, hữu dụng rồi.”

Tiếp sau đó, ông liền cầm chiếc hộp lễ lên, mở ra, bên trong đặt một củ nhân sâm ngàn năm, to, chắc.

Tư Hành Phong nhẹ mỉm cười, xem ra lão bỉ phu này đến đây để thám thính

xem bệnh tình của ngài là thật hay giả, thực đã bỏ ra rất nhiều tâm

huyết.

Ngài liền đưa tay đáp lễ rồi mỉm cười nói “Đa tạ tướng gia bớt chút thời gian đến đây thăm hỏi Hành Phong, Hành Phong cảm thấy vô

cùng cảm kích. Bệnh này đến quá đột ngột, tất cả đều là chuyện khó dự

liệu. Khụ khụ…khụ khụ…”

Thôi Chinh mỉm cười giả dối “Thanh niên

tuổi trẻ, nhiều khi cứ nghĩ chuyện nằm trong tầm khống chế của bản thân, thực ra không hề đúng. Những người già nua sống như lão phu luôn biết

tự lượng sức mình, biết rõ tuổi tác đã cao, cần phải bảo trọng sức khoẻ, thế nên chỉ làm những việc trong tầm tay mình mà thôi. Nếu không sẽ

khiến cơ thể bị tổn hại, đừng nói là nhân sâm ngàn năm, cho dù là linh

đơn diệc dược của thái thượng lão quân cũng chưa chắc đã cứu được. Hầu

gia bây giờ cũng đừng cho rằng bản thân tuổi trẻ khoẻ mạnh, vẫn phải giữ gìn thận trọng mới được. Những người làm thần tử như chúng ta, lúc nào

cũng phải đặt Hoàng thượng và lê dân bách tích lên trên hết, nếu cứ bệnh mãi không khỏi, không thể nào giải trừ tai ách cho Hoàng thượng thì đó

cũng là một đại tội của thần tử đấy.”

Lão bỉ phu này mở miệng nói mà không ẩn chứa thâm ý thì đã không có tên Thôi Chinh.

Tư Hành Phong lại giả bộ ho vài tiếng đáp “Khụ khụ…khụ khụ… Tướng gia nói

phải. Tướng gia tuổi cao mà vẫn tráng kiện, Hành Phong tự thấy không thể sánh bằng. Nghe nói mấy bữa trước, tướng gia mới nạp thêm hai người

thiếp trẻ tuổi, nếu Tư mỗ đến độ tuổi của tướng gia mà vẫn có thể nhanh

nhẹn, khoẻ mạnh, khí độ ngời ngời như ngài lúc này, thì còn gì tốt hơn?” Lời nói nghe tưởng như đang tán thưởng nhưng thực chất lại có ý mỉa

mai.

Khắp cả kinh thành này, ai ai cũng biết Thôi Chinh thê thiếp thành đàn, đáng tiếc tất cả những phu nhân này đều chỉ hạ sinh con gái, già rồi mà vẫn chưa có mống con nối dõi tông đường, đây chính là tâm

bệnh lớn nhất của Thôi Chinh. Vì vậy, cho dù năm nay đã qua năm mươi

tuổi, ông vẫn đau đáu mãi chuyện con trai hương khói tổ tiên. Khoảng

thời gian trước, ông nạp một lúc hai người thiếp trẻ trung, xinh đẹp,

trở thành chủ đề bàn tán sốt dẻo của bách tính trăm họ khắp đường to ngõ nhỏ trong kinh thành Vân Hổ. Bây giờ cả hai người thiếp này đều đang

mang thai, tất cả mọi người đều đang hiếu kì liệu lần này Thừa tướng có

được thoả nguyện, sinh được một nam đinh.

Lời nói sắc bén của Tư

Hành Phong đương nhiên đã chọc đúng vào chỗ đau nhất của Thôi Chinh,

khiến ông ta đanh mặt tức giận, sau đó liền lạnh lùng mỉm cười nói “Muốn được khoẻ mạnh, tráng kiện ở độ tuổi của lão phu không hề khó, khó là

tuổi trẻ hầu hạ người ta, đến mức thân thể tàn tạ, rồi bi ai.”

