Chương 218: Chu Nương Tử Nghề Nghiệp

Edit: Trứng ốp la

Dương Nhị Đản theo bản năng nhìn về phía Giang Ninh.

Giang Ninh khẽ gật đầu với hắn. Trong năm đứa nhỏ, Dương Đại Đầu giống Dương Hổ nhất; Dương Nhị Đản thì lại giống nàng, tính tình cũng gần gũi với Giang gia;

Dương Tam Thiết không quá giống ai, nét chia đều cả hai; còn Dương Tứ Trang thì càng đặc biệt, trò giỏi hơn thầy, diện mạo so với huynh đệ đều xuất sắc hơn, tài hoa cũng nổi trội nhất. Riêng Dương Tiểu Nha, lại giống nàng nhất.

Đào thị bởi vì thấy diện mạo Dương Nhị Đản mà xúc động, mãi Giang Ninh trấn an một hồi lâu bà mới bình tĩnh lại.

Đào thị nhân tiện nói ra tính toán của cả nhà: “Chúng ta nghĩ kỹ rồi, muốn mua đất ngoài thành dựng nhà. A Ninh, ngươi nói xem, nếu có ruộng có đất, có thể sửa hộ tịch không?”

“Có thể.” Giang Ninh không cần nghĩ ngợi, liền gật đầu.

Đào thị mừng rỡ, cười đến không khép được miệng: “Hảo, hảo, hảo! Vậy chúng ta liền trụ ngoài thành.”

Dương Nhị Đản trầm ngâm: “Ở Hạnh Hoa thôn mua đất là tốt nhất. Việc này giao cho ta lo.”

Sau đó, hắn đem tình hình Hạnh Hoa thôn nói lại cho Giang gia, nghe xong, ánh mắt ai nấy đều đầy khát khao.

Giang Ninh thấy Đào thị thỉnh thoảng liếc nhìn Tân Tồn, nhưng Tân Tồn thì chẳng hiểu ý, trong lòng nàng bật cười. Nàng dặn Dương Nhị Đản: “Làm thêm hai sân. Biểu muội phu cũng phải có nhà riêng của mình mới được.”

Đào thị nghe vậy cảm động đến rơi lệ.

Dương Nhị Đản lăn lộn ở phủ thành đã lâu, làm việc dứt khoát. Ngày hôm sau, hắn liền lấy danh nghĩa Giang gia và Tân gia, đặt mua được bốn mẫu đất nền, tám mẫu ruộng nước và mười hai mẫu ruộng tốt.

Khi cầm khế đất trong tay, Đào thị nhìn chằm chằm vào tờ giấy ấy dưới ánh nắng, tuy chữ nghĩa chẳng hiểu gì, nhưng vẫn ôm khư khư, khóc nức nở như trút hết uất ức bao năm.

Đặt mua đất xong, Dương Nhị Đản lập tức liên hệ Trương sư phó, Trần sư phó tới bắt tay vào xây dựng.

Lúc này, Giang Ninh cũng đã sắp xếp ổn thỏa nghề nghiệp cho Chu nương tử.

Nàng thuê cho Chu nương tử một cửa hàng nhỏ ở thành Nam, chuyên bán điểm tâm. Giá thuê nơi ấy không cao, mà dân thành Nam đa phần là nhà giàu, chỉ cần làm điểm tâm ngon, không lo thiếu khách.

Giang Ninh sợ Chu nương tử không khéo tay với các món tinh xảo, liền dạy nàng cách làm một số loại bánh dân dã nhưng dễ ăn: ngàn tầng ngọt quả, ngàn tầng hàm quả, bánh đậu đỏ gạo nếp, bánh dày đậu xanh, bánh dày gạo nếp, cùng bánh hạch đào.

Bánh hạch đào mùi hương vừa ra lò, đi ngang qua thôi cũng khiến người ta không nhịn được nuốt nước miếng. Chỉ cần Chu nương tử chịu khó để tâm, cửa tiệm điểm tâm này không lo thất bại.

Ban đầu Chu nương tử còn chột dạ, nhưng theo Giang Ninh học năm sáu ngày đã có chút tự tin, lại thêm ba bốn ngày nữa thì dám chắc có thể khai trương cửa hàng.

Giang gia cũng rất trông mong. Tiệm mở được một tháng, chạng vạng hôm nay, Chu nương tử hớn hở chạy đến Đông Li sơn trang tìm Giang Ninh.

Vừa vào cửa, nàng suýt nữa vấp ngạch cửa, nhưng chẳng ngăn được cơn phấn khích: “Bà thông gia! Ngươi chính là phúc tinh của ta! Ta thật sự yêu ngươi muốn chết!”

Giang Ninh đang uống nước, thiếu chút nữa thì sặc.

Đào thị thì tròn mắt, lẩm bẩm: “Thông gia này… đầu óc có bình thường không vậy?”

