Chương 21: Ưu thương?

Trong đại sảnh, một

người đàn ông ngồi ở sofa xem tạp chí, hắn không ngờ mình lại có đủ kiên nhẫn để ngồi đợi phụ nữ. Nhưng biết làm sao được, thời điểm này phóng

viên không chừng ở một xó nào đó, nếu hắn đạp ghế bỏ đi thì hậu quả sẽ

khó dàn xếp hơn.

Nơi này là địa điểm làm việc hút khách nhất ở

đây nên đa số là phụ nữ, những đại gia bao dưỡng tình nhân đưa họ đến

đây rất nhiều. Nhưng thu hút ánh mắt say mê của đám phụ nữ kia vẫn dừng

lại trên người Thiên Kỳ.

Gần đó có một đám phụ nữ lén lút liếc qua chỗ hắn rồi bàn tán

"Người bên đó không phải là Quách Diệp Thiên Kỳ sao?"- Cô gái váy đỏ nói, giọng đầy ngưỡng mộ.

Một người khác mặc váy đen nghe vậy cũng lên tiếng: "Thì ra trên đời lại có một người hoàn mỹ như vậy, vừa có gia thế lại còn độc thân, cô xem, tôi đủ tiêu chuẩn làm Quách Diệp phu nhân không?"

Cô gái váy đỏ khinh thường nói: "Cô thôi đi, bá dơ mà muốn trèo cao, không biết xấu hổ."

Đây là người đàn ông độc thân hoàng kim, đứng ở vị trí trên cùng của xã hội mà nhìn xuống, cô gái áo đen nghe vậy thì có chút thất vọng, Quách Diệp Thiên Kỳ luôn là niềm mơ ước của phụ nữ, những minh tinh anh ta qua lại đếm không xuể nhưng rất dễ nhìn ra được, họ đều là hàng cực phẩm.

Thiên Kỳ từ đầu đến cuối luôn lạnh mặt xem tạp chí, thi thoảng lại nhìn đồng

hồ, biểu hiện rất mất kiên nhẫn. Đột nhiên một giọng nói mượt mà, câu

hồn vang lên: "Thiên Kỳ, là anh sao? Thật đúng là anh rồi."

Thiên Kỳ nâng tầm mắt, cách hắn không xa là một cô gái nóng bỏng đi tới ngồi

cạnh hắn, hai tay ôm cánh tay hắn, cố gắng chà sát b* ng*c đầy đặn kia,

vui mừng nói: "Thật là, sao lâu như vậy lại bỏ quên người ta luôn vậy?

Người ta nhớ anh chết được."

"Khi nào cần cô phát huy giá trị của mình tôi sẽ gọi."- Thiên Kỳ lạnh nhạt nói, đây là Kithy, con gái của

một nghi trượng trong "Quách Diệp" gia tộc, cô gái này luôn lẽo đẽo theo sau hắn. Thiên Kỳ và cô ta cũng từng qua lại với nhau, nhưng lâu quá

nên hắn cũng suýt chút không nhớ cô ta là ai.

Kithy nghe thế thì làm bộ dạng dỗi đánh nhẹ vào tay hắn, tỏ vẻ xấu hổ: "Thế thì đêm nay em có thể phát huy tác dụng không?"

Thiên Kỳ không trả lời, chỉ lạnh lùng cười rồi tiếp tục xem báo, thấy thế

Kithy sốt ruột nói: "Người ta mong anh lâu lắm rồi, anh đừng tuyệt tình

như vậy mà."

Thiên Kỳ bắt đầu thấy phiền phức, cả người Kithy cứ

như động vật không xương dán chặt lên người hắn làm hắn bắt đầu bực bội. Giọng nói cũng lạnh đi: "Kithy, cô biết tôi từ trước đến giờ tôi không

đụng tới phụ nữ đã dùng rồi. Cô cho rằng mình ngoại lệ sao?"

Đúng, từ trước đến giờ mặc kệ có là minh tinh vạn người mê đi nữa thì hắn cũng chỉ dùng một lần, không ai ngoại lệ.