Văn võ bá quan trong triều không ai không biết chuyện Hoàng thượng yêu

thích Bình Viễn Hầu gia, ngay cả việc mùng năm hàng tháng Hoàng thượng

triệu Tư Hành Phong vào trong điện Ngọc Hoa qua đêm, tin đồn cũng vang

dội khắp chốn.

Thôi Chinh ngầm chửi ngài tuổi trẻ hầu hạ, quyến

rũ Hoàng thượng, Tư Hành Phong không hề tức giận, chỉ mỉm cười đáp “Cung chúc tướng gia sớm ngày có được quý tử.”

“Sắc trời đã muộn, lão

phu cũng không tiện ở lại lâu. Hầu gia phải cố gắng bảo trọng thân thể,

bất cứ việc gì cũng phải có sức khoẻ thì mới tận hưởng được. Hừm!” Thôi

Chinh bực bội phẩy tay áo rồi tức thì rời khỏi.

Tư Hành Phong nhìn theo bóng dáng của Thừa tướng, khẽ cong khoé miệng.

Bất cứ việc gì cũng phải có sức khoẻ mới tận hưởng được? Câu này muốn ám

chỉ chuyện xảy ra vào mấy tháng trước, trong trận tuyết lớn, ngài bất

ngờ bị người ta ám toán trên đường lớn sao? Ngựa điên xe lật, cũng có

thể coi như suýt chút nữa thì mất mạng.

Cảnh Trung tiến lên một

bước “Hầu gia, hai tên thích khách hành thích ngài hôm trước đã khai là

do Thôi Thừa tướng phái tới, chiếc kim dài đó cũng đã tra được nơi làm.

Tại sao Hầu gia vẫn ém nhẹm chuyện đó tới tận ngày hôm nay...?” Cảnh

Trung mới nói được một nửa liền ngưng lại không nói thêm nữa.

Hành Phong hiểu được ý của Cảnh Trung, lắc đầu đáp “Chỉ dựa vào mấy

chiếc kim dài đó thì chứng minh được điều gì? Hai tên thích khách kia

tuy rằng đã khai ra thân phận của mình nhưng cũng chẳng thể chứng minh

hoàn toàn là do Thừa tướng phái tới. Nếu thực sự là do lão bỉ phu đó sai bảo, ông ta đã giết người diệt khẩu, thậm chí diệt toàn môn nơi chế tạo ra chiếc kim dài kia. Nếu vội vã thì chỉ là hành động bứt dây động rừng mà thôi. Huống hồ lần này, người chủ mưu không hề có ý lấy tính mạng

của ta, mà chỉ muốn cảnh cáo mà thôi.”

Cảnh Trung nhíu chặt mày

nói “Thuộc hạ ngu xuẩn, nhưng thuộc hạ biết, hai tháng trước đã phát

hiện xưởng binh khí hoang phế bên núi, còn cả núi khoáng sản bị đào trộm nữa. Thuộc hạ vẫn còn nhớ lúc đó Hầu gia đề nghị Hoàng thượng chuyện

khai khẩn đất hoang, liền bị quan viên bên phái Thừa tướng kịch liệt

phản đối. Mấy ngày trước, Cư đại nhân gặp phải thích khách ở vùng núi

phía Bắc, người của thái thú Diêm Khôn đột nhiên đưa người đến giải cứu, bọn thổ phỉ liền trốn thoát, tóm được hai tên nhưng cả hai đều cắn lưỡi tự vẫn. Thêm nữa, theo tin tức thu được từ năm trước, phần biên giới

giữa nước Bạch Hổ chúng ta với nước Chu Tước thường xuyên có giao dịch

buôn bán binh khí, người phụ trách giao dịch chính là người của Thừa

tướng, thế nhưng sau đó lại mất mạng một cách li kì.”

Tư Hành

Phong gật đầu, mỉm cười cao thâm rồi nói “Cho nên ta mới nói phải lấy

tĩnh trị động. Mấy hôm nay ta bệnh nặng, khổ thân bọn họ cũng chẳng được ngon giấc ngày nào.”

“Người của Thừa tướng với Diêm Khôn nhiều lần cho người đến thăm dò tin tức, cảnh giác từng giây từng phút.”

“Ngươi tiếp tục theo sát vụ này, sớm muộn cũng có ngày, có thể giải quyết

triệt để. Nếu Thái tử không phải là Thái tử, thì cũng chỉ có thể là

Hoàng thượng, chỉ cần ra còn sống một ngày thì đừng ai mong động đến địa vị của Thái tử.”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

“Ừm, đã mấy ngày rồi không gặp tên tiểu tử đó, không biết có phải vẫn nghịch ngợm như mọi khi không?”