Chu nương tử phấn khích đến mức vừa nói vừa thở hổn hển, hai tay gắt gao nắm chặt tay Giang Ninh, ánh mắt lấp lánh.

Giang Ninh nổi hết da gà, cố sức rút tay lại: “Bà thông gia! Có gì thì hảo hảo nói, ngươi bình tĩnh một chút!”

“Đúng đúng! Có cần thỉnh đại phu không?” Đào thị cũng lo lắng.

Một trận rối loạn.

Mãi đến khi Chu nương tử ngồi ổn định, cả hai mẹ con mới thở phào.

Nàng uống một ngụm nước, rồi cười rạng rỡ: “Hôm nay ta đến là để tạ ơn! Thuận tiện đem bạc phân cho ngươi.”

“Ân? Phân bạc cho ta làm gì?” Giang Ninh nghi ngờ, cảm thấy bà thông gia này bệnh không nhẹ.

Chu nương tử dứt khoát đáp: “Ngươi dạy ta tay nghề, giúp ta kiếm tiền. Đương nhiên phải chia bạc cho ngươi! Ta nghĩ kỹ rồi, từ nay ba phần mười tiền lời cửa hàng đều cho ngươi!”

“Không cần! Ta không lấy!” Giang Ninh dứt khoát từ chối.

Chu nương tử sững người, nhưng vẫn kiên trì: “Không được! Nhất định ngươi phải nhận!”

Hai người giằng co. Đào thị nghe nãy giờ tò mò chen vào: “Rốt cuộc là bao nhiêu bạc mà hai người giành nhau dữ vậy?”

“Đúng đó, ngươi kiếm được bao nhiêu?” Giang Ninh lúc này mới kịp hỏi.

Chu nương tử thoải mái lôi trong tay áo ra một túi bạc lớn: “Sáu mươi lượng! Đã trừ hết vốn liếng rồi.”

“Tê!”

Đào thị hít một hơi lạnh, mắt trợn tròn: “Một tháng sáu mươi lượng! Đây chẳng khác nào cướp tiền!”

Chu nương tử cười ha hả: “Đại nương, ta tính toán cả buổi mới dám tin! Sáu mươi lượng thật sự.”

Đào thị lập tức bị hấp dẫn: “Cái này… sao mà kiếm ra nhiều như vậy?”

Chu nương tử liền thao thao bất tuyệt kể lại: bánh hạch đào thơm nức, ai đi ngang cũng mua, lại thêm ngọt quả hàm quả được các nhà giàu đặt riêng mừng thọ, thường thì đặt cả trăm cân một lượt. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đến nỗi nàng bận đến chân không chạm đất.

Nói xong, Chu nương tử đặt túi bạc xuống, hớn hở: “Này bạc ngươi nhất định phải nhận! Ta đi trước đây!”

Nói rồi nàng chạy biến, mặc kệ Giang Ninh có nhận hay không.

Giang Ninh nhìn túi bạc, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, đành bảo Chu quản gia chuyển sang cho Hứa Nặc Ngôn.

Trong phòng còn lại Giang Ninh và Đào thị. Giang Ninh trầm ngâm: “Thế nào? Hiện tại còn hoài nghi nữ nhi của ngươi sao?”

Lúc trước Giang Ninh từng khuyên để Tân Tồn và Giang Tiểu Thu mở cửa hàng, nhưng Đào thị không chịu. Bà chỉ muốn an phận cày ruộng, cho rằng vợ chồng son lo chưa xong việc nhà, làm sao trụ nổi thêm cửa tiệm.

Nay nghe chuyện Chu nương tử, Đào thị á khẩu không đáp.

Giang Ninh định trêu chọc thêm thì Đào thị bỗng nghiêm túc hỏi: “Ngươi nói, ta cùng đại tẩu ngươi có nên mở cửa hàng không?”

“Phốc!”

Giang Ninh phun ngay một ngụm nước: “Nương! Ngươi chọn đúng lúc ta uống nước để nói đùa sao?”

“Ta nghiêm túc!” Đào thị nắm chặt tay, hạ quyết tâm.

Giang Ninh lạnh giọng: “Vậy ngươi định mặc kệ bảo bối tằng tôn sao?”

Một câu khiến Đào thị chột dạ, lập tức xụ mặt: “Lão hồ đồ! Ta quên mất còn có bảo bối tằng tôn!”

Giang Ninh che miệng cười lén: “Vẫn là nghe ta, để Tiểu Thu vào thành mở cửa hàng. Đại tẩu có thể phụ một tay, lại tiện đi y quán chữa mắt. Hai mẹ con nàng vào thành là thích hợp nhất. Còn hài tử để ngươi mang, ruộng đất giao cho Tân Tồn. Nếu nhiều việc quá thì thuê thêm người, biện pháp có vô số.”

“Để ta suy nghĩ lại…” Đào thị không đáp ngay, quyết định bàn lại với Giang Tiểu Thu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.