Kithy nghe thế thì gương mặt thoáng chút bối rối rồi lại làm ra bộ dạng e

thẹn khiến ai nhìn cũng xiêu lòng, đương nhiên trừ hắn ra. Cô ta nói "Người ta mới học được kỹ thuật mới, tất cả chỉ dùng hầu hạ anh thôi,

khó khăn lắm mới có cơ hội, anh đừng tuyệt tình vậy mà."

"Thật

phiền phức, biến đi!"- Thiên Kỳ mất kiên nhẫn gạt tay cô ta ra. Cùng lúc đó, cánh cửa được mở ra, người con gái kia bước ra, cô mặc một bộ váy

màu tím dài tới đầu gối có đính nhưng hạt kim cương lấp lánh, nước da

trắng hồng y như em bé, đôi mắt đen láy tĩnh lặng, vầng trán bạch ngọc

mịn màng, đôi môi anh đào đỏ mọng khiến người ta vừa nhìn đã muốn gặm

nhắm. Người con gái truớc mặt này giống như đóa hoa Cẩm Tú, trong vẻ

lạnh nhạt lại có vài phần điềm tĩnh thu hút người khác.

Thiên Kỳ

gạt tay Kithy đi đến trước mặt cô, đôi mắt đầy ý vị nhìn một lượt, cô

gái này quả đúng là một tiểu yêu đội lốt người, khi từ nhộng trở thành

bướm lại mang vẻ đẹp mỹ lệ như vậy.

Tinh Nghiên có chút khó chịu

với ánh nhìn của mấy người đàn ông xung quanh, họ y như những con sói

đói khát, dùng ánh mắt dơ bẩn thèm thuồng nhìn cô. Lại càng khó chịu hơn khi phát hiện hắn cũng nhìn cô, trong lúc bối rối, Tinh Nghiên nhìn

lướt qua Kithy rồi lại nhìn Thiên Kỳ, phút chốc nở nụ cười chế giễu "Hóa ra Quách Diệp tiên sinh đang bận, có cần tôi lánh đi không?"

Thiên Kỳ nghe ra được ý chế giễu của cô, nhưng chỉ cười nhạt rồi nói: "Bây

giờ cô là người của tôi, so với cô ta thì địa vị của cô cao hơn, nếu là

vậy thì sao lại phải rời đi?"

Tinh Nghiên có chút kinh ngạc nhìn

hắn rồi lại bị cô khéo léo che đi bằng ánh mắt điềm tĩnh. Cô hiểu,

"người của tôi" trong lời nói của hắn có thể là cấp dưới, người nhà, hay tệ hơn nữa cũng chỉ là công cụ hy sinh cho công việc mà thôi. Vậy nên

cô sẽ không ngu ngốc như lúc trước mà đặt niềm tin vào câu nói này.

Nhìn từ nơi cao nhất có thể nhìn thấy được toàn bộ thành phố Dubai sang

trọng được bọc dưới ánh đen xa hoa. Burj Khalifa (*) là công trình nhân

tạo cao nhất hành tinh với 160 tầng và chiều cao 830 m chọc trời. Ngồi

trên tòa nhà cao vừa dùng bữa tối lại có thể ngắm nhìn thành phố là một

việc lãng mạn biết bao, vậy mà Tinh Nghiên lại cảm thấy vô cùng bức bối.

Thiên Kỳ luôn tuân theo nguyên tắc lúc ăn không nói nên không khí vẫn yên

lặng, chính vì thế càng làm Tinh Nghiên khó chịu, cô chưa bao giờ cùng

ngồi ăn tối với hắn như vậy, không khí im lặng này khiến cô như bị nhấn

chìm vậy. Trong lòng Tinh Nghiên muốn đứng lên đạp ghế bỏ đi nhưng lại

hơi sợ con người đối diện.

Tiếng chuông điện thoại như một vị cứu tinh khiến Tinh Nghiên thở phào, cô không do dự nhận cuộc gọi.