“Nghe mấy công công trong cung Vạn Xuân nói, Thái tử biết chuyện Hầu gia bệnh nặng, vốn dĩ định tới thăm hỏi, nhưng lại sợ chưa hoàn thành bài tập,

gặp ngài lại bị giáo huấn nên nhẫn nhịn mãi không tới.”

Tư Hành

Phong bật cười vui vẻ, khuôn mặt cũng trở nên hoà nhã, chỉ cần nghĩ tới

tên tiểu tử đó, tâm trạng ngài dù có xấu đến độ nào cũng sẽ vui vẻ ngay

được.

Lúc này, Quan Quần tiến vào, thấy Tư Hành Phong quay người

nhìn, liền lên tiếng “Hầu gia, việc đi tới hoàng triều Kim Bích lần này

thuộc hạ đã sắp xếp ổn thoả, bảy ngày nữa là có thể xuất phát.”

“Bảy ngày? Bảy ngày thì quá lâu, liệu sau ba ngày nữa có thể khởi hành?”

Thời gian càng lâu thì ngài càng lo đêm dài lắm mộng, ngài muốn kết thúc thật sớm cơn ác mộng đã kéo dài từ mấy năm trước.

“Hầu gia, sức khoẻ của ngài vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn.” Quan Quần lên tiếng.

“Không sao. Không phải đã có củ nhân sâm ngàn năm do Thừa tướng mang tới hay

sao? Cho dù sức khoẻ yếu không chịu được thứ thuốc bổ dưỡng này mà chảy

máu mũi, ta cũng không thể phụ tấm lòng tốt đẹp của Thừa tướng được. Đây là củ nhân sâm ngàn năm hiếm có. Hai ngày nữa ta sẽ vào cung xin nghỉ

vài ngày.” Tư Hành Phong mỉm cười nói.

Quan Quần cùng Cảnh Trung chỉ còn biết âm thầm thở dài, tính cách Hầu gia đúng là khó đoán, chẳng khác nào mây gió trên trời.

“Thuộc hạ sẽ đi chuẩn bị ngay.” Quan Quần nhanh chóng đáp.

Đêm đó, vừa qua giờ dần, trong cung liền chuyền cấp báo Sử Tiết đại nhân

Triệu Thành Tín hộ tống thanh kiếm Huyền Anh, đột nhiên phát bệnh vào

giờ tí, bán thân bất toại, trong khi đại đội hộ tống thanh kiếm tiến

cống sang hoàng triều Kim Bích ba ngày nữa mới khởi hành. Theo lẽ

thường, mùa xuân mỗi năm, nước Bạch Hổ đều phải tiến cống một lượng binh khí thượng hạng cho hoàng triều Kim Bích, năm nay cống phẩm chính là

thanh kiếm Huyền Anh chém vàng cắt ngọc, chém sắt như bùn.

Trước

khi đại đội hộ tống bảo kiếm lên đường, vị Sử Tiết Triệu đại nhân đột

nhiên ngã bệnh, khiến Tư Hành Phong muốn tĩnh dưỡng thêm vài ngày cũng

không thể ngồi yên thêm nữa.

Quan Quần liền nói “Ngày hôm qua,

tướng gia vừa sang đây, ngay đêm, Sử Tiết đại nhân đã bệnh liệt giường,

căn bệnh này cũng đến đúng lúc quá. Hầu gia, vậy ba ngày sau...”

Tư Hành Phong sắc mặt sầm sì quay sang nói “Tạm thời hoãn lại.”

Cảnh Trung lại nói “Sự việc xảy ra chắc hẳn không phải tình cờ, liệu có cần thuộc hạ đi thám thính phía Triệu đại nhân không?”

“Không cần đâu, tất cả mọi việc đều chờ ta xuất cung rồi tính.” Tư Hành Phong

đưa tay lên ngăn cản, thay bộ áo gấm, vội vã nhập cung.

