Chương 65: Thân phận mới
Editor: Moonliz
Ánh trăng dịu dàng, gió biển nhè nhẹ, ngay cả dòng chảy của thời gian cũng trở nên mềm mại, mỗi phút giây đều trôi qua không thể níu giữ, mọi thứ đều đang hướng đến năm mới.
Trang Thiếu Châu sững sờ đứng đó, câu nói nhẹ nhàng kia như được phủ một lớp lụa trắng, bị gió biển thổi đến, bao trùm lên mặt anh, khiến anh cảm thấy hơi ngột ngạt, không biết phải làm sao.
Bởi vì câu trả lời của Trần Vi Kỳ quá nhẹ nhàng, không có sự căng thẳng cứng nhắc khiến anh đau lòng, không có sự bất an, không có sự né tránh, thậm chí còn chẳng có chút do dự nào. Vài tháng trước, cô còn thiếu cảm giác an toàn nghiêm trọng, không thể khám phá nội tâm, chỉ cần chạm vào là sẽ rút lại ngay.
Bây giờ, cô có thể bình thản mà nói ra rằng cô thích anh.
Quá nhanh, tốc độ tự chữa lành của cô quá nhanh, như trong một giấc mơ, khiến Trang Thiếu Châu cảm thấy bản thân có lẽ đã bị một giấc mộng đẹp mê hoặc.
Bộ vest ẩm lạnh trở nên nặng nề, như một chiếc chăn đè lên người anh, càng làm tăng cảm giác mơ hồ trong mộng.
"........ Sao không phản ứng gì vậy, hết pin rồi à?" Trần Vi Kỳ nhíu mày, đưa tay quơ quơ trước mặt Trang Thiếu Châu. Thật ra cô cũng rất căng thẳng, tim đập thình thịch không ngừng.
Không phải Trang Thiếu Châu hết pin, mà là dòng điện mạnh mẽ ấy từ tim anh lan ra tứ chi, suýt đốt cháy mọi suy nghĩ của anh. Đôi mắt nâu sẫm sáng rực trong bóng đêm, sáng đến mức khiến Trần Vi Kỳ rùng mình.
Lúc này, Trang Thiếu Châu như một con báo đen đang chực chờ, bất cứ lúc nào cũng có thể lao lên trong ánh trăng, nuốt chửng con mồi ngây thơ như cô.
Không nên nói thích anh, Trần Vi Kỳ lờ mờ nhận ra mình có lẽ đã mở ra chiếc hộp Pandora.
"........ Anh còn thế nữa là em đi đấy." Mặt Trần Vi Kỳ nóng bừng, không muốn tiếp tục dây dưa với anh, gió lạnh thổi qua khiến dòng nước dâng lên trong lòng cô như muốn trào ra.
Trang Thiếu Châu trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, lực có phần mạnh, không cho phép cô rời đi nửa bước, giọng nói giữ vẻ bình tĩnh: "Trần Vi Kỳ, câu đó là thật hay chỉ để dỗ anh vui?"
Trần Vi Kỳ thở một hơi, không hề để tâm: "Trang Thiếu Châu, dỗ anh vui thì chỉ cần hôn anh một cái là đủ rồi."
Đúng vậy, anh quá dễ dỗ. Cô căn bản không cần phải nói thích cũng có thể làm anh vui.
Chỉ là tối nay bầu không khí phù hợp, nơi hoang vu trong lòng cô mà ít ai chạm tới cũng đã sẵn sàng. Hạt giống cô gieo trồng ở New York vẫn cứ tự sinh trưởng, đến nay đã bén rễ, nảy mầm, mọc ra những chiếc lá xanh tươi. Vì thế, cô nguyện ý nói ra câu "thích anh" này.
Năm mới sắp đến, cần từ biệt cái cũ và chào đón cái mới.
Cho nên là thật, Trần Vi Kỳ đồng ý để anh bước vào trái tim cô.
Trang Thiếu Châu nuốt khan, kiềm chế niềm vui sướng to lớn, anh không để mình thể hiện quá mức mất kiểm soát. Anh muốn bản thân thật điềm tĩnh, giữ thể diện trước Trần Vi Kỳ, không để quá mất mặt.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
