Chương 28: Trò chơi chỉ mới bắt đầu

Thiên Kỳ không thèm

nhìn tới Quốc Hưng, hắn ôm Tinh Nghiên quay đi bước vào thang máy, cánh

cửa khép lại, người ân hận càng ân hận, người tuyệt vọng càng tuyệt

vọng.

Rầm! Cửa phòng bị một lực tác động mạnh tạo nên âm thanh

lớn. Cả người Tinh Nghiên bị đẩy mạnh, cô loạng choạng lùi ra sau, cố

gắng giữ bình tĩnh nhìn người đàn ông đang bước từng bước tới chỗ mình.

"Anh muốn gì?"

Thiên Kỳ nhếch môi, cánh tay rắn chắc chóng lên bức tường phía sau cô, hoàn

toàn bao phủ cô trong phạm vi của mình, hắn làm ngơ với câu hỏi của cô,

một tay nâng cằm cô lên, buột cô đối mắt với hắn, âm thanh lạnh lùng,

mỉa mai: "Bản tính lẳng lơ vẫn không thay đổi? Cô bây giờ là người của

tôi, tật xấu này tôi không thích."

Tinh Nghiên cười lạnh: "Tôi

thân mật với vị hôn phu của mình thì có gì sai? Còn nữa, tôi không phải

người của anh, kể từ bây giờ."

Bàn tay ở cằm cô đột ngột dùng lực khiến Tinh Nghiên đau đớn nhíu mày, Thiên Kỳ hừ lạnh: "Muốn đi?"

Tinh Nghiên không trả lời, ánh mắt quật cường nhìn đi chỗ khác, nhớ đến lời

nói của hắn khi nãy, tâm chợt đau đớn. Thiên Kỳ bắt cô phải nhìn hắn "Cô bây giờ không có quyền rời đi!"

Tinh Nghiên nở nụ cười chua xót. Ai oán nhìn hắn: "Chẳng hay tôi còn lợi ích gì mà Quách Diệp tiên sinh phải giữ lại bên cạnh?"

Thiên Kỳ thoáng ngạc nhiên, vừa rồi hắn nhìn thấy một tia tuyệt vọng từ mắt

cô, hắn tự hỏi hắn sai sao? Tại sao lại muốn giữ cô bên cạnh trong khi

cô đã không còn lợi ích gì? Sao lại lưu luyến bóng dáng của cô như vậy?

Sao khi nhìn thấy sự ai oán của cô dành cho mình, hắn lại khó chịu như

vậy? Tất cả câu hỏi hiện ra, hắn cũng lười đi giải đáp.

Tinh Nghiên không hề biết suy nghĩ của Thiên Kỳ, cô thấy hắn không trả lời thì một tay hất mạnh tay hắn ra rồi đi về phía cửa.

Cửa vừa mở ra, Tinh Nghiên cảm nhận được một cổ áp lực đang tới gần, cả

người cô bị Thiên Kỳ xoay lại, cánh tay hắn vươn ra phía sau khẽ dùng

sức.

Rầm! Cánh cử lại bị đóng sầm lại. Thiên Kỳ cầm cổ tay Tinh Nghiên, đẩy mạnh cô một cái.

Cả thân thể nhỏ bé ngã lên giường một cách thô bạo, Tinh Nghiên đau đớn

định ngồi dậy nhưng ngay sau đó, Thiên Kỳ đã nằm đè lên phía trên, hoàn

toàn giam cô trong phạm vi của mình.

Hắn áp sát người mình vào

cô, dùng thân thể cao lớn để phát họa lại từng đường cong của Tinh

Nghiên làm cho thân thể cô mềm mại kề sát trước ngực hắn, khẽ nhếch môi

khóe miệng cười đến gian tà: "Muốn biết lợi ích của mình? Tôi sẽ cho cô

biết."

"Buông ra!"- Tinh Nghiên kinh hoảng vùng vẫy, đôi mắt hệt như một chú nai bất lực cùng cả kinh.

Thiên Kỳ dứt khoát tháo cavart trên cổ trói tay Tinh Nghiên lên đầu giường

khiến cô không thể nhúc nhích. Chết tiệt! Cô gái này dám trước mặt hắn

ôm người đàn ông khác? Rõ ràng biết hắn ở đó vậy mà cả nhiên làm chuyện

đó. Nhìn cô để mặc cho tên tiểu tử không biết trời cao đất dày đó ôm

mình, hắn cảm giác như mình vừa bị phản bội vậy, lúc đó hắn thậm chí còn có suy nghĩ g**t ch*t cô.