Tư Hành

Phong sớm quay lại triều, người vui vẻ nhất không ai khác chính là Tây

Lăng Xuyên, đôi mắt đan phụng vốn dĩ lờ đờ thất thần, bỗng tròn xoe,

sáng bừng, hoàn toàn không còn vẻ mệt mỏi, chán chường. Tây Lăng Xuyên

cũng chẳng buồn để tâm đến các văn võ bá quan đang có mặt, hay đại sự

trước mắt quan trọng đến mức độ nào, chỉ nhìn Tư Hành Phong mỉm cười nói “Ái khanh lâm trọng bệnh đã mấy ngày, quả nhân vô cùng thương nhớ, ngày nào ăn uống cũng không ngon miệng, lại còn bị một bầy đại thần già nua ở cạnh bên cằn nhằn đủ điều, chán ngán vô cùng.”

Đứng ở phái

trước, tất cả văn võ bá quan đều sầm sì mặt mũi. Tư Hành Phong mặt không biểu cảm, coi như không nghe thấy, cũng chẳng nói điều gì.

Tây

Lăng Xuyên càng cười vui vẻ hơn “Sức khoẻ ái khanh vẫn chưa hồi phục

hoàn toàn, đừng lo lắng quá mệt người ra, người đâu, ban cho được ngồi.”

Tư Hành Phong không hề khách khí, liền ngồi xuống ngay giữa đại điện, tiếp theo đó bắt đầu bàn luận việc tiến cống.

Người đầu tiên lên tiếng chính là Lễ Bộ Thượng Thủ Phù Hữu Vi đại nhân “Khởi

bẩm Hoàng thượng, hiện nay Triệu đại nhân đột nhiên lâm bệnh nặng, đoàn

người xuất sứ đang sắp sửa lên đường, xin mời Hoàng thượng cắt cử một vị đại nhân khác đảm nhiệm sứ mệnh này.”

Tây Lăng Xuyên mỉm cười tươi tắn về phía Tư Hành Phong, bình thản đáp một câu “Vậy chúng ái khanh đã có lựa chọn nào chưa?”

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn nhau, không ai dám lên tiếng trước.

Tây Lăng Xuyên phì cười, sau đó nhìn về phía Diêm Khôn nói “Diêm ái khanh thấy sao nào?”

Diêm Khôn ho vài tiếng “Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần cho rằng Bình Viễn Hầu thích hợp đảm nhận trọng trách này.”

Tư Hành Phong khẽ nhếch miệng cười, khuôn mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Tây Lăng Xuyên vốn dĩ đang mặt mày hớn hở bỗng nhiên sầm hẳn lại, nhưng chỉ trong chớp mắt khuôn mặt đã tươi tắn trở lại “Bình Viễn Hầu vừa ốm dậy, quả nhân liền phái Hầu gia hộ tống bảo kiếm Huyền Anh sang hoàng triều

Kim Bích, chẳng phải quả nhân là một người bạo tàn hay sao?”

Lúc

này, Thôi Thừa tướng bỗng lên tiếng “Khởi bẩm Hoàng thượng, Hầu gia vỗn

dĩ là người của hoàng triều Kim Bích, xa cố hương đã nhiều năm, nếu lần

này có thể hộ tống bảo kiếm Huyền Anh không những có thể bày tỏ thiện ý

của triều đình chúng ta, còn giảm bớt nỗi nhớ quê hương của Hầu gia.”

Nói xong, ông ta liền quay sang nói với Tư Hành Phong “Hầu gia, lão thần nói có đúng không?”

Tư Hành Phong đưa mắt nhìn về phía Tây Lăng

Xuyên, khuôn mặt Hoàng thượng hiện rõ thái độ phản đối, thế nhưng vẫn

bất đắc dĩ mỉm cười nhăn nhó nhìn về phía ngài.

Tư Hành Phong

liền nói “Khởi bẩm Hoàng thượng, những điều Thôi đại nhân nói đều đúng

sự thực, vi thần đã xa cố hương nhiều năm, thực sự vô cùng nhớ quê nhà.

Có điều chỉ e vi thần không thể đảm nhận được trọng trách của một Sử

Tiết, lần này đi tới hoàng triều Kim bích đường xa vạn dặm, vi thần lại

vừa mới ốm dậy, nếu như giữa đường bệnh cũ tái phát làm nhỡ hành trình

của cả đoàn thì sẽ chậm trễ thánh mệnh. Thế nhưng vi thần nguyện lòng hộ tống bảo kiếm Huyền Anh sang hoàng triều Kim Bích, nguyện giải trừ âu

lo của Hoàng thượng, cho dù chỉ làm một tiểu hộ vệ nhỏ bé cũng được.”

