Chương 93: IF Line · Đêm Giao Thừa
Editor: Moonliz
Ánh nắng buổi chiều mùa đông mang theo hơi lạnh trong trẻo của băng tuyết, nhưng bên trong căn phòng lại nóng rực.
Trần Vi Kỳ bị người đàn ông ôm chặt, cơ thể anh nóng như lò lửa, khiến cô đổ mồ hôi. Ở cái mùa đông tuyết rơi này, cô nóng đến mức đầu óc quay cuồng.
Trang Thiếu Châu cũng cảm thấy nóng, bèn đá văng chăn ra, để lộ tấm lưng rắn rỏi với những vết cào đỏ chằng chịt.
Anh hoàn toàn không cảm thấy đau, mọi cảm giác đều tập trung vào một chỗ, như thể chìm đắm trong suối nước nóng, chỉ còn lại hơi ấm, sự mềm mại, tê dại, khoái cảm lan tràn khiến da đầu anh căng lên từng đợt.
Cảm giác này quá mức sung sướng.
Chỉ cần thử một lần, dù chỉ là nếm sơ qua, cũng sẽ nghiện, nghiện đến mất kiểm soát.
Trang Thiếu Châu chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể trở thành một kẻ buông thả như thế này.
"Bảo bối........ bảo bối........" Anh gọi cô từng tiếng một, giọng trầm thấp đầy khàn khàn.
Ngọn lửa tà ác trong cơ thể như bốc cháy, không có chỗ nào được yên, bàn tay, đôi môi, vòng eo, thậm chí cả...
Anh hôn lên mặt cô, vành tai cô, sau đó chậm rãi lướt xuống chiếc cổ mảnh mai.
Vòng eo rắn chắc bị Trần Vi Kỳ quấn chặt lấy, từng đường nét cơ thể anh trơn mượt, không một chút mỡ thừa, giống như một con báo săn trưởng thành mạnh mẽ, dao động liên tục giữa cơn chạy nước rút.
Cô có cảm giác như mình bị một con dã thú quấn lấy, xâm nhập một cách mạnh mẽ, lao thẳng vào sâu trong tâm hồn, như thể muốn xé cô làm đôi.
Mái tóc dài xoăn nhẹ xõa rối bên cạnh, cô nằm giữa giường, đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà, móng tay ghim sâu vào bả vai anh.
Nước mắt cô bất giác rơi xuống.
Thì ra, khi quá sung sướng, người ta cũng sẽ khóc.
Cô mơ hồ nghĩ, sao có thể có chuyện vừa mãnh liệt, vừa nóng bỏng, lại sung sướng đến mức như muốn lật tung cả thiên linh cái thế này?
Cuối cùng cô cũng hiểu, tại sao anh lại nói rằng từ nay về sau, cô sẽ không muốn tìm người đàn ông khác nữa.
Vì một khi đã nếm trải được "mỹ vị" độc nhất vô nhị này, làm gì còn có khẩu vị nào khác có thể sánh bằng?
Dạ dày con người rất dễ bị chiều hư.
Từ tiết kiệm mà hưởng xa hoa thì dễ, nhưng từ xa hoa quay về thanh đạm lại vô cùng khó.
Giống như cô đã yêu thích kim cương đa sắc, thì khi nhìn thấy kim cương trong suốt lại cảm thấy nhạt nhẽo, chẳng còn gì thú vị.
Thi thoảng, cô khẽ nhíu mày, móng tay càng bấu sâu hơn, giọng nói nũng nịu trách móc: "Anh đừng nhanh như vậy..."
Trang Thiếu Châu cúi xuống, đặt môi bên tai cô, giọng nói khàn khàn đầy ẩn ý: "Em thích chậm à. Nhưng vừa nãy em lại bảo chậm quá."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