Thiên Kỳ cuối xuống, áp môi mình lên

môi cô, tùy ý thâm dò khoang miệng ngọt ngào, mời gọi chiếc lưỡi thơm

tho đang hoảng loạn trong miệng cô, đây không đơn thuần là nụ hôn, đây

là sự trừng phạt, môi Tinh Nghiên truyền đến một cơn đau, cô liều mạng

dùng chân đẩy hắn ra nhưng rất nhanh chân hắn đã chế trụ chân cô.

"Anh buông tôi ra! Buông ra."- Thiên Kỳ vừa buông tha cho đôi môi nhỏ của

cô, Tinh Nghiên lớn tiếng vừa nói vừa cố sức vùng vẫy nhưng vô lực.

Hắn kh* cn vnh t** Tinh Nghiên như đang trừng phạt, bàn tay to khéo léo

cởi từng chiếc cúc áo của cô. Tinh Nghiên không thể thoát được, cô không ngờ hắn lại làm chuyện này với mình, Tinh Nghiên biết kháng cự chỉ làm

tăng thêm hứng thú của hắn, cô cắn răng cố nén cơn đau ở cổ.

Tay

Thiên Kỳ tùy ý x** n*n ngực Tinh Nghiên, nụ hôn cũng chạy dọc theo cổ

xuống bên dưới, cơ thể cô run nhẹ, cố gắng cắn môi để mình không bật ra

tiếng.

Sự run rẩy nhỏ nhoi của Tinh Nghiên khiến hắn hóa dịu dàng, như là cười cợt nhìn cô: "Em đang run."

"Anh thật vô sỉ."- Tinh Nghiên nghiến răng mắng, hai tay bấu chặt vào nhau,

cố gắng dùng cơn đau ở tay làm mờ đi sự khác thường trong lòng.

Thiên Kỳ hừ lạnh: "Tôi là thương nhân, mà thương nhân làm việc vốn chỉ vì lợi ích, lợi ích duy nhất của em là làm công cụ để tôi phát tiết."

Nói rồi Thiên Kỳ dùng miệng kéo chiếc áo ngực bằng ren xuống, một đường hôn xuống cái bụng thon thả.

Hắn nhìn cô, b** ng*c căn tròn, làn da trắng đã phủ một lớp hồng nhạt, vòng eo không chút mỡ thừa, cô như một thánh nữ đang đi lạc dưới trần gian

không biết đường về, thật đẹp.

"Anh không được nhìn"- Tinh Nghiên bị nhìn một cách lộ liễu, tay chân bị khống chế nên cô chỉ có thể kháng nghị bằng cái miệng nhỏ.

Sự xấu hổ nhỏ này của cô khiến tâm tư

hắn như có gì đó gãi vào, hắn cuối người hôn lên môi cô, nhẹ nhàng l**m

m*t, lần này lại dịu dàng hơn. Cô gái này làm sao biết được, những lần

hắn ngồi cạnh xem cô ngủ trên giường, những suy nghĩ chiếm hữu cô cứ

tràn ngập trong đầu, hắn biết mình muốn cô nhưng lúc đó chưa phải lúc.

Hôm nay, nếu phản ứng đã khích lệ hắn không cần phải dùng lý trí đều

khiển nữa.

"Đừng!"- Tinh Nghiên cả kinh kháng cự nhưng lại muốn

giết chính mình hơn khi phát hiện âm thanh mình phát ra là tiếng nức nở

gợi tình.

Dưới nụ hôn dịu dàng mà bá đạo của Thiên Kỳ, cô thừa

nhận mình không thể chống lại, nhưng cũng không thể không chống lại. Chỉ là... sự chống trả đó ngày càng yêu dần, nụ hôn của hắn bá đạo giữ lấy

lý trí cô, Tinh Nghiên cảm thấy nơi nào đó trong cơ thể trống rỗng cần

được lắp đầy.

Bàn tay to lớn luồn xuống dưới, trêu đùa nơi mẫn

cảm của cô, ngón tay men theo cánh hoa nhẹ nhàng vờn bên ngoài rồi lại

bất ngờ đâm sâu vào bên trong.