Tây Lăng Xuyên nheo mắt nhìn về phía ngài, sau đó lại nhìn xuống khắp lượt

các vị đại thần nói “Các chúng ái khanh thấy sao?” Giọng nói tuy vẫn

mang thái độ bình thản nhưng lại ẩn chứa oai nghiêm khó lòng phản kháng.

Tất cả các vị đại thần chỉ biết nhìn nhau. Không biết ai là người đâu tiên

lên tiếng, tiếp theo tất cả đều nhất loạt hô lớn “Hoàng thượng anh

minh.”

Tây Lăng Xuyên nheo mắt lại, một lúc sau liền nhìn về phía Tư Hành Phong, đập mạnh tay xuống mặt bàn quát lớn “Được! Lễ bộ Thị

lang Vũ Đức Hải lên trước nghe chỉ.”

...

Tất cả các vị đại thần còn muốn bẩm báo thêm chuyện, đứng ở giữa đại điện mãi không biết

phải làm gì, thì thánh lệnh đã hạ xuống. Lễ bộ Thị lang Vũ Đức Hải được

phong thành Sử Tiết đại nhân mới, Tư Hành Phong được phong thành Phó Sử

Tiết, nếu trên đường đi cảm thấy không khoẻ, có thể dừng lại nghỉ ngơi

bất cứ lúc nào, không cần phải đi theo đoàn người.

Sau buổi

triều sớm, Tây Lăng Xuyên nhất quyết giữ một mình Tư Hành Phong lại nói

chuyện riêng, hành động này hoàn toàn nằm trong dự liệu trước đó của

ngài.

Lúc Tư Hành Phong quay trở lại đại điện, Tây Lăng Xuyên vẫn nằm bất động trên long sàng, mấy vị mỹ nhân đang vây quanh hầu hạ. Ngài lười nhác hướng mắt nhìn về phía Tư Hành Phong, mỉm cười vô cùng ám

muội “Cuối cùng ái khanh cũng đã khỏi bệnh rồi, nếu không, quả nhân nhất định sẽ cho mấy lão bỉ phu trong thái y viện dọn nhà vào thiên lao hết, chỉ là căn bệnh phong hàn mà lại khiến ái khanh ốm lâu như vậy.”

Tư Hành Phong luôn cho rằng bao nhiêu năm nay, quyền lực và vinh hoa mà

Tây Lăng Xuyên ban cho mình thực sự khó lòng tưởng tượng. Con người Tây

Lăng Xuyên ngay từ khi quen biết vẫn luôn luôn cười đùa, chưa bao giờ

nhìn thấy ngài tức giận, ngay cả khi nãy sự tức giận của ngài cũng không hề biểu hiện rõ rệt.

Là địch hay bạn khó lòng phân định.

Tư Hành Phong căm ghét Hoàng thượng từ tận đáy lòng, nếu nói lòng tự tôn

cùng trái tim của ngài đã chịu đựng nỗi nhục lớn nhất, sâu sắc nhất từ

sáu năm trước vậy thì với ngài, Tây Lăng Xuyên cũng đã gây ra hậu quả

tương tự.

Tư Hành Phong mỉm cười đáp “Đa tạ Hoàng thượng đã quan

tâm. Lúc này vi thần đã hồi phục hoàn toàn, thái ý còn nói thể chất của

vi thần không chịu được lạnh, vậy nên căn bệnh bắt nguồn từ tiết trời

mùa đông lạnh giá của nước Bạch Hổ.”

“Thể chất không chịu được

lạnh? Do tiết trời mùa đông gây ra? Nễu đã như vậy, không phải ái khanh

nên tĩnh dưỡng một thời gian sao? Tại sao lại phải đứng ra đảm nhận

trọng trách đi sứ lần này? Thực sự coi bản thân được làm từ sắt hay

sao?” Tây Lăng Xuyên tiện tay đẩy mấy mỹ nhân vây quanh mình sang một

bên, khiến cho mấy vị mỹ nhân khác đứng cạnh bên cũng sợ hãi, hoảng

loạn.