"Tinh Nghiên, em đang ở đâu vậy?"- Vì đây là loại điện thoại loa lớn nên

Thiênên Thiên Kỳ nghe được giọng của người kia, hắn nâng mắt nhìn cô rồi lại tiếp tục dùng bữa.

"Quốc Hưng?"- Tinh Nghiên ngạc nhiên, cô

kiêng dè nhìn hắn rồi đi đến một chỗ khác nghe điện thoại. Giọng Quốc

Hưng đầy lo lắng vang lên: "Em đang ở đâu? Có gặp phải chuyện gì

không?"- Hai ngày qua cô không hề có tin tức, gọi điện không có sóng,

hỏi thăm bạn thân cũng chẳng ai thấy bóng làm anh thật sự lo lắng, nếu

Tinh Nghiên xảy ra chuyện gì thì anh sẽ áy náy suốt đời.

"Không

đến lượt anh lo, không cần tìm tôi."- Tinh Nghiên ngắn gọn trả lời, nếu

không có cuộc nói chuyện của Quốc Hưng và mẹ cô hôm đó thì Tinh Nghiên

thật sự ngộ nhận đây là lời nói thật lòng của anh rồi. Tinh Nghiên ghét

nhất là người hai mặt, vì khi đối diện với họ, cô thật khó chọn ra bộ

mặt đáng đánh nhất.

Nghe được sự lạnh nhạt của cô, Quốc Hưng thở

dài nói: "Tinh Nghiên, em đừng như vậy, có chuyện gì thì về nhà nói được không? Mẹ em đang rất lo lắng... "

"Lo lắng? Hừ, bà ta không bán con gái của mình là may lắm rồi, sao lại lo lắng? Có những đứa con rất

mong có được tình thương của cha mẹ, nhưng lại trớ trêu thay, có những

người làm cha mẹ lại sẵn sàng hy sinh đứa con của mình để đạt được mục

đích. Bảo bà ta không cần nhớ đến tôi."- Tinh Nghiên lạnh lùng nói,

nhưng Quốc Hưng sẽ không phát hiện ra ý nghĩa của câu "Có những đứa con

rất mong có được tình thương của cha mẹ." kia.

Nói rồi cô dứt

khoát tắt điện thoại, lúc Tinh Nghiên quay về, Thiên Kỳ đã dùng xong bữa tối, hắn nhìn cô rồi cất giọng có chút chế giễu: "Thế nào? Cảm giác bị

người thân bán đứng ra sao?"

Tinh Nghiên rất thản nhiên trả lời "Họ không phải người thân của tôi."- Đúng vậy, theo lý mà nói hai người

họ không có dính líu gì đến Tinh Nghiên cô, nếu không có chuyện trùng

sinh quái gở này thì cô và bọn họ không chút quan hệ nào.

Ánh mắt anh thoáng qua tia ngạc nhiên đan xen một chút hứng thú nhìn cô.

"Cô cũng thật tàn nhẫn."- Có thể bình tĩnh rũ bỏ quan hệ thân thích như vậy. Đây là người đầu tiên hắn gặp.

"Chỉ sợ không bằng một góc của Quách Diệp tiên sinh. Nghe nói phu nhân à

không, phải nói là Quách Diệp phu nhân vừa mới qua đời, nhưng tôi chẳng

hề nhìn thấy nét ưu thương nơi anh."- Tinh Nghiên cười nhạt, giọng nói

có phần chua xót, cõi lòng cũng lạnh toát.

"Từ ngày bé đã không

có ai dạy tôi phải khóc khi buồn, biết rơi lệ khi đau, tôi chỉ biết tất

cả phải dùng một cái đầu lạnh đối mặt."- Thiên Kỳ lạnh lùng nói, hắn

ngửa đầu, uống hết rượu trong ly sau đó đứng lên rời đi.

(*) Burj Khalifa: là một nhà chọc trời siêu cao ở "Trung tâm Mới" của Dubai, Các Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất. Nó hiện là công trình cao nhất thế

giới.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.