Chương 60: Anh yêu em
Editor: Moonliz
Trần Vi Kỳ bất ngờ bị người đàn ông này ôm chặt và hôn cuồng nhiệt, son môi bị lem ra, lại còn bị anh cắn vào cổ rồi bị gọi là "kẻ gây họa", trong lòng vừa buồn cười vừa tức giận.
Trên đời này làm gì có lý lẽ như thế.
"Đừng có mà ăn cướp trước mặt em, anh mới là kẻ gây họa, hại em lem hết son rồi." Trần Vi Kỳ dùng chân đạp vào đầu gối Trang Thiếu Châu, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh, nhưng lại bị anh ôm chặt hơn, thậm chí anh còn dùng răng cọ xát lên phần da mềm mại nhất bên cổ cô.
Trần Vi Kỳ chưa bao giờ bị như vậy, thở hổn hển, không màng đến việc anh sắp phải tiếp đón các lãnh đạo, cô túm lấy cổ áo sơ mi và cà vạt của anh, cảm thấy chưa đủ, lại cởi luôn hai cúc áo khảm ngọc trai tinh xảo trên ngực anh.
Ngón tay ấm áp như rắn trườn vào trong, ấn tới lui quanh những điểm nhạy cảm.
Trang Thiếu Châu thở gấp, tim đập nhanh, muốn ngăn cô lại nhưng lại không nỡ, mặc cho cô nghịch ngợm.
Phần thịt mềm mại trên ngực bất ngờ bị cô nhéo mạnh.
Trang Thiếu Châu căng cứng người, phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, Trần Vi Kỳ nở nụ cười ngây thơ vô tội, bàn tay nghịch ngợm đã rút ra, vương đầy hơi ấm và hương thơm từ ngực anh.
Ham muốn của Trang Thiếu Châu lên đến đỉnh điểm trong khoảnh khắc đó, bị cô dễ dàng nắm trong lòng bàn tay.
Anh chỉ cảm thấy quần mình căng chặt, đứng đó lúng túng như một con thú dữ không lối thoát, va đập mù quáng trong chiếc lồng.
"Bảo bối à....."
Anh nhắm mắt, giọng nói căng thẳng, những đường gân xanh từ mu bàn tay kéo dài vào bên trong ống tay áo trắng.
"Ai bảo anh mắng em là kẻ gây họa."
Trần Vi Kỳ rất để tâm chuyện này, khi nói ra còn có hơi ấm ức, hoàn toàn không đề cập đến việc cô vừa làm gì.
Trần Vi Kỳ không quan tâm đến những người không để ý đến cô, dù có chê trách hay mắng mỏ cũng chẳng sao, cô chỉ coi như trò cười.
Nhưng với những người cô đặt trong lòng, tiêu chuẩn của cô hoàn toàn khác.
Bị Trang Thiếu Châu gọi là kẻ gây họa, làm cô không vui. Cô hại anh chỗ nào chứ?
Trang Thiếu Châu nghe ra nỗi ấm ức của cô, bật cười dịu dàng, nói: "Anh không mắng em, không phải mắng."
Anh nắm lấy tay cô, đặt lên nơi vải căng cứng: "Em tự nhìn đi, anh còn cả đám lãnh đạo đang chờ tiếp đón, em nói xem có phải em là kẻ gây họa không."
Trần Vi Kỳ ngón tay run rẩy, mắng anh là đồ dê xồm: "Mấy cậu trai mười tám tuổi còn kiềm chế tốt hơn anh!"
Người gần hai mươi chín tuổi, không lẽ chỉ một nụ hôn mà đã kích động đến vậy.
Trang Thiếu Châu: "........"
Anh lập tức cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, yết hầu trượt lên xuống, giọng khàn khàn: "Anh không phải mấy thằng nhóc đó."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