“Tình thế nguy cấp, khó lòng tảng lờ. Điều quan trọng hơn

nữa chính là vi thần thực sự đã xa cách quê nhà nhiều năm, nhớ quê da

diết, muốn nhân cơ hội này về lại cố hương xem sao.” Tư Hành Phong bình

tĩnh đáp lời.

“Các người còn không lui hết xuống hay sao?” Tây

Lăng Xuyên thét lớn, các vị mỹ nhân hoảng sợ vội vã rời khỏi chính điện. Hoàng thượng liền ngồi thẳng người dậy, đôi mắt nheo lại nói “Nhớ quê

da diết? Chẳng phải ái khanh đã chẳng còn người thân nào ở quê nhà rồi

hay sao? Tại sao đột nhiên lại thấy nhớ quê da diết? Mỗi năm đến tiết

Thanh Minh ái khanh đều về quê tảo mộ? Lúc này đã đến Thanh Minh đâu

chứ? Đi sứ ít nhất cũng phải mất hai tháng trời, nói ngắn không ngắn,

nói dài không dài. Ái khanh nói bệnh là bệnh, nói đi là đi, để lại một

mình ta đơn độc chiến đấu sao? Ta thực sự cảm thấy cô đơn quá.” Tây Lăng Xuyên đã không còn xưng là quả nhân nữa, xem vị vị Hoàng thượng này

đích thực là rất cô đơn.

Tuy Tây Lăng Xuyên vẫn mỉm cười, nhưng

Tư Hành Phong biết lúc này ngài đang thực sự tức giận. Tây Lăng Xuyên là người hiếm khi tức giận, khuôn mặt bình thản, hân hoan, chẳng quan tâm

đến bất cứ chuyện gì, thực khiến Tư Hành Phong phải ngả mũ bái phục!

“Chuyện vi thần hứa với Hoàng thượng, cho dù chỉ còn lại một hơi thở sau cùng,

nhất định sẽ hoàn thành bằng được, thế nhưng việc Hoàng thượng hứa với

vi thần, là nếu vi thần muốn làm bất cứ chuyện gì, cho dù giết người đốt nhà, gây ra những chuyện mất hết lương tâm, Hoàng thượng cũng sẽ không

ra tay ngăn cản. Hoàng thượng cũng biết vi thần vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện của bản thân, cho dù lần này không tự xin đi sứ thì vi thần

cũng đang định xin phép Hoàng thượng cho đi xa một chuyến.”

Ngay

từ giây phút ban đầu, Tư Hành Phong đã chẳng hề che giấu Tây Lăng Xuyên

mục đích để bản thân nhẫn nhục cầu sinh đến tận lúc này, chính là muốn

báo thù. Tây Lăng Xuyên có thể cho ngài tất cả mọi thứ ngài muốn, và thứ mà Tây Lăng Xuyên muốn có được, ngài cũng có thể báo đáp.

Tây

Lăng Xuyên khẽ nhếch mày nhìn về phía Tư Hành Phong, im lặng một hồi lâu rồi mới nói “Ta chỉ cảm thấy thời gian đi sứ quá lâu, lâu đến mức khiến ta khó lòng an tâm nổi.”

Tư Hành Phong đáp “Kể từ sau khi ở lại

nước Bạch Hổ, vi thần chưa từng nghỉ bệnh, ốm đau, trừ dịp Thanh Minh

hàng năm, cũng chưa từng xin nghỉ vì bất cứ chuyện gì khác cả. Hành

trình cả đi cả về nhanh nhất giữa nước Bạch Hổ và hoàng triều Kim bích

chỉ mất tầm mười ngày, hộ tống cống phẩm, người đông phức tạp, chắc cũng phải mất tầm hơn một tháng. Nếu như quay về quê hương, vi thần ở lại đó một vài ngày cũng không có gì quá đáng. Huống hồ, dù cho không có vi

thần, nước Bạch Hổ bao nhiêu năm nay vẫn cứ thịnh vượng, phồn vinh, quốc thái dân an. Vi thần có thể bảo đảm cùng với Hoàng thượng, chỉ cần xong chuyện cần làm, vi thần sẽ quay về đây ngay lập tức.”

