Chương 2: Vị hôn phu rắc rối

Tinh Nghiên rất không thích mùi thuốc sát trùng ở trong phòng bệnh, nhân lúc Tinh phu nhân đi lấy thuốc thì ra khỏi phòng bệnh, tản bộ xuống khuôn viên bệnh viện. Cả đời cô chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày đi đứng khó khăn như vậy.

Thông qua tờ giấy chuẩn đoán của bác sĩ cô biết được một số thông tin cá nhân của cỗ thân thể này, người này cùng tên với cô, là con gái cưng của

công ty bất động sản Tinh thị, năm nay 21 tuổi, hiện đang là sinh viên

đại học IT. Theo như cô đoán thì quả nhiên cỗ thân thể này bị chậm phát

triển về thể chất, 21 tuổi mà cơ thể vẫn không khác gì học sinh lớp 9.

Cô từ thành phố X trùng sinh đến thành phố A này, cả hai nơi cách nhau

một quãng đường rất xa, thời gian lại không quá chênh lệch.

Tinh

Nghiên không ngờ một trường hợp phản khoa học như thế này lại xảy ra

trên người mình. Dù sao thì cũng được một lần nữa sống lại, cô muốn sống thật bình thường như bao người khác, không có máu me, không còn mưu kế, cũng không có người đàn ông làm cô yêu đến mụ mị kia. Lúc trước cô

không có cha mẹ, bị người trong gia đình ghẻ lạnh, lần này có phải hay

không ông trời đang cho cô một lần được sống như một người bình thường.

Chiếc lắc tay đột ngột bị đứt rơi xuống bãi cỏ xanh, sao cô phải đeo mấy thứ rườm rà này? Phiền chết được, định cuối người nhặt thì một bàn tay

khác nhanh hơn nhặt lấy. Tinh Nghiên đưa mắt nhìn, đó là một gương mặt

anh tuấn, đôi mắt màu đen toát lên sự ấm áp, chan hòa, người đó nhìn

cô nhẹ nhàng mỉm cười, đứng thẳng người, xem qua chiếc lắc rồi tiếc

nuối nói: "Đứt rồi."

Tinh Nghiên lạnh nhạt nói: "Bỏ đi."

Cô đi qua anh, đến bên ghế đá ngồi xuống, anh đi đến ngồi cạnh cô. Tinh

Nghiên chau mày dịch người ra xa một chút. Trời sinh bản tính cô lạnh

nhạt, lớn lên trong xã hội đen nên cái sự lạnh lùng đó đã sớm ăn sâu vào xương tủy, mà cả đời cô, e rằng chỉ khi đối mặt với sự lãnh khốc của

con người đó mới có khiến cô có thể dịu dàng đôi chút, nhưng sự dịu

dàng đó bị hắn vô tình mà phớt lờ đi.

"Tinh Nghiên, em vẫn chưa khỏe hẳn, để anh dìu em lên phòng nghỉ ngơi."

Ngữ khí dịu dàng này chắc là Tạ Quốc Hưng, người Tinh phu nhân vừa nhắc

đến, là vị hôn phu thanh mai trúc mã với "Tinh Nghiên." người thừa kế

công ty nước hoa Tạ thị có tiếng nhất nhì nước.

"Không cần."-

Tinh Nghiên lạnh nhạt nói, cho dù người này có quan hệ nhưng cũng là

với chủ nhân lúc trước của cỗ thân thể này, còn bây giờ thì khác, cô

không có lý do để dây dưa với anh. Tốt nhất là khiến anh thất vọng để từ bỏ hôn ước gì đó.

Quốc Hưng mỉm cười, cũng không ép cô, chìa tay đưa ra một cái hộp giấy nhỏ, Tinh Nghiên nhíu mày: "Cái gì vậy?"

"Sữa có đường, em rất thích uống mà, uống đi."- Quốc Hưng trả lời, vui vẻ nhìn cô.

Sữa? Là thứ gì? Cô chưa từng nghe cũng chưa từng uống thử, nói thì nói vậy

chứ lúc mới sinh cô cũng có uống sữa mẹ, nhưng sau khi bà mất thì không còn uống nữa, đến bây giờ vẫn không thể nhớ mùi vị ra làm sao. Tinh

Nghiên uống một ngụm thì sắc mặt lập tức khó coi, cô nhìn nụ cười trên

mặt Quốc Hưng mà ráng nuốt rồi ho sặc sụa. Quốc Hưng ngồi bên cạnh vỗ

nhẹ lưng cô, hỏi: "Thế nào, ngon không? Uống từ từ thôi."

Ngon

cái đầu anh? Thứ gì khó uống chết được, ngọt ngọt lại béo, mùi vị cũng khó ngửi. Nghĩ vậy nhưng vì câu "Em rất thích uống" kia mà cố gắng nói: "Rất ngon, khụ khụ, ngon lắm."