"Um!"- Âm thanh không thể nhịn được phát ra.

"Nhanh như vậy đã muốn?"- Thiên Kỳ bỡn cợt, miệng ngm l** mt bn ngc cô,

tay lại luồn xuống bên dưới trêu đùa cánh hoa đang e thẹn khép lại.

"Không!"- Tinh Nghiên chỉ hận không thể ngất đi lúc này. Cô liều mạng lắc đầu.

"Rất nhanh em sẽ phải cầu xin tôi muốn em."- Thiên Kỳ cười tà nhìn cô gái

dưới thân, dùng bộ dạng như quân vương, rất thong thả cùng tùy ý trêu

đùa mọi ngóc ngách trên cơ thể người con gái. Hắn thực hiện bước dạo đầu rất lâu, cho đến khi hoàn toàn mất khống chế, tiếng thở của cả hai hòa

vào nhau, âm thanh trầm mang theo độ khàn đã tố cáo dc vng vọng của

người đàn ông.

"Nói, em là người của tôi."

"Không... tôi không phải của bất cứ ai, xin anh, xin anh... "- Tinh Nghiên nức nỡ. Sao hắn lại muốn dày vò cô như thế.

"Xin tôi cái gì?"

"Xin anh dừng lại..."

Thiên Kỳ cười, tiếng cười trầm đục phát ra từ yết hầu, hắn không nói gì, chỉ

cúi người một lần nữa hôn thật sâu lên đôi môi đỏ mọng, xuôi theo cô đi

xuống hôn lên vùng ngực cô. Nụ hoa ngọt ngào đỏ hồng nhạy cảm vươn lên

như đang khẩn cầu hắn yêu chìu. Âm thanh trong màn đêm vang lên như đang tuyên cáo số phận của cô: "Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Nghiên, em

chỉ có thể làm phụ nữ của tôi, chỉ có thể nằm dưới thân tôi rn r."

Cách xưng hô xa lạ khiến trái tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thiên Kỳ đứng lên, trút hết quần áo trên người xuống, ánh mắt vẫn nhìn vào

thân thể cô. Một lần nữa áp sát, bàn tay to lớn ngâm đen nâng cặp mong

trắng mịn lên cọ sát mạnh vài cái, giọng nói đầy tà mị vang lên: "Đã ẩm

ướt thế này còn bảo không muốn? Thật không trung thực."

"Đừng..."- Tinh Nghiên hoàn toàn mất bình tĩnh, cô chỉ biết vô lực xin hắn.

"Đừng cái gì?"- Hắn biết còn cố hỏi.

"Tôi sợ..."- Từ cả kiếp trước lần kiếp này cô chưa từng tiếp xúc thân mật

với ai như vậy. Đây là lần đầu tiên của cô sao? Không hoa, cũng chẳng có nến, không có một câu nói trìu mến.

"Cô cứ thả lỏng, rất nhanh

sẽ không đau."- Thiên Kỳ đột nhiên nói, đây là lần đầu trên giường hắn

nhẫn nại như thế, dù sao cô cũng là cô gái chỉ mới 21 tuổi, còn quá nhỏ

để tiếp nhận chuyện này. Nhưng hắn không định buông tha cho cô, hắn muốn cô, muốn đến điên cuồng.

Hắn vận eo một cái, đem sự hưng phấn

nóng rực thúc vào sâu trong cô. Tinh Nghiên ngẩng đầu hơi thở vào khoảnh khắc đó trở thành tiếng thét chói tai, tuyên bố bản thân thực sự bị

chinh phục.

Đau! Tựa như da thịt bị xé rách vậy, sao phụ nữ lại phải chịu nổi đau kinh người như vậy?

Cơn đau nhanh chóng qua đi, để lại sự kh*** c*m vô bờ bến, tiếng nức nỡ

cũng khe khẽ phát ra, thấy cô dần thích nghi, động tác hắn càng nhanh,

tiếng thở ngày càng thô ráp. Tinh Nghiên cảm thấy mơ màng hẳn, ý thức

dần rời xa, trước khi chìm vào giấc ngủ cô nghe thấy tiếng gầm nhẹ của

hắn, cả thân thể như bị một dòng nước ấm chảy vào.

Đêm, thật dài, thật mộng mị. Người cô đơn càng cô đơn, người vui vẻ lại càng vui vẻ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.