Tây Lăng

Xuyên nghe xong liền bật cười lạnh lùng “Thôi bỏ đi, bỏ đi. Chẳng qua

chỉ là một, hai tháng ngắn ngủi, nhiều lắm cũng là ba tháng, ta có thể

đợi được. Chỉ có điều, Tiểu Phong, ái khanh phải nhớ rõ một điều, thời

gian ta có thể cho ái khanh không thể vượt quá nửa năm.” Bởi vì thời

gian ông trời ban cho ngài nhiều lắm cũng chỉ còn được nửa năm, trong

nửa năm này, ngài tuyệt đối không để xảy ra bất cứ sai sót nào.

“Những chuyện vi thần đã hứa, nhất định sẽ không nuốt lời.”

“Được. Ta sẽ sai người mang thuốc giải đến phủ cho ái khanh.” Tây Lăng Xuyên

liền rút thanh bảo kiếm từ phía sau ra nói “Đây là thanh bảo kiếm mà

trước kia phụ hoàng đã ban tặng cho ta, so với bảo kiếm Huyền Anh chỉ có hơn mà không hề kém. Thấy ái khanh đi xa vạn dặm, trên người lại chẳng

có thứ binh khí phòng thân nào, ta ban cho ái khanh thứ này.”

Hành Phong lạnh lùng từ chối “Không cần đâu, thứ đó quý đến vậy, Hoàng

thượng vẫn nên giữ bên cạnh thì thoả đáng hơn. Vi thần đi theo hộ tống

bảo kiếm Huyền Anh, đương nhiên đã có người bảo vệ.”

“Hưm, Tiểu

Phong, lúc nào ái khanh cũng đẩy quả nhân ra xa vạn dặm. Ít nhiều gì

người xưa cũng có câu 'Mười năm tu mới được duyên cùng thuyền. Trăm năm

tu mới được cùng chăn gối.' Chí ít gì thì chúng ta cũng đã...”

Đôi mắt đan phụng nhếch lên, long lanh đầy tình ý, Tây Lăng Xuyên định đưa

tay ra vuốt lọn tóc trước ngực Tư Hành Phong, nhưng Tư Hành Phong vẫn

lạnh lùng như trước, lui về phía sau vài bước tránh đi. Tiếp đó ngài

lạnh nhạt cắt ngang lời nói của Hoàng thượng “Xin Hoàng thượng hãy tự

trọng. Kể từ sau khi ra đời, vi thần đã cùng chăn gối với rất nhiều

người, đạo hạnh khá cao.”

Tư Hành Phong rất ghét những hành động

kiểu đó, khiến cho ngài dễ dàng nhớ lại khoảng thời gian mấy năm trước

khi còn ở nơi bẩn thỉu Hiệt Hương Các ở kinh thành Kim bích. Cho dù Tây

Lăng Xuyên vô tình hay hữu ý, ngài đều không thể nào chấp nhận được.

Tây Lăng Xuyên nghe vậy liền bật cười khoan khoái, bất giác thu tay lại,

hân hoan lên tiếng “Tiểu Phong, ái khanh đúng là rất thú vị, ta thích

người giống như ái khanh. Thôi bỏ đi, bỏ đi, điều ta không thích nhất

chính là cưỡng ép người khác. Người ta thường nói, cưỡng ép thành ra

gượng gạo. Tiểu Phong à, rồi có một ngày, ái khanh sẽ hiểu được tâm ý mà ta dành cho khanh.”

Không thích cưỡng ép? Cưỡng ép thành ra

gượng gạo? Tư Hành Phong lạnh lùng 'hưm' một tiếng, vậy không biết chất

kịch độc trên người ngài là do ai hạ?

“Đi đường khó tránh khỏi đơn côi, có cần ta ban tặng cho vài vị mỹ nhân đi theo giải trừ nỗi sầu tương tư không?”

“Vi thần không ham hố mỹ sắc, việc này tất cả mọi người đều biết rõ.”

“Ha ha... ha ha...” Tây Lăng Xuyên bật cười mãi không ngưng lại được. “Được thôi, vậy ta chỉ biết chúc khanh thượng lộ bình an. Ta hy vọng một

tháng sau có thể nhìn thấy một Tiểu Phong hoàn toàn khác trước.”

“Đa tạ Hoàng thượng ân chuẩn, Tư Hành Phong xin phép cáo lui trước.” Sau

khi nhận được ân chuẩn, ngài chẳng muốn nói thêm bất cứ câu nói nào,

nhanh chóng cáo lui ngay tức thì.