Quốc Hưng mỉm cười yêu chiều "Vậy uống hết đi."

"Hả?"- Gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng trắng bệch, suốt hơn 20 năm sống

trong đời, nữ chủ nhân của Quách Diệp gia tộc, mưa bom, bão đạn, đổ máu, sắc mặt cũng không biến chuyển, duy chỉ có lần này, chắc có thể ghi vào lịch sử của cô khi bị một hộp sữa dọa đến trắng mặt trợn mắt. Thật vi

diệu.

Nhưng vì tránh bị nghi ngờ dẫn đến việc rắc rối, Tinh

Nghiên đành nín thở uống hết sữa trong hộp. Con bà nó, nếu không phải

bây giờ cô đang sống trong một thân phận khác thì cô đã một phát bắn

chết tên vị hôn phu ngu ngốc trước mặt rồi.

Quốc Hưng không biết

cô nghĩ những gì nên từ đầu tới cuối vẫn giữ nguyên một nụ cười tao nhã. Người này để lại một ấn tượng với cô, anh ta là đàn ông, nói không

phải khen chứ anh ta nói nhiều kinh khủng, cứ lải nhải bên tai, nào là

còn hai tuần nữa là bắt đầu năm cuối đại học của cô, có cần chuyển

trường không? Thấy trong người thế nào? Vân vân.

Tinh Nghiên đứng lên rời đi: "Phiền phức."

Quốc Hưng có chút ngạc nhiên, cô hôm nay có chút xa lạ, anh cũng không biết

là điểm nào nhưng cứ cảm thấy cô không giống lúc trước, có lẽ vụ bắt cóc làm kinh hãi đến cô, bây giờ vẫn chưa thể hoàn hồn được.

Biệt

thự sang trọng được bao phủ bởi một lớp sơn tối màu, lối kiến trúc

baroque cổ điển làm tổng thể bên ngoài ngôi nhà toát lên sự cao quý của

phong cách Châu Âu cổ đại.

Bên trong một căn phòng, trên chiếc

sofa màu đen dài, một người đàn ông vận bộ âu phục màu đen khiến thân

hình cao lớn như hòa làm một với sofa, mái tóc đen che đi đôi mắt khiến người khác không nhìn thấy được vui buồn trong hắn, sóng mũi cao

thẳng, đôi môi mỏng lạnh lùng không động đậy.

Đứng cạnh anh là

ba người đàn ông cũng lạnh nhạt và nghiêm túc. Họ là ba thuộc hạ đắc lực nhất của lão đại Quách Diệp gia tộc, được mọi người trong hắc đạo xưng

là Tam Trượng có nghĩa là ba thanh sắc vững chắc của "Quách Diệp"

Hữu Quân, một trong ba người hướng về phía người đàn ông cung kính: "Thưa

lão đại, tang sự của phu nhân đã hoàn thành xong, hài cốt cũng được thu

gom lại, xin hỏi nên đặt ở đâu ạ?"

Người đàn ông không phản ứng,

ngón tay gõ nhẹ từng nhịp lên thành sofa, một lúc sau mới chậm rãi nói,

âm thanh trầm thấp mê người, lại lạnh lùng không chút cảm xúc: "Đem rải

xuống biển."

Hữu Quân và hai người còn lại thoáng ngập ngừng, dù

sao cũng là phu nhân của "Quách Diệp" là nữ chủ nhân mà bọn họ tôn kính, hài cốt lại bị quăng xuống biển, thật khó chấp nhận nhưng dù sao cũng

là mệnh lệnh của lão đại, bọn họ cho dù không muốn cũng không dám làm

trái.

Một người khác bước lên, anh ta là Minh Triều, thành viên

thứ hai của Tam Trượng. Nghiêm túc báo cáo: "Thưa lão đại, kẻ sát hại

phu nhân đã xác định là gia tộc Samuel, xin hỏi tiếp theo nên làm gì?"

Người đàn ông nâng ly rượu đỏ lên lắc nhẹ, lạnh lùng nói: "Lão già Samuel Jok

không phải hạng xoàng tốt nhất không nên bức dây động rừng."

"Nhưng thưa lão đại, người của Samuel dám mưu sát chúng ta một lần có nghĩa đã công khai đối đầu với "Quách Diệp" chúng ta, ắt hẳn chúng sẽ không bỏ

cuộc."- Người nói là Trần Hoàng, thành viên thứ ba của Tam Trượng.

Bàn tay xoay ly rượu của người kia chợt dừng lại.

"Các cậu yên tâm, kẻ dám làm hại người của Quách Diệp Thiên Kỳ tôi, sẽ phải trả một cáo giá rất đắt."

Nói rồi bàn tay khẽ dùng sức, ly rượu trong tay vỡ toang thành nhiều mảnh

rơi xuống nền gạch cẩm thạch tạo nên những âm thanh trong suốt rợn

người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.