Tây Lăng Xuyên nhìn theo bóng

dáng của Tư Hành Phong, sau đó nằm lên long sàng, thái độ không còn hớn

hở, hân hoan như trước, mà thay vào đó, ngài tỏ ra vô cùng nghiêm nghị,

sau đó bắt đầu ho sặc sụa.

Nguỵ Đức Xuyên đang đứng đợi lệnh bên ngoài điện vội vã tiến vào, đưa chiếc khăn lo lắng kêu than “Hoàng thượng...”

Tây Lăng Xuyên xua xua tay, nhận lấy chiếc khăn, che lên khuôn miệng, sau

đó lại ho vài tiếng, khi nhìn thấy chiếc khăn trắng tinh dính đầy những

vết máu tươi, ngài mỉm cười buồn bã, thảm thương.

“Hoàng thượng.” Nguỵ công công vô cùng kinh hãi định thét lên.

Hoàng thượng đưa tay ngăn lại “Đức Xuyên, không phải hoang mang. Chuyện ngày

hôm nay quả nhân ho ra máu, tuyệt đối không được để cho bất cứ ai biết

được. Còn nữa, phái người âm thầm theo sát Hầu gia, phòng trừ điều bất

ngờ xảy ra.”

“Dạ, thưa Hoàng thượng.” Nguỵ Đức Xuyên vội vã nhận lệnh.

“Quả nhân không sao hết, một lúc nữa, ngươi hãy đi gọi Kì Chính đến đây, nhớ là phải giữ bí mật đấy. Mật Nhi hôm nay có ngoan không? Có chăm chỉ đọc sách không hả?” Ngài liền ngẩng đầu lên hỏi.

“Thái tử điện hạ

ngoan ngoãn, nghe lời lắm ạ, ngày nào cũng hoàn thành bài tập đúng giờ.

Khi biết được Bình Viễn Hầu gia lâm bệnh, còn muốn đi thăm hỏi, thế

nhưng vì chưa hoàn thành xong bài tập, nên lại thôi.” Ngụy Đức Xuyên bẩm lại.

“Được, đúng là làm khó cho đứa trẻ này rồi. Từ khi thằng bé ra đời, quả nhân chưa từng bế nó tử tế lần nào, bây giờ cũng đã năm

tuổi, thời gian trôi qua nhanh thật.”

“Hoàng thượng không nên cảm thấy tự trách, Hoàng thượng làm vậy cũng vì muốn tốt cho Thái tử điện hạ mà thôi.”

“Ừm, quả nhiên là tội nhân của nhà Tây Lăng.” Muốn bảo toàn được giang sơn nhà họ Tây Lăng đâu phải chuyện dễ dàng?

“Hoàng thượng…”

“Đức Xuyên, người phải đặc biệt chú ý đến việc ăn uống của Thái tử điện hạ,

còn nữa phải phái thêm nhiều ám vệ khác nữa, không được chủ quan.” Tây

Lăng Xuyên có dự cảm chuyến đi lần này của Tư Hành Phong, tuy chỉ có

một, hai tháng nhưng lại tăng thêm áp lực cho ngài rất nhiều. Điều đáng

lo lắng nhất chính là không biết bản thân còn có thể trụ vững được bao

lâu?

“Hoàng thượng, Hoàng thượng nhất định phải yên tâm, tiểu nhân đã sắp xếp thỏa đáng mọi việc.”

“Đức Xuyên, đợi sau khi quả nhân đi rồi, nếu ngươi muốn rời khỏi hoàng cũng

thì hãy mau chóng rời đi, quay về quê hương xây dựng một căn nhà lớn,

tìm mấy người phụ nữ ở cạnh bên chăm sóc, sống cuộc sống an lành.”

“Hoàng thượng…”

“Hầy, mấy lão bỉ phu trên đại điện khi nãy thực sự giày vò quả nhân quá mức,

nếu Mật Nhi có thể nhanh chóng trưởng thành thì tốt quá, quả nhân cũng

không phải cảm thấy mệt mỏi thế này…” Tây Lăng Xuyên bỗng im lặng một

lúc khá lâu sau đó mới bật cười nói thêm “Có lẽ, đến lúc đó thì quả nhân đã sớm về với đất mẹ rồi.”

“Hoàng thượng…”

“Đức Xuyên, mau đi mời Kì Chính tới đây.”

“Dạ.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.